Tháng Mười 18, 2018, 11:33:40 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: CHUYỆN VỀ RẮN  (Đọc 2434 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
8N
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 325

Cảm Ơn
-Gửi: 2765
-Nhận: 1635


Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Mười Một 08, 2011, 09:49:00 am »

Bài 1: “Rắn thần“ báo thù, hàng chục người theo nhau chết

Theo quan niệm dân gian, khi cải táng mộ, nếu gặp rắn nằm trong mộ thì tối kỵ việc bắt, giết. Thế nhưng, những người trong một dòng họ ở Thị xã Chí Linh (Hải Dương) khi cải táng ngôi mộ tổ, gặp sự việc bất thường này lại có hành động “bất thường”: Bắt hai con rắn nặng cả ký lô lên làm… mồi nhậu.

Những chuyện lạ chưa thể giải thích từ đó cứ liên tiếp diễn ra trong dòng họ này. Chỉ trong một thời gian ngắn mà lần lượt những người trẻ chết tức tưởi, chết tai nạn vì những lý do cực kỳ lãng xẹt...

Đã phạm điều tối kỵ lại còn “trùng tang”?

Đầu những năm 2000, do mộ cụ tổ của cụ ông và cụ bà dòng họ nằm cách xa nhau, mộ của cụ bà lại bị người dân làm ruộng cuốc làm mất hết cả chân mộ dẫn đến nước ngập vào trong nên cả họ tiến hành họp những người cao tuổi trong dòng họ, bàn chuyện chuyển mộ cụ bà về gần cụ ông.

Người ta kể lại, khi thợ xây tiến hành đào đất để di dời mộ của cụ bà thì phát hiện trong ngôi mộ có một con rắn lạ, nặng khoảng nửa ký nằm ở độ sâu khoảng 1,5 mét, lạ lùng là mình rắn có màu đỏ như lửa. Tiếp tục đào mộ cụ ông, người ta lại tiếp tục phát hiện một con rắn hổ mang nặng đến một ký nằm ở trên đầu ngôi mộ. Theo lời kể lại, sợ nhất là cả hai con rắn trên đầu đều có mào hình chữ thập, nhìn kỹ thì thấy một con trên đầu có hình chữ “Thọ”, một con trên đầu có hình chữ “Phúc”.

Có lẽ người ta nghĩ ở khu vực cánh đồng ngập nước này, chuyện gặp rắn thì “thường như cơm bữa” nên không ai lấy làm lạ. Cánh thợ xây liền mang con rắn hổ mang đi bán lấy tiền uống rượu. Con rắn có màu đỏ rực còn lại thì ông Điền là người trong họ mang về nhà để ngâm rượu, nhưng sau đó vợ ông không cho ngâm nên ông mang ra ruộng thả đi.

Sau khi dòng họ di dời mộ cụ ông, cụ bà về với nhau, thời gian đầu mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường, không có biến cố nào xảy ra. Bẵng đi một thời gian, vào khoảng năm 2007 vợ của ông trưởng họ bỗng nhiên bị bệnh đột ngột qua đời. Dân làng bỗng trở nên hoang mang hoảng sợ, kể từ đó câu chuyện về dòng họ bị “ma ám” bỗng trở nên xôn xao, náo động cả một vùng quê.

Người trong họ cho biết, sau khi vợ ông trưởng họ bỗng nhiên bị bệnh đột ngột qua đời, con dâu trưởng của người chết liền đi xem bói thì được cho rằng: Khi làm mộ, nếu phát hiện có rắn ở trong thì đó là điều thịnh vượng và không nên đào lên nhưng mọi người vẫn cố làm dẫn đến bị động mả, do đó các cụ “về bắt” dần con cháu trong họ và người đầu tiên “bị bắt” chính là vợ trưởng họ. Bên cạnh đó, thầy bói còn “phán” thêm: Do bà vợ trưởng họ bị “bắt” đúng vào giờ “trùng tang” nên cứ thỉnh thoảng các vị “thần trùng” lại về lấy con cháu trong họ xuống để làm phục vụ cho các “thần”.

