Tháng Mười 19, 2018, 08:04:58 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: Cha  (Đọc 1231 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
Cha
« vào lúc: Tháng Giêng 26, 2013, 07:06:34 pm »

( phần 1)



Khi tôi học cấp hai, cha qua đời, tới nay vừa tròn hai mươi năm.

Khi cha mất tôi không kịp tới thấy mặt cha lần cuối, điều này đã luôn canh cánh trong lòng tôi suốt hai mươi năm.


Khi cha tôi qua đời được vài năm, tôi thường mơ thấy ông, cũng thường vô duyên vô cớ nhớ tới ông.



Từ sau khi kết hôn, số lần vô duyên vô cớ nhớ tới cha ít đi nhiều, cũng rất ít khi mơ thấy ông.


Nhưng mỗi khi cha xuất hiện trong giấc mộng, sau khi tỉnh lại luôn phát hiện gối với chăn đều đã ướt đẫm.



Cha tôi được an táng tại nghĩ trang công cộng vừa tròn hai mươi năm, đơn vị quản lý kiến nghị chúng ta đem di hài lên hỏa táng.

Mấy năm gần đây, đất đai càng lúc càng khan hiếm, việc thổ táng truyền thống cũng dần được thay thế bằng hỏa táng.



Mẹ tôi quyết định đem di cốt của cha đi hỏa táng, lại đem tro cốt của cha an táng trong chùa.

Ngày tôi về nhà thì di cốt của cha đã được đưa lên, cũng gần ngày hỏa táng.



Lần này là em tôi lái xe đưa tôi với mẹ tới nơi hỏa táng.



Khi di cốt của cha được đẩy vào trong lò hỏa táng, tôi đột nhiên quỳ rạp xuống đất.


"Cha, lửa sắp tới rồi, cha đừng sợ, mau tránh đi. Sẽ nhanh thôi. Cha, phải cẩn thận đấy.
 Cha, xin lỗi, đã khiến cha phải chịu khổ rồi. Cha ơi.."



Trong cơn đau buồn, tôi gần như khóc không thành tiếng.

"Chị." Em trai đỡ tôi đứng dậy. "Đừng đau lòng nữa."



"Cha." Tôi mắt đẫm lệ nhìn nó, phảng phất như thực sự thấy được cha.

"Chị." Viền mắt nó đỏ lên. "Là em đây mà."

"Ừ." Tôi lấy lại tinh thầnh, nhanh chóng lau nước mắt đi.



Em trai tôi năm nay đã ba mươi tuổi rồi, khuôn mặt hình dáng cũng càng ngày càng giống cha.



"Tĩnh Tuệ." Mẹ đem đàn đựng tro của cha cho tôi.
 "Em trai con sẽ lái xe, giờ chúng ta phải tới Chùa Tây Như. Sau này cha con sẽ ở đó."



Tôi cẩn thận từng chút một ôm lấy tro cốt của cha, tay cầm nén hương, lên ngồi ghế trước.

"Dọc đường con cứ gọi cha càng tốt, vậy cha con mới theo chúng ta tới Chùa  được.



Mẹ ngồi dưới ghế sau dặn dò tôi.

"Mẹ." Tôi gật đầu. "Con biết.

Tôi cúi đầu nhìn đàn tro cốt, vô thức ôm chặt lấy nó.

Đã qua hai mươi năm rồi, không ngờ giờ tôi lại có thể thân cận với cha như vậy.

oOo




"Cha, con Tĩnh Tuệ đây. Giờ chúng ta sẽ tới Chùa, đó là một ngôi chùa ở quê cũ, huyện Cao Hùng.
Ngôi chùa đó thờ đức Thích Ca Mâu Ni Phật, trong chùa có rất nhiều vị sư.
Cha, sau này ngày ngày cha đều có thể nghe các sư  niệm kinh phật rồi, tốt quá.
 Cha, cha nhất định phải theo sát nhé. Cha, cha nhất định phải theo sát nhé."



Xe đi rồi, tôi bắt đầu thì thào tự nói, dắt cha tôi đi theo.



Khi còn bé, cha mang tôi ra ngoài, sợ tôi lạc đường nên luôn dặn tôi phải theo thật sát.

Không ngờ giờ lại tới lượt tôi dặn cha phải theo sát.



Nhớ hồi học lớp một, có lẽ còn nhỏ hơn, lần đầu tiên cha mang tôi tới cửa hàng siêu thị  chơi.



"Tĩnh Tuệ, trong siêu thị  có rất nhiều người, con phải đi theo cha. Theo sát vào đấy."



Tôi gật đầu, bước sát theo ba, không dám đi xa.

Lần đầu tiên thấy thang cuốn, tôi sợ tới mức không dám bước lên, nhưng cha đã bước lên trước rồi.



"Cha." Mắt thấy bóng lưng cha càng lúc càng xa, trong lòng hoảng hốt, khóc ầm lên. "Cha."



Cha tôi quay đầu lại thấy tôi còn đang ở dưới, bất chấp thang cuốn đang đi lên, nhanh chóng lao xuống.

"Xin lỗi, xin lỗi." Ba tôi vừa nói vừa nhanh chóng tránh những người khác trên thang cuốn.



Còn khoảng bốn năm bậc thang thì cha tôi nhảy xuống, rồi ôm lấy tôi.

"Tĩnh Tuệ ngoan nào." Cha há miệng thở dốc. "Cha đây, cha đây, đừng sợ."

