Tháng Mười 18, 2018, 10:42:10 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 [2] 3   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: **LUẬN VỀ PHẬT PHÁP  (Đọc 8285 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Tám 05, 2013, 08:25:43 am »


16.- LÀM CÁCH NÀO ĐỂ GIẢI QUYẾT KHI CÓ NGHI VẤN VỀ 
         MỘT GIÁO LÝ KHÔNG BIẾT CÓ PHẢI DO ĐỨC PHẬT DẠY?

Đức Phật có đặt ra một nguyên tắc để trắc nghiệm: cứu xét và đối chiếu với Kinh Tạng. Nguyên tắc căn bản là không nên tin tưởng vào điều gì do ghi chép lại hay được giảng lại và không nên công nhận ai là người đủ uy tín. Nếu có sự nghi ngờ về bất cứ lời nói nào mà họ tự nhận là đã nghe từ đức Phật hoặc từ một nhóm Trưởng lão thông thái về những đề tài liên quan tới việc đưa đến sự chấm dứt đau khổ. Đức Phật dạy rằng ta cần phải trắc nghiệm điều ấy theo hai cách:

1.   Xem xét và đối chiếu Kinh Tạng. Các bộ kinh là một hệ thống các bài pháp lập thành một đường hướng phân minh. Nếu lời phát biểu nào đó không theo đúng đường hướng trong kinh thì phải gạt bỏ đi.

2.   Đối chiếu với Luật Tạng. Các giới luật là oai nghi khuôn mẫu, là tiêu chuẩn phạm hạnh, một hệ thống cố định. Nếu lời phát biểu nào đó không phù hợp với hệ thống đó, giới luật đó, thì phải gạt bỏ đi.

Đừng quá tin cậy vào Tỳ Kheo nào, hay thành viên nào của Tăng già, nhóm Trưởng lão, hay bất kỳ một người nào tự nhận có kiến thức về pháp học và pháp hành, hoặc cho rằng chính họ đã nghe như vậy từ chính đức Phật. Ngài luôn luôn đòi hỏi chúng ta trước khi chấp nhận một điều gì, phải đặt nghi vấn rồi điều tra. Sau đó đối chiếu lại với Kinh Tạng, xem có thích nghi không; hay đối chiếu với Luật Tạng, xem có phù hợp không?

Đây là những nguyên tắc để bảo đảm rằng, dù Phật giáo trải qua 2.000 năm, 3.000 năm, 5.000 năm, hay chục ngàn năm hay bao nhiêu đi nữa, nếu luôn luôn áp dụng nguyên tắc nầy thì Giáo Pháp và Giới Luật không thể bị bóp méo hay lầm lẫn.

Thế nên đây là một nguyên tắc rất hữu dụng. Đức Phật dạy hãy lấy Giáo Pháp và Giới Luật để trắc nghiệm mọi thứ. Và đây chính là “Đại Tiêu Chuẩn”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, dieunha, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 19, 2013, 08:49:34 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Tám 12, 2013, 09:30:35 am »


17.- ĐỨC PHẬT ĐÃ PHÊ PHÁN CON NGƯỜI QUA CÁC THỜI ĐẠI NHƯ THẾ NÀO?

Trong một bản Kinh, đức Phật đã khiển trách “chúng ta ngày nay”, có nghĩa là, kể từ thời đức Phật cho đến ngày nay, mỗi thế hệ mới “cứ lo thụ hưởng các thú vui không chánh đáng, lại quá tham lam và hay thiên về tà giáo”. Họ thích thú đi tìm cho mình các sự kích thích không đúng đắn.

Nói cách khác, họ thiếu tập trung tâm ý, hoàn toàn thiếu tỉnh giác, khiến cho sự tham luyến của họ trở nên mãnh liệt và thái quá. Họ rơi vào tà giáo, bởi vì họ đã chịu thua hoàn toàn sức mạnh của phiền não.

Lời tuyên bố của đức Phật đã có hơn 2.000 năm, tuy nhiên Ngài đã dùng từ ngữ “con người của các thời đại sau” -- khoảng thời gian kể từ khi Ngài có lời phán xét đó cho đến nay--.Chúng ta hãy suy nghĩ lại điều nầy để nhìn lại mình trong hiện tại. Con người trên thế giới ngày nay có quá say mê đi tìm các lạc thú không chánh đáng, quá ích kỷ, và thiên về tà thuyết không?

