Tháng Tư 17, 2021, 01:54:19 AM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 ... 8 9 [10] 11   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: Truyện Ngắn  (Đọc 40720 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #135 vào lúc: Tháng Chín 28, 2013, 09:13:54 PM »

Many thanks huynh bài thơ con cóc  cho Ongdia  big hug  ngồi nghe biển hát làm Ongdia tưởng nhớ đến 1 người , không biết lúc này mập hay ốm  angel

Không biết trong cuộc sống cũa huynh có bao giờ  gặp 1 tình cảm mãnh liệt nào đó, mới gặp nhau đã yêu rồi giống như âm dương hoà hợp vậy ...sau 1 tháng tự nhiên 1 trong người‎  tự động nói ra > Hình như trong tình cảm chúng ta có cái gì
lạ lạ ...thôi chúng ta tạm ngưng 1 thời gian nha...không biết vì lý do gì 2  người‎ biến mất luôn không bao giờ gặp lại , đã 20 năm rồi không có tin tức ....

TRONG LÚC TÌNH CÒN ẤM XIN GIỮ CHẶT TAY NHAU....

 
Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

 Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?
 Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …
Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài.
Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…

Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.

Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.

From Googlenet

<a href="http://www.youtube.com/v/C_E5-FyJaLM&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/C_E5-FyJaLM&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


 coffee

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Kasumi, HocThuatPhuongDong, byphuong, SCC
Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #136 vào lúc: Tháng Chín 29, 2013, 09:53:40 PM »

Thời tiết đang vào mùa thu với cơn gió heo may lành lạnh , ngồi uống cà phê hút 1 điếu thuốc lá mà nghe ca khúc Jazz nhạc vàng của Trịnh Công Sơn tại quán café này rất lãng mạn , đầy phong cách ....quá hay .

Cát bụi - Diễm xưa - Khang Nhi (piano) & Quyền Văn Minh (saxo)
<a href="http://www.youtube.com/v/aFw93F7TCbg&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/aFw93F7TCbg&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Kasumi, HocThuatPhuongDong, byphuong, SCC, Ngoisaobiec, dolechi
Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #137 vào lúc: Tháng Chín 30, 2013, 09:22:39 PM »

Được  sinh ra thực sự là một niềm hạnh phúc ....

Bữa cơm hôm ấy, tôi chẳng nhớ nổi điều gì đã khơi mào câu chuyện, chỉ biết mẹ kể về những ngày xưa khó nghèo, bố phải đi làm xa. Đang mùa mưa bão mà nhà thì dột, bí quá, mẹ đánh liều vác cả bụng to trèo lên sửa mái. Mẹ chép miệng: "nghĩ lại kể cũng liều, lần ấy mà ngã thì đi cả mẹ lẫn con". Tôi hỏi:
 - Thế lúc ấy mẹ đang mang đứa nào?
 - Con chứ ai!

Nghe thế, tôi chợt thấy vui kì lạ, như thể phát hiện ra điều gì. Hóa ra mình phúc lớn mệnh lớn, từ bé đã cùng mẹ trèo mái nhà mà không sao. Hóa ra tôi, ngay từ đầu đã có duyên với cuộc sống này đến thế. Được sinh ra đúng là một niềm hạnh phúc.


 Hạnh phúc lắm chứ, bởi có ai được sinh ra một cách dễ dàng đâu. Mỗi người mẹ mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, ấp ủ trong lòng đứa con dần khôn lớn. Trong cõi lòng ấm áp của người mẹ, một tế bào lớn dần lên thành một sinh linh. Kì diệu thay quá trình ấy. Tôi có cảm giác nó xảy ra như một phép màu. Mà hình như cũng cần thêm chút cơ duyên. Như tôi đã bắt duyên với cuộc đời này. Như hàng triệu con người đã bắt duyên và sinh ra trên cuộc đời này. Nhưng cũng có hàng triệu thai nhi, có lẽ vì không nắm được sợi tơ ấy mà bị tước đi quyền sống. Ở Việt Nam có những nơi người ta gọi là ngọn đồi của những thiên thần, nhưng là thiên thần bị cha mẹ - vì một lí do nào đó - nhẫn tâm bỏ rơi. Hàng ngàn nấm mồ tí xíu trắng toát nằm lạnh lẽo với chút khói nhang vương vất và tấm lòng xót thương từ những người hảo tâm không ruột rà máu mủ. Không thể thống kê hết mỗi năm có bao nhiêu hài nhi bị phá bỏ, chỉ biết một phần trong số đó đã được đưa về nghĩa trang này, kín những đồi rộng. Thế nên, được sinh ra là đã là một sự may mắn, là hạnh phúc hơn biết bao đứa trẻ chưa từng một lần chạm tới cuộc đời.
Niềm hạnh phúc ấy không của riêng ai. Khi đứa trẻ cất tiêng khóc chào đời là khi cả bố mẹ, ông bà... mỉm cười hạnh phúc. Mỗi đứa trẻ mang trong nó sự sống tiếp nối của cả gia đình, là kết tinh của yêu thương, là mảnh ghép cho tròn tổ ấm. Bạn có để ý không, bàn tay trẻ sơ sinh nắm rất chặt. Ấy là để níu giữ yêu thương dành cho bé. Lớn dần lên, bàn tay ấy mở ra, để nắm lấy, để đan vào một bàn tay khác, để không chỉ nhận mà còn biết trao đi yêu thương. Bàn tay ấy cùng cha mẹ vun đắp gia đình. Tôi chợt nghĩ làm cha làm mẹ có lẽ là một ngưỡng cửa trưởng thành nữa trong đời người. Mỗi đứa trẻ trong sáng như một tấm gương mà soi vào đó, cha mẹ chú trọng hơn tới lời nói và việc làm. Có không ít trường hợp cha mẹ vì con mà tiếp tục gắn bó hoặc chí ít là vì con mà bình tâm hơn, nhẫn nại hơn khi giải quyết mâu thuẫn gia đình. Một người sinh ra có lẽ còn là để làm đầy thêm, ý nghĩa thêm cuộc sống của nhiều người khác.
Nhưng hơn hết, được sinh ra - đó là món quà ý nghĩa nhất đối với bản thân mỗi người. Vì khi bạn chào đời, cả thế giới mở ra. Hãy suy ngẫm một chút về những gì bạn từng trải qua, những gì đang có và những gì bạn có thể đạt được, cả yêu thương, cả hạnh phúc... Nếu bạn chưa từng ra đời, tất cả chỉ là con số 0. Hoặc giả như món quà sự sống bị tước mất. BÙM! Tối đen, và bạn mất tất cả. Niềm hạnh phúc ấy quý giá lắm nên con người luôn gắng sức giữ gìn. Y học phát triển để làm gì nếu không phải vì kéo dài món quà sự sống?
 