Cả nhà theo nhau chết

Chẳng biết cái chết của bà vợ ông trưởng họ có liên quan gì tới việc “động mồ mả tổ tiên” hay “trùng tang” hay không, nhưng kể từ khi cô con dâu cả đi xem bói về thì hàng loạt người trong dòng họ không kể già trẻ, gái trai cứ thế chết dần chết mòn. Hơn một tháng sau, cả họ suốt ngày “bận bịu” vì tiễn đưa bốn người gồm: Cô, dì, chú, bác, cháu trong dòng họ về nơi an nghỉ cuối cùng. Một điều trùng lặp khác khiến mọi người vô cùng lo sợ: Chỉ trong vòng có hơn nửa năm trời, ba vợ con của một gia đình trong dòng họ đang mạnh khỏe bỗng nhiên đổ bệnh rồi từ biệt mọi người về thế giới bên kia.

Trong vòng hơn một năm trời kể từ cái chết đầu tiên, tổng cộng gần chục người khác trong dòng họ cứ thế theo nhau chết, trong đó có những cái chết thuộc dạng lý do “cực dị”.

Cái chết của anh L.V. Ngãi (SN 1972) là một trong số đó, lạ đến mức khi nhắc lại cả người trong và ngoài cuộc vẫn ngơ ngác không biết giải thích như thế nào cho hợp lý. Đó là một buổi chiều giữa tháng 9/2009 vào giữa mùa rươi nổi, anh Ngãi cùng vợ chở nhau bằng xe đạp ra sông Bích Thủy bắt rươi.

Chị vợ kể lại: “Hôm đó, khi tới bờ đê sông anh Ngãi đưa điện thoại cho tôi, dặn đứng chờ rồi anh ấy bơi thuyền ra nơi bẫy rươi giữa sông”. Bóng anh Ngãi dần khuất trong bóng đêm giữa mênh mông sóng nước chỉ còn thấy leo lét ánh đèn pin. Đứng chờ trên bờ một hồi lâu, bỗng chị nhận được điện báo của anh chồng cũng đánh rươi cách đó vài trăm mét thông báo việc thấy đèn pin và chậu đựng rươi của anh Ngãi trôi lập lờ theo nước dòng mà không thấy người đâu.

Có chút sững sờ nhưng chị vợ cố trấn an suy nghĩ vì biết chồng lớn lên trên sông nước, bơi lội nhất nhì làng không thể có chuyện chết đuối. Nhưng đợi mãi, gọi mãi không thấy, chị mới tá hỏa hô hoán mọi người đi tìm giúp. Vạch từng bụi cỏ quanh sông, theo dòng vài km cũng không thấy động tĩnh gì. Lúc bấy giờ, không hiểu linh tính thế nào người anh trai nạn nhân mới giật mình nói rằng: “Nó vẫn ngồi đâu đây thôi”.

Quả thực, tất cả những người hôm đó sững sờ nhìn thấy thi thể anh Ngãi chợt bật lên khỏi mặt nước, xếp chân trong tư thế ngồi ngay cạnh mạn thuyền, không hề trôi đi dưới dòng nước đang cuồn cuộn chảy, trong khi không hề vướng mắc vào bất cứ vật cản nào. Nén lại đau thương và không thể giải thích được cái chết kỳ cục của nạn nhân, mọi người chỉ đoán già đoán non anh đã bị cảm đột ngột nên ngã đuối nước mà thiệt mạng.

Đúng ngày giỗ 100 ngày anh Ngãi, người anh trai cũng đột ngột qua đời ngay trong buổi sáng giỗ em.

Sáng hôm ấy, chị vợ anh dậy từ tinh mơ chuẩn bị gánh hàng cá đi chợ nhưng thấy chồng nằm im thin thít thì nhẩm nghĩ: “Chắc hôm qua đi làm nên mệt nhọc say giấc” và đã không đánh thức chồng. Sau khi chuẩn bị cơm sáng, đưa con đi học rồi đến khi tan chợ về nhà, chị vợ lấy làm lạ vì thấy chồng không đi dự giỗ trăm ngày em trai mà nằm bất động trên giường.

