Tháng Tư 25, 2018, 01:15:48 pm -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 [2] 3 4 ... 10   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: ĐÔ THỊ THẦN NHÂN -- 都 巿 神 人--Truyện dài  (Đọc 16204 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 03:28:28 am »

(tiếp theo và hết Chương  3)

Hắn đi ra khỏi công ty Phú Dương, tới một nơi vắng vẻ đã tự biến hình thành một người khoảng ba mươi tuổi, hắn đi thẳng vào bệnh viện nhân dân lớn nhất Thượng Hải.

Lưu Vũ Phi biết nếu nước thuốc này nếu có thể trị bệnh hữu hiệu dám chắc những bệnh nhân khi được hỏi sẽ kể lại hình dáng của hắn.

Vì không muốn tự mình tìm lấy phiền toái hắn mới thay đổi hình dáng của mình.

Hắn đi tới đại sảnh bệnh viện, đầu tiên hắn đi tới khoa máu cấp cho bệnh nhân bị bệnh máu trắng uống trước, hắn biết người bị bệnh máu trắng nếu không hóa trị thì phải thay tủy, hắn biết nếu hóa trị chẳng những phí tổn rất cao, hiệu quả cũng không tốt lắm hơn nữa còn làm bệnh nhân rất đau đớn.

Thường thì người ta không thể làm gì với loại bệnh này bởi vì không có tiền chỉ có thể ở nhà chờ chết.

Lưu Vũ Phi ở trong phòng bệnh nhìn thấy một bệnh nhân chừng ba mươi lăm tuổi, sắc mặt vàng vọt, hai mắt vô thần, không có một chút sinh khí.

 Hắn đi vào phòng cầm hồ sơ bệnh nhân lên xem xét: Lý Hưởng, ba mươi hai tuổi, năm ngoái kiểm tra bị bệnh ung thư máu, bây giờ đã bước vào giai đoạn cuối, nếu còn không thay tủy thì sẽ không thể cứu sống.

Lưu Vũ Phi quyết định để cho hắn uống nước thuốc trước.

Lý Hưởng nhìn thấy một người trẻ tuổi đi vào phòng bệnh của mình, không nói lời nào chỉ nhìn hồ sơ, cứ nghĩ hắn là bác sĩ nên không hề để ý, Lý Hưởng tự hiểu rõ mình bị bệnh gì, đêm nay cũng chỉ còn là ngày cuối, hắn không sợ chết chỉ lo lắng cho đứa con nhỏ và vợ ở nhà sẽ khổ.

Lưu Vũ Phi xem xong hồ sơ thì nói:

“ Lý tiên sinh, tôi đã xem bệnh án của ông, bây giờ đã là thời kỳ cuối, mà tôi có một loại thuốc không chừng có hữu hiệu đối với bệnh của ông.

Được rồi, tôi tự giới thiệu, tôi đến từ một gia tộc thần bí, gia tộc chúng tôi luôn hành y tế thế, gần đây gia tộc chúng tôi đã luyện chế ra được một loại nước thuốc có thể trị được bệnh nan y, tôi muốn ông là người thử thuốc đầu tiên.

Tôi cam đoan thuốc của tôi không có tác dụng phụ, cho dù có thể đối với bệnh của ông không có hữu hiệu cho lắm nhưng cũng sẽ không có hại.”

Nói xong hắn muốn Lý Hưởng tin tưởng nên tự mình uống một ngụm thuốc trước mặt Lý Hưởng. Lúc bắt đầu Lý Hưởng còn có điểm không tin nhưng khi nhìn thấy Lưu Vũ Phi tự mình uống thuốc ngay trước mặt hắn, hắn nghĩ thầm, dù sao bệnh của mình cũng đã đi vào giai đoạn cuối, dù không có hiệu quả gì cũng không có gì tổn thất, liền mở miệng nói:

“ Được, tôi đồng ý làm người đầu tiên thử thuốc cho ông.”

Lưu Vũ Phi sợ nước thuốc của mình không đủ dược lực nên rót đầy một chén lớn đưa cho Lý Hưởng.

