Tháng Tư 17, 2021, 12:44:03 AM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1] 2 3 ... 11   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: Truyện Ngắn  (Đọc 40718 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« vào lúc: Tháng Hai 11, 2011, 05:53:35 AM »

     Lòng mẹ
Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, đĩa, quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ lên nữa.
(Võ Thanh An)


    Chuyện của nội
Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít... Dường như nội cũng mừng lắm. Nội vào ra,
hết sờ cái cột sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm... Từ ngày lên máy bay cho đến khi đinh cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm.
Chiều đông ảm đạm nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...
(Nguyễn Quốc Việt


NGÀY SINH NHẬT ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
DIỆU AN

Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.
     Kính .

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, chanhnguyen, nhuocthuy, 8N, ngodao, Tsunami, giacnamkha, ongdia, thuongnhotrangian, Thiện Tịnh, vukhoan19862012
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Tư 03, 2012, 05:21:59 AM »

Một việc nhỏ..!!
Một gia đình gồm 2 vợ chồng
và 4 đứa con nhỏ. Dịp hè, cùng đi nghỉ mát ở một bãi biển. Bọn trẻ rất thích tắm biển và xây những tòa lâu đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều và ngồi uống nước trên bờ, dõi nhìn các con vui đùa không quá xa ngoài kia phía trước mặt.

Thế rồi chợt trông thấy một bà cụ nhỏ nhắn, ăn mặc xuyềnh xoàng, trên tay cầm một chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đã bạc trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho khuôn mặt nhăn nheo của bà càng khó coi. Bà cụ lẩm bẩm một điều gì đó, dáo dác nhìn rồi thỉnh thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ gì đó trên bãi biển, bỏ vào cái túi.

Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ý nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta đi chỗ khác kiếm ăn.

Cụ già không biết có nghe thấy gì không giữa tiếng sóng biển ì ầm, chỉ thấy bà từ từ tiến về phía họ. Thế rồi cụ bà dừng lại, nhìn mấy đứa trẻ dễ thương đang ngơ ngác nhìn mình. Bà mỉm cười nhưng không ai đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Bà cụ lẳng lặng làm công việc khó hiểu của mình. Còn cả gia đình kia thì chẳng còn hứng thú tắm biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên bãi biển.

Trong lúc chuyện trò với người phục vụ bàn ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và họ... sững sờ : Bà cụ ấy là người dân ở đây, từng có một đứa cháu ngoại vì bán hàng rong trên bãi biển, vô tình đạp phải một mảnh chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi bệnh viện cấp cứu không kịp và đã chết không lâu vì bệnh uốn ván. Từ dạo ấy, thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng lẽ đi dọc bãi biển, tìm những mảnh chai, mảnh sắt hoặc hòn đá có cạnh sắc. Mọi người hỏi lý do thì bà đáp mà đôi mắt ướt nhòe: "Ồ tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên bãi biển mà không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng thương của tôi !".

Nghe xong câu chuyện người chồng vội vã chạy xuống bãi biển mong có thể nói một lời xin lỗi và một lời biết ơn chân thành, nhưng bà cụ đã đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ còn là một cái chấm nhỏ trên bãi biển vắng người khi chiều đang xuống.

   Sưu Tầm

    Kính . party

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
giacnamkha, ongdia, thuongnhotrangian, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, Tsunami, vukhoan19862012
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Tư 03, 2012, 05:25:32 AM »

5 phút...
Trong công viên, một người phụ nữ ngồi gần một người đàn ông trên băng ghế gần sân chơi cho trẻ em.

“Đó là con trai tôi”, người phụ nữ vừa nói vừa chỉ tay về phía cậu bé mặc áo len đỏ đang chơi cầu trượt.

“Nó trông rất khoẻ mạnh” người đàn ông đáp lời.

“Còn con trai của tôi là đứa mặc áo len màu xanh ấy”.

Nói rồi, ông ta nhìn đồng hồ và nói với theo cậu con trai: “Về thôi, Todd”, cậu bé tên Todd quay nhìn bố nài nỉ: “5 phút nũa thôi mà bố, chỉ 5 phút nữa thôi”.

Người đàn ông khẽ gật đầu và cậu bé lại tiếp tục chạy nhảy với vẻ rất sung sướng.

5 phút trôi qua, người cha đứng dậy và nói: “Sao? Bây giờ chúng ta về được chưa con?”. Todd lại nài nỉ một lần nữa: “Bố, 5 phút nữa, chỉ 5 phút nữa thôi!”.

Người đàn ông lại mỉm cười và nói: “Được rồi!”.

Người phụ nữ thấy vậy bèn thốt lên: “Ông thật là một người cha kiên nhẫn”.

Người đàn ông cười và chậm rãi nói: “Con trai cả Tommy của tôi bị một kẻ lái xe say rượu **ng chết năm ngoái trong khi nó đang chạy xe đạp gần đây. Tôi chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể ở bên nó dù chỉ 5 phút. Tôi nguyện rằng sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó với Todd. Todd nghĩ nó có 5 phút để chơi đùa. Nhưng sự thật là tôi đã có thêm 5 phút nữa để nhìn nó chơi đùa”.
 
    Sưu Tầm .

    Kính. party


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
giacnamkha, ynguoiloitoi, ongdia, thuongnhotrangian, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, Tsunami, vukhoan19862012, Jiro
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Năm 12, 2012, 09:17:25 PM »

Câu chuyện tình yêu..[/color]
Cynthia và Alvin chơi với nhau từ nhỏ , và khi lớn lên một chút , tình bạn của họ chuyển thành tình yêu , nhưng bố mẹ hai bên không đồng ý .
Rồi Alvin nhận được một học bổng du lịch . Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin , bố mẹ cậu tím đến Cynthia , yêu cầu cô tránh mặt Alvin . Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia đồng ý .
Alvin cực kỳ suy sụp . Vài ngày sau ,Cynthia nghe chị gái Alvin nói rằng cậu đã tới London .
Nhiều tháng trôi qua , Cynthia không nhận được tin gì từ Alvin . Đôi khi , ko chịu nổi nữa , cô gọi điện cho chị gái Alvin để hỏi thăm . Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh , học giỏi và đã có bạn gái mới .
Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn , dù biết đó là điều tốt nhất của Alvin . Cô cố quên Alvin , nhưng ko thể . Cynthia trở nên tuyệt vọng , mệt mỏi và hay khóc .
Một đêm , khi Cynthia đang khóc , thì có tiếng chuông điện thoại . Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin :
- Cynthia , đừng khóc . Anh sắp về nhà rồi , chờ anh nhé !
Chỉ được có thế , rồi Alvin vội vã gác điện thoại .
Đêm hôm đó , Cynthia nằm mơ thấy Alvin . Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi . Alvin nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia , rằng cậu ko hề có bạn gái mới . Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất .
Sáng hôm sau , Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin , kể lại mọi chuyện và hỏi có phải Alvin sắp về không .Chị gái Alvin chợt òa khóc :
- Cynthia , xin lỗi em , tất cả là do chị nói dối đấy . Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô .... Alvin từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ..... Chị đã nghĩ là có thể nói dối để em quên Alvin đi....
Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng đêm hôm trước , Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi .
Nhưng Cynthia không tin . Cô tin rằng Alvin sẽ gọi điện lần nữa . Và đúng như thế , khoảng bằng giờ đêm trước , điện thoại reo . Cynthia nhấc máy ngay lập tức .
Lần này , Alvin nói nhiều hơn , rằng cậu chưa bao giờ quên Cynthia , rằng cậu không ở cạnh Cynthia được , nhưng họ vẫn có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy .
- Anh đã sửa điện thoại rồi à ? - Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua .
- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu , máy vẫn hỏng mà !

                                 -----------------------------------------------------------------------------------------------

Những lời chưa nói gửi Mẹ kính yêu

“Con không đợi đến ngày kia mình mất mẹ mới giật mình khóc lóc. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ…”.

Hôm trước, vô tình nghe tin Mẹ của một người bạn qua đời, cảm xúc của con thật khó tả. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình con mới có cảm giác sợ hãi đến thế. Hai mươi bốn tuổi, cái tuổi cứ tưởng chừng như trưởng thành, cái tuổi đủ để cảm nhận những đắng cay để có những bài học trong cuộc đời nhưng Mẹ ơi, con vẫn chưa sẵn sàng đón nhận nỗi đau đó.

Con khóc, khóc cho sự đau đớn trước mất mát to lớn của người bạn mình. Con khóc vì lo sợ, con sợ một ngày nào đó con bỗng dưng mồ côi Mẹ. Con sợ cứ mỗi mùa Vu Lan tới trên ngực con không phải là một hoa hồng đỏ thắm tự hào vì có Mẹ mà thay vào đó là hoa hồng trắng đầy nước mắt và sự tủi thân, mất mát.

Những lời chưa nói gửi Mẹ kính yêu

Con sợ một ngày nào đó con bỗng dưng mồ côi Mẹ

Mẹ của con không hoàn mỹ, Mẹ không phải là một bà mẹ tâm lý dạy con bằng những lời ngọt ngào nhưng, Mẹ là người mẹ chất phác, cả cuộc đời vất vả để con có thể bình yên. Con luôn tự hào về điều đó.

Con vẫn nhớ…

Cái ngày con bị tai nạn ở chân, khi người ta chở con đến nhà trong tình trạng máu me bê bết do sự nghịch ngợm ham chơi, ba bảo phải đợi rửa hết vết máu rồi đem đến bệnh viện nhưng mẹ cứ nhất quyết không chịu. Mẹ cãi nhau với ba để đưa con đến bệnh viện sớm nhất.

