Tháng Tư 17, 2021, 12:44:52 AM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: AI ĐÁNG SỢ  (Đọc 1915 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
anhlam
Jr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 78

Cảm Ơn
-Gửi: 13587
-Nhận: 473


Xem hồ sơ cá nhân Email
« vào lúc: Tháng Sáu 13, 2013, 11:58:38 AM »




Đàn ông mang tính đàn bà

***

"Cái lão ấy tính tình như đàn bà"... đó là một câu nói quen thuộc mặc nhiên được người ta công nhận như một định nghĩa về một phẩm chất có vẻ "yếu kém" của đàn ông. Người nào bị nhận 3 chữ "tính đàn bà" đó thì lấy làm xấu hổ, còn kẻ nói ra thì coi như một sự giễu cợt hay chê trách.

Với các đấng mày râu, như vậy là một sự sỉ nhục, rõ ràng ta oai phong như vậy, đi lại đĩnh đạc, ăn to, nói lớn, đầy mạnh mẽ và nam tính... Thế nhưng rút cục thì thế nào? Đâu đó, một VIP ngự xế hộp hay chú "cửu vạn" ngồi lề đường vẫn sẽ bị nhận một câu gọn lỏn: "Cái đồ đàn bà"! Ức thật!

Nhưng cái sự "ức" này hóa ra lại là sự nhầm lẫn, mà là nhầm to, nhầm chết người. Bởi lẽ, các đấng đại trượng phu không thể ngờ rằng, khi họ nhận được câu ví "y như đàn bà" thì lại là một lời khen không thể tốt hơn được. Nếu nói "tính đàn bà" là một phẩm chất thì trước hết cần phải định nghĩa chính thức ba chữ "tính đàn bà". Tính đàn bà là sao nhỉ?

Làm một cuộc trắc nghiệm rõ ràng với 5 người đàn ông để xem họ định nghĩa thế nào về tính đàn bà? Câu trả lời là im lặng và cười trừ. Vậy thử đi lướt vài tính đàn bà xem sao: Đơn cử người ta nói là: "Cha ấy cẩn thận như đàn bà" hay "cha ấy tỉ mẩn như đàn bà!". Thế tỉ mẩn, cẩn thận là xấu hay sao? Vậy thì phải cẩu thả thì mới đúng là đàn ông, mới là tốt? Lại còn có câu "ủy mị như đàn bà", cái này cũng phải bàn cãi.

Thông thường có câu "nước mắt đàn ông" để nói lên sự hiếm hoi, một sự đau khổ rất lớn. Nhưng thực tế, cứ soi gương và nhìn sang bên cạnh thì tỷ lệ đàn ông khóc cũng tương đối.

Theo thống kê thì trong cuộc đời mình, cứ 1 năm, trung bình mỗi một năm đàn ông khóc khoảng 3,7 lần, một con số bất ngờ chăng? Vậy thì các ông tự đếm lại số lần khóc của mình đi đã. Đấy là chưa kể, khối người đàn ông được mệnh danh là "mít ướt", lại có người khóc như mưa như gió hết lần này đến lần khác cho những chuyện cũng chẳng đâu vào đâu và một số kha khá những ông thuộc loại "lệ tửu", nghĩa là cứ uống một chút men vào là khóc, nước mắt chứa chan, lã chã...

Yếu đuối như đàn bà! Đất nước chúng ta đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh, đằng sau những gian khổ, sự mất mát, hy sinh về tuổi xuân và xương máu của người lính nơi trận mạc là sự chờ đợi của những người phụ nữ. Phu nhân của Tôn Trung Sơn - Tống Khánh Linh - đã có câu đúc kết rằng: "Chiến tranh đi qua lấy đi rất nhiều sinh mạng của đàn ông, còn với phụ nữ thì nó để lại những vết thương không bao giờ lành lại được và đau đớn suốt cuộc đời họ". Nếu để đàn bà đi đánh giặc, chẳng hiểu có bao nhiêu đấng trượng phu nuôi con, nuôi mẹ, lao động và chiến đấu, nhìn tuổi xuân sắc trôi qua, đè nén những ham muốn rất đỗi bình thường, chính đáng và chờ đợi? Nếu cuộc chiến tranh được đo bằng xương máu thì sự chờ đợi tính bằng hơi thở, từng đêm lạnh, từng ngày tháng... Ôi đàn bà! cái thuộc tính chờ đợi, thủy chung của họ mới đáng kính làm sao?

