Tháng Năm 18, 2021, 07:16:41 PM -
 
  Trang chủ Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
  Xem các bài viết
Trang: [1] 2 3 ... 10
1  Nho Gia Tư Tưởng Học / NHO - KHỔNG LUẬN TÔNG / Re: Lễ - của Khổng Tử và Nho gia vào lúc: Tháng Mười 12, 2014, 12:28:58 AM
Tội nghiệp Cụ Phạm Thắng quá mức !

Đã già rồi thì nên "lão giả an chi= 老者安之" cho nó khỏe. Cụ đã bị giáo dục theo kiểu nhồi sọ suốt mấy chục năm  rồi nên nay không ai, cái gì làm thay đổi được ý kiến mù quáng của cụ đâu !

Nói dài, nói dở, nói dóc (không có cơ sở) . Tôi cố gắng đọc tới ba lần mỗi bài viết của Cụ mà


"VẪN KHÔNG HIỂU CỤ MUỐN NÓI CÁI GÌ?"

có lẽ tại tôi dốt quá chăng ? Hay tại cụ "CÀ LĂM CÀ LẬT" nói lãi nhãi (chính cụ cũng chẳng biết mình nói cái gì) .Vậy mà cụ cứ khoe khoang nào "Tam đoạn luận" , logic học (mà cụ đọc là LÔ-GICH), triết học Đông Tây ....nầy nọ đủ thứ.

Thôi xin cụ làm ơn làm phước :

BIẾT THÌ THƯA THỐT, KHÔNG BIẾT THÌ DỰA CỘT MÀ NGHE"


cho chúng con nhờ.

Kính lạy cụ.
2  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HỌC / BA BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI vào lúc: Tháng Sáu 05, 2013, 10:52:17 AM

BA BỨC THƯ TÌNH HAY NHẤT THẾ GIỚI


1) Thư Bồ Nhí Gửi Bà Vợ


Thưa bà , Dù chúng ta có vô cùng xung khắc, chúng ta vẫn phải nhất trí một điểm : chồng bà là đàn ông. Mà đàn ông thì sao? Ðàn ông thì ham thích nhiều thứ. Ham thích đến mãnh liệt. Và , bà đừng dấu em, bà hãy công nhận rằng, phụ nữ chúng ta yêu đàn ông vì họ ham thích và biết cách thực hiện nó (Chúng ta cũng ham thích nhưng thực hiện chủ yếu bằng cách mua nó). Ông thì thích máy móc, ông thi thích kiến trúc, ông thích vật lý và hóa học, ông dại hơn một chút thích thơ văn . Toàn những ham thích có lợi cho xã hội.
Nhưng đàn ông không chỉ ham thích một thứ. Nếu gà chỉ thích giun, bò chỉ thích cỏ tươi hay thỏ chỉ thích củ cải thì đàn ông lại thích đa dạng. Chuyện ấy trong đá bóng, trong ẩm thực, trong bia bọt không sao, nhưng trong vấn đề phụ nữ, tính đa dạng của nó làm cuộc sống thêm rắc rối.

Bà thân mến,

Em tin rằng, bà có rất nhiều ưu điểm. Sở dĩ em quen với ông là do ông ấy thông minh (chứ không phải chỉ có tiền như thiên hạ vẫn đồn). Và, một người thông minh không khi nào chọn vợ quá kém. Thậm chí, bà không quá kém, bà còn rất nổi bật ở nhiều phương diện.
Theo như ông tiết lộ một cách đầy thành kính, bà nấu ăn ngon, bà rửa bát sạch, bà lau nhà bóng và bà đi chợ rẻ. Bà còn đối xử tốt với chó, mèo…. Em xin thú thực, tất cả các phương diện đó, em đều thua bà. Khi em nấu món canh, ai cũng nghĩ là món xào. Khi em rửa bát, tốt nhất lúc dùng nên rửa lại. Khi em lau nhà hay quét nhà, em để cái đống rác chỗ nọ chỗ kia. Chợ duy nhất em đi là chợ mỹ phẩm. Còn chó mèo, em chỉ nuôi chúng trong tranh.

Nhưng ông vẫn thích em. Tiện đây xin tiết lộ : thời gian thích không hề ngắn, cường độ thích không hề yếu và chi phí thích không hề thấp. Bà kinh ngạc! Bà không tin ư? Bà nhớ rõ ông vẫn về nhà, vẫn ăn cơm tối, vẫn lịch sự với bà v.v ... Bà cảm giác chả có khe hở nào để em lọt vô cái pháo đài do bà xây dựng, canh gác và tuần tra .
Bà nhầm.

Em xin phép không đi vào chi tiết. Em chỉ nói một cách văn học rằng, không có gì ngăn cản được con tim. Nhất là một con tim già lao về một con tim trẻ. Như trên đã nói, em thua bà về một tỷ thứ. Ðúng một tỷ thứ, chả bớt phần nào. Nhưng, em lại hơn bà hai tỷ. Bà sẽ gầm lên. Bà sẽ quát : hơn ở chỗ nào?

Thưa bà , những thứ em hơn lại vô cùng vớ vẩn. Em thành thật tin thế. Nhưng đàn ông, tiếc thay, lại không tin.
Em biết chớp chớp mắt. Em biết ngồi gần ông mà lại vẹo người. Em biết đánh vào lưng ông, hay đánh ở chỗ thấp hơn, vừa đánh vừa cong môi nhìn đi chỗ khác. Em biết hét lên khi thấy con sâu và ù té chạy khi gặp con thằn lằn.
Cái gì em cũng ngạc nhiên và nhờ ông giải thích. Em tin ông là vô địch về trí thức, về thể thao, và luôn thể hiện lòng tin ấy ra mồm. Mỗi lời nói của ông, với em, đều là chân lý. Em khâm phục khi ông uống bia. Em kiêu hãnh lúc ông châm thuốc lá. Em ngồi nép mình khi ông tụ tập. Em lo lắng nhưng chẳng bao giờ tra hỏi lúc ông đi khuya. Và, quan trọng nhất, thưa bà, da em trắng, eo em nhỏ, môi em đỏ và chân em chả khác chân dài. Em mặc váy hồng, em thắt nơ xanh và em dùng dầu thơm của Pháp. Nước Pháp, chắc bà cũng biết, vô địch về các loại dầu thơm .
Khi ở bên ông, em không ngốc và không tham lam như các phim truyền hình quay vội vàng mà bà vẫn xem đâu ạ. Chúng em không hề bàn về tiền bạc. Hai người đều mơ tới ánh trăng, tới những khát vọng chưa thực hiện và đều thích nhìn sao trên trời. Hai người có thể xung đột vì một bài thơ, giận dỗi vì một bức tranh và bỏ ra về vì một bông hoa bày không đúng cách (trong khi ông và bà giận dỗi vì một mâm cơm, cãi nhau vì hoá đơn tiền điện và ra khòi nhà vì chậu quần áo chưa phơi) .

