Tháng Tám 15, 2018, 01:30:51 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1] 2 3 ... 10   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: ĐÔ THỊ THẦN NHÂN -- 都 巿 神 人--Truyện dài  (Đọc 16700 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:00:43 pm »

ĐÔ THỊ THẦN NHÂN

都 巿 神 人

***

*Nguyên tác : LÃNG  TỬ

*Dịch thuật :   VÔ  SONG

                                                                 
(現代修真)

浪子   著

無雙   越譯


******



LỜI GIỚI THIỆU

Lưu Vũ Phi, mười bảy tuổi, vừa bị thi rớt, lại bị bạn gái bỏ rơi, trong lúc đau khổ được cha mẹ cho tiền đi du lịch cho khuây khỏa.

Hắn đã chọn Côn Lôn, vùng đất thần thoại với những truyền thuyết về các vị thần tiên, truyền thuyết từ hàng vạn năm trước Tây Vương Mẫu đã tu luyện ở Dao Trì, địa danh nổi tiếng nhất Côn Lôn và đã đắc đạo, phi thăng thần giới.

Trong lúc vô tình, hắn đã rơi vào Khốn Tiên Trận do Tây Vương Mẫu bày cấm chế, gặp được cơ duyên bước lên con đường tu thần và tu thành chính quả.

Hắn quay trở về thăm gia đình, và sau đó dấn thân vào những cuộc phiêu lưu khi khám phá những âm mưu đen tối đáng sợ đang hướng tới Thần Châu đại lục.

Các thế lực tu chân Đông phương đối kháng với các thế lực ma pháp Tây phương, các chủng tộc thần bí của Nam Mỹ và các thế lực Vu thuật của Đông Nam Á.

Chiến trường tranh đấu này vô cùng ác liệt với những cái giá phải trả không gì có thể so sánh, những dằn xé tranh đấu nội tâm, những trận đấu phép trời long đất lở, những thế lực đen tối thần bí đáng sợ nhất...

Lưu Vũ Phi bị cuốn vào vòng tranh đoạt này, liệu hắn có làm nên những chiến tích vang dội hào hùng? Liệu hắn có thể trở thành vị thần hùng mạnh nhất trong vũ trụ các giới ?

Truyện nầy có tất cả 170 chương.

Thân mời quí huynh đệ hoan hỉ thưởng thức.

Thân mến.

Nhược Thủy

20-04-2010

----------------

(xem tiếp Chương 1)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, ynguoiloitoi, byphuong, SCC, meomi, Diệu Bạch, vanti67
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 20, 2010, 03:12:19 pm gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:08:24 pm »

(tiếp theo)

ĐÔ THỊ THẦN NHÂN


*Nguyên tác : LÃNG  TỬ
*Dịch thuật :   VÔ  SONG
                                                                 
(現代修真)
浪子     著
無雙     越譯


******



CHƯƠNG 1


Sau khi nộp xong bài thi cao học, Lưu Vũ Phi không cần đợi kết quả, chỉ biết lần này nhất định là không thành công, cũng không thể nói thành tích học tập của hắn không tốt, ngược lại cho tới nay, mỗi năm đi thi hắn đều là một học sinh đứng đầu lớp.

 Ngay cả thầy hiệu trưởng cũng nói năm nay người sẽ đạt được khôi nguyên chính là Lưu Vũ Phi.

Không ai ngờ đúng với câu không ai biết khi nào trời chuyển phong vân, ngay trước một ngày vào phòng thi hắn lại bị sốt cao, dù uống bao nhiêu thuốc vẫn không thuyên giảm, dưới tình huống cơ thể sốt tới ba mươi chín độ hắn phải tới trường thi, nếu ở lúc bình thường, bài thi đối với Lưu Vũ Phi rất là nhẹ nhàng, nhưng bây giờ trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, chỉ có cảm giác nặng nề choáng váng. Vì vậy đây là lần đầu tiên trong đời hắn gặp phải thất bại ngay trong ngày thi tốt nghiệp.

Với sự thất bại trong lần thi này, cha mẹ của Lưu Vũ Phi không hề trách móc hắn, ngay cả thầy giáo trong trường cũng thông cảm cho hắn, ngay cả hiệu trưởng cũng đã nói với cha mẹ Lưu Vũ Phi chỉ cần hắn nguyện ý thì sang năm có thể thi lại. Đối với việc này cha mẹ Lưu Vũ Phi vô cùng cảm tạ !

Sau khi ngồi ngây ra trong nhà suốt vài ngày, Lưu Vũ Phi điện thoại cho bạn gái Hạ Vũ Khiết đi ra ngoài gặp mặt. Khi Lưu Vũ Phi nhìn thấy Hạ Vũ Khiết thì nàng liền kiên quyết đưa ra lời chia tay, mặc dù Lưu Vũ Phi đã có cảm nhận về việc này từ trước, bởi vì mấy ngày nay hắn bị đả kích lớn như vậy mà Hạ Vũ Khiết thân là bạn gái chẳng những không tới thăm hắn, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không gọi.

Sau khi thất bại trong cuộc thi hắn lại bị thêm một lần đả kích. Nếu nói sự thất bại trong ngày thi làm cho hắn thống khổ thì việc làm hắn thương tâm chính là chuyện Hạ Vũ Khiết đã đùa giỡn với tình cảm của hắn.

Sau ba ngày chia tay cùng Hạ Vũ Khiết, trong tim Lưu Vũ Phi vẫn còn nhớ ngày hôm đó Hạ Vũ Khiết đã nói với hắn :

-“ Lưu Vũ Phi anh hãy nghe cho kỹ, Hạ Vũ Khiết tôi chưa bao giờ thương yêu anh, sở dĩ tôi làm bạn gái anh chỉ vì muốn tìm lý do để anh làm bài tập mỗi ngày cho tôi, bằng không với người như anh thì làm sao tôi yêu cho được, nhà anh lại không quyền không thế, anh cũng không chịu soi gương lại đi, hình dáng như vậy mà bảo tôi yêu được anh sao. Bất quá lần này có thể vượt qua được kỳ thi vào đại học cũng nhờ có anh hỗ trợ, haha…chào nhé !”

Ở mấy ngày kế tiếp tâm tình của Lưu Vũ Phi càng thêm buồn bực, người trong nhà đối với thất bại lần này của hắn luôn quan tâm lo lắng, sợ hắn mỗi ngày đều rúc trong nhà buồn bã, bèn cho hắn ba ngàn nguyên để hắn đi ra ngoài du lịch giải tỏa nỗi buồn. Lưu Vũ Phi nhìn ba ngàn nguyên (đồng)  trong tay biết rằng đây là do các anh làm việc bên ngoài đã gởi cho cha mẹ, bằng không với cha mẹ hắn thì làm sao có được nhiều tiền như vậy chứ.

Lưu Vũ Phi nghĩ thầm mỗi ngày mình cứ ở nhà buồn bực thế này thì chi bằng ra ngoài du lịch cho thư giãn, dù sao người đàn bà làm hắn thương tâm kia cũng đã rời bỏ hắn.

Lưu Vũ Phi suy nghĩ vài ngày liền quyết định đi đến núi Côn Lôn phía Tây Bắc. Bởi vì nơi này có nhiều thứ hấp dẫn Lưu Vũ Phi : Tàng Kinh, Phật Giáo, hoa cỏ, dã thú và những dân tộc thiểu số. Là nơi xuất phát nhiều truyền thuyết thần thoại cổ xưa của Trung Quốc, từ khi Lưu Vũ Phi còn nhỏ đã từng nghe kể chuyện Côn Lôn là nơi ở của thần tiên, điều này làm cho hắn cảm thấy vô cùng hấp dẫn.

Lưu Vũ Phi đi theo đoàn du lịch ba ngày. Cảnh sắc Côn Lôn, Phật giáo và văn hóa của những dân tộc thiểu số cũng đều làm cho hắn mở rộng tầm mắt. Chuyến du lịch lần này làm cho hắn rất hài lòng, sự đau xót trong lòng cũng dần dần biến mất. Hôm nay chính là ngày cuối cùng du ngoạn Côn Lôn, cũng là Dao Trì thắng địa nổi danh nhất Côn Lôn.


Trong truyền thuyết khi Tây Vương Mẫu rời khỏi Côn Lôn trở về thần giới thì đã mang đi hết tất cả những gì có thể mang theo, chỉ duy nhất Dao Trì này lại không mang đi được, cho nên vẫn còn tồn tại ở nhân gian. Lưu Vũ Phi vừa đi vừa tưởng tượng, không biết Tây Vương Mẫu trong truyền thuyết là có thật hay không, nếu thật sự có Tây Vương Mẫu thì khi bà trở về thần giới thì có lẽ còn đánh rơi nửa kiện hoặc một kiện thần khí gì đó, nếu ta có thể nhặt được thì đó không phải là báu vật ngàn năm sao. Bất quá hắn chỉ là đang mơ mộng, hàng năm có bao nhiêu ngàn người đến Côn Lôn du ngoạn, nếu thật có cái gì thần khí thì họ cũng đã lấy đi hết rồi.

Cứ như vậy hắn vừa bước đi vừa suy tưởng, cho đến khi hắn giật mình nhìn lại thì đã bị lạc ra khỏi đoàn du lịch, bây giờ không nhìn thấy một bóng người, còn hắn thì đang ở ngay trên đỉnh một mũi đất sát cạnh mép núi. Thấy vậy hắn vội vàng chạy ngược trở lại, nào ngờ chạy suốt cả giờ vẫn quay về chỗ cũ, hắn đối với nơi này đột nhiên trong lòng nảy sinh sự sợ hãi.

 Lưu Vũ Phi trong lúc đầu óc trống rỗng suy nghĩ vẩn vơ thì đã đi tới trung ương của trận pháp, nếu bây giờ muốn rời khỏi thì trừ phi biết phương pháp còn không thì đừng hòng ra khỏi.

Thật không nghĩ ra là còn có loại trận pháp cấm chế này, đây chính là một cái sân được bày Khốn Tiên Trận nơi Tây Vương Mẫu tu luyện, năm đó Tây Vương Mẫu bày ra cấm chế chính là sợ người ngoài tiến vào quấy rầy sự tu luyện của mình, mà Lưu Vũ Phi cũng chính là người đầu tiên còn sống suốt hơn một vạn năm qua tiến được vào trong, bây giờ Lưu Vũ Phi cũng giống như một người đang đứng bên một kho tàng mà không sao tìm được cửa để đi vào.