Nấu cơm xong, gọi dậy ăn nhưng anh chồng chỉ lắc đầu. Ngỡ chồng giận mình vì lý do nào đấy nên chị không nói gì. Đến tận chiều, cả nhà mới hốt hoảng về tình trạng của anh. Gia đình vội vàng đưa đi cấp cứu, nhưng những dấu hiệu không lành về sức khỏe hiện tại của bệnh nhân đã báo trước cho dòng họ thêm một lần tang tóc. Anh trai anh Ngãi đã qua đời ít ngày sau đó tại bệnh viện Hải Dương sau cơn đột quỵ ấy.

Nỗi đau trong họ mạc, gia đình còn chưa chấm dứt khi hai anh em ruột lần lượt qua đời cách nhau 100 ngày mà không có lý do thì một sự lạ khác lại tiếp diễn. Đúng 100 ngày sau cái chết của người con thứ 2, mẹ đẻ của hai anh cũng đột ngột qua đời. Khăn tang trắng lại chồng lên khăn tang, chỉ hơn 9 tháng trời mà gia đình chịu cảnh chia ly người thân 3 lần.

Người trong họ kinh hãi, người trong thôn xôn xao. Thực hư không rõ như thế nào nhưng những sự lạ này cứ được đồn đại lên. Có người cho rằng “khi thấy người anh không dậy được thì mời thầy về cúng bái, cúng xong hôm sau nạn nhân bỗng tỉnh lại, nhưng kì quái là khi tỉnh dậy người này cứ đuổi bà vợ để cắn, rồi ngày hôm sau nữa thì chết”. Rồi chuyện lúc gia đình làm lễ gọi hồn người đó về hỏi thì người đó nhập hồn vào một người khác và cứ cười khanh khách: “Có phải một mình tao bắt đâu, thằng đấy nó khỏe lắm, tao phải gọi mấy người lừa lúc nó say rượu nên mới bắt được”.

Trước hàng loạt cái chết của mọi người, dòng họ liền tìm xuống một ông thầy ở Quảng Ninh để “cầu cứu” thì được người này phán rằng: “Dòng họ bị trùng tang nên cứ khoảng 100 ngày là lại có một người ra đi, nếu muốn thoát được thì phải nhờ thầy cao tay lập đàn giải hạn”.

(Còn nữa)

(Theo Pháp luật & Thời đại)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, giacnamkha, trucmai, Không Được Ngó, thuongnhotrangian, SCC, thuankt
Logged
 
 
 
8N
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 325

Cảm Ơn
-Gửi: 2765
-Nhận: 1635


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười Một 08, 2011, 09:51:49 am »

Bài 2: Nghĩa trang dòng họ 3 năm trắng vòng hoa vì hai con rắn?


Trong vòng chưa đầy 3 năm, dòng họ này đã có 12 người chết bất thường, chết vì bệnh tật. Khu nghĩa trang của dòng họ lúc nào cũng trắng vòng hoa vì người trong dòng tộc theo nhau chết.

Được báo trước vẫn không thoát chết

Trước hàng loạt cái chết của mọi người, dòng họ liền tìm xuống một ông thầy ở Quảng Ninh để “cầu cứu” thì được người này phán rằng: “Dòng họ bị trùng tang nên cứ khoảng 100 ngày là lại có một người ra đi, nếu muốn thoát được thì phải nhờ thầy cao tay lập đàn giải hạn”. Ông thầy Quảng Ninh “phán” rằng, trong họ một tuần nữa sẽ có người tên là Cường sắp bị “bắt đi”.

Không tin vào lời thầy phán, mọi người trong họ lại tiếp tục đi gọi hồn ở bên huyện Nam Sách. Trong quá trình gọi hồn, “người chết hiện lên” nhập vào một người và cho biết “vào ngày 20/8/2010 các “thần” sẽ bắt một người tên Cường trắng trẻo, đẹp trai, đi làm ở xa và là người có chức tước”. Sau khi nghe thấy thông tin đó, mọi người trong nhà ai nấy đều nơm nớp lo sợ và chờ đến ngày 20 định mệnh. Rà soát trong họ xem những ai có tên thì chỉ thấy có duy nhất một người tên Cường (là con của ông lão định mang con rắn màu đỏ rực về ngâm rượu). Người này đã lấy vợ nhưng ở tận Hà Nội.