"Cha. Xin lỗi." Tôi khóc thút thít. "Con không dám bước lên."

"Không sao." Cha tôi mỉm cười. "Cha ôm con lên."

Cha ôm lấy tôi, lại bước lên thang cuốn, tới lầu hai.

"Để cha dắt tay con." Tới chỗ thang cuốn từ tầng hai lên tầng ba, cha nói:

"Chúng ta cùng lên nào."

"Cha..." Tôi nhìn cái thang cuốn một cái. "Con sợ lắm."

"Đừng sợ." Cha nói: "Sau này con còn phải lên thang cuốn một mình mà."

Tôi chỉ đành sợ hãi giơ tay phải lên, cha nắm chặt lấy tay tôi.

"Nhìn chân trái của cha này. Cha đếm một hai ba, chúng ta cùng bước chân trái lên nhé."

 Cha mỉm cười nói.

"Một... Hai... Ba!"

Tôi với cha gần như đồng thời giơ chân trái lên, bước lên thang cuốn.

"Đơn giản đúng không." Cha mỉm cười.

"Vâng." Tôi gật đầu.

Thật ra tôi vẫn hơi sợ, nhưng bàn tay to lớn của cha đã tiếp thêm dũng khí cho tôi.



Sau khi tôi  học đại học, thi thoảng lại một mình đi dạo trong siêu thị.

Khi sắp bước lên thang cuốn, thường thường không hiểu sao lại nhớ tới cha.

"Một... Hai... Ba!" Giọng nói của cha như vang lên bên tai tôi. "Đơn giản đúng không."



Tôi cũng bởi vậy mà ngây ngẩn đến mức làm cản trở người phía sau, điều này khiến tôi cảm thấy thật xấu hổ.

Sau này khi tới siêu thị, tôi chỉ đi thang máy, không bước lên thang cuốn nữa.

Mãi tới khi sau khi quen Văn Hiền, tôi mới lại đi thang cuốn.

oOo




"Cha, con đường này trước đây cha thường đèo con qua, nhưng giờ đường càng ngày càng rộng rồi.
 Có lẽ cha cũng không biết đường nữa rồi. Phía trước có ngã tư, chúng ta phải tạm dừng lại thôi.
 Cha, cha phải theo sát nhé. Cha, phải theo sát nhé."





Tôi càng nói, con mắt càng mơ hồ, nói xong những lời sau nước mắt đã chảy xuống bên môi.

Ôm ba trong lòng, tay phải cầm hương, tôi chỉ đành dùng ống tay áo chật vật lau đi dòng nước mắt.

Tôi phải giữ cho tầm mắt được rõ ràng, vì còn phải dẫn đường cho cha.




oOo


"Cha, qua con đường này phải quẹo trái. Cha, đây là đường mới mở, trước đây cha chưa từng đi qua.
 Cha, cha đừng căng thẳng, cũng đừng sợ, chỉ cần đi theo, sẽ không lạc đâu.
 Cha, cha phải theo sát nhé. Cha, phải theo sát nhé."




Tôi nói xong, đột nhiên quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy mẹ ngồi ở ghế dưới.

Nhớ lại hồi học tiểu học, ngày đầu tiên tới trường, ăn sáng xong tôi không chịu đi giày ra ngoài.

"Tĩnh Tuệ." Cha ôn nhu hỏi tôi. "Sao lại không muốn tới trường?"

"Cha." Tôi cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Con không dám đi xa một mình như thế."



Mẹ mắng tôi là nhút nhát, còn nói nếu tôi không chịu đi mau sẽ dùng roi đánh tôi.

"Con nhà mình còn nhỏ, có sợ cũng bình thường mà." Cha nắm lấy cây roi trong tay mẹ, nói:

"Tĩnh Tuệ đừng sợ, cha đưa con đi. Chỉ cần đi với cha, con sẽ không lạc đâu."



Trường học nông thôn luôn nằm ở nơi hẻo lánh, đi chừng mất chừng hai mươi phút,
 hơn nữa có một đoạn đường tôi chưa từng đi qua.



Cha nắm tay tôi tới trường, tôi cảm thấy như đi bộ đường xa chứ chẳng phải tới trường học.

"Tĩnh Tuệ." Cha nói: "Hôm nay cha đưa con đi, nhưng từ ngày mai con phải tự đi."

"Vâng." Tôi rất thất vọng.




Cha hẳn nhận ra tôi thất vọng, hôm sau trước khi đi học, cha nói với tôi:

"Hôm nay cha cũng đưa con đến trường."

"Hay quá!" Tôi rất vui vẻ, vỗ tay thốt lên.

"Có điều cha không thể dắt tay con được, cha đi phía sau." Cha mỉm cười nói.

"Con không được quay đầu lại đâu đấy."





Tuy biết cha nhất định sẽ đi theo sau tôi, nhưng tôi rốt cuộc không nhịn nổi, quay đầu lại.

"Không được quay đầu lại mà." Cha đứng cách tôi mười bước, mỉm cười nói.

"Vâng." Tôi cũng cười, lè lưỡi với cha.

Sau đó, ngày ngày, cha đều theo sau tôi đến trường,
 mà số lần tôi quay đầu lại cũng càng ngày càng ít.



Một tuần trôi qua, tôi đã chẳng hề quay đầu lại."

"Tĩnh Tuệ ngoan lắm." Sau khi tan học về nhà, cha nói:


"Con đã có thể đi học một mình rồi đấy."



