Tháng Tư 17, 2021, 12:34:35 AM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: LIFE OF PI  (Đọc 2964 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 05:53:56 AM »



Phim Cuộc đời của Pi (Life of Pi) của đạo diễn Lý An đã giành được 4 giải thưởng Oscar dành cho Hiệu ứng hình ảnh xuất sắc nhất, Bộ phim quay đẹp nhất và Bộ phim được biên tập xuất sắc nhất, Cốt truyện xuất sắc nhất . Đây được xem là hai giải thưởng hoàn toàn xứng đáng cho siêu phẩm trong năm 2012 của đạo diễn gốc Hoa
Lễ trao giải Oscar lần thứ 85 đã khép lại với chiến thắng ngoạn mục và ấn tượng nhất thuộc về bộ phim của đạo diễn Lý An với bộ phim Cuộc đời của Pi. Phim nhận được 11 đề cử và giành 4 giải thưởng, trong đó phải kể tới giải Đạo diễn xuất sắc nhất dành cho đạo diễn Lý An

Tóm tắt nội dung:
Một nhà văn tên là Yann Martel (Rafe Spall) gặp một người đàn ông Ấn Độ, Pi Patel (Irrfan Khan) với một số kiến ​​thức từ bạn của người cha quá cố của Pi, được biết đến như Pi "Mamaji" (Elie Alouf), một cuốn sách hay. Pi nhớ lại các sự kiện thời thơ ấu của mình và kể với nhà văn câu chuyện cuộc đời mình.
Trong một đoạn hồi tưởng, cha của Pi đặt tên là Piscine Molitor (tên sau một hồ bơi ở Pháp). Ông đổi tên thường dùng cho đứa con trẻ thành " Pi "(chữ cái Hy Lạp, π) vì ông đã mệt mỏi khi bị hàng xóm gọi là "Pissing Patel" (Cùng âm với tên của ông nghĩa là: Patel "đái dầm"). Trong đoạn hồi tưởng, ta thấy gia đình ông sở hữu một vườn thú, và Pi đã quan tâm rất nhiều đến các loài động vật, đặc biệt là con hổ Bengal có tên Richard Parker. Khi Pi cố gắng để cho hổ ăn trong sự tò mò, cha cậu chạy vào và giận dữ nói rằng con hổ nguy hiểm và không thể nhìn cử chỉ của nó mà hiểu như con người. Và ông đã cho Pi chứng kiến con hổ giết chết một con dê liền sau đó để chứng minh lời nói của mình. Pi được cho học giáo lý Hindu và ăn chay, nhưng 12 tuổi, cậu được giới thiệu Kitô giáo và sau đó là Hồi giáo, và bắt đầu làm theo tất cả ba tôn giáo như cậu "chỉ muốn yêu mến Thượng đế." Mẹ của cậu (Tabu) hỗ trợ mong muốn của mình để phát triển, nhưng cha của cậu (Adil Hussain), một chủ nghĩa duy lý, cố gắng để hướng anh ta theo cách suy nghĩ riêng của mình ("suy nghĩ hợp lý"). Pi gặp một cô gái (Shravanthi Sainath) trong một lớp học khiêu vũ, nơi cậu được giáo viên của lớp giao một cái trống mridangam để vỗ nhịp cho nhóm tập múa và họ đã yêu nhau sau đó.
Khi Pi 16 tuổi (Suraj Sharma), cha cậu quyết định chuyển gia đình đến Winnipeg, Manitoba, nơi ông dự định đến định cư và bán các động vật trong vườn thú. Buồn vì điều này, cậu đến tạm biệt người yêu trong phút giây ngắn ngủi và hứa hẹn sau này sẽ quay trở lại. Họ đặt chỗ trên một tàu chở hàng của Nhật Bản là Tsimtsum. Một đêm có một cơn bão, con tàu bắt đầu bị chòng chành dữ dội khi Pi đang ở trên boong tàu. Cậu cố gắng để quay lại tìm gia đình của mình bên trong tàu, nhưng một thủy thủ đoàn đã đẩy anh xuống một thuyền cứu sinh. Khi tàu bị cơn bão quật dữ dội, những con vật trong vườn thú được đưa lên tàu đã cố tìm nơi trú an toàn và con ngựa vằn đã nhảy từ boong tàu lên trên thuyền với anh. Pi sau đó bất lực nhìn con tàu chìm dần trong cơn thịnh nộ của biển cả,cuốn theo gia đình của mình và tất cả thủy thủ đoàn. Sau cơn bão, Pi thấy trong chiếc thuyền cứu sinh của mình, con ngựa vằn đã bị thương, một con đười ươi và một con linh cẩu đốm ló đầu lên từ bên dưới tấm bạt che nửa con thuyền, nơi nó gầm gừ với Pi, buộc anh phải rút lui lên mũi thuyền và sau đó nó giết chết ngựa vằn và đười ươi. Đột nhiên con hổ Richard Parker, phóng ra từ bên dưới tấm bạt, giết chết linh cẩu. Sau đó Pi dùng cây sào trên thuyền để xua đuổi Richard Parker, nhưng con hổ đã làm Pi hoảng sợ và anh đã nhảy ra khỏi thuyền, Richard Parker sau đó ăn các con vật đã chết vào ban đêm.