Thưa bà ,
Ðấy, em tới ông, ông tới em là như thế đấy. Nó thanh cao thì em không dám nói, nhưng nó cũng chẳng phàm tục như sách vụ án viết đâu. Em xin bà hãy mừng vì điều đó.
Tuy ông phạm tội nhưng tội ấy còn sang. Bà hãy tự an ủi như thế. Tại sao em viết thư này? Tại vì em xin trả lại ông cho bà. Chúng em nhất trí cái gì đẹp thì phải ngắn và chúng em đã ngắn đủ dài. Toàn bộ sự tinh tế của tình yêu nằm ở chỗ này, và bà không biết được.
Xin bà hãy dang tay đón ông về. Em lấy danh dự thề rắng, ông không sứt mẻ quá nhiều, đơn giản vì ông có còn nhiều đâu mà sứt mẻ. bà hãy coi ông như vừa sau chuyến du lịch mạo hiểm trở lại nhà. Cần chở che và sẵn sàng che chở.
Em đi đây. Cuộc sống là khám phá và em thích khám phá nhiều nơi. Bà đừng trách em. Bà cũng đừng tự trách mình. Khi em bằng tuổi bà, em cũng chả hơn gì bà đâu .

Chúc bà vui khoẻ .
 
2) Thư của Bà Vợ gửi cô Bồ Nhí

Thưa cô,

Tôi đã đọc thư của cô một cách bình tĩnh. Đúng như cô đã nói, ở tuổi tôi và ở địa vị của tôi, sự bình tĩnh luôn luôn có thừa.
Này cô, việc chồng có bồ nhí khiến tôi ngạc nhiên. Đó là cảm giác đầu tiên, và thành thật với cô, nó hơn cả cảm giác căm phẫn.
Vì sao vậy?
 
Thưa cô, vì tôi tin chắc rằng lão (hãy gọi sự vật với đúng tên và đúng tuổi của chúng cô nhỉ) đã đuối sức rồi, nói một cách chắc chắn, một cách không có gì phải bàn cãi cả.
Khi viết thư cho tôi, cô có vẻ tự đắc pha chút hả hê. Cô cảm thấy mình giật được từ tay bà khác một mỏ vàng, và mình có những phẩm chất rất khác thường nên mới gặp may như thế.
Cô nhầm thảm hại quá, cô ơi!

Quả thật lão là một cái mỏ. Hay nói chính xác hơn, đã từng là mỏ. Điều ấy cách đây ba mươi năm về trước, cả thành phố đều phải công nhận chứ đâu cần phải một cô gái có trí tuệ siêu việt gì.
Nhưng trên, trong và dưới cái mỏ ấy, tôi đã đào, đã cuốc, đã đẽo, đã nổ mìn, khai thác rầm rộ, quy mô mấy chục năm.
Và giờ đây, mỏ chỉ còn khung, còn lai sự hoang tàn. Chỉ có đôi mắt ngốc của cô, chỉ có cặp môi dại của cô và chỉ có tí não khờ của cô mới không nhận ra điều đó.
Cô vớ được lão, khi tôi trong một chừng mực nào đó, đã mặc cho lão tự do. Cho lão có cảm giác sổng chuồng. Đàn ông sống bằng ảo tưởng cô ạ, và nuôi dưỡng cái ảo tưởng đó một cách khéo léo là nhiệm vụ của phụ nữ chúng ta.
Tôi không vui gì khi lão có bồ. Nhưng chớ nói rằng tôi quá hoảng sợ vì điều đó. Tôi quá hiểu đứa khác sẽ được bao nhiêu trong khi mình đã vớ bao nhiêu. Phần của cô, hỡi ôi, thật là thảm hại.
 
Cô khéo là ngây thơ và nhí nhảnh. Cô té xỉu khi gặp thằn lằn và ngã lăn ra khi gặp tắc kè. Dạ thưa cô, khi bằng tuổi cô, tôi cũng ngây thơ như thế. Nhưng lúc này, gặp hai của đấy, tôi chỉ đập một cái cho bẹp dí là xong.
Rồi cô khoe là cô biết chợp mắt, biết ngả đầu và biết cười he hé nghiêng nghiêng. Ôi dào, những trò đó ngày xưa tôi làm mãi. Và bây giờ vẫn có thể làm, thậm chí còn làm hay hơn cô ấy chứ. Nhưng vì mục đích gì, gặt hái gì khi mọi thứ đã no nê? Cô nhìn lão trong quán cà phê hạng sang. Trong com-lê và cà vạt đắt tiền. Còn tôi có khá nhiều dịp (nhiều hơn cả cần thiết) nhìn lão trong quần đùi rộng, trong áo may ô chả hiểu là màu gì.
Và tôi cam đoan rằng, cái tôi nhìn mới là cái thật. Cái cô nhìn là giả. Cô thừa biết thế, chẳng qua cô đang tự dối mình. Cô chê tôi chỉ biết rửa bát, nấu cơm. Cô thương tôi vì tôi chỉ chăm chăm lo cái nhà sạch bóng. Nhưng tôi lại thích vậy. Vì đấy là nhà tôi và lão chỉ có nửa phần. Còn lão có bóng hay không, có sạch hay không, lão phải tự lo. Tôi còn bận lo cho bản thân mình.
Tôi không chúi mũi vô bếp như cô tưởng và như lão tưởng chút nào. Tôi say mê đánh bài. Tôi nghiện làm đầu và giũa móng tay. Tôi ham thích " tám " và hăng hái đi chùa. Tôi khoác áo lụa mỡ gà, khoác vòng cẩm thạch và tôi sắm đủ cho mình (bằng tiền lão , dĩ nhiên !).
 
Còn việc cô ngắm trăng cùng chàng, đọc thơ cùng chàng hay đốt nến cùng chàng thì xin cô hãy cứ tự nhiên. Những thứ vớ vẩn và phù du đó ngày xưa tôi cũng nghĩ là ghê gớm lăm. Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra chúng suốt đời loanh quanh như thế, và chả có lợi ích gì. Chúng chỉ như hạt tiêu rắc vô bát phở, không hề bổ béo, chỉ khiến nó dậy mùi. Mà mùi thì tôi đã chán. Chán không phải do tâm hồn tôi cằn cỗi, mà là do đã quá đủ rồi !
Cuối thư cô cho biết đã chuồn ra khỏi lão, hoặc lão đã chuồn ra khỏi cô. Tôi chả hiểu ai thoát được ai. Nhưng chắc chắn là tôi suýt thoát. Tiếc quá! Giá mà lão đi với cô, giá như lão ảo tưởng về sức mình thì tôi đã có cơ hội tuyệt vời để lại được tung tăng.