Cuối cùng tôi cũng đủ can đảm để một mình đến trường, suốt mấy ngày đều tự đi đến trường.

Nhưng có hôm đang trên đường đến trường, tôi đột nhiên quay đầu,
 không ngờ lại phát hiện ba vẫn ở phía sau, cách tôi chừng mười bước.

"Cha!" Tôi chạy về phía cha, giơ cao hai tay.

"Là cha sai." Cha ôm lấy tôi. "Cha vẫn thấy lo cho con."

"Cha." Tôi ôm chặt lấy cha. "Cha đừng lo mà, con có thể tự đến trường."

"Tĩnh Tuệ ngoan quá." Cha xoa xoa đầu tôi.



Khi học đại học và làm việc ở thành phố, thường đi trên những con phố náo nhiệt.

Thi thoảng tôi đột nhiên quay đầu lại, dường như trong tiềm thức tôi vẫn luôn mong rằng,
 chỉ cần quay đầu lại là có thể thấy cha.


Nhưng mỗi lần quay đầu lại tôi luôn chỉ thấy những khuôn mặt xa lạ, bóng dáng cha vẫn chẳng thấy đâu.



( một truyện ngắn của thái trí hằng .
Dich  Darth Athox )

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, HocThuatPhuongDong, byphuong, Yahoo, Khoảnh Khắc, chanhnguyen, Ngoisaobiec
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Giêng 26, 2013, 07:10:32 pm »

(phần 2. tiếp theo ở trên)


"Cha, con đường này tương đối hẹp, cha phải đi theo cẩn thận nhé.
 Cha, ngã ba phía trước chúng ta sẽ rẽ trái, sau khi rẽ trái là tới đường 17.
Cha, giờ chúng ta rẽ trái rồi, con đường hiện giờ là đường 17.
 Cha, cha phải theo sát nhé. Cha, cha phải theo sát nhé."



Khi tôi học cấp hai, ba mắc bệnh, phải vào nằm viện, tôi với mẹ từng đón taxi vào viện thăm cha.

Dọc đường đi, mẹ không nói một lời, sắc mặt căng thẳng, tôi chưa bao giờ thấy mẹ như vậy.



Bầu không khí trong chiếc xe nhỏ bé đầy vẻ hỗn loạn và bất an, tôi chỉ đành chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

Hình ảnh lưu lại ấn tượng sâu sắc nhất là cứ cách một khoảng lại có một chữ viết trên nềm màu lam --- 17.



Cha nằm viện hai tuần, tôi chỉ theo mẹ tới thăm cha có một lần.

Ký ức về lần đó chỉ có mùi thuốc sặc mũi, sàn nhà lạnh lẽo, phòng bệnh chẳng chút ánh nắng.



Ba tôi nằm trên giường bệnh, yếu ớt và cô đơn.

Không gian trong bệnh viện tạo cho tôi cảm giác chẳng hề có hơi ấm, đầy những áp lực,
bầu không khí nơi nơi đều nhuốm vẻ bi thương.

Hơn nữa như có sức ép rất lớn đè lên không gian này,
khiến nó không còn là hình tứ giác mà trở nên vặn vẹo uốn khúc.



Trong bệnh viện, trái tim tôi luôn đập mạnh hẳn, hít thở không nổi.

Cha tôi đã ung thư thời kỳ cuối, bác sĩ nói cơ hội trị khỏi hết sức mờ mịt,
 khuyên mẹ tôi chuẩn bị tâm lý cho tốt.



Vào những năm chưa có bảo hiểm sức khỏe toàn dân,
vào bệnh viện chữa trị phải tốn một khoản tiền lớn.

Cha ở bệnh viện được hai tuần rồi kiên trì muốn xuất viện về nhà
, không muốn tạo thành gánh nặng kinh tế cho gia đình.



Sau khi về nhà, cha luôn nằm trên giường tĩnh dưỡng, rất ít khi xuống giường.

Mẹ luôn luôn dặn dò tôi, cha cần phải nghỉ ngơi, không có việc gì thì đừng tới quấy rầy cha.

Nhưng mỗi ngày, sáng sớm trước khi ra ngoài đến trường,
 tôi luôn tới trước giường cha, ngồi xuống, nhẹ giọng nói: "

"Cha. Con đi học đây."

"Ừ." Cha gật đầu, mỉm cười: "Phải học hành chăm chỉ đấy."



"Con biết." Tôi nói: "Cha, tạm biệt."

Tan học về nhà rồi, cặp sách còn chưa bỏ xuống tôi đã tới bên giường cha, ngồi xuống nói:



"Cha. Con tan học về rồi."

"Ừ." Cha gật đầu mỉm cười. "Giờ có mệt không?"

"Không mệt."



"Tĩnh Tuệ ngoan." Cha vuốt ve đầu tôi." Bỏ cặp sách xuống, rửa mặt nghỉ ngơi đi."

"Vâng."



Tuy lo rằng sẽ đánh thức cha, nhưng mỗi ngày,
trước khi tôi đến trường hay sau khi tan học về nhà, tới bên giường cha, cha luôn tỉnh táo.
Tôi cảm thấy, dường như cha đang chờ tôi.



Có hôm khi tôi tan học về nhà, tới bên giường, lại phát hiện cha nhắm mắt, dường như đang ngủ.



Khi tôi nhanh chóng quay người lại, chuản bị rời khỏi, cha lại đột nhiên mở mắt nói:

"Ha ha, Tĩnh Tuệ. Cha còn tỉnh mà."

