Tháng Năm 26, 2018, 06:26:52 pm -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1] 2   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: **LUẬN VỀ TỰ TÁNH  (Đọc 3643 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Tám 11, 2010, 10:50:01 am »


TỰ TÁNH/1

Lọc sạch sẽ bộ não rất cần thiết. Bộ não là trung tâm của mọi giác quan; giác quan càng tỉnh táo và nhạy bao nhiêu bộ não càng sắc bén bấy nhiêu, nó là trung tâm của ký ức, quá khứ; nó là kho lưu trữ của trải nghiệm và hiểu biết, truyền thống. Vì vậy nó bị giới hạn, bị điều kiện. Hoạt động của nó bị lên kế hoạch, bị cân nhắc cẩn thận, bị lý luận và nó vận hành trong giới hạn, trong thời gian - không gian. Vì thế nó không có khả năng trình bày chính xác hay hiểu rõ cái gọi là tổng thể, nguyên vẹn, toàn bộ. Tổng thể, nguyên vẹn là cái Trí; nó trống không, hoàn toàn trống không. Bộ não tồn tại trong thời gian-không gian;chỉ khi nào bộ não tự lau chùi sạch sẽ hết những đặc điểm riêng, ham muốn, ganh tị, tham vọng của nó; chỉ sau đó nó mới hiểu rõ cái gọi là tổng thể. Tình yêu là tổng thể này.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
lao ngu ong, nhuocthuy, byphuong, Yahoo, chanhnguyen, anhlam, dailuc, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 25, 2011, 08:48:33 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Tám 22, 2010, 08:01:49 am »

TỰ TÁNH/2

Cái được gọi là thiêng liêng không có chất lượng riêng biệt. Một viên đá trong ngôi đền, một hình ảnh trong nhà thờ, một biểu tượng không là thiêng liêng. Con người gọi chúng là thiêng liêng, một cái gì đó thần thánh hóa để được thờ phụng do bởi những thôi thúc, những sợ hãi và những ước mong phức tạp.

 “Thiêng liêng” này vẫn còn nằm trong lãnh vực của tư tưởng; nó được dựng lên bởi tư tưởng và trong tư tưởng không có điều gì mới mẻ hay thiêng liêng. Tư tưởng có thể sắp xếp lại những rối ren phức tạp của những hệ thống, những tín điều, những niềm tin, và những hình ảnh, những biểu tượng, những chiếu rọi của nó không thiêng liêng gì hơn những bản sơ đồ của một ngôi nhà hay một mẫu thiết kế thời trang mới. Mọi chiếu rọi này vẫn còn nằm trong những ranh giới của tư tưởng và không có gì thiêng liêng hay kỳ bí về nó. Tư tưởng là vật chất và nó có thể tạo thành được mọi  thứ:  cả xấu xa lẫn đẹp đẽ.

Nhưng có một cái thiêng liêng không thuộc về tư tưởng, cũng không thuộc về một cảm nhận được làm sống lại bởi tư tưởng. Nó không thể được nhận ra bởi tư tưởng cũng như tư tưởng không thể sử dụng nó cho một mục đích nào đó. Tư tưởng không thể diễn tả nó rõ ràng qua từ ngữ. Nhưng có một cái thiêng liêng, không bị tác động bởi bất kỳ biểu tượng hoặc từ ngữ nào. Nó không thể diễn đạt. Nó là một sự kiện.

Một sự kiện phải được thấy biết và thấy biết đó không thông qua từ ngữ. Khi một sự kiện được diễn giải, nó không còn là một sự kiện; nó trở thành một cái gì đó hoàn toàn khác biệt.

Thấy biết có tầm quan trọng nhất. Thấy biết này vượt khỏi không gian - thời gian; nó xảy ra ngay lúc này, tức khắc. Và cái gì đã được thấy biết không bao giờ được thấy biết lại giống như thế. Không có lặp lại hoặc đang chờ đợi xảy ra thêm lần nữa.