Trên tấm lưng gầy gò mẹ cõng con đoạn đường dài từ cổng bệnh viện đến phòng tiểu phẫu. Chưa bao giờ con nghĩ Mẹ mình có thể khỏe như thế. Mẹ vừa cõng con chạy, vừa khóc. Mẹ nói giá như Mẹ gánh được nỗi đau của con thì dù thế nào Mẹ cũng chịu được. Lúc đó, con chỉ biết ôm lấy bờ vai Mẹ, con thấy mình được che chở, bình yên vô cùng.

Lần đầu tiên trong cuộc đời con thấy thương Mẹ như thế!

Con vẫn nhớ…

Lần đầu tiên con đi học xa nhà để vào thành phố học, tối đó Mẹ trằn trọc không ngủ vì lo lắng. Dù không nói nhưng con biết lúc đó Mẹ đang sợ, Mẹ sợ đứa con bé bỏng của Mẹ không đủ trưởng thành để tự lập giữa thành chốn Sài thành nhiều cạm bẫy. Mẹ sợ những lúc trở trời ốm đau không ai chăm sóc con. Nhưng Mẹ vẫn phải để con đi vì ngoài kia dù có cạm bẫy nhưng đó mới chính là nơi giúp con lớn lên, trưởng thành với cuộc sống.

Những lời chưa nói gửi Mẹ kính yêu

Nhưng Mẹ vẫn phải để con đi đến nơi giúp con lớn lên

Con còn nhớ…

Em con viết thư nói rằng từ lúc con đi, tối nào Mẹ cũng khóc. Cứ thấy tiếng còi xe là Mẹ giật mình thức giấc chạy ra cổng để ngóng con dù trời đã rất khuya. Em còn nói Mẹ bị tai nạn gãy chân nằm một chổ nhưng không muốn con biết, sợ ảnh hưởng đến việc học tập.

Mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con nhưng Mẹ ơi, Mẹ có biết rằng tim con đau thế nào khi nghe tin đó. Con thấy mình bất hiếu lắm. Con tự trách mình sao vô tâm đến thế. Ngay đêm hôm đó, con đã bắt xe vượt qua mấy trăm cây số để về nhà, tiếng còi xe lần này đã mang con về với Mẹ.

Và con…

Dù có những lúc vấp ngã, tất cả đã bỏ rơi, quay lưng lại với con, thì bên con vẫn còn một điểm tựa chắc chắn đó là Mẹ.

Người không bao giờ quay lưng lại với con là Mẹ. Người luôn bên con trong những lúc đau thương nhất cũng vẫn là Mẹ.

Nhưng có những lúc con vui nhất, hạnh phúc nhất thì người đầu tiên con nghĩ đến không phải là Mẹ. Con vô tư với những bữa tiệc chiêu đãi bạn bè, những cuộc vui mà con quên mất Mẹ. Nhưng con biết nhưng Mẹ vẫn bao dung không một lời trách móc, Mẹ sẽ vẫn mỉm cười vì con Mẹ chỉ mãi là trẻ con, trẻ con thì vô tư, hồn nhiên phải không Mẹ?

Những lời chưa nói gửi Mẹ kính yêu

Hãy bên con và đi cùng con suốt cuộc đời này Mẹ nhé

Mẹ ơi!

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ

Với con, Mẹ là một tiếng gọi thiêng liêng và cao cả nhất trên cuộc đời này. Con thấy mình thật hạnh phúc khi còn có Mẹ. Con biết dù cuộc sống không được như con mong muốn nhưng con vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Con biết sẽ có rất nhiều bông hồng trắng cài lên ngực áo, những giọt nước mắt của nhiều người khi mùa Vu Lan lại về để con thấy mình thật hạnh phúc biết bao khi con còn có Mẹ.

Hãy bên con và đi cùng con suốt cuộc đời này Mẹ nhé!

Phan Nguyễn

  P/S: Nhân ngày của Mẹ, xin thay mặt những người con gửi đến các mẹ lời chúc sức khỏe và thành công, luôn vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống. Chúng con luôn tự hào là con của mẹ và hạnh phúc khi có mẹ trên mỗi bước đi của chúng con dù cuộc đời còn lắm chông gai. Hãy luôn là chỗ dựa vững chắc và là bến đỗ bình yên của chúng con mẹ nhé. Con yêu mẹ! (Ad: HP)


       Sưu Tầm.

       Kính. party

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Thiện Tịnh, ongdia, Ngoisaobiec, Tsunami, vukhoan19862012, Jiro
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 12, 2012, 09:20:56 PM gửi bởi byphuong » Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Năm 14, 2012, 02:10:53 AM »

Cho & nhận

GN - Chu Mạnh Trinh tiên sinh đã gọi Cực lạc quốc là Lạc phố, tức là phố Cực lạc hay là phố An lạc. Câu cuối cùng của Bài tựa Truyện Kiều, tiên sinh viết: “Bóng hoàn bội tưởng ra vào Lạc phố” (bản dịch của Đoàn Tư Thuật). Không phải chỉ riêng tiên sinh mà ngay cả chúng ta đang sống ở cõi Ta-bà cũng đều cố gắng tu tâm dưỡng tánh, không làm việc ác, siêng làm điều thiện; cầu mong sao khi rời cõi tạm này sẽ được vãng sanh về Tây phương Cực lạc hay theo cách gọi rất hay của Chu Mạnh Trinh là Lạc phố.

Chưa biết ngày nào chúng ta về Lạc phố. Ngày ấy, không ai biết trước được. Lẽ thường, ai cũng muốn được cư trú ở cõi nước an lạc, hạnh phúc và tự do. Chúng ta rất muốn xa rời cái bờ mê muội của sự ghen tỵ, kỳ thị, hận thù và sầu khổ để tới bờ của từ bi, hỷ xả, của an lạc, hạnh phúc và thảnh thơi. Đức Thế Tôn đã hiến tặng cho chúng ta một pháp tu rất mầu nhiệm, đó là Bố thí Ba-la-mật. Chúng ta có thể thực tập pháp tu này để vượt qua bờ bên kia ngay trong đời sống hàng ngày, xây dựng một phố an lạc ngay bây giờ, ở đây, nơi chúng ta đang sống, bằng pháp tu này. Bố thí Ba-la-mật là  pháp tu đầu tiên trong Lục độ (bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ).



Hạnh bố thí là cúng dường, hiến tặng hay san sẻ cho mọi người một điều gì đó như vật chất, tiền bạc (tài thí), những lời khuyên hướng thiện, những lời nói khai tâm mở trí (pháp thí) và sự an ủi, chở che, giúp vượt qua nỗi cô đơn, sợ hãi (vô úy thí). Trong đó, giúp người chuyển hóa được khổ đau và sợ hãi là pháp tu cao quý nhất trong các loại bố thí. Thực hành sự cho đi mà nhẹ nhàng, thảnh thơi, chẳng luyến lưu, không vướng bận bất cứ điều gì thì đạt đến Bố thí Ba-la-mật, xả ly tuyệt đối, đến bờ kia.

Khi ta đem lòng giận một ai đó thì ta đau khổ. Nếu ta thực tập bố thí, buông bỏ sân hận thì niềm sân hận trong ta được chuyển hóa và ta vượt sang được bờ bên kia tức khắc; bờ của vô sân, an lạc, hạnh phúc và từ bi. Ta biết trong chiều sâu tâm thức của ta đều có hạt giống của sự độ lượng, sẵn lòng muốn hiến tặng, đem cho người khác niềm vui, niềm hạnh phúc. Những hạt giống và tâm hành này luôn có mặt trong ta.

Sự bố thí xem ra cũng đơn giản và tự nhiên, phát xuất từ cái tâm thương yêu vô điều kiện. Người mới thực tập việc bố thí, cúng dường, hiến tặng thì hay ngại được bố thí, tức là nhận quà của ai đó. Thế nhưng, tương quan giữa cho và nhận là một điều lý thú, cho tức là nhận mà nhận tức là cho; sự thay đổi ngôi vị này khiến cho ta phải vắt óc suy gẫm. Người phương Tây nói “Give and take” cũng hàm nghĩa như vậy.

Có một lần tôi được đọc một câu chuyện viết về thầy Thiên Ân của một tác giả nữ, cô này là đệ tử của thầy. Khi thầy Thiên Ân sắp mất, cô thường hay đến thăm thầy và cô rất buồn khi chứng kiến cái cảnh thầy đau đớn vì bệnh tật. Cô suy nghĩ hoài mà không biết làm gì cho thầy vui, để thầy bớt đau. Một hôm khi cô hỏi: “Thầy muốn con làm gì?” thì thầy bảo cô mua cho thầy chiếc mũ đội cho ấm đầu. Hôm đó là ngày cuối tuần, đã 7 giờ tối, các tiệm lớn đều đóng cửa, nhưng thầy muốn cô đi mua ngay. Cô đành chạy ra một tiệm nhỏ lúc đó còn mở cửa mua ngay chiếc mũ đem về. Thầy nhận và tỏ vẻ rất hoan hỷ. Còn cô thì khỏi phải nói, rất vui vì làm được một việc vừa lòng thầy.

Sau đó ít lâu thầy qua đời. Khi cô tới dọn dẹp phòng thầy, cô thấy trong tủ thầy có cả tá mũ đủ loại rất đẹp. Chiếc mũ cô mua biếu thầy hôm nọ thuộc loại tầm thường nhất. Cô chợt tỉnh ra. Tưởng là cô đã làm cho thầy vui. Cô là người cúng dường, là người làm phước. Thực ra, chính thầy đã cho cô cơ hội để cô được vui một lần cuối với thầy, để cô được phước báu. Vậy là chính cô mới là người nhận, người mang ơn. Từ câu chuyện đó, cô nhận biết trong cuộc đời nghĩ tới cùng nhiều khi người cho lại chính là người nhận. Người nhận lại là người cho. Không biết ai là người cho ai và ai phải cám ơn ai. Thôi thì cứ cám ơn đời và cám ơn nhau vậy.

