Tháng Tám 03, 2021, 03:37:14 PM -
 
  Trang chủ Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
  Xem các bài viết
Trang: 1 [2] 3 4 ... 22
16  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / HUYỀN THOẠI - LỊCH SỬ / Re: Ebook về SỬ vào lúc: Tháng Tám 27, 2013, 02:44:44 AM
Trời. 4R này chỉ có 3 hoặc 4 người gì đó đạt 1000 bài viết thôi. 8N tham gia từ năm 2008 mà cũng chỉ có 300 bài viết thôi. Hix
17  Phật Giáo Tư Tưởng Học / PHẬT GIA TỔNG LUẬN / Thiền thuyết - Zen Speaks - truyện tranh của Tsai Chih-chung vào lúc: Tháng Tám 22, 2013, 03:49:53 PM
Thiền thuyết - Zen Speaks - truyện tranh của Tsai Chih-chung

Họa sĩ  comic nổi tiếng người Đài Loan Tsai Chih-chung (Thái Chí Chung). Ông có nhiều bộ truyện tranh khác viết về phật giáo, về thiền, truyện phóng tác từ những tác phẩm văn học cổ điển Trung Quốc.

Liệt kê các tác phẩm:
1. Thiền thuyết
2. Đại học
3. Phật Đà thuyết
4. Hàn Phi Tử thuyết
5. Khổng Tử thuyết
6. Lục triều quái đàm
7. Luận Ngữ
8. Lão Tử thuyết
9. Liệt Tử thuyết
10. Tôn Tử thuyết
11. Mạnh Tử thuyết
12. Tống từ thuyết
13. Đường thi thuyết
14. Đường thi thuyết (tiếp)
15. Sử ký
16. Lục tổ đàn kinh
17. Thái căn đàm
18. Trung Dung
19. Trang Tử thuyết
20. Trang Tử thuyết (tiếp)
21. Pháp cú kinh
22. Tĩnh tư ngữ
23. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi biến hổ - quái mã
24. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi bản kiều thập tam nương - hoa cô tử
25. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi chu thố trừ tam hại – lục hòa thượng
26. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi niếp tiểu thiến - đỗ tử xuân
27. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi tam sinh tam thế
28. Quỷ hồ tiên quái hệ liệt chi túy hồ - ô nha huynh đệ - long nữ
29. Tây Du Ký- Tây Thiên thủ kinh
30. Tây Du Ký- Đại chiến Ngưu Ma Vương
31. Hậu Tây Du Ký- tái phó Tây Thiên cầu chân giải
32. Hậu Tây Du Ký- Tiểu Thánh đại chiến Bất Mãn Sơn

( Download Thiền thuyết theo link bên dưới)
http://www.mediafire.com/?hs31nfb45715qg2
Ngoài ra nếu bạn thích xem hoạt hình nói về Thiền thì xem
<a href="http://www.youtube.com/v/ND1vyjeCVyQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/ND1vyjeCVyQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>
18  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / Miền Nam - Hoa Kiều - Khmer / Bí mật chưa từng biết về hội hành xác đặc dị ở Việt Nam vào lúc: Tháng Ba 25, 2013, 04:20:01 PM
Bí mật chưa từng biết về hội hành xác đặc dị ở Việt Nam
Từ rất lâu, trong giới pháp sư huyền thuật Việt Nam đã bí mật rỉ tai nhau về một lễ hội hành xác đặc dị ở Việt Nam diễn ra vào giữa tháng Giêng âm lịch nhưng họ luôn giữ bí mật về địa điểm.

Họ cho rằng, những ai có "căn, cơ, duyên" mới được biết "thánh địa" diễn ra lễ hội. Những pháp sư huyền thuật có "căn, cơ, duyên" dự lễ hội sẽ có cơ hội nhận được sức mạnh vô hình nhưng rất vô biên.

Và hàng năm, cứ mỗi dịp Tết đến, các pháp sư lại lục tục đi tìm, dò hỏi địa điểm bí mật đó để tham dự.

Tình cờ, qua một tài liệu của đại sư H "điện bà" ở Hà Nội, chúng tôi phát hiện ra địa điểm đó ở Tân Châu, An Giang.

Thông tin duy nhất chúng tôi có được là: Lễ hội hành xác diễn ra tại một ngôi "Am chư vị Năm Ông" ở ấp Long Thị B. Ngày nay, ấp Long Thị B đã trở thành khóm Long Thị B vì thị trấn Tân Châu đã được nâng cấp thành thị xã.

Đi tìm địa chỉ cuộc hành hương kỳ bí

Tại bến xe Tân Châu, tôi nhờ một người chạy xe ôm chở đi khắp khóm Long Thị B để tìm "nơi diễn ra lễ hội hành xác" suốt gần một buổi sáng nhưng công cốc.

Anh xe ôm không biết ngôi "Am thờ chư vị Năm Ông" ở đâu đã đành, những người lớn tuổi ở khóm Long Thị B cũng lắc đầu khi được hỏi thăm.

Một số người lấm lét nhìn quanh rồi bảo: Làm gì có lễ hội mê tín dị đoan đó. Sau này, tôi được biết, tất cả những người được hỏi thăm đều biết rất rõ địa chỉ tâm linh đó nhưng ngại chúng tôi là "lực lượng mật" chuyên "bắt" những người hành nghề mê tín, dị đoan nên không chỉ đường.

Họ đã cố bảo vệ niềm tin tâm linh của họ một cách yếu ớt bởi chính quyền địa phương cho phép thực hiện lễ hội nhưng cấm tuyên truyền.

Có người đã bị phạt vì quay phim lễ hội hành xác rồi chép ra đĩa để bán. Đó là lý do cơ bản nhất khiến lễ hội độc đáo biến thành "bí mật".

Sự "bí mật" đó được một số pháp sư thổi lên thành "huyền bí". Vô tình, chính quyền địa phương biến một lễ hội đặc sắc thành một sản phẩm "vô cùng bí mật".

Sau một buổi sáng thất bại, người chạy xe ôm khuyên tôi nên ghé miếu thờ ông Quan Đế đốt hương khấn vái xin giúp đỡ. Anh ta cho biết, người dân địa phương đều làm như vậy mỗi khi "phần đời" gặp bế tắc.

Chiếc ghế kiệu đang lưu giữ tại am Đường Công với hàng đinh tua tủa

Với anh ta, Quan Công là một vị thánh có khả năng giải quyết tất cả mọi chuyện khó khăn mà người đời bó tay. Lời khuyên thật hiệu nghiệm. Tại đó, không cần vào khấn Quan Công, tôi đã gặp một người trợ lễ tên Kiệt.

Anh ta xác nhận: "Anh đã tìm đúng chỗ". Nhờ anh Kiệt, tôi đã gặp gỡ nhiều nhân vật "trong cuộc" và mọi chuyện trở nên sáng tỏ.

Nơi diễn ra lễ hội là một tòa kiến trúc kiểu cổ xưa nhưng mới được xây dựng lại tọa lạc tại khu chợ cũ Tân Châu, ven mép thượng nguồn sông Tiền. Tấm biển hiệu ghi là "Quan Đế miếu".

Anh Kiệt cho biết, ngày xưa ngôi miếu nằm ở sát mé sông, do sạt lở, chính quyền đã cấp nền đất mới để xây ngôi mới.

Tại đây, cứ đến dịp rằm tháng Giêng hàng năm, theo nghi lễ truyền thống có từ hàng thế kỷ trước lưu truyền lại, những người được chọn sẽ tắm dầu đun sôi, dùng que sắt đâm xuyên người, dùng chùy gai tự đánh đập mình đến tóe máu để ban phước cho cộng đồng.

Không ai biết nguyên nhân từ đâu, khi nào và vì sao xuất hiện một lễ hội độc đáo như vậy tại địa phương mình.

Lễ hội Thaipusam kiểu Việt Nam

Hàng năm, cứ đến mùa chay tháng Giêng, cả thế giới rùng mình chứng kiến những màn hành xác kinh dị của một số tín đồ dự lễ hội Thaipusam ở một số địa điểm: Động Batu ở Kuala Lumpur (Malaysia), đảo PhuKet (Thái Lan), đền Sri Srinivasa Perumal (Singapore), đền Kochi (Ấn Độ)…

Những nơi diễn ra lễ hội này đã thu hút hàng ngàn lượt khách du lịch đến xem và… ngất xỉu. Liệu lễ hội hành xác ở Tân Châu có liên quan đến lễ hội Thaipusam?

Quan Đế miếu ở Tân Châu, An Giang - nơi diễn ra lễ hội hành xác hàng năm

Ông Hứa Trí Hùng - Trưởng ban bảo quản, được coi là "chủ chùa" - cho biết: "Chỉ biết người xưa làm sao, bây giờ chúng tôi làm y vậy, chứ chúng tôi không biết xuất phát từ đâu". Theo thông lệ, ở Tân Châu, lễ hội diễn ra suốt 4 ngày từ 13 đến 16 tháng Giêng âm lịch.

Để chuẩn bị lễ hội, từ ngày mùng 4 Tết cổ truyền, ban tế tự thực hiện một nghi lễ gọi là lễ "thỉnh Ông".

Sau khi bày hương án, 4 vị chức sắc cao cấp nhất trong ban tế tự làm chủ tế đồng loạt đốt hương khấn thỉnh rồi xin keo. Keo là 2 miếng gỗ hình móng ngựa tượng trưng cho lưỡng nghi âm dương.

4 người chủ tế ném keo xuống nền gạch. Nếu cả 2 miếng keo cùng nằm sấp hoặc cùng nằm ngửa tức "Ông" chưa về. Nếu 1 miếng keo nằm sấp và 1 miếng nằm ngửa là "Ông đã về".

