Tháng Năm 26, 2018, 06:25:34 pm -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1] 2   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: **LUẬN VỀ THIỀN ĐỊNH  (Đọc 4247 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Tám 11, 2010, 09:42:13 am »


THIỀN ĐỊNH/1

Thiền Định là sự chấm dứt các Ý Niệm. Chỉ tới lúc đó mới có một chiều kích khác, nơi vượt ra ngoài thời gian.

Tâm Thiền Định thì vắng lặng. Đó không phải sự vắng lặng mà tư tưởng có thể nhận thức được; đó không phải sự vắng lặng của một đêm im vắng; đó là sự vắng lặng khi Ý Niệmvới tất cả hình ảnh, lời và khái niệm của nóđã hoàn toàn chấm dứt. Tâm Thiền Định này là một Tâm Tôn Giáo—cái tôn giáo mà không một giáo hội nào, thánh đường nào, hay bài ca nào có thể chạm xúc được.

Tâm Tôn Giáo là sự bùng nổ của tình yêu. Đó là tình yêu không hề biết tới chia cách. Với nó, xa chính là gần. Đó không phải là một hay nhiều, nhưng là trạng thái tình yêu trong đó mọi chia chẻ đều chấm dứt. Hệt như vẻ đẹp, nó không thuộc về thước đo của ngôn ngữ. Trong cái vắng lặng này, Tâm Thiền Định hoạt động.

***

NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Yahoo, zinzin04, chanhnguyen, SCC, Ngoisaobiec, Duy Thuc, mavuong, tadamina, dailuc, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 25, 2011, 08:47:49 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Tám 14, 2010, 04:36:35 am »

THIỀN ĐỊNH/2

Đó là một trong những buổi sáng đáng yêu mà trước đó chưa bao giờ có. Mặt trời vừa lên và bạn thấy nó giữa những cây thông và các cây khuynh diệp. Nó nằm trên các ao hồ, sắc vàng, chói sáng—ánh sáng như thế chỉ có ở những nơi núi đồi và biển cả. Đó là một buổi sáng trong suốt, không một hơi gió, đầy những ánh sáng kỳ lạ mà bạn thấy không chỉ bằng mắt của bạn nhưng là với cả bằng trái tim của bạn. Và khi bạn thấy nó, bầu trời thì rất gần với mặt đất, và bạn tan mất trong vẻ đẹp đó.

Bạn biết, bạn không bao giờ nên thiền định cùng với người khác, hay là tập thể, trong một nhóm: bạn chỉ nên thiền định trong cô đơn, trong vắng lặng của đêm hay là trong buổi sáng sớm im vắng. Khi bạn thiền định trong cô đơn (nó phải là cô đơn), bạn phải hoàn toàn đơn độc, không theo một hệ thống, không theo một phương pháp, không lập đi lập lại các chữ, không theo đuổi một ý niệm nào, và không uốn nắn tư tưởng theo khát vọng của bạn.

Sự cô đơn này đến, khi tâm xa lìa tất cả mọi tư tưởng. Khi có ảnh hưởng của khát vọng hay của những chuyện mà tâm đang theo đuổi, hoặc là trong tương lai hay quá khứ, thì không có sự cô đơn. Chỉ ở trong cái vô lượng của hiện tại, sự cô đơn này mới đến. Và rồi, trong bí mật vắng lặng, trong đó tất cả mọi truyền thống đã ngưng bặt, trong đó không có người quan sát với nỗi lo lắng của anh ta, với các vấn đề và ưa thích ngốc nghếch của anh ta—chỉ tới lúc đó, trong cái cô đơn vắng lặng đó, thiền định trở thành một cái gì không có thể mô tả bằng lời. Lúc đó thiền định trở thành một chuyển động ngoại thân.