Tôi rất thích câu chuyện đó, lâu lâu đem ra đọc đi đọc lại đến nhập tâm. Nhưng trong đời sống hàng ngày tôi vẫn thích làm cho người khác, chứ không thích ai làm cho mình điều gì. Khiến cho những đứa em của tôi phải phàn  nàn vì chúng muốn giúp cho tôi cái gì tôi cũng tìm cách chối từ, bởi một lý do là tôi còn đang tự lo liệu được và không muốn mang ơn ai, dù người đó là những đứa em ruột thịt của mình. Biết rằng nhiệm vụ làm anh cả đã giúp đỡ cho các em rất nhiều khi chúng chưa trưởng thành. Bây giờ các em đã ăn nên làm ra, chúng rất muốn đền đáp cho anh một chút, nhưng bị anh từ chối và chúng buộc lòng phải thốt lên: “Anh đã biết cho thì phải biết nhận chứ? Nếu không biết nhận thì chưa chắc đã biết cho!”.

Tôi tiếp tục biện hộ cho cái quan điểm của mình, nhưng câu nói của đứa em in chặt vào trong đầu của tôi: “Không biết nhận thì cũng không biết cho”. Tôi cũng đã từng suy nghĩ chuyện phân biệt cho và nhận chỉ là sản phẩm của “cái tôi” đầy tự ái, mà thực ra cả hai chỉ là một. “Có đi có lại mới toại lòng nhau”, “Give and take”, cho và nhận, nhận và cho; như là một bí quyết giao tiếp luân lưu tối thượng trên cõi đời này. Phải chăng cái “ngã” còn đứng ở đó đặt ra những chuyện “người cho kẻ nhận”, “kẻ có người không”, người trên kẻ dưới”… Mặc dầu kinh Phật đã dạy hạnh bố thí là hạnh đứng đầu của người con Phật. Bố thí theo tinh thần Bồ-tát thực hành Bố thí Ba-la-mật nghĩa là bố thí mà không thấy người bố thí, người tiếp nhận bố thí và vật bố thí, để không còn có người và ta, không còn tự ái, tự tôn hay tự ti. Vì khi còn phân biệt giữa người và ta tức là còn có “ngã”, còn nhị nguyên, còn tính toán hơn thiệt, còn có đi có lại, còn rất là đời, chưa đi vào con đường đạo. Tất cả những cái thấy, những cảm nhận, những ý nghĩ, những quán chiếu, những suy tư đó đầy ắp trong đầu. Tôi hiểu hết mọi sự bằng trí óc nhưng chưa thấu suốt bằng con tim để ứng xử mọi việc tự nhiên như hơi thở.

Đến khi lâm bệnh nằm viện cả tháng, đầu óc mịt mù, suy nghĩ rối tung, thân thể hoàn toàn bất lực. Tôi sống được là hoàn toàn nhờ vào sự giúp đỡ của mọi người. Tôi đã nhận rất nhiều từ ông bác sĩ phẫu thuật, cô y tá hàng ngày đến thay thuốc, đến bà dọn phòng và bao nhiêu người trợ giúp khác cho tôi được mau phục hồi. Tôi đã nhận nhiều từ các em tôi, từ họ hàng, bạn hữu thân thương; những giúp đỡ hữu hình và vô hình trợ lực cho tinh thần tôi khỏi bị sụp đổ. Tôi nhận từ những linh thiêng của đất trời ân huệ cho tâm tôi mở ra, bằng lòng đón nhận tất cả từ cái đau cho đến tận cùng là cái chết. Bệnh hoạn làm cho lực bất tòng tâm, làm tương lai dừng lại ở hiện tại, mọi dự tính đều tiêu tan, vì chính sự sống cũng đang bấp bênh, biến hóa khó lường. Trên bờ vực bấp bênh đó, cái “ngã” nín thở nằm yên đợi chờ. Rồi trong cái khoảnh khắc yên lặng vô biên ở bên trong cùng với những yêu thương chân thật bao bọc bên ngoài, được dẫn dắt bởi tuệ giác nên tâm trí bỗng bung ra khiến cái “tôi” chan hòa vào trong tất cả.

Câu chuyện của thầy Thiên Ân, câu nói của đứa em “không biết nhận thì làm sao biết cho” và những hiểu biết kinh Phật nói về hạnh bố thí cùng với những kinh nghiệm về cho và nhận thu thập bấy lâu trong cuộc đời, bỗng hiện ra tia sáng của sự khai mở. Tôi như một tù nhân sau bao nhiêu năm nằm trong ngục tối, được thấy ánh sáng chói lòa và vạn vật rạng rỡ của một thế giới con người tự do.

Khi ra khỏi viện về nhà, mọi người đến thăm, tôi không còn thắc mắc khi nhận quà, cám ơn mà không lúng túng. Chúng ta có thể gặp lại nhau, nhưng cũng có thể không còn gặp lại nhau nữa. Biết vậy sẽ không còn ngại ngùng khi nhận và mong mỏi khi cho. Ân nghĩa nguyện xin đền đáp, nhưng không phải tìm cho được ân nhân cũ để trả nghĩa, mà luôn giữ đầy ắp tấm lòng biết ơn để luân lưu những ân huệ nhận được từ người này sang cho người khác, để chuyển hóa những đắng cay của sân hận nhận được thành ngọt ngào của hỷ xả và tha thứ đem hiến tặng người kế bên mà không cần ghi vào trong tâm sổ sách tuổi tên người.

Lúc này đây, tôi không làm được gì cho ai, nhưng sao tôi vẫn cảm thấy mình có rất nhiều thứ để cho, phải chăng vì tôi nhận được từ đất trời, từ mọi người xung quanh rất nhiều mỗi ngày, nhận được nhiều thì có rất nhiều cái để cho đi. Vì tôi chỉ đứng đó để chuyển hóa luân lưu đi tất cả sau khi đã thụ hưởng vừa đủ cho phần mình. Rồi đến lúc thấy mình không còn đứng đó để nhận hay cho, hay để thấy vui trong lòng, mà chỉ thấy một sự luân lưu nhẹ nhàng không ngừng, tự nhiên như bốn mùa thay đổi, như lẽ vô thường của vạn vật.

Tôi bỗng hiểu tại sao trong sáu pháp Lục độ Ba-la-mật, bố thí là hạnh đứng đầu. Khi đã thực hành bố thí và hiểu ra chân lý thì ta sẽ có được quyền tự do căn bản và tối thượng thực sự của con người; có được an lạc và hạnh phúc vô biên ở cõi Lạc phố trần gian này.

Lê Đàn

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
ongdia, Ngoisaobiec, Tsunami
Logged

Kính.
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Năm 14, 2012, 07:40:11 PM »

Ipad beer   party

<a href="http://www.youtube.com/v/6a8Eimr-fm0&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/6a8Eimr-fm0&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Ngoisaobiec, Tsunami
Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Năm 14, 2012, 08:41:01 PM »

    Út không biết tương lai họ có làm được như vậy không ?nếu Chú Ongdia thấy,nhớ mua tặng cho út nhé  big grin

    Kính. party

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, ongdia, Tsunami
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Năm 17, 2012, 11:37:14 PM »

          Nhớ búi tóc của Má.

