Tháng Mười 27, 2020, 10:36:14 PM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: TRUYỆN VUI  (Đọc 3572 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« vào lúc: Tháng Tư 15, 2014, 12:50:56 PM »


MỸ VÀ VIỆT NAM


Một du học sinh VN và một sinh viên Mỹ ngồi tán dóc. Họ nói về chuyện công an cảnh sát. Sinh viên Mỹ nói:

- Mấy ông cảnh sát bên này sau khi giải ngũ được các công ty mướn làm bảo vệ! Họ làm việc rất tốt! Còn ở VN thì sao?

- Bên VN thì sau khi về vườn, mấy ông công an được các hãng Taxi tìm mướn dữ lắm!

- Có phải là do mấy ổng lái rất xe an toàn không?

- Không phải vậy! Khách hàng chỉ cần nói tên là mấy ổng biết ngay địa chỉ của họ!

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Tư 15, 2014, 12:57:48 PM »


MÔN VĂN VÀ HỌC SINH TRUNG HỌC NGÀY NAY

(1). Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Truyện Kiều.

Một em học sinh lớp 11, PTTH Cái Bè đã viết:

... “Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù, tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công “Vương Thúy Liều” hay còn gọi là “Đoạn trường thất thanh”. Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm thất điên bát đảo cả giới hậu bối chúng ta...”(!!).

(2). Trong các tác phẩm em đã học và đã đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất? Vì sao? Hãy chứng minh?

Bài làm của em N.A.T lớp 10, PTTH viết:

“... Trong kho tàng văn học Việt Nam, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa... Trong các tác phẩm đó, em thích nhất là tác phẩm “Tắt đèn”. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó. Ngoài ra Tắt Đèn còn thể hiện tình yêu vợ chồng, lúc ngủ phải tắt đèn. Tác phẩm nằy cũng thể hiện đúng chính sách của đảng và chinh phủ ta đêm đêm tắt đèn, hoặc một tuần tắt đèn năm đêm!..”.

(3). Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích “Những nỗi lòng tê tái”.

Bài làm của em C.V.T lớp 10, PTTH P.N có đoạn viết:

“Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng”. Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp muốn ngóc đầu lên cũng không nổi”.

(4). Em hãy cho biết bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, hãy chứng minh.

Một em tên Hoàn Nhân, lớp 9, TPCS viết:

“... Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy (!). Ngày nay quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8-3 làm ngày quốc khánh phụ nữ...”.



(5). Một bạn học sinh lớp 9, PTCS T.A, Huế đã viết:

“Thúy Kiều là người con gái tài sách vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi dập vào chốn bùn nhơ. Đến nỗi nàng đã nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn, may thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó Kiều giác ngộ và đi theo con đường cách mạng”(!!!).

(6). “Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu” - là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh :


- Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa… Tính tình cụ già rất là bực bội… Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.

- Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.

- Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

-Ông là người được cả nhà em kính yêu. Dáng ông thanh như cây tre, mắt ông sáng như đèn xe lửa, trán ông cao như tòa nhà năm tầng. . Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như miệng con cáo đỏ lòm và rất mảnh liệt. Ông thường ôm hôn nhi đồng và các cháu gái người Thái, người Nùng chùn chụt như lúc trẻ ăn kem hoặc bú mẹ. . .

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong, Jiro
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 12:32:30 PM »

KHÔNG THỂ GỘP

Sau 1975, nhà nước nhập các tỉnh làm một với hy vọng là dễ cai quản và lập một nền kinh tế vĩ mô! Vì vậy có những tỉnh mới:

-Quảng Bình + Quảng Trị + Thừa Thiên Huế được đặt tên: Bình-Trị-Thiên.
-Quãng Ngãi + Bình Định = Nghĩa Bình,
-Phú Yên + Khánh Hòa = Phú Khánh….