Trống mừng được gióng lên dồn dập. Các tổ múa lân đang trong tư thế chuẩn bị nhận được tín hiệu "mừng" bắt đầu múa "nghinh Ông".

Đến ngày 13 vào lễ "đạp đường". Sau khi bày hương án, 4 vị chủ tế quỳ hầu xin keo chờ "Ông khai lễ". Khi nhận được tín hiệu, một vị chủ tế vung dùi đánh 3 hồi trống "lệnh khai hội".

Tiếng trống "lệnh khai hội" vừa dứt, một số người dự lễ hội sẽ rơi vào trạng thái vô thức nhập xác lên đồng. Những người này được gọi là "xác căn".

Theo các bô lão địa phương thì "xác căn" là do "Ông" chọn đại trong số những người hành hương dự lễ. Họ là những người lao động bình thường, không liên quan đến pháp sư huyền thuật.

Có nghĩa là, họ chưa từng học hành, tu luyện hay nhập môn, bái sư bất cứ loại tà thuật nào. Có người hành nghề bán vé số, có người chạy xe ôm, có người là tiểu thương…

Ông D., 72 tuổi, cư ngụ tại khóm Long Thị C, đã từng được "nhập xác" khẳng định: "Trong thời gian nhập xác, tôi hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra đối với mình. Trạng thái như bất tỉnh. Khi tỉnh dậy thì mới biết mình được “Ông” chọn làm “xác căn” qua lời kể những người chứng kiến".

Ông D. không theo tôn giáo nào, chưa từng học võ nghệ hay luyện bất kỳ loại bùa chú nào. Ông sinh sống bằng nghề làm rẫy.

Ông Hai Nhung, người thủ từ am Đường Công

Không phải ai cũng thích làm "xác căn"

Ông X. - một chủ lò bánh ở gần miếu đã từng được "Ông" chọn làm "xác căn". Để trốn tránh, cứ đến những ngày diễn ra lễ hội ông X. phải rời khỏi địa phương cho đến khi hết lễ hội mới dám về.

Năm 2009, một thiếu niên 15 tuổi cư ngụ ở xã Long Châu, cùng huyện đến xem lễ hội đã bất ngờ được "Ông" chọn làm "xác căn". Đến mùa lễ hội năm sau, gia đình phải đưa cậu ta sang địa phương khác để trốn tránh.

Ông Hai Nhung, 85 tuổi, cư ngụ ở khóm Long Thị B kể, sau khi "nhập xác", các "xác căn" phải bước qua một bãi than cháy rực để vào miếu chầu “Ông". Ai bước qua bãi than bị bỏng sẽ bị cộng đồng tẩy chay ngay vì đó là "xác căn" dỏm.

"Xác căn" vào miếu chầu "Ông" phải xưng danh. Thông thường, "xác căn" xưng danh 5 ông gồm: Đường Công, Bửu Công, Lãng Công, Chí Công và Hóa Công.

Quang cảnh xưng danh của 5 ông Công diễn ra rất rùng rợn, kinh dị bởi những pha ra oai mà ai yếu tim sẽ ngất xỉu: Vừa xưng danh vừa đấm vào người thùm thụp hoặc liên tục đâm đầu vô cột miếu đến phun máu; Có ông rút cây đại đao trên bệ thờ nặng gần chục ký múa bài thảo vùn vụt hoặc dùng dao sắc chém vào người bình bịch (nhưng không hề hấn), có người yêu cầu đun sôi dầu để… tắm.

Ngoài 5 ông, còn có một số “Ông”, “Bà" lạ như: Bà Cố hỷ, Hỏa Công Thần tướng…

Điều lạ là, có nhiều người dáng vẻ ốm yếu nhưng khi "nhập xác" thì mạnh mẽ phi thường. Ở địa phương, ai cũng từng chứng kiến bà Tư Dề đã 92 tuổi vẫn được "Ông" chọn xưng danh "Bà Cố hỷ".

Ngày thường, bà yếu đến nỗi khi đi phải có con cháu dìu 2 bên. Bà rất thích lễ hội nên năm nào cũng đến để được "Ông" chọn làm "xác căn".

Kết thúc nghi thức xưng danh, các "xác căn" được người dân đưa lên kiệu. Trên kiệu đặt sẵn một chiếc ngai cắm đinh tua tủa (nếu "xác căn" là đàn ông) hoặc cắm những hàng dao bén (nếu "xác căn" là phụ nữ). Kiệu được người dân xúm nhau công kênh đi diễu hành khắp các đường phố.

Một "xác căn" đang vào lễ hành xác (ảnh tư liệu gia đình chú Hai Chương)

Trên chiếc ngai kiệu, "xác căn" vừa ngồi nhún nhảy trên hàng chông hoặc dao vừa dùng thanh sắc nhọn xiên quai (đâm xuyên qua cổ họng, môi, gò má), dùng kiếm tự cắt lưỡi hoặc dùng chùy gai sắt tự đánh vào lưng mình. Tất cả những hành động hành xác trên phố đều phun máu.

Để đón phước, mỗi gia đình bày hương án trước hiên nhà, trên đó có bày sẵn tờ giấy để nhận máu của "xác căn". "Xác căn" sẽ đi từng nhà thấm máu của mình vào tờ giấy.

Người dân địa phương cho rằng "xác căn" hành hạ mình để dùng máu chuộc lỗi với cõi trên. Ngai kiệu công kênh "xác căn" đi ban máu từng nhà dài đến một ngôi am thờ ở rải rác trong khu dân cư.

Am là một gian thờ trong một ngôi nhà dân. Suốt 2 ngày 14 và rằm tháng Giêng, các "xác căn" và dân địa phương quây quần tại am. Ai có bệnh, có chuyện buồn đều đến nhờ "căn" giải trừ.

Am thờ ngũ vị công

Ngày xưa, ở vùng này chỉ có 5 cái am thờ 5 ông Công. Nhưng ngày nay, vì nhiều lý do, người ta chỉ còn biết 2 cái am. Am thờ Đường Công ở số 127/1, đường Nguyễn Công Nhàn, khóm Long Thị B đặt tại nhà cụ Hai Nhung, 85 tuổi.

Cụ Hai Nhung là người kế vị thủ từ ngôi am này từ đời ông nội truyền xuống. Cụ không rõ ngôi am này có từ lúc nào và cũng không hiểu vì sao mình lại thờ "nhất vị" Đường Công.

Tuy giữ am nhưng cụ và con cháu trong nhà chưa từng được "Ông" chọn là "xác căn". Mỗi năm đến lễ, các "xác căn" từ nơi khác đến "trấn ngự" ông phải đứng ra chăm sóc và tổ chức tế lễ. Những người dân cùng xóm cũng góp tiền của để ông thực hiện tế lễ.

Đến kỳ lễ hội, ngoài "xác căn" Đường Công còn có một số "xác căn" xưng danh khác cùng đến đây dự tiệc.

Am thứ hai thờ Bửu Công ở một địa chỉ gần ngôi chùa Gò Mối thuộc khóm Long Thạnh B. Còn 3 ngôi am thờ Lãng Công, Chí Công và Hỏa Công không ai biết ở đâu.

Ngoài 5 ngôi am thờ ngũ vị Công, tại địa phương còn có hàng chục ngôi khác thờ "Bà Cố hỷ", Hỏa Công Thần tướng….

Sau 2 ngày tế lễ tại các am, sáng ngày 16, các "xác căn" được dân đưa ngai kiệu trở về Quan Đế miếu để làm lễ "tống tàu". Những chiếc tàu mô hình được dân địa phương chung tay kết thủ công dài khoảng 5 mét. Trên đó, người ta chất đầy đầu heo, bánh trái, gạo, muối.

Lễ "tống tàu" được giải thích là "tống tiễn điều xấu xa ra khỏi địa bàn". Những "xác căn" có nhiệm vụ nhảy xuống sông đẩy "tàu" ra xa bờ, càng xa càng tốt.

Nếu so với lễ hội Thaipusam và cách hành lễ hành xác trong lễ hội "cúng Ông" ở Tân Châu có nhiều điểm tương đồng, kể cả việc xuất hiện 5 vị thánh nhập xác.

Nói cách khác, lễ hội hành xác ở Tân Châu chính là lễ hội Thaipusam diễn ra hàng năm ở các nước.

Điều khác biệt tìm thấy trong lễ hội tại Tân Châu là nhân vật Quan Đế, tức Vân Trường - Quan Công xuất hiện "chỉ huy" tất cả các vị thần "nhập xác" và 5 vị Công thánh. Ngoài ra, tuy lễ hội ở Tân Châu và các nước diễn ra cùng tháng Giêng nhưng khác nhau ngày khởi hội.

5 vị Công thánh ở lễ hội hành xác tại Tân Châu chính là 5 vị Phật Xiêm - một tín ngưỡng dị biệt xuất hiện ở Thái Lan cùng thời điểm với đức Phật Thích Ca.

Trong thời gian tìm hiểu, người viết đã phát hiện phong trào yêu nước kháng Pháp từ thế kỷ XIX đã "dẫn lối" cho lễ hội Thaipusam du nhập vào Việt Nam. Khi vào đến Việt Nam, lễ hội đã biến thể chút ít và xuất hiện thêm Quan Công và một số vị thần khác.

Với người dân Tân Châu, lễ hội hành xác còn quan trọng hơn Tết cổ truyền. Thiết nghĩ, chính quyền địa phương cần tổ chức mời các nhà khoa học về xã hội, văn hóa nghiên cứu nghiêm túc lễ hội độc đáo này.

Bởi đó không chỉ là một nét văn hóa tín ngưỡng truyền thống mà còn là chỉ dấu của lịch sử đấu tranh bảo vệ đất nước trước thế lực ngoại xâm của tiền nhân.