     Năm đó má tôi cắt mái tóc dài hay búi lên của má thành mái tóc ngắn ngủn như tóc của mấy bà già Tàu, tôi đã buồn mất mấy ngày trời.
Nhớ lúc đó nghe má theo bà bạn già đi cắt tóc, tôi tức tốc chạy kiếm má khắp hết mấy tiệm uốn tóc lớn nhỏ ở cái chợ gần nhà. Đã hai lần gặp má vừa leo lên ghế cho thợ cắt là tôi kịp chạy tới cản lại rồi nằn nì má đi về. Má vừa cười vừa la nhưng vẫn theo tôi về không cắt nữa. Trên đường về, biết má vì chìu tôi nên tôi khoái chí vì vẫn giữ được cái búi tóc mà tôi đã rất quen thuộc từ thuở lọt lòng. Đến lần thứ ba má cắt thiệt. Lần này khi tôi hay ra thì tóc má đã ngắn ngủn rồi. Má cười cười với tôi rồi nói là cắt bớt đi cho nhẹ cái đầu vì dạo này hay bị nhức đầu quá. Ờ, nhiều khi thấy mình cũng ích kỷ. Má già rồi, nay đau mai bịnh triền miên, có khi cắt mái tóc vừa dày vừa dài thiệt dài đi thì má thấy nhẹ nhàng hơn cũng tốt chứ!
Nhưng tôi vẫn cứ buồn, cứ nhớ mãi búi tóc xưa của má. Tôi nhớ hoài từng sợi tóc đen bóng khi má vừa gội đầu xong má xõa nó chảy tràn trên lưng. Nhớ hoài khi đó má hay ngồi hong tóc cho khô ngoài sân. Nắng lấp lánh bên thềm,tóc má lấp lánh theo nhịp phất phơ của cái quạt tay má cầm phe phẩy. Khi tóc khô rồi má búi nó lại thành búi to sau gáy thiệt đẹp.
Đến giờ tôi vẫn nhớ như in cái động tác khi má búi tóc. Rất đẹp và lạ lùng mà mãi mãi không bao giờ tôi làm được. Cái động tác khi búi tóc ấy tôi đã thấy ở bà ngoại, rồi dì hai, rồi đến má tôi, giống hệt nhau không khác một chút nào. Cũng vòng tay ra sau đầu để thắt tóc lại trong lòng bàn tay và vấn nó lại vài vòng ngay sau gáy. Cũng hơi ưỡn lưng ra, cổ hơi vươn lên cao nhưng cằm thì hơi cúi xuống. Cái động tác búi tóc rất độc đáo đó tôi nghĩ chắc trên thế giới này chỉ có người phụ nữ Việt nam xưa mới làm được gọn gàng và đẹp đẽ như vậy. Búi tóc của ngoại rất đơn sơ,chỉ vỏn vẹn là một nắm tóc lơ thơ bạc trắng phía sau đầu. Búi tóc của dì hai thì sang hơn nhờ chụp thêm cái búi tóc giả có bao lưới ở ngoài vào nữa, rồi dì ghim thêm mấy cái kẹp màu đen chung quanh để giữ lại cho chắc. Đến cái búi tóc của má thì điệu đàng hơn vì má lấy cái ghim rất đẹp làm bằng đồi mồi rồi xỏ vắt ngang búi tóc dày và bóng mượt. Ôi.. cái búi tóc của má ngày nào !
Tóc má giờ đã bạc trắng phau, má đem tóc uốn ngắn lại như những bà già tân thời bây giờ. Trông gọn hơn, nhẹ hơn, hợp với bây giờ hơn nhưng tôi thì lại cứ thích má búi tóc như xưa hơn! Có lẽ tôi thuộc loại người cổ điển nên tôi luôn yêu thích những gì xưa cũ. Con em tôi nó hay phàn nàn là má khắt khe quá, má xưa quá trời xưa, má la rầy hoài, má không thoáng như má của bạn nó... Có lần nó kể má thấy mấy bà già mặc áo đầm nhảy đầm (!?) trên truyền hình má la quá trời … hihi...
Tôi thì lại khác nhỏ em tôi. Chỉ búi tóc của má không còn mà tôi đã buồn ơi là sầu rồi! Tôi không thích má thay đổi gì cả, tôi thích má vẫn cứ cũ như xưa như từ xưa giờ vẫn cũ, để khi tôi nhớ về má là tôi như nhớ cả một trời Việt Nam.
Thúy Quỳnh
                               ----------------------------------------------------------------

    Út mới vừa nhận email cháu nội cũa Bang Chủ,khen bài viết diễn tả giống.....Bà Nội cháu quá...... surprise........thôi dọt.....lẹ

    Kính. party

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
ongdia, Tsunami, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, Jiro
Logged

Kính.
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Năm 19, 2012, 01:59:07 AM »

Truyện Ngắn: Nữ hoàng  Ngọc Trinh - Yêu tôi tốn kém lắm chứ bộ!

Trong đời sống, chúng ta thường thấy những khoảng cách lệch lạc giữa phẩm hạnh tâm hồn và tài năng hay nhan sắc, mà có lẽ một trong những biểu tượng của khoảng cách lệch lạc này là trường hợp người mẫu Ngọc Trinh, mà báo chí trong nước khai thác rất nhiều và bài viết dưới đây là một ví dụ… Nếu thân xác và nhan sắc có quyền chọn lựa từ lương tâm và tiêu chuẩn phẩm hạnh, có lẽ thân xác và nhan sắc sẽ tỵ nạn ngay lập tức khỏi Ngọc Trinh… Mà không chỉ có mình cô ta, mà còn hàng loạt cô người mẫu khác của Việt Nam thích lộ nội y, thích khoe chỗ cần che kín trên thân xác,… Tại sao hiện tượng này phổ biến tại Việt Nam nhiều hơn so với các quốc gia khác? Tại báo chí khai thác nhiều hay tại xã hội dung túng với cách sống đó? Lỗi này thuộc trách nhiệm của ai? Hãy đọc phóng sự dưới đây từ trong nước để thấy “phần hồn” của các “mỹ nhân chân dài” ở trong nước… Thật đáng trách hay đáng tội nghiệp?


Ngọc Trinh là cái tên gây chú ý nhất showbiz Việt trong thời gian qua. Mỗi lần xuất hiện của cô đều mang theo rất nhiều ầm ĩ.
Ngọc Trinh có hai cách để xuất hiện trước công chúng, một là thân hình nuột nà với số đo vàng ba vòng chuẩn không cần chỉnh, uốn éo đủ tư thế trong những bộ đồ kiệm vải tới mức tối đa, và hai là những câu trả lời phỏng vấn được cô nhận là thật thà và lần nào phát ngôn cũng gây sóng gió. 
 
Lần gần đây nhất, Ngọc Trinh xuất hiện theo cách thứ hai với không chỉ một mà nhiều tuyên ngôn "bất hủ", khiến dân văn phòng hay đọc báo và cư dân mạng truyền nhau kèm với một nụ cười, kiểu như: “yêu mà không có tiền thì cạp đất ra mà ăn à?” Và cũng không khác những lần trước, Ngọc Trinh ngay lập tức trở thành tâm bão của dư luận với đủ loại búa rìu và gạch đá của độc giả cũng như của chính truyền thông chĩa vào.
Trên khắp các diễn đàn, các website, đâu đâu người ta cũng bàn tán sôi nổi về bài trả lời phỏng vấn thật như đếm của cô chân dài miền Tây này. Không ít, thậm chí là khá nhiều người thấy thích "món ăn lạ miệng của showbiz" này, với lối suy nghĩ và cách nói thành thật hiếm gặp.
Trong số ý kiến người bênh vực Ngọc Trinh, có nhiều ý kiến phân tích một cách vô cùng hài hước: Ngọc Trinh giống như người bị người khác chửi vào mặt là ngu ngốc, thì cô tự nhận Ừ thì tôi ngu, bị người khác chửi là khùng cô cũng tự nhận Ừ tôi khùng, lâu dần người khác chán không buồn chửi nữa, và cũng không thể ghét cô được.
Ngọc Trinh làm dấy lên tranh luận: Thế nào là đàn bà ngoan?
Trong bài phỏng vấn đang gây sốt, Ngọc Trinh tự nhận mình là ngoan, theo cô phân tích thì đàn ông chỉ thích đàn bà đẹp và ngoan.

Và quan niệm về sự ngoan của cô là: “Yêu một người, chỉ chung thủy với một người. Tôi đi chơi, tới 9h tối là về, không thích đàn đúm, cũng không thích đi uống cà phê. Tôi biết chăm sóc người đàn ông của mình. Ví như anh đi tắm thì tôi sẽ lấy khăn cho anh, xoa bóp cho anh, thỉnh thoảng nấu ăn. Tôi không đòi hỏi quá nhiều. Vậy là ngoan rồi".
Độc giả vẫn còn nhớ để có được ngày hôm nay, Ngọc Trinh đã phải lặn lội qua không ít scandal đình đám, từ việc thác loạn trong vũ trường với những trang phục mát mẻ, tới những bức ảnh chụp cùng chuyên gia make up trên chiếc giường trong khách sạn, rồi hàng trăm bức ảnh nude uốn éo đủ tư thế với đôi môi và ánh mắt không thể gợi tình hơn.
 Khái niệm ngoan của Ngọc Trinh khiến không ít độc giả trên Webtretho giận dữ. Một độc giả bình luận: “Trong khi những nghệ sĩ nữ khác đang cố gắng chứng minh cái sự ngoan của mình bằng cách hô hoán tôi không cặp đại gia, thì Ngọc Trinh lại định nghĩa từ "ngoan" theo một cách khác. Theo cô, ngoan hoàn toàn không phải là bốn chữ vàng Công - Dung - Ngôn - Hạnh như ông bà ta đã chỉ dẫn. Ngoan của Ngọc Trinh là người yêu nói gì cũng dạ, không nên gặng hỏi, cho gì lấy đó...".

Cái sự ngoan kỳ lạ kéo theo cách sống của Ngọc Trinh cũng lệch chuẩn một cách khó hiểu. Thay vì tự lao động để kiếm miếng ăn, Ngọc Trinh lại tự cho phép mình thuộc số hưởng thụ. Cô sống theo kiểu "há miệng chờ sung", người tình cho bao nhiêu biết bấy nhiêu, tới đâu hay tới đó".

Có độc giả phân tích sự giả dối trong câu nói của Ngọc Trinh “Nhìn mấy ảnh em này quậy ở vũ trường mà tin được em ấy nói đi chơi cứ 9h tối phải về? Nhìn ảnh nude thác loạn của em ấy mà tin em ấy ngoan??? Mình không bao giờ tin em này, đơn giản vì những bức ảnh đã nói lên tất cả".

"... chín phương, chừa một phương để lấy chồng"
Không biết do vốn kiến thức hạn hẹp, hay cố tình bóc mẽ chính mình để chứng minh cho cái sự thật thà mà Ngọc Trinh lại cao hứng phát ngôn “Tôi còn phải chừa một phương để lấy chồng”.

Một độc giả bức xúc: “Không hiểu sao Ngọc Trinh có thể phát ngôn rằng “Tôi còn phải chừa một phương để lấy chồng”? Ai cũng biết nguyên văn của câu nói dân gian: “Đánh đĩ chín phương, chừa một phương để lấy chồng”. Ngọc Trinh không hiểu hay vô tình không hiểu, khi tự miệng cô đã bóc mẽ nghề nghiệp của chính mình?".

Câu nói của Ngọc Trinh đã vấp phải sự phản ứng dữ dội của độc giả, hàng trăm lời bình luận khiếm nhã và thiếu tôn trọng hướng về Ngọc Trinh.

