Tháng Năm 21, 2018, 09:24:49 pm -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 2 [3]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: **LUẬN VỀ PHẬT PHÁP  (Đọc 7881 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #30 vào lúc: Tháng Mười Hai 20, 2013, 04:35:23 am »


30.- VÀO THỜI ĐẠI NẦY THẾ GIỚI CÓ CÒN BẬC VÔ SANH CHĂNG?

Bậc Vô Sanh có nghĩa là bậc không còn sanh khởi Tham, Sân và Si.

Chúng ta không gọi là bậc Giác Ngộ, A La Hán hay Bồ Tát v.v… vì những tên gọi đó mang ý nghĩa trừu tượng. Chúng ta gọi bậc Vô Sanh vì cụ thể tên gọi đó cho ta biết bậc nầy Tâm đã Thanh Tịnh không còn khởi sanh một “Ý niệm” nào.

Và để trả lời câu hỏi trên, ta có thể viện dẫn lời đức Phật: “Nếu tất cả Tỳ Kheo sống chân chánh, thế giới chẳng vắng bóng bậc Vô Sanh”. Đức Phật nói lời nầy ngay vào ngày mà Ngài nhập diệt.

Nếu có ai nghi ngờ, cật vấn rằng: "ngày nay còn có bậc Vô Sanh chăng?", xin đừng trả lời giản dị “Có” hay “Không”. Trả lời quá sớm như thế là một lỗi nghiêm trọng.

Phải dùng lời đức Phật mà đáp: “Nếu các Tỳ Kheo sống chân chánh, thế giới chẳng vắng bóng các bậc Vô Sanh”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, SCC, byphuong, HocThuatPhuongDong, nguyenthuy, Archéo, google, dieunha, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #31 vào lúc: Tháng Mười Hai 23, 2013, 01:52:49 am »


31.- SỐNG CHÂN CHÁNH LÀ NGHĨA LÀM SAO?

“Sống chân chánh”, thật ra có một nghĩa đặc biệt của nó. Sống chân chánh chỉ giản dị là sống trong các điều kiện mà tâm ô nhiễm không được nuôi dưỡng, không được phát triển. Do vậy, sống như thế chẳng khác nào luôn luôn sống với một tâm thức “vắng  lặng, tự do”, có nghĩa là chẳng hề dính mắc vào bất cứ sự vật gì xem như là “Ta” hay “của Ta”.

Một người mặc dầu vẫn nói năng, suy nghĩ và hành động, vẫn tầm cầu, hưởng dụng và tiêu thụ nhưng không hề có ý tưởng coi một cái gì là do mình hay của mình; chỉ luôn hành động với chánh niệm “tỉnh thức thường trực”, hành động khôn khéo, “hành động với trí tuệ” trong mọi trường hợp. Đó là sống chân chánh.

Nói cách khác, sống chân chánh là sống cách nào khiến cho các phiền não không còn sanh khởi và không được phát triển.

Nói cách khác hơn, sống chân chánh là giữ đúng theo Bát Chánh Đạo, vì Chánh Kiến, chi thứ nhất của Bát Chánh Đạo cũng chỉ là sự hiểu biết khi trí tuệ hoàn toàn không bị che mờ, không có gì để bám níu vào. Như thế, khi phấn đấu, khi nói năng, trong bất cứ động tác nào, cũng chẳng hề có sự dính mắc.

Nếu chúng ta sống chân chánh như đã mô tả, các tâm ô nhiễm như Tham, Sân, Si không được bồi dưỡng trở nên yếu ớt rồi tự tiêu diệt. Chúng không có cách phát khởi, vì ta đã bỏ được thói quen đã để cho chúng tự do phát khởi.

Đây là điều quan trọng vì các khuynh hướng bất thiện ngày càng chồng chất chỉ là vì ta đã quá quen thuộc với các tâm ô nhiễm.

Tuy nhiên, những ai không biết được điều nầy, cứ tưởng rằng tham, sân, si là những thực thể thường hằng, là tự ngã, đấy là họ đang vướng vào thường kiến (cho tất cả mọi sự việc đều thường hằng).

Ai bảo phiền não là những thực thể “thường còn” nằm lắng sâu bên trong tâm đó là người đang mắc vào thường kiến, bám lấy niềm tin sai lầm là có một tự ngã vĩnh cửu và bất biến hoặc là linh hồn.

Còn những người có trí tuệ, có chánh kiến căn cứ trên nguyên tắc Phật học thì không xem các tâm ô nhiễm đó như những thực thể độc lập thường hằng hay là tự ngã. Sự hiện hữu của các tâm ô nhiễm đều có lý do: chúng do “Nhân duyên sanh”, chúng khởi lên đúng “luật Nhân quả”.

Khi chúng được sanh khởi quá nhiều lần, ta trở nên quen thuộc với chúng, xem đó là những phần thường hằng của bản tánh mình. Tin chúng thường hằng sẽ khiến ta lầm tưởng chúng đang nằm sâu trong tâm thức ta mãi mãi.