Thiêng liêng này không có người sùng bái, không có người quan sát suy gẫm về nó. Giống như vẻ đẹp, nó không thể được thấy qua đối nghịch của nó bởi vì nó không có đối nghịch.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, anhlam, Ngoisaobiec, nhuocthuy, byphuong, tadamina, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 22, 2010, 08:04:42 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Chín 05, 2010, 07:05:43 am »


TỰ TÁNH/3

Quyền lực phát sinh từ khổ hạnh, từ hành động, từ chức vụ, từ đạo đức, từ thống trị v.v... Tất cả những hình thức quyền lực như thế đều xấu xa. Nó làm hư hỏng và gây lầm lạc. Sử dụng tiền bạc, tài năng, khôn ngoan để tìm được quyền lực hoặc quyền lực tìm được do sử dụng  những việc này đều xấu xa.

Nhưng có một quyền lực không liên quan đến quyền lực xấu xa đó. Quyền lực này chắc chắn không mua được bởi hy sinh, đạo đức, những công việc tốt và những niềm tin, nó cũng chắc  chắn không mua được bởi thờ phụng, cầu nguyện và những phương pháp thiền định tự hủy hoại và tự phủ nhận. Mọi nỗ lực “để trở thành” hay “để là” phải ngừng lại hoàn toàn, và tự nhiên. Chỉ đến lúc đó quyền lực không xấu xa, mới có thể xuất hiện.

Thật dễ dàng khi lừa dối chính mình về hầu hết mọi việc, đặc biệt về những ước muốn và đòi hỏi nhỏ nhiệm sâu thẳm hơn.

Muốn hoàn toàn tự do thoát khỏi tất cả những ước muốn và đòi hỏi như thế cần nhiều nỗ lực và năng lượng. Nhưng vẫn vậy rất cần thiết để tự do khỏi chúng hoặc nếu không bộ não sẽ nuôi dưỡng mọi dạng ảo tưởng.

Thôi thúc muốn lặp lại một trải nghiệm dù rằng dễ chịu, đẹp đẽ, phong phú bao nhiêu, là mảnh đất trong đó đau khổ phát triển. Đam mê về đau khổ cũng giới hạn như đam mê về quyền lực. Bộ não phải ngừng tạo ra những phương cách riêng của nó và hoàn toàn thụ động.

Không phải cái sức mạnh do ý chí và ham muốn hợp thành nhưng sức mạnh có ở đó trong một con sông, trong một hòn núi, trong một cái cây. Nó ở trong con người khi mọi hình thức của ham muốn và ý chí hoàn toàn kết thúc. Nó không có giá trị, không có lợi lộc cho một cá nhân với những vị kỷ, tự tư tự lợi nhưng  không có nó con người không tồn tại, cho đến một ngọn cỏ cũng không.

Hành động của con người là sự chọn lựa bằng ý chí và trong hành động đó có mâu thuẫn cùng xung đột và vì thế đau khổ. Mọi hành động như thế có một nguyên nhân, một động cơ và vì vậy nó là phản ứng. Còn hành động của sức mạnh này không nguyên nhân, không động cơ và vì vậy không đo lường được và đó chính là bản thể.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Duy Thuc, chanhnguyen, voicoibebong, byphuong, nhuocthuy, dailuc, Ngoisaobiec, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 02, 2011, 07:39:46 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Chín 19, 2010, 02:27:39 pm »

TỰ TÁNH/4

. Nó có quyền năng xuyên thấu mãnh liệt, len vào mọi ngõ ngách trong thân tâm người ta, đang tràn đầy, đang làm trong sạch, đang tạo tác mọi thứ của chính nó. Nó là một thứ mà mọi người khao khát và vì họ khao khát nó, nó lẩn tránh họ. Vị thầy tu, vị linh mục, vị khất sĩ hành hạ thân xác và tính cách của họ để mong mỏi trạng thái này nhưng nó vẫn lẩn tránh họ. Vì nó không thể mua được; cũng không phải do hy sinh, đạo đức hay cầu nguyện có thể mang lại tình yêu này. Sự sống này, tình yêu này không thể hiện diện nếu kinh nghiệm, phương tiện có mặt. Mọi tìm kiếm, mọi đòi hỏi phải kết thúc hoàn toàn.
   
Nó ở khắp mọi nơi. Tất cả không gian dường như biến mất; cái gì ở thật xa, khoảng trống rộng lớn, những đỉnh núi phủ tuyết xa xa và con người đang đi mờ dần… Không phải là một hay là hai hay là nhiều nhưng duy nhất chỉ là cái mênh mang này. Bộ não đã mất đi tất cả những phản hồi của nó; nó chỉ là một dụng cụ dùng quan sát, nó đang thấy, không phải như bộ não của một người riêng biệt,  mà như là bộ não không bị điều kiện bởi không gian-thời gian, như là bản thể của tất cả những bộ não.