Tôi không biết rằng bạn có từng bao giờ thiền định, rằng bạn có từng bao giờ đơn độc, chính riêng bạn, xa hết tất cả mọi thứ, xa mọi người, xa mọi tư tưởng và tìm kiếm, rằng bạn có từng bao giờ hoàn toàn đơn độc, không phải là rút lui vào trong một thấy biết hay giấc mơ huyễn ảo nào, nhưng là xa hẳn, đến nỗi trong chính bạn, không có gì là có thể nhận biết được, không có gì chạm xúc được bằng tư tưởng hay cảm xúc, xa đến nỗi rằng trong đơn độc đầy đủ này, cái vắng lặng chân thực trở thành cánh hoa duy nhất, thành ánh sáng duy nhất, và thành cái phẩm chất phi thời gian không có thể đo lường bởi tư tưởng. Chỉ trong thiền định như thế, tình yêu mới hiện hữu. Đừng bận tâm bày tỏ nó: nó sẽ tự bày tỏ chính nó. Đừng sử dụng nó. Đừng cố gắng đưa nó vào hành động: nó sẽ hành động, và khi nó hành động, trong hành động đó sẽ không có ân hận, không có mâu thuẫn, không có cái gì là đau khổ và phiền não của con người.

Do vậy, hãy thiền định trong đơn độc. Và đừng gắng nhớ những gì đã là quá khứ. Nếu bạn gắng nhớ nó rồi thì nó sẽ là cái gì đã chết. Và nếu bạn nắm giữ ký ức về nó, thì bạn sẽ không bao giờ đơn độc lần nữa.

Do vậy, hãy thiền định trong cái đơn độc vô tận đó, trong cái vẻ đẹp của tình yêu đó, trong cái ngây thơ hồn nhiên đó, trong cái mới mẻ—lúc đó sẽ có niềm an lạc hân hoan thường tại.

Bầu trời thì rất là xanh, cái màu xanh của sau cơn mưa, và những cơn mưa này đã đến sau nhiều tháng nắng hạn. Sau mưa, bầu trời được rửa sạch đi, các ngọn đồi đang hân hoan, và mặt đất thì đứng lặng. Và từng chiếc lá có ánh sáng mặt trời trên nó, cảm giác về quả đất thì rất gần với bạn.

 Do vậy, hãy thiền định trong những an nghỉ rất là bí mật của tim và óc bạn, nơi mà trước đó bạn chưa bao giờ đặt chân đến.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nhuocthuy, chanhnguyen, SCC, tuanlong, dailuc, mavuong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Daihongcat, Ngoisaobiec, 8N
Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Tám 14, 2010, 06:33:10 am »

    Kính Chào Bạn CONG  big hug.
   Đọc bài nầy thấy rất là hay hay  big grin.Phải chăng vì mình cô độc,nên hiểu được một phần nào về ý nghĩ cũa Tác giã nầy về thiền đơn độc chăng.......
   Kính mong Bạn còn nhiều bài hay kế tiếp  big hug
    Kính Bái.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, cong, chanhnguyen, SCC, dailuc, mavuong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Ngoisaobiec, 8N
Logged

Kính.
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Tám 30, 2010, 05:42:22 am »


THIỀN ĐỊNH/3

Thiền định không phải là một phương tiện để đến một cứu cánh; không có điểm để đến, cũng không có việc đi đến; nó là một chuyển động vượt ngoài thời gian . Khi tư tưởng và cảm xúc bùng nổ và biến mất, thiền định liền chuyển động vượt ngoài thời gian. Trong chuyển động này có niềm hân hoan an lạc; trong cái tánh không toàn triệt có tình yêu, và với tình yêu: có hủy diệt và sáng tạo.

Thiền định là ánh sáng  ở trong tâm, nó chiếu sáng con đường cho hành động; và không có ánh sáng đó, thì không có tình yêu.

Thiền định không bao giờ là kinh cầu. Kinh cầu, lời xin ân sủng, được sinh khởi từ lòng tự xót thương. Bạn cầu nguyện khi bạn trong cảnh khó khăn, khi có nỗi buồn; nhưng khi có hạnh phúc, niềm vui, thì không có van xin ân sủng. Lòng tự xót thương đã gắn quá sâu trong con người là cội rễ của ngăn cách. Cái nào mà là ngăn cách, hay suy nghĩ chính nó là ngăn cách, hay là cái tìm kiếm để  không ngăn cách, thì chỉ mang thêm ngăn cách và đau khổ. Từ hỗn loạn này, bạn than khóc với thượng đế; hay là với người thân của bạn, hay là với một vài vị thần trong tâm của bạn. Tiếng than khóc này có thể tìm ra một câu trả lời, nhưng câu trả lời chỉ là tiếng vọng lại của lòng tự xót thương, trong sự ngăn cách của nó mà thôi.