Pi đã lấy được lương khô dưới tấm bạt gần mũi thuyền, khẩu phần nước, một cái rìu tay và dây dựng một chiếc bè nhỏ để ở và cột nó vào mũi thuyền một khoảng cách an toàn từ Richard Parker. Pi bắt đầu bắt cá và chia sẻ với Richard Parker. Anh cũng thu thập nước mưa để uống cho cả hai. Khi con hổ đói nhảy ra khỏi thuyền để săn cá, lúc đầu Pi muốn để cho nó chết đuối, nhưng sau đó anh đã giúp nó leo bám trở lên thuyền. Trong một cuộc tấn công ban đêm với một con cá voi lưng gù, Pi đã mất nhiều đồ dùng, khiến anh lần đầu tiên phải ăn cá chưa nấu trong đời mình. Sau những bữa ăn Pi đã luyện cho Richard Parker để nó chấp nhận anh ta cùng ở trên thuyền. Anh cũng nhận ra rằng chăm sóc vuốt ve khiến con hổ trở nên thân thiện hơn với anh.
Sau nhiều ngày trên biển, một cơn bão khác đang tiến đến, nhưng Pi nghĩ rằng đó là một 'dấu hiệu' từ Thượng đế và làm sự thay đổi hoàn cảnh cho anh. Cơn bão đến cùng những tia sét bủa vây khiến Pi và Richard Parker vô cùng hoảng sợ. Pi ẩn núp bên dưới tấm bạt, sau khi thoát khỏi tia sét kỳ diệu và đáng sợ, Pi đã mở rộng nó để có nhiều không gian trú ẩn trên thuyền.
Những ngày sau đó cả hai đã gần tuyệt vọng vì cạn kiệt lương thực, họ trôi đến một hòn đảo nổi bí ẩn có nhiều lọai thực vật ăn được, bởi một khu rừng ngập mặn có hồ nước ngọt bên trong, và một đàn lớn những con meerkat. Cả Pi và Richard Parker tự ăn uống và lấy lại sinh lực. Nhưng vào ban đêm, hòn đảo này biến thành một môi trường nguy hiểm. Richard Parker quay trở lại chiếc xuồng cứu sinh và các con meerkat trú ngủ trên cây trong khi hồ nước ngọt có tính axit và tiêu hóa cá chết trong bể chứa. Pi phát hiện ra rằng hòn đảo có những thực vật ăn thịt sau khi tìm thấy một chiếc răng của con người sót lại trong một vòi hoa. Ngày hôm sau, Pi và Richard Parker đã lên thuyền rời khỏi đảo.
Cuối cùng, thuyền cứu sinh đã đến được bờ cát của biển Mexico. Pi đã bị kiệt sức trầm trọng mà Richard Parker không để ý đến anh trước khi nó nhảy khỏi thuyền và biến mất vào cánh rừng gần đó. Pi được giải cứu và đưa đến bệnh viện, xúc động vì đã được cứu sống. Đại lý bảo hiểm cho các tàu chở hàng của Nhật Bản đến để phỏng vấn anh, nhưng họ không tin câu chuyện kể của anh và yêu cầu khai báo những gì đã "thực sự" xảy ra. Anh kể một câu chuyện hư cấu về tai nạn xảy ra cho mình, đã chia sẻ các thuyền cứu sinh với mẹ, một thủy thủ Phật giáo (Po-Chieh Wang) bị gãy chân và tên đầu bếp (Gérard Depardieu). Đầu bếp giết chết các thủy thủ để ăn và sử dụng thịt người để làm mồi câu. Trong một cuộc đối đầu sau đó, mẹ của Pi đẩy con trai của mình để an toàn trên một chiếc thuyền nhỏ hơn, và tên đầu bếp đã đâm và ném bà xuống biển. Sau đó Pi quay lại, lấy dao giết chết tên đầu bếp ác độc.
Trở lại hiện tại, Yann lưu ý sự tương đồng giữa hai câu chuyện: con đười ươi là mẹ của Pi, ngựa vằn là thủy thủ, con linh cẩu là đầu bếp, và con hổ Richard Parker là Pi. Pi hỏi anh câu chuyện nào mà nhà văn sẽ thích hơn, và nhà văn chọn với con hổ vì nó "là câu chuyện tuyệt hơn", và Pi trả lời: "Cảm ơn Yann. Và hãy để nó đến với Thượng đế - And so it goes with God". Liếc nhìn một bản sao của báo cáo bảo hiểm, Yann thấy các báo cáo bảo hiểm đã viết rằng Pi bằng cách nào đó đã sống sót 227 ngày trên biển với một con hổ Bengal đã trưởng thành, bản báo cáo bảo hiểm cũng chọn những câu chuyện tuyệt vời hơn về lý do đắm tàu. Yann đứng dậy đến ăn tối với gia đình của Pi. Một cảnh cuối cùng được hiện lên, con hổ Richard Parker bỏ đi vào rừng mà không nhìn lại Pi và biến mất sau bụi rậm.

Trích từ : http://vi.wikipedia.org/wiki/Cu%E1%BB%99c_%C4%91%E1%BB%9Di_c%E1%BB%A7a_Pi_(phim)
Xem phim ở đây:
http://movies.hdviet.com/phim-cuoc-doi-cua-pi-life-of-pi.html

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 06:08:26 AM »

Thảm họa "ăn thịt người" trên con tàu đắm Mignonette

Một vụ án có 1-0-2 diễn ra vào năm 1884 đã trở thành mối tranh cãi của cả nhân loại: “Khi đứng trước cái chết bạn có sẵn sàng giết một người để cứu sống mình và những người còn lại?

Bi kịch được dự báo trước
Chiếc tàu Mignonette được chế tạo ra vào năm 1867. Vào thời điểm này, nó là một trong những chiếc du thuyền dành riêng cho gia đình với chiều dài lên tới 16m cùng nhiều tiện ích cho người sử dụng.