Được sinh ra là một niềm hạnh phúc nhưng không phải tất cả. Đó chỉ là khởi đầu để chúng ta bắt tay xây dựng hạnh phúc cho riêng mình. Cuộc sống có bao giờ là dễ dàng? Cái gì cũng có giá của nó. Phải trải qua khó khăn sóng gió, bạn mới có thể trưởng thành hơn, cứng cáp hơn để tìm kiếm và bảo vệ hạnh phúc. Nhiều người than thân trách cứ số phận họ không may mắn, rằng cuộc đời bất công. Xin hãy nghe Dave Pelzer kể lại cuộc đời - câu chuyện về một vụ bạo hành trẻ em khủng khiếp nhất trong lịch sử nước Mĩ. Dave Pelzer đã bị bạo hành dã man bởi chính người mẹ ruột - cũng từng là một nạn nhân của bạo hành gia đình. Lớn lên, Dave đã gắng hết sức để thoát khỏi bóng đen quá khứ, không đi lại con đường của người mẹ, sống một cuộc đời khác, trở thành phi công như mơ ước, rồi viết tự truyện và tích cực tham gia vào các chiến dịch chống bạo hành gia đình. Cùng một hoàn cảnh nhưng người mẹ và đứa con đã hành xử khác nhau và rồi cuộc đời họ cũng khác biệt. Hãy nắm chặt tay lại, bạn sẽ thấy nhìn một nửa đường sống nằm gọn trong bàn tay. Nghĩa là cuộc đời chỉ có thể quyết định được một nửa. Nửa còn lại là do chính bạn, phụ thuộc vào cách bạn hành động.
Lòng Mẹ .
<a href="http://www.youtube.com/v/K9ORqgmcuFE&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/K9ORqgmcuFE&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


 Một bộ phận không nhỏ trong giới trẻ hiện nay dường như đã quên mất điều này. Vấp váp một chút, không vừa ý một chút, họ lại gầm lên "Tại sao tôi lại sinh ra trên đời này?'', "giá như tôi chưa từng sinh ra", "giá như tôi biến mất"... Đó là những con người lành lặn về thể xác mà què cụt về tâm hồn. Những chàng trai, cô gái hễ không vừa lòng là đã có ý định từ bỏ cuộc sống, vì nhu cầu cá nhân mà sẵn sàng ra tay hủy hoại tất cả: học sinh lớp 8 tự tử vì tình; hai mươi tuổi giết bạn gái vì bị từ chối tình yêu... có quá nhiều con người nhẫn tâm chối bỏ cuộc đời mình, kéo theo nhiều số phận khác. Họ không biết hay cố tình không biết có rất nhiều người đang phải đấu tranh từng giây phút để được sống dù khó khăn đến mấy? Như hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng - một nạn nhân chất độc da cam - đã vượt qua mặc cảm cá nhân, góp phần tạo công ăn việc làm cho biết bao người khuyết tật. Họ mang trên mình những thua thiệt, những đớn đau nhưng họ lại đang sống một cách mạnh mẽ và có ý nghĩa nhất. Với họ, được sinh ra thực sự là một niềm hạnh phúc để bắt đầu cho hạnh phúc được sinh sôi.

 Đừng tự vứt bỏ cuộc sống của mình vì một khi bạn đã quay lưng, cuộc sống cũng sẽ quay lưng với bạn. Cái chết khi ấy không phải sự giải thoát mà đường cùng, vì nó đặt dấu chấm hết cho khó khăn nhưng cũng là chấm hết cho tất cả. Mà chết đâu phải là hết. Đằng sau cái chết còn lại nỗi đau. Một người ra đi sẽ để lại khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng người ở lại. Hãy cố gắng sống dù có những khi cuộc sống trở nên không thể chịu đựng nổi. Và đồng thời hãy nhớ trân trọng sự sống của người khác. Đừng tự cho mình quyền phán quyết sự sống của bất kì ai.
 
Được  sinh ra thực sự là một niềm hạnh phúc - nhưng hạnh phúc ấy không kéo dài mãi mãi. Đời người hữu hạn, sinh lão bệnh tử là chuyện đương nhiên. Mỗi giây mỗi phút đều là đáng quý. Hãy sẵn sàng đương đầu với thử thách, sống sao cho ý nghĩa. Nhưng cuộc sống chỉ thực sự trọn vẹn khi bạn trao đi yêu thương. Để chính bạn trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc sống của người khác. Vì tất cả chúng ta đều liên quan đến nhau. Vì ngay từ khi chào đời, bạn đã được kết nối trong những mối quan hệ xã hội ngày càng rộng mở.
 Hãy sống sao cho khi bạn chào đời, bạn khóc, mọi người cười; còn khi bạn ra đi, bạn cười còn mọi người khóc.

From Googlenet

<a href="http://www.youtube.com/v/X2gNeJwmBoQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/X2gNeJwmBoQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


 coffee

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Kasumi, SCC, HocThuatPhuongDong
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 30, 2013, 09:29:26 PM gửi bởi ongdia » Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #138 vào lúc: Tháng Mười 05, 2013, 09:23:11 PM »

Lại thêm 1 ngày lạnh lẽo cuối tuần vào  mùa thu ...càng về đêm với cơn gió heo may lành lạnh ....hút 1 điếu thuốc lá uống1 ly cà phê Starbuck tại 1 công viên ...chơi vơi giữa những bến bờ quá khứ -- thực tại -- tương lai .
Chợt thấy mình đánh mất một cái gì quý giá , lại càng luyến tiếc thêm cho những thời khắc đã qua ...


Tình chưa thành lời vì còn ngại tình gian dối
Rồi ta đã quen nhau và cho nhau phút hẹn hò
 
Còi tàu vang lên xé màn đêm thật hãi hùng
Bên nhau phút giây này sợ ngày mai cách xa nhau
Sợ câu tạ từ và sợ đường tình hai lối
Thì tôi chỉ xin anh nếu yêu nhau nên thật lòng


<a href="http://www.youtube.com/v/ulgvL_W8l2M&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/ulgvL_W8l2M&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


 coffee

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Kasumi, SCC, byphuong, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
allfriend
Administrator
Jr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 54

Cảm Ơn
-Gửi: 104
-Nhận: 191



Xem hồ sơ cá nhân WWW
« Trả lời #139 vào lúc: Tháng Mười 06, 2013, 03:52:09 PM »

<a href="http://www.youtube.com/v/mczaE643XmA&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/mczaE643XmA&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Kasumi, ongdia, SCC, byphuong, Ngoisaobiec, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged

Nhẫn một chữ sóng yên gió lặng,
Lùi một bước biển rộng trời cao.
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ,
Ung dung tự tại thế mà vui
      
      
      
      
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #140 vào lúc: Tháng Mười 08, 2013, 09:20:25 PM »

Có những người dành cả đời chỉ để tìm kiếm một tình yêu đích thực...
 
Có những người chỉ mới quen nhau qua vài ba câu chào vội vã đã yêu nhau...

Tình yêu vốn dĩ là một thứ tình cảm kì lạ của con người, vừa lung linh vừa khó đóan...
Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể trả lời được rằng Vì sao mình yêu người này nhưng lại từ chối tình cảm của người khác..