------------

(xin xem  tiếp  Chương  4)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC, vanti67, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 03:33:24 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 4


Sau khi Lý Hưởng uống vào liền cảm giác trong người toát ra một cỗ nhiệt khí toàn thân ấm áp rất thoải mái, trong khoảng thời gian này vì gia tăng hóa liệu khiến cho Lý Hưởng vẫn ngủ không yên, hôm nay uống nước thuốc của Lưu Vũ Phi vào làm cho phản ứng phụ của hóa liệu đã biến mất.

Chẳng những toàn thân thấy thoải mái buồn ngủ hơn nữa nguyên lai cả người tràn đầy sinh lực, cảm giác vô lực hình như không còn thấy nữa.

Lưu Vũ Phi hỏi cảm thụ của Lý Hưởng bây giờ ra sao, hắn trả lời:

“ Rất thoải mái, tôi ngã bệnh đã hơn một năm, đây là lần đầu tiên cảm thấy thoải mái, thuốc này thật sự là quá thần kỳ, mấy ngày nay tôi không thể ngủ và ăn được, nhưng sau khi uống thuốc này vào thì lại thấy buồn ngủ…”

Lưu Vũ Phi nghe xong cũng không biết thuốc này có hiệu quả hay không, bất quá Lý Hưởng nói uống vào rồi thấy rất thoải mái vậy có thể biết là đã hữu hiệu.

 Lưu Vũ Phi thấy Lý Hưởng đang muốn ngủ nên cũng không quấy rầy hắn nữa.

Lưu Vũ Phi dặn hắn khi nào ngủ dậy thì đi làm kiểm tra ngày mai hắn lại tới để xem báo cáo, còn yêu cầu Lý Hưởng giữ bí mật chuyện hôm nay.

Tiếp theo Lưu Vũ Phi ở trong các phòng bệnh đều cho những người có bệnh nan y uống thuốc, nhưng sau Lý Hưởng thì hắn đã điều chỉnh lại lượng thuốc không nhiều như lúc đầu, tìm người thử thuốc xong thì thuốc của hắn cũng đã dùng hết.

Những người bệnh sau hắn đều cấp thuốc ít hơn nhưng hiệu quả cũng không khác bao nhiêu, đến lúc này hắn đã biết một viên thuốc hòa tan ra cũng có thể cứu được rất nhiều người. Chỉ cần qua vài ngày trở lại bệnh viện kiểm tra bản báo cáo thì sẽ biết nước thuốc có hiệu quả hay không.

Khi Lưu Vũ Phi từ bệnh viện đi ra thì trời đã tối. Hắn cũng không có ý tìm một khách sạn mà định tìm một công viên luyện công một chút, nếu ở khách sạn thì hắn không quen, hơn nữa với tu vi hiện tại của hắn thì cũng không cần ngủ.

Hắn đang ngồi luyện công thì cảm thấy tại phương hướng phía Đông Bắc có tiếng đánh nhau, thầm nghĩ, đã trễ thế này mà ai còn đánh nhau, chẳng lẽ là đám xã hội đen sao?

Chẳng lẽ xã hội đen bây giờ lại kiêu ngạo đến như thế ?

Nhưng từ hướng đánh nhau tán vọng lại phản ứng năng lượng rõ ràng không phải là người bình thường có khả năng xuất ra, mà nếu là người tu chân cũng sẽ không bao giờ ở ngay phụ cận thành thị mà tranh đấu, hơn nữa năng lượng do người tu chân phát ra còn lớn hơn nguồn năng lượng này rất nhiều, vậy thì xét ra chỉ có người luyện võ mà thôi.

Lưu Vũ Phi từ khi tu thành Bất Diệt Thần Thể thì chưa từng cùng người khác giao đấu qua nên không khỏi có chút tiếc nuối, vì vậy hắn đứng dậy hướng theo chỗ đánh nhau thuấn di qua tới.