Đâu ai biết được rằng, chỉ cần Lưu Vũ Phi vỗ vào tảng đá bên cạnh Trận Nhãn thì có thể vào được ngay hang động  kho tàng.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, txuan, Diệu Bạch, vanti67, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:17:17 pm »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi nghĩ thầm thôi thì bây giờ còn chưa tìm được cửa ra thì đành phải nghỉ ngơi một chút chờ đợi người tới cứu.

 Lưu Vũ Phi nhìn thấy bên cạnh chỉ có một tảng đá, không hề suy nghĩ bèn bước tới ngồi xuống.

Điều này đúng là trong trời đất tự có thiên ý, khi Lưu Vũ Phi ngồi xuống tảng đá thì cảm thấy hai mắt hoa lên, cảnh sắc chung quanh đột nhiên quay cuồng khẩn trương.

 Làm cho hắn hoảng sợ đến nhảy dựng chính là cảnh vật trước mắt làm cho hắn có cảm giác như mình đang ở trong mộng, đẹp tuyệt mỹ, thật không có từ ngữ nào có thể biểu đạt được sự tuyệt mỹ của nó, chỉ có thể dùng bốn từ : vùng đất thần tiên.

 Nơi này còn có những động vật Lưu Vũ Phi cũng chưa từng thấy cũng chưa từng nghe qua, đám động vật này có vẻ không hề sợ người, khi hắn đột nhiên xuất hiện chúng cũng chỉ đưa mắt nhìn một chút, hình như đối với việc hắn đột ngột đi ra cũng không lấy làm kỳ quái.

Lúc này có một con thú đi tới nhìn rất cao lớn uy mãnh, chính là thần thoại thần thú Kỳ Lân, lại thêm một tiểu hồng điểu (chim màu hồng), đó là một con tiểu hồng điểu rất đẹp, toàn thân nó đều màu hỏa hồng chỉ có vùng lông đuôi xinh đẹp là có bảy màu sắc, chỉ nghe tiểu hồng điểu nói chuyện: “ Nhân loại, chào ngươi, ngươi là người đầu tiên suốt hơn một vạn năm nay đến được nơi đây, chẳng lẽ loài người cần sự giúp đỡ gì sao?

Lúc này Lưu Vũ Phi chỉ cảm thấy trong đầu kêu lên ong ong, hắn thật không nghĩ tới mình lại đến được vùng đất thần tiên hơn nữa còn gặp thêm một điều không thể tư nghị chính là gặp được một con chim nhỏ biết nói tiếng người, đúng thật như đang nằm mơ.

Lưu Vũ Phi bị dọa đến sợ choáng váng chỉ ngơ ngác nhìn tiểu hồng điểu nói không ra lời, tiểu hồng điểu thấy Lưu Vũ Phi chỉ ngơ ngác nhìn nó cả buổi mà không nói gì, nên nó  cả giận nói: “ Tên nhân loại vô lễ này có nghe lời ta nói hay không mà không chịu đáp hả? Ngươi đang khinh miệt huyết thống cao quý của Phượng Hoàng ta đó ! “

Lúc này Lưu Vũ Phi càng ngây người ra, con tiểu hồng điểu biết nói chuyện này chẳng lẽ chính là thần thú Phượng Hoàng trong truyền thuyết sao? Sao lại kém hẳn như hình ảnh trong truyền thuyết vậy, nhìn thế nào cũng không giống Phượng Hoàng a ! Phượng Hoàng nhìn thấy Lưu Vũ Phi chỉ ngây ngốc nhìn nó mà không trả lời, nó đã hoàn toàn bị chọc giận dữ.

Trước vẻ mặt há hốc mồm ngây ngốc của hắn, nó liền biến thành một con chim to chừng một thước màu sắc rực rỡ, chỉ thấy nó dương cao hai cánh mỗi bên dài cỡ một thước, nhẹ nhàng huy động một chút tạo thành một luồng gió cuốn Lưu Vũ Phi té ngửa ra sau…văng vào một cái hồ nước nhỏ gần đó.

Lưu Vũ Phi ứng phó không kịp uống phải mấy ngụm nước, cũng nhờ vậy làm cho hắn thanh tỉnh nhìn vào thân hình to lớn của Phượng Hoàng ấp úng nói: “ Ngươi thật sự chính là Phượng Hoàng trong truyền thuyết đó sao? Nơi đây là địa phương nào a ? Còn có ai ở lại đây nữa không, ta có thể bái kiến chủ nhân nơi này không ?”

Phượng Hoàng đáp: “ Ta đương nhiên là Phượng Hoàng, nơi này là nơi Tây Vương Mẫu đã tu chân, ngoại trừ chúng ta năm xưa do công lực không đủ nên không thể phi thăng, nơi này không còn ai nữa…”

Lưu Vũ Phi kinh hãi nói: “ Trời ạ ! Không ngờ trên đời này thật sự là có Tây Vương Mẫu a…Ta cứ nghĩ thần thoại chỉ dùng để gạt người thôi, vậy những động vật nơi này tên gọi là gì?

“ Điều này để bọn họ tự mình nói với ngươi là được rồi.” Lúc này Phượng Hoàng đã hiện lại thành một tiểu hồng điểu.

Lưu Vũ Phi hỏi: “ Bọn họ cũng có thể nói chuyện sao?”

“ Đương nhiên có thể, chúng ta chính là thần thú chứ không phải những tiểu thú cấp thấp đâu.” Vừa đáp lời chính là thần thú dáng vóc cao lớn uy mãnh.

Lưu Vũ Phi có cảm giác nó giống như một con Kỳ Lân, vì vậy cẩn thận hỏi: “ Vậy ngươi có phải là Kỳ Lân không?”

Thần thú nói: “ Đương nhiên, nếu không loài thú nào có dáng uy mãnh như ta, nói cho ngươi biết nơi này còn có Thao Thiết, Ngũ Thải Tiên Hạc, Tam Đầu Thần Khuyển….bất quá bọn họ không thích cùng người khác giao tiếp.”

Lưu Vũ Phi nói: “ Vậy chỗ này lúc đầu cũng có nhiều thần thú như vậy sao?”



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, vanti67, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:23:55 pm »

(tiếp theo)

Nghe hắn vừa nói như vậy những thần thú này đều lộ ra ánh mắt cô đơn.

Cuối cùng Phượng Hoàng nói:

“ Nguyên lai có rất nhiều. Hơn một vạn năm trước khi Tây Vương Mẫu trở về thần giới đã đưa những thần thú đạo hạnh cao thâm cùng đi, còn chúng ta chỉ là những tiểu thú căn bản không có chút đạo hạnh nên bà không cách nào mang chúng ta theo cùng.

Nhưng chúng ta ở chỗ này cũng đã tu luyện hơn một vạn năm, nếu không có ai tu đến được cảnh giới thần nhân thì sẽ không ai đưa chúng ta cùng phi thăng. Nếu chúng ta tự mình phi thăng thì chỉ có thể đến tiên giới làm tiên thú, hơn nữa lối vào ở đây đã bị Tây Vương Mẫu thiết lập cấm chế, nếu không có đạo hạnh của thần nhân tuyệt đối không có cách nào phá vỡ.

Bất quá bây giờ thật tốt, cuối cùng chúng ta cũng đã nhìn thấy được có người đi vào, chỉ cần ngươi tu đến cảnh giới thần nhân rồi phi thăng thì lúc đó có thể mang chúng ta theo…”

Lưu Vũ Phi bây giờ cũng đang mơ màng trầm tư, bây giờ hắn chỉ cảm thấy mình đang nằm mơ, chẳng những có thể đến được vùng đất thần tiên của Tây Vương Mẫu nơi bà từng tu chân mà chỉ có trong tiểu thuyết, nhưng không ngờ bây giờ có thể tu luyện thành thần tiên rồi còn có thể trường sinh bất lão.

Lưu Vũ Phi nói với thần thú:

 “ Yên tâm đi, ta nghĩ nếu ta đã có thể đến được nơi này thì cũng giống như duyên phận mà nhà Phật đã nói, nếu quả thật ta có thể tu luyện đến thần nhân cảnh giới rồi phi thăng thần giới như các ngươi nói thì ta nhất định sẽ mang tất cả thần thú các ngươi cùng đi…”

Những thần thú này nghe hắn nói như vậy đều cao hứng nói cảm ơn với Lưu Vũ Phi. Lưu Vũ Phi hỏi: “ Ta phải tu luyện thế nào, trước kia ta chưa từng tu luyện qua bất cứ thứ gì a.”

Phượng Hoàng nói: “ Điều này ngươi không cần lo lắng, ta sẽ đưa ngươi đến Tu Luyện thất, ở nơi đó có những bí tịch dùng để tu luyện.” Nói xong hướng tới một sơn động bay đi.

Một lát sau đi tới, Lưu Vũ Phi nhìn thấy hai bên thông đạo của sơn động khảm đầy dạ minh châu, vừa nhìn thấy thì tâm lý Lưu Vũ Phi như muốn kêu lên: “ Những viên dạ minh châu này chỉ cần người bên ngoài có được một viên thì coi như sung sướng cả đời a.

Lúc này Phượng Hoàng đã mang theo Lưu Vũ Phi bay đến một động thất (phòng), trong động thất hắn nhìn thấy mấy chữ thời cổ đại, Lưu Vũ Phi không hiểu bèn hỏi:

- “ Phượng Hoàng, ta không nhận ra loại chữ viết này a, nếu tất cả bí kíp đều dùng nét chữ này thì ta không đọc được đâu.”

Phượng Hoàng nói:

“ Điều này không có vấn đề gì đâu, khẩu quyết tu chân được khắc trên ngọc giản, chỉ cần ngươi đưa ý niệm của mình vào là có thể hiểu được, ta giới thiệu căn phòng này với ngươi trước, trước mắt ngươi chính là Luyện Khí Thất, bên trong chuyên môn dùng để luyện chế pháp khí, còn có một ít tài liệu luyện pháp bảo, bên trái là Luyện Đan Thất bên trong có dược liệu để luyện đan cùng một ít bảo bối dược tài đã trưởng thành, hơn một vạn năm trước các loại dược tài đều được đem đến nơi này hết, bên phải là Tu Luyện Thất là nơi linh khí nhiều nhất, sau cùng là Trữ Tàng Thất bên trong còn cất giữ một ít vật phẩm như Nhất Phẩm, Nhị Phẩm, Tam Phẩm, Tứ Phẩm, Ngũ Phẩm thần đan.