Theo CAND
19  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / Chuyện Thầy Bà / Cuộc “trục quỷ” điên khùng của “người giời” Năm Hậu vào lúc: Tháng Mười Hai 03, 2012, 12:26:21 AM
Cuộc “trục quỷ” điên khùng của “người giời” Năm Hậu

Chứng kiến cuộc “trục quỷ” của “người giời” Năm Hậu, tôi không khỏi bức xúc bởi nó quá nhảm nhí, như thể hành động của những kẻ điên rồ.

“Thái tử Hoàng Vũ”, dọa người phụ nữ này rằng, “con quỷ” không chỉ cưỡng hiếp cô gái tên Mai, mà “con quỷ” dâm tặc này còn cưỡng hiếp nhiều linh hồn. Cứ mỗi vụ cưỡng hiếp, “linh hồn nữ” lại đẻ ra một “quỷ dâm con”.

Nghe “cậu Vụ” nói thế, cô gái sờ xuống bụng mình, vẻ mặt lo sợ hỏi: “Thế nó ngủ với người trần có mang bầu không ạ?”. “Cậu Vũ” bình thản đe dọa: “Thầy không trục nó ra, nó cưỡng hiếp con đến khi có bầu đấy”.

Lời dọa của “thầy” khiến cô gái có đầu óc không bình thường này sợ xanh mặt, luôn miệng vái sống “thầy”, nhờ “thầy” vừa tìm cách trục “con quỷ”, vừa tìm cách giúp… tránh thai, chứ chưa chồng mà chửa thì mất mặt lắm.

Sau khi tra hỏi, tìm hiểu kỹ lưỡng về “con quỷ” quái gở, mà cả hai con người bất bình thường này tưởng tượng ra, thì “cậu Hoàng Vũ” yêu cầu cô gái tên Mai ngồi khoanh chân, nhắm mắt, chắp tay trước ngực.

Ngôi nhà này cửa đóng im ỉm, với tấm biển "cho thuê nhà" treo ở ngoài để bịt mắt cơ quan chức năng

Là người đã chứng kiến nhiều cuộc “áp vong”, “quỷ ám”, nên tôi biết rằng, cô gái này bắt đầu rơi vào trạng thái vô thức. Cái vô thức quỷ ám bắt đầu xâm chiếm tâm hồn cô, vẽ ra đủ thứ quỷ quái, biến cơ thể cô thành một con quỷ.

“Thầy Năm Hậu” châm liền lúc 3 điếu thuốc, kẹp vào ngón trỏ và ngón giữa, rồi đưa lên miệng, rít một hơi dài, khiến cả 3 điếu thuốc đỏ rực.

“Cậu” thả khói cả đường mũi lẫn đường miệng rất điệu nghệ. Khói như đám mây, cuộn tròn phả vào mặt cô gái tên Mai đang lắc lư trước mặt.

Mấy người rì rầm: “Cậu về đấy. Cậu nghiện thuốc lắm. Đã hút là phải 3 điếu một lúc mới đủ phê”. Tôi thấy tức cười với niềm tin của những người có mặt ở đó.

Cách đây 5.000 năm, mảnh đất Sài Gòn đô hội này có lẽ vẫn là mặt biển, các dân tộc còn ở trên núi, trong hang, cởi trần, đóng khố, Thái tử Hoàng Vũ gì đó lấy đâu ra thuốc mà nghiện như thế. Nếu Thái tử Hoàng Vũ là người trên trời, thì chẳng lẽ nhà trời cũng sản xuất được thuốc lá?

Rít vài hơi, thì cả 3 điếu thuốc cháy đến tận đầu lọc. “Thầy” Năm Hậu dập thuốc vào chiếc gạt tàn để cạnh. “Thầy” chắp tay niệm A Di Đà Phật, rồi xoa đầu Mai, xoa dần xuống gáy, miệng liên tục “xuỵt xuỵt” như thể truyền năng lượng, như thể phóng chưởng trong phim Hồng Kông.

"Người giời" Năm Hậu

Cô gái tên Mai co rúm lại. Mai biến thành người hoàn toàn khác. Mắt trợn ngược, lè lưỡi lòng thòng, rồi cười khanh khách. “Thầy” thả Mai ra, vung cả hai tay, phóng chưởng chiu chíu.

Cứ mỗi tiếng “xuỵt, xuỵt”, hai tay “thầy” lại chọc vào khắp các bộ phận trên cơ thể Mai. “Con quỷ” mắt long sòng sọc, hét lên sợ hãi: “Con xin bà…à…à. Bà ơi cứu con với”. “Cậu Vũ” vẫn luôn miệng “xuỵt xuỵt”, tay phóng chưởng khắp nơi. “Con quỷ” sợ hãi, miệng há to tướng, kêu ố ố, rồi gằm ghè bảo: “Quỷ là ta, ta là quỷ?”.

“Cậu Vũ” quát lớn: “Dám xưng ta với tao à?”. Vừa chửi con quỷ, vừa ra sức phóng chưởng. “Con quỷ” lại hét lên vẻ đau đớn: “Con biết lỗi rồi, con xin thầy”. Sau đó, “con quỷ” này một câu thầy, một tiếng thầy và xưng là con, không dám xưng hô trịch thượng nữa.

Tiếp sau đó, là những cuộc trao đổi, chửi mắng nhau rất kỳ quái giữa “cậu Vũ” và “con quỷ” ác dâm. Theo lời “con quỷ” này, thì nó rất ghét cô gái tên Mai. Lý do nó đưa ra là mỗi khi sờ đùi, đều bị Mai phản kháng bằng cánh đấm, tát, véo vào đùi, làm nó đau đớn. Rồi mỗi khi “con quỷ dâm” này trèo lên người Mai, đều bị Mai đẩy cho ngã chỏng chơ.

"Người giời" Năm Hậu đang "trục quỷ"

Thế nhưng, “thầy” hỏi ghét thân xác ấy, mà sao cứ nhập vào cưỡng hiếp, thì nó lại hì hì cười, kêu không hiểu vì sao. “Thầy” dọa trục nó ra khỏi cơ thể Mai, thì nó sợ, nhưng “thầy” dọa bắt nó lấy Mai làm vợ, thì nó càng hãi. Cuộc trò chuyện giữa “con quỷ” và “người giời” chả khác gì chuyện của hai kẻ tâm thần.

Trò chuyện, thuyết phục mãi “con quỷ” không chịu ra, “cậu Vũ” đột ngột vồ cái gương soi trước mặt Mai và hét lớn: “Ta sẽ dùng kính chiếu yêu để giết ngươi. Ngươi hãy nhìn khuôn mặt ngươi trong gương đi”.

Một tay giơ gương trước mặt Mai, vừa quay tròn, vừa kéo ra xa lại ấn vào sát mặt, một tay không ngừng phóng chưởng chiu chíu. Mai co người sợ hãi, lăn lộn, vò đầu bứt tóc như thể đau đớn không chịu nổi.

Thế nhưng, kính chiếu yêu cũng chả trục được con quỷ ra khỏi người Mai. Điên tiết, “cậu Vũ” hô lớn: “Hỡi thiên binh vạn tướng, hãy xông vào đánh chết nó cho ta, móc đầu nó ra”. Vừa nói, “thầy” vừa đẩy tay từ ngoài về phía Mai, như thể hai bàn tay ấy dồn thiên binh vạn tướng xông vào đánh quỷ. Mấy người ngồi xung quanh rỉ tai rằng, “thầy” vừa gọi thiên binh vạn tướng từ trên trời xuống đánh nhau với “con quỷ”.

Một "bệnh nhân" đau đớn khi bị "trục quỷ"

Thế nhưng, thiên binh vạn tướng cũng chả ăn thua gì. “Con quỷ” rú lên đau đớn một lúc thì lại cười khanh khách. Cáu tiết không chịu nổi, “thầy” kêu người vật ngửa Mai ra, phóng chưởng loạn xị ngậu. Hai ngón tay liên tục chọc vào miệng Mai hét lớn: “Mẹ nhà mày. Tao sẽ phóng chưởng đốt miệng mày cho hết cái tính lẻo mép ngoan cố”.

Bị phóng chưởng nhiều quá, “con quỷ” hét toáng: “Được rồi, đi thì đi. Mụ già ác ôn”. Điên tiết vì “con quỷ” bố láo, “thầy” Năm Hậu chửi bới loạn xạ: “Mày là đồ mất dạy, đồ lưu manh. Mày ở dương gian muôn kiếp chỉ làm bốc vác, chết làm yêu tinh”.

Rồi Năm Hậu dựng Mai dậy, lấy chai rượu để bên cạnh, tu một ngụm to, bất thình lình phun thẳng vào mặt Mai. “Con quỷ” không vừa, cũng phóng chưởng chiu chíu về phía Năm Hậu.

Dùng biện pháp mạnh không được, “cậu Vũ” quay sang nịnh nọt, nhẹ nhàng với “quỷ”: “Ta phải vất vả từ trời xuống đây để cứu chúng sanh, sao con lại giết chúng sanh như thế. Người âm kẻ dương không thể lấy nhau, không thể yêu thương nhau được. Cái xác này đã tìm đến đây nhờ thầy là hữu duyên với thầy.

"Người giời" Năm Hậu luôn đe dọa quỷ ám với tất cả mọi người

Con biết vào mạng in-tơ-nét chứ? Ta trục quỷ nổi tiếng cả nước, được đưa đầy lên mạng. Cái xác này ác nhân, ác đức thì sẽ không có duyên gặp được thầy. Gặp được thầy tức là có đức, có duyên, mà sao con lại hại người có đức. Những kẻ vô duyên, không gặp được thầy, thì con hại chúng thế nào cũng được. Giờ con ra khỏi xác đi, thầy cho con ăn uống đàng hoàng. Không chịu ra, thầy sẽ bắt con phải ăn cục phân người…”.