<a href="http://www.youtube.com/v/dYfFwZuteA4&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/dYfFwZuteA4&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


 coffee


 

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, byphuong, Ngoisaobiec, nguyenthuy
Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #141 vào lúc: Tháng Mười Hai 09, 2013, 12:44:20 AM »

Rất cảm động!





Chief hy sinh để cứu chủ mình khi cố cắn chết con rắn hổ mang
Ngày thứ 2, 12/2/2007, khoảng 2h chiều. Chú chó Chief giống American Pit Bull Terrier, đã cứu bà cụ 87 tuổi Liberata la Victoria, và cháu của bà là Maria Victoria Fronteras, thoát chết khỏi một con rắn hổ mang chui vào nhà qua một lối cửa mở ở dưới bếp.

Liberata la Victoria và Chief đang xem TV thì bỗng nhiên Chief nhảy dựng lên và báo động cho bà cụ biết về sự xuất hiện của một con rắn hổ mang cách đó độ 3 thước. Maria Victoria vộivàng chạy tới và đẩy bà cụ vào một căn phòng và hy vọng con rắn sẽ bỏ đi.

Nhưng khi Victoria quay lại thì côhoảng sợ nhìn thấy con rắn chỉ còn cách khoảng chưa đầy 1 thước, nó bạnh mang ra và chuẩn bị tấn công. Cô hét lên để cầu cứu.



Đúng lúc đó thì Chief lao vào giữa con rắn và 2 người phụ nữ, lấy thân mình để che chở 2 ngườikhỏi cú mổ chết người của con rắn. Sau đó nó cắn cổ con rắn, quật ra sàn và giết chết nó.

Nhưng chiến thắng của Chief đã phải trả một cái giá quá đắt. Nó đã bị con rắn mổ vài nhát vào mõm và không lâu sau đó, nó đã trút hơi thở cuối cùng.

Gia đình Fronteras đã cố gọi BSTY, nhưng người ta đã không thể làm được gì để cứu Chief. Vếtrắn cắn quá gần não và nọc độc đã phát tán quá nhanh.

Ian De la Rama, một người bạn của gia đình Fronteras đã kể lại: “Chỉ chưa đầy 30 phút từ khi bị con rắn cắn, Chief đã bất tỉnh vàmất khả năng kiểm soát cơ thể của nó, nhưng nó vẫn cố chống trả lại Thần Chết để được nhìn thấy chủ nó một lần cuối.”

Chồng của Victoria, tên là Marlone, đã vội vã cấp tốc trở vềnhà khi nghe hung tin từ vợ anh. Điều cuối cùng mà Chief làm là đưa ánh mắt nhìn lên Marlone và vẫy đuôi. Nó thở dài lần cuối và vĩnh viễn từ giã cõi đời.

Nếu bạn thấy hình ảnh này ý nghĩa, xin hãy "chia sẻ" (ấn share) hình ảnh này đến những người thân và bạn bè.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, byphuong, Ngoisaobiec, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong, dolechi
Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #142 vào lúc: Tháng Mười Hai 22, 2013, 01:33:12 AM »

Sắp tới giáng sinh rồi Ongdia có vài bản nhạc giúp thư giãn tinh thần vui vẻ nhà cửa ....như mỗi năm  coffee

Tình Yêu Đó - Hồ Lệ Thu
<a href="http://www.youtube.com/v/70TbHjXChMI&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/70TbHjXChMI&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


Quay Lại Từ Đầu - Hồ Lệ Thu
<a href="http://www.youtube.com/v/zBjUI-avFCg&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/zBjUI-avFCg&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
google, byphuong, Ngoisaobiec, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #143 vào lúc: Tháng Một 03, 2014, 07:03:00 PM »

Sắp tới Xuân rồi Ongdia có vài bản nhạc giúp thư giãn tinh thần vui vẻ nhà cửa ....như mỗi năm  coffee

 Hãy Mang Đến Những Mùa Xuân - Nguyễn Hưng.
<a href="http://www.youtube.com/v/BCw-HAa2x6s&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/BCw-HAa2x6s&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Ngoisaobiec, nguyenthuy, HocThuatPhuongDong
Logged
 
 
 
Ngoisaobiec
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1320

Cảm Ơn
-Gửi: 14964
-Nhận: 17214



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #144 vào lúc: Tháng Một 04, 2014, 10:27:27 AM »

Thời tiết đang vào mùa thu với cơn gió heo may lành lạnh , ngồi uống cà phê hút 1 điếu thuốc lá mà nghe ca khúc Jazz nhạc vàng của Trịnh Công Sơn tại quán café này rất lãng mạn , đầy phong cách ....quá hay .

Cát bụi - Diễm xưa - Khang Nhi (piano) & Quyền Văn Minh (saxo)






Đây là người đầu tiên đem nhạc jaz về Việt Nam. Ông rất đam mê nhạc jazz, dù biết ở VN người thích jazz không nhiều, Nsb đã từng ngồi với bạn ở quán nhạc jazz của ông tại 33 Lương Văn Can , Hà Nội ( gần bờ Hồ) vào những ngày tháng khổ đau nhất. Ông đã thổi cho Nsb nghe bài " Biển nhớ" của Trịnh công Sơn ngay  bàn của Nsb. Nhưng niềm đam mê jazz của ông chắc không đủ trả tiền thuê quán đó( nơi tấc đất tấc vàng), nên sau đó bố con ông cùng hội chơi jazz lại lang thang đến Hồ Tây hay nơi nào bạn bè mời chơi nhạc, miễn là được chơi jazz cho thỏa niêm mê say. Hình như giờ quán nhạc Jazz của ông chuyển đến phố Quán Sứ thì phải. Nếu Ongdia về Hà Nội chơi, Nsb sẽ đưa Ongdia đi nghe nhạc ở quán của Quyền Văn Minh , uống côc- tai. Nsb sẽ bảo với ông , hãy chơi cho bạn tôi nghe " Một cõi đi về. Nếu Ongdia thích ăn mì hoành thánh chạy xuống dưới vỉa hè cũng có ngay big grin. Nghe nói bây giờ Quyền Đắc Thiện ( con trai ông), nói nghiệp cha , thổi còn hay hay hơn cha ...

Biết Ongdia hiện đang bị rét do ảnh hưởng cơn bão , mất điện, mất lò sưởi, Nsb gửi cho Ongdia chút nắng Hạ qua sự trình diễn của ông , nghệ sĩ Quyền Văm Minh , cho ấm chút cõi lòng vậy..