 Nhất Phẩm thần đan có thể gia tăng tu thần nguyên lực, còn Nhị Phẩm, Tam, Tứ Phẩm sẽ gia tăng nguyên lực thêm nữa, còn Ngũ Phẩm chúng ta gọi là Tẩy Tủy Đan, vật này dùng để tẩy đi độc tố trong cơ thể, còn làm tăng cường sức mạnh của kinh mạch trong người, như ngươi muốn tu thần thì bước đầu tiên dùng nó rất là trọng yếu.

Ở bên ngoài còn lưu lại một ít tu tiên pháp quyết của Tây Vương Mẫu, còn có một vật do bà sở luyện Thất Thải Linh Lung Tháp, Thất Thải Thần Kiếm, một kiện Thất Thải Chiến Giáp, còn có một vật năm đó khi Tây Vương Mẫu chu du thiên hạ có được gọi là Giang Sơn Xã Tắc Đồ…còn có phi kiếm uy lực cường đại, một Thần Châu Đệ Nhất Thần Khí Bàn Cổ Phủ Cân ( búa) phối hợp với Phá Thiên Quyết.

Năm đó khi Vương Mẫu có được nó còn chưa kịp tu luyện thì phải trở về thần giới, bằng không Bàn Cổ Phủ Cân này đã bị bà mang đến thần giới rồi, nơi này còn có một Trữ Tàng giới chỉ tên là Kiền Khôn giới có thể chứa đồ vật, còn có Giang Sơn Xã Tắc Đồ, nghe nói thế giới thời gian bên trong khác hẳn với bên ngoài, nghe Tây Vương Mẫu nói bên trong thời gian hàng ngàn năm thì bên ngoài chỉ có một năm.

 Những vật nơi này ta cũng nói cho ngươi nghe hết rồi, Tẩy Tủy Đan ngươi có thể uống trước một viên, sau này khi ngươi tu luyện pháp quyết của Tây Vương Mẫu Thất Thải Thần Quyết, chờ cho đến khi ngươi tu luyện đến Thất Thải Thần Thể thì đã đến lúc phi thăng thần giới.

Còn những khẩu quyết khác ngươi khoan động tới, chờ đến khi nào ngươi đạt tới được thần nhân cảnh giới, đến lúc đó có thể tìm hiểu một chút Phá Thiên Quyết, nói không chừng sẽ làm ngươi tăng cao thêm một tầng nữa…”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, vanti67, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:28:59 pm »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi hỏi:

-“ Ta có thể ăn thêm nhiều thần đan một chút không, như vậy đạo hạnh của ta sẽ tăng mau hơn?”

-“ Ngươi thật ngu ngốc, thần đan không thể ăn bậy, ngươi nói rất đúng, ăn nhiều thần đan có thể gia tăng pháp lực của ngươi, nhưng pháp lực này không phải do ngươi tự mình tu luyện, như vậy tương lai sau này ngươi sẽ rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, ngươi chính là hy vọng phi thăng thần giới của chúng ta, nhiều lắm ngươi chỉ có thể uống một viên Tứ Phẩm đan và Tam Phẩm đan thêm mà thôi.” Phượng Hoàng nghe xong lời hắn liền mắng ngay.

Lưu Vũ Phi tâm lý có chút không phục, thầm nghĩ:

“ Còn tưởng thần đan uống bao nhiêu cũng được chứ.”

Bất quá hắn nghe Phượng Hoàng nói không nên ăn nên hắn cũng không ăn, hắn không muốn sau này sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.

Phượng Hoàng lấy từ trong phòng đan dược một viên Tẩy Tủy Đan đưa cho hắn. Hắn cũng không khách khí liền nuốt ngay vào, hắn còn chưa nghĩ được gì đã thấy một mùi thơm ngát lan tỏa trong miệng, hắn cảm giác vật này ăn ngon hơn nhiều món ăn ở bên ngoài, cũng may Tây Vương Mẫu không biết được ý nghĩ này của hắn bằng không bà đã từ thần giới đi xuống đánh hắn tan thành mây khói mất rồi.

Chỉ chốc lát Lưu Vũ Phi cảm thấy bụng rất đau, sau đó từ trong bụng truyền đến một tiếng vang, hắn nghĩ thầm, có phải Phượng Hoàng cố ý đưa một viên thuốc xổ cho hắn uống không đây? Bằng không sao bụng lại đau đến như vậy chứ. Hắn thật sự không chịu nổi nữa chạy nhanh ra bên ngoài động thất tìm một ngõ ngách bắt đầu xổ ra. Khoảng mười giây sau Lưu Vũ Phi gần như kiệt sức, hắn không chỉ nghe được mùi hôi thối từ bên dưới, ngay cả trên thân thể từ những lỗ chân lông cũng toát ra mùi hôi thối giống như vừa chui từ trong đống bùn mà ra. Hắn không chịu được mùi hôi trên cơ thể liền chạy đến cái hồ nhỏ kia vội vàng tắm rửa sạch sẽ.

Lưu Vũ Phi tự nhủ:

 “ Không nghĩ đến trong cơ thể ta lại có nhiều độc tố như vậy, xem ra thần đan này cũng không tệ lắm.”

Sau khi tẩy độc xong mặc dù hình dáng bên ngoài hắn không có thay đổi nhưng làn da đen đúa khi xưa giờ đây lại trắng hồng chẳng khác gì trẻ sơ sinh, hơn nữa cảm giác hiện giờ rất thư thích, như đang muốn bay lên.

Phượng Hoàng nhìn thấy Lưu Vũ Phi đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt bèn đưa hắn đến Tu Luyện thất, tìm ngọc phù Thất Thải Thần Quyết rồi bảo hắn dùng tất cả tâm niệm tìm hiểu ý nghĩa bên trong, phải xem như nó chính là thân thể của mình chứ không chỉ là một món vật phẩm, sau đó ngọc phù sẽ đưa ý nghĩa vào trong đầu hắn.

Lưu Vũ Phi cầm lấy ngọc phù rồi dùng toàn tâm toàn ý làm theo lời của Phượng Hoàng căn dặn nhưng nửa giờ sau hắn vẫn không cảm giác được gì cả ! Muốn hỏi Phượng Hoàng có phải là lầm cách dạy rồi không, nhưng khi hắn nghĩ tới chính Phượng Hoàng cũng đang muốn phi thăng dĩ nhiên sẽ không thể gạt hắn, vậy khẳng định là phương pháp nghĩ của hắn đã sai rồi.

Lưu Vũ Phi đem lời của Phượng Hoàng nói suy nghĩ thêm một lát mới hiểu được mình đã nghĩ sai ý, cứ cố gắng nghĩ ngọc phù này là người chứ không phải vật phẩm mà không xem nó như là một loại tiếp dẫn, lần này hắn không xem ngọc phù là vật gì nữa mà toàn ý đặt hết tâm niệm vào nó, quả nhiên một lúc sau những khẩu quyết trong ngọc phù lần lượt hiện trong đầu hắn, dù cho hắn muốn quên cũng không được nữa.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Tư 20, 2010, 03:37:18 pm »

(tiếp theo)

Hắn phát hiện ở đoạn sau của ngọc phù cũng không hiểu được hết, bèn  ra ngoài hỏi Phượng Hoàng một chút.

 Phượng Hoàng bèn nói cho hắn biết là vì công lực của hắn không đủ nên không thể hiểu được nội dung ở phía sau, hắn bèn ăn thêm một viên Tứ Phẩm Đan rồi đi vào bên trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ.

Không đợi hắn cẩn thận quan sát hoàn cảnh bên trong thì thần đan đã phát tác, hắn chỉ cảm thấy có một cỗ nhiệt khí từ đan điền tản ra, hơn nữa càng ngày càng nóng.

Hắn nghĩ nhanh tới khẩu quyết vừa đọc được trong ngọc phù:

"Nhất khí hóa dương, nhị khí hóa âm…" , thật chậm rãi hắn cảm giác được luồng nhiệt khí đã tiến theo khẩu quyết vừa niệm ra, càng ngày càng cảm thấy thoải mái hắn liền tiến vào lần nhập định đầu tiên.

Không biết qua bao lâu hắn từ trong nhập định tỉnh lại đã phát hiện thân thể đã trở nên nhẹ đi rất nhiều, đang ngồi mà dường như lại muốn bay lên. Hắn biết rằng mình đã đạt được tới Tị Cốc nên lại tiếp tục hướng theo khẩu quyết kế tiếp luyện tới.

Tâm niệm hắn lại chìm vào ngọc phù, lập tức lại thấy được những khẩu quyết càng thêm huyền ảo, lần này cuối khẩu quyết còn có thêm vài câu nói về Thất Thải Thần Quyết, trong đó nói tới cách nhập môn, tu hành, pháp thuật, đại thành, luyện đan, chế khí, trận pháp.

Hắn lại bắt đầu nhập định. Tỉnh lại ba lần hắn còn phát hiện mình chưa đạt được tới tầng cuối cùng Đại Thành theo như lời của ngọc phù đã nói thì sẽ luyện tới Thất Thải quy nhất Bất Diệt Thần Thể thì mới có thể gọi là đạt tới Đại Thành.

Không tin chuyện này, ngay khi hắn lại định nhập định thêm nữa để tìm hiểu về Thất Thải Thần Quyết thì đột nhiên thanh tỉnh, hắn hiểu được mình còn kém rất xa mới đạt được đến tầng cuối cùng, chủ yếu là tâm cảnh còn chưa đạt được tới yêu cầu của Bất Diệt Thần Thể.

Hắn suy nghĩ bây giờ tạm thời còn chưa luyện được tiếp thì cứ thử tìm hiểu xem Phá Thiên Quyết do Tây Vương Mẫu lưu lại mà còn chưa tu luyện, nói như thế nào thì Bàn Cổ Đại Đế lão nhân gia cũng là vị thượng cổ đại thần đầu tiên còn hơn cả Tây Vương Mẫu bao nhiêu vạn năm chứ.

