Tháng Sáu 19, 2018, 11:00:18 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: ĐÔ THỊ THẦN NHÂN -- 都 巿 神 人--Truyện dài  (Đọc 16484 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #30 vào lúc: Tháng Tư 25, 2010, 08:09:57 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi không khách khí liền ngồi xuống ngay.

Còn Vũ Minh thật sự là không vui chút nào, hắn bị Lưu Vũ Phi kéo tay thật chặt có muốn chạy cũng không được không thể làm gì khác hơn là cắn răng ngồi xuống.

 Lưu Vũ Phi tò mò nhìn xem Tô Thiến ăn thứ gì mà có thể làm tất cả bạn học trong trường hoảng sợ đến nỗi không dám ngồi cùng bàn với nàng. Kết quả nhìn một chút thì hắn chợt hiểu ra, khó trách các bạn học không dám ngồi một chỗ với nàng, loại thức ăn này ở thành thị đúng là chưa từng được thấy qua bao giờ, nhìn thấy nó quả thật làm cho người ta chán ghét lẫn sợ hãi.

Sinh viên trong trường này chỉ toàn là con cháu nhà giàu có, căn bản chưa từng trải nghiệm qua cuộc sống nghèo khó bình thường, cho nên mới cảm thấy ghê sợ với loại thức ăn của Tô Thiến. Nhưng cả Lưu Vũ Phi cũng cảm thấy như vậy hay sao? Không, đương nhiên là không. Nếu hắn không nhìn lầm thì loại thức ăn này chẳng những hắn đã từng ăn qua mà còn ăn rất nhiều năm, ngày trước món ăn này chính là thức ăn chính của gia đình hắn.

Để xác định một chút Lưu Vũ Phi hỏi Tô Thiến:

“ Bạn học, có phải loại thức ăn cô đang ăn là do gia đình nuôi dưỡng sau đó chế biến thành Tửu Tào có phải không?”

Vừa nghe hắn nói Tô Thiến cũng ngây người, nàng không nghĩ tới người bạn học nam trước mắt có vẻ thân thiện này chẳng những nhìn thấy nàng ăn Tửu Tào mà không chạy trốn, hơn nữa lại biết tên gọi của nó là gì.

Nhất thời đối với Lưu Vũ Phi có vài phần hảo cảm, nói với hắn:

“ Đúng vậy, đây là Tửu Tào ! Bất quá tôi xem anh cũng không phải là người nghèo khó, không giống người ở miền núi a !”

Lưu Vũ Phi cười cười nói:

 “ Tôi cũng là người miền núi, cũng từng ăn qua Tửu Tào, nhưng từ khi ông nội của tôi qua đời thì không còn ăn nữa, trước kia là ông nội của tôi làm cho chúng tôi ăn, bạn học, cô có thể cho tôi ăn thử một chút không?”


Tô Thiến nhìn thấy Lưu Vũ Phi cũng là người miền núi, cũng từng ăn Tửu Tào, bây giờ đối với chuyện hắn định ăn thử nàng lại tăng thêm vài phần hảo cảm với hắn.

Tô Thiến không chút suy nghĩ liền đưa ra một phần cơm của nàng cho hắn, Ngũ Minh trợn mắt há hốc mồm nhìn Lưu Vũ Phi đang ăn ngon lành, Lưu Vũ Phi vừa ăn vừa nhắm mắt hồi tưởng lại cảm giác ngày xưa, mùi vị thật là nồng nồng lại có chút vị chua ( Tửu Tào đối với các vị có thể rất xa lạ nhưng tác giả cũng là ăn vật này từ thuở nhỏ cho đến lớn) .

Tiếp đó bởi vì Lưu Vũ Phi không chút e ngại ăn hết phần Tửu Tào Tô Thiến chia cho, chỉ thoáng chốc quan hệ của hai người đã trở nên gần gũi.

Ngũ Minh vì không thể chịu được món thức ăn này nên đã lặng lẽ đi sang bàn bên.

Lưu Vũ Phi thông qua câu chuyện đã biết được một chút tình huống của Tô Thiến.

Tô Thiến đối với người bạn học nam dám ăn Tửu Tào cùng nàng đồng thời hắn cũng là người miền núi nên đối với hắn rất tín nhiệm, đem hết chuyện riêng của mình ra nói với hắn.

Nguyên lai Tô Thiến đến từ Vân Nam ở một vùng núi xa xôi rất nghèo khó, cha nàng là một nông dân, mẹ nàng năm ấy bị lây Hấp Huyết Trùng, ở nhà không có tiền mua thuốc vì vậy năm năm sau mẹ nàng qua đời.

 Lúc nàng được mười hai tuổi cha nàng lấy vợ kế, tuy nói mẹ kế cũng không đối xử tệ với nàng, khi trong nhà lại có thêm một em trai và một em gái, gia đình vốn nghèo khó lại càng thêm cùng quẫn.

Tô Thiến vừa chăm lo cho hai em vừa làm công việc trong nhà, may mắn là mẹ kế của nàng cũng không bắt nàng nghỉ học, mà chính nàng cũng biết một cô gái phải đi học thì cần biết bao nhiều tiền học phí, vì vậy thành tích học tập của nàng cũng rất tốt, lại thêm có sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương biết rõ tình hình nghèo khó của gia đình nàng nên học phí hoàn toàn được miễn, từ sơ trung, cao trung cho đến đại học Thanh Hoa đều được miễn, đối với danh tiếng về trường đại học ngay thủ đô này cũng là một đại sự của miền núi nơi đó, nghe nói chính quyền địa phương nơi đó vì vậy cũng hết lòng hỗ trợ đóng tiền học phí cho nàng, những người hàng xóm trong thôn cũng quyên góp lại mỗi người một ít, hơn nữa chi phí học đại học thành phố cũng thật quá cao nên trong nhà có gì đều bán hết, nếu không có chính phủ cung cấp thêm thì sợ rằng nàng không thể đến được nơi này để học tiếp.

Nhưng tiền trang trải cuộc sống trong những năm đại học gia đình nàng không thể cung cấp nổi, cho nên nàng đành mỗi ngày dùng Tửu Tào làm thức ăn mà thôi.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc, nguyenthuy, SCC, byphuong, vanti67
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #31 vào lúc: Tháng Tư 25, 2010, 08:19:34 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi nghe nàng nói xong thì rất cảm động, hắn cũng biết cuộc sống thật sự của nàng cũng không nhẹ nhàng như âm thanh lời nàng đang kể, đặc tính của người miền núi là phải trải qua gian khổ mới có thể lớn lên, bất kể có bao nhiêu khổ thì cũng phải nghĩ đến tương lai mà cố gắng vượt qua.

 Lưu Vũ Phi cũng nói với Tô Thiến chuyện của mình, chỉ không nói những chuyện người ngoài không thể biết mà thôi.

 Hắn nói với Tô Thiến:

 “ Bạn học đại học phải còn tới bốn năm nữa mới tốt nghiệp, vậy trong thời gian đó bạn có ý định gì không? Tốt nghiệp xong thì có tính toán gì không?”

Tô Thiến tự tin nói:

“ Đầu tiên sẽ kiếm công việc để tự trang trải cuộc sống trước đã, có bao nhiêu tiền còn phải gởi về nhà đóng học phí cho em trai và em gái, sau khi tốt nghiệp sẽ cố gắng tìm một công việc thật tốt để tránh việc bị điều đi làm học giáo…”

Bởi vì nơi miền núi của nàng căn bản là không có trường học, trước kia chỗ nàng học chỉ là một miến đất trống.

Cơm nước xong Lưu Vũ Phi chia tay với Tô Thiến. Nhìn thấy thân thể Tô Thiến khi đứng thẳng lên, rất gầy ! Thật sự mà nói thân thể nàng chỉ có da bọc xương, chỉ một cơn gió thoảng qua là có thể thổi bay ! Lưu Vũ Phi nhìn nàng rời đi, nhìn thấy thân thể gầy ốm nhưng lại kiên cường và tự tin, thiện lương của nàng, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy một trận thương tiếc, một loại cảm giác yêu thương, chỉ muốn ôm nàng vào lòng bảo vệ che chở cho nàng.

 Ngày xưa chính vì sự tổn thương của Hạ Vũ Khiết mà trái tim hắn đã đóng cửa, nhưng không ngờ ngày hôm nay lại có chút rung động.

Lưu Vũ Phi và Tô Thiến chia tay thì hắn cũng trở về phòng học, Ngũ Minh nhìn hắn trở về liền nói:

 “ Tôi thật sự là bội phục cậu, ngay cả loại thức ăn ghê tởm như vậy mà cậu cũng dám ăn, ngay cả nhìn tôi cũng không dám nhìn, nhưng nhìn thấy cậu và Tô Thiến nói chuyện rất hợp nhau a ! Có phải đã thích người ta rồi không, vì vậy mới dám ăn cái thứ đó…”

Lưu Vũ Phi cười mắng:

“ Tôi cũng không hiểu sao cậu nói kỳ vậy, nếu tôi thích cô ấy cũng sẽ không dùng cách này theo đuổi nàng. Thức ăn đó của nàng trước kia tôi đã từng ăn qua nhiều lần, còn một cô gái thiện lương như nàng hy vọng cậu không nên vì sự nghèo khó của nàng mà giễu cợt, cuộc sống khổ sở của nàng không phải là những người ngày ngày ăn sung mặc sướng như các cậu hiểu được đâu, nếu cậu là bằng hữu của tôi, hy vọng sau này không nghe cậu nói những lời này nữa…”

Ngũ Minh nghe xong cười trêu nói:

“ Không phải đâu, tôi xem hình như cậu có chút thích cô ấy rồi, uy ! Vũ Phi cậu nói đi, mặc dù chúng ta mới quen biết hôm nay, chỉ vì tôi vô ý làm cho cậu bị người ta chê cười, vậy mà cậu không trách đủ biết cậu là một người bạn rất tốt, sau này chúng ta lại ngồi cùng bàn, nếu nàng tốt được như cậu nói thì cứ yên tâm mà theo đuổi đi, tôi sẽ cố hết sức ủng hộ cậu !”