Bạn nên hiểu, các bất thiện tâm chỉ là những khuynh hướng quen thuộc, kết quả của một quá trình huân tập lâu ngày đó thôi.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, HocThuatPhuongDong, nguyenthuy, SCC, Archéo, google, dieunha, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #32 vào lúc: Tháng Mười Hai 31, 2013, 04:37:41 am »


32.- THÀNH BẬC VÔ SANH KHÓ HAY DỄ?

Hầu hết mọi người đều trả lời là khó vô cùng. Xin nhắc lại một lần nữa là hãy giữ đúng nguyên tắc là đừng vội đưa ra lời đáp không được chuẩn. Ai mà trả lời thiếu chính chắn như “Dễ mà!” hoặc “Khó lắm!”, người ấy chưa phải là một Phật tử.

Những nguyên tắc của đức Phật luôn luôn đặt trên luật nhân quả. Nếu hành động đúng đắn xuyên qua hiểu biết về lý nhân quả, thì việc trở thành một bậc Vô Sanh là dễ. Nếu chúng ta đi ngược với lý nhân quả, thì việc đó quả thật vô cùng khó khăn. Chỉ vì chúng ta đã quen sống với với các ô nhiễm tâm cho nên rất khó mà đạt quả vị đó.

Ở đây, chúng ta nên nhớ lại lời đức Phật đã nói: “Nếu chúng ta sống chân chánh, thế giới nầy sẽ chẳng vắng bóng các bậc Vô Sanh”. Cuộc sống chân chánh đó đâu có vượt quá khả năng của chúng ta. Chỉ cần thanh lọc các tâm ô nhiễm, đừng nuôi dưỡng chúng. Cũng như ta muốn giết chết một con cọp, chúng ta nhốt nó vào chuồng, bỏ đói; chẳng có gì ăn, nó sẽ chết. Không cần phải xông vào chuồng, chiến đấu với cọp, để bị cọp cắn xé. Như vậy, việc giết cọp không vượt quá khả năng của chúng ta  nếu chúng ta biết dựa vào kỹ thuật sẳn có từ các năng lực tâm linh của chúng ta.

Do đó, làm bậc Vô Sanh, khó hay dễ là tùy chúng ta áp dụng phương pháp đúng hay sai. Nếu ta tuân theo lời Phật dạy, thì việc ấy cũng không khó khăn chi lắm. “Hãy sống chân chánh, và thế giới nầy chẳng vắng bóng bậc Vô Sanh”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, HocThuatPhuongDong, nguyenthuy, byphuong, SCC, Archéo, google, dieunha, chanhnguyen
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 06, 2014, 03:38:26 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #33 vào lúc: Tháng Giêng 06, 2014, 03:37:35 am »


33.- CÓ THỂ TÌM GẶP MỘT VỊ VÔ SANH Ở ĐÂU?

Chúng ta tìm được một vị Vô Sanh khi có người tận diệt được các ô nhiễm tinh thần.

Đừng nhọc công đi tìm kiếm trong rừng, nơi tu viện, trong hang động, trên núi cao, trong làng mạc, nơi thành thị hay ở trung tâm thiền học…

Chỉ gặp vị Vô Sanh khi có sự chấm dứt hoàn toàn các ô nhiễm tâm. Hãy kiểm tra bằng bất cứ cách nào để chứng tỏ đã có sự dập tắt hẳn các ô nhiễm tâm. Nếu không kiểm tra được, thì cũng chẳng cần tìm kiếm thêm chi nữa, tự bạn sẽ hiểu lấy.

Nơi nào có sự tận diệt các tâm ô nhiễm, nơi đó có bậc Vô Sanh.


***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, nguyenthuy, byphuong, HocThuatPhuongDong, SCC, Archéo, google, dieunha, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #34 vào lúc: Tháng Hai 09, 2014, 06:59:42 am »


34.- THƯỜNG NHÂN CÓ THỂ THÀNH BẬC VÔ SANH KHÔNG?

Chớ vội trả lời được hay không được mà nên đáp rằng một bậc Vô Sanh đã vượt lên trên cả hai đời sống thế tục và tăng lữ.

Nên nhớ rằng, niềm tin về việc một người đã đắc “Vô Sanh Pháp Nhẫn” phải gấp gáp xin thọ giới Tỳ Kheo trong vòng bảy ngày, bằng không sẽ chết, là do lời xác quyết của các “ông thầy” quá mê tín, quá cố chấp, của các thế hệ sau và chỉ thấy ghi trong các Chú giải, Phụ chú giải hay các tác phẩm hậu kinh điển mà thôi.

Một bậc Vô Sanh bao giờ cũng siêu thoát cả đời sống tại thế lẫn xuất thế. Chẳng ai  buộc được một vị Vô Sanh phải quay về làm cư sĩ sống theo thế tục được, vì vị nầy vượt lên trên cuộc sống tăng lữ.

Do đó, đừng bao giờ tuyên bố rằng một vị Vô Sanh có thể sống tại nhà hay không sống tại nhà.

Cho dầu ta có thể bắt buộc một vị Vô Sanh phải về nhà sống đời thế tục, nhưng chẳng ai có thể ép Ngài trở thành một người còn bị hệ lụy ràng buộc.