Lưu Vũ Phi từ trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ đi ra, đến Trữ Tàng thất lấy Bàn Cổ Phủ Cân rồi quay lại Giang Sơn Xã Tắc Đồ.

Khi hắn đem toàn bộ tâm thần nhập vào trong đó thì từ Bàn Cổ Phủ Cân còn truyền đến pháp quyết huyền ảo hơn nhiều, hắn bắt đầu tìm hiểu nhưng cũng không cách nào hiểu được ý nghĩa của nó, cuối cùng hắn tìm hiểu Thất Thải Thần Quyết rồi đem kết hợp với Phá Thiên Quyết, rốt cuộc cũng có đột phá.

Thời gian tu luyện Phá Thiên Quyết so với Thất Thải Thần Quyết còn muốn dài hơn, cũng không biết hắn đã ngồi mãi trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ suốt bao nhiêu năm, bởi vì tất cả thời gian hắn đều đang nhập định.

Lưu Vũ Phi muốn tự mình tìm hiểu xem Phá Thiên Quyết và Thất Thải Thần Quyết có phát sinh biến hóa gì không, hắn vận khởi Thất Thải Thần Quyết thì phát hiện Thất Thải quang mang trên người không nhìn thấy nữa, lúc này trên người phát ra là một loại quang mang trong suốt.

Hắn suy nghĩ muốn đi ra bên ngoài nhìn xem, không biết sau bao nhiêu năm bên ngoài đã ra sao, kể từ khi mình đột ngột mất tích chắc là cha mẹ sẽ bị đả kích rất lớn.

 Hắn nghĩ tới nghĩ lui muốn trở về xem thử trong nhà còn ai nữa không, dù sao tự mình cũng không biết bên ngoài đã trải qua bao lâu, nghĩ tới đây hắn liền quyết định trở về nhà.

-----------------


(xem tiếp Chương  2)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, dailuc, tadamina, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, admin
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Tư 21, 2010, 07:15:37 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 2

Tuy nói tướng mạo của Lưu Vũ Phi có vẻ không có gì biến hóa, nhưng nếu có người cẩn thận quan sát tất sẽ phát hiện trên thân thể hắn thỉnh thoảng có một cỗ khí lưu màu trắng như ẩn như hiện vây vòng quanh người hắn, nếu người nào tu đến đại thần thông nhìn thấy sẽ thất kinh mà kêu rằng chỉ có thần nhân mới có thần khí như vậy.

Tại tu chân giới sẽ không có người nào có khí lưu xuất hiện quanh thân, chỉ có tiên nhân mới có tiên khí vây quanh, nhưng tiên khí của tiên nhân lại có màu tím, bất quá thần khí trên thân thể Lưu Vũ Phi toát ra thì người tu chân căn bản không thể nhìn thấy, chỉ có tiên nhân của tiên giới mới có thể nhìn thấy đây là thần khí đại biểu cho thần nhân.

 Tuy tướng mạo hắn không thay đổi nhưng trên người hắn bây giờ lại toát ra khí chất xuất trần thoát tục, nhất là cặp mắt sáng ngời thâm sâu, nếu ai chăm chú nhìn rất dễ dàng lạc vào trong ánh mắt của hắn.

 Lưu Vũ Phi từ trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ đi ra, trong lòng thầm nghĩ:

“ Ta không biết đã tu luyện mất bao nhiêu năm, không biết ngoại giới hiện giờ cũng đã trải qua bao nhiêu năm rồi. Ai ! Nếu thế giới bên ngoài đã qua trăm năm thì ta đã thành đứa con bất hiếu, bỏ đi, hay là hỏi thần thú bên ngoài trước xem thế giới bên ngoài bây giờ đã là bao nhiêu năm.”


Lưu Vũ Phi đi ra khỏi Tu Luyện Thất tới bên ngoài, nhìn thấy Phượng Hoàng đang đứng trên người Kỳ Lân, còn những thần thú khác đều đang trong trạng thái tu luyện.

Phượng Hoàng nhìn thấy Lưu Vũ Phi đi ra cũng không có quan sát kỹ đã bay tới đậu trên vai hắn hỏi:

“ Vũ Phi, Thất Thải Thần Quyết ngươi đã tu luyện đến đâu rồi,  thời gian bảy năm ở bên ngoài thì  bên trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ  đã là một vạn năm rồi đó.”

Lưu Vũ Phi vừa nghe chỉ mới đi qua có bảy  năm, thầm nghĩ thật tốt quá, tốt là ở chỗ mình cũng không tu luyện quá lâu như mình nghĩ, phải về nhà trước xem cha mẹ thế nào.

 Lưu Vũ Phi nói:

“ Bây giờ ta có thể đạt tới cảnh giới thần nhân như lời các ngươi đã nói, ta đã luyện tới tầng cuối cùng của Thất Thải Thần Quyết rồi.”

Phượng Hoàng không tin nói:

 “ Làm sao mà ngươi chỉ mới tu luyện có bảy năm mà đã đạt được tới cảnh giới thần nhân, ta không tin…”

Lưu Vũ Phi  không  trả lời, hắn chỉ vận khởi Thất Thải Thần Quyết, nhất thời một đạo quang mang màu trắng nhu hòa từ trên người Lưu Vũ Phi bay ra, thân hình Lưu Vũ Phi như ẩn như hiện trong đó làm cho người ta không thể nhìn thấy rõ gương mặt thật của hắn.

Chẳng những Phượng Hoàng ngây người mà ngay cả những thần thú khác cũng từ trong tu luyện mà bừng tỉnh lại. Nhìn toàn thân Lưu Vũ Phi tỏa ra quang mang màu nhũ trắng tất cả đều ngây dại.

Phượng Hoàng ấp úng nói: “ Trời ạ..đây là… Hư Vô Thân Thể…Bất Diệt Thần Thể, trời ạ, ta còn có thể chứng kiến có người luyện được tới bước này, nếu không tận mắt nhìn thấy thì quả thật không dám tin tưởng…”

Tất cả các thần thú đều vây lại chúc mừng Lưu Vũ Phi, tất cả đều rất vui vẻ bởi vì với tu vi thần nhân bây giờ của hắn dù cho ngay thần giới cũng đã vô cùng lợi hại.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, dailuc, mavuong, Phambanglinh, byphuong, SCC, admin, ngodao
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 21, 2010, 08:33:24 am gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Tư 21, 2010, 07:25:51 am »

(tiếp theo)

Phượng Hoàng hỏi:

 “ Vũ Phi, ngươi có thể nói cho ta nghe làm thế nào ngươi tu được tới Bất Diệt Thần Thể, phải biết rằng năm xưa Tây Vương Mẫu muốn đạt được tới Bất Diệt Thần Thể nhưng vẫn không sao đột phá được cửa ải cuối cùng, rốt cuộc phải đi ra nhân gian lịch lãm vài năm mới bế quan rồi tu đến cảnh giới của Bất Diệt Thần Thể. Không nghĩ tới chỉ mới bảy năm mà ngươi đã được tới cảnh giới này.”

Lưu Vũ Phi nói:

“ Ta cũng không biết ta đã tu biết bao lâu mà chỉ mới đạt được tới Lục Sắc Thần Thể, ngay cả Thất Sắc Thần Thể mà không cách nào đột phá được, sau đó ta mới tìm hiểu Phá Thiên Quyết, không nghĩ tới theo tu vi tăng lên của Phá Thiên Quyết thì cũng đề cao được Thất Sắc Thần Thể, bất quá ta cũng chỉ mới có thể phát huy được khoảng một thành uy lực của Phá Thiên Quyết mà thôi.”

Phượng Hoàng nói: “ Nga, nguyên lai là như vậy. Hèn chi ta vẫn cảm thấy ngạc nhiên không hiểu sao ngươi lại có thể luyện nhanh đến thế, thì ra là do ngươi tìm hiểu được Phá Thiên Quyết, tiểu tử ngươi còn gì mà than thở nữa chứ, ngươi phải biết Phá Thiên Quyết chính là pháp quyết của Bàn Cổ Đại Đế, ngươi có thể tìm hiểu được đã xem như là đại phúc phận rồi.”

Vũ Phi hỏi: “ Làm thế nào ta mới có thể mang các ngươi cùng đi đến thần giới…ta cái gì cũng đều không hiểu a..”

Lúc này Phượng Hoàng mới phát hiện ra điều kỳ quái, nói:

“ Đúng vậy, theo lý thuyết thì bây giờ với tu vi của ngươi thì chỉ cần xuất quan thì lập tức sẽ có thần kiếp giáng lâm, nhưng sao ngươi đi ra thời gian lâu như vậy mà vẫn không thấy có dấu hiệu của thần kiếp triệu hồi như thế nhỉ?”

Kỳ Lân lên tiếng: “ Có thể tâm cảnh của tiểu tử này không đủ ! Hắn cũng không phải là người bắt đầu tu chân từ thuở nhỏ, trong lòng hắn nhất định là còn rất nhiều tâm niệm, muốn phi thăng thần giới thì nhất định trong lòng phải hoàn toàn thanh tĩnh, tuy pháp lực của ngươi có thể so sánh được với thần nhân, nhưng tâm cảnh còn xa lắm mới đạt được tới thần nhân cảnh giới.”

Đã biết nguyên nhân nên Lưu Vũ Phi cũng không thấy nóng nảy, nghĩ thầm dù sao mình cũng đang muốn về nhà thăm gia đình, thuận tiện có thể giúp cho người nhà cũng có thể tu chân được như mình thì tốt quá.

Đã quyết định chủ ý nên Lưu Vũ Phi nói với các thần thú:

“ Các vị, dù sao tâm cảnh của ta vẫn còn chưa đạt được tới cảnh giới thần nhân, chi bằng học theo Tây Vương Mẫu trở về nhân gian lịch lãm một phen, nói không chừng còn có thể tăng tiến nhanh hơn như yêu cầu…”

Nghe hắn nói như vậy đám thần thú cũng đều đồng ý, bởi vì bây giờ khuyết điểm của hắn chỉ là tâm cảnh chứ không phải tu vi (kết quả của sự dụng công) , cứ bắt hắn ở mãi nơi này cũng không có tác dụng gì.