Năm 1883, trong chuyến công tác của mình, một thương nhân người Úc - Henry đã quyết định bỏ ra một số tiền khổng lồ để mua Mignoette. Nhưng ngặt một nỗi Sydney, nơi Henry sống lại cách nước Anh gần 15 ngàn dặm (khoảng 24.000km). Chính vì vậy, chẳng một ai dám vận chuyển con tàu nhỏ bé này tới nước Úc xa xôi.

Hình vẽ con tàu Mignonette

Tưởng chừng đơn hàng của Henry sẽ bị hủy nhưng đúng vào thời điểm cuối, có một đoàn thủy thủ đứng ra nhận trách nhiệm vận chuyển con tàu. Đoàn thủy thủ bao gồm 4 người: Tom Dudley giữ chức vụ thuyền trưởng, thuyền phó - Edwin Stephens, thủy thủ Edmund Brooks và một cậu nhóc 17 tuổi Richard Parker là thuyền viên học việc.

Nhiều bạn bè, người thân đã can ngăn Richard trước chuyến đi dài ngày này, nhưng cậu nhóc đều bỏ ngoài tai và cho rằng, điều này sẽ đem đến cho cậu những trải nghiệm thú vị.

Chuyến tàu định mệnh
Con tàu Mignonette ra khơi, bắt đầu chuyến hành trình của mình vào ngày 19/5/1884. Lúc đầu, chuyến đi vô cùng "thuận buồm xuôi gió". Nhưng vào ngày 5/7/1884, khi còn cách mũi đất khoảng 208km, con thuyền rơi vào một vùng thời tiết xấu. Một cơn sóng to ập tới bất ngờ khiến tàu Mignonette chao đảo, một mảng tàu lớn đã bị cuốn trôi.

Nhận thấy con tàu sẽ chẳng mấy chốc sẽ chìm, ngay lập tức, thuyền trưởng Dudley ra lệnh cho ba người còn lại di chuyển lên con thuyền cứu hộ dài 4m và mang một phần thức ăn theo. Bốn người thả trôi số phận của mình trên chiếc thuyền cứu sinh không có nước ngọt và rất ít thức ăn. Thứ nhiều nhất có chăng chỉ là hai thùng nhỏ củ cải ướp muối.



Giữa biển khơi bao la có vô vàn mối nguy hiểm vẫn đang ngày đêm rình rập họ. Đêm đầu tiên, cả bốn người không thể ngủ được vì có một con cá mập liên tục tấn công vào thành thuyền cứu sinh. Cả bốn người phải rất vất vả để đánh đuổi con cá dữ tợn đi xa.

Để tiết kiệm hai thùng nhỏ củ cải, các thành viên trong tàu phải kiếm thêm thức ăn từ biển khơi. Họ may mắn bắt được một con rùa nhỏ và ăn sống nó, thậm chí, họ dùng cả máu của con rùa để chống lại cơn khát vì nếu uống nước biển nhiều sẽ càng gây mất nước cho cơ thể, dẫn đến tử vong. Thế nhưng, cậu nhóc Richard không dám uống máu con rùa mà lại sử dụng rất nhiều nước biển để giải khát.

Khó có thể chịu thêm được nữa, mọi người khui thùng củ cải để ăn và 8 ngày sau, họ chẳng còn gì để bỏ bụng. Ngày 13/7/1884, cả bốn người không còn thức ăn, không nước uống và phải dùng chính nước tiểu của mình để cầm cự.

Vài hôm sau, ngày 20/7, cậu bé Parker bỗng lên cơn sốt, nằm vật vã dưới cuối thuyền cứu hộ. Chính vì không nghe lời những thuyền viên khác, cậu đã bị kiệt sức do uống quá nhiều nước biển.



Ngày 23/7, khi lâm vào hoàn cảnh cực kỳ éo le, thuyền trưởng Dudley đã đưa ra một đề nghị, cả bốn người nên bốc thăm chọn ra một người hy sinh để tất cả được sống.

Qua đó, người trúng thăm sẽ bị giết và lấy máu cùng thịt để giúp ba người còn lại cầm cự chờ thuyền cứu hộ tới. Thuyền viên Brooks từ chối, ông sợ hãi và lên án gay gắt ý kiến man rợ của Dudley.

Tối hôm đó, Dudley lại thì thầm với thuyền phó Stephens về chủ đề kia, ông cho rằng, tốt hơn là nên giết chết Richard Parker. Cậu nhóc nay đã quá yếu, giết chết cậu ta là một sự giải thoát chứ không phải là tội ác, quan trọng hơn cả ba người còn lại đều có gia đình trong khi Richard chỉ là một cậu nhóc còn lông bông.


Stephens đồng ý và sáng hôm sau, cả hai ra tay giết chết Richard bằng một con dao nhíp. Họ nhanh chóng cắt động mạch của Richard và không bao lâu, cậu đã trút hơi thở cuối cùng. Brooks khi thấy cảnh tượng trên không hề ra tay can ngăn mà chỉ ngồi nép một bên theo dõi.

Stephens, Dudley và cả Brooks sử dụng thi thể của Richard để tồn tại, cả bốn ngày sau, họ ăn thịt, uống máu cậu bé tội nghiệp để sống. Năm ngày sau cái chết của Parker, một con tàu Đức đã xuất hiện và đưa cả ba trở về lại nước Anh.