Rõ ràng, người thời nay khác xa  người thời đức Phật. Tuy nhiên, nếu ngày nay họ muốn sống đúng theo mẫu mực như đức Phật đã dạy thì dù vẫn tìm thấy thích thú trong màu sắc, hình dạng, âm thanh, hương vị và các khích động khứu giác, nhưng vẫn có thể luôn luôn tỉnh giác và có chánh tri kiến, không để tham luyến trở nên thái quá.

 Chỉ riêng chữ “thái quá” nầy, tức là hơn mức cần thiết, cũng đã nói lên đầy đủ ý nghĩa của các nguyên nhân gây nên sự xáo trộn, khó khăn và biến động trên thế giới này nay.

Không nên tìm cầu hơn sự cần thiết của mình, vì như thế là tham lam thái quá. Tuy nhiên phải chăng ngày nay chúng ta vẫn chưa cho mình là tham lam, là thái quá? --Chỉ những ai thành thật với chính mình mới biết mình có “tham lam thái quá” "hay không” mà thôi.

Chúng ta phải ý thức rằng, việc tìm cầu nhiều hơn mức cần dùng chính là tự đọa đày và làm mình đau khổ; đó là nguyên nhân tạo nên các rối loạn cho cá nhân và xã hội. Hãy suy nghĩ kỹ về điều nầy.

Ngày nay có nhiều người si mê tin theo tà thuyết mà không có sự suy tư đúng đắn, nên bị phiền não tràn ngập, khiến họ làm nhiều điều sai lầm. Nhiều khi đã biết rõ một điều nào đó rất sai lầm, nhưng bị tham lam, sân hận, si mê chế ngự, nên cứ làm điều đó mà chẳng chút hổ thẹn hoặc lo ngại. Họ đã bị tà kiến chi phối nên suy tư và hành động sai hẳn Giáo Pháp.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dieunha, byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 12, 2013, 09:35:05 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Tám 19, 2013, 08:42:59 am »


18.- ĐỨC PHẬT KÍNH LỄ NHỮNG AI?

Chính đức Phật có nói: “Như Lai kính lễ Giáo Pháp và kính lễ cộng đồng Tăng già có đầy đủ các đức tánh gương mẫu”.

Một cộng đồng Tăng già với các tu sĩ có hành xử đạo đức và tu hành tinh tấn được gọi là cộng đồng có đầy đủ đức tánh gương mẫu. Như vậy, chính đức Phật cũng kính lễ Giáo Pháp và kính lễ chúng Tăng vẹn toàn phẩm hạnh.

 Chúng ta nên suy gẫm về việc chính đức Phật cũng kính trọng Giáo Pháp và các Tăng đoàn Tỳ Kheo giữ gìn giới hạnh trong sạch. Nếu tất cả thành viên của cộng đồng Tăng lữ tu tập tinh tấn và đời sống phạm hạnh tốt đẹp thì đức Phật cũng sẽ kính lễ họ.

Đây là một điều mà chúng ta có thể ứng dụng vào cách hành xử trong thời đại nầy ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Nghĩa là chúng ta phải tôn kính Giáo Pháp. Bởi vì nếu mà ngay cả một bậc cao quí nhất còn kính trọng Giới Luật và các cộng đồng thực hành những Giới Luật đó một cách nghiêm chỉnh thì chúng ta cũng phải tôn kính như thế.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 19, 2013, 08:46:33 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Tám 26, 2013, 11:51:58 am »


19.- TÌM PHẬT NƠI NÀO?

Đức Phật dạy: “Người nào thấy Giáo Pháp, người ấy thấy Như Lai. Người nào không thấy Giáo Pháp, người ấy không thấy Như Lai. Người chưa thấy Giáo Pháp, dầu có nắm áo Như Lai và giữ chặt lấy, cũng chẳng thể nào thấy được Như Lai”.

Như Lai là danh hiệu mà đức Phật thường tự xưng.

Lời nói trên có nghĩa là chúng ta không thể tìm thấy đức Phật ở những gì là vật chất. Hay đúng hơn, chỉ tìm thấy Phật khi chúng ta thực hành những lời Phật dạy và chứng ngộ được "Pháp Thân thanh tịnh của  chúng ta" thì chính là chúng ta thấy được Như Lai.

Đó là điều cần được nhận ra trước khi nói rằng chúng ta đã tìm thấy Phật.

Mỗi khi quì lạy trước tượng Phật, tâm chúng ta an trú vào hình tượng. Kế đến, chúng ta phải vượt qua thân tướng đó, chú tâm thực hành Giáo Pháp của Phật.