Ngài đã siêu việt cả hai: đời sống tại gia và nếp sống tăng lữ.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, byphuong, HocThuatPhuongDong, SCC, Archéo, nguyenthuy, google, dieunha, chanhnguyen
« Sửa lần cuối: Tháng Hai 09, 2014, 07:02:16 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #35 vào lúc: Tháng Hai 17, 2014, 02:03:59 am »


35.- LÀM SAO MÀ MỘT “KẺ SÁT NHÂN” CÓ THỂ TRỞ THÀNH MỘT BẬC VÔ SANH?

Đây cũng là một câu hỏi cũng dễ trả lời. Có nghĩa là cái mà được gọi là người, là cá nhân đó, phải được tiêu diệt trước khi trở thành bậc Vô Sanh. Nếu không, thì chẳng có cách nào trở thành bậc Vô Sanh cả.

Trước hết, cần phải tiêu diệt cái ý niệm: “người”, “tự ngã”, “Ta”, và “nó”, “thú vật”, “chúng sanh”.

Nói cách khác, cần phải chấm dứt những ý niệm: đây là “thú vật”, đây là “con người”, đây là một “thực thể thường trú”, đây là “tự ngã”.

Muốn thế, phải loại trừ hẳn cái ý niệm về “con người”, hoặc phải dẹp bỏ hẳn cái gì mà ta xem như là “tự ngã”. Làm điều ấy tức là đồng thời đang trở thành bậc Vô Sanh. Do đó, mới gọi là giết chết xong con người thì mới “không còn sanh làm người”.

Đức Phật đôi khi lại dùng những tiếng còn mạnh hơn nữa. Trong nhiều dịp, Ngài có nói phải giết chết cha mẹ đi mới trở thành Vô Sanh.

“Cha mẹ” ở đây ám chỉ các cấu nhiễm tinh thần như si mê, tham ái,  hoặc bất cứ cái ý niệm nào cho rằng “có hành động đã đóng vai trò như cha mẹ”, hoặc như “người truyền giống cùng khai sinh ra cái Ta”.

Vậy ta cần phải diệt trừ chúng cho tiệt hẳn, phải giết “cha”, “mẹ” của “cái bản ngã” đó, mới có thể trở thành bậc Vô Sanh.

Giờ đây nhắc lại chuyện Angulimàla, một kẻ “sát nhân” nổi tiếng vào thời đức Phật. Angulimàla đắc quả Vô Sanh sau khi đã giết chết hẳn chính con người của mình. Khi nghe đức Phật bảo “dừng lại”, ông hiểu rõ ngay ý nghĩa đúng đắn của hai chữ đó.

Vài người, vì hiểu lầm, đã cố giải nghĩa rằng khi đức Phật nói chính Ngài đã dừng lại, nghĩa là dừng sự sát sanh, trong khi  Agulimàla vẫn còn tiếp tục giết chóc.

Giải thích như thế không được đúng lắm. Khi đức Phật nói “Ta đã dừng lại”, Ngài muốn bảo, Ta đã  “ngưng, không khởi sanh một Ý niệm nào”.

 Angulimàla hiểu rất đúng thế nào là đã thôi, đã dừng lại, hiểu rất đúng đến mức có đủ khả năng tiêu từ tận gốc rễ “cái ý niệm” (chính là tự ngã của con người). Do vậy mà Angulimàla có thể Vô Sanh như đức Phật.

Chỉ có mấy chữ giản dị “dừng lại” trong tích truyện mà đã có nhiều người hiểu ý nghĩa hoàn toàn sai lầm. Tích truyện đó bị hiểu sai, giải thích sai, bàn cãi sai, giảng dạy sai, khiến nó trở nên mâu thuẫn. Nói rằng dừng lại chuyện giết người là trở thành A la Hán thì thật là vô lý.

Do đó, ta phải dừng lại, phải tiêu diệt “cái ý niệm”. Còn có ý niệm là còn có: “có ta” “có người” “có muôn loài”, và “có cuộc sống nầy”. Nghĩa là tất cả đều có một cái Ngã (tự ngã).

Dừng lại “cái ý niệm” nghĩa là không còn có cái mấu chốt, cái động cơ để phát sinh ra hành động, cũng có nghĩa là tâm không thể sanh khởi tham, sân, si thì làm gì có hành động giết người, cướp của…

Nói tóm lại muốn đạt đến giải thoát hãy nhìn bằng “Trí Tuệ” tất cả sự sự vật vật là do “đủ Nhân đủ Duyên” mà sanh, chúng đều nằm trong “luật Nhân quả”, tất cả đều Vô Ngã, không có Tự Thể.


***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, Archéo, nguyenthuy, google, dieunha, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #36 vào lúc: Tháng Hai 25, 2014, 04:51:20 am »


36.- THẾ GIAN HIỆN NAY TRÀN ĐẦY NHỮNG GÌ?

Vài người có tầm nhìn xa sẽ đáp: “Thế gian nầy đầy dẩy đau khổ”. Thí dụ như họ nói chẳng có gì ngoài sanh, trụ, rồi diệt. Điều nầy đúng nhưng khó hiểu.