Nhưng có 3 tỉnh không thể gộp lại được với nhau là: Kontum, Plei-ku, Daklak. vì không thể đặt tên được (Kon-Ku-Lắc, Lắc-Kon-Ku, Ku-Kon-Lắc, ....), nên chính phủ quyết định không gộp 3 tỉnh này...

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 12:34:29 PM »


TRÍ KHÔN NGƯỜI VIỆT

Tại cuộc thi tài năng quốc tế được tổ chức tại Pháp. Chỉ còn bốn quốc gia Mỹ, Nhật, Trung Quốc và Việt Nam được lọt vào vòng bán kết. Trong cuộc thi được tổ chức sau đó là trong quán bar. Người Mỹ dõng dạc gọi:

-Bồi, cho 2 chai bia!

Bồi mang hai chai bia vừa ra thì anh lấy súng quay rất điệu kiểu cao bồi rồi rầm rầm, hai nắp bia rớt ra. Anh ta uống khoái chí.

Người Nhật cũng không kém, anh gọi 2 chai bia ra và xoẹt vài đường kiếm 2 nắp chai đứt làm đôi.

Người Trung Quốc đỏ mặt vì tức giận, anh cũng gọi 2 chai bia và vận nội công lên 1 lát là 2 nắp chai cũng bung ra.

Đến lượt anh Việt Nam, anh thủng thẳng gọi:

-Bồi, anh đưa tờ 5 đô và nói: "Cho hai chai khui sẵn!.".


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Jiro, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 12:37:26 PM »


AI CHỊU TRÁCH NHIỆM ?

Lúc nhỏ anh Nam rất xinh trai, và dáng người rất thanh tao. Thế nhưng từ khi anh lấy vợ thì anh trở nên mập mạp phi thường. Nhiều bạn bè bảo rằng anh được vợ cưng chiều, cho ăn những món ăn ngon, lại lo thuốc Bắc bổ đưỡng cho nên anh càng ngày càng mập. Sự thực có lẽ do anh uống nhiều BIA .Mà uống nhiều BIA nên bụng phệ là điều tất nhiên. Thấy anh càng ngày càng mập, chị Ba vợ anh lo lắng cho sức khỏe của anh . Vợ anh đưa anh đến khám bác sĩ Tâm. Ông ấy khám bệnh cho anh ta rồi kê đơn thuốc, và cho một lời khuyên: mỗi ngày phải đi bộ hai tiếng đồng hồ vào buổi sớm và hai tiếng đồng hồ vào buổi tối. Nhưng sau một tháng đi bộ, hai chân anh sưng lên và không thể đứng dậy nữa.

Vợ anh bèn đưa anh đến bác sĩ Thành chuyên về chân tay. Bác sĩ này cho biết là anh bị bệnh tim, và bị bong gân và sưng khớp xương. Sau sáu tháng thì anh khỏi bệnh.

Vì sáu tháng nằm một chỗ nên anh càng mập thêm. Vợ anh bèn đưa anh đến bác sĩ Sinh. Bác sĩ Sinh khuyên anh đi tắm bùn để giảm cân.Vì tắm bùn hai tháng, anh bị cảm lạnh. Vợ anh lại theo bạn bè giới thiệu đưa chồng đến bác sĩ Cam. Bác sĩ này khuyên anh mỗi đêm phải ngâm hai chân vào nước nóng . Ngâm nước nóng ba tháng, bệnh vẫn không lành, lại theo bạn bè giới thiệu, vợ anh đưa anh đến viện Đông Y để chạy điện. Nhưng vì chạy điện nên tính tình anh ngày càng cáu kỉnh.

Vợ anh lại phải đưa anh đi khám bác sĩ Lành chuyên về thần kinh. Bác sĩ này cho anh uống thuốc an thần. Sau ba tháng, bệnh cáu kỉnh bớt đi nhưng lại sinh ra bệnh dạ dày. Bác sĩ Minh khuyên anh phải theo một chế độ ăn kiêng hết sức nghiêm ngặt: Chỉ được ăn rất ít thịt, kiêng rượu, ít uống nước, ăn thật nhiều khoai tây nghiền. Và sau ba tháng, anh hoàn toàn bình phục nhưng thân thể anh vẫn phì nộn, gần một trăm ký..