"Cha." Tôi lập tức ngồi xuống bên giường. "Con tan học về rồi."

"Ừ." Cha xoa xoa đầu tôi. "Đi cất cặp sách đi, rửa mặt nghỉ ngơi một chút."



Sau khi ăn cơm tối xong, tắm rửa xong, tôi thường đem sách vở tới bên giường cha học bài.

Tôi không tạo thành bất cứ âm thanh nào, ngay cả khi giở sách cũng vô cùng cẩn thận, tránh kinh động tới cha.

Nhưng cha vẫn luôn mỉm cười quan sát tôi học bài,
 tôi chỉ cần quay đầu sang phải là nhất định sẽ thấy được ánh mắt của cha.



"Tĩnh Tuệ." Cha nói. "Đã khuya rồi, con nên ngủ đi."

"Vâng." Tôi lập tức thu dọn sách vở, ngồi xuống bên giường cha. "Chúc cha ngủ ngon."



Tôi cảm thấy học bài bên giường cha sẽ khiến cha hài lòng,
vì vậy trong lúc cha tĩnh dưỡng ở nhà, tôi không xem ti vi,
 không ra ngoài chơi với bạn học, mỗi ngày, đến tối đều tới bên giường cha học bài, cho tới khi cha nhắc tôi phải đi ngủ mới thôi.



Đây là chuyện duy nhất mà tôi có thể làm để khiến cha tôi hài lòng.

Thế nhưng, cha càng ngày càng gầy, sắc mặt cũng càng lúc càng vàng như sắc nến,
 hai tròng mắt vốn trong veo càng lúc càng mờ đục.



Thứ duy nhất không thay đổi là nụ cười ấm áp của cha mỗi khi thấy tôi.

Trong khoảng thời gian này, tôi chỉ thấy cha khóc có một lần, một lần duy nhất.

Đó là một buổi tối, khi tôi tới bên giường cha đọc sách, nghe cha gọi tôi:

"Tĩnh Tuệ. Lại đây ba bảo."

"Dạ." Tôi lập tức đặt sách xuống, đứng dậy tới bên giường cha rồi ngồi xổm xuống.

"Con có biết vì sao cha đặt tên con là Tĩnh Tuệ không?" Cha hỏi.

"Không biết ạ." Tôi lắc đầu.

"Cha mong con luôn tĩnh lặng mà thông tuệ." Cha nói.

"Con hiểu rồi ạ." Tôi gật đầu.

"Con luôn rất ngoan ngoãn, lại hiểu chuyện, cũng hệt như tên vậy." Cha xoa đầu tôi nói.

"Con đã 14 tuổi rồi, càng lớn càng xinh đẹp. Cha rất tự hào, cũng rất vui."

Tôi vâng một tiếng, có hơi xấu hổ.

Cha cứ nhìn tôi, ánh mắt tuy chăm chú nhưng cũng rất ôn nhu.




"Không biết con trai nhà ai có phúc lấy được Tĩnh Tuệ nhà ta,
cho dù có là ai thì nó cũng nhất định là đứa con trai may mắn nhất trên thế giới này."
 Cha thở dài nói.

"Cha rất muốn thấy con kết hôn, muốn gặp được chồng của con,
 muốn thấy được đứa con trai may mắn nhất ngoài thế giới kia là ai. Thế nhưng..."



Cha ngừng lại một chút rồi đột nhiên nghẹn ngào nói: "Thế nhưng cha không thấy được rồi."

"Cha." Tôi trong lòng đau xót, nước mắt tràn mi trào ra.



"Tĩnh Tuệ." Cha khóc, hai hàng lệ chảy xuống. "Cha xin lỗi con, mong con tha thứ cho cha."



Tôi chuyển từ ngồi xổm thành quỳ, vươn hai tay ra ôm lấy cha, khóc lên thất thanh.

"Tĩnh Tuệ." Cha vỗ nhẹ vào lưng tôi. "Giờ có thể khóc, nhưng sau này không được khóc nữa.
 Cuộc đời con còn dài, phải học cách kiên cường. Hiểu không?"



"Con hiểu ạ." Tôi đứng thẳng dậy, ngừng khóc, dùng tay lau nước mắt.

Cha lấy ra một tờ giấy, tay trái nâng mặt tôi, tay phải cẩn thận lau đi những giọt nước nơi khóe mắt tôi.



"Không được khóc nữa." Cha mỉm cười. "Phải kiên cường lên."

Tôi cố nén nước mắt lại, ra sức gật đầu.

Hai tháng sau khi cha tôi về nhà tĩnh dưỡng, một buổi chiều nọ, chúng tôi đang học thể dục ở sân trường.

Một cô giáo từ một góc sân trường khác chạy tới, như đang rất sốt ruột.



"Trương Tĩnh Tuệ có đây không?"

 Cô chạy tới trước mặt chúng tôi thì ngừng bước, hơi sau không tiếp nổi hơi trước.

"Có." Tôi giơ tay lên trả lời.

"Quả nhiên em ở đây, hèn gì cô tới phòng học tìm không thấy em."
 Cô ấy nói. "Mẹ em gọi điện thoại nói cha em sắp không xong rồi, bảo em mau về nhà."



"Sắp không xong?" Trong lúc nhất thời tôi còn chưa hiểu được.

"Mau về nhà đi." Cô quát to.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu câu đó có ý gì.