Tưởng nên trả lời giống như đức Phật đã giải đáp câu trên: “Thế gian nầy tràn đầy những sự vật. Những gì có tướng đều là hư vọng. Tất cả đều do Nhân duyên sanh. Chẳng có cái gì là “Ta” hoặc “thuộc về Ta”.

Hãy đừng thỏa mãn với lời đáp đơn giản “Thế gian nầy chỉ có đau khổ; không có gì không là nguồn cội của khổ đau”.

Lời tuyên bố đó tuy đúng nhưng mơ hồ, dễ bị hiểu lầm. Bởi vì cùng các sự vật đó, nhưng nếu chúng ta đừng bám chặt vào thì chúng không thể là nguồn đau khổ. Phải thật là hiểu điều nầy.

Thế gian nầy và ngay cả các sự vật tạo thành thế gian nầy, không hề và chưa hề là nguồn đau khổ, chỉ khi nào ta bám vào chúng, đau khổ mới phát sanh. Nếu không thì chẳng có đau khổ.

Bảo rằng đời là khổ, đó là lời nói cạn cợt, quá đơn giản, và vội vàng. Đời sống, khi bị dính mắc và tham đắm vào, mới là đau khổ; bằng không có sự bám níu thì chẳng có đau khổ.

Cuộc sống nầy có ý nghĩa, không phải vô nghĩa. Một số người cho rằng đời sống chẳng có ý nghĩa, bởi vì họ chẳng biết cách tạo ý nghĩa cho đời sống.

Nếu chúng ta biết cách dùng đời sống nầy làm một dụng cụ để tìm hiểu về đau khổ, về các nguyên nhân của đau khổ, và về cách thực hành để đi đến sự tận diệt của đau khổ, thì đời sống sẽ có ý nghĩa.

 Như thế, đời sống là một phương tiện để nghiên cứu, thực tập, và nhận lảnh các thành quả  của sự thực tập ấy.

Nó là một phương tiện để tiến tới hiểu biết được điều tốt lành nhất mà nhân loại có thể biết, và phải biết, tức là Niết Bàn.

Vậy các bạn nên nhớ, đời sống thật sự có ý nghĩa, chỉ có những kẻ khờ dại vì chẳng biết cách sử dụng cuộc sống, mới khiến kiếp người trở thành vô nghĩa.

Vậy thế gian tràn đầy những gì? Nếu nhìn ở quan điểm thấp thì nói nó đầy đau khổ. Nhưng nếu nhìn ở quan điểm cao hơn, bạn có thể nói thế gian nầy chẳng là gì khác hơn một tiến trình liên tục không bao giờ chấm dứt của sanh, trụ, diệt, rồi lại sanh, trụ, diệt… nhưng chúng ta bám níu vào nó, đau khổ sẽ phát sinh. Nếu không thì nó cứ giản dị tiếp diễn mãi việc sanh, trụ, diệt.

 Do đó, chúng ta nên nhớ rằng, một người đã được giải thoát, tự do, thành bậc Vô Sanh, chẳng hề xem muôn vật là nguồn đau khổ mà cũng không xem chúng là nguồn hạnh phúc.

Năm uẩn (tức thân tâm) vô nhiễm của bậc Vô Sanh được xem là không bị vướng mắc vào sự đau khổ. Nơi nầy chỉ có sự trôi chảy, biến đổi, và chuyển hóa của năm uẩn ấy đúng theo nguyên lý nhân duyên.

Tóm lại thế gian nầy tràn đầy những gì? Nó chứa đầy muôn vật đang sanh, trụ, diệt. Dính mắc vào chúng, chúng sẽ gây ra đau khổ. Đừng bám níu, đừng ràng buộc vào chúng, chúng chẳng hề tạo nên khổ đau.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, SCC, byphuong, Archéo, nguyenthuy, google, dieunha, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
« Sửa lần cuối: Tháng Hai 25, 2014, 04:52:52 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #37 vào lúc: Tháng Ba 02, 2014, 10:24:35 am »


37.- ĐIỀU GÌ ĐEM LẠI NHIỀU PHƯỚC, ĐIỀU GÌ ĐEM LẠI ÍT?

Đức Phật dạy: Giá trị của việc tạo phước do tâm tham không bằng “một phần mười sáu của một phần mười sáu” giá trị của việc vun trồng tâm Từ.

Làm phước vì lòng tham bao gồm các việc làm phước vì danh vọng, vì muốn được sanh lên cõi Trời hay Thiên đàng, vì muốn tái sanh trong cảnh giàu sang, tốt đẹp, hay muốn hưởng thụ lạc thú thế gian. Đó là một sự dính mắc và bám níu. Dù là dính mắc nhưng vẫn là làm phước, nhưng kết quả rất nhỏ so với việc tạo phước do tâm Từ.

Tâm Từ không dựa trên tư lợi mà vì lợi ích của người khác. “Từ” là lòng thương yêu rộng khắp đến mọi chúng sanh. Tạo phước phát xuất từ tâm Từ có một năng lực cao cả, to lớn hơn nhiều so với tạo phước do lòng tham.