Việc lập lại những lời, những kinh cầu, là tự ru ngủ, là tự khép kín và là tự hủy diệt. Sự cô lập của tư tưởng thì luôn luôn trong phạm vi của cái đã biết, và câu trả lời của kinh cầu là đáp ứng của cái đã từng trãi qua.

Thiền định thì xa hẳn điều này. Trong cánh đồng này, tư tưởng không có thể vào; không có ngăn cách, và do vậy không có quá khứ. Thiền định thì mở ngõ; sự cầu xin không có chỗ trong nó. Mọi thứ được phơi bày ra, rõ ràng; lúc đó, vẻ đẹp của tình yêu hiện hữu.

 Phẩm chất của thiền định là cái không-gì-hết, cái trống vắng hoàn toàn của thời gian và không gian. Đó là một sự kiện, và không phải là một ý nghĩ hay một nghịch lý của các giả thuyết trái nghịch nhau. Bạn tìm ra cái tánh không kỳ lạ, khi cội rễ của tất cả mọi vấn đề tan biến đi. Cội rễ này là tư tưởng, cái tư tưởng chia chẻ và cố chấp.

Trong thiền định, tâm thực sự trở thành cái trống vắng mọi quá khứ, mặc dù nó có thể sử dụng quá khứ như là ý niệm. Trạng thái này đi xuyên suốt cả ngày, và vào đêm, giấc ngủ là cái trống vắng quá khứ, và do vậy, tâm xúc chạm tới cái không còn thời gian.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, chanhnguyen, nhuocthuy, Ngoisaobiec, dailuc, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Daihongcat, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 03, 2011, 06:24:09 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Chín 11, 2010, 04:32:55 am »


THIỀN ĐỊNH/4

Thiền định không phải là sự kiểm soát đơn giản thân thể và niệm tưởng, cũng không phải là một hệ thống phương pháp thở vào thở ra. Thân thể phải vắng lặng, mạnh khỏe và không cưỡng ép; sự tinh tế của cảm xúc phải được mài bén và được nuôi dưỡng; và tâm với tất cả những chao động, rối loạn và tìm kiếm của nó phải chấm dứt. Nó không phải là một sinh vật hữu cơ mà bạn phải bắt đầu, nhưng đúng ra là các ý kiến, thành kiến và sở thích phải được nhìn ra. Khi tâm sinh động và mạnh mẽ, thì cảm xúc sẽ được nâng cao và sẽ cực kỳ tinh tế. Lúc đó, thân xác với sự thông minh tự nhiên riêng của nó, điều mà chưa bị làm hư hỏng bởi thói quen và sở thích, sẽ hoạt động một cách hoàn mỹ.

Do vậy, bạn phải khởi đầu với tâm, chứ không phải với thân, cái tâm là các ý niệm và những biến đổi của các biểu hiện của nó. Sự tập trung đơn giản làm cho ý niệm hẹp đi, hạn chế đi và dễ vỡ, nhưng sự tập trung đến như một việc tự nhiên khi có sự nhận biết về các lối đi của ý niệm. Sự nhận biết này không đến từ người suy nghĩ, người chọn lựa và gạt bỏ, người nắm giữ và phủ nhận. Sự nhận biết này thì không có chọn lựa và hiện diện vừa ở ngoài vừa ở trong; nó là dòng lưu chảy giữa cả hai, do vậy sự ngăn cách giữa cái ngoài và cái trong sẽ chấm dứt.

 Ý niệm hủy diệt cảm xúc—cảm xúc là tình yêu. Ý niệm có thể cung ứng cho niềm vui, và trong việc săn đuổi niềm vui, tình yêu bị gạt ra một bên. Niềm vui của ăn, của uống, của sự thỏa mãn… có sự liên tục của nó trong ý niệm, và chỉ để kiểm soát hay trấn áp niềm vui này, cái mà ý niệm mang tới thì không có ý nghĩa gì; nó chỉ tạo ra những hình thức dị biệt của mâu thuẫn và xung đột mà thôi.