Tôi tin chắc mình tung tăng chả khi nào muộn, khi mình kiêu hãnh, mình không nghèo khó và mình có sự mặn mà. Những thứ đó cô còn lâu mới đạt tới, cô bé đáng thương ơi !

Cô yên tâm. Tôi sẽ đón lão về. cáo chết còn quay đầu về núi, trong khi lão chả phải là cáo, lão là người. Tôi cũng chả giày vò, chả đay nghiến chi đâu. Tôi không phải hàng tôm hàng cá. Tôi chỉ cười khẩy mà thôi. Một nụ cười mà đã làm lão nhớ đến cả chục năm .
Chúc cô may mắn trên con đường chinh phục các lão khác. Thế gian chả thiếu ông già. Cô cứ việc xông lên. Chào cô .
 
3) Thư của Ông Chồng gửi Vợ và Bồ nhí

Hai bà thân mến !

Tôi đã đọc thư của bà nọ gửi cho bà kia. Tại sao tôi đọc được ư? Tại vì khi các bà cả đời theo dõi tôi, rình rập tôi, chả lẽ không có phút nào tôi theo dõi lại.
Đọc xong hai bức thư , tôi hơi buồn. Dù cố tỏ ra lịch sự, để xứng đáng với bản thân mình và xứng đáng với tôi, nhưng các bà vẫn vênh váo và công kích lẫn nhau. Bà nọ coi thường bà kia, cho bà kia là nạn nhân của mình.

Thưa các bà ,

Có một điều chắc chắn hai bà không chịu hiểu : chính tôi mới là nạn nhân của hai bà. Cả thể giới biết điều đó. Cả nhân loại tiến bộ lên án điều đó.
Ai, nếu không phải hai bà, chỉ sau mười mấy năm, đã biến một chàng trai khỏe mạnh, đầy nhiệt tình, đầy sức sống như tôi thành một ông tuy chưa già (còn lâu tôi mới già) nhưng gầy yếu, còm nhom, sợ sệt? Ai, nếu không phải
hai bà, có lúc từng người một, ngày đêm tra khảo tôi, ép uổng tôi, vùi dập tôi?

Trong công cuộc tàn phá đời tôi, hai bà có rất nhiều điểm chung : cùng nấu ăn dở, cùng mua cho tôi những chai bia dở và cùng bắt tôi đi coi những bộ phim dở.
Nhưng hai bà, mỗi người đều có những đặc điểm riêng. ghê rợn. Bà đầu tiên thích xuất hiện trong nhà với bộ đồ nhàu nát, với tóc rối bù cùng với  đôi dép chiếc nọ chiếc kia. Bà sau này xuất hiện nơi công cộng với quần soóc chật căng, với áo thủng ở lưng cùng với mắt xanh viền đỏ. Cả hai thứ ấy đều giết tôi, đều nện tôi chí tử về mặt tinh thần.

Nếu bà thứ nhất sểnh ra lại chạy tót sang hàng xóm, nghe thiên hạ kể về chồng thiên hạ, sau đó tự khai báo về chồng mình, thì bà thứ hai sểnh mắt ra là phóng thẳng tới quán cà phê, nghe thứ nhạc cả thiên hạ nghe tuy chả đứa nào hiểu được câu nào.

Nếu bà thứ nhất đay nghiến tôi bao giờ về thì bà thứ hai hỏi tôi bao giờ đi. Nếu bà thứ nhất kêu rằng tiền điện, tiền ga đã tăng thì bà thứ hai than son môi và phấn hồng sao không giảm giá. Nếu bà thứ nhất khảo tôi về tiền lương thì bà thứ hai khảo tôi về quà tặng. Cả hai bà, trong một phạm vi nào đó, đều lái tôi và đối xử với tôi như thể tôi là giám đốc nhà băng.
Cho nên không lạ gì, cho tới tận phút này, nhiều lúc tôi ngạc nhiên là mình còn sống. Hoặc mình chưa ngồi trên chiếc xe lăn. Nhưng tôi cảm thấy rất rõ ràng, cái giờ phút đó cũng chả còn xa nữa.

Đọc tới đây , chắc hai bà sẽ hỏi : Khổ như vậy sao ông (bà thứ nhất gọi ông) và sao anh (bà thứ hai kêu anh) vẫn đèo bồng?
Khổ quá. Câu hỏi đó, chính tôi cũng thường tự hỏi mình. Và tôi cũng mang ra hỏi bạn bè tôi, tức mấy gã đàn ông khác. Số phận của chúng cũng chả hơn gì. Và bọn tôi đành kết luận thế này : cái kiếp đàn ông nó thế !

Nhân đây cũng nói luôn, kiếp đàn ông thật ra là kiếp vô cũng khổ cực. Nhiều khi chả khác nào con ngựa, con trâu (chẳng hề được như con dê mà dân gian vẫn nói).

Đàn ông sinh ra là để đàn bà lợi dụng, bóc lột (đôi khi bóc lột còn thô bạo hơn cả cướp bóc), đè nén và hành hạ. Đàn ông sinh ra là để đàn bà sai đi mua đồ, sai lái xe, sai trả tiền, sai đón con, sai luôn cả việc...đi ngủ.
Trong cái bể khổ mênh mông, bao la đó, sự khổ vì bồ nhí cũng chả nổi bật bao nhiêu. Nó chỉ được gom chung vào nỗi khổ vì các bà. Đã là các bà thì một bà, hai bà hoặc ba bà cũng thế thôi!

Hai bà thân mến,

Giờ đây tôi đã tỉnh ra rồi. Tôi xin hai bà tha cho. Tôi không còn sức nữa.
Kể từ giờ phút này tôi là một gã trai vô hại. Từ bỏ mọi mưu mô. Tôi ăn cơm nhà, tôi ngủ giường nhà. Tôi nuôi một vài con chim, mua vài hòn non bộ, sắm mấy giò phong lan. Tôi mở tivi xem tiết mục Thầy thuốc gia đình. Tóm lại, tôi hoàn lương toàn diện.

Hai bà đừng xỉa xói nhau nữa. Đừng so bì nhau nữa. Tôi đã đầu hàng. Tôi đứng giữa hai phe. Tôi xin ngừng bắn.