Cuối cùng ngày đó cũng đến, trong họ người này dặn người kia luôn phải cẩn thận, máy điện thoại lúc nào cũng phải bật 24/24h để nghe ngóng tình hình. Đến 20h ngày 20/10/2010, cả họ vẫn chưa thấy xuất hiện tin xấu, cho rằng mọi chuyện đã qua và các thầy bói, thầy gọi hồn là lừa bịp. Mọi người vui vẻ rủ nhau đi uống rượu hát karaoke “ăn mừng”.
 
Nhưng cuộc vui ấy chỉ diễn ra được chưa đầy 2 tiếng đồng hồ: Đúng 22h, điện thoại mọi người run bần bật, người trên Hà Nội báo về hung tin anh Cường vừa chết thảm khi tàu hỏa đâm phải ở thị trấn Văn Điển. “Người thì đứng chết lặng sững sờ, người thì sợ quá rơi cả cốc bia vào chân vỡ tan mà không hay khi nghe thông tin ấy”, một người thuật lại. Nạn nhân là một kỹ sư tốt nghiệp Đại học Bách khoa, thời điểm anh “ra đi”, vợ anh đang mang bầu đứa con đầu lòng và anh cũng đang giữ chức vụ Phó Giám đốc một công ty chuyên về thiết bị điện.

Hơn 2 tháng sau, người trong họ lại tiếp tục đi xem bói và được thầy phán sắp tới trong họ sẽ có một người nữa có tên vần H sắp “ra đi”. Lại một lần nữa sự trùng lặp xảy ra khi ngày 28/3 vừa qua, một người trong họ tên Hùng đang khỏe mạnh bình thường bỗng nhiên đổ bệnh, sau khi đi bệnh viện chiếu chụp ông được các bác sỹ cho về nhà chữa trị. Về nhà được vài ngày, trong khi đi từ nhà ra ngoài cửa thì ông gục ngã chết luôn tại chỗ.
 
Một phụ nữ trong họ mắt đỏ hoe nhớ lại: “Chiều hôm ấy tôi còn mang bột mỳ rán sang cho ông ăn. Ông tỉnh táo và khỏe mạnh mạnh lắm, nhìn thế nên tôi yên tâm ra về. Chỉ vài tiếng sau đã nghe thấy tin ông ấy đột nhiên loạng choạng bước tới cửa thì lăn đùng ra chết.”

Như vậy chỉ tính trong vòng chưa đầy 3 năm, dòng họ này đã có 12 người chết bất thường, chết vì bệnh tật. Khu nghĩa trang của dòng họ lúc nào cũng trắng vòng hoa vì người trong dòng tộc theo nhau chết.

“Lá vàng khóc lá xanh”

Theo chân một người dân Bích Thủy, chúng tôi đến nhà ông L.Sinh, một người trong dòng họ. Trong ngôi nhà 3 tầng khang trang, tiếp chúng tôi là 2 người đàn ông, một già, một trung tuổi, là ông Sinh và người cha - cụ L.Tài (79 tuổi). Đây chính là gia đình đã có 3 người liên tiếp chết cách nhau 100 ngày.
 
Khi hỏi thăm về sức khỏe và tuổi tác, ông cụ cười cười nhưng đôi mắt đượm buồn: “Vợ chồng tôi bằng tuổi nhau, nếu bà ấy còn thì xuân này chúng tôi đã được cùng con cháu mừng thọ 80”. Có lẽ những cái chết của vợ và các con trai làm ông gần như suy sụp, nếu không phải vì biến cố này thì người đàn ông ở cái tuổi “xưa nay hiếm” ấy vẫn còn mạnh khỏe lắm. Giờ đây mỗi bước đi của ông đã phải nhờ đến cây gậy đồng hành.