Lưu Vũ Phi bay trở về Trữ Tàng Thất lấy Kiền Khôn Giới Chỉ đem Thất Thải Thần Kiếm, Thất Thải Linh Lung Tháp, còn có ngọc phù tu chân pháp quyết đều bỏ vào trong Kiền Khôn Giới Chỉ, còn Thất Thải Thần Y hắn mặc ở trên người nhưng biến nó trở thành bộ quần áo bình thường, người bình thường không thể nào phân biệt được đó là quần áo hay là một kiện thần khí. Hắn đến Luyện Đan phòng lấy tất cả Tam Phẩm Đan cùng đan dược, dự trữ để sau này có thể dùng đến.

Hắn lại tới Luyện Khí thất nhìn những tài liệu luyện pháp khí, hắn cũng muốn đem theo nhưng nghĩ lại sau này nếu muốn luyện pháp khí thì trở lại nơi này luyện cũng được nên đổi ý, sau đó hắn lấy theo Bàn Cổ Phủ Cân, bởi vì đã lĩnh ngộ được pháp quyết nên có thể trực tiếp thu nó vào trong người.

Cuối cùng hắn nghĩ tới một chuyện, nếu đi ra bên ngoài nhất định phải có một thứ : Tiền !

Lưu Vũ Phi là người hiện đại, biết đồng tiền ở bên ngoài đại biểu cho cái gì. Hắn đào Dạ Minh Châu ở trong động thất cất vào Kiền Khôn giới chỉ rồi chuẩn bị rời đi.

Hắn bay ra ngoài nói với đám thần thú, muốn có sự trợ giúp của những thần thú có đạo hạnh cao để làm cho những thần thú đạo hạnh còn thấp tăng thêm tu vi hầu sau này có thể đưa thật nhiều những thần thú khác cùng phi thăng thần giới. Đám thần thú liền đồng ý ngay tỏ vẻ sẽ trợ giúp những thần thú khác hết lòng.

Không kéo thêm thời gian nữa, Lưu Vũ Phi bay tới nơi Tây Vương Mẫu bố trí cấm chế, nhẹ nhàng mở ra, đi khỏi Côn Lôn Tiên Cảnh đến Khốn Tiên Trận lúc đầu mình bị lạc vào, hắn thông qua việc tu luyện Thất Thải Thần Quyết đã thông hiểu trận pháp này được gọi là Khốn Tiên Trận, nói cách khác dù cho là tiên nhân đến nơi này cũng chỉ có thể chờ chết mà thôi.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, dailuc, mavuong, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, admin, ngodao
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 21, 2010, 08:29:04 am gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Tư 21, 2010, 07:33:41 am »

(tiếp theo)

Ở trong trận hắn đã học thêm được vài loại trận pháp trong đó có Khốn Tiên Trận, Tuyệt Thí Trận, Mê Tung Trận, Thí Thần Trận…hơn mười trận pháp đều có uy lực vô cùng cường đại như Khốn Tiên Trận, tuy nói Lưu Vũ Phi có tu vi của thần nhân nhưng cũng cảm thấy rất kích động, có một loại cảm khái như đã được tái thế làm người.

Nhớ tới lúc đầu mình chỉ là một người bình thường cái gì cũng không làm được, cái gì cũng không có nhưng hôm nay lại có được tu vi của một thần nhân, có loại cảm giác đã nắm được cả thiên địa trong tay mình.

Lưu Vũ Phi biết hiện giờ trong xã hội không có ai sẽ làm một chuyện chưa từng có như mình, đó là việc hắn sẽ bán đi Dạ Minh Châu.

 Bởi vì trước khi hắn vào Côn Lôn không hề nghe phổ biến về chuyện này, hắn cũng chỉ suốt ngày vùi đầu trong sách vở nên căn bản không biết Dạ Minh Châu có giá trị như thế nào. Sau đó hắn suy nghĩ kỹ thì nhớ được ở Trung Quốc chỉ có Thượng Hải là thành phố phát triển và văn minh hơn hết, hắn suy nghĩ vị trí của Thượng Hải trên bản đồ Trung Quốc sau đó hắn thuấn di (chợt hiện ra) đến ngoại ô Thượng Hải.

Hắn tìm một người đi đường hỏi thăm muốn vào khu đô thị của Thượng Hải phải đi theo hướng nào, sau khi hỏi được phương hướng hắn liền dùng thuật  Xúc Địa Vi Thốn (phép thâu ngắn quảng đường còn một tấc) đi tới, chỉ năm giây hắn đã đi tới khu đô thị của Thượng Hải.

Hắn đối với sự phồn hoa của Thượng Hải cũng cảm thấy rất là giật mình ! Ở trên đường cái lớn có rất nhiều loại xe đủ màu sắc liên tục qua lại trên đường phố không dứt, hắn nghĩ thầm, nguyên lai Thượng Hải náo nhiệt phi phàm như vậy chẳng trách khi trước những người từng đi qua không ngừng kể Thượng Hải náo nhiệt phồn hoa thế nào, bất quá không khí thật là quá kém.

Lưu Vũ Phi nhìn phong cảnh trên đường phố một lát cũng cảm thấy không còn gì thú vị, nhất thời cảm giác chẳng có gì thích thú. Hắn quyết định trước tiên tìm cửa hàng bán trang sức để bán Dạ Minh Châu, hắn đi một lát đã nhìn thấy một tiệm bán trang sức tên là cửa hàng vàng bạc Dương Châu, tấm biển bên ngoài đã cổ xưa, có thể đã hơn trăm năm, hắn nghĩ nếu đã hơn trăm năm chắc sẽ hiểu biết nhiều !

Hắn vừa đi vào trong thì có một phục vụ viên vội chạy đến nói:

“ Xin chào tiên sinh ! Có phải ngài muốn mua gì không?”

Lưu Vũ Phi hỏi:

“ Ở đây có thu mua châu báu không?”

“ Thu chứ, tiên sinh có loại châu báu gì cứ đưa ra, tiệm của chúng tôi là một tiệm cổ đã hơn trăm năm nên sẽ báo giá rất công bằng a.” Phục vụ viên liền vui vẻ trả lời.

Lưu Vũ Phi từ Kiền Khôn giới chỉ lấy ra hạt Dạ Minh Châu nhỏ nhất, nhất thời một luồng quang mang màu trắng rực rỡ từ Dạ Minh Châu phát ra, những người ở đây chưa từng nhìn thấy được một viên Dạ Minh Châu tuyệt đẹp và lớn đến như vậy, tất cả mọi người đều si mê nhìn nó, phục vụ viên vừa rồi ngây người nhìn viên Dạ Minh Châu không chớp mắt.

Lưu Vũ Phi hỏi: “ Viên Dạ Minh Châu này các người có thể trả bao nhiêu tiền?”

Thanh âm của hắn làm phục vụ viên nọ chợt bừng tỉnh, cô gái cảm thấy mình đã thất thố bèn đỏ mặt, nói:


“ Tiên sinh, viên Dạ Minh Châu này của ngài quá quý giá nên tôi không làm chủ được. Ngài có thể chờ một chút để tôi mời tổng kinh lý của chúng tôi đến được không?”


“ Được.”

 Lưu Vũ Phi trả lời rồi thu minh châu vào trong giới chỉ, những người xung quanh đến bây giờ mới tỉnh táo lại. Trong mắt họ đều tỏ vẻ khiếp sợ.

Cô gái phục vụ kia đã gọi xong điện thoại bèn nói:

“ Tiên sinh, xin mời ngồi. Tổng kinh lý của chúng tôi sẽ lập tức xuống ngay.”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, dailuc, mavuong, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Tư 21, 2010, 07:42:00 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi theo lời mời ngồi xuống uống chung trà phục vụ bưng tới, hắn nghe được những người gần đó đang thấp giọng bàn tán về viên Dạ Minh Châu vừa rồi, mặc dù hắn ngồi xa bọn họ nhưng vẫn nghe rõ mồn một.

Với tu vi bây giờ của hắn, đừng nói là tiếng người thì thầm, dù cho là một con muỗi bay xa xa vẫn nghe được rõ ràng như thường.

Hắn nghe một cô gái nói:

“ Oa, người thanh niên đó là ai a, không nghĩ tới hắn lại có được một viên Dạ Minh Châu xinh đẹp như vậy, có thể nói chỉ cần một viên như vậy là sẽ sung sướng cả đời a, nếu tôi là bạn gái của hắn thì sướng biết bao, không cần phải đi làm việc cực nhọc như bây giờ nữa.”

Lưu Vũ Phi nghe xong cảm thấy buồn cười, không ngờ những cô gái bây giờ lại sống thực tế đến như vậy.

 Chỉ đợi một thoáng thì tổng kinh lý của cửa hàng vàng bạc đã xuống tới. Vị tổng kinh lý này đại khái khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt rất có tinh thần, hai mắt thỉnh thoảng lóe ra tinh quang, vừa nhìn đã biết hắn là người tinh minh khôn khéo.

Vị tổng kinh lý đi tới trước mặt Lưu Vũ Phi, cô gái phục vụ vội giới thiệu:

“ Tiên sinh, vị này chính là Tổng kinh lý của công ty Phú Dương chúng tôi. Thưa ngài  Tổng kinh lý, vị này chính là vị khách nhân muốn bán viên minh châu…”

Vị Tổng kinh lý vươn tay ra trước, nói:

“ Chào ngài, tôi họ Trần, tên Thiên Tâm là Tổng kinh lý của công ty này, xin hỏi tiên sinh họ gì a?”

Lưu Vũ Phi cũng vươn tay bắt tay hắn, nói:

“ Tôi họ Lưu, tên Lưu Vũ Phi.”

Trần Thiên Tâm nói:

 “ Lưu tiên sinh, chúng ta đến phòng khách quý bàn chuyện đi nhé, nơi này nói chuyện không tiện lắm.”

Lưu Vũ Phi đi theo hắn vào phòng khách quý, hắn đưa  viên Dạ Minh Châu  ra, ngay cả Trần Thiên Tâm cũng ngây người một lát, nhưng dù sao hắn cũng đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường nên đã gặp qua không ít chuyện kỳ lạ nên đã thanh tỉnh lại rất nhanh.

Trần Thiên Tâm nghĩ thầm, nếu viên minh châu này là thật thì có thể nói là viên minh châu lớn nhất trên thế giới ngày nay, dù ngay cả trân bảo của hoàng gia Anh quốc cũng không thể sánh được với viên minh châu này.