Trong chiều sâu vô tận của toàn cái trí, có một ngọn lửa nóng bỏng sống động và đang bùng cháy mãnh liệt, của sự chú ý, của sự tỉnh thức và của sự sáng tạo.

Từ ngữ không là sự việc; biểu tượng không là sự thật. Lửa hừng hực trên bề mặt của cuộc sống qua đi, tắt dần, để lại đau khổ cùng tro bụi của ký ức. Lửa này được gọi là sự sống nhưng nó không đích thực là sự sống. Nó thối rữa.

Lửa của sáng tạo mà hủy diệt mới là sự sống. Trong nó không có khởi đầu, không có kết thúc, cũng không có ngày mai hay hôm qua. Nó ở đó và không có một hoạt động bề mặt nào đã có lần khám phá được nó. Bộ não phải chết đi cho sự sống này hiện hữu.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, Ngoisaobiec, 8N, byphuong
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 23, 2010, 04:49:06 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười 03, 2010, 08:14:16 am »


TỰ TÁNH/5

Bộ não có thể và phải phát triển; sự phát triển của nó sẽ luôn xuất phát từ một nguyên nhân, từ một phản ứng, từ bạo lực đến không bạo lực v.v… Bộ não đã phát triển từ trạng thái sơ khai và dù được trau chuốt như thế nào chăng nữa, về tri thức, về kỹ thuật, nó sẽ vẫn còn nằm trong ngục tù của thời gian - không gian.

Tổng thể không bao giờ nằm trong lãnh vực hoạt động của bộ não hay ý tưởng.

 Bộ não sẽ trở nên rất yên lặng; rung động và đầy sinh động: nếu mọi giác quan tỉnh táo, đôi mắt đang thấy con ong trên cửa sổ, con nhện, những con chim, những hòn núi tím biếc xa xa. Chúng ta đang thấy nhưng lúc đó bộ não không ghi lại cảnh thấy ấy (thấy mà như không thấy). Người ta có thể cảm thấy bộ não chấn động, một cái gì đó sinh động khác thường, rung động và vẫn thế hoàn toàn trống không.

Tưởng tượng và ảo tưởng gây biến dạng sự quan sát trong sáng.

Ảo tưởng sẽ luôn luôn tồn tại chừng nào cái khao khát sự liên tục của vui thú và ước muốn sự chấm dứt của đau khổ vẫn còn tồn tại; sự đòi hỏi có những trải nghiệm vui thú được liên tục hay được nhớ lại; và sự lẩn tránh đau khổ, sầu muộn. Những ý tưởng này đều nuôi dưỡng ảo tưởng. Muốn xóa sạch hoàn toàn ảo tưởng, vui thú và đau khổ phải được hiểu rõ, không phải bằng kiểm soát hay buông thả, gắn kết hay khước từ.

Chỉ khi nào bộ não yên lặng mới có sự quan sát đúng đắn. Liệu bộ não có yên lặng được không? Nó có thể khi bộ não đang rất nhạy bén, không còn khả năng gây biến dạng, thật tỉnh táo không theo một nguyên tắc nào.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Yahoo, chanhnguyen, nhuocthuy, anhlam, dailuc, Ngoisaobiec, 8N, byphuong
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:59:13 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười 26, 2010, 10:53:19 am »


TỰ TÁNH/6
 
Hủy diệt rất cần thiết. Không phải hủy diệt nhà cửa và những sự vật nhưng mà là hủy diệt những mưu kế và những nguyên tắc thuộc về tâm lý, thần thánh, những niềm tin, sự lệ thuộc vào những giáo sĩ, những trải nghiệm, hiểu biết…. Nếu không hủy diệt tất cả những thứ này không thể có sáng tạo. Chỉ trong tự do: sáng tạo mới hiện hữu.

Người khác không thể hủy diệt những nguyên tắc này cho bạn; bạn phải phủ nhận qua ý thức tự hiểu rõ riêng của bạn.