Ngọc Trinh - Đại diện của lối "sống bám"?
Trong một bài báo gần đây, phóng viên Từ Nữ Triệu Vương (người đầu tiên "quăng bom" vào độc giả với bài phỏng vấn Ngọc Trinh "Yêu tôi tốn kém lắm" gây xôn xao và tranh luận trong độc giả - đã luận bàn về hiện tượng “sống bám” đã và đang hiện hình rất rõ ở một bộ phận không nhỏ giới trẻ thành thị và rõ nhất là showbiz Việt, trong đó Ngọc Trinh là một đại diện, cũng như một người cổ súy cho hiện tượng này.

Chỉ cần xinh và ngoan là có cái quyền đợi người khác cung phụng, chu cấp cho cuộc sống xa hoa của mình và cả gia đình mình, Ngọc Trinh là đại diện tiêu biểu cho một bộ phận giới trẻ đang sống bám như cây tầm gửi, cất lòng tự trọng vào một góc nào đó không bao giờ tìm thấy để thỏa mãn nhu cầu vật chất.

Ngọc Trinh hồn nhiên kể lịch sinh hoạt hàng ngày của mình: “Mỗi ngày của tôi là ngủ, xem phim, làm đẹp, lên mạng đọc những thông tin về mình và… cười.”, cái lịch sinh hoạt không thể hưởng thụ hơn của một cô người mẫu thế hệ 9X khiến không ít độc giả “nóng gáy”.

Một độc giả viết: “Tôi rất bức xúc khi gần đây có quá nhiều bài báo viết về Ngọc Trinh và sự xuất hiện của "cô gái ngu ngơ" này như một cú lội ngược dòng ngoạn mục.

Đừng cổ súy cho Ngọc Trinh nữa, vì cái tên Ngọc Trinh đã góp phần làm hư hại cả một thế hệ tuổi trẻ của Việt Nam. Nếu các nhà báo vẫn vui vẻ viết về Trinh, không hiểu do tự nguyện hay do điều gì khác thì những cô gái 18, 19 tuổi cũng sẽ tặc lưỡi, gớm, như Trinh mà vẫn ngửa mặt nhìn Trời thì có gì mà ngại, cứ sống tới bến đi, cứ chơi bời đi, rồi ai để ý thì cứ tung hô ta là gái ngoan, ta ngây ngô trong sáng này nọ bla bla là ngay lập tức tên tuổi ta sẽ hâm nóng trở lại, để kiếm tiền của thiên hạ được thôi".
 

Một độc giả phân tích “Không thể phủ nhận giá trị của đồng tiền trong xã hội ngày nay, nhưng hãy cùng nhau góp 1 tiếng nói phản đối lối sống thực dụng của những em như Ngọc Trinh này. Nếu chúng ta muốn xây dựng một xã hội tốt, nếu muốn con cái chúng ta ko bị ảnh hưởng, nếu muốn định hướng được giới trẻ, thì những bài trả lời phỏng vấn của em Ngọc Trinh này đáng bị ném đá".
 

Có độc giả bức xúc tới gay gắt: “Còn trẻ mà không biết tự mình phấn đấu, suốt ngày hở hang lên báo, ảnh hưởng tới lối sống của giới trẻ... suốt ngày ăn, ngủ, shopping, trang điểm,... thế không có thời gian trau dồi kiến thức à, đúng là " chân dài óc ngắn"...”

Một trang mạng còn đề nghị, Ngọc Trinh phải bị xử lý vì những phát ngôn ngớ ngẩn. Điều này cũng là suy nghĩ của một bộ phận độc giả, như một nick trên Webtretho đã bức xúc:

“Ăn mặc hở hang, gây ảnh hưởng thẩm mỹ thì bị cấm. Thế phát ngôn như là "định hướng" cho lối sống dựa dẫm đại gia (mà nói trắng ra là làm gái) thì sao không bị cấm?”.
 


Ngọc Trinh không sợ bị "ném đá"!
 


Ông bầu Vũ Khắc Tiệp, người đã nhào nặn nên một nữ hoàng nội y thì lại vui mừng khi thấy Ngọc Trinh vẫn như ngày nào, “Có sao nói vậy, không màu mè, không hoa lá, không giấu diếm, luôn sống thật với những gì đã thuộc về em.

Và dù sau này em có lấy chồng và không đồng hành cùng anh nữa thì em mãi mãi ở trong trái tim anh".

Dẫu là lời khen thật lòng hay chiêu PR tên tuổi cho Ngọc Trinh, thì Khắc Tiệp cũng nhận được không ít "đá". Chẳng phải Ngọc Trinh chính là sản phẩm của anh sao, giờ anh vui vì Ngọc Trinh vẫn như ngày nào, mà không biết ngoài kia, dư luận đang mòn mỏi đi tìm nhân phẩm và giá trị đã bị vùi lấp từ bao giờ của người đẹp.

Da trắng nõn nà, vòng ba đẹp, thân hình gợi cảm quyến rũ chết người, Nữ hoàng đồ lót đủ sức chịu đựng bao nhiêu gạch đá ném vào mình? - Câu trả lời có vẻ là, người đẹp đã luyện cho mình một cách đối mặt và vượt qua vô cùng hữu hiệu: “Mỗi ngày của tôi là ngủ, xem phim, làm đẹp, lên mạng đọc những thông tin về mình và… cười”!!!
Theo VTC






 
 


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Tsunami, byphuong, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, vukhoan19862012
Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Năm 19, 2012, 03:10:29 AM »

Trích dẫn
Ngọc Trinh - Đại diện của lối "sống bám"?
Hãy xem 1 con chim trống, muốn cặp được 1 con chim mái thì nó phải: Có bộ lông thật đẹp, tiếng hót rất hay hạ gục nhiều đối thủ, thậm chí nó phải cất công làm 1 cái tổ thật là êm ấm để dụ khị chim mái về ma sinh sản giống nòi...

Ngọc Trinh chân dài, da trắng ... Hehe. Lại là 1 con mái đẹp, vậy thì có sức hút khủng khiếp với các con trống tài năng thôi, chàng nào chỉ có giọng hót mà không có tổ không có bộ lông đẹp thì mời check out, chỉ có chàng nào đầy đủ các yếu tố thì mới chinh phục được nàng. Các chàng thua cuộc đâm ra nói xấu nàng là sống bám. Hehe

Nhưng, đó chỉ đơn thuần là bản năng của những con vật
Ở 4R này, chúng ta đang cố gằng để từ bỏ những thứ bản năng ấy

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Tsunami, byphuong, ongdia, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
Tsunami
Full Member
*
Offline Offline

Bài viết: 180

Cảm Ơn
-Gửi: 2121
-Nhận: 2058


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Năm 20, 2012, 07:24:56 AM »

Hãy xem 1 con chim trống, muốn cặp được 1 con chim mái thì nó phải: Có bộ lông thật đẹp, tiếng hót rất hay hạ gục nhiều đối thủ, thậm chí nó phải cất công làm 1 cái tổ thật là êm ấm để dụ khị chim mái về ma sinh sản giống nòi...

Ngọc Trinh chân dài, da trắng ... Hehe. Lại là 1 con mái đẹp ...

Nhưng, đó chỉ đơn thuần là bản năng của những con vật
Ở 4R này, chúng ta đang cố gằng để từ bỏ những thứ bản năng ấy

Kỳ lạ những phụ nữ hãnh diện vì được trai bao

Sống dựa, sống bám đang hiện hình rất rõ ở một bộ phận không nhỏ người trẻ. Thay vì lao động để tự nuôi sống mình, họ chọn cách sống như tầm gửi, chỉ biết leo bám vào cành cây. Thậm chí có người sẵn sàng "bán thân" để có cuộc sống an nhàn.  Chuyên đề Người trẻ sống bám với bài viết mở đầu của nhà văn Trang Hạ sẽ cho chúng ta cái nhìn đa chiều hơn về hiện tượng này

1. Tôi có một anh bạn trai, tài giỏi, có khiếu cảm thụ nghệ thuật, có một chức vụ khá cao trong một ngành kỹ thuật. Gọi là bạn, nhưng tuổi cũng khá lớn. Thời gian phần lớn dành cho công việc, nên tiền cũng tất nhiên nhiều.


Phát ngôn của cô người mẫu Ngọc Trinh về cuộc sống và tình yêu đã dấy lên một cuộc tranh luận xã hội về hiện tượng "sống bám"

Anh có vợ gần năm mươi tuổi, ở với con cháu cách anh nhiều nghìn cây số, anh có một cô bạn gái ngoài ba mươi đã có chồng mà anh rất yêu, làm việc gần cao ốc văn phòng của anh, và anh có một cô bồ - tất nhiên mới ngoài đôi mươi và chưa chồng - đang chung sống ngay cùng anh trong nhà. Cô bồ trước đây chính là nhân viên lễ tân của công ty anh, sau một thời gian, khi thành bồ, cô tự thôi việc và về nhà anh ở, tình nguyện cơm nước săn sóc anh bạn tôi. Chừng nửa năm anh cho cô bồ nghỉ phép một vài tuần, là khi vợ anh về nước.
Còn cô bạn gái anh yêu, có thể đi ăn trưa cùng nhau, chat và e-mail chia sẻ, đi quán cà phê, một vài hẹn hò lãng mạn, nhưng hầu như rất ít khi có quan hệ thân mật. Không phải vì anh mà là vì cô ấy. Cô ấy có vẻ như một nàng nhân tình nghiệp dư, hơn là một quý bà ngoại tình lão luyện.
Một ngày, cô bồ của anh gần như phát điên phát rồ và nổi cơn tam bành, rồi khóc như mưa, khi thấy anh bắt đầu tìm mua một căn chung cư mới tặng cho cô bạn gái – người yêu của anh. Cô bồ nói, tại sao em đẹp thế này, em chiều anh như thế, em yêu anh như vậy, suốt hai năm nay em ngoan ngoãn chỉ biết mỗi mình anh, em cũng bỏ việc để tránh người ta thị phị cho anh. Thế mà, em chỉ nhận được tiền lẻ đi chợ hàng tháng, và thỉnh thoảng anh mua cho em cái này cái kia, chả bằng một phần nhỏ mà anh dành cho chị kia!
Anh bạn tôi nói:
- Thế không đủ sao?
- Tại sao anh không nghĩ rằng em xứng đáng được nhận nhà anh mua? Nếu cho em ở thì cũng vẫn là nhà của anh mà!
- Vì anh biết chắc chắn anh muốn tặng gì cho người yêu và tặng gì cho bồ!
Ý anh bạn tôi nói rằng, gái bao là gái bao còn người yêu là người yêu. Hai người đàn bà đó hoàn toàn khác hẳn. Trong khi cô bồ chỉ hiểu rằng, ai cho anh này “have sex” nhiều hơn là người đàn bà xứng đáng được đền đáp nhiều hơn.