Tôi cất bước chạy như điên, từ sân trường ở phía nam chạy thẳng tới chỗ để xe ở phía bắc.



Khi tới nơi để tôi đã mồ hôi đầm đìa, hơi thở nặng nề, nhưng tôi không dừng lại, trực tiếp bước lên xe.

Hai chân tôi không ngừng tăng tốc, con đường vốn đi xe mất 15 phút, lần đó tôi chỉ mất không tới 10 phút.

Vừa về tới nhà đã nghe thấy tiếng khóc từ trong truyền ra, trái tim vốn đang đập nhanh gần như ngưng bặt lại.

Tôi cuống quít xuống xe, tiện tay thả bừa xe đạp xuống.

Nhưng đột nhiên hai chân tôi như nhũn ra, toàn thân ngã sấp xuống đất, không bò dậy nổi.



Tôi chỉ có thể miễn cưỡng bò trên mặt đất, bò tới cửa nhà, bò qua bậc cửa, cuối cũng cũng có thể đứng dậy.



Bất chấp khuỷu tay với đầu gối đều đã rách da, tôi lao thẳng vào trong phòng cha.

Chỉ thấy mẹ với em trai đang ngồi bên giường khóc lớn.

Tôi tới bên giường cha, ngồi xuống nhìn ông, chỉ thấy cha nằm đó, hai mắt nhắn lại.



Tôi chờ lâu, rất lâu, chờ cha mở mắt nói: "Ha ha, Tĩnh Tuệ. Cha còn tỉnh mà."

Nhưng ba vẫn không mở mắt.

"Cha." Cuối cùng tôi không nhịn được, khẽ lắc lắc tay cha.

Tay cha tôi rất lạnh, không còn hơi ấm như khi xưa xoa đầu tôi.

Tôi lặng lẽ nhìn cha, không khóc thành tiếng, cũng không rơi lệ.

Tôi cảm thấy mọi thứ trước mắt đều thật không chân thực, chẳng khác nào một giấc mộng,
 mà bản thân mình đang lơ lửng trong đó.

Cha tôi ra đi chỉ ba phút trước khi tôi về nhà.

Câu cuối cùng mà tôi nói với cha là: "Cha. Con đi học đây."

Câu cuối cùng cha nói với tôi là: Phải học hành chăm chỉ đấy."



Tới tận 20 năm sau, không kịp thấy mặt cha lần cuối vẫn là tiếc nuối và hối hận lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Trước khi ra đi không được gặp tôi, có phải cha cũng cảm thấy tiếc nuối và hối hận không?

Nếu như không phải trùng hợp lúc tôi phải học thể dục, nếu tôi chạy nhanh hơn, đạp nhanh hơn, nếu như...

Các loại "nếu như" khác nhau cứ quanh quẩn trong đầu tôi suốt hai mươi năm.

Tôi luôn rất muốn biết, trước khi ra đi, cha sẽ nói gì với tôi?

Cha, cha sẽ nói gì với con?

Cha, cha muốn nói gì với con?



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, HocThuatPhuongDong, byphuong, Yahoo, Khoảnh Khắc, chanhnguyen, Ngoisaobiec
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Giêng 26, 2013, 07:14:58 pm »

(phần 3, tiếp theo ở trên )



"Cha, chúng ta sắp lên cầu rồi đấy..
 Cha, cha phải theo sát nhé, nghe nói cây cầu tạm đó là hai con đường một chiều, rất hẹp, chỉ cho xe nhỏ đi qua.
 Cha, cha nhất định phải theo sát nhé, em trai nói trên cầu có rất nhiều xe máy,
không tiện mở xe. Cha, cha nhất định phải theo sát nhé. Cha, nhất định phải theo sát nhé."




Có lẽ ấn tượng của người bình thường đối với gió bão đều luôn mang chút sợ hãi hay bất an.



Nhưng ký ức trong đàu tôi về gió bão, đa số đều rất đẹp.

Mà những ký ức đẹp đẽ đó, đều do ba tạo cho tôi.

Ngôi nhà của chúng tôi là kiến trúc truyền thống, căn phòng rất cũ kỹ, đêm bão, nóc nhà nhất định sẽ dột.



Ba sẽ giữ cho cửa sổ đóng chặt, sau đó dò xét khắp nơi, tìm đồ đựng nước hứng nước mưa nhỏ từ nóc nhà xuống.

Vì vậy trên mặt đất, thậm chí trên bàn hay trên giường luôn bày đầy thau chậu với thùng nước.

Có khi cả cốc súc miệng cũng phải dùng tới.




Ngoài phòng gió thổi vù vù, lay động cả căn nhà, căn phòng như lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Có cơn gió to thổi rơi cả ngói, tôi sợ hãi trốn sau lưng ba, hỏi:

"Cha ơi, gió lớn vậy, nhà chúng ta có bị đổ không?"




"Chỉ cần cha ở đây, nhà của chúng ta sẽ không đổ đâu." Cha xoay người lại ôm lấy tôi, mỉm cười.

Nụ cười của cha khiến tôi cảm thấy thật an toàn, căn phòng cũ kỹ cũng dường như kiên cố hẳn lên.

"Tới chơi đại phú ông nào."



Từ lần đó trở đi, cứ đêm gió bão, cha sẽ chơi "đại phú ông" với tôi và em trai.

Ba người chúng tôi nằm sấp trên mặt đất, đổ xúc xắc, theo điểm trên xúc xắc mà đi.