Chi li như đàn bà! Cái thằng cha ấy đếm củ dưa hành, đo lọ nước mắm như đàn bà! Quan điểm ấy có vẻ mâu thuẫn với câu: "Bà ấy hoang tàn lắm". Kể ra cũng lạ, chi li có gì là xấu? Cứ đếm dưa hành, cứ đo nước mắm nhưng biết chi tiêu đúng lúc, tiêu đúng chỗ chẳng hơn là cái thói "bán giời" của Thúc Sinh sao? Lắm điều như đàn bà thì hẳn rồi. Nhưng cứ thử ra quán cà phê ngồi mà quan sát, sẽ thấy độ buôn của các quý ông chẳng kém gì các bà, các cô. Còn về độ lượng thì thử so sánh đi nào. Nếu đối phương có tình ý ở bên ngoài. Các bà có thể rộng lượng mà bỏ qua cho các vụ mèo mỡ, còn các ông? Rõ ràng là sẽ không thể chịu đựng được bộ sừng dẫu có đẹp như bộ sừng của một chú tuần lộc. Kết cục, một cuộc chia li là nhãn tiền. Nếu phải nói một câu chuyện cho ra nhẽ, thường là đàn bà đi thẳng trực diện vấn đề, không vòng vo, còn các ông thì luôn chọn cách "đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt" rốt cục thì vẫn lòi cái đuôi hồ li... Còn dũng mãnh, cứ thử động đến chồng, con, gia đình họ mà xem, họ sẽ cho biết "đàn bà dễ có mấy tay" ngay lập tức! Và nếu biết các quý ông biết mềm mỏng như các bà, con đường công danh chắc chắn sẽ bằng phẳng hơn rất nhiều!

Vậy thì tính đàn bà cũng tuyệt vời đấy chứ? Họ căn cơ cho túi tiền của chung. Họ cẩn trọng và tỉ mỉ chăm sóc cho gia đình, chồng con. Họ nhẫn nại và thủy chung. Họ biết tha thứ, biết yêu thương. Rất thẳng thắn và dám đối diện, dám chịu trách nhiệm. Những tính tiêu cực ư? Nói nhiều? Ủy mị? Một chín một mười mà thôi! Vậy thì đấng mày râu nào đó được nhận một câu "tính đàn bà" thì hãy lấy làm hãnh diện vì đó là một lời khen và một nhắc nhở đến các ông tự hoàn thiện mình. Lẽ dĩ nhiên, đừng có đi lại như đàn bà, bởi cái nguẩy mông, vung tay của họ là trời phú. Dĩ nhiên cũng đừng phục sức lòe loẹt, đeo đầy người trang sức cho dù đắt tiền đến đâu bởi đó là chỉ là những phụ kiện để thu hút kẻ khác giới, ở đàn ông, sự thu hút không phải là sắc đẹp mà là trí tuệ.

(Theo Đẹp)

Việt Báo (Theo-Ngoisao)

http://vietbao.vn/The-gioi-giai-tri/Dan-ong-mang-tinh-dan-ba/50741678/430/

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dieunha, Thiên Vương, byphuong
« Sửa lần cuối: Tháng Sáu 13, 2013, 12:18:12 PM gửi bởi anhlam » Logged

Còn gặp nhau thì, "Hãy cứ vui",
Chuyện đời như nước chảy mây trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi...
Chỉ có "tình thương" để lại đời !
(TNHK)
 
 
 
anhlam
Jr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 78

Cảm Ơn
-Gửi: 13587
-Nhận: 473


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Sáu 13, 2013, 12:34:26 PM »


Nỗi khổ vì chồng có tính đàn bà




Chồng bạn tôi là một người có học hành tử tế, công việc ổn định, mức lương khá và vóc dáng lại cao ráo, đẹp trai. Chẳng riêng tôi mà hầu như những người hàng xóm đều cảm thấy ghen tị với Huệ vì đã may mắn “sở hữu” một người chồng như thế.

Qua một thời gian chung sống, sự lục đục mới bắt đầu phát sinh và mọi người đều bất ngờ khi Huệ bế con bỏ về nhà mẹ đẻ, và khóc lóc nhất định đòi ly hôn, mặc cho mẹ đẻ, bạn bè khuyên bảo thế nào cô cũng nhất mực nói bỏ chồng chứ không thể sống nổi.
Thì ra, mâu thuẫn bắt đầu từ những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống tưởng chừng như không có gì đáng để nói.

