Tháng Tư 07, 2020, 08:16:38 AM -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 ... 3 4 [5] 6   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: VẠN PHÁP QUI TÂM LỤC-- 萬 法 歸 心 錄  (Đọc 17471 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #60 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 07:07:00 AM »

(tiếp theo)

TÔNG PHÁP NHÃN

法眼宗


(金陵清涼院文益禪師六祖下第九世謚號大法眼)


  問。如何是法眼宗。答曰。法眼家風。對症施藥。垂機迅利。掃除情解。六相義門。會歸性地。萬象之中。全身獨路。三界惟心。萬法惟識。直超異見。圓融真際。

  問。如何是六相義。答曰。總別同異成壞 問。如何是總。答曰。真如一心。總攝諸法 問。如何是別。答曰。心生諸法。法法非一 問。如何是同。答曰。法因心生。心法無二 問。如何是異。答曰。法是法相。心是心理 問。如何是成。答曰。心生諸法。法能成事 問。如何是壞。答曰。攝法歸心。心空法泯。

  問。如何是韶國師四料揀。答曰。聞聞。聞不聞。不聞聞。不聞不聞 問。如何是聞聞。答曰。寂而常照 問。如何是聞不聞。答曰。照而常寂 問。如何是不聞聞。答曰。寂照無二 問。如何是不聞不聞。答曰。寂照雙泯。師曰。教外別傳。向上宗旨。果如是乎。若只如此。可謂口傳。有甚奇特。即不如是。又作麼生。參。


(xem tiếp  Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #61 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 07:09:11 AM »

(tiếp theo)

5- TÔNG PHÁP NHÃN    法眼宗

HỎI: Chủ trương của Tông Pháp Nhãn thế nào?

ĐÁP:

Pháp Nhãn gia phong
Đối chứng thí dược
Thùy cơ tốc lợi
Tảo trừ tình giải.
Lục tướng nghĩa môn
Hội qui tánh địa
Vạn tượng chi trung
Toàn thân độc lộ.
Tam giới duy tâm
Vạn pháp duy thức
Trực siêu dị kiến
Viên dung chơn tế.

DỊCH:

Thói nhà Pháp Nhãn,
Đối bịnh cho thuốc
Phương tiện bén nhạy
Quét sạch tình giải.
Sáu tướng nghĩa môn
Gom về tánh địa
Ở trong muôn tượng
Toàn thân một đường.
Ba cõi duy tâm
Muôn pháp duy thức
Vượt thẳng dị kiến
Chan hòa chơn tế.

HỎI: Thế nào là sáu tướng nghĩa?

ĐÁP: Sáu tướng nghĩa là: Tổng, biệt, đồng, dị, thành, hoại.

HỎI: Thế nào là Tổng?

ĐÁP: Nhứt tâm chơn như gồm nhiếp các pháp.

HỎI: Thế nào là biệt?

ĐÁP: Tâm sanh các pháp, nhưng các pháp không phải một.

HỎI: Thế nào là đồng?

ĐÁP: Pháp do tâm sanh, tâm pháp không hai.

HỎI: Thế nào là dị?

ĐÁP: Pháp là pháp tướng, tâm là tâm lý.

HỎI: Thế nào là thành?

ĐÁP: Tâm sanh các pháp, pháp hay thành sự.

HỎI: Thế nào là hoại?

ĐÁP: Gom pháp về tâm, tâm không (rỗng) pháp mật.

HỎI: Tứ liệu giản của Thiều Quốc Sư như thế nào?

ĐÁP: Tứ liệu giản của Thiểu Quốc Sư là: Văn văn, văn bất văn, bất văn văn, bất văn bất văn.

HỎI: Thế nào là văn văn?

ĐÁP: Lặng lẽ (tịch) nhưng mà thường hay chiếu soi (chiếu).

HỎI: Thế nào là văn bất văn ?

ĐÁP: Chiếu soi nhưng mà thường lặng lẽ.

HỎI: Thế nào là bất văn văn?

ĐÁP: Tịch chiếu không hai.

HỎI: Thế nào là bất văn bất văn?

ĐÁP: Tịch chiếu đều mất.

Sư nói thêm: Giáo ngoại biệt truyền, Tông chỉ hướng thượng, quả như vậy ư? Nếu chỉ như thế có thể gọi là khẩu truyền, có gì kỳ đặc? Còn nếu chẳng như thế lại làm sao sanh? Hãy tham!
 
----------------------------------

(xem tiếp Chương  VIII)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #62 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 07:11:34 AM »

(tiếp theo)

MƯỜI LOẠI MA LÀM LOẠN CHÁNH ĐỊNH

8.-十魔亂正

  師曰。悟修禪那。非同細事。內外諸魔。惱亂正定。少無主宰。貪著愛境。因境打動。墮於魔網。本是善因。反遭惡果。初學後昆。慎之防之。愚開十條辨魔之義。自審自察。心魔天魔。用慧觀照。消滅魔孽。心垢若淨。諸障自泯。何怕天魔。焉敢惑正。今將十魔。細述於後。一者宿冤。二者外惑。三者煩惱。四者所知。五者邪見。六者妄想。七者口業。八者病苦。九者昏沉。十者天魔。斯十魔障。能撓正修。慕道之人。謹之慎之。

  問。如何謂宿冤魔。師曰。宿冤魔者。謂之業障。遠劫今生。在凡位中。不忠不孝。不仁不義。殺盜淫妄。貪瞋痴愛。多結冤家。今世會遇。欲學大道。侵撓不安。能障聖事。不得成就。須生慚愧。懇禱懺悔。求哀三寶。神力垂祐。一切宿業。自消自滅。一切冤家。自退自散。再發四願。普利群生。速得無漏。急證菩提。參禪之人。須自懺之。

  問。如何謂外惑魔。師曰。外惑魔者。謂之人障。闡提小人。貴賤不等。惱亂定心。不得安穩。此無別故。皆是少權。或缺禮義。或因自高。或自我慢。或是口直。或是行粗。或是仗勢。或是誇才。或是言惡。或稱己能。或論他過。或少和色。或無恭敬。或量不寬。或欠忍耐。故召不信。惑亂修行。生心動念。遮障本明。慕道之士。須要卑下。退己養德。方免人障。後學初進。寬之忍之。

  問。如何謂煩惱魔。師曰。煩惱魔者。謂之事障。事障不除。能亂正修。雲 何為煩。如何是惱。煩逐外境。惱生內心。修禪之流。定須斷之。如不頓除。性定難現。見女生心。淫心煩惱。見殺生心。噁心煩惱。見財生心。盜心煩惱。見物生心。貪心煩惱。見人生慢。我相煩惱。見卑生傲。自大煩惱。見逆生瞋。恚心煩惱。見順生喜。隨意煩惱。見冤生憎。恨心煩惱。見親生愛。私心煩惱。一切外見。內生取捨。俱為煩惱。難以盡述。參禪之流。定除事障。事障不空。惱亂正定。後學之人。胡不斷之。

  問。如何謂所知魔。師曰。所知魔者。謂之理障。理障不除。能亂正定。雲 何所知。如是之過。知我得悟。知我通宗。知我明教。知我會理。知我多文。知我多見。知我戒嚴。知我得定。知我有慧。知我證空。知我自在。知我無礙。知我得通。知我得妙。知我證道。知我成佛。等等所知。為之理障。理障不除。法執不忘。法執不忘。真心不現。修禪定者。必要泯之。

  問。如何謂邪見魔。師曰。邪見魔者。謂之執障。執障不除。必墮邪定。雲 何邪見。如是亂正。執性不壞。謂之有見。執性本空。謂之無見。執本不死。謂之常見。執隨氣滅。謂之斷見。執無生有。為自然見。執氣化形。為邪因見。自如非有非無。即有即無。一切邪執邪見因緣自然。不離空有斷常兩頭。自障本理。往墮岐路。參禪之流。須知悟之。

  問。如何謂妄想魔。師曰。妄想魔者。謂之自障。自障不空。生滅不停。顛倒散亂。遮障本心。參禪之人。須要空之。今舉一二以明妄障。妄想悟道。妄想修證。妄想得定。妄想發慧。妄想多知。妄想能文。妄想名達。妄想多供。妄想為師。妄想眾歸。妄想續祖。妄想住剎。妄想弘道。妄想傳錄。妄想後嗣。妄想入藏。妄想神通。妄想玄妙。妄想奇特。妄想異怪。妄想長生。妄想返童。妄想飛昇。妄想成佛。諸妄不空。動念乖真。初學慕道。泯妄為本。