Vợ anh lại đưa anh đến một bác sĩ khác, bác sĩ Lân, chuyên về giảm cân.

Bác sĩ nói- Này ông bạn, ông cần phải giảm… cân.

- Không đâu . Nếu như tôi muốn giảm cân thì người ta lại bắt tôi phải đi bộ, thế thì chân tôi lại sưng và…

- Song cũng có những cách giảm cân khác và không nhất thiết phải đi bộ. Chẳng hạn tập cưỡi ngựa.

Anh đồng ý, Bạn đầu tập ngựa gầy đi thon thả, Kết quả ba tháng, anh giảm năm kí lô.

Cả nhà anh và bạn bè phấn khởi trước thành công sơ bộ của anh. Thừa thắng xông lên, bác sĩ khuyên anh nên tập ngựa chiến để tiến nhanh, tiến mạnh. Được ba tháng, anh giảm thêm mười kí. Nhưng  khổ thay, đấn tháng sau thì con ngựa chiến làm anh té gãy giò.

Vì gãy giò anh phải nằm một chỗ nên thân thể anh thêm mập phì.

Vợ anh tính đi kiện bắt bồi thường thiệt hại. Chị tốn 100 ngàn cho văn phòng cố vấn Tư Pháp. Họ hỏi chị muốn kiện ai?

Kiện con ngựa ư? Nó đâu có ký hợp đồng với anh. Nó là loài vật không có trách nhiệm dân sự.

 Kiện chủ ngựa ư? Chủ ngựa sẽ tuyên bố là họ không chịu trách nhiệm vì chính nạn nhân đã tự chọn con ngựa chiến.

Hay kiện bác sĩ? Bác sĩ nào đây? Không lẽ kiện hết tất cả bác sĩ. Bác sĩ ra toa thuốc và khuyên luyện tập là theo các phương pháp đã chỉ dẫn trong các sách vở.

Hay kiện bác sĩ Lân ? Bác sĩ thì nói rằng con ngựa làm nạn nhân té chứ không phải do bác sĩ!

Nói tóm lại, luật sư tư vấn bảo rằng trong tai nạn của anh Nam, không ai chịu trách nhiệm. Chỉ có anh Nam và vợ con anh chịu thiệt thòi mà thôi! Đất nước này là như thế đó. Không ai ngu như tụi Nhật, cứ một tí là chịu trách nhiệm!

 Người Việt Nam rất trọng danh dự, mặt mũi! Chịu trách nhiệm nghĩa là công nhận mình ngu! Mình là trí tuệ đỉnh cao, làm sao mà nhận là ngu! Mình là bách chiến, bách thắng, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, thì sao công nhận thất bại!

Hơn nữa, xin nhận trách nhiệm thì mất chức, mất quyền , mất tiền, mất bạc, sống sao nổi trong cái XHCN? Tóm lại, ở xứ này, không ai chịu trách nhiệm đâu, đừng kiện cáo mất công, và đừng chờ đợi ở một ai!


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Jiro, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 12:38:29 PM »


MỸ VÀ VIỆT NAM

Một du học sinh VN và một sinh viên Mỹ ngồi tán dóc. Họ nói về chuyện công an cảnh sát. Sinh viên Mỹ nói:

- Mấy ông cảnh sát bên này sau khi giải ngũ được các công ty mướn làm bảo vệ! Họ làm việc rất tốt! Còn ở VN thì sao?

- Bên VN thì sau khi về vườn, mấy ông công an được các hãng Taxi tìm mướn dữ lắm!

- Có phải là do mấy ổng lái rất xe an toàn không?