Tuấn không bồ bịch, không rượu chè, không nghiện ngập, luôn chăm chỉ làm ăn vun vén cho gia đình. Thế nhưng chỉ khi sống chung Huệ mới hiểu ra, chồng mình không quảng đại, phóng khoáng như vẫn tưởng.

Cả hai cùng là viên chức nhà nước, cuộc sống tuy không giàu có nhưng chẳng đến nỗi nào. Vậy mà Huệ thỉnh thoảng có chút ít biếu bố mẹ, Tuấn cũng càu nhàu đến cả tháng, cằn nhằn rằng Huệ không chăm chút đến gia đình.

Tuấn có cô em đang học đại học. Đôi khi Huệ cho em chút ít để cuộc sống sinh viên đỡ vất vả hơn. Tưởng rằng Tuấn sẽ tự hào lắm vì có được người vợ chu đáo với gia đình nhà chồng, mhưng anh mặt nặng mày nhẹ nói cô “hoang phí”, “vung tay quá trán”.
Chuyện tài chính trong nhà do Tuấn giữ cả. Các bữa ăn đều được lên sẵn thực đơn để không thừa một xu. Đến mấy tháng Huệ không có một bộ quần áo mới, bớt chút tiền lương của mình ra mua cũng phải nói dối là chị gái tặng…

Có lần Tuấn khoe mua được mớ cá ở một chợ cóc trong ngõ, còn bảo Huệ lần sau cứ vào đó mua cho rẻ, xa hơn cũng chẳng đáng bao nhiêu, chứ mua trên đường đi làm về thì đắt đỏ. Huệ ăn miếng cơm mà lòng thấy mặn chát. Tiện đường đi làm chợ búa luôn còn về nhà cho sớm, chứ chui vào trong xó tắc đường biết bao giờ mới xong bữa cơm.

Hôm trước bố mẹ và em chồng qua chơi. Số tiền Tuấn để lại chẳng đủ để đi chợ, Huệ sang hàng xóm vay tạm một ít làm cơm, thế mà về nhà Tuấn mắng Huệ té tát: “Đi vay để đổ vào mồm, cô không thấy nhục sao”. Ức đến phát khóc, nhiều đêm không ngủ được, Huệ trách mình lấy phải ông chồng sao quá căn cơ.

Hai vợ chồng làm lụng tiết kiệm để xây được cái nhà, Huệ quý trọng công lao của Tuấn lắm. Thế nhưng ông chồng thuộc hàng “tôi yêu nhà tôi lắm, yêu hơn cả vợ tôi”. Chiều qua lúc Tuấn đi làm về, Huệ ra đỡ cặp, áo treo giúp vào mắc, không được ánh mắt cám ơn thì chớ, hứng ngay cái sẳng giọng của chồng: “Sao không phủi áo ở ngoài trước khi treo. Làm thế khác gì mang bụi vào nhà!”.

Không muốn to tiếng sợ con gái tủi thân, Huệ lẳng lặng vào nấu cơm, vừa nấu vừa khóc không may làm đổ nồi canh xuống bếp. Tuấn chạy ngay lại, chưa hỏi han xem vợ có sao không đã buông lời: “Mất toi đi nồi cá”. Để mặc chồng với nồi cá, Huệ chạy vào phòng khóc nức nở, gói ghém đồ đạc tính đưa con về bên ngoại ít ngày cho đỡ u uất, ai ngờ vô tình tìm thấy cuốn sổ nhỏ của chồng trong hộc tủ: “Ngày 20/7, Huệ tiêu quá 30.000 đồng. Ngày 6/8 uống cà phê hết… xăng xe hết… còn lại là….”.

Như giọt nước tràn li, Huệ lôi ngay con về nhà mẹ không kịp để nó ăn cơm tối, trong lòng trào lên cảm giác ghê sợ về người chồng quá chi là… đàn bà!.

“Đến nước này con đành chia tay thôi. Đó là cách giải thoát duy nhất”
– Huệ nói với mẹ. Giờ cô hiểu rằng không ai mang “dùi đục chấm mắm cáy” đi hỏi vợ, tự trách mình sao không tìm hiểu kỹ trước khi tiến đến hôn nhân.

Người phụ nữ nào cũng mong lấy được một tấm chồng “cho đáng tấm chồng”. Bản tính đàn ông cần mạnh mẽ, vị tha, quảng đại, phóng khoáng, lo toan gánh vác những việc lớn chứ đâu chỉ chi li “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành”.