  問。如何謂口業魔。師曰。口業魔者。謂之狂障。若不儉言。縱意多談。散心亂念。不得定心。口業因何。過之太甚。談玄說妙。講教言宗。自誇得悟。卑他愚迷。論人長短。說人是非。吟詩歌賦。信口胡唱。評論古今。議國興廢。昔日賢愚。今時凶善。不干己事。高言諍論。他人得失。無故毀贊。說諸欲境。令人生愛。說諸不平。令人發怒。背後毀譽。當面稱譏。一切利害之言。使人忘失正念。參禪之人。須要深戒。不但儉言養德。而且使心不亂。初機修行。慎之忌之。

  問。如何謂病苦魔。師曰。病苦魔者。謂之苦障。身多疾病。皆因業愆。或自失調。變生百病。不得受用。學道有礙。愚開數條。須自預防。調理脾胃。節擇飲食。少貪厚味。且忌生冷。飢莫讀誦。飽莫負重。食後勿睡。夜忌飽餐。好吃腐爛。愛食煎炒。偏貪五味。強用非物。濕地坐禪。風處打睡。汗出入水。受暑貪涼。當風沐浴。露臥星下。大飢大飽。大喜大怒。大寒大暑。大雨大露。內傷外感。一切失調。生諸瘡病。使身不安。後學須知。預防避之。

  問。如何謂昏沉魔。師曰。昏沉魔者。謂之睡障。睡障不煉。昏沉太重。真心不朗。慧性不發。墮在暗昧。黑山鬼窟。其病因何。多此昏障。皆因食重。多貪厚味。話多喪氣。勞形脾困。精神不清。濁氣渾亂。愚痴多怒。懈怠放逸。不念生死。唯貪安樂。後學用功。鬚髮精進。引錐刺肉。以頭觸柱。禮佛燃燈。立險經行。苦身磨煉。睡魔方輕。不然縱意。真心不朗。參禪之人。勇猛降之。

  問。如何謂大天魔。師曰。大天魔者。非同諸障。皆因正修。將以證道。心精通吻。湛然不動。驚起天魔。及諸鬼神。宮殿崩裂。大地動搖。魔王驚怖。魍魎慌越。一切魔魅。俱有五通。同來惱亂。不容入聖。變諸異怪。化諸欲境。亂爾禪定。心生取捨。魔得其便。主人受害。自發顛狂。為己成佛。生陷王難。死墮無間。參禪之士。正念分明。智慧朗照。一心不動。任他使能。我不見聞。正定降魔。自然消滅。後學修道。慎自辨之。

  以上數條。略舉魔事。欲辨徹細。須閱楞嚴內外魔孽。一切異見。一一了明。下手用功。不墮魔網。直證佛果。

(xem tiếp Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #63 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 07:16:39 AM »

(tiếp theo)

CHƯƠNG VIII

MƯỜI LOẠI MA LÀM LOẠN CHÁNH ĐỊNH

Sư nói: Ngộ đạo tu thiền chẳng phải là việc nhỏ. Những loại ma trong, ma ngoài làm não loạn chánh định, một chút không chủ tể, liền tham trước cảnh ái, do cảnh kích động mà rơi vào lưới ma. Vốn là nhơn lành mà trở lại phải chuốc quả ác. Kẻ sơ học đời sau hãy cẩn thận và đề phòng vậy.

Tôi xin nêu ra mười điều đã biện biệt về nghĩa ma. Tự soi tự xét về thiên ma và tâm ma. Dùng huệ quán chiếu tiêu diệt ma nghiệp. Tâm cấu nếu tịnh các chướng tự nhiên dứt, sợ gì thiên ma nào dám  loạn chánh? Nay đem mười loại ma và thuật rõ ràng ở sau: một là ma túc oan, hai là ma ngoại hoặc, ba là ma phiền não, bốn là ma sở tri, năm là ma tà kiến, sáu là ma vọng tưởng, bảy là ma khẩu nghiệp, tám là ma bịnh khổ, chín là ma hôn trầm, mười là thiên ma. Mười loại ma chướng nầy hay làm nhiễu loạn người tu hành chơn chánh. Người ngộ đạo nên thận trọng đó.

HỎI:  Thế nào là ma túc oan?

ĐÁP: Ma túc oan gọi là nghiệp chướng. Từ những kiếp lâu xa cho đến đời nầy, sanh ra trong kiếp phàm phu, bất trung bất hiếu, bất nhơn bất nghĩa. Sát sanh trộm cắp, dâm dục, vọng ngữ, tham lam, giận dữ và si ái. Kết nhiều oan gia, ngày nay gặp gỡ, muốn học đạo lớn bị chúng xâm nhiễu chẳng an, hay làm chướng việc thánh, chẳng được thành tựu. Phải sanh tâm quý chí thành sám hối, tha thiết cầu tam bảo buông sức thần gia hộ. Tất cả những nghiệp từ trước tự tiêu tự diệt, tất cả oan gia tự lui hay tan mất, mau được vô lậu, chóng làm lợi khắp chúng sanh, mau được vô lậu, chóng chứng bồ đề. Người tham thiền phải tự sám hối đó.

HỎI: Thế nào là ma ngoại hoặc?

ĐÁP: Ma ngoại hoặc (làm ngoại hoặc bên ngoài), gọi là nhơn chướng. Kẻ tiểu nhơn không có căn lành, sang hèn chẳng đồng, làm não loạn định tâm chẳng được an ổn. Việc nầy không riêng một cớ nào, tất cả đều do thiếu quyền biến, hoặc kém lễ nghi, hoặc do tự cao, hoặc tự ngã mạn, hoặc nói thẳng, hoặc hạnh thô, hoặc nương thế lực, hoặc khoe tài, hoặc nói ác, hoặc khen mình,hoặc chê người, hoặc thiếu vẻ ôn hoà, hoặc không cung kính, hoặc độ lượng không rộng rãi, hoặc thiếu nhẫn nại. Cho nên chuốc cái chẳng tin mà hoặc loạn sự tu hành, sanh tâm động niệm, che lấp cái bản minh. Kẻ sĩ một đạo cần yếu phải thấp xuống mà lui về nuôi đức, mới khỏi được nhơn chướng. Kẻ hậu học đời sau phải khoan tâm và nhẫn nại đó.

HỎI: Thế nào gọi là ma phiền não?

ĐÁP: Ma phiền não là sự chướng. Sự chướng nếu chẳng trừ hay làm lộn xộn việc chánh tu. Thế nào là phiền ? Thế nào là não ?

Phiền thì đuổi theo ngoại cảnh, não thì sanh ở nội tâm. Người tu thiền nhứt định phải đoạn phiền não.

 Phiền não chẳng trừ sạch tánh định khó hiện.

Thấy người nữ mà sanh tâm là dâm tâm phiền não.
Thấy sự giết hại mà sanh tâm là ác tâm phiền não.
Thấy tài lợi mà sanh tâm là đạo tâm (tâm trộm) phiền não.
Thấy vật mà sanh tâm là tham tâm phiền não.
Thấy người sanh khinh thường là ngã tướng phiền não.
Thấy kẻ thấp sanh kiêu ngạo là tự đại phiền não.
Thấy nghịch cảnh sanh sân là khuể tâm phiền não.
Thấy thuận cảnh sanh vui là tùy hỷ phiền não.
Thấy kẻ oán sanh tâm ghét là hận tâm phiền não.
Thấy người thân sanh thương là tư tâm phiền não.


Tất cả những cái thấy bên ngoài mà bên trong sanh thủ xả đều là phiền não, không thể nào mà nói ra cho hết được. Kẻ tham thiền nhất định phải trừ sự chướng. Sự chướng nếu chẳng không (rỗng) làm não loạn chánh định. Người học đời sau, tại sao chẳng đoạn nó ?

HỎI: Thế nào gọi là ma sở tri?