<a href="http://www.youtube.com/v/Q_k6t9Tvxps&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/Q_k6t9Tvxps&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
ongdia, nguyenthuy, byphuong, HocThuatPhuongDong
« Sửa lần cuối: Tháng Một 04, 2014, 10:51:30 AM gửi bởi Ngoisaobiec » Logged
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #145 vào lúc: Tháng Một 05, 2014, 07:43:55 PM »

Dù sau đi nữa nhạc sĩ Quyền Văn Minh cũng đem 1 chút hãnh diện cho nền âm nhạc  Việt Nam của mình ...biết đâu thế hệ trẻ 11x  sẽ đóng góp tài năng cho  nền âm nhạc  VN sau này .
Hồi đó Ongdia lang thang trong đường hầm xe lửa bên NewYork ...nghe 1 người Mỹ da đen thổi saxo vào một ngày mùa Thu lạnh ... rất là hay / sau đó Ongdia cho nó $10 - Hey Yo ..you are genius man big grin

Lúc đó Ongdia rất đam mê nhạc jazz .

 Nỗi Lòng - Tuấn Ngọc (nhạc jazz ).
<a href="http://www.youtube.com/v/6ZJPkCyun5E&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/6ZJPkCyun5E&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai (Blue/Jazz)
<a href="http://www.youtube.com/v/gjBd3jrdt4M&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/gjBd3jrdt4M&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


Sàigòn Buồn Cho Riêng Ai
Đường về rất xa xôi
Em quên cài khuy áo
Giá lạnh cuộc đời anh...

Út (papa) byphuong  nghe xong chết đứng ... big grin  rolling on the floor

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, allfriend, nguyenthuy, byphuong, HocThuatPhuongDong, dolechi
Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #146 vào lúc: Tháng Hai 05, 2014, 01:25:29 AM »

Lại Chuyện Nhà Sư

Một nhà sư đi khất thực giữa 1 trưa hè oi bức. Khát quá, bèn vào nhà 1 gia đình bên đường xin nước uống. Một cô gái trẻ vội mang chai nước lọc ra nhưng quên mang ly ra. Vì khát quá nên vị sư kia cầm chai lên uống. Cô gái thấy thế ái ngại và nói:
- Thầy đừng tu, để em lấy...
Vị sư kia liền trả lời:
- Thôi, đừng lấy. Để thầy tu...
Ngày hôm sau…. Ngày hôm sau, gặp thầy, cô gái nói:
-Xin Thầy cứ tu, em vẫn lấy.
Thầy vui mừng đáp:
- Nếu em lấy, Thầy bỏ tu. hypnotized




Lấy ... và tu...

Một thầy tu trẻ đi khất thực qua làng nọ, trời hanh khô.
Mà thầy tu ấy lại đi đường đã khá lâu nên thầy thấy khát nước bèn rẽ vào nhà nọ xin nước uống.
Trong nhà chỉ có một cô gái trẻ.
Cô gái nghe thầy tu hỏi xin nước thì đặt một chai nước xuống hiên nhà rồi quay vào trong định lấy cốc.
Thầy tu tưởng cô đi vào luôn nên mở nắp chai định tu một hơi cho đã cơn khát.
Vừa lúc đó cô gái đi ra, thấy vậy cô kêu lên:
- Thầy đừng tu, để em lấy...
Nhà sư trẻ tuổi hoảng hốt ngắt lời:
- Xin cô đừng lấy, để tôi tu! hypnotized

ST

__________________

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, HocThuatPhuongDong, dolechi
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #147 vào lúc: Tháng Hai 16, 2014, 11:47:20 PM »