Bà nào định đi đâu, cứ đi. Bà nào đang ở đâu, cứ ở. Tôi cũng thế. Tôi xin một phút bình yên. Tha cho tôi đi nhé.
                                                                                                                                                     
 - sưu tầm-


-----------------------
3  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HỌC / Re: KÍ ỨC MÙA THU vào lúc: Tháng Năm 19, 2013, 12:13:47 PM

Ai Về Bên Ấy Tháng Năm






Tháng năm u uất tình cầm
Tơ vương đến thác cung trầm nỉ non
Như mưa như nắng vẫn còn
Đìu hiu lối nhớ dốc mòn mõi mê .

Tháng năm mưa trải đường về
Một mình đếm buớc ủ ê cơn sầu
Rã rời theo hạt mưa mau
Sụt sùi ngọn cỏ úa nhàu sắc hoa.

Tháng năm sao rụng trăng tà
Vần thơ sầu nhớ thiết tha gởi người
Buồn lên cung oán chơi vơi
Biệt ly tấu khúc không lời thở than.

Tháng năm mưa bạt gió ngàn
Hay chăng tim vỡ mộng vàng khôn nguôi
Tháng năm trăng vỡ làm đôi
Tháng năm chia cách ngậm ngùi tháng năm...





Ngọc Quyên
[/font]

4  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HỌC / Re: KÍ ỨC MÙA THU vào lúc: Tháng Năm 19, 2013, 12:09:06 PM
TÌNH TÔI LÃNG MẠN
ĐẾN MIÊN TRƯỜNG





Đã có lần tôi không còn biếng học
Khi quen Em trong nhộn nhịp giảng đường
Em đâu biết tôi yêu thầm mái tóc
Nhẹ như mây, mềm hơn cả mù sương.

Đã có lần tôi say sưa nhìn, ngắm
Áo em cài bóng nắng cuối dốc mơ
Đường chung bước mà sao lòng xa thẳm
Tôi và Em như trăng tỏ, sao mờ!

Đã có lần tôi theo Em xuống phố
Chỉ để nhìn Em thoải mái đùa vui
Em đâu biết lòng tôi như cổ mộ
Miệng cười tươi mà lòng thấy bùi ngùi!

Đã có lúc gần nhau trong gang tấc
Mà xa xăm hơn cả vạn đường mây
Tôi muốn nói những lời tình chất ngất
Sao ngại ngần, câm nín đến hôm nay?

Đã có lần chia tay trong dịu vợi
Một lời thôi, cũng giữ tận đáy lòng
40 năm tình trao cho sương khói
Tiếng yêu là thoáng nhớ lúc hoài mong.

Đã xa rồi một thời Em áo trắng
Cuốn hồn tôi vào mộng mị yêu đương
Phố mù sương là chứng nhân thầm lặng
Của tình tôi lãng mạn đến miên trường.


HUY  VĂN
5  TIN TỨC / Phật tử Chân Tâm / Re: Thân tặng ngoisaobiec vào lúc: Tháng Năm 18, 2013, 07:12:43 AM
NHỚ BẠN

***

Ta khẻ ngâm bài thơ
Khi ngồi dưới trăng mờ bên suối cạn
Hình như đang nhớ về người bạn
Trước lúc đổi đời, ở tuổi xuân xanh
Hình như có giọt sương mong manh
Nhưng sao chỉ đậu ngay trên vành con mắt
Hình như có cái gì se sắt
Có phải tại vì cơn gió nhẹ thoảng qua

Ta bỗng bật cười nhìn kỹ trong ta
Thấy lạ lẫm cho một thời sum họp
Nhưng thương quá mối tình ngà ngọc
Vừa bén rễ đâm chồi đã trốc gốc héo khô
Kinh tế suy, cuộc sống rất xô bồ
Huynh  với đệ  như đàn chim vỡ tổ
Đã bảy năm  rồi kể từ quen biết  đó
Không biết bạn giờ đang ở nơi đâu

Hay đang lạc lõng một mình sầu ?

Ngước nhìn trăng khuya khe khẻ nguyện cầu
Cho trái đất đừng bao giờ vuông
Cho ngoisao đừng bao giờ vắng !


6  TIN TỨC / Phật tử Chân Tâm / Re: Thân tặng ngoisaobiec vào lúc: Tháng Năm 18, 2013, 07:09:42 AM

Gởi bạn Ngoisaobiec


Tôi nhớ năm nào bạn với tôi,
Đôi sâu tha thiết mến yêu đời.
Cùng nhau xây đắp trong tơ kén
Bao giấc mơ tươi đẹp tuyệt vời.

Trong lúc sương rơi lạnh trắng đồng,
Đêm đông dày đặc phủ non sông.
Ta cùng nhau góp ngày xuân sáng
Rọi ánh bình minh vạn ánh hồng.

Ta ước cùng nhau cất cánh vàng,
Cùng nhau chia sẻ khổ trần gian,
Vờn cành hoa ngọc phô tươi thắm
Trên nước sông xuân ý ngập tràn.

Phơn phớt bình minh mới ửng đào,
Trong lòng, nhựa sống dậy xôn xaọ
Bạn liền hóa bướm, tìm hương sớm,
Cất cánh tung trời mấy dặm cao.

Nhưng tức cho trời chẳng tựa nhau,
Sáng xuân sao nặng giọt mưa sầu?
Ào ào gió cuốn tan hồn bướm,
Phấn rụng màu tươi, cánh dãi dầu.

Còn phận tôi đây cũng lạc loài,
Một mình ngơ ngác giữa trần ai.
Thân hèn bể nhục chìm sâu mãi,
Thôi có mong chi trả nợ đời ?

Lăn lóc thân sâu giữa vũng lầy,
Mùi bùn mặn, chát, đắng, chua, caỵ
Tôi đà nếm đủ và tôi thẹn
Nhìn cánh hoa xuân tủi đọa dàỵ

Rồi tháng ngày qua, năm lại qua
Trời dài đất rộng, dặm bao la,
Thời gian chôn lấp lòng nhân đạo,
Cách mặt lòng sao giữ khỏi xa.

Nhưng sáng hôm nay thấy giữa đường
Tả tơi đôi cánh bướm trên sương,
Lòng tôi xao xuyến. Trong tâm trí
Cả một trời xưa dậy nhớ thương.

Bạn hỡi! Giờ đây bạn ở đâu
Cùng ai chia xẻ nỗi ưu sầu?
Đời xoay khác nẻo, ngày thêm cách,
Biết thuở nào ta lại gặp nhau.

Biết thuở nào ta mới  thực hành
Giấc mơ tươi đẹp tuổi xuân xanh?
Bao giờ tôi được thành thân bướm?
Bạn thấy gương trong vỡ lại lành?

Mù mịt chân mây xa tuyệt vời,
Bạn ôi! Có thấu dược lòng tôi,
Thấp cao tuy khác tình mây khói,
Một thủa cùng bay thấu chín trời .