ĐÁP: Ma sở tri gọi là lý chướng, lý chướng nếu chẳng trừ hay làm loạn chánh định. Sở tri là thế nào mà lỗi như thế? Biết (tri) ta được ngộ, biết ta thông thiền, biết ta rõ giáo, biết ta hội lý, biết ta học nhiều, biết ta hiểu nhiều, biết ta trì giới nghiêm túc, biết ta được định, biết ta phát huệ, biết ta được thần thông, biết ta được lẽ mầu, biết ta chứng đạo, biết ta thành Phật, muôn ngàn điều biết (Sở tri) gọi đó là lý chướng. Lý chướng nếu chẳng trừ pháp chấp chẳng quên. Pháp chấp chẳng quên thì chơn tâm chẳng hiện. Người tu thiền định nhứt định phải dứt trừ lý chướng.

HỎI: Thế nào là ma tà kiến?

ĐÁP: Ma tà kiến là chấp chướng. Chấp chướng chẳng trừ ắt rơi vào định tà. Tà kiến như thế nào mà loạn chánh định như vậy? Chấp tánh chẳng hoại, gọi sự chấp ấy là hữu kiến (thấy có). Chấp tánh vốn không (rỗng) gọi sự chấp ấy là vô kiến (chấp không). Chấp vốn không chết gọi sự chấp ấy là thường kiến. Chấp theo khí mà diệt gọi sự chấp ấy là đoạn kiến. Chấp từ không sanh ra có là tự nhiên kiến. Chấp từ khí (hơi) hóa ra hình là tà nhơn kiến. Tự như chẳng có chẳng không, tức có tức không. Tất cả những tà chấp, tà kiến nhơn duyên tự nhiên… đều chẳng lìa không hữu, đoạn thường hai đầu. Tự chướng bốn lý đến rơi vào đường tẻ. Người tham thiền phải biết mà ngộ lẽ nầy.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #64 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 07:20:28 AM »

(tiếp theo)

HỎI: Thế nào là ma vọng tưởng?

ĐÁP: Ma vọng tưởng gọi là Tự chướng.
Tự chướng chẳng không (rỗng), thì sanh diệt chẳng dừng, điên đảo tán loạn, che chướng bản tâm.
Người tham thiền cần phải làm cho rỗng không cái chướng nầy.

Nay nêu ra một hai điều để làm sáng tỏ cái vọng chướng, như: vọng tưởng ngộ đạo, vọng tưởng tu chứng, vọng tưởng đắc định, vọng tưởng phát huệ, vọng tưởng nhiều hiểu biết, vọng tưởng hay làm văn, vọng tưởng về danh đạt, vọng tưởng về sự cúng dường nhiều, vọng tưởng làm thầy, vọng tưởng chư tăng qui hướng, vọng tưởng tiếp nối tổ vị, vọng tưởng trụ một ngôi chùa, vọng tưởng hoằng đạo, vọng tưởng về tác phẩm lưu truyền, vọng tưởng về kẻ nối dòng, vọng tưởng về sự nhập tháp, vọng tưởng thần thông, vọng tưởng huyền diệu, vọng tưởng kỳ đặc, vọng tưởng quái lạ, vọng tưởng trường sanh, vọng tưởng hoàn đồng, vọng tưởng bay lên, vọng tưởng thành Phật,… các vọng chẳng không (rỗng), động niệm làm trái với lẽ nhơn. Người mới học mộ đạo dứt vọng làm gốc.

HỎI: Thế nào là ma khẩu nghiệp?


ĐÁP: Ma khẩu nghiệp gọi là cuồng chướng, nếu chẳng dè dặt lời nói mà buông ý lắm mồm, thì tán tâm loạn niệm chẳng được tịnh tâm. Khẩu nghiệp do đâu mà lỗi nó quá nhiều? Bởi ưa bàn huyền nói diệu, giảng giải (kinh), nói tông (thiền), tự khoe rằng đã được ngộ, chê kẻ khác ngu mê, luận về sở trường sở đoản của người, nói sự phải quấy của người.ngâm thi vịnh phú, mở miệng xướng càn, bình  luận chuyện xưa nay, bàn chuyện đất nước hưng phế, xưa kia là người hiền kẻ ngu, nay là kẻ ác người thiện. Chẳng quan hệ đến việc ta mà rống lời tranh luận chuyện được mất của người. Vô cớ chê khen, nói những cảnh dục khiến người sanh yêu. Nói chuyện bất bình khiến người sanh giận. Chê sau lưng, khen trước mặt. Tất cả những lời nói lợi hại khiến người quên mất chánh niệm. Người tham thiền cần yếu phải gắng gìn giữ, chẳng những ít lời nuôi đức mà lại khiến tâm chẳng loạn. Kẻ sơ cơ tu hành cẩn thận và kiêng giữ việc nầy.

HỎI: Thế nào là ma bệnh khổ?

ĐÁP: Ma bệnh khổ gọi là khổ chướng. Thân nhiều tật bệnh đều do nghiệp đời trước, hoặc do mất sự điều hoà mà biến sanh trăm thứ bệnh, chẳng được thọ dụng, làm cho người học đạo có sự chướng ngại. Nay tôi nêu lên mấy điều phải tự đề phòng: Điều hoà tỳ vị, tiết chế và chọn thức ăn uống, ít đắm mùi vị nồng hậu, lại phải cữ vật sống và lạnh. Khi đói chớ đọc tụng, lúc no chớ gánh vác nặng. Sau khi ăn chớ ngủ, tối cữ ăn no, thích ăn đồ thối nát, ưa ăn đồ chiên đồ xào, thích ăn ngũ vị, dùng nhiều vật quấy. Toạ Thiền nơi đất ẩm, ngủ nơi chỗ gió, đang ra mồ hôi mà nhảy vào nước, thích ấm tham mát, đang lúc gió mà tắm rửa, nằm trần ngoài trời, đói quá no quá, vui quá giận quá, lạnh quá nóng quá, mưa lớn sương nhiều. Bịnh nội thương ngoại cảm, tất cả đều do mất sự điều hoà nên sanh những bệnh hoạn, làm cho thân chẳng được yên. Kẻ hậu học phải biết mà dự phòng và tránh bệnh.

HỎI: Thế nào là ma hôn trầm?

ĐÁP: Ma hôn trầm gọi là thuỳ chướng (chướng về ngủ). Thuỳ chướng chẳng luyện trừ, hôn trầm quá nặng, chơn tâm chẳng sáng, huệ tánh chẳng phát khởi, rơi vào chỗ mờ tối của núi đen và hang ma. Nguyên  nhơn của bệnh hôn trầm kia như thế nào? Sự hôn chướng nầy phần lớn cho ăn nhiều, tham nhiều vị ngon, nói nhiều làm tán khí, hình lao tì yếu, tinh thần chẳng trong lặng, độc khí hỗn loạn, ngu si nhiều giận tức, lười biếng buông lung. Chẳng nhớ nghĩ việc sanh tử chỉ tham an lạc. Kẻ hậu học khi dụng công nên phát tinh tấn: mang dùi chích thịt, cho đầu chạm vào cây cột, lễ Phật đốt đèn, đứng nơi nguy hiểm, đi kinh hành, khổ thân mài luyện ma ngủ mới nhẹ, nếu chẳng như vậy mặc tình ngủ nghỉ, thì chơn tâm chẳng sáng. Người tham thiền nên dũng mãnh hàng phục ma ngủ.

HỎI: Thế nào là đại thiên ma?


ĐÁP: Đại thiên ma chẳng đồng với các chướng. Bởi do tu hành đúng đắn, sắp chứng đạo quả, tâm tinh thuần thông suốt, lặng yên chẳng động, làm kinh động thiên ma và cung điện của quỉ thần đều sụp đổ, cõi đất rung động, ma chúa kinh hãi, loài yêu quái ở cây, ở đá cũng hoảng sợ. Tất cả loài ma mị đều có ngũ thông đồng đến não loạn, chẳng cho người vào thánh vị. Chúng biến ra những điều quái lạ, hoá ra những cảnh dục để làm loạn thiền định của người tu. Người tu nếu tâm sanh ra thủ xả ma liền được tiện lợi, mà người tu thì thọ hại. Tự phát điên cuồng, cho là đã thành Phật. Còn sống thì bị hãm vào nạn vua, lúc chết đoạ vào vô gián ngục. Kẻ sĩ tham thiền chánh niệm rõ ràng, trí huệ chiếu sáng, một lòng chẳng động, mặc tình chúng tác quái ta chẳng thèm thấy nghe, dùng chánh định hàng phục, ma tự nhiên tiêu diệt. Kẻ tu học đời sau phải cẩn thận và tự phân biệt cho rành rõ ma sự nầy.