Lưu Vũ Phi cười cười nói:

“ Không có nhanh như vậy đâu, chúng tôi chỉ mới gặp nhau có một lần thôi. Lại nói tôi có thích cô ấy hay không cũng không biết, được rồi không nói nữa, sắp lên lớp rồi…”


Nói về Liễu Sanh gia tộc tại Nhật Bổn, bởi vì Quốc An Cục điều động nhân viên trong cả nước tìm kiếm Lưu Vũ Phi cho nên bọn họ đành phải lui lại kế hoạch trả thù Long Tổ.

Khoảng vài tháng sau khi hành động của Quốc An Cục chấm dứt, Liễu Sanh Nghiễm Bổn nghe được tin tức liền lập tức tổ chức cao thủ gia tộc, dùng danh nghĩa sinh viên và những thương vụ làm ăn kiểm tra một lần rồi phái họ đến Trung Quốc với số lượng lớn, trong đó chẳng những có Danh Thượng Nhẫn, Danh Trung Nhẫn còn có từ nội đường điều đến cao thủ thần bí, trong số những người này còn có một đứa con thứ hai của hắn Liễu Sanh Thứ Lang, do hắn mang theo Danh Trung Nhẫn lợi dụng làm thương vụ trà trộn như những thương nhân bình thường tiến vào Trung Quốc. Danh Thượng Nhẫn lại dùng phương thức âm thầm lén lút đi vào Trung Quốc rồi đến Bắc Kinh ẩn trốn thật kỹ, cuối cùng là ba gã có thực lực rất cao dùng danh nghĩa sinh viên thi vào trường đại học Thanh Hoa học ngành Trung Văn.

Những ngày tiếp theo Lưu Vũ Phi đều đến phòng ăn cùng ăn cơm và nói chuyện phiếm với Tô Thiến, quan hệ hai người tiến triển rất nhanh, lúc đầu Tô Thiến không chịu cho Lưu Vũ Phi mua cơm cấp cho nàng, hắn lại nói là hắn muốn đổi Tửu Tào của nàng để ăn.

Mỗi ngày vừa gặp nhau là hắn lại giật đi thức ăn của nàng sau đó lại đưa thức ăn của hắn đổi cho nàng. Bởi vì trừ bữa sáng hắn không thể giúp nàng mua thức ăn bên ngoài, bữa trưa và chiều đều là hắn mua hết. Bây giờ ngày nào Tô Thiến cũng được ăn đầy đủ nên cũng dần có chút da thịt, gương mặt hồng nhuận nhìn xinh đẹp ra rất nhiều.

Bây giờ Lưu Vũ Phi đúng là càng ngày càng thích Tô Thiến, không phải vì nàng ngày càng xinh đẹp mà vì qua những ngày tiếp xúc với nàng càng ngày hắn càng hiểu rõ nàng, khi đã hiểu thì cũng đã càng lúc càng thích nàng, Tô Thiến chẳng những ôn nhu thiện lương lại thuần chân ngây thơ, điều này càng làm cho Lưu Vũ Phi càng thích.

Tô Thiến đối với Lưu Vũ Phi cũng là từ hảo cảm ban đầu cho đến bây giờ nàng phát hiện không muốn rời xa hắn, Lưu Vũ Phi đối với nàng chẳng những không chút chê bai mà còn rất quan tâm, nhất là khi hắn ôn nhu nhìn nàng thì trái tim nàng không tự chủ được mà rung động. Hắn nói rất ít nhưng lời nói lại rất ôn nhu khiến cho nàng ngày càng không muốn rời khỏi hắn.

Nàng sợ rằng cứ gần gũi hắn thì càng bị cỗ khí chất xuất trần trên người hắn hấp dẫn, càng nhìn hắn thì càng không thể tự chủ mà đắm chìm trong đó. Nàng cũng mơ hồ nhận ra Lưu Vũ Phi cũng thích nàng, nhưng nàng nghe nói hắn là người đồng tính nên sợ rằng mình nhận lầm.

 Những ngày được ở chung với hắn nàng cảm nhận được sự hạnh phúc và vui sướng, lại sợ mình hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, mỗi ngày cứ thế trôi qua, nhiều khi nàng lại nhớ hắn nhưng khi gặp hắn lại chỉ im lặng nhìn vẻ mặt tươi cười của hắn.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc, nguyenthuy, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #32 vào lúc: Tháng Tư 25, 2010, 08:24:36 am »

(tiếp theo)

Có một ngày nàng và hắn vừa ăn cơm xong quay trở về phòng học thì chợt nghe các sinh viên đang thảo luận chuyện gì đó, Lưu Vũ Phi thầm nghĩ, không biết đang xảy ra chuyện gì mà họ lại tranh luận sôi nổi như vậy.

Tuy hắn cũng tò mò nhưng cũng không dùng thần lực thử nghe xem họ nói gì. Lúc này Ngũ Minh đang tiến đến, hắn vừa đến thì kích động kể lại cho Lưu Vũ Phi nghe chuyện đại sự vừa xảy ra.

Nguyên lai mỗi sinh viên của một ngành đều là đối tượng tranh giành của các xã đoàn, các xã đoàn đều hướng tới các sinh viên để tuyên truyền những chỗ tốt của mình, kỳ vọng có nhiều sinh viên mới gia nhập xã đoàn của mình, trong đó đại học Thanh Hoa có Trung Hoa võ thuật xã, Quyền Đạo xã, Không Thủ Đạo xã, Nhu Đạo xã, Nghệ Thuật xã.

Bọn họ tranh đoạt sinh viên mới rất kịch liệt, bởi vì trong bọn họ chỉ có Nghệ Thuật xã là không dùng võ đạo, còn bốn xã đoàn kia đều lập ra tỷ thí để tranh đấu để chứng minh xã đoàn nào là mạnh nhất.

Lưu Vũ Phi nói:

“ Chuyện tranh đấu này có cái gì mà làm cậu kích động như vậy chứ? Cậu cứ phân tâm như vậy chi bằng chăm chỉ đọc sách…”

Ngũ Minh nghe xong dùng ngữ khí bực bội nói với hắn:

“ Tôi đã biết cậu cái gì cũng không biết nên mới nói rõ như vậy, mấy ngày nay cậu đã bị Tô Thiến làm cho mê muội rồi nên trong mắt ngoài nàng còn có thứ gì khác nữa chứ? Nói cho cậu nghe, lần này tỷ thí có một đệ nhất cao thủ, Băng Tuyết nữ thần, gọi là Triệu Nhược Băng, đại biểu Võ Thuật xã xuất chiến, bất quá chỉ có một mình nàng mà lại dám khiêu chiến cả ba xã đoàn, để cho các xã đoàn chứng kiến võ thuật tinh hoa của Trung Quốc, đừng nói cậu không biết Triệu Nhược Băng đi nhé ! Tôi nghĩ là có nói với cậu rồi !”

Lưu Vũ Phi thản nhiên nói:

“ Hình như cậu có nói qua nhưng tôi đối với mỹ nữ không có hứng thú, cho nên không có ấn tượng gì với nàng…”

Ngũ Minh vỗ đầu kêu lên:

“ Trời ạ ! Trên đời sao lại có loại quái vật như cậu a ! Tại Thanh Hoa cậu có thể không biết hiệu trưởng là ai, nhưng tuyệt đối không thể không biết Triệu Nhược Băng là ai chứ? Ai, tôi thật phục cậu rồi, nói với cậu chỉ là vô ích thôi.”


Lưu Vũ Phi đối với chuyện Ngũ Minh nói về Triệu Nhược Băng cũng không cảm thấy hứng thú nhưng hắn đối với chuyện một mình nàng mà dám khiêu chiến ba xã đoàn cảm thấy có chút bội phục nàng, hắn nghĩ thầm có lẽ đi xem thử nàng thật sự có năng lực để khiêu chiến ba xã đoàn kia không, mất công để đến lúc đánh thua sẽ làm mất đi mặt mũi của người Trung Quốc.

Rất nhanh đã đến ngày thi đấu, tất cả các sinh viên đều náo nức chờ đợi Võ Thuật xã một mình khiêu chiến ba xã đoàn còn lại.

Vào hai giờ chiều tại lễ đường đã chật ních các sinh viên đang chăm chú nhìn lên lôi đài.

Lưu Vũ Phi mang theo Tô Thiến đi thẳng đến buổi lễ thì phát hiện đã đầy nghẹt người, thật vất vả hắn mới tìm được hai chỗ trống cho cả hai.

Bởi vì trận tỷ thí chính thức phải ba giờ mới bắt đầu cho nên trên lôi đài bây giờ chỉ có mấy người trong Võ Thuật xã biểu diễn.

Thời gian tỷ thí đã rất nhanh tiến đến, lên đài đầu tiên là Triệu Nhược Băng, khi Triệu Nhược Băng tiến đến trên người mang theo một cỗ khí chất băng sương, trang phục võ đạo càng khiến cho nàng bộc lộ ra khí chất anh tư vô cùng đã làm cho những sinh viên nam bên dưới kêu lên ầm ĩ “ Băng Tuyết nữ thần anh yêu em..”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc, nguyenthuy, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #33 vào lúc: Tháng Tư 25, 2010, 08:30:52 am »

(tiếp và hết Chương 7)

Lưu Vũ Phi cảm thụ một chút hơi thở của Triệu Nhược Băng, phát hiện võ công của nàng ở phàm gian có thể được xưng là cao thủ, có thể so sánh được với Trầm Linh, điều này làm cho Lưu Vũ Phi sinh ra lòng tò mò đối với võ thuật thế gia trên nhân gian.