Ý niệm, đó là chuyện đáng nói tới, nó không thể tìm kiếm cái vượt ngoài thời gian, bởi vì ý niệm chính là ký ức, là kinh nghiệm, trong đó ký ức thì cũng chết hệt như chiếc lá của mùa thu vừa qua.

Nhìn toàn bộ cái tiến trình phức tạp này chính là thiền định, thiền định sẽ hiện ra cái trật tự trong sự hỗn loạn này. Trật tự này thì có tính tuyệt đối như là trật tự trong toán học, và từ đó sẽ có hành động—cái hành động tức khắc. Trật tự không phải là thu xếp, vẽ kiểu và từng phần có thứ lớp. Trật tự đến từ một tâm không bị làm đầy bởi các ý niệm. Khi ý niệm ngưng dứt,  tánh không tự hiện, cái đó mới thực sự là trật tự.

@
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, nhuocthuy, mavuong, chonhoadong, voicoibebong, dailuc, tadamina, anhlam, byphuong, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 03, 2011, 06:24:59 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Chín 26, 2010, 07:50:30 am »


THIỀN ĐỊNH/5

Thật kỳ lạ về cách thiền định: nó không có chấm dứt mà cũng không có khởi đầu. Nó hệt như giọt mưa: trong giọt nước là tất cả những dòng suối, những sông cả, những đại dương và những thác nước; giọt nước này nuôi lớn trái đất và con người; không có nó, trái đất sẽ là một sa mạc.

Không Thiền Định, trái tim trở thành một sa mạc, một vùng đất hoang.

Thiền định là tìm xem tư tưởng, với tất cả những hoạt động của nó, tất cả những kinh nghiệm của nó, có thể tuyệt đối vắng lặng được hay không. Không được dụng tâm, bởi vì ngay khi bạn dụng tâm thì đã vướng vào nhị nguyên (hai đầu). Người nào nói rằng: "Tôi muốn đạt những kinh nghiệm tuyệt diệu, cho nên tôi phải buộc tâm tôi vắng lặng" thì sẽ không bao giờ Thiền Định được. Nhưng nếu bạn bắt đầu dò xét, quan sát, lắng nghe tất cả những chuyển động của Ý Niệm, những điều kiện hóa của nó, những theo đuổi của nó, những sợ hãi của nó, những niềm vui của nó, nhìn xem cách tư tưởng vận hành, rồi bạn sẽ thấy rằng tư tưởng của bạn trở thành vắng lặng dị thường; sự vắng lặng đó không phải là ngủ yên nhưng lại chính là tích cực mãnh liệt và do vậy mới thật sự là vắng lặng.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, Ngoisaobiec, Duy Thuc, Yahoo, chanhnguyen, mavuong, tadamina, dailuc, nhuocthuy, byphuong, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:52:13 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười 10, 2010, 07:30:44 am »

THIỀN ĐỊNH/6

Thiền định là một công trình gian nan. Nó đòi hỏi hình thức cao nhất của kỷ luật—không phải tùy thuận theo, không phải là bắt chước, không phải là vâng phục—nhưng là một kỷ luật đến từ một trạng thái tỉnh thức thường trực, không chỉ là những gì ngoài bạn nhưng còn là trong tâm bạn. Như vậy, thiền định không phải là một hoạt động của sự cô lập nhưng là một hành động trong đời sống thường ngày và đòi hỏi sự hợp tác, sự bén nhạy và trí thông minh. Nếu không đặt nền tảng về một cuộc sống ngay chính, thì thiền định trở thành một cuộc chạy trốn và như vậy sẽ không có chút giá trị nào. Một cuộc sống ngay chính không có nghĩa là theo đuổi đạo đức xã hội, nhưng chính là tự do, xa lìa khỏi những ghen tị, thèm khát và mong muốn quyền lựctất cả những thứ này chỉ sinh khởi mâu thuẫn. Nhưng chính là tự do: Cái tự do xa lìa những trạng thái trên không đến từ hoạt động của ý chí, nhưng chỉ bằng cách nhận biết chúng qua tự quán sát.