Ở trên đã được nên lên mấy điều ma sự, nếu muốn hiểu cho khúc chiết rõ ràng, nên xem kinh Lăng Nghiêm nói về ma nghiệt trong ngoài. Tất cả những dị kiến, mỗi mỗi đều rõ ràng, khi hạ thủ dụng công chẳng rơi vào lưới ma, mà chứng thẳng qủa Phật.
 
--------------------


(xem tiếp Chương  IX)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #65 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:24:41 PM »

(tiếp theo)

CHƯƠNG  IX

DẪN CHỨNG LỜI KINH

CHÁNH VĂN 1

9.-經語引證

  曰。萬法歸心。問答分明。上根才覽。頓悟本心。中下迷鈍。疑謗不信。故引佛祖經語證明。截斷眾疑。誠信不謬。或有得悟。依教奉行。直入古佛之叢林。橫超祖師之閫域。可謂即肉眼而圓通佛眼。即凡心而顯現真心。今述佛經祖語。印證歸心正理。

  大般若經雲 。一切如來。同在一處。自性清淨。無漏界攝。大方廣佛華嚴經雲 。言詞所說法。小智妄分別。是故生障礙。不了於自心。不能了自心。雲 何知正道。彼用顛倒想。增長一切惡 楞伽經雲 。第一義諦者。但惟是心。種種外相。悉皆無有。彼愚夫執著惡見。欺誑自他。不能明見。一切諸法如實住處。大慧。一切諸法如實者。謂能了達唯心所現。

  四十二章經雲 。出家沙門者。斷欲去愛。識自心原。達佛本理。悟無為法。內無所得。外無所求。心不繫道。亦不結業。無念無作。非修非證。不歷諸位。而自崇最。名之曰道。

  寶雲 經雲 。一切諸法。心為上首。若知於心。則能得知一切諸法。

  因果經偈雲 。一切造善惡。皆從心想生。是故真出家。皆明心為本。

  菩薩唸佛三昧經雲 。心如金剛。善根穿徹一切法故。心如迦鄰提衣柔軟善根故。心如大海。善根攝諸戒聚故。心如平石。善根住持一切事業故。心如山王。善根發生一切善法故。心如大地。善根負持眾生事業故。

  定意經雲 。其在禪定。不著內外。亦無中間。是曰一心。寶篋經雲 。文殊師利告大德舍利弗。如恆沙劫。火災熾然。終不燒空。如是舍利弗。一一眾生。恆河沙劫。造作逆罪。不善之業。然其心性。終不可污。

  大虛空藏菩薩所問經偈雲 。虛空離生滅。法界無去來眾色現於空。諸法依心住。空無色非色。心性亦復然。虛空唯假名。心意識如是。

  楞伽經偈雲 。諸法無法體。而說唯是心。不見於自心。而起於分別。

  出曜經雲 。身被戒鎧。心無慧劍者。則不能壞結使元首。故知若不觀心。妙慧成就。則不能斷無明根本。

  涅槃經雲 獅子吼者。決定說一切眾生。皆有佛性。若知自心佛性具足。則性外豈有法而可求耶。

  法華三昧經雲 。無著無所依。無累心寂滅。本性如虛空。是名無上道。



(Xem tiếp Phần Dịch 1)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #66 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:28:12 PM »

(tiếp theo)

CHƯƠNG IX 


DẪN CHỨNG LỜI KINH

Muôn pháp về tâm hỏi đáp rõ ràng. Bậc thượng căn vừa xem qua liền ngộ bản tâm, kẻ trung hạ căn ngu độn nghi ngờ bài báng chẳng tin, nên dẫn lời  kinh của Phật để chứng minh hầu đaọn trừ những nghi hoặc, tin một cách thành thật chẳng lầm. Hoặc có người được ngộ, y lời dạy mà vâng làm, vào thẳng tòng lâm của Cổ phật, vượt ngang qua bờ cõi then chốt của Tổ Sư. Có thể bảo ngay nơi nhục nhãn mà viên thông Phật nhãn, ngay nơi tâm phàm mà hiển chơn tâm. Nay thuật lời trong kinh Phật và lời của Tổ sư để ấn chứng chánh lý qui tâm.

Kinh Bát Nhã nói: “Hết thảy chư Phật đồng ở một chỗ, gom về cảnh giới vô lậu và tự tánh thanh tịnh”.

Kinh Hoa Nghiêm nói: “Lời lẽ thuyết pháp (của Như Lai), kẻ tiểu trí vọng phân biệt, nên sanh chướng ngại, chẳng rõ ở tự tâm. Không rõ tự tâm làm sao biết chánh đạo? Kẻ kia dùng tư tưởng điên đảo nên tăng trưởng tất cả điều ác”.

Kinh Lăng Già nói: “Đệ nhất nghĩa đế chỉ là tâm. Vô vàn tướng bên ngoài, tất cả đều không có. Kẻ phu kia chấp trước vào ác kiến, khi dối tự tha, không thấy rõ được chỗ trụ như thật của hết thảy các pháp. Đại Huệ! Hết thảy các pháp như thật, ấy nghĩa là hay liễu đạt lý duy tâm sở hiện”.

Kinh Tứ Thập Nhị Chương nói: “Người xuất gia làm sa môn, (phải) đoạn dứt ham muốn, khử trừ khát ái, biết được nguồn tâm của mình, đạt được lý gốc của Phật, ngộ pháp vô vi, bên trong không sở đắc, bên ngoài không sở cầu, tâm không hạn cuộc nơi đạo, cũng không tạo nghiệp, vô niệm vô tác, phi tu, phi chứng, phải trải qua các ngôi thứ mà tự cao tột. Đó gọi là Đạo!”

Kinh Bảo Vân nói: “Hết thảy các pháp, tâm là trên hết. Nếu biết tâm thì có thể biết được tất cả các pháp”.

Bài kệ trong Kinh Nhơn Quả nói: “Tạo tất cả thiện ác đều từ tâm tưởng sanh. Cho nên người xuất gia chơn chánh đều lấy sự minh tâm làm gốc”.

Kinh Niệm Phật Tam Muội nói: “Tâm như kim cang, với ngừoi thiệncăn hay xuyên thấu tất cả pháp. Tâm như áo Ca lân đề, với người thiện căn hay mềm dẻo. Tâm như bể cả, với người thiện căn hay nhiếp các giới tu. Tâm như đá bằng phẳng, với người thiện căn hay đứng giữ tất cả sự nghiệp. Tâm như núi chúa, với người thiện căn hay phát sanh tất cả pháp lành. Tâm như cõi đất, với người thiện căn hay gánh vác và gìn giữ sự nghiệp cho chúng sanh”.

Kinh Định Ý nói: “Trong thiền định chẳng dính mắc trong ngoài, cũng không ở giữa, đó gọi là nhứt tâm”.

Kinh Bảo Khiếp nói: “Văn Thù sư lợi bảo Xá lợi Phất rằng như hoả tai cháy mạnh trong hằng sa kiếp, rốt lại cũng không đốt được hư không. Xá Lợi Phất! Cũng như vậy, mỗi mỗi chúng sanh tạo tội ngũ nghịch, cùng nghiệp chẳng lành trong hằng sa kiếp, nhưng mà tâm tánh họ rốt lại cũng chẳng thể nhơ”.

Bài kệ trong Kinh Đại hư không tạng Bồ tát sở vấn nói:

Hư không lìa sanh diệt
Pháp giới không tới lui
Các pháp nương tâm mà trụ.
Trong không, không có sắc phi sắc
Tâm tánh cũng như vậy
Hư không chỉ giả danh
Tâm ý thức cũng như vậy.

Bài kệ Kinh Lăng Già nói:

Các pháp không pháp thể
Mà nói chỉ là tâm
Chẳng thấy dược tự tâm
Mà khởi ra phân biệt.

Kinh Xuất Diệu nói: “Người thân mặc giáp giới luật, mà tâm không có gươm trí huệ, thì không làm tan hoại được bọn đầu sỏ kiết sử. Cho nên biết, nếu chẳng quán tâm cho diệu huệ thành tựu, thì không thể chặt đứt được căn bản vô minh”.