Nếu công phu thuần thục, "Tâm được Thanh Tịnh" thì có thể được gọi là “Người nào thấy Giáo Pháp, người ấy thấy Như Lai”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, byphuong, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 26, 2013, 11:54:56 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Chín 02, 2013, 11:15:19 am »


20.- ĐỨC PHẬT CÓ HIỆN HỮU VÀO GIỜ PHÚT NẦY KHÔNG?

Nếu được hỏi như trên, chúng ta có thể viện dẫn chính lời đức Phật nói với ngài A Nan:
“ Nầy A Nan, Giáo Pháp và Giới Luật mà Như Lai chỉ dạy và trình bày, hãy lấy đó làm Thầy của ông, khi Như Lai qua đời”.

Ngày nay chúng ta đang học tập Giáo Pháp và tuân hành Giới Luật, thừa hưởng lợi lạc do Giáo Pháp và Giới Luật mang lại. Như thế thì vị Thầy vẫn còn hiện hữu đó.

Câu nói trên đây rất được nhiều người biết đến vì đức Phật thốt lên câu ấy ngay vào lúc Ngài sắp nhập diệt. Vậy các bạn nên ghi nhớ kỹ, câu nói đó dạy ta rằng:

“Còn Giáo Pháp, còn Giới Luật thì vị Thầy vẫn còn hiện hữu”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Chín 16, 2013, 01:12:39 pm »


21.- ĐỨC PHẬT CÓ CHẤM DỨT XONG NGHIỆP LỰC CỦA NGÀI HAY KHÔNG?

Nếu được hỏi như vậy, chúng ta phải dè dặt đừng làm giảm thanh giá của đức Phật bằng các câu trả lời thiếu thận trọng và liều lĩnh.

Thật ra, chúng ta chẳng thể nào hạ thấp thanh danh của đức Phật, nhưng lời nói của chúng ta có thể vô tình xem nhẹ giá trị của Ngài.

 Đức Phật chắc chắn đã  chấm dứt nghiệp lực của mình, bởi vì Ngài đã tận diệt tất cả các tâm ô nhiễm đúng theo nghĩa của chữ “dứt hết nghiệp lực”. Ngài đã tiêu trừ tất cả các loại nghiệp lực, và chính điều nầy đã khiến danh tiếng Ngài lừng vang. Bậc trí giả Gotama tức là một vị đã thành công trong việc chấm dứt hoàn toàn mọi nghiệp lực của mình.

Tin tức về biến cố nầy được loan truyền khắp xứ Ấn Độ, và đến tai  tín đồ các giáo phái ngoại đạo khác. Chẳng hạn như, đã có một đạo sĩ Bà La Môn tên Bavari sai mười sáu đồ đệ đến yết kiến  đức Phật để thưa hỏi Ngài và thâu nhận kiến thức của Ngài. Nhiều kẻ khác cũng đến để trắc nghiệm Ngài.

Vì có tin tức là Ngài Gotama đã trở thành một bậc “lậu tận thông”, người đã đạt được việc chấm dứt hoàn toàn nghiệp lực của mình, nên dân chúng thời đó rất hãnh diện, họ rất vui mừng khi nghe đến chữ “bậc giác ngộ và tiêu diệt hết tất cả nghiệp lực”. Chính vì vậy mà người ta chú ý đến đức Phật.

Chúng ta nên noi gương Ngài để nỗ lực hành trì chấm dứt nghiệp lực của chúng ta.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Chín 29, 2013, 03:37:47 pm »


22.- ĐỜI SỐNG NỘI TÂM CỦA ĐỨC PHẬT NHƯ THẾ NÀO?

Đức Phật đã có lần nói về chính mình: Như Lai an trú trong trạng thái “Vắng lặng thường biết”.

Trạng thái “vắng lặng thường biết” nầy ám chỉ một tâm thức thường trực vắng bóng mọi tư tưởng về cái Ta và những gì thuộc về của Ta.

An trú trong trạng thái “vắng lặng thường biết” là luôn luôn sống trong sự tỉnh thức rằng muôn sự vật đều chẳng có tự ngã (nghĩa là nhìn sự vật đúng y như sự thật).

Đức Phật an trú trong trạng thái tịch tỉnh ấy là thể nghiệm luôn luôn sự an lạc tuyệt vời. Đấy là những gì đức Phật nói về chính mình.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 30, 2013, 10:41:13 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Mười 07, 2013, 02:08:11 pm »


23.- TẠI SAO THẾ GIỚI NẦY VÔ NGÃ?