 Hắn đang suy nghĩ sẽ đi đến các võ thuật thế gia ở khắp nơi để xem thực lực của họ như thế nào, Lưu Vũ Phi lại cảm thụ những người đi lên phía sau, một người cao lớn, còn hai người luyện Không Thủ Đạo và Nhu Đạo, đều là người Nhật Bổn.

 Lưu Vũ Phi phát hiện trên thân những người này không có nội lực, thầm nghĩ họ luyện Không Thủ Đạo chắc là ngoại gia công phu, so sánh với Triệu Nhược Băng quả thật không bằng, vì thế Lưu Vũ Phi cảm thấy không có gì đáng để xem nữa.

Bất quá Lưu Vũ Phi đối với hai người Nhật Bổn này cảm thấy rất chán ghét, bọn họ vừa lên đài đã biểu hiện ra bản tính cuồng vọng, ngẩng đầu ra vẻ kiêu ngạo không hề nhìn tới những sinh viên bên dưới, đương nhiên người ở hiện trường ngoại trừ Lưu Vũ Phi cũng không ai thèm nhìn tới họ mà ánh mắt chỉ lo nhìn Triệu Nhược Băng.

 Lưu Vũ Phi thật không hiểu những người tuổi trẻ này tự nói là người yêu nước trong khi võ thuật chính thống không học lại đi học cái gì gọi là Không Thủ Đạo hay Nhu Đạo, Quyền Đạo gì đó. Chẳng lẽ bình thường những khẩu hiệu họ hô hào chỉ ở trên cửa miệng hay thôi sao?

Còn nói vì muốn đạt được danh hiệu nhất đẳng nên mới tổ chức cuộc tỷ thí này trong khi không chịu tập trung phát triển nền võ học tinh hoa của nước nhà, vì thế hắn cảm thấy có chút không giải thích được.

Bởi vì hắn vẫn đang suy nghĩ nên không tập trung nhìn lên cuộc tỷ thí trên lôi đài, đợi đến khi hắn nhìn lại thì đã bắt đầu cả rồi, hắn không cần nhìn cũng biết hiện giờ với công lực của Triệu Nhược Băng thì mấy người kia với những chiêu thức mèo ba cẳng không phải là đối thủ. 

Ngay khi người chủ trì vừa định tuyên bố chấm dứt thì trên đài lại bước lên một người Nhật Bổn nói:

“ Chào tất cả mọi người, tôi là một nam sinh viên mới đến tên là Tiểu Trạch Xuyên Đảo, ba vị vừa rồi lên đài căn bản không hiểu cái gì gọi là Không Thủ Đạo cho nên mới bị đánh bại, mà tôi đã được học Không Thủ Đạo vài năm, cho nên vị bạn học này nếu đánh thắng được tôi mới được gọi là đánh thắng Không Thủ Đạo.

Hơn nữa người Nhật Bổn chúng tôi vẫn luôn cho rằng trên đời này chỉ có võ thuật của Nhật Bản mới là lợi hại nhất, còn võ thuật Trung Quốc căn bản không phải là đối thủ của chúng tôi..”

 Nghe người ấy vừa nói  xong, toàn trường đều mở miệng chửi mắng ầm ĩ.

Triệu Nhược Băng cũng không vì sự cuồng ngạo của hắn mà giận dữ, chỉ lạnh lùng nói:

 “ Ta đáp ứng sự khiêu chiến của ngươi, cho kẻ không biết trời cao đất rộng như ngươi cái gì gọi là võ thuật, chỉ bằng vào sự học trộm một chút vẻ ngoài của Trung Hoa võ thuật rồi chuyển đổi thành chút tài mọn mà cũng dám ở trước mặt người Trung Quốc mà giở trò…”



(xin xem tiếp  Chương  8)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc, nguyenthuy, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #34 vào lúc: Tháng Tư 26, 2010, 09:04:56 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG  8

Lời nói của Triệu Nhược Băng làm cho những sinh viên Trung Quốc đang có mặt vỗ tay nhiệt liệt. Triệu Nhược Băng tuy đối với người Nhật Bổn đang ở trước mặt này chán ghét cực điểm, nhưng nàng cũng không phải là một người vô ý, đã chứng kiến nàng dễ dàng đánh bại mấy đại đệ tử của các xã đoàn mà còn muốn đi lên khiêu chiến, vậy chỉ có thể nói người này đối với thực lực của chính mình cũng rất tin tưởng.

Triệu Nhược Băng từ khi Tiểu Trạch Xuyên Đảo bước lên lôi đài cũng đã cẩn thận quan sát hắn, hắn vừa lên lôi đài đã mang đến áp lực rất lớn cho nàng, đây là một hơi thở đặc hữu của vũ giả (người luyện võ), một vũ giả này có thể gây được áp lực lớn đối với vũ giả kia thì đã đoán được hắn có bao nhiêu thực lực.

Triệu Nhược Băng cũng đoán được công lực của người này cao hơn nàng, nhưng nàng cũng phải đối mặt, bởi vì cuộc tỷ thí này không chỉ vì riêng cho xã đoàn nữa. Nếu nàng bị thua, vậy thì truyền thống võ thuật của Trung Hoa sẽ làm cho người ta xem thường, mà nàng cũng sẽ trở thành tội nhân của giới võ thuật Trung Quốc.

Lưu Vũ Phi cũng cảm thụ được hơi thở của Tiểu Trạch Xuyên Đảo, kết quả làm hắn thất kinh. Bởi vì hơi thở của hắn không những ẩn chứa hơi thở của một vũ giả, mặt khác còn có một cỗ lực lượng âm tà phi thường. Cỗ lực lượng này dĩ nhiên không phải do hắn tu luyện ra, bởi vì cỗ lực lượng này tồn tại độc lập trong người hắn, cảm giác như có một tính mạng thể độc lập sống ký sinh trên người hắn. Hơn nữa không phải loại nội lực của người luyện võ mà lại giống như loại pháp lực của đám thần thú ỏ Côn Lôn. Bất quá đám thần thú toát ra khí tức thần thánh tinh thuần, còn trên người tên Tiểu Trạch này lại phi thường âm hối, nếu không phải Lưu Vũ Phi là người tu chân, những người khác căn bản không thể cảm thụ được. Hơn nữa cỗ lực lượng này không phải người bình thường có khả năng ngăn cản được. Sự phát hiện này làm cho Lưu Vũ Phi đối với người Nhật Bản này nổi lên lòng cảnh giác.

Lưu Vũ Phi thầm nghĩ:

“ Giống như loại người mang ám kỹ thế này bình thường sẽ không cùng vũ giả tranh đấu, còn tên Nhật Bổn này lại không hề bận tâm đi giao thủ với người bình thường, từ thái độ xem ra rất kiêu ngạo của hắn, có thể là do cỗ lực lượng ẩn dấu trong cơ thể của hắn. Người như thế lúc nào chắc cũng cho mình là đúng, lúc nào cũng nghĩ dựa vào cỗ lực lượng như vậy thì mình là người vô địch thiên hạ, nếu ngươi muốn dựa vào cỗ lực lượng không thuộc về ngươi làm tiền vốn, ta sẽ đem nó cấm chế để coi ngươi kiêu ngạo được bao lâu.”

Lưu Vũ Phi nghĩ tới là liền làm ngay, tiện tay sử dụng một loại Cấm Cố thuật chỉ có tiên nhân mới có thể sử dụng, đem cỗ lực lượng trong cơ thể Tiểu Trạch phong ấn đi. Làm xong việc này hắn còn đang suy nghĩ loại vật trong cơ thể người Nhật Bổn này thật ra là thứ gì, lại có thể bám vào cơ thể người kia, không biết chủ thể sẽ đạt được chỗ tốt nào, cũng không giống như là quỷ hồn, có chút giống như động vật đang tu luyện.

Lưu Vũ Phi suy nghĩ không sai, thật ra thứ bám trên người Tiểu Trạch chính là yêu thú, trong lúc bọn họ tu luyện sẽ sử dụng phương thức Bất Nhân đạo, bình thường khi yêu kiếp của thượng thiên phủ xuống nếu thân thể bị hủy, chỉ để lại nguyên thần. Nếu là như vậy yêu thú sẽ có hai lựa chọn, một chính là hủy nguyên thần sau đó đầu thai lần nữa, hai là tìm người bám vào trên người hắn hấp thu bổn mạng máu huyết của hắn.

Có những yêu thú không muốn bỏ pháp lực mấy ngàn năm tu luyện được nên thường sẽ lựa chọn cách thứ hai. Bởi vậy những nguyên thần yêu thú như thế nếu bị người tu chân phát hiện nhất định sẽ truy theo tiêu diệt hoàn toàn.

Chính vì vậy yêu thú không dám bám vào người của Thần Châu đại lục sợ làm cho người tu chân biết sẽ bị tan thành mây khói, vì vậy yêu thú phát hiện ở phía đông người trên một tiểu đảo chẳng những hoan nghênh loại yêu thú chỉ có nguyên thần này, còn hy vọng hắn bám vào trên người mình để mình có thể gia tăng thêm công lực bản thân. Bởi vậy trên tiểu đảo này bọn yêu thú được tôn xưng là thần, hơn nữa chỉ có nhân tài có sinh mạng lực cực kỳ cường đại mới có tư cách để bọn họ bám vào.

 Điều này khiến cho những yêu thú bị yêu kiếp sau đó đến tiểu đảo này cư trú, bị những người trên đó không hiểu biết tôn xưng là thần. Mà người tu chân không nhìn thấy loại yêu thú này ở Thần Châu đại lục mà đi đến tiểu đảo phía đông, mà người trên tiểu đảo này lại hoan nghênh bọn họ cho nên người tu chân cũng không muốn quản tới nữa.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, nguyenthuy, tadamina, chonhoadong, mavuong, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #35 vào lúc: Tháng Tư 26, 2010, 09:08:39 am »

(tiếp theo)

Tiểu Trạch Xuyên Đảo vốn là người của Liễu Sanh gia tộc dùng danh nghĩa một sinh viên mà tiến vào Trung Quốc, cùng đến với hắn còn có một người tên Ma Sanh, một người tên Bát Lý. Bọn họ đều từ trong nội đường đi ra.