Tò mò về câu chuyện 2 con rắn, chúng tôi đánh bạo hỏi ông Sinh xem thực hư thế nào. “Đúng là có chuyện đó”, ông khẳng định. “Mấy năm trước, con cháu trong họ chúng tôi góp tiền để đưa mộ cụ tổ bà về bên cạnh cụ tổ ông. Trong quá trình đào lên thấy trong mộ bà có con rắn cạp nia và trong mộ ông có con rắn hổ mang nặng gần một ký. Nhưng không có chuyện con rắn có cái mào như mọi người vẫn nói và chúng tôi cũng không đập chết mà những người thợ xây mộ đã đem con rắn này đi bán lấy tiền uống rượu”, ông cho biết.

Theo ông Tài, dòng họ L.V có khá nhiều điều đặc biệt: Có 8 chi, đến đời mình mỗi người con trai trong họ sau khi lập gia đình đều sinh được 8 người con. Đó cũng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà người họ L.V vẫn lấy làm tự hào về cái “lộc” của mình. Nhưng đến nay, ông Tài cũng chỉ còn lại 5 người con.
 
Sau “cơn bão ma” này, riêng chi nhà ông cũng mất 5 người. Các chi khác trong họ cũng cùng chung tiếng khóc mất con cháu một cách đau lòng, khó hiểu. Từ năm 2009 đến nay, cứ lần lượt những cái chết gần nhau liên tiếp xảy ra cướp đi hơn chục mạng người, hiện tại trong họ còn một người đàn ông cũng đang vật lộn chống chọi khó khăn với bệnh tật và “không biết đi lúc nào”.

Những người quá cố, già có, trẻ có, cả nam và nữ, người bỗng dưng phát bệnh, người chết tức tưởi để lại nỗi đau khôn cùng cho người còn sống. Con cháu trong nhà hoang mang lo sợ, những buổi họp họ đầu xuân đã không còn vui nữa, thêm vào đó là những  lời đồn thổi dù không ác ý của dân trong làng làm không khí trong mỗi gia đình mang họ Lương chẳng mấy lúc được bình yên.
 
Những người con trai khỏe mạnh cứ đột ngột ra đi để lại nỗi trống trải không gì bù đắp được cho những người phụ nữ và sự phiền muộn, nhớ thương của những người làm cha mẹ. Kể cho chúng tôi nghe chuyện của các em mình, ông Sinh vẫn bùi ngùi vì thương hai “chú” chưa có con trai nối dõi. Ông cũng vô cùng thương tiếc cho cái chết của anh Cường: “Hàng trăm người đứng đợi tàu hỏa đi qua, “ma xui quỷ khiến” thế nào, chú nó lại chọn đúng thời điểm ấy để băng qua đường sắt”.

Nỗi đau chưa lời giải

Mang nỗi lo sợ trong lòng, những người phụ nữ với bản tính yếu đuối tìm đến các đền, chùa, thầy cúng, cô đồng để xem bói, giải hạn. Bản thân ông trưởng họ và gia đình cũng nhiều lần lập đàn giải oan, giải hạn cho họ nhà mình. Trong tâm trạng hoang mang, lo lắng họ cũng chỉ biết tìm đến những nơi như thế để tìm chốn cầu an cho dòng họ. Bình tĩnh hơn, ông Sinh nghĩ rằng gia đình cũng như dòng họ, “thịnh nhiều rồi cũng có lúc suy. Những chuyện không may, những cái chết đau lòng là việc rủi ro không tránh được. Bản thân tôi là người trực tiếp đào mộ các cụ lên để quy hoạch, mình làm việc tốt báo hiếu tổ tiên, sao có thể coi là bị trừng phạt được?”. 

Tìm gặp ông trưởng họ L.Xương tại một quán nước trong làng khi ông đang mải nói chuyện với những người hàng xóm, ông thở dài âu sầu: “Tôi đã dồn được 20 triệu đồng định để cải mộ cho bà lão nhưng sau những chuyện đã qua, mấy đứa con chưa đồng ý, chúng bảo để đi “xem thầy” xem thế nào”.
 