Trong ngôn ngữ Pali, khi muốn chỉ sự to lớn giữa các vật, người ta thường dùng thành ngữ: “một phần mười sáu lấy chẻ nhỏ mười sáu lần”. Thí dụ như ta có một đơn vị của vật gì. Chẻ đơn vị ấy ra làm mười sáu phần, lấy một phần; rồi đem một phần đó chẻ ra làm mười sáu phần nữa, rồi lấy một phần.

Làm phước do Tham thì phước ấy không bằng “một phần mười sáu của một phần mười sáu” của làm phước do tâm Từ.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Archéo, allfriend, nguyenthuy, byphuong, google, dieunha, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #38 vào lúc: Tháng Ba 06, 2014, 01:52:28 pm »

36.- THẾ GIAN HIỆN NAY TRÀN ĐẦY NHỮNG GÌ?

Vài người có tầm nhìn xa sẽ đáp: “Thế gian nầy đầy dẩy đau khổ”. Thí dụ như họ nói chẳng có gì ngoài sanh, trụ, rồi diệt. Điều nầy đúng nhưng khó hiểu.

Tưởng nên trả lời giống như đức Phật đã giải đáp câu trên: “Thế gian nầy tràn đầy những sự vật. Những gì có tướng đều là hư vọng. Tất cả đều do Nhân duyên sanh. Chẳng có cái gì là “Ta” hoặc “thuộc về Ta”.

Hãy đừng thỏa mãn với lời đáp đơn giản “Thế gian nầy chỉ có đau khổ; không có gì không là nguồn cội của khổ đau”.

Lời tuyên bố đó tuy đúng nhưng mơ hồ, dễ bị hiểu lầm. Bởi vì cùng các sự vật đó, nhưng nếu chúng ta đừng bám chặt vào thì chúng không thể là nguồn đau khổ. Phải thật là hiểu điều nầy.

Thế gian nầy và ngay cả các sự vật tạo thành thế gian nầy, không hề và chưa hề là nguồn đau khổ, chỉ khi nào ta bám vào chúng, đau khổ mới phát sanh. Nếu không thì chẳng có đau khổ.

Bảo rằng đời là khổ, đó là lời nói cạn cợt, quá đơn giản, và vội vàng. Đời sống, khi bị dính mắc và tham đắm vào, mới là đau khổ; bằng không có sự bám níu thì chẳng có đau khổ.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Nếu không có bằng cấp, scc không thể xin việc được. Nếu muốn có bằng cấp, ít nhất scc phải tham đắm vào sự thật 1+1=2

Mà nếu kg có được việc thì đã sao nào, trái sung lòng vả cũng sống được vậy

Có sao đâu
Mà chết hay sống cái nào hạnh phúc
Mà hạnh phúc là gì chứ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, byphuong, dieunha, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #39 vào lúc: Tháng Ba 17, 2014, 04:39:09 am »


38.- TÌM Ở ĐÂU PHƯỚC BÁU TO LỚN NHẤT?

Đã có lần đức Phật nói: “Phát triển “Tuệ nhận biết vô thường” dầu chỉ trong cái khảy ngón tay cũng đem lại nhiều hiệu quả và phước báu hơn là cả việc cúng dường thực phẩm cho toàn thể Tăng đoàn có đức Phật hướng dẫn”.

Điều nầy có nghĩa là, nếu có thể thỉnh đức Phật cùng cả Tăng đoàn đến hiến cúng thực phẩm, phước báu ấy vẫn còn chưa sánh bằng việc thành tựu công phu phát triển tuệ nhận biết vô thường dầu chỉ xảy ra ngắn ngủi như cái khảy ngón tay. Đây là điểm căn bản nhất.

Do đó, các bạn nên tỏ ra dè dặt trước những công đức cúng dường bố thí to tát thường hay được trưng bày nơi các chùa chiền, bởi vì chúng còn liên hệ đến các dục lạc thế gian.

Đại phước báu phải là điều mà đức Phật đã mô tả. Phát triển “sự tỉnh giác về vô thường”, dầu chỉ trong phút chốc, còn quí hơn tất cả các loại cúng dường cho chư vị Tỳ Kheo.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
google, byphuong, nguyenthuy, dieunha, SCC, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #40 vào lúc: Tháng Ba 25, 2014, 01:35:47 am »


39.- TÌM HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Trong Kinh điển, có một đoạn thuật về các vị Trời sắp qua đời sau khi hưởng hết phước đức, đã đến giai đoạn chót của tuổi thọ. Chư Thiên ước mong được an lạc, tìm cầu xem nơi đâu có được hạnh phúc ấy.

Sau cùng, họ đi đến kết luận là cảnh giới phúc lạc đó có thể tìm thấy ở cõi nhân gian. Họ đồng thanh thốt lên trong niềm hoan hỉ: “Nguyện cầu mọi ước mong được thành tựu! Hãy đi đến cõi nhân gian!”.

“Cảnh hạnh phúc ở cõi nhân gian” có nghĩa là, ở cõi người, lẽ vô thường, bất toại nguyện và vô ngã đều có thể chứng nghiệm được dễ dàng hơn là ở cõi Trời.

Nơi nhân gian có các bậc Giác Ngộ, các bậc A La Hán, và có cả Phật, Pháp, Tăng mà trên cõi Trời giữa rừng lạc thú giác quan, không hề có. Vì vậy, các bậc Trời đã đến cõi nhân gian để tìm nguồn an lạc.