 Vì vậy hắn liền nói:

“ Lưu tiên sinh, viên minh châu này có thể cho chúng tôi kiểm tra một chút được không? Nếu nó là thật thì chúng tôi cũng xin thành thật nói công ty của chúng tôi không có khả năng mua được nó, viên minh châu này của ngài có giá trị không dưới hàng triệu mỹ kim, nếu ngài thật sự muốn bán ra thì chỉ có thể tham gia đại đấu giá với nước ngoài còn có người có thể ra giá nổi..”

Lưu Vũ Phi biết viên minh châu này rất có giá trị, nhưng lại không nghĩ tới lại có giá trị đến như thế.

Nghe vị tổng kinh lý này nói sẽ không có khả năng thu mua được nó thì cảm thấy thất vọng nhưng vẫn nói:

 “ Vậy phiền Trần kinh lý giúp tôi kiểm tra lại nó thử xem !”

Trần Thiên Tâm thầm nghĩ, rồi nói:

“ Điều này thì được, nhưng tôi có vấn đề muốn hỏi Lưu tiên sinh vì sao ngài lại muốn bán viên minh châu này đi, theo tôi biết đây là viên minh châu lớn nhất thế giới này được phát hiện ra, không biết tiên sinh ở đâu có được nó?”

Lưu Vũ Phi biết chắc chắn sẽ có người hỏi việc này nhưng hắn đã nghĩ cách trước rồi nên trả lời:

 “ Đây là vật tổ truyền của nhà tôi, vì cần tiền nên bán nó đi, mặc dù chúng  tôi không  đành lòng..”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, dailuc, mavuong, Phambanglinh, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Tư 21, 2010, 07:50:31 am »

(tiếp và hết Chương  2)

Nghe hắn nói vậy mặc dù Trần Thiên Tâm cũng biết không phải lời thật lòng, bất quá hắn nhìn Lưu Vũ Phi tuy bề ngoài có vẻ bình thường nhưng lại toát ra một khí chất xuất trần thoát tục, một đôi mắt sáng ngời nên hắn biết người tuổi trẻ này không phải người bình thường.

 Hắn cũng không hỏi tiếp chỉ kêu người đem viên minh châu đi kiểm tra, khoảng một lát sau người kiểm tra kia vội vàng quay trở lại, hưng phấn nói:

“ Kinh lý !, kinh lý ! Tôi chưa từng được thấy qua viên minh châu nào tinh thuần như viên này, không có một chút tạp chất nào…”

Trần Thiên Tâm thầm nghĩ:

“ Ngô lão này đã bảy, tám mươi tuổi rồi mà còn không chịu trầm tĩnh một chút đi chứ…”

Hắn nhìn Lưu Vũ Phi nói:

“ Lưu tiên sinh, viên minh châu này là thật, nếu ngài cần tiền thì tôi có một cách, ngài nghĩ thế nào?”

Lưu Vũ Phi nói:

“ Trần kinh lý nói thử đề nghị xem sao?”

Trần Thiên Tâm nói:

“ Nếu Lưu tiên sinh thật sự tin tưởng công ty chúng tôi, vậy cứ để chúng tôi ra mặt, vào tháng sau có một buổi đấu giá châu báu ở Pháp quốc, tới lúc đó sẽ do công ty chúng tôi toàn quyền đứng ra bán đấu giá viên minh châu này.

Đến lúc đó chỉ cần tiên sinh trả cho chúng tôi năm phần trăm công tác phí mà thôi, tiên sinh thấy thế nào?”

Lưu Vũ Phi suy nghĩ một chút, nói:

 “ Nếu Trần kinh lý đã nói như vậy tôi cũng không có lý do không tin các người.

Như vậy đi, trước tiên công ty các người đưa cho tôi một trăm vạn hiện kim để tôi có chuyện dùng trước, đợi đến khi đã bán được viên minh châu thì các người cứ khấu trừ ra.”

Trần Thiên Tâm nghe Lưu Vũ Phi đã đồng ý liền cũng đồng ý với điều kiện đơn giản của hắn, sau đó hắn cho thư ký thảo ra một bản hợp đồng.

Trần Thiên Tâm nói:

“ Lưu tiên sinh, ngài có tài khoản ngân hàng nào không, đến lúc đó tôi có thể báo cho ngài số tiền bán đấu giá, tốt nhất cho tôi số tài khoản của ngân hàng Thụy Sĩ bởi vì ở quốc tế đa số sử dụng Mỹ kim..”

Lưu Vũ Phi ngại ngần nói:

“ Tôi không có tài khoản ngân hàng nào cả, nếu cần thì ông có thể mở tài khoản ngân hàng nào đó ở Thụy Sĩ dùm cũng được.”

Trần Thiên Tâm nói:

“ Không thành vấn đề, chúng tôi sẽ làm ngay cho ngài…”

Nhờ sự hỗ trợ của Trần Thiên Tâm, Lưu Vũ Phi đã mở ra một tài khoản ngân hàng tại Thụy Sĩ.

Lúc này Trần Thiên Tâm cũng đã cho người đem tiền tới cho hắn.

 Hắn cầm tiền rồi từ biệt họ Trần đi ra khỏi công ty châu báu Phú Dương, đến một chỗ không người hắn bỏ tiền vào Kiền Khôn giới chỉ rồi quay trở về nhà.

Đi trên con đường nhỏ về nhà, hắn không ngừng chào hỏi những vị hàng xóm gần nhà không ngớt.

Bây giờ thân thể hắn chỉ cao hơn một chút, dung mạo bên ngoài không thay đổi nên mọi người ai cũng nhận ra hắn.

Người trong thôn biết đứa con trai nhỏ của Lưu gia ở Đông thôn đã mất tích bảy  năm, nhìn thấy hắn trở về những người trong thôn không khỏi cao hứng mừng cho Lưu gia Đông thôn.

Bọn họ cũng đều nhớ rõ, Lưu lão bởi vì sự mất tích của đứa con trai khiến cho ông ta như già đi hai mươi tuổi, cho đến bây giờ cũng chưa thấy cười qua, còn vợ ông ta mỗi lần nhớ con đều khóc mãi.

Người vùng núi tính tình vốn đơn thuần, nhìn thấy Lưu Vũ Phi trở về cũng không hề nói gì nhiều, chỉ dặn Lưu Vũ Phi nếu rảnh rỗi thì mời nghé qua nhà họ dùng cơm. Những lời nói thật chất phác nhưng làm cho hắn cảm nhận được sự quan tâm thân thiết tràn đầy sự chúc phúc.

Lưu Vũ Phi thấy mình càng lúc càng về gần đến nhà thì tâm tình cũng cảm thấy kích động, dù cho hắn đã đạt tới cảnh giới thần nhân cũng cảm thấy cả người run rẩy.

 Đối với hắn mà nói thì bên ngoài bảy năm nhưng với hắn thì như đã hơn mấy chục  năm không gặp mặt người thân của mình.

Lưu Vũ Phi giơ tay đẩy cánh cửa quen thuộc của ngôi nhà…


-----------------------

(xin xem tiếp Chương  3)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, tadamina, dailuc, mavuong, Phambanglinh, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, admin, ngodao
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 21, 2010, 08:25:14 am gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 08:04:45 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 3

Trong sân nhà tất cả mọi thứ như chưa từng thay đổi, cây cổ thụ ở góc sân nhà từ khi hắn còn bé vẫn còn rất tươi tốt, bên cạnh còn có những con gà con đang tìm kiếm thức ăn.

 Hết thảy đều vô cùng quen thuộc, cũng giống như bảy  năm trước, như mình chưa từng rời khỏi nhà bao giờ.

 Lúc này Lưu Vũ Phi đã thấy mẫu thân đang ngồi ngủ nơi cửa, một người vốn chỉ mới năm mươi tuổi bây giờ đã tóc bạc đầy đầu, nhìn qua cứ ngỡ rằng đã bảy mươi tuổi rồi.

Gương mặt của bà đã thay đổi rất nhiều trong ấn tượng của hắn.

 Nước mắt của Lưu Vũ Phi không tự chủ được chảy xuống, nhẹ nhang đi tới bên cạnh mẹ quỳ xuống, lúc này bà Lưu cũng cảm thấy có người đi tới bên cạnh mình rồi quỳ xuống, không khỏi lấy làm kinh hãi, rất nhanh khi bà nhìn thấy được gương mặt quen thuộc thì trong ánh mắt đã xuất hiện sự vui sướng, kích động, không dám tin tưởng chính đôi mắt của mình, bà dùng sức dụi đôi mắt để xác định hình ảnh trước mắt chính là thật, chính là đứa con trai đã mất tích suốt bảy năm qua cuối cùng đã trở về.

Bà ôm chầm lấy con trai, òa khóc lớn:

“ Oa nhi a ! Cuối cùng con đã trở lại, con có biết mẹ nhớ con khổ lắm không? Lâu như vậy con đã đi đâu, mẹ không sao tìm được con, cảm tạ lão thiên gia, cảm tạ các vị thần tiên trên trời đã nghe lời cầu khẩn của tôi mà cho tôi thấy lại con trai của mình…”

Ông Lưu đang ở trong nhà chợt nghe được tiếng khóc của vợ vội vàng chạy nhanh ra xem, kết quả nhìn thấy vợ đang ôm một cậu thanh niên còn trẻ mà khóc rống.

Bởi vì Lưu Vũ Phi đang bị vợ ông ôm vào ngực mà ông lại đứng ở bên kia nên không thể nhìn thấy diện mạo của người thanh niên đó chính là con trai nhỏ của mình mà ông nghĩ rằng đã không còn trên nhân thế.

Lưu lão buồn bực hỏi: “ Lão thái bà, bà làm sao vậy? Oa nhi kia là con cái nhà ai mà làm bà thương tâm như thế?”

Lưu Vũ Phi vừa rồi còn đang kích động nên cũng không phát hiện ông Lưu đã đến, bây giờ lại nghe được thanh âm quen thuộc nên biết là cha mình đã đến. Hắn quay đầu hướng tới ông Lưu quỳ lạy xuống, kêu lên: “ Ba..con bất hiếu đã về rồi…ba vẫn khỏe chứ ?

Rốt cuộc đã thấy người trước mắt chính là đứa con trai nhỏ đã mất tích bảy năm trước, ông Lưu cũng kích động đến nước mắt tuôn xuống, trong miệng nói lớn: “ Con trai ta đã trở lại, cuối cùng con trở về là tốt rồi a !”