Khi đi đến hiện trường đang đánh nhau hắn đã thấy trên mặt đất có thương vong, hắn nhìn hai người đang nằm trên đất phát hiện họ chỉ còn hơi thở yếu ớt. Nếu hắn không ra tay cứu giúp hai người kia sẽ chết chắc, hắn nhìn khuôn mặt hai người nọ thầm nghĩ cũng không phải dạng người âm hiểm ngoan độc, nên quyết định sẽ cứu bọn họ.

Hai tay hắn nhẹ nhàng vung lên đem một tia thần nguyên lực truyền vào trong cơ thể bọn họ giúp họ vận hành qua một vòng cho đến khi họ có thể tự mình vận công thì mới buông tay. Hắn cũng không biết chỉ có một chút thần nguyên lực này đã giúp cho hai người này từ một người luyện võ bình thường đã biến thành người có tiên thiên cấp bậc là giấc mộng của người luyện võ.

Hắn làm xong lại ẩn một bên xem hai bên đang đánh nhau. Từ khi hắn đến hiện trường rồi cứu hai người kia cũng chỉ vô thanh vô tức, những người đang đánh nhau cũng không hề biết có thêm người đã tới.

Lưu Vũ Phi nhìn những người đang đánh nhau, bốn người đang mặc trang phục y hệt nhẫn giả ( tiếng Nhật  gọi là ninza) đang vây công một cô gái cực kỳ xinh đẹp, Lưu Vũ Phi cũng chưa từng gặp qua cô gái nào đẹp đến như thế, hắn nghĩ thầm có thể hai cô gái đang nằm trên mặt đất chắc là cùng nhóm với cô gái này.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 03:37:27 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi nhìn thấy bốn hắc y nhân đều xuất đao rất tàn nhẫn, thế đao âm lãnh toàn tấn công vào những chỗ yếu hại trên người cô gái, nếu nàng bị đánh trúng dù không chết cũng sẽ tàn phế.

Hắn nhìn ra công lực của cô gái không cao nhưng thân pháp quả thật không tệ nhưng cũng chỉ là đối với những người luyện võ bình thường mà thôi. Nếu nói về công lực thì cô gái này không là đối thủ của một trong bốn người đó, hôm nay nàng dựa vào thân pháp có thể tạm thời giữ được an toàn trong vòng vây của bốn người phải nói là vô cùng hiếm thấy rồi.

Mặc dù nàng không thể dựa vào thân pháp triển khai phản công, nhưng trong khoảng thời gian ngắn bốn hắc y nhân cũng không cách bắt được nàng.

Bốn hắc y nhân nhìn thấy vây công cũng vô hiệu bèn tự dừng tay, bốn người chia nhau đứng ở vị trí không cho cô gái một cơ hội chạy thoát.

Lưu Vũ Phi liền hiểu ngay bốn người sẽ hợp lực cùng xuất thủ một lúc, hắn cũng đã chuẩn bị tùy lúc ra tay giúp đỡ, tuy nói tốc độ của bốn người này trong mắt người khác thì nhanh như tia chớp nhưng với hắn thì chẳng khác gì động tác của trẻ con, chỉ cần hắn muốn cứu thì cho dù tốc độ của họ có nhanh hơn mười lần cũng không hề tránh thoát được hắn.

Lại nói bốn người này lại có một cỗ khí chất làm cho hắn rất chán ghét, trong bản năng rất muốn tiêu diệt bọn họ.

Lúc này trong đó có một hắc y nhân dùng loại Hán ngữ không được lưu loát lên tiếng:

“ Nhìn ngươi xinh đẹp như vậy, chi bằng ngươi giao lại đồ của chúng ta thì chúng ta sẽ buông tha cho ngươi, sau này sẽ bỏ qua chuyện này. Ngươi nên biết võ sĩ đại Nhật Bổn chúng ta lợi hại hơn các ngươi gấp mười lần đó.”

Nói xong còn cất tiếng cười vang.

Lưu Vũ Phi nghe xong thầm mắng:

“ Mẹ kiếp, thì ra là bọn Nhật Bổn súc sinh, trách không được ta lại có một cỗ dục vọng hủy diệt chúng, hừ, để cho các ngươi chết không có chỗ chôn !”