Cuộc sống gia đình không bao giờ hạnh phúc được khi trong nhà luôn “thừa” một người đàn bà và “thiếu” một người đàn ông, theo đúng nghĩa.


http://laodong.com.vn/doi-song/noi-kho-vi-chong-co-tinh-dan-ba/82394.bld

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dieunha, Thiên Vương, byphuong
Logged

Còn gặp nhau thì, "Hãy cứ vui",
Chuyện đời như nước chảy mây trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi...
Chỉ có "tình thương" để lại đời !
(TNHK)
 
 
 
dieunha
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 480

Cảm Ơn
-Gửi: 4602
-Nhận: 1572


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Sáu 14, 2013, 06:05:44 AM »


Người yêu tôi tính đàn bà




Chúng tôi thường xuyên cãi vã nhưng vì yêu anh, tôi chấp nhận hết. Tôi chỉ mong cả hai lại hạnh phúc như xưa.

Tôi và anh chung sống như vợ chồng được bốn  năm. Anh yêu thương tôi nhiều và tôi cũng vậy. Anh là người có tính tình hơi giống phụ nữ - cái mà người ta vẫn thường nói là tính đàn bà. Tôi yêu anh nên chấp nhận hết. Chúng tôi thường xảy ra cãi vã nhưng rồi lại làm hòa và càng yêu nhau hơn.

Đến một hôm, trong lúc cãi vã, tôi đã làm hỏng hai món đồ của anh: một cái ipad 2 và một cái laptop. Sáng hôm sau, tôi đã dọn đồ về nhà với ý nghĩ là sẽ chia tay anh. Tôi dọn đi lúc anh không có ở phòng. Về nhà được hai ngày thì tôi nhớ anh không chịu nổi. Tôi cảm thấy trong chuyện này, tôi là người thiếu suy nghĩ. Lương tâm cắn rứt, tôi biết rằng tôi còn yêu anh nhiều lắm. Tôi đã nói chuyện điện thoại với anh. Anh bảo muốn chia tay. Tôi đã khóc rất nhiều vì từ trước đến giờ, anh không bao giờ nói lời chia tay. Chỉ có tôi làm vậy mà thôi.

Tôi đón xe lên gặp anh ngay sau khi cuộc nói chuyện kết thúc với hy vọng sẽ thay đổi mọi thứ. Tôi không muốn có kết cục như vậy. Tôi nhắn tin xin lỗi anh. Thậm chí còn khóc lóc, van xin sự tha thứ từ anh. Dù biết trong chuyện xảy ra, cả hai đều có lỗi chứ không riêng gì tôi nhưng tôi đã bị anh bỏ mặc. Anh không nghe bất cứ lời đề nghị nào của tôi. Tôi bỏ cuộc về nhà thì anh lại điện thoại, nhắn tin cho tôi. Ngày nào anh cũng nhắn tin nói này nọ nhưng không nói gì đến chuyện tha thứ cho tôi.

Anh nói anh không bao giờ quên khoảng thời gian bên cạnh tôi. Đọc tin nhắn, tôi thương anh nhiều lắm. Tôi chặn cuộc gọi của anh vì không muốn mình bị đau lòng nữa. Nhưng anh cứ điện thoại cho bạn thân của tôi và hỏi thăm về tôi. Ngày nào anh cũng say xỉn. Anh nói anh muốn được nghe tiếng tôi. Đến nay mọi chuyện đã được một tuần rồi.

Tôi nhớ anh nhiều biết bao nhiêu nhưng tôi không biết phải làm gì nữa vì tình yêu không thể níu kéo được nếu chỉ còn mình tôi. Anh bị làm sao vậy? Tôi không thể nào hiểu được anh nữa. Tại sao cứ nhắn tin, điện thoại cho tôi, hỏi thăm về tôi làm gì mà không chịu nói rằng đã tha thứ cho tôi và muốn tôi trở về? Đó là điều tôi muốn.

Ngày nào tôi cũng trông chờ tin nhắn của anh với hy vọng sẽ nhận được một câu rằng: "Anh còn yêu em rất nhiều. Mình hãy trở về bên cạnh nhau như ngày nào". Nhưng tôi đã không nhận được. Giờ tôi phải làm sao đây? Anh có còn yêu tôi và muốn ở bên cạnh tôi như ngày nào nữa không?


*Jade Star

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Thiên Vương, byphuong
Logged
 
 
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.086 seconds với 24 câu truy vấn.