Bông Hồng Muộn

  Buổi sáng chị vào trường, thấy cơ man là hoa. Hoa tươi trên các bàn giáo viên, hoa trên tay các em học sinh nam, hoa đầy sân trường và ngoài cổng trường. Đám sinh viên càng ngày càng biết cách làm ăn, không bỏ qua một ngày lễ nào, tiếp thị hoa hồng đến tận trường, thậm chí cả các trường cấp 2. Nào ngày Tết thầy cô 20-11, nào ngày lễ tình nhân 14-2 và hôm nay, đúng ngày quốc tế phụ nữ 8-3.
    Nhìn những bó hoa, đa số là hoa hồng nhung trên tay các học sinh nam, chị không khỏi chạnh nghĩ đến những lớp học trò hàng mươi năm trước. Có đứa hái cho cô một vài cành bông bụp ở vườn nhà, có đứa gom góp đâu đó mấy chùm hoa dại nhưng rất đẹp tặng cô. Những cánh hoa ướt đẫm sương và tươi tắn như chính tâm hồn bọn trẻ khiến đêm về nhìn bình hoa đủ loại cô giáo cứ tủm tỉm cười một mình. Hồi ấy đám học trò của chị ngờ nghệch mà dễ thương làm sao! Giờ thì bọn chúng “điệu đàng” lắm rồi. Những bông hồng đỏ thắm đều được gói giấy thật đẹp, thật sang trọng. Mỗi bông hồng trong những ngày này có khi đến mươi, mười lăm ngàn đồng chứ ít đâu! Đúng là hình thức có tiến bộ hơn nhiều nhưng chả biết tấm lòng người trao tặng có tương xứng vậy không? Bởi “của cho không bằng cách cho” mà!
    Vừa bước vào văn phòng, chị chủ tịch công đoàn đã chận lại hỏi:
    - Sao, hôm qua em theo cô Thủy ra tòa thế nào rồi?
    Chị lắc đầu, ngao ngán:
    - Vẫn là chuyện muôn thuở đó mà. Anh quyết ly hôn, chị quyết không chịu. Hai bên kể xấu nhau nghe mà bắt mệt! Em không hiểu nhỏ Thủy nghĩ sao, thằng chồng “cạn tàu ráo máng” vậy mà nó cứ khư khư là còn thương!
    - Đã bảo nó “tâm thần” mà. Chứ em không thấy chồng nó đưa lý do đó để xin ly dị sao?
    - Thì vậy. Em khuyên nó đồng ý thôi đi, nó lại bảo “Không muốn sau này chồng ân hận”. Mà ngó bộ thằng cha đó thì làm sao ân hận được. Thoát khỏi nhỏ Thủy và hai đứa con nó mừng còn không kịp. Nghe Thủy nói nó đã có sẵn người đàn bà khác rồi mà!
    Chị chủ tịch công đoàn cũng lắc đầu:
    - Thiệt, hết hiểu nổi mấy cô bây giờ! Cô Thủy mới ngoài ba mươi thôi, ráng chịu đau một lần, vẫn còn cả cuộc đời trước mặt. Hay nó muốn kéo nhùng nhằng cho đã nư?
    Không dám lần chần ở những chuyện “rối như canh hẹ” này, chị bước ra ngoài, nhớ hôm nay mình còn rất nhiều chuyện phải làm. Là tổ trưởng nữ công trong ngôi trường có hàng trăm giáo viên mà hơn nửa là nữ, chị phải tổ chức, điều động biết bao thứ trong ngày lễ này. Mỗi năm phải đổi mới trò chơi, đổi mới hình thức đón mừng ngày phụ nữ. Đâu chỉ là những bó hoa được trao tặng cho các cô giáo và các nữ sinh mà còn là các cuộc thi nữ công gia chánh, thi cắm hoa, thi hùng biện hay giới thiệu tuyên truyền sách, có năm lại tổ chức diễn đàn về “tình bạn, tình yêu” cho học sinh, về “ứng xử trong gia đình” cho các chị em trong trường...
    Đang đi dài theo hành lang bỗng có tiếng gọi giật ngược:
    - Chị Nhân ơi!
    Chị quay lại, một thầy giáo trẻ đang nhìn chị cười vui:
    - Năm nay sao mình không tổ chức cho các thầy nấu ăn nữa hả chị?
    Chị cũng cười, biết là anh chàng chỉ hỏi đùa thôi, chứ không thì mặt hắn ta đâu có tươi tỉnh thế kia.
    - Thôi đi ông! Cho mấy ông làm bếp còn mệt hơn tụi tôi tự làm. Phục vụ gì mấy ông!
    Nhìn anh bạn đồng nghiệp trẻ đi khuất sau dãy phòng lớp học, chị nhớ lại mấy năm trước mình đã vận động các thầy trong trường thi nấu ăn để mừng ngày 8-3. Thôi thì mỗi tổ đăng ký làm khéo một món, tổ chiên chả giò, tổ mì xào giòn, cá lóc nướng, gà rô ti... Các ông hăng hái lắm, thiện chí lắm nhưng cuối cùng vẫn là các cô trong tổ xúm nhau làm trước cả dù luật thi “cấm phụ nữ rớ vào”! Khổ nỗi đến cả việc sắp mâm, bày biện ra dĩa cũng phải các cô “cố vấn”. Thi xong, các tổ ngồi xuống liên hoan, các ông thầy hí hửng vênh váo còn các đồng nghiệp nữ, chủ nhân của ngày 8-3 thì phờ phạc, nuốt không vô. Các cô giáo khiếu nại:
    - Thôi, không tổ chức kiểu này nữa nghe, mệt muốn chết!
    Đúng là như câu hát đùa mấy anh chàng hay nghêu ngao:
    Hôm nay ngày 8 tháng 3
    Tui giặt dùm bà cái áo của tui...
    Vậy mà họ còn bày đặt than phiền:
    - Sao năm nào cũng có ngày 8-3 rộn ràng khí thế như vậy, còn bọn tôi sao không có ngày “Phụ nam”?
    Tuy biết chỉ là đùa vui nhưng đôi lúc chị cũng chạnh lòng. Cứ nghĩ giá như không còn ngày lễ phụ nữ này thì mới thực sự là nam nữ bình đẳng phải không? Cứ hô hào, cứ nhắc nhở để nhớ đến vai trò, vị trí người phụ nữ trong gia đình, trong xã hội cũng chính vì họ chưa được coi trọng, chưa có chỗ đứng xứng đáng như lẽ ra phải có. Nghĩ vậy chỉ thêm buồn thôi! Nhớ có lần, cách đây lâu lắm rồi, khi còn đầy nhiệt huyết, chị đã phát biểu với các học trò nữ của mình trên một diễn đàn:
    - Các em phải làm sao cho ngày nào cũng là ngày 8-3 chứ đừng để người ta tổ chức cho mình. Làm sao cho sự bình đẳng về giới tính phải trở thành chuyện tất yếu và bình thường...
    Giờ nghĩ lại, chị mỉm cười, bâng khuâng tiếc nhớ một thời sôi nổi, tràn đầy khát vọng mà cũng thật đáng yêu. Cuộc sống đã mài giũa, gạn lọc và mở ra cho chị nhiều điều. Cái ông thầy thời gian ấy thật khắc nghiệt mà cũng thật sâu sắc làm sao!