Cách mạng, thuộc xã hội, thuộc kinh tế, chỉ có thể thay đổi những sự vật và điều kiện bên ngoài, trong những vòng tròn đang thu hẹp hoặc đang gia tăng, nhưng nó sẽ luôn luôn ở trong lãnh vực bị giới hạn của tư tưởng. Nếu muốn có sự cách mạng hoàn toàn, bộ não phải từ bỏ tất cả cơ chế bí mật, bên trong của uy quyền, ganh tị, sợ hãi …

Mọi máy động gây xuyên tạc của tư tưởng phải được hiểu rõ; vì mọi tư tưởng là phản ứng và bất kỳ hành động nào từ phản ứng chỉ có thể gia tăng rối loạn và xung đột khiến cho sự sáng tạo ngưng dứt.

Sáng tạo không bao giờ thuộc sở hữu của cá thể. Nó ngưng hoàn toàn khi tính cá thể, với những khả năng của nó, những năng khiếu của nó, những kỹ thuật của nó… thống trị. Sáng  tạo là chuyển động của tổng thể ; nó không bao giờ là sự thể hiện của một phần.

Ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn qua hàng giậu, cần ăn-ten TV, cột điện, những hòn núi tím biếc: không chỉ đang nhìn bằng hai mắt mà còn nhìn bằng toàn bộ cái đầu, bằng toàn bộ thân tâm. Nó là một trải nghiệm kỳ lạ. Không có một trung tâm mà từ đó sự quan sát xảy ra: những màu sắc và vẻ đẹp và những đường viền của núi non cực kỳ mãnh liệt.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, chanhnguyen, nhuocthuy, byphuong, tadamina, 8N, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:59:47 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười Một 07, 2010, 08:54:55 am »


TỰ TÁNH/7

Những giá trị xã hội được đặt nền tảng trên sự làm việc vì lợi ích của một việc khác. Việc này dẫn đến sự tồn tại cằn cỗi, một cuộc sống không bao giờ trọn vẹn, tràn đầy. Đây là một trong những lý do của trạng thái không hạnh phúc vì không hội nhập vào thể đồng nhất, vào tổng thể.
 
Được thỏa mãn thật xấu xa nhưng không thỏa mãn lại nuôi dưỡng oán hận. Sống đạo đức vì mục đích lên được thiên đàng hay đạt được sự chấp thuận những tiêu chuẩn của kính trọng, của xã hội, biến cuộc sống thành một cánh đồng cằn cỗi chỉ được cày xới lặp đi lặp lại mà không bao giờ được gieo hạt. Hoạt  động để làm việc gì đó vì lợi ích của một việc khác trong bản thể của nó là một loạt phức tạp của những phương tiện chạy trốn; chạy trốn khỏi chính mình, khỏi cái gì đang hiện hữu, thực tại.
.
Nếu không trải nghiệm bản thể đó, không có vẻ đẹp. Vẻ đẹp không chỉ ở những sự vật bên ngoài hay những ý tưởng, những cảm nhận và những tư tưởng bên trong mà còn có vẻ đẹp nằm ngoài tư tưởng và những cảm nhận đó. Chính bản thể này là vẻ đẹp nhưng vẻ đẹp này không có đối nghịch, không có cái thứ hai.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
voicoibebong, chanhnguyen, byphuong, nhuocthuy, dailuc, Ngoisaobiec, 8N, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 07:00:12 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười Một 23, 2010, 04:48:13 am »


TỰ TÁNH/8

 Bộ não và cái trí cực kỳ tĩnh lặng: không có phân chia giữa chúng. Có một cường độ cực kỳ yên tĩnh; giống như hai máy phát điện lớn đang chuyển động hết công suất: có một độ căng kỳ lạ nhưng có sự dung hòa trong đó. Có một cảm nhận bao la về toàn thể sự vật và một quyền năng không có phương hướng lẫn nguyên nhân và vì vậy không có đè ép và cắt đứt.

 Nhưng lạ lùng thay trải nghiệm đặc biệt này sẽ qua đi quá mau. Bộ não không thể cất giữ nó trong những cuộn giấy ký ức của mình.

Chỉ có hủy diệt và không có thay đổi. Vì tất cả thay đổi là một sự tiếp tục được bổ sung của cái quá khứ. Tất cả những cách mạng kinh tế, xã hội đều là những phản ứng, một sự tiếp tục được bổ sung của cái đã trôi qua. Bằng mọi phương cách thay đổi này không thể hủy diệt được gốc rễ của những hoạt động thuộc cái tôi vị kỷ.
 