Hôm nay bọn họ định đến xem trận tỷ thí của đại biểu Không Thủ Đạo và Nhu Đạo làm thế nào đánh bại võ thuật Trung Quốc.

 Nhưng kết quả làm cho hắn thất vọng, hai đệ tử này chỉ mới ở trên đài chưa được bao lâu đã bị người ta đánh bại, cảnh này khiến hắn không cách nào chịu được, trong cơn kích động đã bước lên lôi đài.

 Vốn dựa theo quy củ của gia tộc bọn họ, trong lúc thi hành nhiệm vụ thì không cho phép động thủ cùng người khác, miễn cho việc bị người ta phát hiện làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ cuối cùng. Nhưng vì hôm nay danh tiếng của Không Thủ Đạo và Nhu Đạo của Nhật Bổn bị một người đàn bà đánh bại dễ dàng, điều này làm cho hắn làm cho hắn không cách nào tiếp nhận mới có chuyện Tiểu Trạch đi lên lôi đài khiêu chiến.

Tiểu Trạch này cũng thật không may, vừa mới lên đài đã bị Lưu Vũ Phi phát hiện nguyên thần ẩn trong cơ thể của hắn, Lưu Vũ Phi sợ hắn dùng lực lượng của nguyên thần đánh bại Triệu Nhược Băng, vốn thực lực của Triệu Nhược Băng không giống như Tiểu Trạch Xuyên Đảo, nếu lúc Tiểu Trạch vừa lên đã sử dụng nguyên thần lực lượng thì Triệu Nhược Băng sẽ bại rất khó xem, nếu bọn họ chỉ là đơn thuần tỷ thí thì không ngờ Tiểu Trạch vừa lên đã tự xưng Không Thủ Đạo là võ công tốt nhất thế giới, vì thế đã làm tính chất của cuộc đấu thay đổi, đã biến thành võ thuật Trung Quốc đấu với Không Thủ Đạo Nhật Bản, bây giờ không chỉ đơn giản là xã đoàn tranh đấu nữa mà biến thành sự tranh đấu giữa hai nền võ thuật của hai quốc gia. Nếu Triệu Nhược Băng thua không phải nói là võ thuật Trung Quốc thua võ thuật Nhật Bản hay sao?

Điều này làm cho Lưu Vũ Phi không cách nào tiếp nhận vì vậy khi Tiểu Trạch vừa lên hắn đã đem phong ấn nguyên thần trong cơ thể Tiểu Trạch, điều này cũng coi như hắn không may. Nếu hắn gặp phải người tu chân, nếu hắn không sử dụng nguyên thần lực lượng trong cơ thể để làm ác thì họ cũng không quản tới hắn hơn nữa cũng không dễ dàng phong ấn được, nhưng hắn lại gặp phải Lưu Vũ Phi một người không hề hiểu gì về tu chân giới nhưng lại có tu vi của thần nhân, đừng nói chỉ là một nguyên thần yêu thú nho nhỏ cho dù chính là tiên nhân hạ phàm cũng không hề có biện pháp gì với hắn.

Tiểu Trạch Xuyên Đảo vừa định đấu với Triệu Nhược Băng, muốn dùng phương thức nhanh nhất đánh bại nàng, ngay lúc này đột nhiên hắn cảm thấy trong lòng hoảng hốt, sau đó nguyên thần trong tâm thần như có sự bất an, hình như có lực lượng gì đó đem nó áp chế. Sau đó thì không còn cảm thụ được nguyên thần lực lượng trong người nữa. Lúc này nguyên thần lực lượng như đã biến mất hoàn toàn.

Mồ hôi lạnh của Tiểu Trạch Xuyên Đảo tuôn xuống không ngừng, hắn biết nếu nguyên thần lực lượng biến mất như vậy thì hắn không có khả năng chịu nổi. Ở trong gia tộc không phải ai cũng được nguyên thần nhận thức, rồi đồng ý bám vào trên người hắn, mỗi một người được nguyên thần ký sinh đều phải qua khảo nghiệm nghiêm khắc phi thường. Cuối cùng chỉ có nhân tài trung thành và tốt nhất mới có cơ hội tiến vào phòng của nguyên thần đang cư trú để thử xem có nguyên thần nào chịu chọn ngươi làm chủ thể ký sinh.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, nguyenthuy, tadamina, chonhoadong, mavuong, dailuc, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #36 vào lúc: Tháng Tư 26, 2010, 09:13:41 am »

(tiếp theo)

Hôm nay chẳng những nguyên thần ký sinh trong cơ thể biến mất một cách thần bí mà ngay cả lực lượng khi nguyên thần mới ký sinh vào ban cho hắn cũng hoàn toàn biến mất.

 Điều này làm cho Tiểu Trạch hắn vô cùng hoảng sợ, hắn biết rõ một khi nguyên thần lực lượng vô thanh vô tức biến mất thì chủ thể như hắn sẽ xảy ra chuyện gì. Đó là bây giờ hắn cũng chẳng khác gì người chết cả. Hoặc là nói chỉ chết thôi cũng là rất khoan dung đối với hắn rồi. Chỉ cần trưởng lão trong gia tộc không mang cả nhà hắn mà trừng phạt thì đã là ân đức lắm rồi. Tiểu Trạch không khỏi đem chuyện nguyên thần lực lượng biến mất thần bí đổ sang cho Triệu Nhược Băng. Hắn cho rằng nếu không phải tại người đàn bà này làm cho hắn phải lên đài thì hôm nay nguyên thần ký sinh trong người hắn đâu có biến mất kỳ dị như vậy.

Hắn nghĩ dù sao cũng chết chi bằng kéo theo nàng cùng chết chung, Triệu Nhược Băng cũng cảm thấy khó chịu khi ánh mắt và khí thế của người Nhật Bổn này thình lình gia tăng mạnh mẽ rồi đột nhiên lại yếu đi rất nhiều, tuy khí thế hắn đã giảm nhưng đôi mắt hắn đã chuyển đỏ rực giống như đang muốn liều mạng, Triệu Nhược Băng cũng âm thầm chuẩn bị sẵn sàng.

Tiểu Trạch Xuyên Đảo sau khi quyết định chủ ý cũng không nói lời nào lập tức triển khai công kích, hắn không có mang theo võ sĩ đao chỉ trực tiếp biến tay thành đao, một luồng nội lực cường đại công kích thẳng tới người Triệu Nhược Băng, nàng đã sớm có đề phòng, dưới chân cũng không chậm trễ kết hợp thân pháp gia truyền cùng với chưởng pháp nghênh thẳng tới Tiểu Trạch.

Trong phút chốc hai người đã xuất ra hơn mười chiêu, tuy nói nguyên thần ký sinh của Tiểu Trạch đã bị Lưu Vũ Phi phong ấn, nhưng thực lực Thượng Nhẫn trên thân mình hắn cũng không bị hao tổn, thực lực chênh lệch làm cho Triệu Nhược Băng nếm chút đau khổ, tay trái của nàng bị chưởng phong của Tiểu Trạch làm tóe máu.

Những chiêu thức này cũng làm cho những sinh viên toàn trường ngây người. Bọn họ chưa từng chứng kiến qua tốc độ công kích đặc sắc và nhanh chóng như vậy bao giờ, đã làm bọn họ hoa cả mắt.

Tô Thiến ở bên cạnh Lưu Vũ Phi cũng cao giọng nói:

 “ Vũ Phi, anh xem vị Băng Tuyết nữ thần này vừa xinh đẹp hơn nữa võ công cũng cao cường nữa, nếu tôi cũng có được võ công hay vậy thì tốt quá, sau này tôi cũng muốn đi Võ Thuật xã học tập công phu a !”


Lưu Vũ Phi nói:

“ Không có gì đâu, võ công của nàng cũng không có gì đặc sắc mà !”

Tô Thiến nghe vậy sẵng giọng:

“ Vũ Phi, anh không thể nói như vậy, Triệu Nhược Băng bây giờ là thần tượng của chúng ta, anh không thể nói nàng như vậy nếu không tôi sẽ không để ý đến anh nữa. Người ta còn muốn theo nàng học công phu, nếu không anh cũng gia nhập Võ Thuật xã đi thôi.”

Lưu Vũ Phi thấy nàng thích võ thuật như vậy đành nhịn xuống, nói:

 “ Luyện võ khổ cực lắm, cô luyện được sao?”


Tô Thiến nói:

“ Vũ Phi, anh xem tôi thấp vậy sao? Anh nghĩ tôi là người không chịu được khổ sao? Thật là bị anh làm tức chết…”

 Nói xong ngoảnh mặt ra phía khán đài nhìn xuống.

Lưu Vũ Phi nghe nàng nói như vậy trong lòng chợt có một chủ ý nhưng hiện giờ hắn còn chưa muốn nói với nàng.

Mặt khác, hai người Nhật Bổn còn lại vẫn chưa biết rõ tình huống của Tiểu Trạch, bọn họ còn đang đắc ý nhìn hai người đang đấu nhau trên lôi đài. Bọn họ xem Tiểu Trạch căn bản hình như còn chưa xuất ra toàn lực, bây giờ hình như chỉ là đang đùa giỡn với Triệu Nhược Băng mà thôi. Nhưng một lát sau bọn hắn càng xem càng cảm thấy không đúng, làm cho bọn họ giật mình và không sao giải thích được.

Triệu Nhược Băng biết mình không phải là đối thủ của người Nhật Bổn này, hơn nữa hắn còn dùng cách đánh liều mạng, muốn cùng nàng lấy cứng đối cứng. Vì vậy nàng đem thân pháp gia truyền vận tới cực hạn, nguyên lai thân ảnh nàng đang ở bên phải lại vọt nhanh sang bên trái, song chưởng không ngừng múa động, nhẹ nhàng phiêu phiêu nhìn qua như không có chút sức lực nhưng lại từ bốn phương tám hướng công kích thẳng vào các bộ vị yếu hại trên người Tiểu Trạch. Triệu Nhược Băng thấy vẻ ác độc của hắn cũng không còn ý nghĩ giáo huấn hắn một chút như lúc đầu, hai người giống như đang liều mạng với nhau.