Tiếp theo ông Lưu lau nước mắt nói: “ Lão thái bà, oa nhi đừng khóc nữa, hôm nay là việc vui, chúng ta nên cao hứng không được khóc, chúng ta vào nhà trước đã.” Nói xong nâng Vũ Phi, kéo vợ đi vào nhà.

Ông nhìn vợ nói: “ Lão thái bà, bà đi làm ít thức ăn, con chúng ta ở ngoài đã lâu nhất định không được ăn món ngon rồi.”

Bà Lưu liền nói sẽ đi nấu cơm ngay, Lưu Vũ Phi nhìn cha mẹ biết nguyên nhân là do mình nên hai ông bà tuy chỉ mới năm mươi tuổi mà bây giờ thoạt nhìn thì đã như bảy mươi, nghĩ lại trong tim hắn chợt nhói đau…



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 08:09:53 am »

(tiếp theo)

Ăn cơm xong hắn ngồi cùng cha mẹ trong sân nói chuyện.

 Ông Lưu hỏi hắn bảy  năm qua bên ngoài sống thế nào, ông nói cho hắn biết chuyện sau khi hắn mất tích.

 Nguyên lai cả nhà Lưu Vũ Phi nhận được tin tức từ công ty du lịch nói khi Lưu Vũ Phi đi du lịch ở Côn Lôn thì đã mất tích, cơ quan công an địa phương cũng đã phái nhân viên tìm kiếm, tìm suốt hai ngày vẫn không tìm thấy hắn.

Cuối cùng công ty du lịch không thể tiếp tục dấu diếm thêm đành phải báo cho gia đình hắn chuyện hắn mất tích.

Bà Lưu vừa nghe tin này đã bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ, lúc ấy Lưu gia hoàn toàn rối loạn, mấy người anh của hắn cũng vội vàng bỏ cả công việc chạy tới Côn Lôn tìm dân bản xứ trợ giúp tìm kiếm suốt hai tháng, anh của Lưu Vũ Phi đã trả tiền phí tổn tìm kiếm cho bộ đội địa phương cả vạn nguyên, cuối cùng nhờ được sự trợ giúp của họ tại Côn Lôn triển khai cuộc tìm kiếm đại quy mô, đương nhiên là không có thu hoạch gì, cuối cùng mới đành buông tay.

Mấy người anh của hắn cũng đã trở về nhà không ra ngoài làm việc nữa, vì việc này mà gia đình trở nên bần cùng, vì vậy mà ba người anh của hắn cũng không có tiền để sinh sống.

Lưu Vũ Phi nghe xong trong lòng càng thấy có lỗi với gia đình, bất quá bây giờ hắn đã có cơ hội để bù đắp cho họ. Lưu Vũ Phi cũng nói với cha mẹ chuyện mấy năm vừa qua, dĩ nhiên chỉ là lời nói dối. Hắn nói lúc đầu do không cẩn thận rơi vào trong một sơn cốc, cuối cùng không tìm được đường ra, ở trong sơn động tìm thấy một quyển võ công bí tịch, một quyển sách y do người xưa lưu lại, còn có thêm một chút dược tài và châu báu, tự mình ở trong động luyện võ công suốt bảy năm cho đến gần đây có một đoàn thám hiểm đi tới chỗ sơn cốc hắn ở, đã cứu được hắn ra ngoài, cuối cùng hắn đưa cả vạn nguyên cho cha mẹ nói rằng số tiền do bán được châu báu.

Ông Lưu nghe con nói còn rất nhiều châu báu vẫn chưa bán, bây giờ tiền bạc đã không còn thiếu thốn nữa, ông nghĩ bây giờ gia đình đã có cuộc sống tốt hơn xưa.

Lưu Vũ Phi hỏi tình huống của mấy anh trai, ông Lưu nói: “ Anh cả con bây giờ cũng đã có con trai, anh ba con cũng vậy, còn anh tư con thì mới có vợ năm ngoái, thôi được rồi, bây giờ con cũng đã hai mươi bốn, đối với tương lai có tính toán gì không?”

Lưu Vũ Phi suy nghĩ một chút mới đáp:

“ Ba, bây giờ tiền thì con không thiếu, hơn nữa con có luyện qua võ công và y thuật, ba cũng không cần lo lắng cho tương lai của con, ba nói đi, con muốn đi học lại thì thế nào?”

Ông Lưu nói:

“ Bây giờ con còn học được sao? Con đã nghỉ học bảy năm rồi, tuổi cũng đã lớn.”

Lưu Vũ Phi nói:

 “ Ngày mai con đi trường cũ hỏi thăm một chút, để xem bây giờ nhà nước đối với chuyện học đại học có thay đổi gì không.”

Ông Lưu nói:

“ Như vậy cũng tốt, để con có thể học tiếp cũng được, dù sao bây giờ con cũng không có sự nghiệp gì.”

Tiếp theo Lưu Vũ Phi lấy Tẩy Tủy Đan đưa cho cha mẹ nói:

“ Ba mẹ, đây là thuốc do con dùng dược tài trong sơn động luyện thành, ăn vào rất có hiệu quả.”

Sau đó hắn nói tác dụng sau khi ăn đan dược cho cha mẹ nghe.

Một giờ sau ông bà Lưu sau khi tẩy độc xong thì đi ra nhìn Lưu Vũ Phi nói:

 “ Con à, đây là thuốc gì vậy , ăn vào thì đau bụng, sau khi xổ ra còn có đất bùn hôi thối trên người nữa. Không ngờ trong người chúng ta lại có nhiều tạp chất như vậy a. Bất quá sau khi xổ ra thì trong người lại cảm thấy khỏe khoắn như tuổi còn ba mươi vậy a…”

Lưu Vũ Phi cười nói:

“ Ba, đây là thuốc xổ độc tố trong người ra ngoài, bây giờ đã tốt lắm rồi, ba cảm thấy khỏe khoắn trẻ trung hơn nhiều vì đó là hiệu quả của thuốc. Ba mẹ, bây giờ con dùng khí công đánh thông kinh mạch cho hai người.”

Sau đó hắn dùng thần nguyên lực đánh thông tất cả những kinh mạch bế tắc của hai người vì tuổi đã cao, lại lưu lại một ít thần nguyên lực trong cơ thể cha mẹ, ở trong Kiền Khôn giới chỉ tìm một bộ pháp quyết tu chân truyền thẳng vào trong trí não của hai người, như vậy hai người sẽ không vì tuổi đã cao mà quên đi mất.

Ông Lưu hỏi:

“ Con à, con nói cỗ nhiệt khí trong người ba là khí công đó sao?”

Lưu Vũ Phi nói:

 “ Đúng vậy ba mẹ, bây giờ hai người hãy thử khẩu quyết con vừa mới đưa vào trong đầu hai người, để cỗ nhiệt khí vừa rồi lưu chuyển theo khẩu quyết đó.”

Ông bà Lưu đều cảm thấy khí công này quả thật quá thần kỳ, bọn họ chỉ cảm thấy tay con mình đặt vào đỉnh đầu họ là đột nhiên có hình ảnh truyền vào đầu, bây giờ muốn quên cũng không còn được nữa.

Nghe con bảo chiếu theo khẩu quyết vận hành thì cũng làm theo lời ngay. Ba giờ sau, cả ông bà Lưu đều cao hứng kêu lên:

“ Con à, cái này thật quá thần kỳ, ta vừa mới luyện một hồi đã cảm giác toàn thân tràn ngập lực lượng, cho dù là vật gì nặng cũng có thể vác nổi..”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 08:17:54 am »

(tiếp theo)

Hắn nghe xong không khỏi cười khổ, tự mình truyền thần nguyên lực cho ông chỉ để dùng khiêng đồ vật, bất quá hắn cũng không có biện pháp giải thích với cha mẹ đây là phương pháp tu luyện có thể thành tiên trường sinh bất lão. Nói như vậy ba mẹ không trực tiếp đem hắn thẳng vào bệnh viện mới là lạ.

Lưu Vũ Phi nói:

 “ Ba mẹ, công phu này tu luyện có thể gia tăng sức khỏe và tuổi thọ, sau này hai người không có việc gì thì hãy chuyên cần tu luyện nó, như vậy thì sau này ba mẹ sẽ không bệnh nữa, vậy thì không cần phải vào bệnh viện, như vậy cũng sẽ không cần dùng đến tiền nữa.”

Lưu Vũ Phi biết nếu muốn cha mẹ chịu thường xuyên tu luyện chỉ có lấy cái cớ vì tiền bạc là tốt nhất.

Lưu Vũ Phi lại lấy một viên Tứ Phẩm Đan chia làm hai để cha mẹ ăn vào, hắn cũng không dám cho ông bà ăn quá nhiều thần đan sợ rằng cha mẹ tuổi lớn kinh mạch quá yếu nếu chịu không được bạo thể mà chết thì chẳng khác nào mình hại cha mẹ, hơn nữa bây giờ hắn cũng biết thần đan không thể ăn quá nhiều, dù cho có gia tăng công lực cũng không phải tự mình luyện được, sau này sẽ dễ bị tẩu hỏa nhập ma.

Ông bà Lưu sau khi nuốt xong thần đan liền theo khẩu quyết tu chân nhập định ngay.

 Ngày thứ hai khi cha mẹ còn đang nhập định hắn đi đến trường học cũ tìm tư liệu rồi tới trường học nơi trấn thành tìm hiệu trưởng thì phát hiện đã thay người khác. Lưu Vũ Phi nói cho vị hiệu trưởng nghe ý định của mình rồi đem tư liệu ngày trước ra cho ông ta xem.

Vị hiệu trưởng nhìn xong thì nói:

“ Tư liệu cũng không có vấn đề gì, tuổi cũng không sao vì quốc gia bây giờ đã bãi bỏ hạn chế tuổi tác khi vào đại học. Bất quá bây giờ cách ngày thi chỉ còn một tháng, cậu có thể thi được không?”

Hắn đáp:

 “ Yên tâm đi hiệu trưởng, nếu tôi không có tin tưởng cũng sẽ không tới nơi này đâu.”

Nhờ sự xã giao của hắn, cuối cùng thì hắn đã trở thành thí sinh chuẩn bị thi vào đại học.