Khuyên răn một hồi, “thầy” đọc bài thơ dài dằng dặc: “Chuông vàng vang tiếng xá năng/ Các con ơi ráng mà tu luyện cùng nhau bước lên thuyền/ Tu thì phải ráng cần chuyên...”. Mắng, chửi, phóng chưởng, đe dọa, nịnh nọt, “con quỷ” vẫn chẳng chịu ra. Mệt quá, “thầy” quay sang trị bệnh cho người khác. “Thầy” bảo: “Mỗi ngày đánh cho nó một trận, nó yếu dần rồi sẽ chết. Giờ nó yếu lắm rồi. Mai kia đến ta đánh tiếp”.

Người mẹ của Mai nãy giờ ngồi bó gối, liên tục vái lạy “thầy” Hậu, rồi nước mắt ngắn dài thương con cảm ơn “thầy” rối rít. Bà đặt tờ 500 ngàn vào chiếc đĩa nhỏ ngay cạnh Năm Hậu.

“Người giời” nhìn tờ tiền xanh, tỏ vẻ hài lòng, rồi điềm nhiên nhặt tiền bỏ vào chiếc hộp gỗ đặt phía sau lưng. Năm Hậu đổ cả số tàn thuốc ở lọ gạt tàn vào đồng tiền mệnh giá 1 ngàn đồng, gói lại, đưa cho mẹ chị Mai, dặn hòa với nước cho Mai uống dần.

Hình ảnh "người giời" Năm Hậu "trục quỷ" từ nhiều năm trước

Theo bà ta, lúc hút thuốc, bà ta đã truyền năng lượng vào tàn thuốc. Người mẹ già cảm ơn rối rít, xốc nách cô con gái đưa xuống tầng trệt. Không biết “cuộc chiến” giữa “người giời” với “con quỷ” dâm tặc kia bao giờ mới kết thúc. Tội nghiệp cho những con người có đầu óc mụ mị, bị Năm Hậu bày trò nhố nhăng lừa đảo.

Theo lịch đã hẹn, hôm đó là ngày thực hiện việc trục quỷ, nên những bệnh nhân đến gặp “người giời” đều bị “quỷ ám”.

Năm Hậu gọi một người phụ nữ tầm 40 tuổi, khuôn mặt bơ phờ, mệt mỏi đang ngồi trước mặt bà ta. Người phụ nữ này vừa trình bày, có một con quỷ ám hại, thì bà ta cướp lời: “Nhìn con là ta biết bị quỷ ám hại. Con quỷ này 77 tuổi rồi, có 4 cái răng nanh, nhìn khiếp lắm. Nó nhập vào con, nên mặt mày mới thâm tím bầm dập thế này chứ”.

Người phụ nữ cãi: “Không phải do con quỷ đâu ạ. Chồng con ghen tuông với quỷ, nên đánh đập con suốt. Nó toàn nhằm mặt con mà đấm mà tát thôi”. Năm Hậu lèo lái: “Cái con mẹ này, cứ cãi. Vết nào do chồng đánh, vết nào cho con quỷ hại ta lại không biết à”.

Rồi người phụ nữ này kể những câu chuyện mà người tỉnh táo, hiểu hiết đều thấy rõ ràng là biểu hiện của người bị tâm thần nặng.

Theo chị ta, “con quỷ” này mặc đồ trắng, rất đẹp trai, nhưng nó sống dưới nước, nên khi nhập vào người, thì toàn thân chị lạnh toát. Con quỷ này ám hại khiến chị ngày một suy nhược!

Sau khi người phụ nữ này kể những câu chuyện của người hoang tưởng, thì “người giời” Năm Hậu bắt đầu công cuộc “trục quỷ”. Chưởng phóng chiu chíu, rượu ngậm trong miệng phun phì phì, rồi sau đó là các màn chọc ngón tay, tát nổ đom đóm mắt, vò đầu…

Sau một chặp “trục quỷ”, “con quỷ” 4 răng nanh dâm tặc vẫn chẳng chịu ra. Sau khi đặt lễ 500 ngàn, “người giời” hẹn hôm khác, người phụ nữ này lại phải đến trục “quỷ” tiếp…

Còn tiếp…
(nguồn: http://vtc.vn/394-357630/phong-su-kham-pha/cuoc-truc-quy-dien-khung-cua-nguoi-gioi-nam-hau.htm)
20  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / Chuyện Thầy Bà / Chuyện thầy Năm Hậu - Câu chuyện lừa bịp quái gở vào lúc: Tháng Mười Hai 02, 2012, 04:53:14 AM
Quái gở chuyện thái tử 5.000 tuổi hạ thế trừ “quỷ”

"Thái tử Hoàng Vũ", con trai trưởng của Thánh Mẫu, là người sinh sống trước thời vua Hùng, cách nay 5.000 năm, đã được thiên giới cử xuống trần gian trừ "quỷ", cứu nhân độ thế.

Kỳ 1: Đột nhập “ngôi nhà trục quỷ”

Thời gian gần đây, không những người dân TP.HCM, mà người dân cả nước xôn xao về một người đàn bà đẹp như tiên, như Bồ Tát, có khả năng trừ “ác quỷ”.

Theo lời đồn, Thái tử Hoàng Vũ, con trai trưởng của Thánh Mẫu, là người sinh sống trước thời vua Hùng, cách nay 5.000 năm, đã được thiên giới cử xuống trần gian trừ quỷ, cứu nhân độ thế.

Vị Thái Tử không có trong lịch sử nước nhà này nhập vào người đàn bà ở TP.HCM để hành hiệp trượng nghĩa. PV trong vai bệnh nhân bị “quỷ ám”, thâm nhập vào căn phòng “trừ quỷ” quái gở bậc nhất Sài Gòn để tìm hiểu sự thật.

"Thầy" Năm Hậu ghép hình ảnh mình lên lá sen để sánh với đức Phật!

Lần theo địa chỉ mà một số bệnh nhân có niềm tin bị “quỷ ám”, tôi tìm đến căn nhà 36/15/3 Cù Lao, Phường 2, Q. Phú Nhuận vào đầu giờ sáng.

Khu dân cư toàn nhà cao tầng san sát nhau, cửa đóng then cài, vắng người qua lại. Căn nhà ghi địa chỉ như trên cửa đóng im ỉm, lại có tấm bảng với dòng chữ “cho thuê nhà”.

Ngỡ mình đến nhầm địa chỉ, tôi đi sâu vào trong, gặp một người dân, hỏi nhà thầy Năm Hậu, bác này bảo đúng nhà đó của Năm Hậu.

Tin rằng đã tìm đúng địa chỉ, nên tôi đến trước cửa cất tiếng gọi. Căn nhà khang trang vậy, mà chẳng có chuông, kể cũng kỳ.

Tiếng bước chân lộc lộc, rồi tiếng mở cửa ken két, tiếp đó, cổng sắt hé mở. Một khuôn mặt đàn bà ló ra ngoài, nhìn với ánh mắt dò la, khó chịu từ đầu đến chân: “Hỏi ai thế?”.

Hình ảnh bà Năm Hậu trước điện thờ được tung lên mạng như thể Thánh Nhân!

Tôi trình bày muốn gặp thầy Năm Hậu. Người đàn bà này cộc lốc: “Thầy không làm việc nhé. Về đi”.

Biết đây là “bài kiểm tra” của những cơ sở hoạt động mê tín, nên tôi nhanh trí: “Em là người quen của anh Bùi Q., chuyên nghiên cứu phong thủy và khả năng đặc biệt của con người. Nghe anh ấy kể nhiều về thầy Năm Hậu, nên em rất muốn gặp thầy”.

Nghe tôi giới thiệu người quen của anh Bùi Q., người phụ nữ này thay đổi sắc diện, mở cổng cho tôi vào. Tôi vừa vào trong nhà, chị ta đóng sập cửa lại.

Quả thực, lúc đó tôi nó bừa, hóa ra lại may mắn. Sở dĩ tôi giới thiệu như thế, vì có lần thấy một loạt hình ảnh nhà nghiên cứu phong thủy này chụp ảnh chung với bà Năm Hậu và đưa lên trang web riêng của anh.

Lúc này, người đàn bà gác cửa ở tầng dưới mới tiết lộ rằng, mới đây, công việc của “thầy” bị chính quyền soi dữ quá, nên mới trưng tấm biển cho thuê nhà ở bên ngoài, nhằm đánh lừa chính quyền, rằng “thầy” đã đi ở nơi khác, đang tìm người cho thuê nhà.

"Thầy" Năm Hậu trừ quỷ

Những ai muốn “trục quỷ”, trị bệnh, thì phải gọi điện hẹn trước và đến trước 8 giờ sáng. Đến vào lúc đó, người dân quanh xóm chưa ra khỏi nhà, sẽ ít người dòm ngó.

Mọi người phải gửi xe ở nơi khác, đi bộ vào nhà “thầy”, rồi chui tuột lên tầng trên. Sở dĩ người đàn bà gác tầng trệt này cho tôi vào vì là người quen của anh Bùi Q.!

Cầu thang quanh co dẫn lên tận tầng 4 của ngôi nhà khang trang, rộng rãi. Toàn bộ tầng 4 là khu thờ tự, chữa bệnh của “người giời”.

Ngay cửa phòng có hai thanh niên, có lẽ là đệ tử ngồi gác hai bên. Tôi hết sức ngỡ ngàng khi trong căn phòng có vài chục người ngồi im lặng, thành kính hướng về ban thờ. Khói hương đặc quánh trong căn phòng điện thắp xanh đỏ lờ mờ, tạo cảm xác liêu trai.

"Thái tử Hoàng Vũ" 5000 tuổi đang "nhập" vào bà Năm Hậu.