 Tiểu Trạch chợt có cảm giác các bộ vị yếu hại trên người đã bị chưởng ảnh bao phủ, vì vậy hắn dùng công lực toàn thân chém ra một thế đao bằng tay, hắn kết thúc một kích toàn lực ngăn cản chưởng ảnh của Triệu Nhược Băng đang đánh tới. Cũng nhờ một kích toàn lực này mà hắn tìm được một lỗ hổng thoát ra được chưởng ảnh trùng trùng của Triệu Nhược Băng, tuy nói bây giờ hắn không có cách nào ngay giữa lễ đường dùng đến Nhẫn Thuật phối hợp với công kích, nhưng dù sao công lực của hắn cũng cao hơn Triệu Nhược Băng.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, nguyenthuy, tadamina, chonhoadong, mavuong, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #37 vào lúc: Tháng Tư 26, 2010, 09:18:10 am »

(tiếp theo)

Tiểu Trạch Xuyên Đảo vốn có công lực cao hơn Triệu Nhược Băng nhưng hắn lại liên tục bị nàng bức đến rối loạn, trong lòng không khỏi căm tức nên trong đầu cũng không còn nghĩ được gì thêm nữa, hắn ra tay được thành công một lần liền cứ dùng công lực mà ngạnh cứng với nàng.

 Cách công kích này của hắn làm nàng không còn chút biện pháp nào, chỉ có thể dựa vào thân pháp nhanh nhẹn mà tránh né. Nhưng cứ bị hắn công kích như vậy mãi khiến cho thân pháp nàng dần dần rối loạn, mồ hôi tuôn ra không dứt.

Lưu Vũ Phi thấy nàng như vậy biết ngay nếu mình không giúp nàng thì nàng chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy hắn dựa vào thân pháp của nàng dùng thần nguyên lực đẩy nàng theo một bộ thân pháp mà nàng có thể lập tức lĩnh ngộ ngay, thân pháp của nàng cũng chỉ là thân pháp của một vũ giả bình thường, đối với Lưu Vũ Phi mà nói loại thân pháp này của nàng hắn chỉ nhìn một lần là biết ngay ưu khuyết điểm, cho nên hắn rất nhẹ nhàng có thể đem thân pháp sửa sang bù đắp thành một bộ thân pháp hoàn toàn hoàn mỹ, hắn dùng thần niệm đem khẩu quyết truyền trực tiếp vào trí óc Triệu Nhược Băng.

Triệu Nhược Băng đang rối loạn trong sự công kích mãnh liệt của Tiểu Trạch đến nửa bước cũng khó đi, bất kể nàng chuyển qua hướng nào thì thủ đao của hắn cũng lập tức đuổi sát khiến cho nàng không có cách nào tách ra xa.

Ngay lúc này trong đầu nàng chợt vang lên một thanh âm của nam nhân:

“ Chân trái đạp Khảm vị phía trước, lui phía sau đạp Ly vị, dời thân về phía trước đi Đan vị, tiến công phản kích từ Trắc vị…”


Triệu Nhược Băng vốn không phải kẻ ngu, lại nói khẩu quyết của Lưu Vũ Phi dạy cho nàng cũng đến từ mười phương vị nàng đã biết, chỉ một đoạn ngắn ngủi đã làm nàng bừng sáng, nàng lập tức dựa theo khẩu quyết thi triển, vừa thi triển liền có chút sinh cơ, một lúc sau nàng đã có cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, nguyên khi nãy bị công kích liên tục nhưng bây giờ nàng cũng không có lập tức phản công mà chỉ nghĩ đến chuyện tìm hiểu sự huyền ảo của bộ thân pháp mới này, đối với nàng mà nói chỉ một câu chỉ dẫn ngắn ngủi đã làm bộ pháp của nàng tăng cao thêm một tầng nữa.

Bây giờ nàng mới cảm giác được do trước kia mình quá câu nệ chấp nhất, hôm nay nghe được lời chỉ dẫn khiến cho trình độ võ học của nàng cao hơn rất nhiều. Bây giờ nàng đang ở trong cảm giác thể nghiệm sự huyền ảo trong đó, trong lòng nàng không còn xem Tiểu Trạch là đối thủ mà chỉ xem hắn là người để nàng luyện tập bộ pháp mà thôi.

Chỉ thấy nàng bây giờ không có chút gấp gáp hay hoảng hốt, tư thế nhẹ nhàng, nhìn qua giống như một tiên tử đang bay phiêu phất. Tiểu Trạch chứng kiến lúc đầu dưới sự công kích của mình thân pháp của Triệu Nhược Băng đã rối loạn, sẽ nhanh chóng thất bại, không ngờ đột nhiên thân pháp của nàng tăng cao hơn rất nhiều, bất kể tốc độ mình nhanh đến thế nào cũng không chạm được vào bóng của nàng. Dần dần hắn cảm giác được công lực của bản thân đã ngày càng yếu dần, không thể làm gì khác hơn là dừng tay không đánh nữa.

Triệu Nhược Băng đang chìm trong niềm vui vì học được bộ pháp mới nào ngờ Tiểu Trạch lại không đánh nữa, tưởng rằng hắn nhận thua, trong tâm lý cảm thấy một trận đáng tiếc như muốn chê bai hắn.

Tiểu Trạch Xuyên Đảo không phải không muốn đánh tiếp nhưng khi hắn nhìn thấy ánh mắt đó của nàng thì lửa giận bốc cao, cảm giác như mình là một đứa ngốc, hắn đem toàn lực ra tranh đấu nào ngờ bị người ta xem như là dụng cụ luyện tập, hoàn cảnh này khiến cho một người cao ngạo như hắn không thể tiếp nhận.

Vì vậy khi nàng vừa dừng lại thì đột nhiên hắn vận hết công lực toàn thân đánh thẳng tới chỗ nàng, toàn trường đều kinh hãi, còn Triệu Nhược Băng cũng choáng váng không ngờ tên Nhật Bổn này lại không biết xấu hổ, khi nàng cho rằng tỷ thí đã chấm dứt thì hắn đột nhiên hạ độc thủ, nàng muốn tránh cũng đã không còn kịp rồi, chỉ đành dùng hết công lực định liều mạng với hắn.

Triệu Nhược Băng biết rằng nếu nàng không liều mạng thì chắc chắn sẽ chết, đánh một chiêu không chừng còn có cơ hội. Ngay cả Lưu Vũ Phi cũng nghĩ Tiểu Trạch đã chịu dừng tay nào ngờ hắn lại đột nhiên tập kích, điều này làm cho hắn còn nhận thức thêm về sự vô sỉ của bọn Nhật Bổn.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, nguyenthuy, tadamina, chonhoadong, mavuong, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #38 vào lúc: Tháng Tư 26, 2010, 09:22:22 am »

(tiếp và hết  Chương  8)

Lưu Vũ Phi biết rõ lần này hắn phải ra tay cứu Triệu Nhược Băng nếu không muốn nàng bị thương, vì vậy hắn xuất ra một thủ ấn phòng ngự chỉ thẳng tới chỗ nàng, miệng quát khẽ:

“ Tật !”

Tiểu Trạch đang cao hứng có thể giết chết Triệu Nhược Băng thì đột nhiên cảm thấy thế công của mình đang đánh vào một cái gì đó, không cách nào tiến thêm được nữa, điều này làm cho hắn sợ hãi không thôi.

 Đầu tiên là nguyên thần lực lượng vô cớ biến mất còn bây giờ lại thêm chuyện này làm cho hắn không thể nào hiểu nổi. Nhưng vận xấu của hắn còn chưa hết, khi Triệu Nhược Băng thấy thế công của hắn đã đến trước mặt muốn kháng cự hắn còn chưa kịp thì không hiểu tại sao thân hình hắn đột nhiên bị kềm hãm, Triệu Nhược Băng nhìn thấy cơ hội đã đến liền xuất song chưởng đánh tới, nhất thời hắn cảm thấy ngực mình như bị một cây chùy lớn đập vào đánh bay hắn ra khỏi lôi đài, hắn ói ra ngụm máu lập tức hôn mê.

Bát Lý và Ma Sanh từ trong đám người đi ra đỡ lấy Tiểu Trạch, mặc dù bọn họ không rõ vì sao Tiểu Trạch bị Triệu Nhược Băng đánh trọng thương, cũng không hiểu tại sao hắn không phát huy hết toàn bộ công lực nhưng hiện giờ cũng không thể hỏi, hắn đã bị chết ngất hơn nữa còn bị trọng thương, chỉ có nước đem hắn vào bệnh viện rồi nói sau.

Bọn họ không biết khi họ dìu Tiểu Trạch thì Lưu Vũ Phi cũng cảm nhận được hơi thở của họ, điều này làm hắn cảm thấy hoài nghi bọn họ cũng có một loại lực lượng ký sinh trên thân thể, Lưu Vũ Phi định sẽ chú ý ba người Nhật Bổn này, muốn biết họ đến Trung Quốc là vì điều gì, nếu họ muốn hại người thì chỉ còn một cách là tống họ đi gặp lũ nguyên thần yêu thú chó má kia mà thôi.

Lưu Vũ Phi cũng muốn biết mục đích của họ nên cũng không phong ấn nguyên thần lực lượng trong người Bát Lý và Ma Sanh.

Các sinh viên trong trường học chứng kiến Triệu Nhược Băng không những đánh bại ba xã đoàn mà còn đánh bại một người Nhật Bổn khiêu chiến, đã tạo nên danh tiếng cho võ thuật Trung Hoa. Toàn bộ sinh viên đều vỗ tay hoan hô nàng thật nhiệt tình đồng thời còn nói ngày mai sẽ đến Võ Thuật xã báo danh xin đăng ký học võ.