    Căn phòng của câu lạc bộ nữ công đông nghẹt người, đa số là các cô giáo và các em nữ sinh tham gia cuộc thi làm thiệp, cắm hoa. Chị đi qua một vòng, nhìn từng chiếc bình hoa vừa hoàn tất đang đợi giám khảo chấm điểm. Đúng là sức sáng tạo của học trò thật phong phú. Mỗi bình hoa một chủ đề, một cách chưng cắm khác nhau. Có bình hoa như “Suối nguồn tuôn chảy” khắc ghi công ơn mẹ, có bình phơi phới vươn lên như “Tuổi thanh xuân”, có những bông hoa cắm trong cát, trong gai góc như tinh thần “vượt khó”, rồi tình yêu, tình bạn, tình thầy trò hòa quyện trong từng cách cắm, từng loại hoa, cành nhánh sử dụng. Rồi thiệp chúc nữa, muôn màu muôn vẻ từ bàn tay khéo léo của các em nữ. Có thiệp giấy, thiệp vải, thiệp tre trúc... Những bông hoa nhỏ xinh xinh, mấy chú bướm xòe cánh sặc sỡ, mấy cành thủy trúc cứng cáp, cành lan mềm mại, cành hồng kiêu sa... Hình như mỗi lần ngắm nhìn những công trình của học trò, người giáo viên trong chị lại thêm chút niềm tin. Tuổi trẻ vẫn còn đó, sự trong sáng vẫn còn đó trong tâm hồn học trò chị... Những bão giông, cuồng loạn dường như chưa thấm thấu sâu vào mái trường này? Chẳng biết chị có “lạc quan tếu” không đây!
    Cũng giống như bây giờ vậy, nhìn mấy cô giáo đang tíu tít ngắm nghía, chấm điểm từng tác phẩm, cô nào cũng hân hoan cười cười nói nói, ai biết được trong lòng họ giấu kín bao nỗi buồn đau, vật vã. Như cô Hạnh, cô giáo dạy nữ công gia chánh đó, cô vừa chia tay với ông chồng tệ bạc, ôm hai đứa con còn trong độ tuổi tiểu học lầm lũi đi về trong căn nhà nhỏ. Đứng kế bên là cô Lan, một cô giáo lớn tuổi sắp hưu, năm vừa qua cô đã phải “đầu bạc khóc đầu xanh” khi thằng con trai gặp tai nạn xe cộ. Còn cô giáo xinh xắn, nhanh nhẩu như lẫn vào đám học sinh nữ kia là cô Thoa, vui vẻ, nhí nhảnh vậy nhưng về nhà là tất bật với bà mẹ nằm liệt giường suốt mấy năm nay, phải gởi hàng xóm trông chừng mỗi khi đi làm... Mỗi người một cảnh đời, một nỗi lo toan phiền muộn mà chị, người tổ trưởng nữ công phải nắm rõ để sẻ chia, an ủi, giúp đỡ. Gánh nặng công việc quả nhiều lúc khiến chị oằn vai, muốn vứt bỏ nhưng lại không đành, bởi suy cho cùng, chị có khác gì đâu!
    Mãi đến tối mịt chị mới về nhà. Dư vị của buổi tiệc còn đọng trên môi và nỗi mệt mỏi càng lúc càng lan dần lan dần khiến chị lơ mơ, ngớ ngẩn thế nào. Cổng nhà đã khóa, thằng con trai chắc đang say giấc nồng. Chị mở cửa phòng, nhè nhẹ bước vào. Mình thật tệ, bận đến nỗi không hỏi được con trai coi hôm nay nó tặng hoa cho ai? Nó đã kết thân với bạn gái nào chưa? Năm nay nó đã 19 tuổi rồi chứ nhỏ nhít gì đâu. Vậy mà...
    Nỗi áy náy, ray rứt càng rõ hơn khi chị bước vào phòng mình. Trên bàn làm việc của chị, một đóa hồng vàng trong chiếc bình nhỏ đang nhìn chị, thoang thoảng hương. Ôi chao, lại bông hồng vàng! Sao mà thằng nhỏ hiểu ý mẹ đến vậy! Chị cúi nhìn bông hồng vàng trong tay mình, bông hồng chị vừa ghé mua ở đầu chợ. Không năm nào chị mang những bó hoa của học trò tặng về nhà. Ở trường suốt cả ngày, sợ hoa héo khô nên chị thường gởi cho các cô khác mang về cắm hộ. Năm nào chị cũng tự mua cho mình một cành hoa hồng vàng cắm vào bình bởi người đàn ông có thể tặng hoa cho chị đã ở một phương trời xa lắc. Ôi, người đàn ông của đời chị! Hình như đã lâu lắm rồi từ khi anh trao cho chị cành hoa hồng vàng cuối cùng, để sau đó chị chỉ cắm toàn hoa hồng vàng trong chiếc bình hoa nhỏ của mình.
    Chị khẽ khàng cắm bông hồng vàng mới mua vào bình hoa, cạnh bông hồng của con trai, lòng nhẹ tênh. Bao nỗi nhọc mệt trong ngày như tan biến hết. Đêm nay, người phụ nữ đã có đến hai đóa hoa hồng vàng. Và những đêm của năm tới, năm tới nữa, đóa hồng vàng trong chiếc bình hoa nhỏ sẽ không còn đứng lặng lẽ, cô đơn. Mặc cho ai đó cho rằng màu vàng là màu của sự phản bội trong tình yêu, chị vẫn yêu thích, vẫn trung thành với nó từ khi đọc truyện “Bông hồng vàng” của nhà văn Nga K.Pau-xtop-xki. Bông hồng vàng của người hốt rác già Samet với ước mơ hạnh phúc cho nàng Suzanne yêu thương, bông hồng vàng từ những nhà văn biết bòn đãi những hạt rất nhỏ của bụi vàng để làm thành tác phẩm của mình, “Bông hồng vàng” của truyện, của thơ...
    Và, chị đã từng có những ngày hạnh phúc rạng ngời như chính những bông hồng vàng chị từng chắt chiu. Một bông, rồi hai bông, ba bông... Bao nhiêu đóa hoa anh chiều theo ý thích của người yêu trao tặng chị trong ngày lễ tình nhân, ngày tôn vinh phụ nữ, ngày sinh nhật và... bao nhiêu ngày khác nữa, những ngày chị đắm say trong “Hoa vàng mấy độ” ấy. Lâu lắm rồi chị không muốn nhớ, không muốn ngoái đầu nhìn lại. Vậy sao đêm nay, từ một bông hồng muộn màng khuya khoắt chị lại ngậm ngùi xao xuyến thế kia?
    Người phụ nữ lặng lẽ thay quần áo, mở ngọn đèn ngủ màu xanh nhạt rồi lên giường nằm, thao thức bồi hồi như cô gái trẻ thuở nào xa. Trong bóng đêm, hai đóa hồng vàng trong chiếc bình nhỏ vẫn lung linh, lung linh như một điểm sáng nồng ấm, thân thuộc đưa chị vào giấc ngủ an lành.
   