*laodongta
--------------------
7  Nho Gia Tư Tưởng Học / NHO - KHỔNG LUẬN TÔNG / NHÂN NGHĨA LỄ TRÍ TÍN -- 仁義禮智信 vào lúc: Tháng Năm 08, 2013, 02:45:59 AM
NHÂN NGHĨA LỄ TRÍ TÍN.

仁義禮智信



*Source:- http://baomai.blogspot.com/2012/10/nhan-nghia-le-tri-tin.html
 


 



NHÂN (仁)

Thời nào cũng vậy, chữ nhân luôn đặt lên hàng đầu, là quan trọng hơn cả, nó đã là bao quát, là đạo làm người. Dù thời xưa hay thời nay chữ nhân đó vẫn thể hiện trong cách sống của mỗi con người. Cách đối nhân xử thế, tấm lòng của con người giữa đời thường, cũng như vai trò trách nhiệm của mỗi cá nhân trong xã hội.

Chữ nhân trong mỗi người không chỉ là một tấm lòng, tấm lòng yêu thương con người, quê hương đất nước mà còn biết gắn cái riêng của mình vào cái chung của xã hội hiện tại, với sự ràng buộc giữa người với người, bằng những mối liên quan gắn kết.



NGHĨA (義)

Muốn thực hành chữ nghĩa, thì phải noi theo câu: “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhơn”. Những việc gì ta chẳng muốn ai làm cho ta chịu đau khổ thảm sầu thì ta không nên đem các điều ấy mà làm cho người khác, mới là trọn nghĩa.

Chữ nghĩa bao hàm rất lớn thay. Như là nghĩa cha con, nghĩa thầy trò, nghĩa chồng vợ, nghĩa anh em cốt nhục đồng-bào, nghĩa bằng hữu chi giao, ấy là ngũ-luân chi đạo. Mọi sự đều phải có nghĩa, thì mới đủ tư-cách làm người cao trọng.

Chữ nhân và chữ nghĩa thường đi đôi với nhau, cho nên trong Kinh Sám Hối có 4 câu dạy rằng:

Làm người nhân-nghĩa xử xong,
Rủi cho gặp lúc long-đong chẳng sờn.
Làm người nhân-nghĩa giữ tròn,
Muôn năm bóng khuất tiếng còn bay xa.

Nghĩa ở đây thể hiện vai trò, trách nhiệm của con người với người, giữa người với đời, với xã hội hiện tại. Sống ở đời cần có một trách nhiệm với đời, cũng chính vì vậy mà cần có nghĩa, sống có trách nhiệm với quê hương đất nước, với gia đình, với anh em bằng hữu cũng là nghĩa. Biết trả ơn khi mình đã nhận được những điều may mắn trong cuộc sống – đó cũng là nghĩa. Tại sao có nhiều người luôn biết quan tâm giúp đỡ mọi người trong xã hội, làm từ thiện tri ân với đời… cũng vì họ sống có nghĩa với đời, với cuộc sống hiện tại, họ biết cho khi đã nhận.
Nghĩa cũng là sống cho mọi người chứ không chỉ sống cho riêng cá nhân mình.

LỄ  (禮)

 

Xem qua cách hành xử, ứng xử cùng với những nghi thức, lễ nghi đúng thủ tục, hợp lòng người trong cuộc sống đương thời mà qua đó xã hội đánh giá đến sự hiểu biết của một cá nhân, phải đạo với trời đất, hợp đạo với đời.

Con người có thể sống cao thượng, phẩm giá được tôn quí là do nơi biết giữ lễ, còn bị tội lỗi làm mất tư-cách con người, thiên-hạ chê bai khinh bỉ nhục-nhã, là do nơi thất lễ.

Nếu đánh giá một con người, một gia đình mà chỉ xét qua cách hành lễ nghi thôi không xét về nghĩa thì quả là thiếu sót. Bởi có nhiều người trong xã hội hàng ngày hành sự có thừa lễ nghi nhưng nghĩa thì lại thiếu.

TRÍ  (智)






Nếu muốn làm được việc lớn thì phải có trí, phải có một sự hiểu biết nhất định ở xã hội. Có nhân, có nghĩa mà không có trí thì chẳng khác nào một người lính ra trận chỉ có áo giáp mà không có gươm, đao, chỉ bảo vệ được mình mà không bảo vê được người khác. Sống ở đời nếu chỉ sống cho riêng ta thì đơn giản quá, mà muốn giúp đỡ được người khác tất mình phải có tài, có hiểu biết.

Trí là một sự hiểu biết, người không trí, không hiểu biết thì quả là một thiệt thòi lớn, có thể nói người không trí không làm được gì cả. Nếu như ngày xưa đánh giá chữ trí của một con người qua sự hiểu biết về đạo quân tử, triết lý Khổng giáo, Lão giáo hay Phật giáo thì ngày nay ngoài sự hiểu biết về lĩnh vực văn hóa xã hội, triết học thì cần có một sự hiểu biết về khoa học tự nhiên, bước sang thế kỷ XXI, với cuộc sống hiện đại, thông tin chóng mặt thì điều đó là cần thiết. Hiểu biết nhiều có thể làm được nhiều việc có ích với đời nếu người đó có nhân, có nghĩa trong tâm.


TÍN (信)

Chữ tín là bằng hữu của uy tín, thủy chung trước sau như một, không thay lòng đổi dạ, dù hứa hẹn một việc nhỏ cũng chẳng sai lời, mới gọi là người biết giữ uy tín.

Chữ tín trong cuộc sống hàng ngày rất quan trọng, dù thời xưa hay thời nay thì sống ở đời mọi người cũng cần có một uy tín nhất định trong quan hệ với mọi người xung quanh. Thời xưa cái uy tín với bạn bè luôn được đánh giá cao, uy tín đó sẽ gây dựng được lòng tin, mọi người tin tưởng sẽ dễ dàng được mọi người giúp đỡ trong cuộc sống. Nói thì phải làm, sống trung thực với mọi người, với bản thân.



Ngày nay cũng vậy cho dù anh có tài nhưng không có được uy tín thì cũng chẳng ai theo, muốn được người khác giúp đỡ thì bản thân mình phải giữ được lòng tin trước mọi người, chưa nói đến trong quan hệ làm ăn ở xã hội, chữ tín cái uy tín trong công việc luôn đặt lên hàng đầu, quyết định đến sự thành công.

Nói chung, Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín luôn có sự gắn kết với nhau, làm con người mà thiếu đi một cũng không được. Như tóm kết  sau:





Người không có Nhân thì sẽ thành kẻ độc ác.
Người không có Nghĩa thì sẽ thành kẻ bội bạc.
Người không có Lễ thì sẽ thành kẻ vô phép.
Người không có Trí thì sẽ thành kẻ ngu ngốc.
Người không có Tín thì sẽ thành kẻ giả dối.