Nghe đâu câu trả lời của “thầy” khiến không ít người sởn gai ốc lo sợ: “Dòng họ này bây giờ không được cải táng mộ vì cứ hễ có một người được đào lên sẽ có một người nằm xuống”. Ông Xương thoáng buồn kể chuyện mấy người con dâu của ông sợ rằng khi bốc mộ mẹ lên thì chồng các chị sẽ chết, vì thế các con ông lần chần mãi mà không dàm làm. Lúc chúng tôi về thôn Bích Thủy cũng là lúc người con dâu của ông Xương đang lặn lội lên tận Bắc Giang tìm thầy xem bói cho vận hạn nhà mình.

Những người trong dòng họ L.V biết bao ngày nay đã sống trong sợ hãi. Không những thế, họ còn phải luôn nhân được những cái nhìn ái ngại của người trong vùng. Sau những sự việc đã xảy ra, có người nghĩ rằng rồi bây giờ, con cháu nhà họ L.V sẽ khó lấy vợ, lấy chồng do ai biết chuyện cũng sẽ bất an, sợ “ma ám”. Câu chuyện của dòng họ còn có khi bị một số người gán ghép vào những chuyện không hay, xui rủi khác. Người xấu bụng thậm chí còn thêu dệt ra câu chuyện đổ lỗi người họ khác chết cho… họ L.V.
 
Một phụ nữ trong làng thì thào với chúng tôi: “Đấy, cái vụ nhà chị hàng xóm cạnh nhà ông trưởng họ chết vì điện giật là một ví dụ. Người nhà chị bị điện giật đã đi xem bói thì được thầy phán rằng do bà vợ ông trưởng họ L.V trên đường về nhà bắt con cháu đi cùng nhưng do cửa khóa không vào được nhà nên đã đi vòng phía sau. Không may nhà chị ấy lại ngay sau nhà bà này nên hồn ma bà này đã bắt đi”.

Những người trong dòng họ L.V muốn tin rằng những tai ương liên tiếp giáng xuống đầu họ bấy lâu nay chỉ là một sự rủi ro. Họ mong muốn tai ương qua đi, vận đen qua đi để người còn lại vẫn phải sống tiếp, con cháu trong nhà sẽ lớn khôn khỏe mạnh dựng vợ, gả chồng sinh con cháu đề huề đem lại phúc đức, thịnh hưng cho dòng họ, xóa bỏ lời đồn “ma ám” bấy lâu nay. “Những người còn sống làm tròn trách nhiệm cải táng cho người đã khuất theo đúng tập tục, văn hóa người Việt Nam, vì sao chỉ vì 2 con rắn mà phải chịu nhiều nỗi đau đến thế?”, một người đặt câu hỏi.

Theo Pháp luật & Thời đại

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, giacnamkha, trucmai, Không Được Ngó, thuongnhotrangian, SCC
Logged
 
 
 
Ngoisaobiec
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1320

Cảm Ơn
-Gửi: 14964
-Nhận: 17214



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười Một 08, 2011, 01:24:22 pm »



   Chuyện về rắn thiêng , Nsb nghĩ là có thật. Rắn biết trả thù đấy. Cũng có thể rắn thần cũng nên.
Đọc nhiều chuyện về rắn để hiểu rằng những chuyện trả thù của rắn có thể có thật. Nếu nói theo đạo lý nhà Phật, thì đó là nghiệp quả phải trả, theo thuyết nhân quả.

Nsb có câu chuyện về rắn thần, chuyện có thật.
Chắc mọi người vẫn nhớ người thầy giáo của Nsb mà Nsb đã kể trong vụ đấu giá từ thiện : Kỷ Niệm Tâm Hồn của Nsb. Vì nó buồn quá nên Nsb chỉ kể ngang chừng rồi dừng lại. Vì khi kể ra như vậy, người thầy giáo yêu quí của Nsb đã mất trong một vụ cứu trẻ em cách đó vài năm...
Nhân chuyện con rắn trả thù trên của huynh 8N đem về, Nsb xin kể nốt câu chuyện của người thầy giáo...Trường hợp này như là điềm báo của rắn thần chứ không có thù oán gì...