Nghe cô gái nói:

 “ Súc sinh các ngươi đã giết nhiều người của chúng ta như vậy, nếu có bản lĩnh thì hãy giết luôn ta đi, nếu các ngươi muốn có danh sách đó thì cứ lấy trên tử thi của ta, muốn ta giao ra thì không bao giờ.”

Bốn nhẫn giả cũng không nhiều lời chỉ đưa mắt nhìn nhau, bốn ánh đao màu trắng lóe lên công thẳng vào người cô gái, so với sự công kích vừa rồi tăng nhanh hơn rất nhiều. Lưu Vũ Phi biết ngay nếu mình còn không ra tay thì cô gái chỉ còn một biện pháp là đồng quy vu tận ( cùng ôm nhau chết chung) với chúng.

Quả nhiên tất cả bộ vị của cô gái đều bị công thẳng vào không còn cách nào tránh thoát, nàng liền quyết định cùng chết chung với một tên nhẫn giả, mắt thấy không còn khả năng tránh thoát…đúng lúc đó, Lưu Vũ Phi đã thuấn di đến cạnh cô gái ôm nàng rời khỏi đó.

Bốn nhẫn giả chỉ thấy đôi mắt hoa lên, trong chớp mắt đã không còn nhìn thấy mục tiêu họ định công kích nữa. Họ không ngờ tới chuyện đã trăm kín mà vẫn còn một kẽ hở như vậy, họ liền thầm kêu: “ Bất hảo !”

Cô gái đã đứng cách đó mấy trượng, bên người nàng còn có thêm một người tuổi trẻ vẻ mặt đang tươi cười.

Bốn nhẫn giả cũng không phải kẻ ngu, có khả năng giữa sự vây công của họ mà có thể cứu người ra hơn nữa còn không thấy bóng người của hắn, loại công phu này có thể được xưng là xuất thần nhập hóa. Biết người trẻ tuổi nhìn qua có vẻ vô hại này tuyệt đối khó đối phó, liền thu tay lại nói:

“ Chúng ta chính là người của Liễu Sanh gia tộc của Đại Nhật Bổn, hôm nay tới truy hồi một phần danh sách bị lấy cắp, xin cao nhân các hạ không nên xen vào việc này, Liễu Sanh gia tộc nhất định sẽ có hồi báo.”

Lưu Vũ Phi còn chưa mở miệng thì cô gái nọ liền nói trước:

“ Vị tiên sinh này, tôi là người của An Cục quốc gia, danh sách bọn họ nói chính là danh sách gián điệp của Nhật Bổn tại Trung Quốc, phần danh sách này đối với chúng tôi rất trọng yếu, vì thế chúng tôi đã phải hy sinh rất nhiều cao thủ và vô số đặc công..”

Vừa nói đến những đồng đội đã hy sinh đôi mắt cô gái đã chuyển hồng.

Lưu Vũ Phi thấy nàng nhắc đến những đồng đội đã hy sinh thì đã thương tâm, nước mắt như muốn chảy xuống, biết cô gái này chẳng những xinh đẹp mà tâm địa cũng thiện lương liền nhẹ giọng nói với nàng:

“ Yên tâm đi, có tôi ở đây bọn họ không thể gây thương tổn gì được cho cô, lại nói bọn họ đã giết nhiều người của chúng ta như vậy, tôi sẽ không buống tha cho bọn họ đâu.”

Tiếp theo hướng tới bốn nhẫn giả trầm giọng nói:

 “ Không nghĩ tới bây giờ vẫn còn có những người Nhật Bổn kiêu ngạo như vậy, chẳng những dám ở Trung Quốc giết người mà còn dám giết cả nhân viên công tác của chính phủ. Có phải khi dễ Trung Hoa ta không còn người nào nữa hay sao, vốn ta không muốn sát sinh, nhưng đối với đám Nhật Bổn như các ngươi tất cả đều đáng chết, nếu đã đáng chết thì để lại trên đời cũng uổng phí cơm áo, các ngươi hãy tự sát đi, đừng làm dơ tay của ta !”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, byphuong, SCC
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Tư 22, 2010, 03:42:41 am »

(tiếp theo)

Nghe vậy bốn nhẫn giả biết rằng đêm nay không cách nào hoàn thành nhiệm vụ được nữa, công lực của người tuổi trẻ trước mắt này làm cho bọn họ nhìn không thấu, nếu không phải mới thấy được phương thức cứu người xuất quỷ nhập thần của hắn, sẽ không ai tin rằng hắn là một người luyện võ, dù sao thì người tuổi trẻ này không hề giống người luyện võ chút nào.