Không biết về các hoạt động của tự ngã, thiền định sẽ trở thành một hứng cảm và như vậy thì chỉ có rất ít ý nghĩa.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, chanhnguyen, dailuc, mavuong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Ngoisaobiec, nhuocthuy, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:53:38 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười 31, 2010, 08:28:37 am »


THIỀN ĐỊNH/7

Thiền Định là một trong những nghệ thuật lớn của đời sốngcó lẽ là nghệ thuật lớn nhất và người ta không có thể học Thiền Định từ bất kỳ ai. Đó là vẻ đẹp của nó. Nó không có cái gì gọi là kỹ thuật, và do vậy không có cái gì gọi là nguyên tắc.

Khi bạn biết về chính bạn, nhìn chính bạn, nhìn cách bạn đi, cách bạn ăn, những gì bạn nói, những tán gẫu, những căm ghét, những ghen tị—nếu bạn biết hết tất cả những điều đó trong tâm bạn, với không một lựa chọn, đó là một phần của Thiền Định.

Như vậy, thiền định có thể hiện hữu ngay cả khi bạn đang ngồi trên xe buýt, hay đang đi bộ trong rừng đầy những ánh sáng và bóng mát, hay đang nghe chim hót, hay đang nhìn khuôn mặt của vợ hoặc con bạn.

Thiền định là một trong những thứ dị thường nhất, và nếu bạn không biết nó là gì, thì bạn chỉ hệt như một người mù trong một thế giới của những sắc màu sáng chói, của những bóng tối và của ánh sáng chuyển động.
 
Nó không phải là một vấn đề của trí thức, nhưng khi tình thương  bước vào tư tưởng, thì tư tưởng có một phẩm chất hoàn toàn khác; lúc đó nó thực sự là vô giới hạn, không phải chỉ trong khả năng suy nghĩ và hoạt động một cách hiệu quả, nhưng cũng còn trong ý nghĩa của cách sống trong một không gian vô tận nơi mà bạn là một phần của vạn pháp.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, chanhnguyen, dailuc, mavuong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Daihongcat, nhuocthuy, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:54:23 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười Một 15, 2010, 09:18:08 am »


THIỀN ĐỊNH/8

Thiền định là vận động của tình yêu. Nó không là tình yêu của một hay của nhiều. Nó y hệt như nước mà bất kỳ ai cũng có thể uống từ bất kỳ bình lọ nào, dù là bình vàng hay bình đất. Và một hiện tượng đặc biệt xảy ra mà không một thứ ma túy hay phương tiện tự thôi miên nào có thể mang đến: nó dường như là tâm đi vào trong chính nó, bắt đầu từ mặt ngoài và càng lúc càng vào sâu, cho tới khi chiều cao và chiều sâu mất đi ý nghĩa, và tất cả những hình thức đo lường đều chấm dứt.

Trong trạng thái này, đó là hòa bình toàn diện—không phải sự êm dịu đến từ việc làm cho khoái cảm—nhưng là một thứ hòa bình, một thứ hòa bình có trong nó sự trật tự, vẻ đẹp, và liên tục.

Nó có thể bị phá hủy toàn diện, hệt như bạn có thể phá hủy một cánh hoa, và tuy vậy, mặc dù nó rất mực mong manh, nó vẫn thực sự hiện hữu.

Thiền định này không có thể học từ người khác. Bạn phải khởi đầu mà không biết chút gì về nó, và phải đi từ “chưa biết  này” tới “chưa biết khác”.

Mảnh đất mà tâm thiền định có thể bắt đầu chính là mảnh đất của đời sống thường ngày, của tranh chấp, của nỗi đau và của niềm vui nhanh chóng.

Nó phải bắt đầu từ đó để mang đến trật tự và từ đó sẽ chuyển động bất tận.

Nhưng nếu bạn chỉ quan tâm với chuyện làm cho trật tự, rồi thì chính cái trật tự đó sẽ mang đến giới hạn của chính nó, và bấy giờ thì tâm thức sẽ là tù nhân của chính nó.