Kinh Niết Bàn nói: “Sư tử rống ấy là nói một cách quyết định rằng tất cả chúng sanh dều có Phật tánh. Nếu biết tự tâm mình Phật tánh đầy đủ, thì ngoài tánh lại có pháp đáng cầu ư?”.

Kinh Pháp Hoa Tam Muội nói: “Không dính mắc, không chỗ nương, không hệ luỵ vào tâm tịch diệt, bản tánh như hư không. Đó gọi là vô thượng đạo”.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #67 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:29:53 PM »

(tiếp theo)

CHÁNH VĂN 2


七佛偈

  毗婆屍佛偈雲 。身從無相中受生。猶如幻出諸形像。幻人心識本來無。罪福皆空無所住。

  屍棄佛偈雲 。起諸善法本是幻。造諸惡業亦是幻。身如聚沫心如風。幻出無根無實性。

  毗舍浮佛偈雲 。假借四大以為身。心本無生因境有。前境若無心亦無。罪福如幻起亦滅。

  拘留孫佛偈雲 。見身無實是佛見。了心如幻是佛了。了得身心本性空。斯人與佛何殊別。

  拘那含牟尼佛偈雲 。佛不見身知是佛。若實有知別無佛。智者能知罪性空。坦然不懼於生死。

  迦葉佛偈雲 。一切眾生性清淨。從本無生無可滅。即此身心是幻生。幻化之中無罪福。

  釋迦牟尼佛偈雲 。幻化無因亦無生。皆即自然見如是。諸法無非自化生。幻化無生無所畏。

佛經已明祖語述後


  初祖偈雲 。亦不睹惡而生嫌。亦不觀善而勤措。亦不捨智而近愚。亦不拋迷而就悟。達大道兮過量通佛心兮出度。不與凡聖同纏。超然名之曰祖。

  二祖雲 。是心是佛。是心是法。法佛無二。僧寶亦然。

  三祖雲 。眼若不睡。諸夢自除。心若不異。萬法一如。一如體玄。兀爾忘緣。萬法齊觀。歸復自然。

  四祖示融大師雲 。百千妙門。同歸方寸。恆沙功德。總在心原。一切定門。一切慧門。一切行門。悉皆具足。神通妙用。並在汝心。

  五祖雲 。欲知法要。心是十二部經之根本。唯有一乘法。一乘法者一心是。但守一心。即心真如門。一切法行不出自心。唯心自知。心無形色。諸祖只是以心傳心。達者印可。更無別法。

  六祖雲 。汝等諸人自心是佛。更莫狐疑。心外更無一法而能建立。皆是自心生萬種法。經雲 。心生種種法生。其法無二。其心亦然。其道清淨。無有諸相。汝莫觀淨。及空其心。此心無二。無可取捨。行住坐臥。皆一直心。即是淨土。依吾語者。汝定菩提。


(xem tiếp Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
« Sửa lần cuối: Tháng Một 06, 2011, 08:35:37 PM gửi bởi chanhnguyen » Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #68 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:33:53 PM »

(tiếp theo)

KỆ CỦA BẢY ĐỨC PHẬT

Bài kệ của Phật Tỳ Bà Thi nói:

Thân từ trong vô tướng thọ sanh,
Dụ như huyễn, xuất các hình tượng.
Người huyễn, tâm thức xưa nay không,
Tội phước đều không, không chỗ trụ.

Bài kệ của Phật Thi Khí nói:

Tạo các pháp lành vốn là huyễn,
Tạo các nghiệp ác cũng là huyễn.
Thân như hòn bọt tâm như gió,
Huyễn hiện không nguồn, không thật tánh.

Bài kệ của Phật Tỳ Xá Phù nói:

Vay mượn bốn đại ngỡ là thân,
Tâm vốn không sanh nhơn cảnh có.
Cảnh trước nếu không tâm cũng không.
Tâm như huyễn khởi rồi diệt.

Bài kệ của Phật Câu Lưu Tôn nói:

Thấy thân không thật là Phật thấy
Rõ tâm như huyễn là Phật rõ.
Rõ được thân tâm bản tánh không.
Người nầy cùng Phật có khác gì?

Bài kệ của Phật Câu Na Hàm Mâu Ni nói:

Phật chẳng thấy thân biết là Phật.
Nếu thật có biết riêngkhông Phật.
Người trí hay biết tội tánh không,
Thản nhiên chẳng sợ việc sanh tử.

Bài kệ của Phật Ca Diếp nói:

Hết thảy chúng sanh tánh thanh tịnh,
Từ xưa không sanh không thể diệt.
Ngay thân tâm nầy là huyễn sanh.
Trong huyễn hoá không tội, không phước.

Bài kệ của Phật Thích ca Mâu ni nói:

Huyễn hoá không nhơn cũng không sanh,
Đều là tự nhiên thấy như vậy.
Các pháp thảy đều tự hoá sanh,
Huyễn hoá không sanh, không chỗ sợ.

LỜI CHƯ TỔ


Bài kệ của Sơ Tổ Bồ đề đạt ma nói:

Chớ thấy ác mà sanh chán,
Chớ thấy thiện mà sanh ưa,
Chẳng bỏ trí mà gần ngu,
Chẳng lbỏ mê mà đốn ngộ.
Đạt đạo lớn chừ quá lượng,
Thông Phật tâm chừ vô số,
Chẳng cùng phàm thánh đồng vai,
Siêu nhiên gọi đó là TỔ.
Nhị Tổ nói: “Tâm nầy là Phật, tâm nầy là pháp, pháp và Phật không hai. Tăng bảo cũng vậy”.

Tam Tổ nói: “Mắt nếu chẳng ngủ các mộng tự trừ. Tâm nếu không khác muôn pháp nhứt như. Nhứt như thể mầu, như vậy quên duyên, muôn pháp đều thấy, trở về tự nhiên”.

Tứ Tổ nói với Ngưu đầu Pháp Dung rằng: “Trăm ngàn cửa diệu đồng về gang tấc, hằng sa công đức gom ở nguồn tâm. Tất cả định môn, huệ môn và hạnh môn đều đầy đủ, thần thông diệu dụng đều ở nơi tâm ông”.

Ngũ Tổ nói: “Muốn biết pháp yếu, tâm là căn bản của mười hai bộ kinh. Chỉ có pháp nhứt thừa, pháp nhứt thừa là nhứt tâm vậy. Chỉ giữ nhứt tâm tức là tâm chơn như môn. Hết thảy các pháp chẳng ra ngoài tự tâm, chỉ tự tâm biết tâm không hình sắc. Chư Tổ chỉ lấy tâm truyền tâm, bậc liễu đạt ấn khả, không pháp gì riêng”.

Lục Tổ nói: “Hết thảy các ngươi tự tâm là Phật, chớ có hồ nghi. Ngoài tâm không có một pháp có thể dựng lập, đều là tự tâm sanh muốn thứ pháp. Kinh nói: “Tâm sanh muôn ngàn pháp sanh”. Pháp kia không hai, tâm kia cũng vậy. Đạo kia thanh tịnh không có các tướng. Ông chớ quán thanh tịnh và không (rỗng) tâm kia Tâm nầy không hai, không thể thủ xả, đi đứng nằm ngồi đều một trực tâm tức là tịnh độ. Y lời nói ta nhứt định ông sẽ được bồ đề”.