Nhưng chưa từ bỏ ý định hình như là thiên tính trời sanh của người Nhật Bổn, trong đó có một nhẫn giả cuồng vọng nói:

 “ Vừa rồi nhìn thấy công phu của ngươi không tệ mới nể mặt ngươi, nếu ngươi tự mình muốn chết thì chớ trách chúng ta, bây giờ cho ngươi xem võ đạo chánh thức của đại Nhật Bổn chúng ta..”

Nói xong cả bốn nhẫn giả đều lập tức biến mất một cách thần bí trong không khí, cô gái cảm thấy vô cùng hoảng sợ, nàng biết nếu vừa rồi mấy người này dùng chiêu này đối với nàng thì nàng sớm đã hương tiêu ngọc vẫn.( chết)

Lưu Vũ Phi hừ lạnh một tiếng nói:

“ Chút tài mọn cũng dám dở trò.”


Hắn tiện tay xuất ra một Thất Thải Thần Quyết thủ ấn, chỉ thấy trong không khí xuất hiện một loại khí lưu quỷ dị, bốn nhẫn giả chỉ cảm thấy áp lực bốn phía càng lúc càng lớn, chỉ thấy có một cỗ lực lượng vô hình đưa bọn họ vây khốn tại chỗ không cách nào di động nửa phân, điều này cũng làm cho bọn họ sợ đến hồn phi phách tán, hơn nữa loại áp lực này còn đang gia tăng làm cho bọn họ không còn cách tiếp tục ẩn thân nữa nên đều từ không khí hiện hình ra, dù đã hiện thân cũng đứng không yên chỉ phải dùng võ sĩ đao chống đỡ mới miễn cưỡng đứng thẳng.

Cô gái kia quả thật đã mở rộng tầm mắt. Nàng nhìn thấy tay của Lưu Vũ Phi giữa không trung chỉ nhẹ nhàng xuất ra một thủ ấn mà mấy nhẫn giả đã ẩn thân đã tự động hiện thân trở lại hơn nữa trên trán của họ còn không ngừng xuất mồ hôi lạnh nhìn qua tựa như có vật gì đang vây khốn bọn họ.

Cô gái chỉ cảm thấy tất cả đang phát sinh trước mắt đều quá quỷ dị và không thể tư nghị.

Lưu Vũ Phi nói:

“ Bằng vào độn thuật hạ lưu này của các ngươi cũng dám xuất ra dọa người, bây giờ thì tiễn các ngươi đi thôi !”

Trong miệng hắn kêu lên một tiếng: “ Phá !

Chỉ thấy không khí chung quanh đám nhẫn giả như những vật sống ngưng tụ thành kiếm, nhất thời vô số kiếm khí từ khắp bốn phương tám hướng công tới đám nhẫn giả, cả bốn người ngay giữa trung tâm công kích của kiếm khí cả một tiếng kêu cũng không có thì đã bị kiếm khí chém thành thịt vụn, kiếm khí này uy lực quá lớn chẳng những đánh đám nhẫn giả tan nát xương thịt còn đánh ra mấy cái hố to trên mặt đất.

Điều này làm cho cô gái kia sợ đến ngây người, nàng còn chưa bao giờ nhìn thấy được phương thức công kích như thế, điều này chẳng những vượt qua phạm vi võ công mà còn vượt khỏi sự nhận thức của nàng, đối với nàng mà nói đó chính là pháp lực của thần nhân.