Ngoài phòng tuy cuồng phong gió bão nhưng trong phòng lại đầy tiếng cười vui xen lẫn tiếng nước rơi tí tách.

Nếu mất điện, ba sẽ thắp nến, chúng tôi tiếp tục chơi, hứng thú chẳng hề giảm.

Nhà tôi ở cạnh biển, lúc bình thường gặp lúc triều lớn, đi đường cũng thấy nước, lúc bão thì càng không cần phải nói.



Cho dù bão qua đi, trên đường nước lũ vẫn chưa lui.

Cha lo tôi ra ngoài một mình gặp chuyện không hay, dắt tay tôi đến trường, dọc đường chúng tôi phải lội nước liên tục.

Nếu gặp chỗ nước sâu cha sẽ cõng tôi lên lưng, cẩn thận lội từng bước một.



Tấm lưng cha rất rộng, khiến tôi cảm thấy an tâm, có lần tôi không cẩn thận còn ngủ gật mất.

Sau này em trai tôi cũng bắt đầu học tiểu học, cha liền một tay nắm tay tôi
, một tay nắm tay em trai tôi, lội nước đến trường.



Chỉ cần có cha, cuồng phong bão táp, nước lũ ngập lụt, tất cả đều chẳng đáng sợ,
 tôi thậm chí còn chờ mong ngày bão đến.

Sau khi cha qua đời, đêm đầu tiên có bão, trong nhà dột khắp nơi.

Khi gió to thổi làm căn nhà của chúng tôi run lên bần bật, tôi cũng sợ tới phát run.



"Cha ơi. Nhà chúng ta sắp sụp rồi." Tôi ôm chặt lấy chăn bông, lui lại mép giường. "Sắp sụp rồi."

Cả đêm đó tôi không ngủ, sợ rằng tỉnh lại thì nhà chẳng còn thấy đâu.




Khi học đại học, mỗi đêm có bão, tôi luôn lôi kéo bạn cùng phòng chơi Đại Phú Ông cùng mình.

"Sao cậu lại chơi cái trò trẻ con này?" Bạn cùng phòng cau mày: "Cậu còn chưa lớn sao?"

Không phải tôi chưa lớn, chỉ có điều thật quá hoài niệm bầu không khí vui vẻ khi chơi Đại Phú Ông với cha.

Nhưng không có ai chịu chơi với tôi, mấy người bạn thà buồn chán ngồi nhìn mưagió ngoài cửa sổ còn hơn.

Trong ngày bão đầu tiên sau khi quen Văn Hiền, anh gọi điện cho tôi, hỏi tôi có an toàn không?




"Vẫn tốt. Chỉ có điều..." Tôi không muốn Văn Hiền cười mình trẻ con bèn đổi giọng: "Không có gì."

"Chỉ có cái gì?" Văn Hiền như đang rất gấp gáp: "Em mau nói đi."

"Em muốn chơi Đại Phú Ông." Tôi nói.

"Được." Anh nói. "Em chờ anh chút."

Nửa tiếng đồng hồ sau, anh mang một hộp Đại Phú Ông còn chưa mở nắp tới chỗ tôi ở.



"Đã khiến em đợi lâu rồi." Anh nói: "Nhiều tiệm đóng cửa quá, anh chạy qua năm tiệm mới mua được."

"Cám ơn." Nhìn Văn Hiền đầu tóc ướt đẫm, tôi rất cảm động, cũng thấy thật có lỗi.

Khi Văn Hiền chơi Đại Phú Ông với tôi, trần này không dột nước nhưng con mắt tôi lại ươn ướt.

oOo




"Cha, qua cầu rồi. Cha, qua cầu rồi."

Nước mắt đột nhiên chảy ròng xuống, chảy suốt không ngừng, không cách nào ngừng.

Ngày đưa tang cho cha, tôi lặng lẽ theo sau quan tài, cả ngày không nói năng gì.

Đạo sĩ dẫn đường lại căn dặn lần nữa, lúc qua cầu phải hô lớn: qua cầu rồi."


Nghe nói cầu với sông hay có ác linh chết thảm chiếm giữ, linh hồn người chết sẽ không dám qua cầu.

Người nhà phải không ngừng la lên: qua cầu rồi. Trấn an người chết đừng sợ, cũng dẫn dắt người chết qua cầu.

Hôm đó tôi không nói nửa lời, nhưng lại hô mấy chục câu: "Qua cầu rồi."



Đây là ký ức sâu sắc nhất của tôi trong ngày đưa tang cha, cũng gần như là ký ức duy nhất.

Sau khi cha qua đời, tôi chưa từng khóc một tiếng, người trước người sau đều như vậy.

Bởi vì tôi từng hứa với cha, không được khóc nữa, phải kiên cường lên.



Thế nhưng rơi lệ đối với tôi có thể coi là động tác phản xạ, không bị não bộ khống chế.

Tôi sẽ ra sức ngăn dòng nước mắt chảy xuống, chỉ khi nào ở một mình hoặc nơi không ai nhìn thấy mới yên tâm cho nó tuôn ra.



Một khi phát hiện mình sắp rơi lệ, nước mắt sẽ luôn trào ra như bài sơn đảo hải.

Có lẽ vì vậy, ngày đưa tang cha tôi không cẩn thận nghe thấy vài người thân nói với mẹ:



"Cha mất, con nhóc Tĩnh Tuệ không ngờ lại chẳng khóc, cũng chẳng nhỏ giọt nước mắt nào, đúng là bất hiếu."