Phiên tòa tranh cãi
Vừa đặt chân lên bờ, cả ba người liền đối mặt với sự chỉ trích nặng nề từ chính quyền Anh. Stephens và Dudley bị cáo buộc tội giết người man rợ, Brooks được tuyên bố vô tội và đứng ra làm chứng chống lại hai thuyền viên kia.


Thẩm phán của vụ án đã phán quyết mức án tử hình cho Dudley và Stephens

Điều đáng chú ý là Dudley và Stephens không hề chối cãi về những việc mình làm, cả hai đều tự nhận việc giết và ăn thịt Richard là một tội ác đáng ghê rợn. Chính vì vậy, phần lớn dư luận khá cảm thông trước hành động của Stephens, Dudley và cho rằng, họ xứng đáng được hưởng mức án khoan hồng chứ không phải là tử hình như công tố viên đề xuất.

Trong phiên xét xử cuối cùng, bất chấp sự đồng tình giảm án của người dân cùng sự thành thật của hai bị cáo, thẩm phán tuyên bố: “Một người không thể lấy dục vọng, những cám dỗ của bản thân để biện minh cho hành vi tội ác của mình được. Và chúng ta cũng không thể cho phép sự từ bi đối với bọn tội phạm bởi nó sẽ làm suy yếu đi tính đúng đắn của pháp luật”.


Cuối cùng, Stephens và Dudley nhận mức án cao nhất là tử hình, họ cũng không được Nữ hoàng Anh thời bấy giờ ra lệnh giảm án. Luật sư của cả hai dù rất cố gắng nhưng cũng đành bất lực, ông cho rằng, hoàn cảnh của hai thuyền viên là bất khả kháng và đặt ra một câu hỏi: “Nếu chúng ta ở trong trường hợp ấy liệu có hành động như Stephens và Dudley không?”.

Câu hỏi này nhanh chóng trở thành một chủ đề tranh cãi lớn cho nhiều người làm luật trên thế giới. Và tới nay, nó là một bài học thảo luận quen thuộc của các sinh viên trường luật trên toàn cầu.


Theo PLXH

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 06:26:14 AM »

Súng nổ, dao đâm ở tâm bão Tacloban

Một thiếu niên Philippines 13 tuổi vừa bị đâm vào bụng khi đi một mình trong đêm ở thành phố Tacloban, nơi đang vật lộn với tình trạng đói khát và hỗn loạn sau siêu bão Haiyan.

Jonathan Salayco kể rằng tối 12/11, em đang đi bộ qua con đường đầy rác rưởi trong thành phố thì hai người đàn ông lạ mặt bất ngờ lao tới. Họ dùng dao rạch cổ Salayco và đâm vào bụng em rồi biến mất không dấu vết.

"Cậu bé đang cầm chiếc xe đồ chơi khi bị tấn công", AFP dẫn lời Mina Joset, một y tá của Hội Chữ thập đỏ ở bệnh viện Tacloban, nơi Salayco được chuyển tới cấp cứu sáng qua, nói.

Theo y tá Joset, Salayco bị thương ở cổ họng và bụng nhưng do thiếu thuốc điều trị, các bác sĩ hiện chỉ có thể tạm thời khắc phục vết thương cho cậu bé.

"Với một cậu bé như Salayco, đây là một vết thương nghiêm trọng", Joset nói.

May mắn cho Salayco, giới chức có thể đưa cậu bé lên một trực thăng quân sự để chuyển em đến một bệnh viện ở đảo khác chữa trị thêm.

Người dân ở thủ phủ của tỉnh Leyte này đang phải sống trong cảnh sợ hãi khi tội phạm hoành hành sau cơn bão mạnh nhất từng được ghi nhận. Nhiều người sống sót đói khát rơi vào cùng quẫn và phải đi cướp bóc để sinh tồn. Những người khác lợi dụng tình cảnh hỗn loạn để ăn trộm không chỉ lương thực, nước uống, mà cả những vật dụng từ TV cho đến đồ chơi.

Giới chức vẫn đang nỗ lực phân phát lương thực và thuốc men cho hàng trăm nghìn người dân ở Tacloban, nhưng cơ sở hạ tầng bị cơn bão phá hủy khiến công tác cứu trợ gặp nhiều khó khăn. Hàng nghìn người xô đẩy và cầu xin ở sân bay Tacloban với hy vọng được lên máy bay rời khỏi thành phố.

10 người hàng xóm của bác sĩ địa phương Corazon Rubio may mắn sống sót trong cơn bão tuần trước, còn cô may mắn sống sót. Nhưng với Rubio, những gì diễn ra sau bão còn khiến cô thấy khiếp sợ hơn chính bản thân bão.

"Những kẻ cướp bóc thật đáng sợ. Họ cướp TV của các nhà. Tôi không hiểu họ cướp TV để làm gì, vì có điện đâu cơ chứ?", cô nói.

Nhiều chủ cửa hàng trong vùng đã chạy trốn vì lo sợ gia đình họ sẽ bị tấn công. "Các thương gia ở Tacloban đều đã bỏ đi, vì vấn đề an toàn",  Alfred Li, trưởng phòng thương mại địa phương nói.

Ông cho hay những băng nhóm có tổ chức xông vào các nhà kho, lấy đi những thứ có giá trị nhất, còn những kẻ cướp bóc riêng lẻ lấy phần còn lại.

Theo thị trưởng Tacloban, hôm qua, một vụ nổ súng đã khiến đoàn xe chở thi thể các nạn nhân thiệt mạng đến một điểm chôn cất tập thể phải ngừng lại.