- Không phải vậy! Khách hàng chỉ cần nói tên là mấy ổng biết ngay địa chỉ của họ!


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Jiro, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 12:41:41 PM »


KINH NGHIỆM VIỆT NAM

Tại Đức có một nhà hàng kỳ lạ. Ông chủ nhà hàng ra thông báo rằng: “Ai có thể chịu đựng được những trò tinh quái mà nhà hàng bày ra thì sẽ được 1 tuần ăn miễn phí”.

Quả thật, quái chiêu câu khách này cực kỳ hiệu quả, và nhà hàng đã thu được những món hời lớn mà chưa phải bỏ ra bất kỳ bữa ăn miễn phí nào.

Ngày nọ, có một ông già người Việt Nam nhỏ bé bước vào nhà hàng. Nhân viên ở đây đón tiếp ông trên cả mức nhiệt tình, mời ông ngồi vào bàn hạng VIP với thái độ cực kỳ lịch thiệp, và rồi để ông chờ liền 4 tiếng đồng hồ.

Thường thì các vị khách nước ngoài sẽ cáu giận, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một món tiền nào đó để nhanh nhanh biến khỏi nơi này. Nhưng ông già Việt Nam thì khác, ông vẫn tươi tỉnh, gật gù theo tiếng nhạc, lại còn “ư ử” hát theo, khoái chí lắm. Cho đến khi chủ nhà hàng mất hết kiên nhẫn, đành phải cho nhân viên bê thức ăn ra.

Ông già Việt Nam gọi món tôm hùm, nhân viên bưng ra 2 con tép xíu xiu trên một cái đĩa to gần bằng cái mâm. Gọi món salad thì toàn là rau, củ không tươi bỏ lổn nhổn trong một cái tô sành rưới đầy tương ớt gần hết hạn. Ông chủ nhà hàng những tưởng sẽ làm ông già người Việt phát khùng lên. Nhưng không, ông già vẫn bình thản ăn ngon lành.

Giật mình về sức chịu đựng kỳ diệu của ông già người Việt, ông chủ nhà hàng quyết định sử dụng tuyệt chiêu thứ ba.

Ông già người Việt đang ngồi ăn bình thường, bỗng cái ghế lắc lư rồi sụp xuống, mũi ông đập vào thành bàn đau điếng, còn cái bàn tự nhiên nghiêng qua nghiêng lại đổ hết cả nước vào người ông. Cứ như vậy đến gần 10 phút.
Ông chủ nhà hàng xoa tay đắc ý, chắc mẩm rằng ông già người Việt sẽ nhanh chóng nổi điên lên, không thì cũng xám cả mặt mày mà chịu thua. Nhưng khi bàn ghế dừng lại, cả ông chủ lẫn nhân viên nhà hàng tròn xoe mắt, há hốc miệng ngạc nhiên: Trên ghế, ông già bé nhỏ vẫn ngang nhiên hút thuốc, mặt không hề mảy may suy suyển.

Quá ngạc nhiên trước khả năng chịu đựng phi thường của ông già, ông chủ nhà hàng đích thân mang hóa đơn đến trao tận tay cho người hùng vĩ đại, trong thâm tâm hi vọng với số tiền khổng lồ này, sẽ làm ông già nhảy dựng lên, nhưng không, ông già người Việt mỉm cười ý nhị, rút hầu bao ra trả rồi lịch sự bước ra khỏi nhà hàng.

Đến nước này thì ông chủ nhà hàng đành cúi rạp mình chịu thua và tặng 1 tuần ăn miễn phí cho ông già người Việt.