“Người giời” trong bộ đồ trắng toát, mái tóc búi cao, khuôn mặt trát phấn trắng toát như quét ve, đang chắp tay cất giọng ca ngợi đức Hoàng Vũ. Những vần thơ được bà ngâm khá truyền cảm, với nội dung khuyên răn con người tu theo Phật, ca ngợi đức Thánh đã hạ giới cứu độ chúng sinh!

Hát hò một hồi, bà vái mấy cái, rồi quay về phía mọi người cất giọng lảnh lót: “Ta là thánh Hoàng Vũ, 5.000 tuổi. Ta mượn thân thể người đàn bà này để cứu nhân độ thế. Hôm nay ta sẽ chữa bệnh cho các ngươi. Các ngươi tìm được đến đây rồi thì tức là có duyên từ nhiều kiếp đấy. Đã có duyên với ta, thì bệnh gì cũng khỏi…”.

Khoe mẽ, “chém gió” một lúc, “người giời” ngó nghiêng một lượt, rồi chỉ vào mặt một người phụ nữ mắc áo đen, tay chắp trước ngực, khuôn mặt đờ đẫn, mệt mỏi, đang ngồi lắc lư trước mặt mình.

Bàn thờ tại điện của "thầy" Năm Hậu

“Người giời” ngồi khoanh chân, hai tay chống đầu gối hỏi: “Làm sao hả con? Sao mặt mũi xám xịt thế hả?”. Cô gái cất tiếng: “Dạ thầy! Con đến nhờ thầy đuổi quỷ mấy lần rồi mà”.

Chợt như sực tỉnh, “cậu Hoàng Vũ” giờ bài lẻo mép chuyên nghiệp: “Thế hả? May mà được thầy chữa trị mấy lần rồi, chứ không thì về chầu ông vải rồi con à. Nhìn cái mặt con là ta biết có con quỷ đang ở trong người con. Con quỷ này thành tinh rồi, kinh khủng lắm, có hai cái răng nanh nhọn hoắt. Không trừ nó đi thì trước sau rồi nó cũng cướp mạng con. Giờ con trình bày cho ta xem con quỷ này hành con thế nào”.

Rồi cô gái này kể chuyện bị “con quỷ” hành hạ. Cô gái tên Mai, 22 tuổi, nhà ở quận Gò Vấp, có khuôn mặt già nua trước tuổi. Mái tóc bù xù, khuôn mặt u ám.

Tôi ngồi cạnh mẹ Mai. Dò hỏi bà, thì được biết Mai thường bỏ nhà đi lang thang, thi thoảng lại hét toáng lên, kêu la có quỷ trước mặt. Gia đình đã đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị nhiều năm nhưng không có kết quả. Không còn biết bấu víu vào đâu, được một số người mách, bà đưa con gái đến gặp Năm Hậu.

"Thầy" Năm Hậu trục một con "quỷ nhỏ"!

Quê Mai ở mãi Nam Định. Cách đây 8 năm, khi đang là học sinh cấp 2, bỗng dưng Mai bị ám ảnh bởi những tiếng nói vang vọng trong đầu. Tiếng nói ấy khẳng định rằng, nó là “con quỷ” đã chiếm thân xác của cô.

Gia đình đã chạy chữa nhiều nơi, nhờ nhiều thầy cao tay ấn “trục quỷ” không được, nên gia đình chuyển nhà, vào tận Sài Gòn sinh sống, nhằm tránh xa “mảnh đất dữ” theo lời thầy cúng.

Thế nhưng, bệnh tật của Mai vẫn không thuyên giảm. Càng ngày, tâm thần cô càng bất ổn. Mai bỏ học, suốt ngày đi lang thang. Ở trong nhà thì gào thét, sợ hãi.

Hàng đêm, khi nhắm mắt lại, cô nghe thấy tiếng “con quỷ” kể chuyện giết người nọ, hại chết người kia. Hàng ngàn vụ tai nạn giao thông đều do nó gây ra. Nó cứ bịt mắt người lái xe cho đâm loạn xạ, xúi bẩy người chán sống tự tử. Theo lời Mai, em và “con quỷ” này nói chuyện với nhau như thể chát chít trong đầu!

Và "trục" một con "quỷ hổ"!

Sau khi nghe cô gái tên Mai kể những chuyện quái gở, mà người đời thường nghe từ miệng của những bệnh nhân có tâm thần, thì “thầy Năm Hậu” dọa thêm: “Không chỉ có một con quỷ này đâu, mà có tới 3 con quỷ cơ. Một con trốn ở gậm bàn, một con trốn trong toa-lét, một con trốn ở gầm giường.

Ba con quỷ này đều là dâm tặc, nó thay nhau hãm hiếp con đấy. Nghe con kể thầy mới nhớ ra, lần trước con đến đây, nó biến thành hai con rắn ẩn trong người con. Thầy trục hai con rắn ra nên nó giận thầy lắm.

Đêm đó, nó biến thành rắn mò đến nhà thầy, định mổ chết thầy, nhưng bị thầy phát hiện đốt chết. Thầy mà không cao tay thì mất mạng như chơi với nó.

Con quỷ ác dâm này là rắn thành tinh, nên khó xử lý lắm. Thầy trục nó ra khỏi người con thì nó lại đi hại người khác. Đày nó đi kiếp khác, nó cũng vẫn hại người. Đốt nó thì nó càng hung dữ. Giờ chỉ còn cách gọi nó ra, bắt nó theo thầy học đạo, giải thoát cho nó”.

Nghe Năm Hậu đe dọa người bệnh, tả về “con quỷ” mà như thể của một kẻ tâm thần nặng. Câu chuyện của họ cứ như ở một thế giới mộng mị, liêu trai, bịp bợm nào đó, chứ không phải thế giới thực.

Còn tiếp…
(nguồn: http://vtc.vn/394-357553/phong-su-kham-pha/quai-go-chuyen-thai-tu-5000-tuoi-ha-the-tru-quy.htm )
21  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn vào lúc: Tháng Tám 22, 2012, 11:34:41 AM
Ơ, cưới vợ về càng dễ tu. Bị con vợ nó chửi cho ngước mặt lên không nổi lúc đó thì tự dưng mất hẳn sân si. Chỉ nguy hiểm chữ Tham mà thôi.

Hỡi những người chồng, có ai mà không bị vợ nó chửi cho nhục mặt chứ
22  Đạo Gia Tư Tưởng Học / ĐỒ HÌNH HỌC / Re: Vui lòng xin giải thích Linh phù này . vào lúc: Tháng Năm 04, 2012, 03:39:32 PM
Huynh ongdia!
Huynh kiếm 1 bùa yêu rồi tặng cho phòng đấu giá, già khởi điểm 2000 đô, thời gian đấu kéo dài 3 tháng. Hehe, lắm nguoi giành nhau đấy big grin
23  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / SƯU TẦM / GiÁO PHÁI (Ctrl + C - Ctrl + V) vào lúc: Tháng Một 13, 2012, 11:31:07 AM
Chia sẻ dữ liệu trên Internet cũng trở thành... tôn giáo

Giáo hội Kopimism, một loại tôn giáo có nguyên lý trung tâm là sự chia sẻ thông tự do, đã được chính thức công nhận là một tôn giáo bởi chính phủ Thụy Điển.

Việc chia sẻ thông tin và dữ liệu là một điều hết sức bình thường trong cuộc sống công nghệ ngày nay. Tuy nhiên, tại Thụy Điển, Giáo hội Kopimism tin rằng những thông tin chia sẻ đều là “thánh” và giá trị của thông tin sẽ được nhân lên nhiều lần nếu chúng được chia sẻ.

Giáo hội này xem “Ctrl C” và “Ctrl V” (phím tắt trên bàn phím để copy và dán nội dung) là những biểu tượng thiêng liêng cho tôn giáo của họ.
Giáo hội Kopimism tôn thờ việc sao chép và chia sẻ dữ liệu

Tôn giáo này được sáng lập vào năm 2010 bởi sinh viên triết học 19 tuổi người Thụy Điển, Isak Gerson, với mục đích khuyến khích chia sẻ dữ liệu và thông tin miễn phí bởi người dùng Internet trên toàn thế giới. Hiện tôn giáo này có khoảng 3.000 thành viên.

“Tôi nghĩ rằng nhiều người sẽ có đủ can đảm để bước ra như Kopimism. Vẫn còn những sự ngăn cấm về pháp lý xung quanh việc sao chép dữ liệu, rất nhiều người vẫn lo lắng về việc sẽ phải đi tù khi sao chép và sửa đổi dữ liệu. Tôi hy vọng rằng, với sự ra đời của Kopimism, điều này sẽ được thay đổi” - Gerson tuyên bố.

Theo thông tin từ trang chủ của Giáo hội Kopimism thì họ đã gửi đơn đăng ký lên chính phủ Thụy Điển để được công nhận về mặt pháp lý ở Thụy Điển trong suốt 1 năm qua, cho đến tận cuối tháng 12 năm ngoái, Giáo hội này đã được Cơ quan Dịch vụ hành chính Thụy Điển chính thức công nhận là một tôn giáo.

Sự thừa nhận này chính thức cung cấp cho Giáo Hội Kopimism, có nghĩa là “sao chép” trong tiếng Thụy Điển, được đặt dưới sự bảo vệ của pháp lý theo quy định của pháp luật và có thể được nhận những khoản tiền tài trợ và trợ cấp từ phía chính phủ.

Vậy sự thực thì tôn giáo này rao giảng điều gì? Theo nhà sáng lập và cũng là thủ lĩnh tinh thần của Giáo hội Kopimism thì với sự ra đời của tôn giáo này, hy vọng một ngày nào đó con người có thể “sống với đức tin của họ mà không sợ bị bức hại”, và kêu gọi sự chia sẻ thông tin một cách tự do và miễn phí trên toàn thế giới.