Trong khi đó, con người lại muốn sanh lên cõi Trời để được sung sướng. Để tìm hạnh phúc ở Thiên đàng cho kiếp mai sau, họ “đầu tư” vào việc đó bằng cách tạo phước, bố thí, và tạo dựng chùa chiền…

Tìm cảnh hạnh phúc thật sự ở đâu? Xin các bạn hãy suy gẫm lại.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy, dieunha, SCC, HocThuatPhuongDong, chanhnguyen
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #41 vào lúc: Tháng Tư 07, 2014, 08:10:57 am »


40.- CHÚNG TA QUAN TÂM ĐẾN MỨC NÀO VỀ VẤN ĐỀ THẦN THÔNG?

Thần thông có nghĩa là “năng lực”. Được nói đến như là một sự diệu kỳ, lạ thường hoàn toàn thuộc về tâm linh.

Vì thuần về tâm linh, thần thông có được các năng lực tạo tác và lợi ích khiến chúng trở thành mầu nhiệm hơn và bao quát hơn, so với các sự việc vật chất.

Một vị biểu diễn thần thông đã huấn luyện khả năng tinh thần của mình cho đến mức có thể khiến người khác tự chứng nghiệm được bất cứ cảm giác nào mà y muốn.

Y có thể khiến cho họ thấy vật gì y muốn họ thấy bằng chính mắt của họ; nghe rõ ràng và phân biệt các âm thanh nào y muốn họ nghe; ngửi mùi hương nào mà y muốn họ ngửi được; nếm mùi vị nào mà y muốn họ được nếm bằng chính lưỡi của họ; và cảm xúc qua làn da của họ sự mềm dịu, hay cứng rắn, hay các kích thích khác về xúc giác.

Người biểu diễn thần thông còn có thể tiến xa đến mức khiến cho kẻ khác thể nghiệm được sự sợ sệt, thương yêu, hoặc là các tâm trạng khác nữa mà họ không biết lý do tại sao. Thần thông đến như thế đã tỏ ra cực kỳ hữu hiệu và kỳ diệu.

Đức Phật chẳng phủ nhận phép mầu Tâm linh, nhưng Ngài cấm đoán việc phô bày vì chúng không đưa đến sự hiểu biết giác ngộ.

Ngài cấm các Tỳ Kheo thi triển thần thông, và chính Ngài cũng tránh, mặc dù có nhiều đoạn kể lại việc đức Phật phô diễn các phép mầu.

Đức Phật đã có lần dạy rằng: “Các thần thông dùng để biểu diễn như bay lên không trung, tàng hình, thiên nhĩ, thiên nhãn hay các loại tương tợ khác đều liên hệ đến tà kiến và si mê”. Nói cách khác, “thần thông” được thi triển do vì tà kiến hoặc si mê thúc dục. Còn các thần thông khác nữa vì sự chấp thủ mà thi triển ra.

Các loại thần thông đó được phô diễn ra với một tâm thức nhiễm ô nằm trong sự ham muốn và chấp thủ.

Bây giờ hãy chú tâm đến hai loại thần thông, đó là “thần thông vô lậu”, thần thông vô chấp” (nghĩa là không chấp thủ), tức là khả năng biết kiểm soát và làm chủ được tâm trí mình.

Thí dụ như khả năng nhìn được bất cứ sự vật nào mà không có tâm so đo phân biệt là đẹp hay xấu, dễ thương hay đáng ghét: thấy vật không cho là “đẹp” hay “không đẹp”; cũng như không cho là “xấu” hay “không xấu”; xem mọi vật chẳng đẹp, chẳng xấu, cùng bình đẳng như nhau. Khả năng đó giúp ta kiểm soát hoàn toàn được tâm ý, giữ được sự “tỉnh giác thường hằng” và có tâm quân bình, bình thản trước các đối tượng bên ngoài như hình sắc, âm thanh, hương, vị, xúc giác, tức là những thứ làm cho tâm giao động.

Có được “chánh niệm tỉnh giác, tâm xả miên mật” đó chính là một phép mầu được gọi là thần thông vô lậu và thần thông vô chấp. Các loại thần thông nầy mới thật đáng cho ta lưu tâm học hỏi tu tập.

Các loại “thần thông hữu lậu và chấp thủ”, nếu muốn thi triển được, phải đòi hỏi nhiều công phu trau luyện khó khăn và tinh tế. Nhưng chỉ một số ít người có thể thực hiện được mà thôi; ngoài ra có nhiều biến loại khá phức tạp, xem ra chỉ là những mưu mẹo lừa đảo, phỉnh gạt, đôi khi lại còn lạm dụng đến các bùa chú, phù phép nữa. Đây không phải là thần thông chân chính đó chỉ là “ma thuật” mà thôi.

Ngược lại, các loại được gọi là thần thông vô lậu, thần thông vô chấp đều nằm trong khả năng trau dồi của đa số mọi người, nhằm phát triển, viên mãn “chánh niệm tỉnh giác”“tâm xả”.