2. Một tuần sau cô bồ rắp tâm chặn đường cô bạn gái anh kia, gây sự.
Cô nói rằng cô đã chung sống với anh này hai năm rồi, cô trẻ hơn, cô sẵn sàng lấy anh này làm chồng. Còn… chị đã có chồng, chị chỉ là mối quan hệ “tăng gia” của anh kia, chị không có quyền lấy gì của anh ấy cả! Tôi sẽ kiếm cách báo cho chồng chị biết mối quan hệ này của chị!
Người đàn bà chín chắn và điềm đạm nói:
- Anh ấy không chỉ tặng nhà!
- Hả? – Cô bồ há hốc miệng, kinh ngạc muốn hỏi rõ là còn gì nữa!
- Nhưng tôi chưa bao giờ nhận thứ gì. Và tôi cũng không biết cô là ai, làm ơn đừng làm phiền tôi!
Rồi cô gọi điện cho anh bạn tôi đến đón cô “gái bao” về nhà! Sau một thời gian ngắn, quan hệ của họ rạn nứt, cô gái trẻ dọn đồ ra khỏi nhà bạn tôi, không quên đòi được một ít tiền mang theo.


"Đừng nói chuyện tình nghĩa với loại đàn bà sẵn sàng nằm ngửa trên giường nếu đàn ông chồng đủ tiền! Đó là lý do vì sao, gái bao chính là một thứ gái điếm mạt hạng, thậm chí không bằng gái điếm bởi nhiều cô còn hãnh diện vì được trai bao, chẳng biết mình đang là ai!” Ảnh minh họa.

Anh bạn tôi chỉ một thời gian ngắn sau kiếm được cô gái trẻ khác về chung sống. Anh nói, vì anh không định bỏ vợ (vợ cũng không định bỏ anh!). Và người anh yêu cũng không định bỏ chồng, càng không có ý định tới chung sống như tình nhân trong nhà anh. Bởi thế, đàn ông, nếu là một người đàn ông bình thường, có đủ mọi năng lực về tài chính và sức khỏe, còn sức hấp dẫn và sự hài hước, thì còn hút được đàn bà tới! Và một sự thật trần trụi rằng: Khi người đàn ông bao gái, anh ta có quyền chọn gái! Và thải gái!

3. Tôi hỏi anh bạn tôi, vì sao cô bồ trẻ hơn, đẹp hơn, mà anh lại không cho cô gái một cơ hội khác, ví dụ, tại sao không dành cho cô ấy nhiều tình cảm hơn, sự trân trọng hơn, chăm sóc hơn? Gái bao thì cũng cần tình yêu, sự tôn trọng chứ, chưa biết chừng gái bao hôm nay sẽ thành phu nhân của anh sau này?
Anh nói, bồ bịch mà đã đưa về nhà sống thì về căn bản chỉ là một thứ gái điếm, có điều trả tiền nhiều hơn và trả một cục mà thôi. Đằng nào cũng là một thứ giao dịch kinh tài. Những gì đáng lẽ người đàn ông cần làm cho đàn bà, ví dụ chăm sóc, nịnh, lấy lòng, âu yếm vuốt ve… thì tiền đã làm hộ đàn ông hết rồi! Vậy tại sao còn phải trân trọng, tình cảm, săn sóc họ nữa? Vì, nếu người phụ nữ cần những điều ấy, họ đã không chọn làm gái bao cho đại gia.
Họ thấy họ xứng đáng với tiền là đủ, thì tại sao ta lại phải làm phức tạp thêm vấn đề?
Tôi nói, nếu anh đã nhìn họ bằng con mắt kim tiền, thì anh không tặng nhà, cô bồ bỏ đi là phải!
Anh bạn tôi nói: “Tặng nhà rồi, nó đá đít mình càng nhanh hơn! Đừng nói chuyện tình nghĩa với loại đàn bà sẵn sàng nằm ngửa trên giường nếu đàn ông chồng đủ tiền! Đó là lý do vì sao, gái bao chính là một thứ gái điếm mạt hạng, thậm chí không bằng gái điếm bởi nhiều cô còn hãnh diện vì được trai bao, chẳng biết mình đang là ai!”

4. Nhiều người đàn bà vẫn luôn lấy bản thân mình để so sánh với những người phụ nữ khác. Họ nghĩ, đàn ông dành cho mình nhiều tiền hơn, nhiều hàng hiệu hơn, ở nhà sang hơn, đi xe đẹp hơn, hẳn mình có quyền hãnh diện hơn so với những người đàn bà khác! Và hẳn là mình hạnh phúc hơn, khôn ngoan hơn những người đàn bà khác!
Và mình khoe rằng mình được giai bao, sẽ làm tăng giá trị của mình hơn trong mắt người khác.
Thực ra, tôi cũng nghĩ đúng như thế!
Họ đã tăng giá, có điều tăng giá những dịp họ thò đôi chân trần ra hay thò những thứ ở trong bikini ra, không có nghĩa rằng, họ có quyền hãnh diện.
Bởi sự hãnh diện của họ làm tổn thương một số người mẹ, vốn không định sinh con ra để làm gái bao.

Trang Hạ
________




Buồn chi lạ !
  sad

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, ongdia, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, SCC
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 20, 2012, 07:28:30 AM gửi bởi Tsunami » Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Năm 21, 2012, 04:39:17 AM »

    WOW ......Công Chúa làm sao thoát khỏi được Thủy Cung hay vậy  big grin
             
                --------------------------------------------------------------------
Cư dân mạng rơi lệ về câu chuyện bà lão bán rau
(Dân trí) - Các diễn đàn và mạng xã hội tại Việt Nam đang lan truyền mạnh mẽ câu chuyện đáng suy ngẫm về một bà lão bán rau. Và không ít bạn trẻ đã phải rơi lệ trước kết cục đáng thương của câu chuyện.
Chỉ gói gọn trong hơn 600 chữ, câu chuyện kể về một một chàng thanh niên, vì lòng trắc ẩn đối với một cụ già bán rau muống khi bị một cô gái quát nạt, đã quyết định mua hết số rau nhưng chỉ đưa tiền trước cùng lời hẹn “bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy”.
 
Nhưng công việc bộn bề đã khiến chàng trai quên luôn sự việc trên và vài tuần sau đó khi trở lại, anh cay đắng biết được thông tin chỉ vì đợi anh trong cơn mưa suốt buổi chiều hôm đó, bà lão đã bị cảm và vĩnh viễn ra đi…

              Bà bán rau


Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.



Ảnh: Lê Thắng.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

- Nghĩ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

    Chuyện Bà Cụ bán rau
    Bài viết:Nguyễn Xuân Diện
    Diễn đọc:Hạt Sương Khuya

   
<a href="http://www.youtube.com/v/tL5tdsKg0CY&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/tL5tdsKg0CY&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


     Kính. party

   

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
ongdia, Ngoisaobiec, Thiện Tịnh, Tsunami, SCC, Jiro
Logged

Kính.
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Năm 21, 2012, 10:59:55 PM »

      Truyện Ngắn Cảm Động: Mẹ tôi...!(Cùng Xem và suy ngẫm )
 
     

    Sưu tầm.

     Kính. party


<a href="http://www.youtube.com/v/BOP17aOSgxs&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/BOP17aOSgxs&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
ongdia, Ngoisaobiec, Tsunami, SCC, Jiro
Logged

Kính.
 
 
 
ongdia
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1250

Cảm Ơn
-Gửi: 5379
-Nhận: 8897



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Năm 22, 2012, 12:32:20 AM »

Truyện Ngắn : Showbizz > Vương miện hoa hậu cho tôi nhiều cơ hội kiếm tiền

"Từ một cô sinh viên được ba mẹ cho 300 ngàn một tuần để tiêu vặt, khi nào thích mua quần áo thì xin thêm, chớp mắt tôi là hoa hậu có thật nhiều tiền trong túi, có ngày tiêu xài mua sắm đến cả năm, sáu chục triệu" - Diễm Hương kể về thời gian cô còn chưa học được cách tiêu tiền một cách hợp lý.
 
Vương miện hoa hậu cho tôi nhiều cơ hội kiếm tiền
 
- Danh hiệu hoa hậu giúp Hương kiếm được nhiều tiền?


Đúng là vương miện giúp tôi có được nhiều cơ hội để kiếm tiền hơn từ các hợp đồng quảng cáo, đại diện cho các nhãn hàng. Nhưng đừng phủ nhận sự lao động miệt mài và tiết kiệm của tôi trong gần 3 năm qua. Nếu bản thân tôi không làm tốt vai trò của mình, giữ gìn hình ảnh đẹp, liệu tôi còn chỗ đứng đến bây giờ?