Tín đồ các Tôn giáo khác sẽ hỏi bạn: Tại sao lại bảo thế giới nầy “vô ngã” khi nó chứa đầy các sự vật? Đó chẳng phải là vật chất hay sao?.

Cần hiểu rằng thế giới nầy là do “Nhân duyên” hòa hợp mà thành; “Tánh không” (không có Tự Tánh) là vì không có “tự ngã” và những gì “thuộc về tự ngã”.

Chẳng có một sự vật nào mà có thể cho đó là một tự ngã. Tự ngã không có thể tìm thấy ở bất cứ cái gì dù tinh thần, dù vật chất, hoặc nơi các sản phẩm phát sinh từ tinh thần hay vật chất.

Đức phật nói rằng cái mà xác định được muôn vật đều Vô Ngã chính là sự nhận thức được rằng muôn vật đều “không có Tự Thể“ (Tánh không), tất cả đều do “Nhân Duyên sanh”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Mười 07, 2013, 02:13:03 pm gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Mười 15, 2013, 08:35:30 am »


24.- TẠI SAO MỘT TÂM NHẬN BIẾT SỰ VÔ NGÃ LẠI ĐƯỢC MÔ TẢ NHƯ MỘT TÂM GIẢI THOÁT?

Có một bài Kệ trong Kinh Tạng bảo rằng: “Giải Thoát thật sự là giải thoát khỏi Tham, Sân và Si”.

Một tâm thức giải thoát (chẳng bị ngăn ngại, chẳng bị ràng buộc, được tự do). Khi tâm thức đó đã được thoát khỏi Tham, Sân và Si.

Bằng bất cứ phương pháp nào mà tâm thoát khỏi mọi vết tích của tham, sân và si thì được gọi là một “tâm giải thoát”.

Nhưng ở đây chúng ta chỉ nói đến những gì được làm một cách tích cực, nếu ta cố gắng nổ lực bằng cách nào đó để tâm ta trở nên vắng bóng tham, sân, si ngay cả trong một tích tắc, thì tâm lúc đó được gọi là giải thoát. Sự giải thoát có thể được tăng trưởng theo từng cấp bậc cho đến khi thật trọn vẹn – “hoàn toàn giải thoát”.

Bậc Thánh giả, ở các giai đoạn tu tập, được giải thoát đến một mức độ khá cao. Thường nhân có đôi lúc bất chợt cũng đạt được tâm rỗng rang giải thoát nhưng chỉ thoáng qua.

Nếu một giây phút nào tâm vắng bóng tham, sân, si thì ngay lúc ấy tâm không có một “ngã kiến” (cho rằng có một cái ta) nào cả. Tâm thức lúc ấy gọi là “Tâm không” (tâm không có một ý niệm nào), hay “tâm giải thoát”

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Mười 15, 2013, 12:42:57 pm gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Mười Một 04, 2013, 11:18:40 am »


25.- VIỆC GÌ XẢY RA KHI CÓ VIỆC VẮNG LẶNG HOÀN TOÀN?

Sự “tịch tĩnh vắng lặng” trọn vẹn hay “giải thoát hoàn toàn” được gọi là Niết Bàn. Niết Bàn là trạng thái tịch tĩnh khởi sanh từ sự tận diệt hoàn toàn và triệt để của ngã kiến. Có thể nói vắn tắt: “Niết Bàn là sự tĩnh lặng tối thượng”.

Đó là một cái nhìn độc đáo vượt qua mọi kiến thức thông thường. Chúng ta có thể vượt lên khỏi các loại kiến thức thế gian khi thân chứng được “Niết Bàn là sự tĩnh lặng tối thượng”.

Niết Bàn là sự tĩnh lặng tối thượng hoặc sự tĩnh lặng tối thượng là Niết Bàn. Xin hãy nhớ, sự toàn hảo của tịch tĩnh vắng lặng là phẫm tính chỉ về Niết Bàn.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Daihongcat, byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 04, 2013, 11:20:42 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #25 vào lúc: Tháng Mười Một 11, 2013, 08:59:20 am »


26.- NIẾT BÀN LÀ GÌ?

Nếu bạn gặp người nào cứ khăng khăng hỏi câu hỏi trên, thì câu trả lời là: “Niết Bàn là một yếu tố bất diệt”.

Hãy nói đó là một yếu tố không bị tiêu diệt. Tất cả mọi yếu tố đều bị tiêu diệt trừ Niết Bàn, bởi vì nó không có Tham, Sân, và Si.

 Khi có sự giải thoát khỏi sự si mê thì chẳng có ngã kiến, chẳng có sự nắm giữ và bám víu vào tự ngã, và do đó chẳng thể bị tiêu diệt.