“Giáo hội không yêu cầu bất kỳ một tiêu chuẩn nào để tham gia, bạn không cần phải thờ phụng thần linh hay bất cứ điều gì khác. Những gì bạn cần làm đó là xem trọng những gì thiêng liêng nhất: thông tin và sao chép” – Thông điệp do Giáo hội Kopimism gửi đi trên trang chủ của nhóm.

Như vậy, với sự ra đời của Giáo Hội Kopimism, Thụy Điển là quốc gia đầu tiên công nhận việc sao chép và chia sẻ dữ liệu là một tôn giáo.


Theo Mashable/Register
24  Thư Viện / ÂM THANH - HÌNH ẢNH / LIÊN TUYẾT vào lúc: Tháng Một 13, 2012, 11:26:20 AM
Chiêm ngưỡng hoa sen tuyết hiếm thấy tại Himalaya
[/size]

Trên những vách núi trắng xóa tuyết ở Tân Cương thuộc dãy Himalaysa tồn tại một loài kỳ trân dị thảo vô cùng quý hiếm được gọi là Tuyết Liên hay hoa sen tuyết.

Từ xưa, loài hoa này đã được người Trung Quốc sử dụng như một vị thuốc quý không thua gì nhân sâm. Chúng có khả năng trị được những chứng bệnh như đau đầu, cao huyết áp và rối loạn kinh nguyệt. Tuyết Liên chỉ mọc trên những vách đá có độ cao trên 4.000m so với mực nước biển và có thể nở ngay trong tuyết.









25  TIN TỨC / TẤM LÒNG NHÂN ÁI / Re: [Từ Thiện] Xin hãy giúp Chùa Kỳ Viên !! vào lúc: Tháng Mười Hai 15, 2011, 12:52:57 PM
vâng, tại vì tôi tên Nhân (8N) vợ tôi cũng tên Thủy. Sao mà chỉ đích danh tôi thế nên tôi théc méc chư kg có ý gì khác big grin
26  TIN TỨC / TẤM LÒNG NHÂN ÁI / Re: [Từ Thiện] Xin hãy giúp Chùa Kỳ Viên !! vào lúc: Tháng Mười Hai 15, 2011, 12:13:01 AM
Vào khoảng năm 2008 hay 2009 thì chùa Kỳ Viên được một gia đình phật tử xin trùng tu (ông Nhân - bà Thủy) chùa

Link 5s : http://www.5giay.vn/showthread.php?t=4162316


Vì sao bên link 5s không có tên ông Nhân bà Thủy mà bài bạn post lại có tên, bạn có thêm bớt gì không?
27  Phật Giáo Tư Tưởng Học / PHẬT GIA TỔNG LUẬN / Re: Trâu Khóc Khi Biết Sắp Bị Xẻ Thịt vào lúc: Tháng Mười Một 19, 2011, 02:15:27 AM
Hình ảnh này là con bò không phải con trâu big grin

Về việc này thì không có gì lạ đâu. Những người ở vùng thôn quê nuôi trâu bò, thường rất ít khi họ làm thịt để ăn cũng vì vậy. Không cần phải đưa vào lò sát sinh mới khóc, mà là bán sang 1 chủ khác để nuôi thôi nó cũng đã khóc khi lìa đàn xa chủ rồi

Nó rất nhạy cảm, dù giữa 1 bầy rất đông nhưng chỉ cần gia chủ và thương lái đang đứng chỉ chỏ và ngả giá thì nó cũng đã buồn rười rượu và khóc. Việc này 8N chứng kiến thường xuyên

Đặc biệt có con bỏ ăn, khóc suốt mấy ngày liền, nằm im một chỗ cho đến khi thương lái vào dắt đi. Nhà 8N từng không thể bán được 1 con bò như thế vì nó khóc thương quá
28  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / HỖ TRỢ KỸ THUẬT / Re: Nhờ Admin hỗ trợ kỹ thuật . vào lúc: Tháng Mười Một 16, 2011, 05:21:28 AM
Tổng kinh phí cho năm đầu tiên tối thiểu 50trieu, các năm sau khoảng trên 30trieu...

Đến lúc phải khó khăn như vậy sao nhà HTT big grin
Thôi thì các bạn ráng tích góp, 8N xin ủng hộ 1 chân
29  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / Sức khỏe cộng đồng / THỊT CHUỘT CỐNG - LỰA CHỌN TỐT CHO SỨC KHỎE (!?) vào lúc: Tháng Mười Một 10, 2011, 04:18:09 AM
Nhậu... chuột cống!

Chuột cống hôi hám, đem theo ngàn vạn thứ mầm bệnh dịch hạch, thổ tả chết người. Nó ở dưới đáy của cống ngầm, ăn cặn bã thối tha. Ấy vậy mà có làng ở Hà Nội chuyên đi bắt chuột cống để chế biến nó thành... đặc sản!

Ấy vậy mà ngẫm lại thật có lý do để ăn:

Bà Cử còn chì chiết: Ăn chuột ngon, chứ ăn lợn, gà, bò, cá, chim cút - bây giờ người ta toàn cho chất tăng trọng với lại chất kích thích tăng trưởng, độc hại lắm. “Làm gì có ai chui vào cống để bón chất tăng trọng độc hại cho chuột”(?) - một người góp chuyện. “Thịt chuột còn hơn thịt chó ở chỗ nó có tính mát, thịt chó ăn nhiều rất nóng. Tôi chỉ sợ chuột lắm đạm quá, ăn vào béo” - bà Cử thở dài rồi chỉ vào cơ thể phây phây nục nạc của mình.

Chuột rán, xào, nấu đông, giả cầy, luộc rắc lá chanh, rang muối trắng, nướng trên than hoa dìu dịu. Chuột cống biến thành thịt thú rừng, thịt thỏ quay, thịt lợn sữa chiên giòn, có khi hầm rinh rượp trong nồi nước phở ngọt lừ. Thật vậy không?


Chúng tôi đã đi theo thợ săn chuột và chứng kiến họ tóm được con chuột cống khổng lồ này ở gần chợ Châu Long (Hà Nội).

Bắt chuột Hà Nội, hái ra tiền!
 
Một lần, gặp anh chàng bắt chuột cống ở Hà Nội, tôi bèn bám theo. Lúc đầu anh ta đề phòng, giấu nhẹm đàn chuột bằng cách dùng nilon bịt kín phần lồng sắt buộc sau chiếc xe máy cà tàng. Hỏi gì cũng không biết. Rồi thỉnh thoảng lại có cậu đồng nghiệp vác vợt cán dài rèo rèo xe đạp lượn qua, có cậu vè vè xe máy ghé lại ngó nghiêng.
 
Giời Hà Nội khuya khoắt, phố Hàng Bún đượm buồn trong ánh đèn vàng vọt. Đó là giờ các thợ săn chuột cống xuất hiện, đàn chuột bẩn thỉu, ướt át, to sù cũng từ cống ngầm, các vỉa chợ rác rưởi và các vở hồ như Trúc Bạch, hồ Tây... rồng rắn kéo ra. Trong chớp mắt, lưới được dựng ở cửa, cống, xuỵt! Tiếng đuổi như đuổi chó. Rào! Tiếng sào tre chọc xuyên lòng cống. Oé! Nó mắc lưới. Chân chuột có móng dài, đã bám vào lưới là có giời chạy. Tóm gọn, dùng kìm (là một mẩu sắt uốn tròn gắn trên đầu cây gậy gỗ) để bẻ răng. Chuột ta ngoan hiền nằm trong rọ sắt.
 
Thấy chúng tôi chăm chú, lại ra chiều là nhà nghiên cứu phát triển đàn mèo để diệt chuột, một thợ săn chuột  có thâm niên gần 10 năm tên là Nguyễn Thạc Cường - quê ở Đình Bảng, tỉnh Bắc Ninh -  chấp nhận nói chuyện. Một thợ chuột vùng Thanh Trì lượn qua, thợ chuột nữa ở Thạch Thất ngó lại. Họ cạnh tranh và cạnh khoé nhau lắm. Họ chia lãnh địa, ai có đất người đó kiếm ăn. Mỗi cân chuột cống bán cả trăm nghìn, đụng đến miếng cơm manh áo sao mà nhường được.
 
“Bọn kia nó cũng ở làng chuột đấy. Làng chuyên ăn và bán thịt chuột ở Hà Nội, Hà Tây cũ. Nó bắt ác lắm. Em không đi nhanh là hết!” - Cường dè bỉu. Mấy thợ chuột đi xe đạp vòng vèo cũng lít chít cả đàn chuột cống rồi, có khi họ còn chõ sang phía chúng tôi, nói với Cường: “Người ta mà đưa lên báo thì mày chết”. Rồi họ phóng vù đi. Mỗi lần vòng đi vòng lại, thợ chuột gọi là “quẹt”. “Thôi, đừng chụp ảnh nữa, em đi làm một quẹt đây - Cường vồi vội như muốn lảng tránh - Hôm nay, 12 giờ rồi mà Hà Nội còn đông, chứ mọi hôm, giờ này em đi mãi chưa hết một “quẹt”. Quẹt nào lâu mới đủ vòng quanh hết hồ Tây, tức là quẹt ấy gặp nhiều chuột để bắt. Hà Nội đông người, chuột không ra, thì đi nó nhanh hết quẹt”.
 