Ai làm trong ngành nghệ thuật sẽ thấy mua một chiếc xe hơi không có gì là quá to tát. Thay vì mua một chiếc xe trị giá 5 tỷ đồng, chị cũng có thể mua một chiếc 2 tỷ cho bản thân mình, và 3 tỷ kia mua một chiếc khác để cho gia đình. Đó là cách tiêu tiền hợp lý mà tôi học được.
 
- Hương có tự thấy mình là một người biết sử dụng đồng tiền một cách thông minh?
 
- Trước kia thì không, đặc biệt là lúc mới đăng quang, tôi xài hoang lắm. May là tôi nhận ra sự bồng bột của mình không quá muộn. Bây giờ chỉ cái gì cần thiết mới chi tiền, không thì phải tiết kiệm hết sức. Tôi còn phải để dành tiền cho kế hoạch kinh doanh chuỗi cửa hàng ăn uống của mình.
 
- Người ta thường không trông mong gì vào sự nghiệp kinh doanh của các nghệ sĩ, vì kiểu làm việc lãng tử và tùy hứng khó có thể áp dụng vào môi trường kinh doanh?
 
- Gia đình tôi có truyền thống kinh doanh từ lúc tôi còn bé xíu nên tôi cũng đã học được nhiều từ bố mẹ. Hai năm nay tôi là gương mặt đại diện hình ảnh cho một công ty đầu tư bất động sản, phải đến công ty, gặp gỡ và đối ngoại với khách hàng như một nhân viên bình thường, ít nhiều tôi cũng hiểu được việc kinh doanh cần sự nghiêm túc như thế nào. Vả lại, những người cùng đầu tư vốn để cùng tôi thực hiện kế hoạch tới cũng không dại gì bỏ tiền tỷ cho một cô hoa hậu không biết gì về thương trường.
 
- Nhưng tại sao Hương không gắn bó với thế giới giải trí? Người mẫu, đặc biệt là hoa hậu kiếm được không ít tiền từ showbiz đâu!
 
- Nói không gắn bó với showbiz cũng không đúng, vì sắp tới tôi sẽ tham gia đóng phim và thử sức ở vai trò MC, cũng đều gắn với nghệ thuật cả. Nhưng còn làm người mẫu quả là tôi chưa nghĩ đến, khoan nói tới chuyện tiền bạc, tôi không có đủ đam mê với ánh đèn và những bước chân trên sàn catwalk. Tốt nhất là nên làm những gì mình thích thôi.
 
Mấy vai ngây thơ, hiền lành, con nhà nghèo là tôi đóng không ra
 
- Hỏi thật nhé, Hương có tự tin với chuyện đóng phim của mình không?
 
- Ý chị nói sợ Hương sẽ là “bình bông di động” đúng không? Tôi không biết mình có thực sự diễn tốt không, vì dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi đứng trước máy quay, nhưng khi đến casting ai cũng bảo tôi có năng khiếu diễn xuất. Nhưng tôi không diễn mấy vai hiền hiền được, mấy vai kiểu ngây thơ hiền lành con nhà nghèo là tôi đóng không ra, đạo diễn bảo tại mặt tôi “lanh và sắc”, nên đóng vai đanh đá, cá tính sẽ hợp hơn.
 
- Trong phim thì không đóng vai hiền được, ngoài đời Hương có phải người hiền không?
 
- Tôi thấy mình là người sống đúng, không nghĩ ác và không làm điều gì xấu với ai. Tôi thích làm việc thiện và giúp đỡ mọi người. Nhưng tôi không phải hiền lành dễ bắt nạt, đặc biệt là không ai được phép động đến lòng tự trọng của tôi, cho dù bất cứ trường hợp nào tôi cũng không để yên.
 
- Lại nhắc đến chuyện từ thiện nhé. Cuối năm ngoái, Hương chẳng có một scandal nho nhỏ về chuyện đi làm từ thiện đấy còn gì?

Báo chí bây giờ khát scandal quá, nên chuyện gì cũng có thể lôi ra để soi mói và “xé to” những “chuyện bé” ra được. Chuyện đã qua, tôi không muốn nhắc lại nhiều, nhưng trước sau tôi vẫn không thấy mình làm gì sai, vì đơn thuần mục đích của tôi chỉ là muốn làm một điều gì đó tốt đẹp cho những đứa trẻ nghèo.
 
Nói thật, lần nào được mời đi làm từ thiện trong vai trò đại diện hình ảnh, khách mời…, tôi đều tự bỏ thêm tiền túi của mình ra để giúp thêm những người còn nghèo khổ hơn mình. Thay vì bỏ tiền PR, đầu tư, tổ chức cho rầm rộ trên báo chí để mọi người biết, tôi nghĩ mình nên làm những điều thầm lặng, mà thiết thực hơn.
 
Lần đầu tiên gặp, bạn trai chê tôi... xấu quá!
 
- Gác những chuyện đao to búa lớn sang một bên, nói về tình yêu của Hương đi!
 
- Tôi… đang có đối tượng, chưa là người yêu nhưng có tình cảm với nhau cũng khá thân rồi. Anh ấy không đẹp trai, nhưng giỏi, và đặc biệt là chân thành – tiêu chuẩn quan trọng khi tôi chọn bạn trai cho mình
 
- Ấn tượng đầu tiên giữa hai người như thế nào?
 
- Kể ra chỉ thêm xấu hổ. Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy là trong một bữa ăn của người bạn. Khuôn mặt sau 3 ngày làm việc kiệt sức, cộng thêm không hề trang điểm dù là tô son, búi tóc cao và đi dép kẹp, không ai nhận ra tôi là hoa hậu. Đến lúc bị một chị phát hiện ra “Diễm Hương hoa hậu” lúc tôi bật cười thì anh ấy quay qua và phán một câu… đau đớn: “Em nói thiệt hông? Hoa hậu gì mà… xấu vậy!?”. Và lặp lại câu này thêm 3 lần nữa trong bữa ăn, chỉ để khẳng định: hoa hậu thì không thể trông xơ xác như tôi được!
Thế làm sao mà Hương bị hút hồn?
- Sau hôm đó anh ấy có nhờ bạn tôi xếp đặt đi ăn chung, từ từ trò chuyện và tìm hiểu. Tôi vẫn còn mang ấm ức về vụ chê bai kia, cho đến một ngày bị ngất khi đi công tác ở nước ngoài. Anh biết tin liền chạy ra sân bay, ngồi chờ từ lúc tờ mờ sáng cho đến khi bắt được chuyến bay gần nhất để qua chăm sóc và an ủi tôi.
 
- Bây giờ hoa hậu còn bị chê xấu nữa không?
 
- Không, vì khi đã quen thân thì tôi nói chuyện, cười đùa nhiều. Thế mạnh của tôi lại nằm ở nụ cười mà.
 
- Điểm trừ lớn nhất trong chuyện yêu đương của Hương là gì?
- Tôi là một người cực kỳ độc tài trong chuyện tình cảm. Tôi yêu ai cũng nói trước: “Dù có bất kì điều gì xảy ra, trăm lần sai ngàn lần sai cũng là anh sai chứ không phải em, nếu anh chịu được điều đó thì hãy yêu!”. Tôi không cố chấp đến nỗi không biết phân định phải trái, nhưng trong chuyện tình cảm, mình là phụ nữ mà, cứ phải đúng trước đi đã, rồi sau đấy người yêu nhẹ nhàng bảo mình sai thì mình… lắng nghe và cười trừ.
Theo Việt Nam Ngày Mới

Thuở Ấy Có Em.
<a href="http://www.youtube.com/v/SkNmSlO0YOQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/SkNmSlO0YOQ&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, byphuong, Thiện Tịnh, Tsunami, SCC
Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Năm 22, 2012, 11:20:12 PM »

      ღ 16 cuộc gọi nhỡ... ღ

.. Mỗi lần được bạn bè, họ hàng giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ. Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi bước nữa.

Dường như nỗi đau từ cái chết của vợ vẫn chưa thôi rỉ máu trong trái tim anh. Ngày vợ mất, anh như hóa điên. Anh tự đổ lỗi cho mình trước cái chết của chị và có lẽ sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân.

Vợ anh mất bởi một vụ tai nạn giao thông, khi anh vẫn đang mê mải say sưa bên bàn nhậu với bạn hữu.

Anh không gây ra cái chết cho chị, đó là một tai nạn mà không ai ngờ tới nhưng anh không bao giờ có thể chấp nhận được việc mình đã không có mặt bên vợ trong những phút cuối cùng của cuộc đời chị, khi mà chị cần anh nhất. Anh vẫn còn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy.

7 năm qua, chưa một đêm nào anh ngủ ngon giấc. Cứ nhắm mắt lại là từng chi tiết lại hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một. Anh như thể đã sống lại đêm đó, rất nhiều lần, nhưng anh chẳng thể làm gì để thay đổi mọi việc, anh không thể làm vợ mình sống lại...

Mỗi ngày qua đi là một ngày lương tâm anh bị dằn vặt, cắn rứt. Anh mắc kẹt trong nỗi đau của quá khứ mà không sao thoát ra được.

Người chồng mắc kẹt trong quá khứ

Thỉnh thoảng anh lại lấy ảnh chị ra ngắm nhìn, anh ngắm chị nhiều tới nỗi bức ảnh bạc cả màu. Trong ảnh, chị vẫn cười thật tươi, thật hiền từ.

Rồi anh lại tự hỏi: "Ở trên trời, chị vui hay buồn? Chị có tha thứ cho anh không?"