Vì còn đang bị đả kích nên nàng còn không nghe được Lưu Vũ Phi đang tự lẩm bẩm:

“ Ai..sao lại như vậy chứ, ta còn chưa xuất ra một phần trăm công lực a! Bất quá Thất Thải Thần Quyết này cũng thật sự quá lợi hại, công lực mới phát ra có một chút như vậy mà không những giết chết bốn người còn đánh ra mấy cái lỗ to như vậy trên mặt đất. Xem ra sau này không thể dùng đối với người bình thường nếu không sẽ làm cho người ta sợ chết mất…”

Cô gái đang còn suy nghĩ chuyện lúc trước, bốn nhẫn giả có khả năng ẩn thân này ít ra cũng đạt cấp bậc thượng nhẫn, tiểu tổ của nàng đã bị họ giết suýt nữa thì không còn ai, hôm nay nếu không phải dựa vào thân pháp gia truyền thì nàng đã sớm cùng những đồng đội đã hy sinh gặp nhau mất rồi.

Vậy mà người thanh niên này đứng trước bốn nhẫn giả này lại không chút sợ hãi, nhìn hắn có vẻ thật vô hại nhưng lại có khả năng kinh người không thể tưởng tượng được.

Cả mình và những người kia dường như không là gì trước mặt hắn.

 Nếu không phải tận mắt nhìn thấy có đánh chết nàng cũng không tin trên đời này lại có người thần kỳ như vậy.

Ngẫm nghĩ một chút cô gái không khỏi cười khổ, xem ra trước kia nàng đã quá tự đại, lần này bị tổn thất lớn như vậy chính vì sự tự đại đó, hôm nay nếu không có người giỏi đến biến thái quái vật này sợ rằng đã chết sạch, cũng may đã lấy được bản danh sách.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nguyenthuy, anhlam, tadamina, mavuong, dailuc, chonhoadong, Ngoisaobiec, byphuong, SCC, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Tư 23, 2010, 08:40:34 am »

(tiếp và hết Chương  4)

Nghĩ tới đây cô gái nói với Lưu Vũ Phi:

Tiền bối ! Lần này đa tạ ngài ra tay trượng nghĩa cứu giúp, nếu không nhiệm vụ lần này của chúng tôi đã thất bại, tiền bối, tôi là thành viên của Long Tổ thuộc An Cục quốc gia tên là Trầm Linh. Không biết có thể mời tiền bối đến Long Tổ làm khách hay không, thuận tiện có thể gởi lời cảm ơn ngài đã hỗ trợ.”

Trầm Linh nhận định người tuổi trẻ trước mắt này nhất định là một cao nhân lánh đời, sở dĩ nhìn vẫn còn trẻ có thể là do ăn được thiên tài địa bảo gì đó hoặc luyện tâm pháp gì mới có thể giữ được vẻ trẻ trung.

Mặt khác nếu có thể mời hắn đến Long Tổ làm khách thuận tiện nhờ hắn chỉ giáo cho các thành viên, như vậy công lực phỏng chừng sẽ được đề cao rất nhiều.

Lưu Vũ Phi vô tình làm cho nàng  ngơ ngác :

 “ Tiền bối ? Chẳng lẽ tôi lại già như vậy sao ? Tôi cũng chỉ mới có hai mươi bốn tuổi, cô gọi tôi như vậy tôi không đảm nhận nổi đâu.”

Đến lúc này Trầm Linh thật sự là không còn gì để nói, một người mới chỉ có hai mươi bốn tuổi mà có được một thân công lực vượt qua tưởng tượng siêu nhiên, nhớ tới trước kia cả mình lẫn các đội viên từ khi bước ra khỏi nhà ai mà không làm ra bộ dáng của một cao thủ tuyệt thế. Nhưng vị nam nhân trước mắt này chẳng những công lực cao thâm khó lường, bề ngoài lại rất bình thường, hơn nữa chưa từng nghe qua tên hắn, bây giờ những người trẻ tuổi như hắn đều muốn cả thiên hạ biết mình là người võ công cao cường, muốn được nổi danh. Bất quá người này nhìn qua cũng rất tầm thường, nhưng nếu có thể nhìn kỹ thì mới thấy được sự phi phàm của hắn, sau này mình sẽ không bao giờ nhìn người qua vẻ bề ngoài mới được. Hắn tốt hơn rất nhiều công tử thế gia ỷ vào gia tộc suốt ngày cứ gây chuyện, trong khi người trước mắt này lại mạnh hơn họ không biết bao nhiêu lần.