Trong tất cả những vận động này, bạn phải bằng cách nào đó bắt đầu từ bên bờ bên kia, từ bờ sông bên kia, và luôn luôn đừng quan tâm với bờ sông bên này hoặc là quan tâm về cách nào để vượt qua sông.

Và vẻ đẹp của thiền định là bạn không bao giờ muốn biết  bạn đang đứng ở đâu, không bao giờ muốn biết nơi bạn đang đi, và không bao giờ muốn biết điểm chấm dứt nơi nào.

@
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
voicoibebong, chanhnguyen, nhuocthuy, dailuc, mavuong, tadamina, anhlam, chonhoadong, Ngoisaobiec, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:54:59 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười Một 28, 2010, 08:43:49 am »


THIỀN ĐỊNH/9

Nó thực sự là một con sông đẹp, rộng, sâu, với nhiều thành phố hai bên bờ, trôi tự do không bận tâm và chưa bao giờ bỏ rơi chính nó. Toàn bộ đời sống thì ở đó trên các bờ, các cánh đồng xanh, rừng, những ngôi nhà đơn độc, sự chết, tình yêu và hủy diệt; có những chiếc cầu rộng, dài trên nó: đẹp tuyệt. Những con sông và suối khác nối vào nó, nhưng nó là mẹ của tất cả các dòng sông, những con sông nhỏ và những con sông lớn. Nó thì luôn luôn đầy, luôn luôn tự trong sạch chính nó, và vào đêm thì là một ân sủng khi nhìn ngắm nó, với những sắc màu sậm dần trong mây và dòng nước vàng. Nhưng dòng nước nhỏ xa như vậy -  giữa những tảng đá khổng lồ, đá tảng mà dường như sản sanh ra nó -  là khởi đầu của đời sống, và sự chấm dứt của nó thì vượt quá các bến bờ và các đại dương.

Thiền định y hệt như dòng sông đó, chỉ khác là nó không có khởi đầu và không có chấm dứt; cái chấm dứt của nó chính là cái khởi đầu của nó. Không có nguyên nhân nào, và chuyển động của nó là sự làm mới của nó.

Nó thì luôn luôn mới, nó không bao giờ thu nhặt, gom giữ, tích góp để trở thành già dặn, lịch lãm, bản lảnh...; nó không bao giờ bị hư hoại bởi vì nó không có cội rễ trong thời gian.

Thật tốt để thiền định, với không cưỡng ép nó, không làm bất kỳ một nỗ lực nào, khởi đầu với một dòng nước và lặng lẽ trôi đi vượt quá thời gian và không gian, nơi mà tư tưởng và cảm xúc không thể vào, nơi mà kinh nghiệm không bao giờ hiện hữu.


***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, nhuocthuy, mavuong, tadamina, dailuc, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 03, 2011, 06:27:05 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Mười Hai 12, 2010, 05:43:20 am »


THIỀN ĐỊNH/10

Nếu bạn sắp xếp để thiền định, nó sẽ không là thiền định. Nếu bạn sắp xếp để tốt lành, những tốt lành sẽ không bao giờ nở hoa. Nếu bạn tu dưỡng khiêm tốn, nó sẽ không còn là khiêm tốn. Thiền định là ngọn gió thổi vào khi bạn để cửa sổ mở; nhưng nếu bạn cố ý để nó mở, cố ý mời gọi nó đến, nó sẽ không bao giờ xuất hiện.

Thiền định không phải là một phương tiện cho một cứu cánh. Nó vừa là phương tiện vừa là cứu cánh.

Thiền định là cái gì cực kỳ dị thường. Nếu có bất kỳ loại nào của cưỡng bách, của nỗ lực để buộc tư tưởng phải vâng phục, bắt chước, thì nó trở thành một gánh nặng mệt mỏi. Sự vắng lặng mà nó mong mỏi sẽ không còn rõ nữa; nếu nó là cuộc theo đuổi các thấy biết và kinh nghiệm, thì nó sẽ dẫn tới ảo vọng và tự ru ngủ.