"Chúng tôi đã hoàn tất việc đào bãi chôn tập thể. Chúng tôi đã chất các thi thể lên xe tải nhưng có một vụ nổ súng", ông Alfred Romualdez nói. "Họ không thể tiếp tục công việc".

[...]
http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/sung-no-dao-dam-o-tam-bao-tacloban-2910042.html

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 06:46:07 AM »

Cậu bé 'huyền thoại' trong thảm họa ở Nhật Bản

Câu chuyện về đức hi sinh, sự sẻ chia trong hoạn nạn của cậu bé 9 tuổi người Nhật đã trở thành huyền thoại trên internet.

Dành cho mình những phút tĩnh lòng để đọc và cảm nhận câu chuyện cảm động này.

"... Tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài,tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".

Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để vào thùng thực phẩm rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng , mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa
".

Nhưng rồi cuối cùng, câu chuyện đẹp đến mức nao lòng cả Chúa, cũng chỉ là giả tạo:


‘Em bé Nhật cao cả’ hay 'trò bịp' của kẻ sùng ngoại?

Thời điểm nỗi đau thảm họa ở Nhật Bản tạm lắng xuống cũng là lúc người Việt xem xét lại một câu chuyện cảm động đã làm nhiều người rơi nước mắt, nhưng rất có th
Thời điểm nỗi đau thảm họa ở Nhật Bản tạm lắng xuống cũng là lúc người Việt xem xét lại một câu chuyện cảm động đã làm nhiều người rơi nước mắt, nhưng rất có thể chỉ là trò bịp.


Cách đây khoảng một tháng, một câu chuyện cảm động về sự cao cả của một em bé 9 tuổi người Nhật đã được đăng tải trên nhiều báo mạng cũng như lan truyền mạnh mẽ trên rất nhiều diễn đàn và mạng xã hội Việt Nam. Không ít người đã rơi nước mắt khi đọc câu chuyện này.   
Trong câu chuyện của mình, một người tên Hà Minh Thành tự nhận mình là một cảnh sát Nhật gốc Việt đang tham gia cứu người ở Fukushima. Ông gặp một cậu bé 9 tuổi, mất hết cha mẹ vì sóng thần, đang mặc áo thun quần đùi lạnh cóng chờ lãnh thức ăn. Ông thương quá nên cho cậu bé cái áo khoác và một gói lương khô. Nào ngờ cậu bé không ăn mà lại đem đặt lên bàn thức ăn để chia cho những người khác.

Câu chuyện trên bắt nguồn từ blog cá nhân của một nhà văn tên Đào, mà theo nhà văn này chính Hà Minh Thành đã gửi cho ông. Tuy vậy, cộng đồng mạng đã đưa ra nhiều chứng cứ cho thấy câu chuyện của Hà Minh Thành hoàn toàn do người này “sáng tác” nên.

Vụ “Cô Lượm” mang tên Hà Minh Thành?

Trên mạng xã hội Facebook, blogger Khải Đơn (ngoài đời là nữ phóng viên của một tờ báo lớn ở Việt Nam, người đã có mặt tại hiện trường thảm họa ở Nhật bản trong nhiều ngày) đã đưa nhiều dẫn chứng cho thấy câu chuyện mà Hà Minh Thành kể có nhiều điểm bất hợp lý.

Blogger này kể, khi đang ở Fukushima, cô đã đi tìm cách để gặp Hà Minh Thành. Tuy vậy, khi cô gọi điện thoại và gửi mail cho ông Thành (theo số điện thoại và email ông cung cấp trên blog của nhà văn Đào) thì tổng đài báo số liên lạc không có thực, và email không ai trả lời.

Khải Đơn nhận xét: “Như tôi được biết qua thực tế sử dụng, sóng điện thoại luôn luôn song song với đường truyền internet. Nếu anh Thành không thể dùng điện thoại vì bị mất sóng, việc anh ấy liên lạc, reply thư liên tiếp cho các báo ở Việt Nam, thậm chí còn trả lời liên tiếp trên các blog và báo mạng... là điều phải xem xét lại”.

Bên cạnh đó, trong bài viết của Hà Minh Thành có đoạn: “Thành phố Sendai kể như tan nát, ngoại trừ ĐH Tohoku do nằm trên núi nên không hư hại gì”. Trực tiếp đến thành phố Sendai, Khải Đơn khẳng định thành phố này không hề “tan nát”, chỉ có những hư hại rất hay xảy ra khi động đất như vỡ kính, nứt một số khu nhà, tuyến đường nội ô.
Trong một chi tiết khác, Hà Minh Thành viết: “Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn, tôi lại hỏi thăm…”.

Theo Khải Đơn, tại tất cả các trại cứu trợ ở các nơi mà blogger này tiếp cận được, không có ai thiếu quần áo và chăn màn và thức ăn do các doanh nghiệp, cơ sở kinh tế ở khu vực ít thiệt hại và lực lượng phòng vệ Nhật Bản đã nhanh chóng cung ứng mọi nhu yêu phẩm cần thiết. Chỉ có tình trạng người tập trung quá đông nên mọi người phải xếp hàng.

Không thể có tình trạng một em nhỏ 9 tuổi, chỉ có áo thun và quần đùi đứng trong đám đông mà không ai quan tâm cả. Với thời tiết dưới âm độ và tuyết rơi liên tục, cậu bé có thể gục chết vì viêm phổi cấp hoặc quá lạnh trong một thời gian rất ngắn.

Ngoài ra, tại tất cả các thành phố bị phá hủy mà Khải Đơn đến, cảnh sát không tham gia cứu trợ hay cứu nạn mà Lực lượng phòng vệ Nhật Bản hoàn toàn đảm trách việc này.