*********************
8  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / " ĐỪNG CÓ ĐI MỸ , MỘT ĐẤT NƯỚC NGU DỐT VÀ LẠC HẬU " vào lúc: Tháng Ba 25, 2013, 01:08:17 AM

" ĐỪNG CÓ ĐI MỸ , MỘT ĐẤT NƯỚC NGU DỐT VÀ LẠC HẬU "


*Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ
Theo blog Góc Nhìn Alan


Lời dẫn của Alan Phan:

Cuối tuần, gửi đến bài viết thú vị về nước Mỹ qua giọng văn châm biếm của một người Trung Quốc. Bản tiếng Việt do anh Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ kèm lời giới thiệu.

Dẫn: Xuất hiện lần đầu tiên trên mạng xã hội Sina Weibo, bài viết này đã nhận được hàng chục ngàn chia sẻ và bình luận. Nội dung tưởng như châm chích cười cợt mỉa mai nước Mỹ như một quốc gia ngu ngốc, sơ khai và ngây ngô, nhưng thực ra lại là lời phê phán sắc sảo sâu cay thú vị về chính Trung Quốc! Tờ Tea Leaf Nation đã trích dịch, biên tập lại những phần đinh nhất của bài viết nói trên. Chúng tôi xin giới thiệu sau đây bản chuyển ngữ của Nguyễn Đại Hoàng. (Phần Tiếng Anh đính kèm bên dưới).
Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách tới được cái xứ sở siêu cường đó.

Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến là rất đáng thất vọng!




1. Công nghiệp


Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển!

Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói, nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa! Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh không có một cái ống khói nào! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi!

Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ gì nữa! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả!

2. Kinh tế


Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế! Bạn biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào! Thế là mất toi cả núi vàng!

Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ! Chắc chắn non tháng đã gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ!

Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào!


3. Xây dựng


Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm. Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu khác.

Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại nhà Thanh xưa kia ấy chứ!

4. Văn hóa

Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó, và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không? Thế đấy!

Ở nước ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi – còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. (Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống “đạo đức giả” nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta cả!

5. Ẩm thực


Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy!
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền! Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một xã hội còn quá sơ khai!

6. Phong cách

Người Mỹ làm như không biết tự trọng!

Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài, họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư D chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm!

Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ PhD. lên danh thiếp của mình. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây!

Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy!

7. Học đường

Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.

Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư cách, sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao!

8. Y tế


Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng… ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc… Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc… mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm!

Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ?… chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết khai thác, rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ chết rồi!

9. Báo chí


Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao!

Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ. Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này: Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à? Nghe mà bực!

Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn mật đấy chứ. Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “chưởi” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ!

10. Tâm linh


Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu thánh nghe hết sức khờ khạo: Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.

Thật là buồn cười quá đi: Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này? Cầu Chúa có ich lợi gì chứ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng!

Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ!

11. Lối sống

Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian.
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoãn đứng vào hàng chờ đợi… Còn người Trung Quốc chúng ta – như bạn biết đấy – khôn hơn nhiều!

Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mõi khi đứng chờ! Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.

Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ!

12. Mua bán

Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý: bạn có thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ!

13. An toàn

Nước Mỹ không an toàn! Tôi nói điều này bởi có tới 95 % nhà dân không cần tới lưới chống trộm, và điều kỳ lạ này nữa là: chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ?

14. Giao thông

Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết!
Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95 % tài xế không dám vượt đèn đỏ!
Và mặc dầu 99% dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ: bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà bì được phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ!

15. Tình cảm


Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc.

Có tới 95% nhân viên không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình thương mến thương với lãnh đạo!

16. Nhạy bén

Người Mỹ không nhạy bén chút nào!

99% người Mỹ đi học, đi làm, thăng quan tiến chức, mà không hề biết sự cần thiết của “phong bì” để có thể mở ra một cánh cửa... sau!


Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ

(3/2013)

*http://khungcuanho.blogspot.com/2013/03/ung-co-i-my-mot-at-nuoc-ngu-dot-va-lac.html#more

9  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HÓA - PHONG TỤC - TÍN NGƯỠNG DÂN TỘC / Lễ tác bạch tổ tiên để đặt tên con (mới sinh) vào lúc: Tháng Một 09, 2013, 08:18:31 AM

Lễ tác bạch tổ tiên để đặt tên con (mới sinh)

Ba ngày sau khi sinh, làm động tác cúng nầy để đặt tên cho con.

1.- PHẨM VẬT CÚNG :- Nấu chè xôi dọn thành hai hoặc ba mâm như sau:-

a/ mâm cúng Đất Đai Viên Trạch, Thành Hoàng Thổ Địa, Định Phước Táo Quân  (đặt ở bàn giữa nhà hoặc nếu một bàn thì đặt phía trước, ông bà phía sau) có 5 chén chè và 3 dĩa xôi, 3 dĩa gạo muối, 1 dĩa trầu cau, nhang đèn bông trái, 3 chun trà, 3 chun rượu, giấy tiền vàng bạc.

b/- mâm cúng Cửu Huyền Thất Tổ có 4 chén chè và 2 dĩa xôi, 1 dĩa trầu cau, nhang đèn bông trái, 1 chun trà, 1 chun rượu, giấy tiền vàng bạc.

c/ nếu có mâm thứ ba cúng thân tộc , phẩm vật giống như cúng Cửu Huyền

2.- CÁCH VÁI NGUYỆN:-

(mâm nào thì vái vị ấy)

Nam mô A-Di-Đà Phật,

Kính trình Đất Đai Viên Trạch, Thành Hoàng Thổ Địa, Định Phước Táo Quân chứng minh,
(hoặc) :-
Kính trình Cửu Huyền Thất Tổ nội ngoại tông thân chứng minh,
(hoặc) :- Kính trình thân tộc nội ngoại,

Hôm nay là ngày ...... tháng ……năm ………… 

Chúng con tên là:- …………………(tên vợ chồng) , tuổi …………. , ở tại:- ………………………..

Nguyên vì chúng con vừa hạ sanh một cháu (trai / gái)  vào ngày ….. tháng …… năm…………..

Theo nhu cầu xã hội cần phải có tên để làm khai sinh cho cháu, nên nay chúng con sắm sanh phẩm vật, thành kính dâng lên Đất Đai Viên Trạch, Thành Hoàng Thổ Địa, Định Phước Táo Quân, Cửu Huyền Thất Tổ nội ngoại tông thân, xin phép được đặt tên cho cháu bé là …………………  , tự ……………….., hiệu ………………..