----------------------

(xem tiếp TUYỆT QUÁN LUẬN CỦA ĐẠI SƯ NGƯU ĐẦU PHÁP DUNG)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #69 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:38:55 PM »

(tiếp theo)

TUYỆT QUÁN LUẬN CỦA ĐẠI SƯ NGƯU ĐẦU PHÁP DUNG


牛頭法融大師絕觀論


問。雲 何是心。答。六根所觀。並悉是心。問。心若為。答。心即滅。問。何者為體。答。心為體。問。何者為宗。答。心為宗。問。何者為本。答。心為本。問。若為是定慧雙游。答。心性寂滅為定。常解寂滅為慧。問。何者是智。答。境起解是智。問。何者是境。答。自身心性為境。問。何者是舒。答。照用為舒。問。何者為卷。答。心寂滅無去來為卷。舒則彌游法界。卷則定跡難尋。問。何者是法界。答。邊表不可得。名曰法界。

  稠禪師雲 。一切外緣。名無定相。是非生滅。一由自心。若自心不心。誰嫌是非。能所俱無。即諸相恆寂。

  龐居士頌雲 。萬法從心起。心生萬法生。生生不了有。來去枉虛行。寄語修道人。空生有不生。如能達此理。不動出深坑。

  騰騰和尚歌雲 。修道。道無可修。問法。法無可問。迷人不悟色空。達者本無逆順。八萬四千法門。至理不過方寸。煩惱正是菩提。淨花生於泥糞。識取自家城邑。莫謾游他州郡。

  臥輪禪師雲 。詳其心性。湛然虛空。本來不生。是亦不滅。何須收捺。但覺心起。即須向內反照心原。無有根本。即無生處。無生處故。心即寂靜。無相無為。

  智達禪師心境頌雲 。境立心便有。心無境不生。若將心繫境。心境兩俱盲。境心各自住。心境性恆清。悟境心無起。迷心境共行。若迷心作境。心境亂縱橫。悟境心元淨。知心境本清。知心無境性。了境心無形。境虛心寂寂。心照境冷冷。

  普岸大師雲 。大道虛曠。唯一真心。善惡勿思。神清物表。更復何憂。

  溈山和尚雲 。內外諸法盡知不實。從心化生。悉是假名。任他法性周流。莫斷莫續。

  黃檗和尚雲 。但悟一心。更無少法可得。此即真佛。佛與眾生。一心更無有異。不如言下自認取本法。此法即心。心外無法。此心即法。法外無心。

  仰山和尚雲 。頓悟自心無相。猶若虛空。寄根發明。即本心具恆沙妙用。無別所持。無別安立。即本地。即本土。

  安國和尚雲 。經雲 。應無所住而生其心。無所住者不住色。不住聲。不住迷。不住悟。不住體。不住用。而生其心者。即是一切處而顯一心。若住善生心即善現。若住惡生心即惡現。本心即隱沒。若無所住。十方世界。唯是一心。信知風幡不動。是心動。

  歸宗和尚雲 。即心是佛。徹底唯性。山河大地。一法所印。是大神咒。真實不虛。是諸佛之本源。菩提之根骨佛何者是。即今言下是。更無別人。經雲 。譬如一色。隨眾生見。得種種名。一切法惟是一法。隨處得名。

  寶性論偈雲 。如空遍一切。而空無分別。自心無垢心。亦遍無分別。

  復禮法師雲 。觀業義者。夫業因心起。心為業用。業引心而受形。心隨業而作境。然則因業受身。身還造業從心作境。境復生心。若影隨形而曲直。猶響隨聲而大小矣。


(xem tiếp Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #70 vào lúc: Tháng Một 06, 2011, 08:42:52 PM »

(tiếp theo)

TUYỆT QUÁN LUẬN CỦA ĐẠI SƯ NGƯU ĐẦU PHÁP DUNG
  

HỎI: Thế nào là tâm?

ĐÁP: Chỗ quan sát của sáu căn đều là tâm.

HỎI: Tâm chỗ nào?

ĐÁP: Tâm ngay chỗ diệt.

HỎI: Gì là thể?

ĐÁP: Tâm là thể.

HỎI: Gì là Tông (chủ)?

ĐÁP: Tâm là Tông.

HỎI: Gì là gốc?

ĐÁP: Tâm là gốc.

HỎI: Thế nào là định huệ đồng vui?

ĐÁP: Tâm tánh lặng lẽ là định, thường hiểu rõ cái lặng lẽ ấy là Huệ.

HỎI: Gì là trí?

ĐÁP: Cảnh dấy lên mà hiểu rõ là trí.

HỎI: Gì là cảnh?

ĐÁP: Tự thân tâm tánh là cảnh.

HỎI: Gì là thư (rải ra)?

ĐÁP: Dụng chiếu soi là thư.

HỎI: Gì là quyện (cuốn lại)?

ĐÁP: Tâm lặng lẽ không đến đi là quyện. Rải ra thì đầy khắp pháp giới, cuốn lại thì dấu vết khó tìm.

HỎI: Gì là pháp giới?

ĐÁP: Không bờ mé để chỉ bày được gọi là pháp giới.

Thiền sư Trù nói: “Hết thảy duyên bên ngoài gọi là tướng định, sự phải quấy sanh diệt, tất cả đều do tự tâm. Nếu tự tâm mà vô tâm ai ngại gì phải quấy? Năng sở đều không, tức các tướng đều lặng”.

Bài kệ của Bàng Cư Sĩ nói:

Muôn pháp từ tâm khởi,
Tâm sanh muôn pháp sanh.
Sanh sanh chẳng rõ có,
Tới lui uổng tu hành.
Nhắn gửi người tu đạo.
Không sanh, có chẳng sanh.
Nếu hay đạt lý nầy,
Chẳng động, thoát hầm sâu.

Bài ca của Hòa Thượng Đằng Đằng:

Tu đạo, đạo không thể tu,
Hỏi pháp, pháp không thể hỏi.
Người mê không ngộ sắc không,
Kẻ đạt vốn không nghịch thuận.
Tám muôn bốn ngàn pháp môn,
Rốt lý chẳng hơn gang tấc.
Phiền não chính là Bồ đề,
Hoa sạch sanh nơi bùn nhớp...
Chớ dối, chơi châu huyện khác.

Thiền sư Ngọa Luân nói: “Thấu đáo được tâm tánh kia trạm nhiên rỗng suốt, xưa nay chẳng sanh, cũng chẳng diệt, nào phải gom ép. Chỉ biết tâm khởi vọng, tức là phải hướng nơi phản chiếu lại nguồn tâm, không có gốc rễ tức là chỗ vô sanh. Vì vô sanh nên tâm tịch tĩnh vô tướng vô vi”.

Bài tụng của thiền sư Trí Đạt nói:

Cảnh lập, tâm liền có,
Tâm không, cảnh chẳng sanh.
Nếu đem tâm cột cảnh,
Tâm cảnh cả đều mà,
Cảnh tâm mỗi tự dừng,
Tâm cảnh tánh thường trong.
Ngộ cảnh tâm không khởi,
Mê tâm cảnh đồng hành,
Nếu mê tâm tạo cảnh,
Tâm cảnh loạn tung hoành,
Ngộ cảnh tâm vốn tịnh,
Biết tâm cảnh vốn trong.
Biết tâm không cảnh tánh,
Rõ cảnh tâm không hình.
Cảnh rỗng tâm lặng lẽ,
Tâm chiếu cảnh im lìm.

Đại sư Phổ Ngạn nói: “Đại đạo rộng lớn, chỉ một chơn tâm. Thiện ác chớ nghĩ thần trong, vật hiện, lại có lo gì?”.

Hòa Thượng Qui Sơn nói: “Các pháp trong ngoài đều chẳng thật, từ tâm hóa sanh, tất cả đều giả danh. Mặc tình pháp tánh châu lưu (trôi khắp), chớ đoạn cũng chớ tiếp tục”.

Hòa thượng Hoàng Bá nói: “Chỉ ngộ nhứt tâm lại không một pháp nhỏ có thể được. Đây tứ là chơn Phật. Phật cùng chúng sanh một tâm không khác. Chẳng bằng ngay nơi lời tự nhận giữ cái bổn pháp. Pháp nầy tức là tâm, ngoài tâm không pháp. Tâm nầy tức là pháp, ngoài pháp không tâm”.

Hòa thượng Ngưỡng Sơn nói: “Đốn ngộ tự tâm không tướng, dụ như hư không. Nương nơi căn mà phát minh, tức là bản tâm đủ hằng sa diệu dụng, không có chỗ gìn giữ riêng, không có chỗ an lập riêng, tức là quê nhà, tức là nước nhà”.

Hòa thượng An Quốc nói: “Kinh nói nên không có chỗ trụ mà sanh tâm. Không chỗ trụ ấy là chẳng trụ sắc, chẳng trụ thinh, chẳng trụ mê, chẳng trụ ngộ, chẳng trụ thể, chẳng trụ dụng. “Mà sanh tâm” ấy tức là tất cả chỗ mà hiển nhứt tâm. Nếu trụ vào thiện mà sanh tâm tức là điều thiện hiện. Nếu trụ vào ác mà sanh tâm tức là đều ác hiện, vậy thì bổn tâm liền ẩn mất. Nếu không chỗ trụ thì mười phương thế giới chỉ một tâm. Tin biết gió phan chẳng động, tâm ấy động”.