Người "vẽ" chuyện em bé Nhật là kẻ sùng ngoại?

Nghi vấn về câu chuyện của hà Minh Thành đã gây ra những tranh cãi gay gắt trên cộng đồng mạng, đồng thời sự trung thực của Hà Minh Thành cũng dần dần được bày tỏ.

Trên trang Blogspot, thành viên TRAN ANH HAI đặt nghi vấn “Hà Minh Thành bận cứu người, vậy thời gian đâu mà viết thư, viết blog suốt ngày đêm vậy?”.

Nguyen Luong Hai Khoi, thành viên mạng xã hội Facebook đưa ra một dẫn chứng khác cho thấy Hà Minh Thành đã lừa độc giả như thế nào. Theo đó, trước khi câu chuyện về em bé 9 tuổi được lan truyền trên mạng, nhà văn tên Đào từng đăng một bài viết của Hà Minh Thành với nội dung là một câu chuyện liên quan đến trận một trận đánh ở chiến trường biên giới nhiều thập niên trước.

Trong câu chuyện Hà Minh Thành kể, ông ta đã đi đến tận chiến trường xưa, gặp gỡ các nhân chứng vật chứng và ghi lại nhiều hình ảnh cùng những tình tiết đầy cảm động. Tuy vậy, những bức ảnh mà ông Thành nói là của mình chụp, thực ra là hình ảnh ông đã lấy lại trên blog của một khách du lịch người Nhật. Đặc biệt, nội dung của những bức ảnh đã bị Hà Minh Thành “đổi trắng thay đen”.

Cụ thể, trong một bức hình chụp người đàn ông ngồi bên đống đá ở bên kia biên giới, được người Nhật chú thích là Cuộc sống của mọi người ở đây khổ đến nỗi có thể được xếp vào mức "khu vực nghèo cấp quốc gia" thì Hà Minh Thành “vẽ” ra rằng, Nơi người đàn ông ngồi là... nấm mộ tập thể của các chiến sĩ Việt Nam trên xứ người.

Ở một bức hình có người phụ nữ gương mặt khắc khổ, nữ du khách Nhật chú thích rằng: Khu vực này mình rất nhiều, cuộc sống người dân rất khổ… thì Hà Minh Thành bịa chuyện rằng người phụ nữ kể chuyện cho ông ta rằng bà đã cứu sống 4 chiến sĩ Việt Nam.

Một bức hình khác có người đàn ông cầm một cái gói trên tay, nữ du khách Nhật kể rằng bà cho người đàn ông địa phương này một gói bánh có hiệu là Shiroi Koibito. Còn Hà Minh Thành phịa chuyện rằng người đàn ông này đang cầm cuốn nhật ký của một chiến sĩ Việt Nam.

Nguyen Luong Hai Khoi kết luận: “Không rõ Cô Lượm Hà Minh Thành này phịa chuyện để làm gì, nhưng người này đã vi phạm luật internet ở Nhật khi ăn cắp tư liệu của người khác, công bố rằng đó là của mình, sửa nội dung của tư liệu. Cho nên, khi đọc bài về em bé 9 tuổi của người này, vẫn với cái giọng văn ấy, tôi chả tin”.

Khi những chứng cứ về sự gian dối của Hà Minh Thành được người đọc gửi đến blog của nhà văn tên Đào, nhà văn này không đăng tải lại cũng như không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.

Từ vụ Cô Lượm Hà Minh Thành, nhiều người phê phán mạnh mẽ thái độ sùng ngoại, nhược tiểu của một bộ phận người Việt. “Họ có thể căn cứ hoàn toàn vào một câu chuyện kiểu "chicken soup" và viết hàng tá bàn luận về sự vĩ đại của người Nhật, sự thiếu trật tự của ta...”, blogger Khải Đơn bày tỏ.

Theo Quốc Lê (báo Đất Việt)

http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Tu-lieu/Em-be-Nhat-cao-ca-hay-tro-bip-cua-ke-sung-ngoai-post1254.gd

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 06:50:34 AM »

Và cuối cùng là câu chuyện man rợ của Việt Nam
<a href="http://www.youtube.com/v/3IZvjwz5TZk&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/3IZvjwz5TZk&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 07:08:21 AM »

Sở dĩ scc nêu ra hàng loạt bài tiếp sau cuộc đời của Pi, cũng chỉ để hiểu được nội dung của bộ phim này. Không đơn giản nó đoạt giải Oscar về Câu chuyện xuất sắc nhất

Mở đầu bộ phim với hàng loạt câu hỏi của cậu bé ( nhân vật chính) về các vị Thần trong Hindu giáo mà theo phim này thống kê có khoảng 300 triệu vị thần , không hài lòng với các vị thần ấy, cậu ta vào nhà thờ tìm hiểu về Chúa, với câu hỏi làm đau đầu vị Cha đạo rằng tại sao vô lý thế, tại sao Chúa phải hy sinh tính mạng của mình để chuộc tội cho những con người xấu xa không quen biết. Rồi cậu ta không dừng ở đấy, tiếp tục vào đạo Hồi, để truy tìm và chất vấn...

Dĩ nhiên, có thể tác giả cuốn tiểu thuyết này có thể không đủ sức lôi kéo vị Phật vào trong câu chuyện này, nhưng cũng ngấm ngầm cho xuất hiện một nhân vật Phật tử chuyên ăn chay với nước thịt...

Tất cả các tôn giáo, các triết lý, các nền tảng đạo đức đều được lôi kéo vào câu chuyện mở đầu của phim này.