Tác Giả: Nguyễn Ngọc Tuyết

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
HocThuatPhuongDong
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #148 vào lúc: Tháng Hai 17, 2014, 10:13:09 PM »

Thiên Thần Đôi

Tác Giả: nhiều tác giả

 
    Ngày 9-12
     
     
    Tỉnh dậy sau khi nghe tiếng chuông đồng hồ báo thức, tôi mỉm cười và vui thích khi nghĩ rằng... chỉ còn một ngày nữa thôi. Tôi rời khỏi giường, thong thả mặc quần áo vào. Lục lọi vài phút trong bếp, tôi tự làm cho mình một chen bột ngũ cốc và một miếng pizza còn dư của tối qua. Sau khi xem bộ phim hoạt hình, chơi vài trò chơi và chat qua mạng với bạn bè, tôi chợt nhớ mình chưa mua quà cho mẹ! Mà hôm nay là ngày trước Giáng Sinh và các cửa hiệu cũng sắp đóng cửa rồi! Thế là tôi xỏ vội chân vào giày, chộp lấy tấm ván trượt patin và lao vun vút tới khu thương mại gần nhà.
    Tôi đẩy cánh cửa khổng lồ bằng kính, bước vào bên trong , để rồi nhìn thấy một cảnh tượng không thể tin được. Khắp nơi, người ta chạy đi chạy lại, mặt mũi căng thẳng, cố tìm cho được những món quà tuyệt vời để tặng người thân. Đúng là cảnh tượng điên loạn trước mặt tôi. Khi tôi đang tìm cách chen qua đám đông thì một người đàn ông - mặc áo khoác đen - bước lại gần tôi và nói bằng giọng tuyệt vọng, rằng ông ta bị mất cái bóp da màu nâu.
    Trong khi tôi mở miệng, ông ta díu một tấm cạc vào tay tôi và nói tiếp:
    - Làm ơn gọi cho tôi tại số này nếu tình cờ cháu tìm thấy nó.
    Tôi nhìn ông ta, nhún vai và trả lời:
    - Vâng. Không sao. Cháu sẽ gọi.
    Ông ta quay đi, còn tôi tiếp tục chen qua đám người đông đúc để tìm một món quà cho mẹ.
    Tôi tìm kiếm khắp nơi, cửa hiệu nào cũng bước vào, phóng ba bậc lên lầu rồi phóng hai bậc xuống đất, nhưng hầu như tôi chẳng gặp may mắn gì cả. Cuối cùng, khi tới khu vực điêu tàn cuối khu thương mại, tôi nhìn thấy một cửa hiệu bán đồ sứ và đồ pha lê. Hình như nó vẫn còn một số mặt hàng có giá trị. Tôi nghĩ, vào xem cũng chẳng mất gì nên tôi bước vào trong luôn.
    Những người mua quà Giáng Sinh đan bới tung các thùng đựng hàng để tìm một món ưng ý. Họ bày bừa chúng đầy trên sàn và chẳng ai buồn ra tay dọn dẹp lại. Khung cảnh thật kinh khủng. Nó giống như căn phòng ngủ dơ bẩn với hàng trăm bộ quần áo bốc mùi bị quăng bừa bãi khắp nơi.
    Khi tôi cố len lỏi qua các thùng giấy, tôi vấp phải một thùng hàng nhỏ để ngay giữa lối đi, thí là tôi té dập mặt xuống đất. Vừa thất vọng, vừa mệt mỏi sau hàng giờ đồng hồ tìm kiếm, tôi đứng lên, hét to một tiếng và đá mạnh vào cai thùng - thủ phạm khiến tôi bị té. Nó bay lên cao rồi va phải bức tượng thạch cao khiến bức tượng nghiêng ngả. Đúng là "giận quá hóa ngu", nhưng may là tôi chưa làm đổ bể đồ đạc của cửa tiệm.
    Khi tôi lượ cái thùng lên để trả nó về chỗ cũ, tôi để ý thấy một hộp giấy màu xanh, dẹp lép, bị mấy tờ giấy gói hàng che lấp. Tôi mở cái hộp ra, bên trong là một cái dĩa thủy tinh màu xanh tuyệt đẹp, có vẽ cảnh Chúa Giáng Sinh. Trời! Đúng là nó rồi! Một món quà hoàn hảo, đang nằm lăn lóc dưới mớ rác rưởi để chờ tôi đến mua! Tôi sung sướng bật cười to, cầm nó lên và xăm xăm đi tới phòng thu ngân.
    Khi cô thu ngân rung chuông gọi tới phiên tôi, tôi thò tay vào túi để lấy tiền. Nhưng túi quần của tôi hoàn toàn trống rỗng! Tôi bắt đầu lay hoay lục tìm cái bóp thì mới hay là đã để quên nó ở nhà! Trời, đây là cơ hội cuối cùng để tôi mua món quà Giáng Sinh tặn vì, vì chỉ mười phút nữa là khu thương mại đóng cửa rồi! Mà hôm nay là ngày trước Giáng Sinh! Nếu tôi trượt patin về nhà rồi qusy trở lại cũng mất hai mươi phút! Tôi biết làm sao đây?
    Thế là tôi hành động. Tôi làm điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra: là chạy ra ngoài tiền sảnh và xin tiền mọi người. Một số người nhìn tôi, tưởng tôi điên. Một số khác phớt lờ, không thèm để ý. Cuối cùng, tôi chịu thua, bèn ngồi phịch xuống một băng ghế lạnh lẽo, cảm thấy mình chỉ là kẻ hậu đậu. Tôi gục mặt xuống, tự hỏi bây giờ mình làm gì đây?
    Trong lúc suy nghĩ, tôi để ý thấy một sợi dây giày bị tuột ra. Ồ hay thật! Lúc này, tôi chỉ cần vấp lên sợi dây giày của mình và té gãy cổ nữa là đủ bộ! Đó sẽ là kết thúc tuyệt hảo cho chuyến đi vô ích này!
    Khi tôi khom người cột lại sợi dây giày, tôi nhìn thấy một cái bóp da màu nâu đang nằm nơi chân ghế. Tôi không biết đây có phải là cái bóp mà người đàn ông mặc áo khoác đen bị mất hay không. Tôi mở bóp ra. Đúng rồi. Tấm hình dán trên bằng lái xe đúng là khuôn mặt của ông ta. Rồi miệng tiô há hốc ra khi tôi phát hiện có ba trăm đô la trong ngăn đựng tiền.
    Không cần suy nghĩ thêm, tôi biết mình phải lam điều đúng đắn. Tôi chạy đi tìm buồng điện thoại công cộng, dùng dịch vụ "người nghe trả tiền" để gọi tới con số in trên tấm cạc. Người đàn ông trả lời ngay, nói rằng ông ta vẫn còn ở trong khu thương mại. Giọng ông ta vui vẻ và nhẹ nhõm hẳn. Ông ta hỏi tôi có thể tới gặp ông ở cửa hiệu giày được không - ngẫu nhiên sao, cửa hiệu giày nằm gần cửa hiệu bán đồ sứ và pha lê! Khi tôi tới đó, người đàn ông xúc động tới nỗi cứ cảm ơn tôi hàng chục lần trong khi ông ta kiểm tra xem tiền bạc và thẻ tín dụng có còn không.
    Tôi quay đi, lê bước ra khỏi khu thương mại và thiểu não trở về nhà. Chợt, có người chụp lấy vai tôi. Té ra là ông ta. Đứng đối mặt với ông ta, tôi khẳng định rằng tôi không lấy thứ gì trong bóp cả. Ông ta thành thật trả lời:
    - Vâng. Tôi đã thấy điều đó. Thế mà tôi cứ không tin rằng trên đời này sẽ có một đứa trẻ trả lại toàn bộ số tiền mà nó lượm được, khi nó có thể lấy đi một ít mà không ai biết.
    Rồi ông mở bóp ra, đưa tôi bốn tờ giấy hai mươi đô la và cảm ơn tôi một lần nữa.
    Sung sướng cực độ, tôi nhảy vọt lên trời, hét to một tiếng. Lần này tới phiên tôi cảm ơn ông, nói rằng tôi phải nhanh chân chạy vào trong kia, mua một món quàa để tặng mẹ tôi trước khi khu thương mại đóng cửa. Một phụ nữ rất tử tế, đồng ý cho tôi lách vào.
    Tôi mua được cái dĩa bằng thủy tinh, và lao như gió trên tấm trượt patin để về nhà. Tâm hồn tôi khoai khoái vì mọi việc đã được giải quyết xong xuôi. Tôi thấy mình đang huýt sáo nhiều lần một điệu thánh ca mà tôi đã nghe tối hôm trước. Đột nhiên, tôi nhận ra một điều thú vị. Hình như tôi là thiên thần Giáng Sinh của người đàn ông khi ông ta bị mất cái bóp, ngược lại, ông ta là thiên thần Giáng Sinh của tôi khi tôi để quên bóp ở nhà. Tôi nghĩ: Đúng là thiên thần đôi! Và tôi biết mình sẽ nhớ mãi kỷ niệm của ngày hôm nay, ngày trước ngày Giáng Sinh.
    Sáng hôm sau, mẹ tôi mở món quà của tôi ra. Vẻ mặt bà đã cho tôi biết rằng bà rất yêu thích món quà dễ thương đó. Rồi tôi kể cho mẹ nghe về các biến cố đã xảy ra khi tôi tìm cách mua cho được món quà. Điều đó khiến cái dĩa thủy tinh càng có ý nghĩa đặc biệt đối với mẹ tôi hơn.
    Cho tới hôm nay, mẹ tôi vẫn cất cái dĩa thủy tinh màu xanh trong tủ búp-phê. Tất nhiên là nó nhắc mẹ tôi nhớ tới tôi, đồng thời, nó cũng nhắc tôi nhớ rằng những điều kỳ diệu có thể xảy ra dù ta không hề mong đợi. Đặc biệt trong khoảng thời gian màu nhiệm có cái tên là Giáng Sinh.
    David Scott. 16 tuổi
   

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
HocThuatPhuongDong
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #149 vào lúc: Tháng Hai 21, 2014, 12:38:14 AM »

Ở trường học, việc được gặp những nhân vật cấp cao, gặp giám đốc của trường hay là ngay cả gặp trưởng khoa cũng là điều hiếm thấy. Vậy mà trong viện dưỡng lão cao cấp này, những nhân vật nổi tiếng ấy lại vô tình trở thành bệnh nhân của con. Ngoài ra còn có cảnh không thể nào tin được giờ những người ấy về hưu sống ở đây, bệnh tật triền miên, mất trí, trầm cảm cùng những loại bệnh khác của vô thường kéo đến làm cho họ trông thật thảm thương, tội nghiệp. Vì thế mỗi khi khám bệnh, trả lời, lấy máu hay chẩn đoán họ xong, con cũng hốt hoảng khi được giới thiệu về lịch sử của họ.