Nhìn những con chuột 7-8 lạng bị tóm ra khỏi cống ngầm, khỏi khu chợ Châu Long bẩn thỉu, bạn tôi đã bỏ chạy tán loạn. “Nước đái chuột cống độc lắm. Nó đái mù mắt. Mà chúng nó chính là thủ phạm từng gây nên bệnh dịch hạch - cái bệnh suýt xoá sổ cả thế giới hồi nọ đấy”. Vài người bán hàng khuya thở dài: “Gớm, ai ăn dính cái giống chuột này trên bàn đặc sản thì có mà... chết sớm. Nó giả làm lợn sữa quay, giả làm chuột đồng, giả làm đặc sản thú rừng ở trên Hoà Bình đấy, chú ạ”. Cường nghe chúng tôi nói, chỉ cười hiền khô: “Ăn chả sao đâu, ngon lắm. Chính nhà em cũng toàn ăn cái chuột Hà Nội này. Có khi người Hà Nội lên nhà em ăn cả vài mâm cỗ, có khi em bán buôn một lúc cả yến chuột này, người Hà Nội, người Bắc Ninh, cả người Lạng Sơn cũng về mua mà”.
 
Hôm sau chúng tôi lên thăm nhà Cường ở Đình Bảng. Ông nội Cường là cụ Suốt, mẹ Cường là bà Cử, đều khoe “chuột Hà Nội”, chuột nói chung ngon lắm, bổ lắm. Cường khẽ khọt tiết lộ: Như đêm qua mưa to quá, em chỉ bắt được 9 cân chuột Hà Nội, mỗi cân em bán 100 nghìn đồng.
 
Nhiều hôm chịu khó đi xa, đi mãi tỉnh lỵ Hải Dương, Phú Thọ (chỉ bắt ở thành phố!), có thể được tới 30kg chuột một đêm. Vị chi là 3 triệu một buổi nhé. Mà cái nghề này chả mất vốn mất lãi gì, đêm đi, sáng có tiền, người Hà Nội và các nơi họ về họ đặt hàng, có mà chả đủ sức đi bắt cho đủ lời hứa hẹn với người ta. Gớm, mấy khi còn chuột để bán ra chợ làng Đình Bảng đâu! Bà Cử chỉ rõ: “Con này là con dúi, con này là chuột đồng, còn đây là chuột cống. Hôm nay nhà tôi mổ toàn chuột cống. Có hôm làm dăm mâm cỗ, thanh niên Hà Nội về ăn chật nhà, uống hết mấy lít rượu, họ vui vẻ nhảy nhót đến gãy cả bàn ghế...”.


Thịt những con chuột cống khổng lồ (chặt đầu, làm sạch vẫn còn 5 lạng) được chế biến, bày bán để... làm món nhậu. Ảnh: P.T.T.G

Nỗi ám ảnh đem cống rãnh vào... dạ dày
 
Trao đổi với chúng tôi, Phó Chủ tịch UBND phường Đình Bảng bảo: “Tôi chỉ biết, bà con có nhiều gia đình dùng chó săn, bẫy đi bắt chuột đồng về ăn và bán cho người làng ăn. Nhưng, ở cái phường có tới 1,8 vạn dân này, tôi chưa bao giờ nghe nói đến chuyện người ta đi bắt chuột cống về làm cỗ, bán đi các nơi làm “đặc sản”. Nhóm phóng viên chúng tôi giả làm thực khách đặt cỗ ở quán T.P ở Từ Sơn - nơi mà các thợ chuột cống cho biết vẫn thường “đổ buôn thịt chuột” cho họ “làm hàng”, chúng tôi đều nhận được câu trả lời ráo hoảnh: “Chúng em bán chuột đồng ngô, chuột đồng thóc, ngon lắm, chuột làm gần chục món...”.
 
Đình Bảng là miền quê văn hiến. Với tất cả sự thận trọng của mình, chúng tôi đã tiếp tục trở lại thăm một số hộ đi bắt và bán thịt chuột... phố, chuột Hà Nội. Thì bất ngờ thay, trước chứng cứ của chúng tôi, bà con cũng chả nói thác chuột cống thành chuột đồng làm gì nữa. Gia đình ông Suốt một mực nói rằng: Thịt chuột cống ngon và bổ lắm, nó không mang lại dịch hạch hay bệnh tật gì đâu(?).
 
Khi chúng tôi bảo chuột cống ăn kiểu gì cũng độc, các nhà khoa học nói rõ như vậy và kể cả có trói cổ lại bắt ăn thử một miếng thịt chuột cống bắt được ở Hà Nội thì chúng tôi cũng không dám ăn; thì bà Cử rành rọt: “Tôi hỏi, có phải con chó vẫn thường ăn... phân người không? Thế sao thịt chó được người ta ăn và khen ngon khắp cả nước? Chuột cống nó ăn ở cống, ở bệnh viện Hà Nội, nhưng (cũng như con chó ăn bẩn) nó ăn nó có lựa chọn, nó phải tiêu hoá chứ. Chúng tôi ăn chuột đã bao năm. Nếu có dịch hạch thì làm sao chúng tôi béo khoẻ thế này”.
 
Bà Cử còn chì chiết: Ăn chuột ngon, chứ ăn lợn, gà, bò, cá, chim cút - bây giờ người ta toàn cho chất tăng trọng với lại chất kích thích tăng trưởng, độc hại lắm. “Làm gì có ai chui vào cống để bón chất tăng trọng độc hại cho chuột”(?) - một người góp chuyện. “Thịt chuột còn hơn thịt chó ở chỗ nó có tính mát, thịt chó ăn nhiều rất nóng. Tôi chỉ sợ chuột lắm đạm quá, ăn vào béo” - bà Cử thở dài rồi chỉ vào cơ thể phây phây nục nạc của mình.
 
Cụ Suốt từ bấy giờ im lặng, giờ mới vuốt râu: “Nhà tôi 3 đời bắt chuột rồi”, bà Cử chen ngang: “Người ta còn mời vợ chồng tôi về Hà Nội, mang theo một lồng chuột cống to đùng để đóng phim về...  thành phố sống trong bãi rác cơ mà. Được trả công bao nhiêu là tiền”. Còn Cường thì lẩm bẩm: “Bây giờ chán quá, Hà Nội người ta xây bít hết cả cống rãnh lại, mặt đường cứ phẳng lỳ, thế là chuột cống không có lối lên để bắt. Có khi, trời mưa, nước dềnh lên, chuột trong cống không có lối ra bị chết đuối sạch, tiếc lắm...”.
 
Khi chúng tôi ra về, bà Cử cũng không quên cho số điện thoại, dặn bất cứ khi nào muốn ăn thịt chuột, có thể đặt một lúc mười mâm, thì cứ “phôn” một cái là xong phắt. Cái mùi chuột sống đã sợ, lại thêm chuột chết bị dội nước sôi, chặt đầu, phanh thây nó càng lợm lợm. Tôi chạy khỏi ngôi nhà đó, ra đến gần đình làng, lại vớ phải cái mùi đó, khi gặp chợ chuột với dăm bảy người đàn bà mỗi người quản lý vài cái... chậu thau chuột đã mổ. Trắng tinh!
 
Dường như, mùi chuột đã tanh lắm, nhưng khi bạn biết chắc chuột đó là chuột cống ở phố thị bẩn thỉu thì cái tanh tưởi nó càng ám ảnh hơn.
 
Theo Phạm Thị Thảo Giang
 Lao động
30  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / CHUYỆN HUYỀN BÍ - XƯA & NAY / Re: CHUYỆN VỀ RẮN vào lúc: Tháng Mười Một 08, 2011, 02:51:49 AM
Bài 2: Nghĩa trang dòng họ 3 năm trắng vòng hoa vì hai con rắn?


Trong vòng chưa đầy 3 năm, dòng họ này đã có 12 người chết bất thường, chết vì bệnh tật. Khu nghĩa trang của dòng họ lúc nào cũng trắng vòng hoa vì người trong dòng tộc theo nhau chết.

Được báo trước vẫn không thoát chết

Trước hàng loạt cái chết của mọi người, dòng họ liền tìm xuống một ông thầy ở Quảng Ninh để “cầu cứu” thì được người này phán rằng: “Dòng họ bị trùng tang nên cứ khoảng 100 ngày là lại có một người ra đi, nếu muốn thoát được thì phải nhờ thầy cao tay lập đàn giải hạn”. Ông thầy Quảng Ninh “phán” rằng, trong họ một tuần nữa sẽ có người tên là Cường sắp bị “bắt đi”.

Không tin vào lời thầy phán, mọi người trong họ lại tiếp tục đi gọi hồn ở bên huyện Nam Sách. Trong quá trình gọi hồn, “người chết hiện lên” nhập vào một người và cho biết “vào ngày 20/8/2010 các “thần” sẽ bắt một người tên Cường trắng trẻo, đẹp trai, đi làm ở xa và là người có chức tước”. Sau khi nghe thấy thông tin đó, mọi người trong nhà ai nấy đều nơm nớp lo sợ và chờ đến ngày 20 định mệnh. Rà soát trong họ xem những ai có tên thì chỉ thấy có duy nhất một người tên Cường (là con của ông lão định mang con rắn màu đỏ rực về ngâm rượu). Người này đã lấy vợ nhưng ở tận Hà Nội.

Cuối cùng ngày đó cũng đến, trong họ người này dặn người kia luôn phải cẩn thận, máy điện thoại lúc nào cũng phải bật 24/24h để nghe ngóng tình hình. Đến 20h ngày 20/10/2010, cả họ vẫn chưa thấy xuất hiện tin xấu, cho rằng mọi chuyện đã qua và các thầy bói, thầy gọi hồn là lừa bịp. Mọi người vui vẻ rủ nhau đi uống rượu hát karaoke “ăn mừng”.
 