Kính mong Đất Đai Viên Trạch, Thành Hoàng Thổ Địa, Định Phước Táo Quân, Cửu Huyền Thất Tổ nội ngoại tông thân phù hộ độ trì cho cháu ….. được mạnh khỏe, ăn nhiều mau lớn, dễ nuôi, dễ tính; sau nầy lớn lên được thông minh học hành giỏi dang, có nghề nghiệp, chức phận vững chắc,  làm sáng tỏ tông đường, vinh danh họ tộc nhà ta.

Chúng con thành tâm kính trình, kính xin chư vị thùy từ chứng giám.


Mô Phật.

(lạy ba lạy)

*Khi nhang cúng cháy 2/3 thì :-

-châm rượu đủ 3 lần, châm trà, đốt giấy tiền vàng bạc.
-đem gạo muối rãi vào gốc cây, cắm nhang cúng gần đó.

----------------------- 
10  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HỌC / Bài thơ của Nguyễn Bính viết ngày 09-01-1950 vào lúc: Tháng Một 09, 2013, 09:09:15 PM
Xin trân trọng giới thiệu một bài thơ Nguyễn Bính: viết về phong trào xuống đường chống Pháp
           của sinh viên Sài Gòn – Chợ Lớn đầu năm 1950 , đó là bài :"Máu chảy trên đường phố"

 

Liệt sĩ Trần Văn Ơn bị Pháp giết 09-01-1950



Nguyễn Bính




Máu chảy trên đường phố


(Làm sau cuộc biểu tình của học sinh tại Sài Gòn – Chợ Lớn ngày 9.1.1950)





Những học sinh của Sài Gòn – Chợ Lớn

Bước chân tơ ngày hai buổi tới trường

Lắng tai nghe sóng gió dậy ngàn phương

Ôi! Bực bội! Bốn bức tường nhỏ hẹp!

Ngoài kia vang sắt thép?

Ngoài kia rực ánh vàng son?

Ngoài kia vui? Sao đây sầu vạn kiếp?

Nắng ngoài kia? Đây lạnh buốt tâm hồn?

Là những mầm non

Hoa chờ trái đợi

Hồn trong trắng thơm tho trang vở mới,

Bàn tay mềm như mái tóc tơ xanh

Đàn chim non bay mát rượi kinh thành

Trao hứa hẹn giữa nụ cười kết bạn.

Mùa thu năm bốn lăm

Khắp đô thành nhảy múa một màu son

Hạnh phúc về quy tụ giữa tim non

Hoa độc lập hẹn thơm mùa ....

***

Giặc Pháp thừa cơ

Đem binh chiếm đóng

Chợ Lớn – Sài Gòn hỗn loạn bóng xâm lăng

Dân chúng âm thầm

Nuốt hờn ngậm nhục

Trong tay giặc, nghiến răng không khuất phục

Giữa đêm dày hồn vẫn thắm cờ ..

Những học sinh của Sài Gòn Chợ Lớn

Lắng tai nghe sóng gió dậy ngàn phương

Bước chân tơ ngày hai buổi tới trường

Mà cảm thấy như mình đi lạc lối

Ôi! Khao khát hoa rừng thơm nước suối

Ôi! Thèm nghe chim hót sáng bình minh

Cha chúng ta trong những chiến khu xanh

Mài gươm bén đêm đêm truy kích giặc

Các anh ta vượt Trường Sơn ra Việt Bắc



Mà ở đây trong vuốt giặc hung tàn

Nghẹt thở quá! Họng muốn trào máu đỏ.

− “Lũ giặc nước lại ra tay khủng bố

Lại giam cầm các bạn của ta sao?

Không! Không! Không! Không! Chẳng có khi nào!

Hãy trả lại cho ta năm bạn ấy!

Ta có bạn và tim ta máu chảy

Anh em ơi! Làm một cuộc biểu tình!

Máu Việt Nam là giòng máu xuân xanh

Kết hợp lại, hiền hoà, trật tự…”

Nhưng là một bầy thú dữ


Với chúng ư? Đâu còn có công bằng

Đâu nhân đạo và đâu là luật pháp?

Giương nanh vuốt chúng thản nhiên đàn áp,

Máu học sinh tuôn đổ giữa châu thành

Máu nhuộm tóc xanh

Máu loang áo lụa

Máu nhoè má đỏ

Máu bết môi non

Em mười lăm tuổi mới chớm trăng tròn

Đầu vỡ nát, óc văng đầy trộn cát

Súng sáu, liên thanh, lưỡi lê, mã trắc

Giặc reo cười, đạp, bắn, giết, như mưa

Cánh tay mềm, đôi mắt sáng, ngực non tơ


Em ngã xuống rồi

Chị xông lên đỡ

Tiếng thét tiếng la

Căm hờn giãy giụa.

Rời vú mẹ miệng vẫn thơm mùi sữa

Mới sáng nay còn đầm ấm giữa gia đình

Vì ...các em giờ tắt thở

Đời các em như tia nắng bình minh

Bỗng vụt tắt bởi bàn tay lũ giặc.

Các bạn học sinh

Chịu cơn tàn sát

Máu các bạn đổ nhiều

Chúng hả hê ca hát

Miệng sài lang vẫn khát máu thanh niên.

Các em đôi mắt dịu hiền

Chan hoà lửa hận

Khăng khít kinh hoàng

Tình thương nỗi giận.

Ngực các em đầy đốm máu hồng tươi

Như những tấm huy chương rực rỡ chói ngời

Những huy chương tranh đấu

Lịch sử muôn đời

Những anh hùng đất nước

Chưa tới tuổi hai mươi.

Môi mím chặt mà các em không khóc

Chân không run mà tay chẳng rời tay

Giữa Sài Gòn Chợ Lớn, giữa ban ngày

Đem tuổi thơ sinh các em đi phá ngục…

Giòng máu xuân xanh

Chói màu bất khuất

Đường phố chuyển mình

Thấm sâu lòng đất

Cả non sông rung chuyển khối căm thù.

***

Người ở chiến khu

Lòng đau kính mến

Mắt đăm đắm phía kinh thành tạm chiếm

Lệ muốn trào mà lửa hận bừng sôi

Lửa bốc cao ngang với lửa mặt trời

Lệ không chảy mà lòng dâng biển hận

Tới ngày cùng uống cả máu thơ sinh

Một ngày kia ta ...

− Tiến lên! Các bạn!


Phải tan thành cát bụi dưới chân ta!

Hỡi quân thù, loài lang chó thối tha!

Mi phải chết, phải đền bao tội ác

Bọn quỷ cùng đường

Dã man hèn nhát

Giết học sinh không vũ khí trong tay

Giết học sinh trên đường phố giữa ban ngày

Cả nhân loại sẽ nghìn đời vạn kiếp

Nguyền rủa chúng bay!