Triệu Nhược Băng sau khi đánh bại Tiểu Trạch cũng không hề lộ ra ánh mắt hưng phấn, nàng biết nếu hôm nay không có người thần bí kia giúp đỡ thì người nằm xuống dám chắc là nàng, nàng đưa mắt tìm kiếm người thần bí đó khắp lễ đường, nàng biết về công lực nàng không thể nào so sánh với người đó. Người đó chỉ nhìn thân pháp nàng có một lần thì người kia đã có thể tu bổ cho nó thật hoàn mỹ. Điều đó chứng tỏ người đó cao thâm không lường được, nhưng đó là người nào?

Người có công lực như vậy thường là bảy, tám mươi tuổi, dĩ nhiên không thể nhìn thấy tại đại học Thanh Hoa. Hơn nữa thanh âm người đó còn rất trẻ, hắn làm sao đưa được thanh âm đến tai mình giữa hàng vạn người?

Điều khó khăn này làm nàng suy nghĩ không thôi.

-------------


(xin xem tiếp Chương 9)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, nguyenthuy, tadamina, chonhoadong, mavuong, dailuc, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #39 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:30:28 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG  9

Ngày hôm sau, Lưu Vũ Phi nghĩ hôm nay là ngày Chủ Nhật, mình lại rảnh rỗi, hắn nhớ đến chuyện quần áo Tô Thiến mặc mỗi ngày đều do người khác đem quần áo cũ cho nàng, trong lòng không khỏi có chút đau nhói.

 Vì vậy hắn định hôm nay có thời gian sẽ đưa Tô Thiến đi mua quần áo. Hắn gọi điện thoại nói chuyện với nàng vài phút sau đó định đi tìm nàng, Tô Thiến thì đang chuẩn bị buổi học, buổi chiều nàng còn phải đi dạy thêm, nhận được điện thoại của Lưu Vũ Phi thì cũng đi xuống lầu chờ hắn.

Chỉ chốc lát Lưu Vũ Phi đã xuất hiện ngay trước mặt nàng, Tô Thiến nhìn thấy hắn đến liền mở miệng hỏi:

“ Vũ Phi, hôm nay anh tìm tôi có chuyện gì không, chiều nay tôi còn phải đi dạy thêm, công việc này cũng mới nhờ người ta giới thiệu dùm, hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm nên cũng không thể đến trễ đâu.”

Lưu Vũ Phi nói:

“ Nga, cô tìm chỗ dạy thêm sao mấy ngày rồi không nói, bất quá cũng không có việc gì, chiều nay cô mới đi thôi mà phải không, buổi sáng chắc cô cũng có thời gian rảnh, hôm nay tôi định đưa cô đi mua vài món quần áo, tôi xem quần áo của cô đều cũ hết cả rồi.”

Tô Thiến nghe Lưu Vũ Phi nói xong cũng không hề lộ ra vẻ cao hứng mà vẻ mặt lại sâu kín hơn, nói:

“ Vũ Phi, tôi biết anh rất tốt, tôi cũng rất cảm ơn sự chiếu cố mấy ngày hôm nay của anh, sau này tôi không cần anh thương hại tôi nữa, anh xem bây giờ tôi đã có việc dạy thêm, vậy thì tiền chi tiêu sau này cũng sẽ đỡ hơn, tôi nghĩ sau này anh không cần dùng cách này chiếu cố cho tôi nữa, hơn nữa quần áo của tôi vẫn còn mặc được mà, không cần phải mua…”

Nói xong Tô Thiến có vẻ ủy khuất, hai mắt cũng đã đỏ lên.

Tô Thiến cũng không hiểu tại sao nàng không muốn nhìn thấy sự thương hại đồng tình của Lưu Vũ Phi, nàng không muốn hắn có cảm giác này với mình.

Lưu Vũ Phi nghe nàng nói như vậy biết nàng hiểu lầm ý tứ của mình, nhìn vẻ ủy khuất thương tâm của Tô Thiến, hắn lập tức cảm thấy đau nhói khi cảm giác được sự đau khổ của nàng, dù cho là lúc xưa chia tay với Hạ Vũ Khiết hắn cũng chưa từng cảm thấy đau đớn như vậy.

Vì vậy hắn lấy tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng, ôn nhu nói:

“ Tô Thiến ! Em nhìn vào mắt anh xem trong đó có sự thương hại nào không? Trước kia anh không hề thương hại em, cho tới bây giờ cũng không hề có cảm giác đó với em, em có biết không, anh chỉ là muốn tốt cho em, lần đầu tiên gặp em em đã cho anh một loại cảm giác rất kỳ lạ, làm anh không tự chủ được muốn gần gũi em, muốn bảo vệ em, yêu thương em.

Nhất là sau khi biết chuyện của em thì anh càng thích em hơn. Chuyện xưa của em làm anh càng thương em, sự kiên cường tự tin của em làm anh càng thích em, anh chưa từng có ý nghĩ thương hại em bao giờ.

Đối với anh mà nói em là cô gái tốt nhất, không ai có thể so sánh được với em cả, hôm nay anh công khai biểu lộ tình cảm của mình với em, em có nguyện ý làm bạn gái của anh không?

Lưu Vũ Phi anh thề từ nay về sau sẽ không để cho em chịu một chút khổ sở nào, không phải chịu chút ủy khuất nào đâu.”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #40 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:33:59 am »

(tiếp theo)

Nghe Lưu Vũ Phi ôn nhu biểu lộ thâm tình, Tô Thiến cảm thấy mình hạnh phúc tận đáy lòng, trước kia nàng luôn sống trong phập phồng lo lắng, bây giờ chợt phát hiện thế giới này đẹp đến thế nào. Bất kể trước kia nàng kiên cường thế nào nhưng nàng cũng vẫn là một người con gái, vẫn mong chờ được yêu thương chăm sóc.

Tô Thiến vùi đầu vào trong lòng Lưu Vũ Phi, ôm chặt lấy hắn trong lòng cứ lo sợ giây phút tuyệt vời này sẽ đột ngột biến mất.

Nàng thấp giọng vừa khóc vừa nói:

“ Vũ Phi, anh biết không, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh khi anh nói anh muốn ăn Tửu Tào cùng em, trong lòng em đã nghĩ tới anh, khi đó em nghĩ anh không giống như những bạn học khác chê bai em mà còn theo em ăn món ăn đó. Từ ngày đó em đã biết anh không giống như người khác.

 Sau đó mỗi ngày anh đều mua cơm cho em ăn, em cũng không muốn anh làm như vậy, em sợ anh thương hại em nhưng nếu em không tới thì lại không được nhìn thấy anh, khi em ở chung với anh thì em ngày càng thích anh.

 Em sợ anh thương hại em nên mỗi ngày mới mua cơm cho em ăn, em nghĩ sẽ rời xa anh một chút nhưng lại không chịu nổi nếu không nhìn thấy anh.

Em biết em không xứng với anh, em chưa bao giờ nghĩ sẽ được ở mãi bên cạnh anh, em chỉ nghĩ bây giờ anh chưa có bạn gái thì em sẽ ở bên anh làm bạn anh, đến lúc nào anh tìm được bạn gái thì em sẽ lặng lẽ rời đi và chúc phúc cho anh.”

Lưu Vũ Phi không nghĩ tới Tô Thiến đối với hắn lại có tình cảm sâu nặng tới như vậy, nghe nàng nói càng nhiều thì hắn càng cảm thấy đau lòng nên vội vàng cắt đứt lời nói của nàng:

“ Xin lỗi, xin lỗi. Anh không biết là vì tại anh lại làm cho em khốn khổ và bất an, cũng không biết em đã thích anh từ lâu. Anh chỉ là sợ em không thích anh nên anh không dám biểu lộ với em, em tha thứ cho anh nhé? Sau này anh sẽ không như vậy nữa, có bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ nói trước cho em nghe.”

Tô Thiến khóc một hồi lại vừa thổ lộ xong tâm sự chất kín bấy lâu, tâm tình cũng đã tốt hơn nhiều, bây giờ nàng chỉ cảm thấy rất hạnh phúc nên mở miệng nói với Lưu Vũ Phi:

“ Vũ Phi, anh nói đi, em có gì đáng để cho anh thích, dung mạo bình thường mà gia cảnh lại không tốt, hơn nữa em biết anh không phải là người bình thường..”

Lưu Vũ Phi nghe xong cười nói:

“ Nga, em từ nơi nào nhìn ra anh không bình thường vậy, có phải anh có bốn tay hay bốn mắt hay không. Về phần em có chỗ nào làm cho anh thích, anh nói cho em nghe điều này không có quan hệ gì tới chuyện tình cảm cả, một người có thế nào cũng không đại biểu cho tất cả về họ, gia cảnh không tốt cũng không có gì quan trọng, anh thích em vì em thuần chân, thiện lương và tự tin.”

Tô Thiến nghe Lưu Vũ Phi nói như vậy thì liền sẵng giọng: “ Vũ Phi, em muốn nói người khác xem anh thế nào em không biết nhưng kể từ lần đầu tiên nhìn thấy anh là em đã cảm giác anh không phải là người bình thường, trước tiên không nói đến cỗ khí chất đặc thù trên người anh, anh có thể tự mình không biết là mỗi khi anh cùng người khác nói chuyện phiếm thì từ anh sẽ tự động toát ra một vẻ mặt không sợ bất cứ chuyện gì trên thiên hạ, nếu một người không cẩn thận quan sát lời nói của anh, hắn nhất định sẽ bị vẻ bình phàm bên ngoài của anh che mắt mà thôi.”

Lưu Vũ Phi nghe xong chỉ cười cười, hắn biết dạng người như hắn nếu muốn được giống như người bình thường thì tuyệt đối là không có khả năng, bất kể hắn cố gắng thu liễm hơi thở chính mình như thế nào, nhưng khí chất đặc hữu của thần nhân tuyệt đối không thể nào che giấu được hoàn toàn, chỉ cần người khác để ý một chút nhất định sẽ nhìn thấy chỗ khác nhau giữa hắn và mọi người.