Các thần thông nầy mới đáng được Phật tử quan tâm và tu tập. Thần thông nầy mới thật là thần thông chân chính, nó được gọi là “tu thông”. Thần thông do công phu tu tập tiêu diệt hết Tham, Sân, Si nên “tâm giải thoát khỏi mọi ràng buộc” thì sáu căn phát ra công năng đặc hiệu của nó như:

1.   Thiên nhãn thông (mắt nhìn xa không ngăn ngại).

2.   Thiên nhĩ thông (tai nghe xa không ngăn ngại).

3.   Tha tâm thông (biết được ý nghĩ của mọi loài).

4.   Thần túc thông (muốn đi tới đâu cũng được).

5.   Túc mạng thông (biết được nhiều kiếp trước, nhiều kiếp sau).

6.   Lậu tận thông (chỉ có Phật mới có được: “không có  gì chẳng biết, không có gì chẳng làm được”).

Hiện nay chúng ta thường chạy theo các loại thần thông “ma thuật” chỉ cốt làm mê hoặc lòng người để thu lại lợi ích vật chất, thay vì chú tâm đến loại “tu thông” do công phu thanh lọc thân tâm mang lại.

Thần thông là một cái gì rất được ưa chuộng, nhưng chúng ta phải thay đổi cách nhìn, cách nhận định về thần thông.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
HocThuatPhuongDong, byphuong, chanhnguyen, nguyenthuy
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 07, 2014, 08:15:18 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #42 vào lúc: Tháng Tư 13, 2014, 07:10:53 am »


41.- HẠNH PHÚC VÀ ĐAU KHỔ BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU?

Ta thường được nghe nói rằng: Hạnh phúc và Đau khổ bắt nguồn từ nghiệp cũ. Đó không phải là câu trả lời đúng nhất.

Đau khổ là những gì đã khởi lên do nguyên nhân và điều kiện; các nguyên nhân và điều kiện đó có rất nhiều loại, nhiều hạng, nhiều thứ khác nhau, như: vô minh là một nguyên nhân; tham ái là một nguyên nhân; nghiệp lực cũng là một nguyên nhân nữa.

Nay bảo rằng Đau khổ bắt nguồn từ Nghiệp, ta phải nghĩ đến nghiệp mới, nghiệp tạo ngay trong đời nầy, tức là vô minh, sự tham ái, sự bám víu của kiếp hiện tại.

Hãy suy gẫm về các yếu tố nầy chính là những yếu tố có trách nhiệm gây ra Đau khổ, là cội nguồn của sự khởi sanh ra đau khổ. Chúng ta phải nhận định rằng nghiệp cũ chẳng thể chống chọi với nghiệp mới, bởi vì chúng ta có khả năng tạo nên nghiệp mới.

Trong nghiệp mới, có loại nghiệp thứ ba, có khả năng loại trừ các loại nghiệp cũ. Nghiệp cũ gồm thiện nghiệp và ác nghiệp, không có gì khác hơn. Loại nghiệp thứ ba đơn giản Bát Chánh Đạo. Khi ta phát khởi loại nghiệp thứ ba thì nghiệp thứ ba nầy giảm sức tác hại của hai loại nghiệp kia.

Nếu chúng ta sống hoàn toàn theo Bát Chánh Đạo, nghĩa là hoàn toàn diệt trừ Tâm ô nhiễm, thì loại nghiệp thứ ba lấn át hoàn toàn nghiệp cũ, cả xấu lẫn tốt. Nghĩa là nghiệp cũ, thiện và ác, không có giá trị gì trước loại nghiệp thứ ba mới nầy.

Do vậy, chúng ta phải quan tâm đến cách thực hành trực tiếp “Bát Chánh Đạo” là “tự quan sát lấy mình”, để buông bỏ hẳn cái ý niệm về Ta hay của Ta, tức là buông bỏ cái chấp vào Tự ngã hay Ngã sở.

Nghiệp lực mới nầy, thuộc loại nghiệp thứ ba, mạnh mẽ nhất trong mọi loại nghiệp. Một khi nó được khởi sinh, nó sẽ “bén như gươm đao” và có thể tiêu diệt được một số thật lớn các nghiệp cũ lâu đời.

Đau khổ khởi sanh từ nghiệp mới do vô minh, khát ái và tham luyến. Các tham ái nầy đã khởi sanh qua những gì ta đã tiếp xúc ngày hôm qua, hôm kia, với các hình sắc, âm thanh, hương vị… bên ngoài.

Các ô nhiễm đó có thể bị dẹp sạch, do loại nghiệp thứ ba mới mà chúng ta đang tạo khởi. Đừng để bị phỉnh gạt rằng mọi thứ đều do nghiệp cũ mà ra. Nghiệp mới có thể giúp ta tìm được chuổi nguyên nhân mà từ đó ta có thể xóa sạch được nghiệp cũ. Vậy đừng bỏ qua nghiệp mới thứ ba mãnh liệt nầy, nó có thể vô hiệu hóa hoàn toàn các nghiệp cũ.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, nguyenthuy, byphuong
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #43 vào lúc: Tháng Tư 21, 2014, 03:11:15 am »


42.- NƠI ĐÂU TA CÓ THỂ CHẤM DỨT ĐƯỢC ĐAU KHỔ?