Những người nổi tiếng,sang trọng, quyền uy tột bực ngày xưa giờ lại là như thế này sao? Mấy mươi năm về trước có bao giờ họ nghĩ đến lúc mình như thế này không? Giờ họ ở đây dù giữa môt viện dưỡng lão hiện đại, sang trọng, nhưng vẫn sống một mình giữa những ngôi nhà lớn. Họ đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn muốn cố gắng sống một mình, tự làm mọi việc, cần lắm họ mới thuê người và tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Tuy nhiên, một số người phải chuyển đến nơi cần có y bác sĩ chăm sóc nếu họ không thể tự mình làm hoặc nếu tâm trí của họ có vấn đề. Nhìn cảnh những người sống ở đây dù là tự lập hay có sự giúp đỡ đều thầy ảm đạm, thương cảm làm sao ấy.
 
Đi ngang qua phòng ăn trong giờ trưa, những cụ ông cụ bà thiểu não ráng nhai từng muỗng cơm rất tội nghiệp. Đôi khi họ vừa ăn vừa ngủ và chỉ tỉnh dậy ăn tiếp nếu ai nhắc nhở họ. Xung quanh những chiếc ghế sang trọng là một số cụ già đang nằm thất thểu, một số mất trí cuồng loạn nói liên hồi và một số chẳng buồn cử động chẳng thấy một sức sống nào. Cả một màu ủ rũ, ảm đạm bao phủ trên những con người một thời vĩ đại giữa bao nhiêu của cải vật chất, tiện nghi hiện đại thuộc quyền sở hữu của họ nhưng chẳng ai còn có thể biết mình đang tận hưởng và làm gì cả.
 
Tự nhiên, con lại thấy thương và buồn cười với sự ngược đời. Con người ta phải khổ đau lặn ngụp suốt ngày, hành hạ thân xác của mình để kiếm tìm cho được những thứ ngũ dục thế gian, những vật chất bên ngoài trang hoàng lên cho bản thân mình, để mua vui thoáng chốc với tâm hơn thua và để thỏa mãn chút ham muốn của tâm. Để rồi giờ đây ở những giờ phút cuối đời, bên những tiện nghi ấy cũng vẫn chẳng ham đua, sao mà lại khổ đến vậy.
 
Những cụ ông cụ bà trong viện dưỡng lão này đã sắp đến ngày lần lượt về bên kia thế giới. Chỉ một làn gió làn suơng vô tình cũng có thể đưa thân trở về cát bụi. Kiếp người thật mong manh nhẹ thoảng bay ngang. Tất cả như một vở tuồng biến chuyển đủ thứ vai, hết vở lại xuống. Còn chăng là những hơi ấm tình thương lan tỏa trên khắp các nẽo đường và giữ tâm mình bất động giữa khổ đau của dòng đời.

Một kiếp sống nhẹ tựa lông hồng sa chân biết đến chừng nào mới có thể mong trở lại làm người. Thiên nhiên đẹp như thế nhưng chẳng ai lo chăm giữ vui chơi. Tâm mình đẹp trong thuần khiết với bổn tâm thanh tịnh nhưng chẳng ai muốn giữ lấy chỉ mãi chạy theo ngã trần. Bình yên thanh tịnh sao khó giữ mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ này quá đi thôi.
 
Nhìn cảnh tượng buồn thương ấy con chỉ biết niệm Phật rồi nhanh chóng mở cửa thoát ra ngoài. Thế giới bên ngoài giữa thiên nhiên cỏ cây mới là nơi con muốn đến. Đường rộng thênh thang, gió thổi qua những rặng cây thêm âm thanh vi vu vui thích. Con ngồi xuống trên băng ghế kế bên vệ đường khuất tầm nhìn ngắm cây xanh và nghe chim hót. Không biết bao nhiêu tiếng chim hót, ve kêu tạo nên một bản hòa nhạc của núi rừng. “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”.

Không, đây là tiếng chim hót giữa rừng cây ở viện dưỡng lão làm tăng thêm chút sinh khí buồn ảm ở đây. Cảnh quá đẹp và hữu tình nhưng chẳng ai dạo bước chỉ mỗi mình con. Thỉnh thoảng lắm mới có một hai người giúp việc hay một ông cụ nào đó đi xe đạp chạy qua cũng ngoái cổ ngước nhìn con một thân đi dạo khi đang mặc trên mình chiếc áo blouse trắng của thầy thuốc. Khung cảnh thật bình an làm tâm con không hề nổi sóng.
 
Lâu lắm rồi con mới thấy dễ chịu, sảng khoái và thích được ở mãi giữa thiên nhiên như vậy. Dưới chân là hoa nở, cỏ xanh trải thảm ngút ngàn còn trên đầu là cây xanh hòa điệu với biết bao nhiêu tiếng chim hót liên hồi. Chỉ cách nhau một vài con đường và một cánh rừng thì bên ngoài kia là cả một cuộc sống tấp nập, bon chen, ồn ào, mỏi mệt mà đôi khi con cũng dừng lại tự hỏi mình đang chạy đi đâu. Chỉ cách một cánh cửa nhưng bên trong là một sự ảm đạm của những con người một thời quyền uy lỗi lạc. Con ước ao ngày nào mình cũng được sống và đi dạo trong khung cảnh như thế này thì làm sao còn biết đếm tham sân si.
 
Tiếng chuông từ đâu điểm canh kéo con về với thực tại. Đã đến giờ con phải trở vào tiếp tục vật lộn với bệnh tật, mang lại những gì có thể cho sức khỏe, bình an của bệnh nhân mình. Người sung sướng giàu sang hay nghèo khổ khi thân bệnh đến đều như nhau, đều đau khổ cả. Bao nhiêu năm con đã nhờ thân này bước đi trả nghiệp liệu còn được bao nhiêu lâu nữa thì sẽ được thoát ly lưới trần này. Nghiệp duyên bao phủ hằng sa chỉ mong tịnh tâm để bớt đi phiền muộn và không phải tạo thêm ác nghiệp. Mong cho tâm mình ngày nào cũng được thanh thản bình yên như cuộc dạo chơi giữa hồng trần nơi bên ngoài viện dưỡng lão hôm nay.


“Xin cho bốn mùa
Đất trời lặng gió
Đường trần con đi
Hoa vàng mấy độ.”
 

Ngọc Hằng - Vườn hoa Phật giáo[/size][/color]

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
allfriend, HocThuatPhuongDong, SCC
Logged

Kính.
 
 
Trang: 1 ... 8 9 [10] 11   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.216 seconds với 24 câu truy vấn.