Các bạn học sinh ơi!

Những tương lai đất nước

Thù hận dường này

Các bạn làm sao quên được!

Thù hận dường này

Dân tộc làm sao quên được!

*Kỷ niệm 63 năm -09-01-2013


Nguồn: Trăm Hoa, Hà Nội, số 7 (thứ bảy 22.10.1955)

11  TIN TỨC / Phật tử Chân Tâm / Re: *** Hán Việt - Việt Hán *** vào lúc: Tháng Một 05, 2013, 09:51:35 PM





Xin chào em  giacnamkha.

Ta sẽ dạy thêm cho em "Đàn chỉ thần công" để trở thành Dương Quá.

Chúc năm mới may mắn và hạnh phúc.

laodongta
12  TIN TỨC / Phật tử Chân Tâm / Re: *** Hán Việt - Việt Hán *** vào lúc: Tháng Một 05, 2013, 02:59:05 AM

Chữ Nôm xưa dùng các bộ, chữ Hán để ghép lại mà thành những âm đọc theo Nôm.

*chữ Nôm : = nước có hai thành tố:-

-1 chỉ âm:-若= nhược (gần với âm nước)

-1 chỉ nghĩa   氵= chấm thủy, nghĩa là nước

*Còn chữ của em có 2 thành tố:-

其= kỳ :- chỉ âm cày

耒= lỗi:- nghĩa là cái cày

Ghép lại thành chữ Nôm耒其  
   
                     đọc là “cày”, cũng có thể viết là   

(xem thêm tại:- http://hannom.huecit.vn/Home/tabid/38/category/2/Default.aspx )

13  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / HỘI VIÊN GIAO LƯU - OFFLINE / Re: CÂU ĐỐI CHÚC TẾT NĂM QUÝ TỴ-2013 vào lúc: Tháng Mười Hai 28, 2012, 11:38:55 PM

去年龍蟄千重景
今日蛇迎四海春


Khứ niên long trập thiên trùng cảnh
Kim nhật xà nghênh tứ hải xuân

Rồng thêu ngàn cảnh tươi năm ngoái
Rắn đón nơi nơi đẹp Tết nầy
 
人懷壯志江山秀
蛇報新春世紀新

Nhân hoài tráng chí giang sơn tú
Xà báo tân xuân thế kỷ tân

Người đem hùng khí xây non nước
Rắn báo xuân tươi vận thái bình
 
人民有福歌新政
祖國長春舞小龍


Nhân dân hữu phúc  ca tân chính
Tổ quốc trường  xuân vũ tiểu long

Người người hưởng phúc vui ca hát
Tổ quốc vươn lên thế cỡi rồng
 
山高水遠人增志
蛇接龍年地滿春


Sơn cao thuỷ viễn nhân tăng chí
Xà tiếp long niên địa mãn xuân

Non cao nước rộng người thêm chí
Rắn nối năm rồng đất thịnh an
 
山歡水笑普天樂
龍去蛇來遍地春
     
Sơn hoan thuỷ tiếu phổ thiên lạc
Long khứ xà lai biến địa xuân

Non nước cười tươi đời hạnh phúc
Rắn rồng múa hát đất thanh bình


14  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / HỘI VIÊN GIAO LƯU - OFFLINE / Re: CÂU ĐỐI CHÚC TẾT NĂM QUÝ TỴ-2013 vào lúc: Tháng Mười Hai 28, 2012, 11:36:35 PM

龍戲寶珠辭舊歲
蛇銜瑞草賀新春


Long hí bảo châu từ cựu tuế
Xà hàm thuỵ thảo hạ tân xuân

Rồng giởn bảo châu rời năm cũ
Rắn mang cỏ tốt đón xuân nầy
 
龍戲高天魚戲水
蛇游大澤燕遊春


Long hí  cao thiên ngư hí  thuỷ
Xà du đại trạch yến du xuân

Rồng giởn mây xanh cá giởn nước
Rắn chơi đất rộng én du xuân
 
龍興大業開新紀
蛇舞陽春奏凱歌

Long hưng  đại nghiệp khai tân kỷ
Xà vũ dương xuân tấu khải ca

Rồng hưng nghiệp lớn bung vận tốt
Rắn múa xuân lành hát bản mừng
 
龍昭日月雄風在
蛇壯山河銳意增

Long chiêu  nhật nguyệt  hùng phong tại
Xà tráng sơn hà nhuệ ý tăng

Rồng sinh gió lớn vờn nhật nguyệt
Rắn vững non sông chí khí tăng
 
綠水歡歌歌盛紀
銀蛇起舞舞新春

   
 
Lục thuỷ hoan ca ca thịnh kỷ
Ngân xà khởi   vũ vũ tân xuân

Nước biếc ca vang bài thịnh vượng
Rắn bạc đang múa khúc tân xuân
15  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / HỘI VIÊN GIAO LƯU - OFFLINE / Re: CÂU ĐỐI CHÚC TẾT NĂM QUÝ TỴ-2013 vào lúc: Tháng Mười Hai 28, 2012, 03:49:14 PM
銀蛇漫舞千家樂
紫燕歡歌萬里春

Ngân xà mạn vũ thiên gia lạc
Tử yến hoan ca vạn lí xuân

Én tía hoan ca xuân vạn dậm
Rắn vàng múa đẹp vui ngàn nhà
 
雲霞燕舞春光豔
靈草蛇銜壽氣濃

Vân hà yến vũ xuân quang diễm
Linh thảo xà hàm thọ khí nồng

Ráng mây én múa ánh xuân đẹp
Cỏ linh rắn ngậm tuổi thọ cao
 
海灩河清龜蛇獻壽
風和日麗桃李爭春
Hải liễm hà thanh quy xà hiến thọ
Phong hoà nhật lệ đào lí tranh xuân

Bể lặng sông trong rắn rùa hiến  thọ
Gió hòa ngày đẹp đào lí dâng xuân

 
龍鳳呈祥招財進寶
龜蛇獻瑞納福迎春
Long phượng trình tường chiêu tài tiến bảo
Quy xà hiến thuỵ nạp phúc  nghênh xuân

Rồng phượng  điềm  lành gọi tiền dâng báu
Rắn rùa vận tốt  đón phúc chào xuân

 
龍騰碧海人間改歲
蛇舞青山大地皆春  

 
 
 
Long đằng bích hải nhân gian cải tuế
Xà vũ thanh sơn đại địa giai xuân 

Rồng bay biển biếc người đời đổi vận
Rắn múa non xanh  đất rộng thêm xuân

Trang: [1] 2 3 ... 10
Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.592 seconds với 20 câu truy vấn.