Trong xã hội hễ có tiền thì việc gì cũng dễ dàng, còn không tiền thì không thể làm gì cả.

Hắn đến cửa hàng sách nơi trấn thành mua hết toàn bộ sách giáo khoa từ sơ trung đến cao trung, làm xong việc này hắn nhìn đồng hồ thấy cũng đã đến bốn giờ chiều cũng nên trở về nhà.

Về đến nhà thấy cha mẹ còn đang nhập định, hắn biết nếu cha mẹ muốn dung hóa thần nguyên lực ít nhất cũng phải mất ba tháng, nếu trong ba tháng cha mẹ còn chưa đi ra cửa thì không phải làm cho hàng xóm náo loạn tới hỏi hay sao, hắn cũng vì thế mà đau đầu, cuối cùng hắn tìm đến thôn trưởng nói với ông ta cha mẹ hắn cần phải đến trấn thành mấy tháng có việc, sau này trong nhà sẽ không còn ai, nếu có ai hỏi thì nhờ thôn trưởng nói dùm một tiếng, thôn trưởng rốt cuộc cũng đã đáp ứng.

Lưu Vũ Phi tại chỗ cha mẹ đang ngồi nhập định bày ra một Ẩn Thân trận, dù cho có người tiến đến cũng không thể nhìn thấy người trong đó, như vậy sẽ không kinh động cha mẹ nữa.

Sau đó hắn dùng ba ngày thời gian xem xong sách vở, đối với hắn chuyện này cũng dễ dàng như ăn cơm thôi.

Làm xong hết thảy hắn nghĩ tới chuyện đến thăm mấy người anh, kể từ khi mình quay về còn chưa tới thăm họ ! Trước tiên ở trong nhà hắn tìm được địa chỉ của mấy anh trai, thời gian sau đó hắn lần lượt tới nhà từng người, nghe mấy anh nói chuyện mấy năm sau khi mình mất tích, rồi hắn kể những chuyện mình đã gặp, dĩ nhiên nội dung giống như đã nói với cha mẹ.

Hắn cũng chia cho mấy anh cùng chị dâu và các cháu cùng dùng Tẩy Tủy Đan, vì các cháu còn nhỏ nên hai đứa dùng một viên, vì chúng còn nhỏ thì trên người cũng không có bao nhiêu độc tố.

Sau đó hắn căn dặn họ không cần lo việc buôn bán gì nữa, sau này chi phí trong nhà đều do hắn một mình gánh vác, đương nhiên hắn là muốn để cho bọn họ yên tĩnh tu luyện công phu, không cần vì đời sống mà quan tâm, rồi lại nói cho mấy anh biết chỗ tốt của việc luyện công, mấy anh đều đồng ý vào tháng mười một sẽ chấm dứt công việc rồi quay về đoàn tụ một nhà cùng nhau chăm chỉ tu luyện.

Hắn xem thời gian đến ngày thi chỉ còn hai ngày thì cáo từ mấy anh đi về nhà chờ đợi ngày thi tới. Rất nhanh ngày thi với hàng vạn học sinh tham gia đã tới.

 Bằng vào năng lực của hắn việc làm bài thi không thành vấn đề, hơn nữa hắn cũng không muốn đạt kết quả quá cao sẽ làm người khác bị oanh động, cuối cùng còn vài đề thi hắn cũng không trả lời cho hoàn hảo hết…

Thời gian kế tiếp là chờ đợi giấy báo trúng tuyển thuận tiện hắn tham gia báo danh vào đại học Thanh Hoa.

Thi xong hắn  có hai tháng thời gian nghỉ ngơi.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC, admin, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 08:21:24 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi nhớ tới lúc rời đi thì Phượng Hoàng có nói :

Vũ Phi, tâm cảnh của ngươi nhiều nhất bây giờ cũng chỉ đạt tới tiên nhân tâm cảnh, muốn đạt tới tùy tâm sở dục của thần nhân tâm cảnh dựa theo tình huống bình thường thì ngươi cần phải hơn trăm năm mới thành.

Lần này ngươi đến bên ngoài lịch lãm hy vọng tâm cảnh của ngươi có thể tiến bộ nhanh hơn !

Hắn nghĩ tâm cảnh cũng không phải là pháp lực, pháp lực không tốt còn có thể thông qua việc bế quan tu luyện, nhưng tâm cảnh thì không thể nào.

Hắn suy nghĩ cả nửa ngày cũng nghĩ không ra làm sao tăng tiến tu vi của tâm cảnh, cuối cùng thì không thèm suy nghĩ nữa.

Dù sao bây giờ tâm cảnh của hắn cũng đã rất phóng khoáng rộng mở, hắn nghĩ dù sao cũng còn phải mất nhiều năm mới đạt được yêu cầu.

Nếu ở tại phàm gian mà ngây ngốc lâu như vậy mà không làm gì hết thì cũng quá nhàm chán, thầm nghĩ đến thiên tài địa bảo tại Côn Lôn sơn hai mắt liền sáng ngời, hắn thầm nghĩ những dược tài này đã thu thập suốt bao năm, để không cũng chỉ là lãng phí, chi bằng dùng để luyện thuốc chữa bệnh.

Chỉ một tháng hắn đã học xong những chương trình trên vi tính, đối với chuyện thế giới cũng đã có hiểu biết thêm nhiều, hơn nữa trên internet vẫn thường thông báo những chuyện mà ti vi không dám công khai, cho nên Lưu Vũ Phi đối với một chút chuyện đen tối trong quốc nội cũng biết được không ít.

Nhất là đối với bệnh nan y trong quốc nội, bệnh này thường thì dân chúng không có cách nào trị khỏi.

Hắn nhớ tới việc Tẩy Tủy Đan có thể tẩy đi độc tố trong cơ thể, nếu có thể bớt đi chút phân lượng trong luyện chế thì không biết có thể trị được loại bệnh chứng này hay không, nếu có thể thì sau này có thể giúp được biết bao người bị bệnh chứng này.

 Hơn nữa năm loại phẩm đan cũng dùng những dược tài tốt nhất của Côn Lôn để chế luyện, phải dùng nhiều năm mới làm ra được, còn mình nếu tùy tiện dùng dược tài để luyện chỉ hai tháng thì biết bao nhiêu viên chứ?

 Nghĩ tới đó hắn chạy đi mua bình thủy về bỏ vào một viên Ngũ Phẩm đan, hắn chợt nhớ tới chuyện nhờ Trần Thiên Tâm bán đấu giá dùm viên Dạ Minh Châu không biết đã được bao nhiêu tiền, hơn nữa bệnh viện tại Thượng Hải cũng là bệnh viện lớn, người bệnh Hắc Mạc chắc cũng rất nhiều, ở đây tìm hiểu tin tức không bằng trực tiếp đến Thượng Hải thử loại dược liệu này để xem hiệu quả như thế nào.

Vừa nghĩ tới thì hắn liền làm ngay, chỉ sau một thoáng hắn đã đến Thượng Hải.

 Đầu tiên hắn muốn đi gặp Trần Thiên Tâm xem hắn bán Dạ Minh Châu được bao nhiêu tiền, bởi vì hắn không có số điện thoại của Trần Thiên Tâm.

 Mà hắn vừa mới từ Côn Lôn đi ra nên cũng không nghĩ tới dùng điện thoại di động gì cả cho nên cũng không thể liên lạc với Trần Thiên Tâm.

Chỉ một lát hắn đã đi tới đại sảnh của công ty Phú Dương. Lần này tiếp đãi hắn cũng là cô gái phục vụ kia, cô gái vẫn còn nhớ rõ về hắn, dù sao khi ấy hắn xuất ra viên Dạ Minh Châu quá chói mắt không muốn lưu ấn tượng cho người khác thì cũng thật khó khăn.

Cô gái phục vụ lễ phép nói:

“ Chào tiên sinh, hoan nghênh ngài ghé thăm tiệm chúng tôi, xin hỏi lần này ngài cần gì ạ?”

Lưu Vũ Phi cười nói:

 “ Cô có thể giúp tôi liên lạc với tổng kinh lý của cô được không?”

Cô gái nói:

“ Xin tiên sinh ngồi chờ một chút…”

Một lúc sau Trần Thiên Tâm đã đi xuống tới nhìn Lưu Vũ Phi cười ha ha :

 “ Chào Lưu tiên sinh, đã lâu không thấy ngài đến tìm tôi a…”

Trần Thiên Tâm đối với người thanh niên đã mang đến cho công ty một món tiền lớn vô cùng khách khí.

Lưu Vũ Phi cười nói:

“ Một là tới cảm ơn ông, hai là định hỏi viên minh châu có bán được không..”

Trần Thiên Tâm cảm thấy kỳ quái nói:

“ Bộ tiên sinh không có kiểm tra tài khoản ngân hàng sao?”

Lưu Vũ Phi ngại ngùng nói:

 “ Tôi không có. Tôi đâu có cách nào liên lạc với Trần kinh lý nên không biết viên minh châu có bán được không..”

Trần Thiên Tâm nói:

“ Lưu tiên sinh, chúng ta đi vào phòng khách quý nói chuyện đi, chỗ này không tiện lắm…”

Lưu Vũ Phi đi theo hắn vào phòng khách quý, hắn thông qua máy vi tính tra xét tài khoản ngân hàng của mình có tới hơn hàng triệu Mỹ kim, hắn ngây người một thoáng, không nghĩ tới viên minh châu nọ lại đáng tiền đến như vậy.

Hỏi Trần Thiên Tâm mới biết viên minh châu bán được tới cả hàng triệu Mỹ kim, sau khi đóng thuế còn cấp thêm phần trăm cho công ty Phú Dương cho nên bây giờ vẫn còn con số đó. Hắn trò chuyện với Trần Thiên Tâm một hồi thì cáo từ.

Lưu Vũ Phi xem Trần Thiên Tâm như một người bạn, nhưng Trần Thiên Tâm lại nhìn thấy khí chất bất phàm của hắn, hơn nữa hắn ra tay một lần lại là một viên minh châu trị giá hàng triệu Mỹ kim, biết Lưu Vũ Phi tuyệt đối không phải là người bình thường, mới thật tâm kết giao cùng hắn.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC, txuan, vanti67, admin, ngodao
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 22, 2010, 08:23:37 am gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
Trang: [1] 2 3 ... 10   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.426 seconds với 25 câu truy vấn.