Chúng ta không thể chấm dứt được đau khổ trong tu viện, nơi rừng vắng, tại gia đình, hay trên núi cao. Chúng ta phải chấm dứt đau khổ ngay chính tại cái nguyên nhân sanh ra đau khổ.

Điều chúng ta cần phải làm là tìm cho ra bằng cách nào đau khổ đến với ta hằng ngày và nó đã sanh khởi do từ cội nguồn nào. Rồi chúng ta phải cắt đứt ngay tại cái nguồn gốc đó.

Đau khổ của ngày hôm qua đã diễn ra và đi qua rồi. Nó chẳng thể nào trở lùi lại được, nó đã xảy ra và chấm dứt. Đau khổ nào có thể phát khởi vào ngày mai thì chưa có gì phải lo; chỉ có đau khổ đang khởi diễn ngay ở giây phút nầy là cần phải được dập tắt.

Vậy thì, phải dập tắt ngay ở chỗ nào đây? Phải dập tắt ngay ở chính cái gốc nguồn của nó. Chúng ta học tập về đời sống cho đến khi nào nhận thức được, như lời đức Phật đã nói, rằng đau khổ chỉ khởi sanh do các “giác quan tiếp xúc với trần cảnh sanh ra ý thức và ta dính mắc và bám giữ vào cái quan niệm cho đó là Ta, là của Ta”.

Thường thì ta được nghe tuyên bố hùng hồn, nhưng mơ hồ rằng, sanh, già, bệnh, chết là đau khổ. Nhưng sanh chẳng là khổ, già chẳng là khổ… chết cũng chẳng là khổ khi không có sự “bám chặt vào ý niệm” về  “sanh, già, bệnh, và chết” là “tôi sanh”, “tôi già”, “tôi bệnh”, “tôi chết”.

Nếu ta chẳng bám vào chúng thì chẳng thể nào đau khổ được, vì thật sự chúng chỉ là sự thay đổi của thân mà thôi. Khi thân thay đổi như vầy, ta “có ý nghĩ” là “sanh”; thay đổi thế kia, lại “có ý nghĩ” là “già”; thay đổi thế nọ lại “có ý nghĩ” là “chết”… nhưng chúng ta lại quên rằng đó chỉ là những thay đổi của thân thể, mà thân là một “tổ hợp” do Nhân Duyên sanh, nó Vô ngã, không có Tự thể.

Ta coi sanh có thật, và hơn thế nữa, ta gọi đó là sanh của tôi, già của tôi, chết của tôi… Đây là một chuổi mê lầm chồng chất bắt đầu bằng “TÔI”  là một mê lầm; rồi thấy thay đổi của thân như “sanh của tôi” hay “già của tôi” … lại là mê lầm hơn nữa. Ta chẳng còn thấy được những thay đổi nầy chỉ đơn thuần là thay đổi của thân.

Ngay khi ta “Tỉnh giác trên mọi hoạt động của Thân” thì ý niệm về “sanh, già, bệnh, chết” biến mất và cái Tôi cũng không còn. Không còn Tự ngã và ở tình trạng nầy đau khổ chấm dứt.

Đức Phật nói: “sanh, già, bệnh, chết là khổ”. Đa số người hiểu lầm lời nói đó. Họ bảo tình trạng sanh, tình trạng già… là đau khổ. Một số người  chẳng thể giải thích được tại sao. Còn vài người thì ngập ngừng, lưỡng lự, giải thích một cách mập mờ, tối nghĩa, cực đoan, ngọng nghịu.

Đó là vì quên mất lời đức Phật dạy: “Bám níu vào năm uẩn là đau khổ”. Năm uẩn là tâm và thân hợp chung lại thành con người. Nếu có sự bám níu vào bất cứ cái gì được xem như là “Ta” hoặc là “của Ta” của năm uẩn tức thì có đau khổ.

Nơi nào diệt trừ được đau khổ? Chúng ta phải loại trừ đau khổ ngay ở cái gốc của nó, tức là nơi mà tâm nắm bắt và bám níu vào sự vật.

Đau khổ do tham luyến giàu có? Cần loại trừ đau khổ ngay trong sự tham luyến đó. Đau khổ do không biết buông bỏ các ảo tưởng về quyền lực, thể diện, danh dự và tiếng tăm? Cần loại trừ đau khổ ngay trong sự chấp thủ đó.

 Lúc đó giàu có quyền uy, và oai thế tự chúng không là đau khổ. Cho nên, ta tìm ngay nơi nào đau khổ khởi lên và diệt trừ nó ngay tại chỗ đó.

Do đó, chúng ta biết rằng ý niệm khởi lên do mê đắm ngũ dục lạc thế gian: tài, sắc, danh, thực, thùy khiến phát sanh ra đau khổ. “Tỉnh giác trên mọi hoạt động của Tâm” thì không còn “chấp ngã”. Không còn có cái Ta thì lấy ai chịu khổ.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy, Jiro
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 21, 2014, 03:18:11 am gửi bởi cong » Logged
 
 
Trang: 1 2 [3]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 1.357 seconds với 26 câu truy vấn.