Lưu Vũ Phi nói với Tô Thiến:

“ Thiến nhi, anh có một việc hiện giờ còn chưa nói với em, đợi thêm một thời gian nữa anh sẽ nói cho em nghe hết. Còn nữa, bây giờ em là bạn gái của anh, sau này anh sẽ lo cho em tất cả, em không được xem thường mình nữa nghe, bằng không anh sẽ tức giận đó.”

Tô Thiến nghe xong trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào nhưng ngoài miệng vẫn nói:

 “ Vũ Phi, anh cũng đừng quên em là người miền núi đến đây, em không phải là trẻ con, từ nhỏ em đã phải chăm sóc cho em trai và em gái, so với người khác em cũng mạnh mẽ hơn họ, anh không cần phải lo lắng cho em.”



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #41 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:40:05 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi thấy nàng nói vậy bèn đổi sang chuyện khác:

“ Thiến nhi, chiều nay không phải em còn phải đi dạy nữa sao? Chúng ta cứ đứng ngây ra ở đây thì làm sao đi mua quần áo chứ?”


Tô Thiến nhìn thời gian thì biết nếu còn đứng nói chuyện thì đúng là không kịp mua quần áo, tuy nói có tiền để mua quần áo cũng làm nàng thấy tiếc tiền, nhưng nàng nhìn thấy những bạn học nữ mặc nhiều loại quần áo đẹp, nàng lại không có tiền để mua, nhưng có cô gái nào lại không thích quần áo đẹp kia chứ?

Hôm nay Lưu Vũ Phi dẫn nàng đi mua quần áo dĩ nhiên nàng liền cảm thấy hưng phấn nên không hề phản đối mà lập tức lôi kéo Lưu Vũ Phi đi ngay.

Trước kia Tô Thiến chưa từng được đi đến tiệm bán quần áo, bây giờ nàng cảm thấy bộ đồ nào cũng rất đẹp. Nàng vừa sợ tốn tiền vừa không nỡ bỏ qua quần áo đẹp, Lưu Vũ Phi nhìn thấy bộ dáng vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ của nàng, kết quả đi suốt cả giờ mà vẫn chưa một bộ nào.

Lưu Vũ Phi thấy thế cũng không được vì vậy hắn tự mình giúp nàng mua, tổng cộng hắn mua ba bộ quần áo, mấy bộ này làm nàng tiếc tiền suốt cả buổi, thầm nói nhiều tiền như vậy nếu ở quê đã đủ cho bảy, tám đứa trẻ đi học rồi.

Lưu Vũ Phi thấy nàng kiên trì như vậy thì nhắc nàng buổi chiều còn phải đi dạy học nữa. Khi đi trên đường Lưu Vũ Phi bảo nàng đừng đi dạy nữa nhưng nàng không đồng ý, nàng nói rằng đã nhận lời người khác nếu không làm sẽ bị người ta xem thường.

 Lưu Vũ Phi cũng không có biện pháp, nhưng vì nàng nói có lý nên hắn cũng không phản đối.

Lưu Vũ Phi và Tô Thiến trở về đến ký túc xá, Tô Thiến chợt thấp giọng nói:

“ Vũ Phi, ngày hôm nay là ngày vui vẻ và hạnh phúc nhất suốt từ nhỏ tới lớn của em, khi em còn nhỏ mỗi khi nhìn thấy bạn bè Tết đến đều được mặc quần áo mới, còn được anh chị chăm sóc, em đều rất hâm mộ họ.

Hôm nay cũng là lần đầu tiên có người tặng em quần áo mới, lại chính là bạn trai của em, trước kia trong giấc mộng em thường mơ rằng sẽ có được một người bạn trai đối xử tốt với em còn tặng quần áo mới cho em, anh !

Sau này anh chẳng những là người yêu mà còn là đại ca của em, đại ca có thể chìu chuộng em lại còn có thể yêu em, cho nên em thích gọi anh là đại ca…”

Lưu Vũ Phi nghe xong cảm động không nói nhẹ nhàng ôm nàng, nói:

 “ Thiến nhi, em yên tâm đi, nhất định sẽ có một ngày anh sẽ làm cho em đạt được những gì trong giấc mộng. Được rồi, em hãy vào nhà mặc thử quần áo mới rồi đi đến nhà học trò của mình đi, có việc gì thì gọi điện thoại cho anh !”


 Nói xong Lưu Vũ Phi đưa số điện thoại trong nhà cho Tô Thiến.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #42 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:44:33 am »

(tiếp theo)

Sau khi tạm biệt nàng, hắn quay trở về nhà.

 Hắn ngồi nhập định một chút vì hắn cảm giác được hôm nay tâm cảnh của hắn tăng lên rất nhiều.

 Hắn bây giờ cũng không rõ ràng vì sao tâm cảnh của mình lại tăng lên nhiều như vậy. Kỳ thật hắn cũng không biết lúc đầu Hạ Vũ Khiết đã làm hắn bị thương tổn sâu đậm, mặc dù hắn nói là đã buông tay, nhưng tận trong lòng hắn có thật sự buông ra hay không?

Không có ! Điểm ấy có thể thấy được rõ ràng là hắn không thích quan hệ với những cô gái quá xinh đẹp, nhưng nếu hắn không chính thức buông tay thì tâm cảnh hắn không thể nào tăng lên được.

Hôm nay hắn quyết định đón nhận Tô Thiến chứng tỏ hắn đã thật sự buông bỏ được chuyện khúc mắc trong tình cảm với Hạ Vũ Khiết, cho nên tâm cảnh hắn mới tăng lên.

Nhắc về Triệu Nhược Băng, sau khi nàng đánh bại người Nhật Bổn kia thì đang cố gắng tìm kiếm người thần bí đã trợ giúp nàng, nàng nghĩ với công lực của hắn mà có thể giúp được nàng đến như vậy thì chắc chắn khí tức của hắn cũng sẽ rất mạnh mẽ cường đại.

Nhưng vì Lưu Vũ Phi đã sớm thu liễm đi khí tức của mình nên nàng tìm kiếm nửa buổi vẫn không tìm thấy người thần bí kia nên đã thất vọng rời đi.

Một tuần sau, Triệu Nhược Băng đi đến phòng ăn vào giờ ăn cơm, là nơi nàng chưa bao giờ đến. Mặc dù nàng tìm không được người thần bí nhưng nàng vẫn chưa chịu cam tâm, nàng vẫn cho rằng người đó vẫn đang học cùng trường với mình, nàng nghĩ nếu muốn tìm người thì tốt nhất nên đến phòng ăn của trường học, theo nàng nghĩ một người lợi hại cỡ nào thì cũng cần phải ăn cơm chứ !

 Chỉ cần ngươi có đến ăn cơm thì ta sẽ có cơ hội tìm được ngươi !

Triệu Nhược Băng vốn không biết một chuyện, nếu Lưu Vũ Phi không phải đưa Tô Thiến đi ăn cơm thì cho dù nàng có ở đó đợi một năm cũng không có tác dụng.

 Khi Lưu Vũ Phi đi đến phòng ăn thì phát hiện không khí trong phòng có chút khác lạ, những ai đã ăn xong vẫn còn chưa chịu đi ra, hình như vẫn đang ngồi chờ cái gì đó nên làm cho rất nhiều người tới sau vẫn chưa tìm được bàn trống, Lưu Vũ Phi phát hiện có một bàn chỉ có một người ngồi mà những người khác cũng không ai dám đến ngồi cùng nàng.

 Bởi vì không thấy rõ mặt người kia nên Lưu Vũ Phi cũng không biết đó là ai, Lưu Vũ Phi cảm thấy có chút kỳ quái, lần trước không ai ngồi cùng Tô Thiến cũng vì thức ăn của nàng, còn lần này lại là vì sao?

Bất quá hắn cũng không thèm để ý bỏ đi mua cơm rồi bưng tới đó, khi đã ngồi xuống thì hắn mới biết vì sao không ai dám ngồi cùng bàn với cô gái này, bởi vì đó chính là Triệu Nhược Băng, hắn thầm nghĩ:

“ Trách không được đã cơm nước xong mà cũng không chịu bỏ đi nguyên lai chỉ vì nhìn mỹ nữ.”

Lưu Vũ Phi cũng có chút đau đầu, nếu để Triệu Nhược Băng phát hiện, hắn chính là người trợ giúp nàng đánh bại người Nhật Bổn kia thì thật là phiền đến chết.

Hắn không phải sợ Triệu Nhược Băng tìm đến hắn, hắn nghĩ người như nàng đã vì duy trì danh tiếng của võ thuật Trung Hoa đã một mình khiêu chiến ba xã đoàn cùng với đại biểu các nền võ thuật nước ngoài, người như nàng có giúp nàng tăng thêm chút công lực thì cũng tốt.

 Hắn sợ là nếu Triệu Nhược Băng tìm đến hắn, mặc dù không phải để nói chuyện tình cảm nhưng những người khác thì sẽ nghĩ như vậy, lúc đó còn không phải bị những nam sinh có sức lực dư thừa tìm đến làm phiền hay sao.

Triệu Nhược Băng ngồi ở nơi này đang quan sát từng sinh viên đi vào, nhưng nàng cảm thấy thất vọng. Mỗi một người tiến đến không ai có khí tức hơn được nàng, tất cả đều là người bình thường.

Rồi nàng lại phát hiện có một người ngồi xuống bàn của mình, điều này làm cho nàng cảm thấy kỳ quái.

Tại Thanh Hoa trừ ra những bạn học nữ của nàng, còn không có ai dám ngồi cùng bàn với nàng chứ đừng nói chi lại là một nam sinh nữa.