Câu chuyện này nổi tiếng đến mức một hãng truyền hình danh tiếng đã làm hẳn cả sê-ri phim về ông già người Việt. Trong một cuộc phỏng vấn, phóng viên hỏi lý do vì sao ông có sức chịu đựng diệu kỳ đến như vậy; ông già cười hỉ hả, xoa tay, trả lời:

- Chỉ cần các bạn tới Việt Nam thì biết. Hằng năm, vào dịp giáp Tết, ra ga chờ mua vé tàu, chen chúc ngột ngạt hàng mấy ngày trời mới mua được một cái vé, so với trong nhà hàng có máy hát, có ghế ngồi, có điều hòa nhiệt độ, cho tôi ngồi 4 tiếng chứ 40 tiếng tôi cũng ngồi được. Còn việc chửi bới là chuyện thường. Bên tôi, hàng triệu người chửi bới, mắng nhiếc mà người ta vẫn bình chân như vại.

Còn mấy cái chuyện gọi tôm mang tép ở Việt Nam là chuyện thường ngày. Rau ở đây không tươi, nhưng còn an toàn hơn chán vạn lần ở quê tôi. Thế nên, tôi ăn ngon lành lắm, ăn không cần suy nghĩ gì cả. Đang ăn mà bàn ghế trồi lên hụp xuống thì có khác gì đi xe trên quốc lộ, thậm chí ở đây êm và thú vị hơn. Còn có một chuyện tôi muốn nhắn nhủ ông chủ nhà hàng là “máy chém” ở chỗ các ông còn non tay lắm. Các ông phải sang Việt Nam, đến thăm chùa Hương ở Hà Tây vào mùa lễ hội ấy, các ông sẽ được tận mắt chứng kiến những cái “máy chém” chính hiệu để mà học tập...

Nghe ông già người Việt nói đến đâu, ông chủ và các nhân viên nhà hàng rùng mình đến đấy.

Vừa rồi tôi có dịp sang Đức, định ghé vào nhà hàng kỳ lạ này kiếm ăn chút đỉnh. Nhưng vừa nhìn hộ chiếu, biết tôi là người Việt Nam, đám nhân viên cố sống cố chết ngăn cản không cho tôi vào bằng được. Hình như, họ nể người Việt Nam mình lắm!?

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Jiro, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
Jiro
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 22

Cảm Ơn
-Gửi: 122
-Nhận: 99


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Tư 18, 2014, 09:13:37 PM »

thật đúng là "lửa thử vàng & gian nan thử sức" của người Vietnam...! rolling on the floor

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, HocThuatPhuongDong, dieunha
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Tư 19, 2014, 08:00:43 AM »


OBAMA DU LICH

Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng.
Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.

Bill : Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bill : Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.

Bill: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???

Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?

Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?


Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể .
Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…

Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.
Bill : Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Bill: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.

Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.
Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.

Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?

Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.

Bill : Ờ, công nhận. Việt Nam là nhất !!!


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, Jiro
Logged
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Tư 19, 2014, 08:18:22 AM »



Đoàn thanh tra đến một trường trung học. Một thanh tra chỉ vào quả địa cầu trong lớp và hỏi một học sinh: "Hãy cho tôi biết tại sao trục quả cầu này lại nghiêng như thế?"

- Dạ, không phải em làm đâu ạ! - một cậu bé dõng dạc đáp.

Ngài thanh tra hỏi một học sinh khác.

Em này run run nói:- Em không hề sờ vào.Mọi người đều thấy em vừa mới vào lớp mà.

Thanh tra lắc đầu quay sang nhìn ông thầy giáo.

Ông thầy mặt đầy vẻ biết lỗi:- Không phải lỗi các em. Quả địa cầu này khi mua về đã nghiêng thế rồi.


Thầy hiệu trưởng thấy mặt ngài thanh tra ngày càng khó coi, vội vàng giải thích:-

Nói ra thật xấu hổ, tuy sổ sách ghi là mua tại cửa hàng bách hóa gíá 30 ngàn nhưng tôi chỉ mua mua hàng vỉa hè,với giá hai ngàn nên không đảm bảo chất lượng.


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, Jiro
Logged
 
 
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.08 seconds với 24 câu truy vấn.