Mẹ không hề phản bác, chỉ nói tôi tính tình quật cường từ nhỏ đã không chịu nghe lời mình.

Mẹ còn bảo không biết phải dạy tôi thế nào.



Tôi vô cùng tức giận, ngoại trừ tức giận những người thân kia dùng tiếng khóc to hay nhỏ,
 tiếng khóc nhiều hay ít để so sánh lòng hiếu thảo ra, càng không thể tha thứ cho mẹ,
 không ngờ chẳng những không phản bác mà còn nói những lời phụ họa người thân kia nữa.



Từ đó trở đi, quan hệ giữa tôi với mẹ trở nên rất căng thẳng, hầu như không nói chuyện với mẹ.

Bầu không khí quỷ dị đó kéo dài suốt hai năm.



oOo

"Cha, đã đến Lâm Viên Hương rồi.
Nơi này hơi nhiều xe, em trai sẽ đi cẩn thận, cha cũng phải cẩn thận theo sát nhé
. Cha, em trai đã lớn rồi, không còn là đứa trẻ nghịch ngợm đáng ghét nữa, cha có thể yên tâm rồi.
Cha, con đường phía trước phải rẽ phải sang đường Phượng Lâm. Cha, chúng ta rẽ phải rồi.
 Cha, phải theo sát nhé."




Em trai nhỏ hơn tôi bốn tuổi, là con trai duy nhất trong nhà, từ nhỏ mẹ đã cực kỳ cưng chiều nó.

Khi còn bé, em trai tôi quả thực rất bướng bỉnh, hơn nữa còn rất thích trêu chọc tôi, thật đáng ghét.

Một ngày trước kỳ kiểm tra thứ hai năm lớp một,
 sách giáo khoa với vở tôi không ngờ lại đầy những nét nguệch ngoạc của em trai.



"Là em vẽ phải không?" Tôi cố nén cơn giận hỏi em trai.

"Đúng vậy." Em trai tôi cười xấu xa. "Vẽ đẹp đấy chứ."



Cơn giận của tôi bùng lên. "Bốp" một tiếng, tát cho em trai một cái rất vang.

Em trai khóc lóc chạy đi, sau đó ra mách mẹ.

Mẹ cầm roi đến, chẳng cần giải thích, đánh tôi một roi rất đau.



Tôi biết quan niệm trọng nam khinh nữ, mẹ nhất định sẽ bất công, thậm chí cưng chiều em trai mà thiên vị.

Nhưng sao mẹ có thể chẳng hỏi một câu đã lấy roi đánh tôi chứ?

Tôi xoa xoa tay chân sưng đỏ, nghiến răng nghiếm lợi thầm thề.

"Mai mình nhất định sẽ cố ý để không điểm kiểm tra, cho mẹ chịu khổ."

Ngay buổi tối trước khi đi ngủ, cha một mình sang tìm tôi.




"Tĩnh Tuệ." Cha nói: "Cha biết con chịu oan ức, nhưng cuộc thi ngày mai con phải làm thật tốt đấy nhé."

Tôi mở to hai mắt nhìn cha, kinh ngạc, không hiểu vì sao cha lại biết tâm sự của mình?

"Tính con rất giống cha." Cha mỉm cười: "Vì con là do cha sinh ra."

"Vâng." Tôi đành đáp ứng.



"Con cho rằng mẹ chỉ quan tâm tới em trai,
không quan tâm đến con nên cố ý muốn làm bài kiểm tra hỏng cho mẹ chịu khổ."




Cha hỏi. "Có phải con nghĩ vậy không?"

Tôi sửng sốt mất mấy giây, sau đó từ từ gật đầu.

"Nếu con đã cho rằng mẹ vốn không quan tâm tới con, vậy con thi hỏng, mẹ sao phải buồn khổ?"

"Con..." Tôi lập tức nghẹn lời.

"Người không quan tâm đến con sẽ chẳng buồn phiền gì vì con.
 Nếu con cố ý thi hỏng, người chịu khổ chỉ có chính con mà thôi."



"Nhưng nếu mẹ quan tâm tới con, con cần gì phải dùng một bài kiểm tra hỏng để làm khổ người quan tâm tới mình chứ?"
 Cha lại nói: "Vậy chẳng phải rất ngốc sao?"

Tôi nhìn cha, không đáp.



"Cha biết mẹ con tương đối thương em trai, nhưng mẹ cũng rất quan tâm đến con đấy,
vì vậy ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngốc nghếch."



 Cha nói. "Bài thi ngày mai nhất định phải làm tốt đấy, nếu không cha sẽ rất buồn."

"Vâng." Tôi gật đầu.

"Em trai còn nhỏ, con phải tha thứ cho nó. Con cũng muốn giúp cha dạy dỗ nó cho tốt, đúng không?"

"Vâng." Tôi lại gật đầu.

Khi cha tôi mất, em trai tôi mới học lớp bốn tiểu học,
tôi rất lo lắng sau khi mất đi sự quản giáo nghiêm khắc của cha,
 đứa em trai nghịch ngợm của tôi liệu có đi học mấy thói xấu hay không?



Khi em trai học cấp hai, tối nào tôi cũng quan sát nó, cũng hạn chế nghiêm ngặt thời gian nó xem ti vi.

Nhưng khi nó lên cấp ba tôi cũng phải rời nhà đến thành phố học đại học, không cách nào theo dõi nó nữa.