Hòa thượng Qui Tông nói: “Ngay tâm nầy là Phật, tột đáy chỉ có tánh. Sơn hà đại địa một pháp ấn định, là thần chú lớn chơn thật không dối, là bản nguyên của chư Phật, là cội gốc và là xương tủy của bồ đề. Phật thế nào mới phải? – Ngay lời nói nầy là phải, lại không người khác. Kinh nói: “Ví như một hình sắc tùy theo cái nhìn của chúng sanh mà có muôn ngàn tên. Tất cả pháp chỉ là một pháp, tùy chỗ mà mang tên”.

Bài kệ trong Luận Bảo Tánh nói:

Như hư không biến khắp cả,
Mà hư không chẳng phân biệt.
Tự tâm và vô cấu tâm,
Cũng không phân biệt cùng khắp.

Pháp sư Phục Lễ nói: “Xét về ý nghĩa của nghiệp, thì nghiệp do tâm khởi, tâm là dụng của nghiệp, nghiệp dẫn tâm thọ sanh, tâm theo nghiệp tạo cảnh. Vậy thì nhơn nghiệp mà thọ thân, thân trở lại tạo nghiệp. Từ tâm tạo cảnh, cảnh lại sanh tâm. Như bóng theo hình mà ngay hay cong, như vang theo tiếng mà có lớn hay nhỏ”.
 
-----------------


(xem tiếp  Chương  X)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
dailuc, anhlam, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, byphuong, tadamina
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #71 vào lúc: Tháng Một 07, 2011, 08:11:49 PM »

(tiếp theo)

CHÁNH VĂN CHƯƠNG  X

10.- 勸善印施

  夫敷演正法。功德超於恆沙。留傳至理。福利過於大虛。恆沙無數。太虛無際。施法利生。功越二喻。何故如是功德無量。

一者。為未信人令成正信。攝歸一念。不外馳求。
二者。為已信人助成觀力。理行堅固。疾證菩提。似乘廣大之車。立至寶坊。如駕堅牢之船。坐登覺岸。
楞嚴經雲 。佛告阿難。若復有人遍滿十方。所有虛空。盈滿七寶。持以奉上。
微塵諸佛。承事供養。心無虛度。於意雲 何。是人以此施佛因緣。得福多不。
阿難答言。虛空無盡。珍寶無邊。昔有眾生。
施佛七錢。捨身猶獲轉輪王位。況復現前。虛空既窮。
佛土充遍。皆施珍寶。窮劫思議。尚不能及是福。雲 何更有邊際。
佛告阿難。諸佛如來。語無虛妄。若復有人。身具四重十波羅夷。眴息即經此方他方阿鼻地獄。乃至窮盡十方無間。靡不經歷。能以一念將此法門。於末劫中開。示未學。是人罪障。應念消滅。變其所受地獄苦因。成安樂國。得福超越前之施人。
百倍千倍。千萬億倍。如是乃至算數譬喻所不能及。贊弘此典。善利無邊。
金光明經雲 。法施與人。有五勝利。雲 何為五。一者。法施兼利。財施不爾。

二者。法施能令眾生出於三界。財施之福。不出欲界。三者。法施能淨法身。財施惟增長於色。四者。
法施無盡。財施有盡。五者。法施能斷無明。財施唯伏貪愛。是故善男子。

功德無量無邊。難可譬喻。又金剛經雲 。三千大千世界。七寶佈施。不如受持四句偈等。

謂他人說。其福勝彼。如有善男信女。刊刻印施流傳。普令法界眾生。頓悟最上一乘。咸登佛域。同證菩提。功德無邊。難以述矣。

  偈曰。

  萬法歸心錄。直言不奧深。能開清淨眼。善示涅槃心。三教從斯入。百工莫外尋。有人印百本。勝舍一舡金。

  
萬法歸心錄卷下(終) 

---------------------------------------------------------------------------------------



(xem tiếp Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #72 vào lúc: Tháng Một 07, 2011, 08:16:26 PM »

(tiếp theo)

CHƯƠNG X


KHUYÊN IN BỐ THÍ


Sự phu diễn chánh pháp công đức vượt hơn hằng sa. Lưu truyền chí lý, phúc lợi hơn hư không lớn.
 Hằng sa vô số, hư không lớn vô ngần. Việc lợi sanh thí pháp công đức vượt hơn hai thí dụ nầy – Cớ sao công đức vô lượng như vậy?

 – Một là làm cho người chưa tin trở thành chánh tín, nhiếp về một niệm chẳng dong ruổi tìm cầu bên ngoài.

 Hai là khiến người đã tin giúp thành quán lực, lý và hạnh kiên cố, mau chứng bồ đề, giống như đi xe rộng lớn. Dựng lập Bảo Phường (tàng kinh các). Như đi thuyền chắc chắn đến bờ giác.

Kinh Lăng Nghiêm nói: “Phật bảo A Nan! Nếu lại có người mang bảy báu chứa đầy cả mười phương hư không, đem dâng cho chư Phật như vi trần, và thừa sự cúng dường mà tâm không chút sơ sót, ý ông nghĩ sao? Người nầy dùng nhơn duyên bố thí cho chư Phật như vậy được phước nhiều chăng?”

A Nan đáp: Hư không vô tận, trân bảo vô ngằn. xưa có chúng sanh thí Phật bảy quan tiền, khi xả thân còn được làm vị chuyển luân vương. Huống lại hiện tại, hư không vô cùng, Phật độ đầy khắp mà đều thí trân bảo, thì cùng kiếp nghĩ bàn cũng không hết được cái phước của người nầy, rằng sao lại có bờ mé?

Phật bảo A Nan! Chư Phật Như Lai, nói không hư dối. Nếu lại có người thân tạo đủ bốn trọng tội và mười ba la di tội, chỉ trong chớp mắt liền trải qua địa ngục A Tỳ ở phương nầy hay phương khác, cho đến địa ngục vô gián khắp mười phương đều trải qua. Nếu người nầy chỉ khởi một niệm rằng “đem pháp môn nầy khai thị cho chúng sanh ở mạt kiếp”, thì tội chướng người nầy liền theo niệm ấy mà tiêu diệt. Biến địa ngục khổ mà họ đã thọ thành nước an lạc, được phước còn hơn người bố thí bảy báu trước gắp trăm, ngàn, muôn ức, như vậy cho đến tính, đếm, thí dụ không thể kịp. Tán thán và hoằng dương kinh nầy lợi ích không ngằn”.

Kinh Kim Quang Minh nói: “Thí pháp cho người có năm điều lợi ích thù thắng. Những gì là năm?

Một là pháp thí gồm lợi, tài thí không bằng.
Hai là pháp thí hay làm cho chúng sanh ra khỏi ba cõi, còn phước của tài thí chẳng ra khỏi dục giới.
 Ba là pháp thí hay tịnh pháp thân, còn tài thí của tăng trưởng nơi sắc.
Bốn là pháp thí vô tận, còn tài thí có chừng.
Năm là pháp thí hay đoạn được vô minh, còn tài thí chỉ đè được tham ái.
 Cho nên, nầy thiện nam tử! Công đức vô lượng vô biên khó thể thí dụ”.

Lại Kinh Kim Cang nói: “Bố thí bảy báu đầy khắp tam thiên đại thiên thế giới, chẳng bằng thọ trì bốn câu kệ và vì người khác giảng nói thì phước của người ấy còn hơn sự bố thí bảy báu kia”.

Như có người thiện nam tín nữ nào, phát tâm khắc bản in bố thí truyền bá, khiến pháp giới chúng snah đốn ngộ tối thượng thừa, đều đến cõi Phật, đồng chứng bồ đề, thì công đức vô biên, khó nói hết.


Vạn pháp qui tâm lục
Nói thẳng chẳng dấu diếm
Hay mở mắt thanh tịnh
Khéo chỉ tâm niết bàn.
Ba đạo từ đây vào
Trăm nhọc chớ tìm ngoài
Có người in trăm bản
Hơn thí một thuyền vàng.