Nhưng anh thì không thể tha thứ cho mình. Từ ngày chị mất, anh không hề thay đổi bất cứ một vật dụng gì trong nhà, bởi mỗi đồ vật đều nhắc anh nhớ tới chị,... như thể chị vẫn còn đâu đây. Và như thể, những ngày hạnh phúc của anh chị dường như vẫn còn rất mới.

Anh cứ tự ru ngủ mình trong một quá khứ mơ hồ để níu kéo hình bóng của chị. Chị là mối tình đầu của anh.

Anh chị yêu nhau từ thời còn ngồi trên ghế phổ thông. Tình yêu của họ đã trải qua đủ mọi cung bậc của cảm xúc, cả ngọt ngào lẫn đắng cay.

Chị đã chờ đợi anh đến khi anh tốt nghiệp Đại học, có việc làm ổn định rồi mới tiến tới hôn nhân. Dù tình yêu đã trải qua rất nhiều thử thách, những tưởng rằng đã đến lúc chín muồi, nhưng hôn nhân lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Những ngày đầu mới cưới, cũng như bao đôi uyên ương trẻ khác, đời sống của đôi vợ chồng trẻ rất mặn nồng, thắm thiết.

Nhưng rồi, như một câu nói hài hước nhưng đầy triết lý: “Tình yêu là ánh sao trên trời, còn hôn nhân là cái hố mà khi mải ngắm sao người ta sa chân vào”, cuộc sống lứa đôi bắt đầu nảy sinh bao điều phiền nhiễu, rắc rối.

Hồi ấy, dù mới ra trường nhưng anh đã có một công việc khá tốt với mức lương mà nhiều người phải mơ ước. Anh thừa sức để lo cho gia đình một cuộc sống sung túc, đủ đầy...

Bởi vậy mà anh đề nghị chị bỏ công việc kế toán với mức lương bèo bọt để ở nhà nghỉ ngơi, có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Vợ anh vốn là người quảng giao, chị không muốn nghỉ việc, nhưng để chiều lòng chồng, chị vẫn gật đầu đồng ý.

Bốn bức tường và công việc nội trợ ngày nào cũng như ngày nào nhanh chóng khiến chị thấy nhàm chán. Cả ngày, chị chẳng có thú vui gì khác ngoài việc ngóng chồng về. Anh trở thành mối quan tâm duy nhất của chị.

Nhưng chị lại không phải mối quan tâm duy nhất của anh.

Ngoài vợ ra, anh còn bao nhiêu chuyện khác phải lo nghĩ.

Anh còn công việc, còn sự nghiệp, còn bước đường thăng tiến.

Anh không thể lúc nào cũng về nhà đúng giờ và không tỏ ra mỏi mệt.

Anh không thể tối nào cũng ăn những bữa cơm chị nấu.

Anh còn phải giao lưu, nhậu nhẹt với bạn bè, tiếp khách với cấp trên…

Nhưng vợ anh thì không thể thông cảm điều ấy. Chị yêu và lo lắng cho anh rất nhiều. Chị sợ rằng anh uống rồi say xỉn, tự đi xe sẽ rất nguy hiểm. Chị sợ rượu bia nhiều sẽ làm hại sức khỏe của anh.

Bởi vậy mà mỗi khi anh về muộn, chị lại liên tục gọi điện hỏi han, nhắc nhở. Có nhiều lần, chị còn tới tận nơi anh đang uống rượu để chờ đưa anh về.

Chị không ồn ào, chỉ nhẫn nại và kiên trì quan tâm anh, nhưng với anh, đó là cả một sự nhiễu nhương. Anh khó chịu vì sự chăm lo thái quá của vợ. Anh xấu hổ với bạn hữu khi được vợ đưa về.

Những cuộc điện thoại của chị là sự quấy rối đối với anh. Anh cảm thấy mình mất tự do vì bị vợ “quản lý”. Giữa hai vợ chồng bắt đầu nảy ra những cuộc cãi cọ.

Anh chị cãi nhau ngày càng nhiều hơn. Chị giận dỗi, còn anh vẫn nhậu nhẹt như cũ. Dù biết rằng động cơ của vợ chỉ là tình yêu với mình, nhưng anh vẫn không thể gạt khỏi đầu những nỗi bực tức, khó chịu.

Chán nản cảnh chồng vợ lạnh nhạt, anh càng đi nhiều hơn, mải miết hơn với những cuộc bia rượu. Anh biết rằng mỗi khi trở về, chờ đón anh sẽ là bộ mặt nhăn nhó và những lời nhiếc móc của vợ, dù rằng sau đó chị có chăm sóc anh chu đáo thế nào đi nữa, nhưng thái độ của chị vẫn luôn khiến anh cảm thấy nặng nề.

Anh chỉ ước gì chị niềm nở chào đón anh, nói với anh những lời yêu thương ngọt ngào, dịu dàng và trừu mến với anh như trước đây, nhưng chị đã không làm thế.

Chị đã không hiểu được nỗi lòng của anh, cũng như anh đã không thấu hiểu cho chị. Khoảng cách giữa hai người cứ dần giãn ra trong khi tình yêu vẫn còn sâu đậm. Không ai cố gắng để nói với ai, họ chỉ âm thầm đau khổ.

Nỗi ám ảnh không bao giờ nguôi ღ

Rồi vào cái đêm định mệnh ấy, anh ngồi nhậu với bạn như bao lần khác. Càng về khuya, cuộc rượu càng vào hồi rôm rả. Khi rượu đã ngà ngà, những người đàn ông mới nói đủ thứ trên trời, dưới bể, và chuyện gì cũng thật hấp dẫn, hay ho và có duyên cả, bởi vậy, dù đồng hồ đã điểm sang ngày hôm sau, nhưng vẫn chẳng ai muốn bỏ cuộc vui.

Và cũng như bao lần khác, máy điện thoại của anh rung lên bần bật bởi những cuộc điện thoại của vợ. Anh biết, nếu nhấc máy lên, như bao lần khác, anh sẽ nghe ở đầu dây bên kia những lời thúc giục, ca cẩm đến sốt ruột của chị.

Bởi vậy, anh nhăn nhó chuyển máy sang chế độ im lặng rồi nhanh chóng đút lại chiếc điện thoại vào chỗ quen thuộc của nó trong túi quần. Anh vẫn say sưa nhậu tiếp với bạn, quyết không để những lời phàn nàn của vợ làm cuộc vui đứt quãng.

Nhưng điện thoại không ngừng rung khiến cho anh cáu kỉnh, bực tức, lầm rầm chửi rủa, anh tắt máy. Thế là yên chuyện! Cuộc nhậu lại vào hồi say sưa, vui vẻ.

Nhưng ở đầu dây bên kia, vợ anh đang cố gọi cho anh bằng chút sức lực cuối cùng.

Đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trong đầu chị chỉ có hình bóng của anh. Ước nguyện của chị chỉ là được nhìn thấy anh trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, được nói với anh một lời yêu thương cuối. Nhưng anh đã không bắt máy. Đáp lại chị chỉ có những tiếng tút dài vô cảm đến vô tận.

Chị đã không gặp được anh. Chị đã đối diện với cái chết bằng sự cô đơn đến cùng cực. Chị đã ra đi vĩnh viễn.

Còn anh, sau cuộc nhậu trở về, anh đã say xỉn tới mức lăn ra ngủ khi vừa bước chân về tới nhà. Anh không còn đủ tỉnh táo để nhận ra sự vắng mặt của vợ.

Nhưng giấc ngủ của anh nhanh chóng bị đánh thức bởi những tiếng gọi thất thanh của mẹ. Mẹ anh với vẻ mặt thất thần, đôi mắt sưng húp nhòa nước báo cho anh cái tin dữ: vợ anh đã mất vì một vụ tai nạn giao thông.

Cái tin vợ chết như một gáo nước buốt giá dội thẳng vào anh, làm tan hết hơi rượu. Anh sực tỉnh, hoảng hốt lao đi tìm vợ. Nhưng khi anh đến thì đã quá muộn. Chị nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân lạnh toát, sự sống đã rời bỏ chị, và anh tưởng rằng nó cũng đang rời bỏ anh.

Người ta kể lại rằng chị bị một tay tài xế ngủ gật đâm phải khi một mình ra đường giữa đêm. Anh quặn lòng khi biết lúc ấy chị đang đi tìm anh.

Thứ cuối cùng của chị người ta đưa cho anh là chiếc điện thoại xây xát. Họ bảo rằng khi xe cấp cứu đến, chị vẫn còn khá tỉnh táo, chị giữ chặt điện thoại trong tay và liên tục gọi, gọi đến khi chị ngất lịm và rơi vào hôn mê.

Anh run rẩy cầm chiếc điện thoại của vợ, thấy trong đó có 16 cuộc gọi đến máy của anh và một tin nhắn còn chưa kịp gửi. Chị đã viết, vẻn vẹn rằng: “Em xin lỗi vì tất cả. Yêu anh”.

Chỉ vài chữ ấy thôi nhưng là tất cả sức lực còn lại của chị, anh biết điều ấy. 16 cuộc điện thoại của vợ, anh đã lạnh lùng không nghe một cuộc nào vì nghĩ rằng đó là chuyện nhảm nhí. Giờ đây, khi đứng trước di ảnh của chị, anh đau tới mức không thể rơi nổi nước mắt.

Cả cuộc đời này, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho bản thân.



     Sưu tầm.

     Kính. party

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Thiện Tịnh, Tsunami, HocThuatPhuongDong, Ngoisaobiec, ongdia, SCC
Logged

Kính.
 
 
Trang: [1] 2 3 ... 11   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.494 seconds với 24 câu truy vấn.