 Năm ấy, Thầy làm trên bộ giáo dục chuẩn bị về hưu.
Vì thầy ai cũng quí nên trước khi về hưu, rất nhiều sở giáo dục các tỉnh mời thầy về thăm tỉnh .
Vợ chồng thầy là những người rất nhân hậu tốt bụng, dù rất vô thần. ( thế hệ của thầy được giáo dục  như vậy mà ).
Thầy cô được sở giáo dục Điện biên mời lên đi tham quan những phong cảnh đẹp ở trên đó.
Khi lên đó , sở GD đưa thầy cô và một số đồng nghiệp của thầy ở Hà Nội đi đến thăm một ngôi đền gì đó ( Nsb không nhớ tên ), chắc cũng có tiếng ở địa phương.
Nhưng khi đến đó, thì máy ủi, máy xúc đang làm việc để trùng tu ngôi đền.
Lúc vừa đến nơi là lúc cái máy ủi làm chết một con rắn rất to, có mào. Ở nơi này có 1 đôi rắn như thế, chết mất một con vì xây dựng.
Sau đó cả đoàn vào đền , tất cả ngồi trong đền thờ đó chắp tay khấn khứa .
Thầy cũng ngồi đó, nhìn lên ban thờ. Cô ngồi cạnh thầy cũng chắp tay im lặng như vậy. Bỗng cô nghe thấy nơi  thầy có gì đó như ngạt mũi, cô quay sang nhìn thầy, thì thấy nước mắt thầy tuôn rơi, đôi mắt xa vời như sương khói. Cô nghĩ bụng, ơ hay ông này bị cảm cúm, hay làm sao thế nhỉ ? Nhưng trong không khí im lặng linh thiêng của ngôi đền và của đoàn , nên cô không hỏi.

Lúc sau, đoàn ra khỏi ngôi đền đó, cô mới hỏi thầy : Sao lúc nãy anh khóc ? thầy nói : anh thương con rắn vừa bị người ta cán chết. Cô thấy lạ lạ, thầy bước đi như trên mây..( Nsb nhắc lại : thầy cô rất tốt, nhưng vô thần , không tin thần thánh gì cả).

Sau đó về Hà Nội, thầy được sở giáo dục Lao cai mời đi nghỉ Sa Pa trước khi về hưu. Đoàn trên bộ giáo dục của thầy nhận lời đi thăm Sa Pa.

Về Sa Pa nghỉ được 2 ngày, thì một sớm khi ngủ dậy. cả đoàn ra suối ngắm cảnh. Bỗng nhiên một cháu bé con trai một đồng nghiệp đùa chạy rơi xuống suối, và bị nước suối cuốn đi trước mắt mọi người...
Thầy đứng đó, không đắn đo nhảy xuống cứu cháu bé ( Hồi nhỏ thầy nổi tiếng bơi giỏi ở sông Hồng Hà Nội, chuyên lặn xuống dưới những thuyền bè trên neo bến sông Hồng ). Nhưng không may khi nhảy xuống đó, đầu thầy đập vào vách đá, thầy cũng bị nước cuốn đi.

Người ta huy động tất cả những người địa phương và những phương tiện có thể để tìm xác thầy và cháu bé...
Đến tối mới tìm được ...
Gia đình thầy từ sáng, ngay sau khi thầy bị suối cuốn đi đã nhận được điện thoại của những người trong đoàn điện về, nhưng tránh sốc cho gia đình, họ chỉ dám nói : bị ốm nặng. Cô thì lẩm bẩm : quái, sao lại ốm nặng là sao? vừa nãy 7h sáng cô đã gọi điện cho thầy nhắc thầy uống thuốc Huyết áp cao rồi kia mà, thầy nói rất vui và uống ngay thuốc theo lời cô gọi nhắc...