Bởi vì Niết Bàn còn là yếu tố đưa đến “sự chấm dứt sự bị tiêu diệt”, nên còn được gọi là “yếu tố bất diệt”. Yếu tố bất diệt nầy chính là sự chấm dứt của yếu tố khả diệt.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #26 vào lúc: Tháng Mười Một 18, 2013, 08:11:53 am »


27.- AN VUI TRONG NIẾT BÀN CÓ PHẢI LÀ TÂM THAM?

Phật tử chúng ta thường được dạy không nên ham muốn hay chê ghét, hoặc thích điều nầy, bất mãn điều nọ. Vậy nếu có người nào tìm được cảm giác vui thích trong Niết Bàn, chúng ta phải gọi sự vui thích đó là gì?.

Sự vui thích trong Niết Bàn được gọi là "Pháp ái" hoặc là “Pháp lạc”. Nhưng nên hiểu rằng chữ Pháp ái dùng ở đây không phải loại tham muốn về hình sắc, âm thanh, hương vị, xúc giác…

Trong trường hợp nầy sự vui thích đó được tìm thấy nơi sự vắng lặng tịch tĩnh, nơi sự bất diệt, nơi Niết Bàn. Đó gọi là sự an lạc trong Pháp (Pháp lạc).

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, byphuong, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 18, 2013, 08:13:25 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #27 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2013, 11:32:01 am »

Niết Bàn là trạng thái Hỉ Lạc hay trạng thái đoạn trừ khổ não?

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nguyenthuy, google
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #28 vào lúc: Tháng Mười Một 25, 2013, 01:06:22 pm »


28.- CHỨNG ĐẠT NIẾT BÀN SAU KHI CHẾT HAY LÚC CÒN SỐNG?

Các vị giảng sư ở những giảng đường trang trọng thường chỉ thuyết về Niết Bàn sau khi chết. Tuy nhiên, trong Tam Tạng Kinh Điển, không thấy nói đến điều ấy.

“Niết Bàn tại đây và bây giờ”.

Trong một dịp, đức Phật mô tả sự chấm dứt của Tham, Sân và Si như là “cảm nhận trực tiếp”, “ở vào chỗ không trụ”, “vô sanh”. Những từ ngữ nầy đều hàm chứa ý nghĩa về một người còn sống đang chứng nghiệm, nhận biết và thưởng thức Niết Bàn, người ấy có thể chia sẽ với các bạn qua ngôn từ những gì tìm thấy được.

Điều nầy chứng tỏ rõ ràng người ấy chưa chết và biết rõ thế nào là hương vị của Niết Bàn.

Lại còn có thêm những cụm từ khác nữa như “giác ngộ ngay trong hiện tại”, ám chỉ đến sự nhổ tận gốc khổ đau và phiền não “ngay bây giờ và ở đây” mà không cần phải có sự hoại diệt và tan rã của năm uẫn (tức là thân tâm).

Trong ngôn ngữ thông dụng hằng ngày, chữ Niết Bàn thường có nghĩa là: “sự an lạc, sự tịch tỉnh vắng lặng, sự vắng bóng của phiền não, sự vắng bóng của khổ đau ”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, SCC, batkhong, nguyenthuy, google
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Hai 01, 2013, 10:08:49 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #29 vào lúc: Tháng Mười Hai 01, 2013, 10:16:59 am »


29.- ĐIỀU GÌ TỐT LÀNH TỘT BẬC CHO NHÂN LOẠI?

Bậc đại giác có lần nói rằng: “Tất cả chư Phật đều cho rằng Niết Bàn là tối thượng”. Tối thượng ở đây có nghĩa là: “điều tốt lành tối hậu và cao cả nhất cho nhân loại”.

Trong ngôn ngữ quốc tế về đạo đức, có từ ngữ “cực điểm tối hảo, điểm tốt cao tột”, có nghĩa là sự thiện lành cao độ, điều tốt nhất  và cao cả nhất mà một con người có thể đạt ngay trong đời nầy. Các học giả Phật giáo đều đồng ý rằng sự cao tột trong Phật giáo chính là Niết Bàn.

Vậy có ai hỏi sự tuyệt đối của Phật giáo là gì, bạn hãy trả lời rằng: “chư Phật đều bảo Niết Bàn là tối thượng”.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
batkhong, byphuong, SCC, allfriend, nguyenthuy, google
Logged
 
 
Trang: 1 [2] 3   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 1.401 seconds với 25 câu truy vấn.