Và tiếp theo là câu chuyện đắm tàu, theo lời kể của nhân vật chính thì câu chuyện với con hổ bengal là sự thật. Còn câu chuyện chém giết là phịa ra vì nhân viên hãng tàu Nhật không tin....

Kết thúc phim, cũng không ai biết chuyện nào là thật, nhưng câu chuyện với con hổ bengal được chấp nhận vì nó phù hợp với ý chúa

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 07:40:14 AM »

Bây giờ, chúng ta đi đến vấn đề chính là Bản năng, Sự sinh tồn...

Sau khi tìm hiểu và tin tưởng vào các niềm tin Tôn giáo, thì cậu bé quyết định cầm 1 tảng thịt để cho con hổ ăn. Vì tin rằng con hổ cũng sẽ có tình yêu thương... Và bài học đầu tiên mà Bố đã dạy cho cậu bé ấy rằng không bao giờ có tình yêu thương của 1 con hổ, Bản Năng của nó là giết và giết để ăn

Thế rồi, con tàu bị đắm, với niềm tin tôn giáo mãnh liệt, nhưng cuối cùng chẳng có Chúa, chẳng có vị thần nào trong 300 triệu vị thần của Hindu giáo xuất hiện để cứu vớt. Và sau khi mất tất cả những thực phẩm dự trữ chay, cậu bé đã liều mình chiến đấu với con hổ trên thuyền để giành con cá to nhất: "Con cá đó là của tao", và bắt con hổ ăn mấy con cá nhỏ. Và cậu bé chỉ biết ăn chay trường, khi đối mặt với sự sinh tồn, không những đã phải ăn cá sống, mà còn liều mình giành phần hơn với con hổ...

Nhưng câu chuyện này là câu chuyện mà cậu bé ấy phải phịa ra cho thật đẹp đẽ để cho nó phù hợp với Chúa để cậu ta tiếp tục sống quãng đời còn lại.
Còn sự thật thì, có thể cậu ta đã phải chiến đấu và giết chết vị đầu bếp trên tàu và có thể phải ăn cả thịt người để sống sót để sinh tồn. Nhưng câu chuyện này không được thừa nhận vì nó không phù hợp với ý Chúa, với đạo đức của con người, mà cậu ta sau khi sống sót cần phải hòa nhập vào cái quần thể gọi là con người ấy. Bộ phim kết thúc trong một bữa ăn đầm ấm với vợ và con [ quần thể người] của cậu bé sống sót ấy...

Cái ăn là một cái đại dục, nó nuôi dưỡng cho chúng ta sinh tồn, con người chúng ta thường ngụy biện, che giấu, lấp liếm cái đại dục ấy rằng bản năng, rằng sự sinh tồn. Ở trong câu chuyện sự thật: Thảm họa "ăn thịt người" trên con tàu đắm Mignonette. Chúng ta đau đáu với câu hỏi:
“Khi đứng trước cái chết bạn có sẵn sàng giết một người để [ăn] cứu sống mình và những người còn lại?”

Tất cả các tôn giáo đều đi đến điều cuối cùng để khuyên bạn rằng là KHÔNG.
Chợt nhớ đến chuyện Thoại Khanh - Châu Tuấn của người Việt. Con dâu lén lóc thịt cánh tay mình để cho mẹ ăn qua cơn đói khát. Có ai trong chúng ta, có dám chấp nhận cái chết của mình để nhường miếng ăn cứu sống người khác không? Hay chúng ta lại dựa vào mỹ từ Bản năng, Sự sinh tồn mà giết người khác để ăn, đế cứu sống mình...

Và nếu như cái ăn không có Lễ như Đức Khổng Tử thường dạy, thì cuối cùng là sự man rợ không dừng lại ở sự sinh tồn nữa, mà nó trở nên khoái trá như việc uống vài lon bia....

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, byphuong, ongdia, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
google
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 29

Cảm Ơn
-Gửi: 280
-Nhận: 115


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười Hai 22, 2013, 05:28:32 PM »

Xem phim, rồi  đọc đi đọc lại loạt bài post của scc mới hiểu được.

Từ một câu chuyện sự thật làm ám ảnh nhân loại, đó là câu chuyện tàu đắm Mignonette. Chú bé 17 tuổi bị ăn thịt có tên là Richard Parker. Có lẽ theo phỏng đoán của google, tác giả cuốn tiểu thuyết Life of Pi đã sáng tác dựa trên sự ám ảnh này. Nên con hổ bengal cũng là tên Richard Parker. Và ở trong tiểu thuyết thì sở dĩ con hổ có tên này là do thợ săn bắt được hổ tên là Richard Parker, ông ta bán con hổ cho sở thú và quá trình vào sổ sách giấy tờ bị nhầm lẫn tên người bắt hổ thành tên con hổ... Một dấu chỉ rất quan trọng

Trên câu chuyện tàu đắm Mignonette làm ám ảnh nhân loại từ thế kỉ 19 đến nay. Có 2 điều quan trọng đại diện cho 2 dòng "lương tri":
1)

Trích dẫn
“Nếu chúng ta ở trong trường hợp ấy liệu có hành động như Stephens và Dudley không?
Đây là dòng ý kiến của đa số quần chúng và của luật sư bảo vệ cho 2 thủy thủ Stephens và Dudley đã giết và ăn thịt cậu bé Richard Parker đang bị sốt cao và có nguy cơ không sống nổi. Thế nhưng họ cần phải giết chứ không thể đợi cậu bé ấy chết rồi mới ăn thịt. Vì giết mới có thể uống được máu thay nước cầm hơi
2)