Đến đêm gần sáng, thì gia đình đã đưa thầy về Hà Nội.
 Tang lễ thầy được cử hành ngay sáng hôm ấy, đám học trò Nsb đến viếng, cô nhìn thấy Nsb đến thì cô khóc thét tức tưởi xót xa: Anh ơi, dậy đi, cái Nsb đến thăm anh kìa... Nsb  nhìn thầy nằm trong áo quan vẫn hồng hào đẹp đẽ như nằm ngủ, không hề có dấu vết gì của người chết đuối. Con trai thầy là một bác sĩ quân y nói: Thầy chết do đập đầu vào vách đá, nên bụng không có tí nước nào. Rồi Nsb thấy vợ chồng con trai thầy ( đều là bác sĩ ) mở miếng kính áo quan ra, lấy bông chấm chút máu tươi chảy ra nơi mũi thầy....


Vậy chuyện con rắn thần bị chết ở ngôi đền Điện biên mà thầy cô nhìn thấy, và thầy tự dưng khóc thương con rắn, cùng với cái chết không lâu sau đó của thầy ở Sa Pa có liên quan gì đến nhau không vẫn là một dấu hỏi lớn của người vợ thầy. Tất cả câu chuyện trên , Nsb được cô kể lại cho nghe...

Kính. Nsb-

TP : Buồn quá, tại sao mà tự dưng Nsb lại viết lại chuyện này để trong lòng buồn dưng dưng đến khủng khiếp vậy nhỉ????


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
giacnamkha, trucmai, Daihongcat, Không Được Ngó, thuongnhotrangian, SCC, thuankt
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 08, 2011, 11:21:48 pm gửi bởi Ngoisaobiec » Logged
 
 
 
Không Được Ngó
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 304

Cảm Ơn
-Gửi: 826
-Nhận: 2221



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười Một 09, 2011, 07:24:30 am »

Về câu chuyện của Tỷ Biếc thì theo Ngó:
- Thường con người ta suốt ngày cứ lao theo những Tham - Ái, nên không chịu lắng nghe cơ thể của mình nó thế nào, cho nên lúc gần die mình cũng không biết là gần die. Thường, con người ta thay đổi rất nhiều trước lúc gần chết. Trái tim nhân ái hơn, mọi dục vọng hao hụt đi nhiều hơn. Đó là lý do Thầy của Tỷ khóc cho con rắn mà mọi người thấy là khó hiểu. Nói thể, không đồng nghĩa là ai đó khóc cho cái chết của 1 đồng loại, 1 sinh linh là cũng sắp die. Về điều này, dân gian mình có nhiều kinh nghiệm, hễ cứ thấy ai đó tự dưng đột ngột thay đổi, sân si chấm dứt, nhấn ái rộng mở thì đó là dấu hiệp sắp check out khỏi cõi ta bà big grin

- Về Thầy của Tỷ và đứa bé rơi xuống suối. Hiển nhiên là họ có duyên với nhau rồi

Chia buồn cùng câu chuyện của Tỷ!

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
thuongnhotrangian, SCC
Logged

Bây giờ Ngó mới thấy
Ơn Cha Mẹ lớn đến bao nhiêu
Xưa nay chỉ biết lời giáo điều
Ơn Cha Mẹ là rất lớn
Hạnh phúc thay cho những đứa con
Có Bố Mẹ giàu
Càng hạnh phúc hơn
Có Bố Mẹ nghèo
Và càng hơn nữa…
Với những bé mồ côi
Nói chung là rất hạnh phúc
Khi được làm con
 
 
 
Daihongcat
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 467

Cảm Ơn
-Gửi: 678
-Nhận: 3403


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười Một 09, 2011, 07:25:02 am »

Từng có một con rắn Chung chui vào nhà tôi theo đường ống cống - người nhà muốn giết đi do sợ, tôi bắt được và mang thả xuống sông.

Sau đó tôi bị nạn tưởng "toi" rùi. May lắm mới sống được.

Có một người anh nói lần ấy nếu tôi giết con rắn đó thì tôi đã không "tai qua nạn khỏi" rồi.

Ở đời có những việc không tin cũng phải tin.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
thuongnhotrangian, SCC
Logged
 
 
Trang: [1]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.912 seconds với 24 câu truy vấn.