 Hủy diệt, theo nghĩa chúng ta đang dùng từ ngữ đó, không có động cơ; nó không vì một mục đích mà mục đích ấy lại hàm ý một  hành động vì một kết quả nào đó.

Hủy diệt tánh đố kỵ: là một tổng thể và trọn vẹn; nó ám chỉ tự do thoát khỏi mọi trấn áp, kiểm soát và không cần một động cơ nào cả.

Hủy diệt tổng thể này có thể thực hiện được; nó ở trong sự trực tiếp thấy toàn bộ sự cấu thành của tánh đố kỵ. Sự trực nhận này không nằm trong thời gian và không gian nhưng ngay tức khắc.
 
Kiểm soát là một  hình thức gây tai hại cho sự hiểu rõ tổng thể.

Một sự tồn tại có kỷ luật là một cuộc sống quy phục; trong quy phục không có sự tự do thoát khỏi sợ hãi.

 Thói quen hủy hoại tự do; thói quen của tư tưởng, thói quen của thỏa mãn…dẫn đến một cuộc sống nhàm chán và giả tạo. Tôn giáo có tổ chức cùng những niềm tin, những giáo điều và những lễ nghi của nó chối từ cánh cổng rộng mở vào tánh vô hạn của cái trí. Chính cánh cổng này lau sạch bộ não đã bị bao phủ bởi thời gian và không gian.

Sau khi được hoàn toàn thanh tịnh, bộ não vượt thoát cả không gian và thời gian và có thể sử dụng không gian lẫn thời gian.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, Ngoisaobiec, 8N, byphuong, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 07:00:49 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười Hai 09, 2010, 05:20:18 am »

 
TỰ TÁNH/9

Tình yêu không là quyến luyến. Tình yêu không phục tùng đau khổ. Tình yêu không có thất vọng hay hy vọng. Tình yêu không thể được xã hội đánh giá để kính trọng là một phần của cái khung xã hội. Khi tình yêu không có mặt, mọi dạng thương tổn tâm lý bắt đầu.
     
Sở hữu và bị sở hữu được xem là một hình thái của cô độc. Sự thôi thúc muốn sở hữu này: một người hay một món tài sản, không chỉ do những đòi hỏi của xã hội và những hoàn cảnh nhưng phát sinh từ một nguồn sâu xa hơn nhiều. Nó xuất phát từ những chiều sâu của cô độc. Mỗi người cố gắng lấp đầy cô độc này theo nhiều cách khác nhau, uống rượu, tôn giáo có tổ chức, niềm tin, một dạng hoạt động nào đó v.v… Tất cả việc này là những sự chạy trốn hiện tại nhưng nó vẫn còn ở đó.
     
Giao phó bản thân cho một tổ chức nào đó, cho một niềm tin hoặc hành động nào đó là bị sở hữu bởi chúng một cách tiêu cực; và một cách tích cực là sở hữu. Sự sở hữu tích cực và tiêu cực đang gây lợi lộc, đang thay đổi thế giới và cái tạm gọi là tình yêu. Kiểm soát một cái khác, uốn nắn một cái khác nhân danh tình yêu là sự thôi thúc muốn sở hữu; sự thôi thúc muốn tìm được an ninh, an toàn trong một cái khác và trong sự tìm kiếm thanh thản. Trạng thái tự quên lãng qua một cái khác, qua một hoạt động nào đó dẫn đến sự quyến luyến. Từ quyến luyến này, có đau khổ và thất vọng, và từ  tâm trạng này có một phản ứng, muốn được tách rời. Và từ xung đột giữa quyến luyến và tách rời này sinh ra mâu thuẫn và thất vọng.
       
Không có sự chạy trốn khỏi cô độc: nó là một sự kiện và chạy trốn khỏi những sự kiện chỉ nuôi dưỡng hoang mang và đau khổ.
       