HẾT

----------------


(xem tiếp Lời Bạt)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #73 vào lúc: Tháng Một 07, 2011, 08:20:18 PM »

(tiếp theo)



嘗謂三教殊途而同歸。何也。緣其所載之言。無非勸人復善。

但二氏之書。幽玄微妙。讀者熟思。莫知所指。獨祖源禪師手輯歸心一錄。

明白暢盡。智愚瞭然。凡人情物態。隱微纖悉。

一一曲繪。若無遁形。是錄雖分數問。其掃除旁門。

直指要路。回悟真靈。返本還源。皆實學也。

余睹斯集。不忍釋手。美其究無極之理。則表裡精粗。無不到。

闡一貫之旨。則全體大用。無不明。誠為三教中會歸協一之理也。

知為一理。安得不識數言以附其末。順天府庠洪璋敬跋。

  

  一心者。萬法之總相也。萬法者。

一心之別相也。心有二種。真妄不同。

依真心速證菩提。隨妄心漂流生死。

真心妄心。知是本體。真心靈知。

無知而知。妄心識知。有知而知。

無知而知。圓明寂照。有知而知。

唸唸生滅。大師婆心。假伸問答。辯明真心。

指陳修證。從始至終。言言契理。斯錄傳世。

如光明炬。能破萬劫之暗。而直至寶所耳。

誠為法寶。實為法寶。予觀之不捨。復讀之為跋。      

體如居士 劉芳 謹跋


(xem tiếp Phần Dịch)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
 
chanhnguyen
Moderator
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 5371

Cảm Ơn
-Gửi: 11331
-Nhận: 41495



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #74 vào lúc: Tháng Một 07, 2011, 08:27:08 PM »

(tiếp theo)

LỜI BẠT

Nhứt tâm là tổng tướng của muôn pháp, muôn pháp là biệt tướng của nhứt tâm.

Tâm có hai loại chơn vọng chẳng đồng. Nương vào chơn tâm mau chứng bồ đề. Đuổi theo vọng tâm thì trôi nổi trong sanh tử.

 Chơn tâm vọng tâm nên biết là bản thể.

Chơn tâm là cái biết mầu nhiệm: không biết mà biết.

Vọng tâm là cái biết của thức: có biết mà biết.

Không biết mà biết thì viên minh tịch chiếu.

Có biết mà biết thì niệm niệm sanh diệt.

Đại sư khởi lòng từ, mượn văn vấn đáp để biện minh chơn tâm, chỉ trần nẻo tu chứng.

Từ đầu chí cuối mỗi lời đều khế lý.

Quyển Lục nầy truyền bá ở đời như ngọn đèn sáng suốt hay phá được đêm dài vạn kiếp, mà thẳng đến Bảo sở.

Thực là pháp quí, hẳn là pháp quí.

Tôi xem quyển Lục nầy không thôi, và lại đọc nó đề làm lời bạt.

Thể Như Cư Sĩ Lưu Phương kính bạt.

--------------------


LỜI SAU SÁCH

Thiền sư Tổ Nguyên biện luận về Nho giáo và Đạo giáo, có nhiều phát minh và lý luận rất xác đáng. Như điều “cách vật”, lấy vật làm tình thức. Đây là cái học của ông Dương Minh.

Họ Vương nói: “Không thiện không ác là thể của tâm”. Dạy người không dính điều thiện, không mắc việc ác. Chỗ này gọi là tâm chơn như. Có thiện có ác là sự dấy động của ý. Thiện ác do ý động mà sanh. Vì do bất giác mà có tâm sanh diệt. Biết thiện ác là đạt đến lương tri. Lương tri cùng với thức tri chẳng đồng. Lương tri tức là Diệu giác, tức là bản giác, tức là diệu quan sát trí. Muốn đạt đến lương tri nầy, trước hết là phải chẳng bị vật dục che, là làm việc thiện, bỏ việc ác, tức là cách vật. Việc này Mạnh Tử bảo rằng “cơ quan của tai mắt”. Không nghĩ mà không bị che bởi vật. Chữ vật giảng là tình thức, thì nhứt định cách đi cái vật dục nầy rồi sau mới có thể thành ý, chánh tâm vậy.

Vạn vật trong thiên hạ đều sai khác, làm sao xét cho cùng mỗi vật? Chỉ có vật dục của tâm người, tức là ác. Bỏ cái ác vật dục kia thì việc lành của bản tâm mới hiện. Không ác liền là thiện. Tên thiện ác cũng chẳng lập.

Khắc kỷ phục lễ”, Kỷ tức là vật. Nếu đem mỗi vật ra mà xét, thì tâm đã loạn rồi, làm sao có thể thành ý? Há chẳng nghe nói sự rộng lớn của trời đất, dù là thánh nhơn cũng có chỗ chẳng biết, có chỗ chẳng thể làm. Cái trí của Nghiêu Thuấn còn chẳng thể hiểu khắp muôn vật thay. Huống là vật trong thiên hạ cũng có ra ngoài cái thường lý ấy. Chẳng phải tánh linh của tâm con người có thể học tất cả được? Phàm vật trong thiên hạ nhơn cái lý đã biết kia mà hiểu rốt cùng của nó.

Khán thoại đầu của Thiền tông, tức là đề khởi một chữ một câu từ chỗ có đạo lý, mà đến chỗ không đạo lý. Một niệm gậm mãi một chỗ, mắt nhìn mãi một nơi, dựng dậy xương sống suốt năm suốt tháng. Chợt một hôm toàn thân xuất mồ hôi, thoắt ngộ được bản tâm, thấy được bản tánh mình. Chỗ ấy gọi rằng dụng sức lâu mà một ngày rỗng rang thông suốt.

Phải biết, tham thiền chẳng qua là mượn câu thoại đầu để cột vọng tâm, một chỗ chớ chẳng phải trong câu thoại đầu có đạo lý gì?

Phật nói: “Dừng tâm một chỗ, không việc gì chẳng xong”.
Đạo giáo nói: “Được cái một, muôn sự xong”.
Kinh Di Đà nói: “Một tâm không loạn”.
Trang Tử nói: “Dùng chí chẳng lăng xăng mới ngưng được thần”.
 Khổng Tử nói: “Đạo ta dùng lý một mà quán thông tất cả”.
Mạnh Tử nói: “Muôn vật đều đủ ở ta; đâu cần xét ở muôn vật”?

Cho đến sách của Đạo gia, chỉ có Đạo Đức kinh, Thanh Tịnh kinh là chơn. Ngoài ra các sách khác như Âm Phù, Huỳnh đình, Tham Đồng, Ngộ chơn. Tất cả đều từ trên xác thân mà mò mẫm. Sự thành tựu của nó chẳng qua là mười hai loại Tiên trong kinh Lăng Nghiêm nói mà thôi.

Địa vị của Tiên gia đâu không có cao thấp, tất cả đều do công hạnh có sâu cạn. Nếu xét về các bậc thượng thánh từ xưa đến nay, bậc cao chơn “Luyện thần hoàn hư, luyện hư hợp đạo” cũng ra ngoài ba cõi, đến đất Như Lai, đều cùng Khổng thánh đồng vai. Chẳng như vậy thì Lão Tử cũng sẽ đoạ lạc, làm sao ba đạo đồng hành chẳng trái ư?

Chùa Phổ Độ, Thừa công (ông Thừa) (16) nhơn tham thiền ngộ đạo, mà còn thông cả sách Nho và sách Đạo. Thực là hay ở trên một từng cao tột, nên thấy được rõ ràng. Ngài đã trước tác quyển Duy Tâm Tập và Kệ Niệm Phật là gì (niệm Phật thị thuỳ?) hầu dẫn đạo cho quần mê, tận tình bày tỏ.

Thật là ngọn đèn trong nhà tối.

Tôi thì ít thấy ít biết, ấn chứng dưới toà, đáng được một gậy chăng?

Tháng Xuân Vương, năm thứ 34
đời vua Quang Tự Đổng Hư Tử,
tên Quang Phất kính ghi
(T.L 1908)
----------------------


(xem tiếp Phần Phụ Lục :-

1- VÔ TÂM LUẬN của BỒ ĐỀ ĐẠT MA
2- BỒ ĐỀ ĐẠT MA THIỀN SƯ QUAN MÔN
3- LUẬN ĐẠI THỪA KHAI TÂM HIỂN TÁNH ĐỐN NGỘ CHƠN TÔNG của Thiền sư ĐẠI CHIẾU  )


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc
Logged

若實若虛得到真心非虛實
水流水去本起正源自去流
 
 
Trang: 1 ... 3 4 [5] 6   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.17 seconds với 25 câu truy vấn.