Điều này làm cho nàng tò mò thầm đánh giá Lưu Vũ Phi một chút, sau khi hắn đến gần rồi ngồi xuống lại không có phản ứng gì khác ngoài một vẻ mặt như đang hối hận khó xử, nàng nghĩ thầm người này trước khi ngồi xuống còn chưa nhìn thấy nàng là ai chăng?

 Sau khi ngồi xuống mới phát hiện nàng là ai nên mới hối hận sao?

 Phải biết rằng không biết có bao nhiêu người muốn được ngồi gần nàng mà nàng còn không cho phép, hôm nay vì ngươi đã lỡ ngồi nên đành để ngươi ngồi mà thôi.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #43 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:49:49 am »

(tiếp theo)

Không sai, bây giờ hắn quả thật đã hối hận vì đã ngồi xuống.

Hắn biết Triệu Nhược Băng là thần tượng của sinh viên trong trường, hắn cũng không muốn làm cho mọi người hiểu lầm là hắn ngồi ở chỗ này là vì hắn muốn đeo đuổi Triệu Nhược Băng. Bất quá khi hắn vừa định đứng lên thì Tô Thiến lại tìm tới, nàng nhìn thấy hắn đang ngồi với Triệu Nhược Băng thì chợt khựng lại một chút nhưng rồi ánh mắt chợt hưng phấn bởi vì Triệu Nhược Băng là thần tượng của nàng, nàng cũng không hiểu lầm hắn và Triệu Nhược Băng có quan hệ gì, bởi vì chỉ cần nhìn ánh mắt họ đã biết, Lưu Vũ Phi có bộ dáng như đang muốn rời đi, mà vẻ mặt Triệu Nhược Băng không có vẻ gì là đang chào đón.

 Bất quá Tô Thiến cũng mặc kệ tất cả bước nhanh lên gọi:

“ Anh ! Sao anh lại ngồi cùng với Triệu học tả ( người chị bạn lớp trên, sư tỷ) cùng ngồi chung vậy?”

Tiếp theo nàng quay hướng Triệu Nhược Băng nói:

 “ Chào Triệu học tả ! Cô chính là thần tượng của tôi, hôm cô đánh cho tên Nhật Bổn kia hộc máu, thật là làm cho lòng người sảng khoái, võ công của cô thật là lợi hại !”

Triệu Nhược Băng tuy không thích Lưu Vũ Phi ngồi đó nhưng nàng lại không thể từ chối Tô Thiến, nàng khách khí nói:

“ Không có gì, chỉ là vận khí tốt mà thôi, nếu không phải người kia quá cuồng vọng tôi cũng sẽ không xuống tay đả thương hắn, về phần võ công của tôi cũng không có gì lợi hại, rất nhiều người còn lợi hại hơn nhiều chỉ là vì chúng ta không biết mà thôi.”

Tô Thiến nói:

“ Không đâu, võ công của học tả thật sự rất lợi hại, tôi cũng muốn báo danh tham gia Võ Thuật xã không biết sau này học tả có thời gian không, nếu có nhất định phải truyền dạy cho tôi nhé !”

Triệu Nhược Băng nói:

“ Ân, nếu có thời gian tôi cũng sẽ đến Võ Thuật xã luyện tập, có cơ hội nhất định sẽ dạy cô !”

Lưu Vũ Phi nhìn Triệu Nhược Băng mặc dù gương mặt nàng rất đẹp, nhưng cũng đỡ hơn những cô tiểu thư xinh đẹp mà hay khinh thường người khác rất nhiều.

Nhưng Tô Thiến cũng không để yên cho Lưu Vũ Phi, nhìn hắn nói:

 “ Anh, ngày mai chúng ta cũng đi báo danh đi nhé, chúng ta sẽ cùng luyện võ chung..”

Lưu Vũ Phi nghĩ thầm: “ Dù nàng muốn đi Võ Thuật xã mình cũng không đáp ứng, bây giờ còn muốn mình đi chung, vậy thì không bao giờ.”

Hắn liền trả lời thật nhanh:

“ Thiến nhi, Võ Thuật xã anh sẽ không tham gia đâu, mấy cái đó đối với anh cũng vô dụng, nếu em có hứng thú thì cứ đi chơi cho biết.”

Tô Thiến nghe xong thì cũng không thấy có gì, nàng nghĩ nếu hắn đã không thích thì cũng không nên miễn cưỡng hắn.

Nhưng Triệu Nhược Băng đối với chuyện hắn không thích học võ thì khó chịu, lạnh lùng nói:

 “ Tôi xem anh cái gì cũng không biết, chắc là ngoại trừ chỉ biết moi móc tiền của gia đình thì có thể làm được gì, còn thua kém cả một cô gái nữa !”

Lưu Vũ Phi biết nàng đang muốn nói hắn đang sỉ nhục võ thuật, hắn không đặt ở trong lòng nên cũng không trả lời.

Hắn cho rằng có một số việc không cần nói thì cũng không nên nói mất công chỉ tự chuốc phiền toái vào thân.

-----------------


(xem  tiếp Chương 10)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #44 vào lúc: Tháng Tư 27, 2010, 07:54:36 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG  10

Hắn cũng không quan tâm đến câu nói của Triệu Nhược Băng, chỉ trực tiếp nói với Tô Thiến:

“ Thiến nhi mau ăn cơm đi, ăn xong chúng ta còn phải đi học nữa.”

Triệu Nhược Băng nghe xong không khỏi có chút tức giận, nhưng nàng cũng không có cách nào vì Lưu Vũ Phi đã tỏ rõ ý tứ không muốn nói nhiều lời với nàng, nàng cũng chỉ có thể âm thầm tức giận, thầm nghĩ:

“ Mình có bao giờ chịu đựng sự tức giận thế này đâu chứ.”

Triệu Nhược Băng không biết rằng người nàng đang muốn tìm đang ở trước mặt mà còn đang bị nàng thầm mắng, khi nàng còn đang ôm một bụng tức giận định đứng dậy rời đi thì có mấy người đi lại chỗ bàn họ đang ngồi nói với Lưu Vũ Phi và Tô Thiến:

 “ Hai vị bạn học có thể nhường lại chỗ ngồi này hay không, hội trưởng của chúng ta muốn mời Triệu đồng học ăn cơm.”

Triệu Nhược Băng vừa nhìn thấy mấy người này thì biết ngay thân phận của họ, một người là chủ tịch của hội sinh viên gọi là Vu Lượng, hai người kia là người hầu của hắn gọi là Lâm Lạc và Quan Chí Cường.

Vu Lượng ỷ vào cha mình là phó thư ký thành phố Bắc Kinh, hơn nữa hình dáng cũng tuấn tú, hơn nữa thỉnh thoảng lại giúp đỡ cho một ít người nghèo khó ra chút ân huệ cho nên danh tiếng cũng không tệ lắm.

Tuy hắn là một người điển trai nhưng lại không muốn trong trường học cho rằng hắn là một công tử hoa tâm, cho nên cô gái nào đến với hắn đều phải nghe theo lời yêu cầu của hắn không được công khai mà chỉ lén lút bí mật mà thôi. Mà mấy cô gái này đều khờ khạo nghe theo lời của hắn, mặc dù đã có mấy cô gái mang thai với hắn, nhưng mấy cô gái này đều đã biết rõ gia thế của hắn nên đều không có lên tiếng tố cáo, cho nên trong trường học không ai biết hắn là một tên công tử không chịu trách nhiệm.

Vu Lượng làm như vậy với mục đích lớn nhất là muốn gây ấn tượng tốt với Triệu Nhược Băng, muốn nàng nghĩ rằng hắn rất si tình với nàng. Hắn đã theo đuổi nàng suốt hai năm, từ khi nàng nhập học đã làm cho người kinh động, hắn đã thề nhất định phải theo đuổi cho được nàng. Cho nên chỉ cần hắn nghe được tin tức nàng xuất hiện ở đâu thì hắn nhất định sẽ đi tìm nàng.

Cách đây không lâu hắn nghe được Lâm Lạc báo lại nàng đang ngồi một mình trong phòng ăn, Vu Lượng lập tức chạy tới, hắn chưa từng có cơ hội được mời nàng ăn cơm lần nào mà ! Bình thường hắn đã mời nàng vô số lần, nhưng vì nàng đối với hắn cũng không có hảo cảm gì nên lần nào cũng cự tuyệt hắn. Triệu Nhược Băng biết rõ tâm tư hắn, vốn nàng định đi nhưng nàng cũng muốn biết Lưu Vũ Phi có vì hắn là chủ tịch hội sinh viên mà nhường chỗ ngồi cho hắn hay không rồi chê cười hắn.

Lâm Lạc tiến đến nhìn Lưu Vũ Phi và Tô Thiến đang cùng ngồi, rồi lại nhìn lại quần áo của cả hai cũng không có gì đặc biệt, thầm nghĩ hai người này cũng không có quan hệ gì với Triệu Nhược Băng nếu không bọn họ cũng không tự ăn cơm mà để Triệu Nhược Băng ngồi nhìn.

Nếu ở lúc bình thường Lưu Vũ Phi cũng sẽ nhường chỗ, thành toàn cho người, hắn vừa nhìn đã biết vị chủ tịch hội học sinh này đang theo đuổi Triệu Nhược Băng.

Nhưng hôm nay người trong phòng ăn rất nhiều, hơn nữa hắn và Tô Thiến chỉ mới ăn được một nửa phần cơm cho nên dù muốn nhường cũng không có cách nào khác. Hắn không thể làm gì khác hơn là nhìn ba người nói:

“ Thật là ngại quá, vị bạn học này các người xem xung quanh đã đầy người ngồi, chúng tôi muốn chọn bàn khác cũng không được nên thật là ngại quá, mọi người có thể cùng ngồi chung với nhau đi.”



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
tadamina, mavuong, chonhoadong, dailuc, nguyenthuy, anhlam, SCC, byphuong, vanti67
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
Trang: 1 2 [3] 4 5 ... 10   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.365 seconds với 24 câu truy vấn.