Nhưng không sở hữu bất cứ thứ gì là một trạng thái phi thường, không sở hữu thậm chí một ý tưởng, huống chi là một con người hay một đồ vật. Khi ý tưởng, tư tưởng bám rễ, nó đã trở thành một vật sở hữu và tiếp đó một đấu tranh để tìm tự do bắt đầu. Và sự tự do tìm được không là tự do gì cả; nó chỉ là một phản ứng. Những phản ứng bám rễ vào cuộc đời của chúng ta là mảnh đất trong đó các gốc rễ đau khổ tăng trưởng. Muốn chặt đứt tất cả những gốc rễ, từ cái này đến cái khác, là một sự xuẩn ngốc thuộc tâm lý. Nó không thể thực hiện được. Chỉ có sự kiện cô độc phải được nhìn thấy và sau đó mọi thứ khác sẽ biến mất.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, chanhnguyen, anhlam, dailuc, Ngoisaobiec, 8N, byphuong, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 07:01:19 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười Hai 18, 2010, 10:05:06 am »


TỰ TÁNH/10
       
 Đột nhiên có trạng thái cô đơn. Cô đơn hoàn toàn. Mọi nơi có trạng thái cô đơn; nó có sự phong phú thừa thãi thật lớn lao; nó có vẻ đẹp  vượt khỏi tư tưởng và cảm xúc. Nó không bất động, nó đang sống, đang chuyển động, đang lấp kín mọi xó xỉnh và ngõ ngách kín đáo. Đỉnh núi đá cao sáng ấm áp ngà ngà do bởi hoàng hôn và cái ánh sáng nhẹ nhàng và màu sắc đó tỏa đầy bầu trời cùng cô đơn.
       
Nó là sự cô đơn lạ thường giống như một giọt mưa ôm trọn tất cả nước của quả đất. Nó không là niềm vui hay buồn bã nhưng cô đơn. Nó không có chất lượng, hình dạng hay màu sắc; những thứ này sẽ biến nó thành một cái gì đó được công nhận, được đo lường. Nó đến giống như một tia chớp và kết hạt. Nó không nẩy mầm nhưng nó ở đó trong nguyên vẹn của nó. Không có thời gian để trưởng thành; thời gian có gốc rễ trong quá khứ. Đây là một trạng thái không nguyên nhân, không gốc rễ. Vì thế nó hoàn toàn “mới mẻ”, một trạng thái không phải đã qua và cũng không bao giờ sắp tới, vì nó đang hiện hữu.

Không liên quan đến tất cả những uốn éo vặn vẹo của ý thức tự làm ô nhiễm, khác biệt hoàn toàn là cô đơn vĩ đại này. Trong nó tất cả sáng tạo diễn ra. Sáng tạo hủy diệt và vì vậy nó luôn luôn là cái không thể biết được.


***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, nhuocthuy, Ngoisaobiec, 8N, byphuong, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 09, 2011, 09:44:20 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Giêng 02, 2011, 07:37:31 am »


TỰ TÁNH/11

Sự diễn tả  và từ ngữ về bản thể dường như thật vô dụng; từ ngữ dù rõ ràng bao nhiêu, diễn tả dù chính xác bao nhiêu, không chuyển tải được sự  thật  đang xảy ra .

Có một vẻ đẹp tuyệt vời và không thể diễn tả trong tất cả sự việc đang xảy ra này.

Chỉ có một chuyển động trong sự sống, cả bên ngoài và bên trong; chuyển động này không bị bất cứ cái gì chia chẻ.

 Bị phân chia rồi, hầu hết mọi người tuân theo sự chuyển động bên ngoài của hiểu biết, của những ý tưởng, những niềm tin, uy quyền, an toàn, thịnh vượng …

Khi phản ứng lại việc này, con người theo đuổi một cuộc sống tạm gọi là bên trong, cùng những ảo tưởng, những hy vọng, những tham vọng, những bí mật, những xung đột, những thất vọng của nó. Vì chuyển động này là một phản ứng, nó xung đột với cái bên ngoài. Bởi vậy mới có mâu thuẫn cùng những đau khổ, những âu lo và những sự chạy trốn hiện tại của nó.
 
Chỉ có một chuyển động duy nhất, cả bên ngoài lẫn bên trong. Khi hiểu rõ cái bên ngoài, ngay đó chuyển động bên trong bắt đầu, không còn đối nghịch hay mâu thuẫn. Vì xung đột bị loại bỏ cho nên bộ não trở nên thật nhạy bén, tỉnh táo và yên lặng. Sau đó chỉ chuyển động bên trong là có giá trị và ý nghĩa.