Nhưng cuộc vui ấy chỉ diễn ra được chưa đầy 2 tiếng đồng hồ: Đúng 22h, điện thoại mọi người run bần bật, người trên Hà Nội báo về hung tin anh Cường vừa chết thảm khi tàu hỏa đâm phải ở thị trấn Văn Điển. “Người thì đứng chết lặng sững sờ, người thì sợ quá rơi cả cốc bia vào chân vỡ tan mà không hay khi nghe thông tin ấy”, một người thuật lại. Nạn nhân là một kỹ sư tốt nghiệp Đại học Bách khoa, thời điểm anh “ra đi”, vợ anh đang mang bầu đứa con đầu lòng và anh cũng đang giữ chức vụ Phó Giám đốc một công ty chuyên về thiết bị điện.

Hơn 2 tháng sau, người trong họ lại tiếp tục đi xem bói và được thầy phán sắp tới trong họ sẽ có một người nữa có tên vần H sắp “ra đi”. Lại một lần nữa sự trùng lặp xảy ra khi ngày 28/3 vừa qua, một người trong họ tên Hùng đang khỏe mạnh bình thường bỗng nhiên đổ bệnh, sau khi đi bệnh viện chiếu chụp ông được các bác sỹ cho về nhà chữa trị. Về nhà được vài ngày, trong khi đi từ nhà ra ngoài cửa thì ông gục ngã chết luôn tại chỗ.
 
Một phụ nữ trong họ mắt đỏ hoe nhớ lại: “Chiều hôm ấy tôi còn mang bột mỳ rán sang cho ông ăn. Ông tỉnh táo và khỏe mạnh mạnh lắm, nhìn thế nên tôi yên tâm ra về. Chỉ vài tiếng sau đã nghe thấy tin ông ấy đột nhiên loạng choạng bước tới cửa thì lăn đùng ra chết.”

Như vậy chỉ tính trong vòng chưa đầy 3 năm, dòng họ này đã có 12 người chết bất thường, chết vì bệnh tật. Khu nghĩa trang của dòng họ lúc nào cũng trắng vòng hoa vì người trong dòng tộc theo nhau chết.

“Lá vàng khóc lá xanh”

Theo chân một người dân Bích Thủy, chúng tôi đến nhà ông L.Sinh, một người trong dòng họ. Trong ngôi nhà 3 tầng khang trang, tiếp chúng tôi là 2 người đàn ông, một già, một trung tuổi, là ông Sinh và người cha - cụ L.Tài (79 tuổi). Đây chính là gia đình đã có 3 người liên tiếp chết cách nhau 100 ngày.
 
Khi hỏi thăm về sức khỏe và tuổi tác, ông cụ cười cười nhưng đôi mắt đượm buồn: “Vợ chồng tôi bằng tuổi nhau, nếu bà ấy còn thì xuân này chúng tôi đã được cùng con cháu mừng thọ 80”. Có lẽ những cái chết của vợ và các con trai làm ông gần như suy sụp, nếu không phải vì biến cố này thì người đàn ông ở cái tuổi “xưa nay hiếm” ấy vẫn còn mạnh khỏe lắm. Giờ đây mỗi bước đi của ông đã phải nhờ đến cây gậy đồng hành.

Tò mò về câu chuyện 2 con rắn, chúng tôi đánh bạo hỏi ông Sinh xem thực hư thế nào. “Đúng là có chuyện đó”, ông khẳng định. “Mấy năm trước, con cháu trong họ chúng tôi góp tiền để đưa mộ cụ tổ bà về bên cạnh cụ tổ ông. Trong quá trình đào lên thấy trong mộ bà có con rắn cạp nia và trong mộ ông có con rắn hổ mang nặng gần một ký. Nhưng không có chuyện con rắn có cái mào như mọi người vẫn nói và chúng tôi cũng không đập chết mà những người thợ xây mộ đã đem con rắn này đi bán lấy tiền uống rượu”, ông cho biết.

Theo ông Tài, dòng họ L.V có khá nhiều điều đặc biệt: Có 8 chi, đến đời mình mỗi người con trai trong họ sau khi lập gia đình đều sinh được 8 người con. Đó cũng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà người họ L.V vẫn lấy làm tự hào về cái “lộc” của mình. Nhưng đến nay, ông Tài cũng chỉ còn lại 5 người con.
 
Sau “cơn bão ma” này, riêng chi nhà ông cũng mất 5 người. Các chi khác trong họ cũng cùng chung tiếng khóc mất con cháu một cách đau lòng, khó hiểu. Từ năm 2009 đến nay, cứ lần lượt những cái chết gần nhau liên tiếp xảy ra cướp đi hơn chục mạng người, hiện tại trong họ còn một người đàn ông cũng đang vật lộn chống chọi khó khăn với bệnh tật và “không biết đi lúc nào”.

Những người quá cố, già có, trẻ có, cả nam và nữ, người bỗng dưng phát bệnh, người chết tức tưởi để lại nỗi đau khôn cùng cho người còn sống. Con cháu trong nhà hoang mang lo sợ, những buổi họp họ đầu xuân đã không còn vui nữa, thêm vào đó là những  lời đồn thổi dù không ác ý của dân trong làng làm không khí trong mỗi gia đình mang họ Lương chẳng mấy lúc được bình yên.
 
Những người con trai khỏe mạnh cứ đột ngột ra đi để lại nỗi trống trải không gì bù đắp được cho những người phụ nữ và sự phiền muộn, nhớ thương của những người làm cha mẹ. Kể cho chúng tôi nghe chuyện của các em mình, ông Sinh vẫn bùi ngùi vì thương hai “chú” chưa có con trai nối dõi. Ông cũng vô cùng thương tiếc cho cái chết của anh Cường: “Hàng trăm người đứng đợi tàu hỏa đi qua, “ma xui quỷ khiến” thế nào, chú nó lại chọn đúng thời điểm ấy để băng qua đường sắt”.

Nỗi đau chưa lời giải

Mang nỗi lo sợ trong lòng, những người phụ nữ với bản tính yếu đuối tìm đến các đền, chùa, thầy cúng, cô đồng để xem bói, giải hạn. Bản thân ông trưởng họ và gia đình cũng nhiều lần lập đàn giải oan, giải hạn cho họ nhà mình. Trong tâm trạng hoang mang, lo lắng họ cũng chỉ biết tìm đến những nơi như thế để tìm chốn cầu an cho dòng họ. Bình tĩnh hơn, ông Sinh nghĩ rằng gia đình cũng như dòng họ, “thịnh nhiều rồi cũng có lúc suy. Những chuyện không may, những cái chết đau lòng là việc rủi ro không tránh được. Bản thân tôi là người trực tiếp đào mộ các cụ lên để quy hoạch, mình làm việc tốt báo hiếu tổ tiên, sao có thể coi là bị trừng phạt được?”. 

Tìm gặp ông trưởng họ L.Xương tại một quán nước trong làng khi ông đang mải nói chuyện với những người hàng xóm, ông thở dài âu sầu: “Tôi đã dồn được 20 triệu đồng định để cải mộ cho bà lão nhưng sau những chuyện đã qua, mấy đứa con chưa đồng ý, chúng bảo để đi “xem thầy” xem thế nào”.
 
Nghe đâu câu trả lời của “thầy” khiến không ít người sởn gai ốc lo sợ: “Dòng họ này bây giờ không được cải táng mộ vì cứ hễ có một người được đào lên sẽ có một người nằm xuống”. Ông Xương thoáng buồn kể chuyện mấy người con dâu của ông sợ rằng khi bốc mộ mẹ lên thì chồng các chị sẽ chết, vì thế các con ông lần chần mãi mà không dàm làm. Lúc chúng tôi về thôn Bích Thủy cũng là lúc người con dâu của ông Xương đang lặn lội lên tận Bắc Giang tìm thầy xem bói cho vận hạn nhà mình.

Những người trong dòng họ L.V biết bao ngày nay đã sống trong sợ hãi. Không những thế, họ còn phải luôn nhân được những cái nhìn ái ngại của người trong vùng. Sau những sự việc đã xảy ra, có người nghĩ rằng rồi bây giờ, con cháu nhà họ L.V sẽ khó lấy vợ, lấy chồng do ai biết chuyện cũng sẽ bất an, sợ “ma ám”. Câu chuyện của dòng họ còn có khi bị một số người gán ghép vào những chuyện không hay, xui rủi khác. Người xấu bụng thậm chí còn thêu dệt ra câu chuyện đổ lỗi người họ khác chết cho… họ L.V.
 
Một phụ nữ trong làng thì thào với chúng tôi: “Đấy, cái vụ nhà chị hàng xóm cạnh nhà ông trưởng họ chết vì điện giật là một ví dụ. Người nhà chị bị điện giật đã đi xem bói thì được thầy phán rằng do bà vợ ông trưởng họ L.V trên đường về nhà bắt con cháu đi cùng nhưng do cửa khóa không vào được nhà nên đã đi vòng phía sau. Không may nhà chị ấy lại ngay sau nhà bà này nên hồn ma bà này đã bắt đi”.

Những người trong dòng họ L.V muốn tin rằng những tai ương liên tiếp giáng xuống đầu họ bấy lâu nay chỉ là một sự rủi ro. Họ mong muốn tai ương qua đi, vận đen qua đi để người còn lại vẫn phải sống tiếp, con cháu trong nhà sẽ lớn khôn khỏe mạnh dựng vợ, gả chồng sinh con cháu đề huề đem lại phúc đức, thịnh hưng cho dòng họ, xóa bỏ lời đồn “ma ám” bấy lâu nay. “Những người còn sống làm tròn trách nhiệm cải táng cho người đã khuất theo đúng tập tục, văn hóa người Việt Nam, vì sao chỉ vì 2 con rắn mà phải chịu nhiều nỗi đau đến thế?”, một người đặt câu hỏi.

Theo Pháp luật & Thời đại
Trang: 1 [2] 3 4 ... 22
Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.292 seconds với 20 câu truy vấn.