 Chỉ ở trong sự bùng khởi các ý niệm, và trong việc chấm dứt các ý niệm, thì thiền định mới có ý nghĩa; tư tưởng chỉ có thể bùng khởi trong tự do, không phải trong những khuôn mẫu luôn mở rộng của kiến thức. Kiến thức có thể cho những kinh nghiệm mới hơn về các cảm xúc lớn hơn, nhưng một tâm đi tìm kiếm kinh nghiệm thì chỉ là ấu trĩ. Trưởng thành chính là sự tự do xa lìa tất cả kinh nghiệm; nó không còn chịu bất kỳ ảnh hưởng nào để hiện hữu hay không hiện hữu.

Trưởng thành trong thiền định là giải thoát tâm ra khỏi kiến thức, vì kiến thức rập khuôn và kiểm soát tất cả mọi kinh nghiệm. Cái tâm nếu là ánh sáng cho chính nó thì không cần kinh nghiệm. Ấu trĩ là nỗi thèm khát lo tìm các kinh nghiệm rộng hơn và lớn hơn.

Thiền định là lang thang xuyên qua thế giới của kiến thức và xa lìa các trói buộc của kiến thức để bước vào cái chưa biết.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chanhnguyen, dailuc, mavuong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, Daihongcat, Ngoisaobiec, nhuocthuy, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 09, 2011, 06:56:13 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Mười Hai 28, 2010, 04:27:53 am »


THIỀN ĐỊNH/11

Hạnh phúc và niềm vui bạn có thể mua trong bất kỳ chợ nào với một giá. Nhưng an lạc thì bạn không thể mua được—dù là cho chính bạn hay là cho người khác. Hạnh phúc và niềm vui tùy thuộc vào thời gian. Chỉ trong tự do hoàn toàn, an lạc mới hiện hữu. Niềm vui cũng như hạnh phúc, bạn có thể tìm và gặp trong nhiều cách. Nhưng chúng sẽ đến và đi. An lạccái cảm giác kỳ lạ của thanh tịnhcó mặt không phải do bất cứ  động cơ nào.

 Bạn không có thể tìm nó. Một khi nó hiện ra đó, tùy thuộc vào phẩm chất tâm bạn, nó vẫn ở đó—không thời gian, không nguyên nhân, một điều không đo lường được bởi thời gian. Thiền định không phải là cuộc tìm kiếm niềm vui hay là tìm kiếm hạnh phúc.

Ngược lại, thiền định là một trạng thái của tâm trong đó không có một khái niệm hay công thức nào, và do vậy hoàn toàn tự do. Chỉ với một tâm như vậy, niềm an lạc này mới đến—không được tìm kiếm, không được mời gọi. Một khi nó hiện ra đó, cho dù bạn có thể sống trong thế giới với mọi tiếng ồn, với mọi niềm vui và với mọi thô bạo, chúng sẽ không chạm xúc được tới tâm đó. Một khi nó hiện ra đó, xung đột ngưng lại. Thiền định là vận động của tâm trong tự do này.

Trong cái bùng nổ này của an lạc, những ánh mắt sẽ thực sự ngây thơ, và tình yêu lúc đó là ân sủng.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Daihongcat, nhuocthuy, mavuong, Ngoisaobiec, chanhnguyen, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Ba 03, 2011, 06:30:19 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Giêng 09, 2011, 07:20:33 am »


THIỀN ĐỊNH/12

Trong không gian mà tư tưởng tạo ra quanh nó thì không có tình yêu. Không gian này chia cách người với người, và trong nó là tất cả sự trở thành, cuộc chiến của đời sống, nỗi đau đớn và sợ hãi.

 Thiền định là việc chấm dứt cái không gian này, việc chấm dứt của cái "tôi." Lúc đó, quan hệ có một ý nghĩa khác hoàn toàn, bởi vì trong không gian đó, cái không gian mà không được tạo ra từ tư tưởng, thì người khác không hiện hữu, bởi vì bạn không hiện hữu.