Từ chuyển động này sanh ra bao dung và từ bi mà không là kết quả của lý luận và của một mục đích nào cả.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ
 

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, nhuocthuy, chanhnguyen, 8N, byphuong, dieunha
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 07:02:47 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Giêng 15, 2011, 04:16:38 am »

TỰ TÁNH/12
       
Như thể mọi thứ đều đứng yên.

Không có chuyển động, không có khuấy động, trống không hoàn toàn của tất cả tư tưởng.

Không có người diễn giải để giải thích, để quan sát, để kiểm duyệt.

Một mênh mang không đo lường được mà lại hoàn toàn đứng yên và tĩnh lặng.

Không có không gian, cũng không có thời gian để phủ cái không gian đó.

Khởi đầu và kết thúc đều ở đây, của tất cả sự vật.

Thật sự không có từ ngữ nào có thể diễn đạt nó.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, chanhnguyen, nhuocthuy, Cú mèo, 8N, byphuong, dieunha
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Hai 06, 2011, 07:41:06 am »

TỰ-TÁNH/13
       
 Cực điểm của cường độ và nhạy cảm là trải nghiệm của bản thể. Chính cái này là vẻ đẹp vượt khỏi từ ngữ và nhận biết.

Cân đối và chiều sâu; sáng và tối; bị giới hạn vào không gian-thời gian; bị vướng mắc trong xấu xí-đẹp đẽ. Nhưng nếu mà vượt khỏi giới hạn và hình thể, vượt khỏi mọi học hỏi và hiểu biết là vẻ đẹp của bản thể.
 
Chỉ có trạng thái này và không có người quan sát. Toàn thân thể nằm toàn bộ trong nó và cảm thấy cái cực kỳ mãnh liệt của nó. Nó như thể là ta đang nhìn, không chỉ bằng hai con mắt mà còn bằng cả một ngàn thế kỷ; đó  là một điều xảy ra lạ lùng. Bộ não hoàn toàn trống không, trước đó mọi phản ứng đã ngừng; trong suốt tất cả thời gian đó, người ta không ý thức về trống không này nhưng nó vẫn là một sự kiện hiện hữu. Điều mà bộ não có thể tự làm trống không chính nó là một hiện tượng lạ.

Khi đôi mắt nhắm, thân thể, bộ não dường như chìm vào những chiều sâu không đáy, vào những trạng thái nhạy bén và vẻ đẹp không thể tin được.

@
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, Cú mèo, 8N, byphuong, dieunha
Logged
 
 
 
Cú mèo
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 3
-Nhận: 10


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Hai 07, 2011, 06:16:28 am »

"Bồ đề bổn vô thọ,
Minh cảnh diệc phi đài.
Bản lai vô nhất vật,
Hà xứ nhạ trần ai? " - Lục Tổ Huệ Năng

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
8N, byphuong, chanhnguyen, dieunha
Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Hai 24, 2011, 05:44:22 am »

TỰ TÁNH/14

Không một ý tưởng, không một cảm thọ nhưng tuy vậy bộ não lại tỉnh táo và nhạy cảm.

Có một sự nhận biết mãnh liệt đang lan rộng và sự quan sát ở phía bên trong thật mạnh; bộ não đã tự làm trống rỗng chính nó khỏi mọi ý thức và tư tưởng.
           
Sự hủy diệt đang làm trống không hoàn toàn bộ não, không cần một nỗ lực phản ứng nào và ký ức đã phải tiêu tan; tiêu tan ám chỉ có một khoảng thời gian (để làm việc đó) nhưng chính thời gian ngừng lại và không có kết thúc của ký ức.

Sự lan rộng không thời gian đang xảy ra này và chất lượng cùng mức độ của mãnh liệt thì khác hẳn đam mê và cảm thọ. Chính cái mãnh liệt này hoàn toàn không liên hệ gì đến bất kỳ ham muốn, ao ước hoặc trải nghiệm như là hồi tưởng; mãnh liệt này đang đổ xô qua bộ não. Bộ não chỉ là một công cụ mà chính cái trí mãnh liệt đang nổ tung, đang lan rộng (không phụ thuộc vào thời gian) mới là sáng tạo. Và sáng tạo cũng chính là hủy diệt.

***

NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen
Logged
 
 
Trang: [1] 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 2.059 seconds với 25 câu truy vấn.