Trích dẫn
“Một người không thể lấy dục vọng, những cám dỗ của bản thân để biện minh cho hành vi tội ác của mình được. Và chúng ta cũng không thể cho phép sự từ bi đối với bọn tội phạm bởi nó sẽ làm suy yếu đi tính đúng đắn của pháp luật”

Là ý kiến của phiên tòa quyết định bảo lưu kết quả xử tử Stephens và Dudley dù có thể là đã rất cố gắng để vượt qua sự từ bi làm đau thắt trái tim. Cho dù các vị quan tòa đó, cũng có thể lại rơi vào thành phần đám đông kia với câu hỏi 1

Câu chuyện sự thật này làm đau thắt trái tim tất cả mọi người. Và cuối cùng nó cho thấy sự bế tắc của pháp luật là chỉ chuyên trị bệnh từ ngọn, qua đó mới thấy Từ bi và Pháp luật có khoảng cách triết lý khá xa không khác gì triết lý của Pháp gia với Nho gia

Trở lại với Life of Pi: theo google nhìn thấy thì tác giả cuốn tiểu thuyết này đứng về quan điểm của đám đông là nên từ bi với Stephens và Dudley. Vì rằng, đã rơi vào hoàn cảnh sinh tồn rồi, con người ta sẽ trở về bản năng gốc của mình. Một câu chuyện thật hấp dẫn, một đạo diễn tài tình, một kỹ nghệ phim 3D lung linh. Thật là một tuyệt phẩm cả nghệ thuật điện ảnh và bài học tinh thần tuyệt vời

Cái dở mà thành ra hay ở chính tiểu thuyết này, là đã lội kéo tất cả các tôn giáo vào, để bảo vệ luận điểm Bản năng, Sinh tồn . Và vào lúc khó khăn nhất Chúa không bao giờ xuất hiện, rằng những điều đẹp đẽ nhất là chỉ đi với Chúa ...it goes with God! Còn thực tế, con người phải đối diện với bản năng để sinh tồn, để tự cứu vớt mình. Cái kết của phim, con hổ Richard Parker đi thẳng vào rừng mà không hề nhìn lại Pi đang nằm gục trên cát, một minh chứng rõ ràng cho bản năng. Bản năng của con hổ là không bao giờ có tình thương...

Cái hay, là tác giả đã không hiểu về bản chất của Tôn giáo nên lôi kéo tôn giáo vào. Nhưng thật sự, trong câu chuyện này làm sáng tỏ cho tôn giáo ở một khía cạnh khác. Đó là sự Từ bi phải được rèn luyện hằng ngày, Chúa luôn gào thét rằng các con hãy luôn luôn yêu thương và ban phát tình yêu thương. Khổng Tử trong lý thuyết người quân tử, phương pháp Thận độc cũng là một phương pháp Thiền hằng ngày hằng giờ của người quân tử để rèn luyện thân mình, còn Phật đạo thì khỏi phải bàn về cái lộ trình phát triển Từ bi như thế nào rồi

Điểm đến cuối cùng của các tôn giáo là Triệt tiêu bản năng để đi đến một Sự hy sinh vĩ đại... Nếu như thấm nhuần điều Chúa dạy, thì đâu cần chính Chúa phải xuất hiện để cứu vớt ai, mà chính Stephens và Dudley sẽ là Chúa. Và nếu thấm nhuần điều Chúa dạy, thì nhân loại sẽ không bao giờ có điều kiện để đặt câu hỏi:“Nếu chúng ta ở trong trường hợp ấy liệu có hành động như Stephens và Dudley không?"

Và thực tế, chúng sinh chìm trong bể khổ, lòng từ bi không bao giờ tự nhiên mà có. Nó được thay thế bằng 2 từ bản năng. Điển hình cho tính hiển nhiên đó, là vụ cướp bóc ở Philipin vừa rồi khi rời vào hoàn cảnh mang tính sinh tồn. Người Nhật với nền dân trí cao, nhưng có chắc là họ không hỗn loạn trong trận sóng thần không? Khi mà chuyện cậu bé huyền thoại 9 tuổi cũng chỉ là sáng tác cho đẹp lòng Chúa. Ở vào hoàn cảnh mang tính sinh tồn đó thì:

Có ai trong chúng ta, có dám chấp nhận cái chết của mình để nhường miếng ăn cứu sống người khác không? Hay chúng ta lại dựa vào mỹ từ Bản năng, Sự sinh tồn mà giết người khác đế cứu sống mình...

Lại quay về Cái ăn...
Cái dục này nó cận kề con người ta 24/24 từ trẻ nhỏ cho đến người già... Nó thật ghê gớm...
Vậy chúng ta hãy bắt đầu bài thực hành Từ bi đầu tiên trên từng bữa ăn của chúng ta...

Chết thật, cái man rợ của cái dục ăn uống đó nó trở nên phổ dụng, nó thành chuẩn mực đạo đức, nó thanh thiên bạch nhật với người Việt chúng ta rồi. Nó đâu có còn là hoàn cảnh phải sinh tồn như bão dữ ở Philipin hay sóng thần ở Nhật. Đó là vụ hôi bia ở Biên Hòa và còn hàng ngàn vụ hôi của nữa mà báo chí không đăng tải...

Đạp đổ tàn dư phong kiến, đạp đổ ngôi nhà nghìn năm, đạp đổ chữ Lễ, để đi lên đỉnh cao trí tuệ là như thế này đây!

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong
Logged
 
 
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.164 seconds với 24 câu truy vấn.