Lúc đó, thiền định không phải là việc truy tìm một vài thị kiến, bất kể đã được phong thánh thế nào bởi truyền thống. Thay vậy, nó là cái không gian vô tận, nơi mà tư tưởng không có thể vào. Đối với chúng ta, cái không gian nhỏ dựng lập bởi tư tưởng quanh chính nó, cái gọi là cái "tôi," thì cực kỳ quan trọng, bởi vì đây là tất cả cái gì mà tâm biết, căn cước hóa chính nó với mọi thứ trong không gian đó. Và nỗi sợ hãi về việc không được sinh ra trong không gian đó. Nhưng trong thiền định, khi điều này được hiểu ra, tâm có thể vào trong một chiều kích không gian, nơi mà hành động là không hành động.

Chúng ta không biết tình yêu là gì, bởi vì trong không gian được dựng lập bởi tư tưởng quanh chính nó như là cái "tôi", cái tình yêu, là sự tranh chấp giữa cái "tôi" và cái "không-tôi". Tranh chấp này, sự tra tấn này, không phải là tình yêu đích thực.

Tư tưởng là sự chối bỏ tình yêu, và nó không thể vào trong không gian đó, nơi mà cái "tôi" không hiện hữu. Trong không gian đó: là ân sủng, cái mà con người tìm kiếm và không có thể thấy. Hắn tìm kiếm nó trong các biên giới của tư tưởng, và tư tưởng hủy diệt cái hân hoan sảng khoái của sự ân sủng này.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, Ngoisaobiec, chanhnguyen, byphuong, Yahoo, 8N
« Sửa lần cuối: Tháng Giêng 29, 2011, 02:12:51 am gửi bởi cong » Logged
 
 
 
cong
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 264

Cảm Ơn
-Gửi: 52
-Nhận: 1733


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Giêng 29, 2011, 02:12:05 am »

THIỀN ĐỊNH/13

Niềm tin thì không cần thiết, cũng y hệt như các lý tưởng. Cả hai đều làm tan vỡ cái năng lực cần thiết để theo dõi cái khai mở của sự kiện, cái “hiện hữu”. Niềm tin và lý tưởng là chạy trốn ra khỏi sự kiện, và trong sự chạy trốn thì không đưa tới chấm dứt phiền não. Việc chấm dứt phiền não là hành động hiểu biết sự kiện trong từng khoảnh khắc. Không có hệ thống nào hay phương pháp nào đưa tới hiểu biết; chỉ có sự nhận biết không lựa chọn về một sự kiện sẽ làm được điều đó. Thiền định theo một hệ thống là sự lẩn tránh cái sự kiện về hiện tại; thật là quan trọng hơn để hiểu biết chính bạn, cái thay đổi thường trực của các sự kiện về bạn, hơn là thiền định để tìm kiếm hay mong có được một cái gì đó, có cảm giác và có các hình thức thỏa mãn tâm trí khác.

Thiền định vào giờ đó là sự tự do, và nó y hệt như vào trong một thế giới chưa biết của vẻ đẹp và vắng lặng; nó là một thế giới không có hình ảnh, biểu tượng hay chữ lời, không một gợn sóng của ký ức. Tình yêu là sự chết của từng phút một, và từng cái chết là việc làm mới lại tình yêu. Nó không phải là sự gắn bó, nó không có cội rễ; nó nở hoa mà không có nguyên nhân, và nó là một ngọn lửa đã cháy xa khỏi các biên giới, xa khỏi các hàng rào được xây dựng kỹ lưỡng của ý thức. Nó là vẻ đẹp vượt ngoài niệm tưởng và cảm xúc; nó không thể mô tả lại trên khung vải, trong ngôn ngữ hay là trên mặt đá. Thiền định là nỗi hân hoan, và với nó ân sủng sẽ đến.

Tình yêu bùng nở chính là thiền định.

***
NHẶT LÁ BỒ ĐỀ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, Ngoisaobiec, chanhnguyen, byphuong, Yahoo, 8N
Logged
 
 
 
Cú mèo
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 3
-Nhận: 10


Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Giêng 29, 2011, 06:13:40 am »

Ngoài lìa tướng là Thiền,
Trong chẳng loạn là Định.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, Ngoisaobiec, chanhnguyen, byphuong, Yahoo, 8N
Logged
 
 
Trang: [1] 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 1.293 seconds với 25 câu truy vấn.