Khi tới Đài Bắc học, ngoại trừ lo cho mẹ mệt nhọc ra, lo lắng nhất chính là em trai.



Quả nhiên, em trai tôi sau khi lên cấp ba bắt đầu nổi loạn, ham chơi, lại không chịu nghe dạy dỗ.

Năm em trai học lớp 11 lại càng thêm trầm trọng, sau khi tan học ở ngoài chơi đến khuya mới chịu về nhà.

Nghe mẹ nói em trai mê chơi điện tử, có khi còn trốn học không tới trường, thành tích xuống dốc không phanh.

Khi đó tôi đang học năm thứ ba, có hôm tôi cố ý về nhà định giáo huấn em mình.

Kết quả tôi đợi ở phòng khác tới tận hai giờ sáng nó mới về nhà.

"Em đi chơi đâu?" Tôi nổi giận đùng đùng. "Không ngờ giờ mới chịu về!"

"Không liên quan đến chị." Nó lạnh lùng trả lời, chẳng buồn nhìn tôi.

Tôi giận tới mức toàn thân run lên lẩy bẩy, giơ tay phải lên muốn tát nó một cái.



Nhưng lại phát hiện em trai đã cao khỏe hơn mình rồi, khuôn mặt vốn trẻ con cũng dần chín chắn.

Đường nét khuôn mặt nó cũng dần mang vẻ của cha, tôi từ từ bỏ tay phải xuống, lẳng lặng nhìn nó.

"Nhìn cái gì." Em trai nói.



Viền mắt tôi dần dần ướt đẫm, ánh mắt mơ hồ, đó là khuôn mặt của cha, là cha đây rồi.

"Cha." Hai đầu gối tôi quỳ xuống đất. "Cha, con xin lỗi, không dạy dỗ được em nó."

Em trai tôi bị hành động này làm cho kinh ngạc, vốn đang định quay người đi khỏi, bước chân lại ngưng lại.

"Cha, con xin lỗi. Con không nghe lời cha, không dạy dỗ em cho tốt. Là con bất hiếu.
 Cha, em trai học thói xấu cũng là lỗi của con, xin cha phạt con thôi.
 Cha, con thực sự không biết nên dạy dỗ em thế nào, con thực sự không biết, cha dạy con với, con nên làm gì bây giờ?'

Tầm mắt tôi đã trắng xóa, chỉ có thể nghẹn ngào la lên: "Cha ơi, cha, cha ơi..."



"Đứng lên đi." Em trai kéo tôi đứng dậy.

"Cha, con không dám." Hai đầu gối tôi vừa rời đất lại lập tức quỳ xuống:
 "Cha, xin cha mắng con đi, đánh con cũng được. Cha, là con không đúng, con không dạy được em nó. Cha ơi.."

Em trai lại kéo tôi đứng dậy, nhưng đầu gối của tôi vẫn không chịu rời mặt đất.



Cuối cùng, không ngờ nó cũng quỳ xuống.

"Chị." Nó đưa mặt tới trước mắt tôi. "Chị nhìn kỹ đi, là em đây,"

"Không phải cha à?" Tôi lấy tay lau nước mắt. "À. Là em. Em, em phải học thật tốt, được không?
 Cha đã rất buồn rồi, em đừng khiến cha đau lòng thêm nữa. Chị van em đấy, van em đấy, được không?"

"Được rồi." Em trai tôi nói: "Em hiểu rồi."



"Thật chứ?" Tôi gần như lập tức nín khóc, mỉm cười: "Em sẽ học hành chăm chỉ chứ?"

"Vâng." Em trai tôi gật đầu.

"Em trai, cám ơn em." Tôi nói cám ơn liên tục. "Cám ơn em, cám ơn, cám ơn."

"Chị." Viền mắt nó đột nhiên đỏ lên. "Chị đừng nói vậy."

Em trai ngừng chơi điện tử, học hành cũng chăm chỉ hơn nhiều, sau đó thuận lợi đỗ vào hệ điện máy của đại học.

Sau khi tốt nghiệp đại học, em trai tôi nhập ngũ, sau khi hoàn binh lại tới sở nghiên cứu.

Sau khi tốt nghiệp sở nghiên cứu, em tôi tới làm kỹ sư điện tử ở viện khoa học, công việc rất ổn định.

Năm ngoái em tôi quen một cô gái, em ấy là giáo viên cấp một, tình cảm hai người rất tốt.

Cha, em trai nói cuối năm nay nó sẽ tới cầu hôn người ta, cha nhất định sẽ rất hài lòng.

Cha, em con đã thành người, đã có trách nhiệm, cha không cần lo lắng nữa rồi.

Cha, cha không cần lo lắng nữa rồi.




Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, chonhoadong, HocThuatPhuongDong, byphuong, Yahoo, Khoảnh Khắc, chanhnguyen, Ngoisaobiec
Logged

Mây
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Giêng 28, 2013, 12:33:00 am »

   Rất là hay,cảm động,đọc mà rơi nước mắt.Cám ơn Thầy 67890000 rất nhiều  big hug.Hy vọng còn đọc được nhiều bài như vậy......

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Yahoo, Khoảnh Khắc, chanhnguyen, 67890000, Ngoisaobiec
Logged

Kính.
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Hai 02, 2013, 09:50:09 pm »

huynh khen quá lời rồi  rose

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Ngoisaobiec, Thiên Vương, Yahoo
Logged

Mây
 
 
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 2.019 seconds với 24 câu truy vấn.