Lưu Vũ Phi nhìn vẻ mặt buồn cười của cô gái trước mắt khi mình vừa nói tuổi cho nàng nghe, nàng thì cứ đứng ngây người cả ngày không chịu nói chuyện.

Lưu Vũ Phi nhìn sắc trời nói với Trầm Linh:

“ Uy, Trầm tiểu thư, giờ này đã không còn sớm, tôi phải về nghỉ ngơi. Ở nơi này đều là máu thịt, cô là người của An Toàn Cục thì không sao nhưng tôi chỉ là người dân bình thường, nếu bị cảnh sát mời đến thì không phải là phiền chết hay sao.”

Trầm Linh cũng thanh tỉnh đỏ mặt ngại ngùng nói:

 “ Tôi thật sự là bị anh dọa cho sợ chết rồi, anh chỉ mới có hai mươi bốn tuổi thôi mà không biết làm sao lại có được công lực như vậy, anh là ân nhân cứu mạng của tôi xin đừng gọi tôi là Trầm tiểu thư nghe không được tự nhiên chút nào, sau này anh cứ gọi tên tôi là được, chuyện ở đây tôi sẽ gọi người tới giải quyết là được, anh có thể cho tôi biết tên không? Để tôi có thể báo cáo lên cấp trên khen thưởng cho anh.”

Lưu Vũ Phi vừa nghe vậy thì biết ngay là không thể vì chính hắn không thích xã giao với người làm quan chức, nếu để cho bọn họ phiền nhiễu thì cuộc sống sau này của mình không phải là phiền chết hay sao? Không được mình phải nhanh chân bỏ đi mới tốt.

Hắn liền nói:

Trầm Linh, tôi phải đi, còn về chuyện khen thưởng thì không cần, tôi chỉ là tiện tay thôi, hơn nữa tôi rất sợ phiền toái nên không cần khách khí như vậy, tôi phải đi, nếu còn cơ hội gặp lại tôi sẽ nói tên của tôi cho cô nghe. Còn những người nằm trên mặt đất tôi cũng đã cứu sống rồi, hiện giờ họ đang chữa thương cô đừng quấy rầy họ.”

Nói xong hắn mang theo vẻ tươi cười thản nhiên thuấn di rời khỏi công viên.

Điều này làm cho Trầm Linh càng hoảng sợ, không hiểu bằng cách nào hắn lại trống rỗng biến mất.

Nàng nghe được hai vị đồng đội đã được hắn tiếp cứu, vội vàng chạy tới xem. Nàng nhìn hai người trên đất chẳng những thương thế đã lành lại hơn nữa công lực còn có vẻ tăng thêm gấp mười lần, nàng không khỏi lầm bầm nói: “ Bọn họ thật là gặp họa được phúc, chẳng những vẫn còn sống mà công lực lại tăng cao nhiều vậy. Thật không bíêt quái vật kia làm sao làm được điều này nữa.

Trầm Linh biết họ còn phải nhập định khá lâu, mà danh sách phải lập tức giao cho An Toàn Cục của quốc gia, nếu chậm trễ để cho đám Nhật Bổn kịp phản ứng thì đã quá muộn, Trầm Linh gọi điện thoại cho cục trưởng phân cục của An Toàn Cục tại Thượng Hải, hai mươi phút sau vị cục trưởng đã đích thân dẫn người đến.

 Đám đặc công chẳng những nhìn thấy máu thịt vương đầy đất mà còn thấy trên mặt đất xuất hiện mấy cái lỗ lớn, trong không khí còn có mùi thuốc nổ, trong lòng không khỏi nghĩ thầm: người của Long Tổ quả thật không phải là người, thật không biết họ làm sao lại có thể đánh người nát bấy ra như vậy, còn đánh ra mấy cái hố to như thế. Xem ra sau này phải tránh xa người của Long Tổ nếu không có chết cũng không biết vì sao.

Trầm Linh đưa danh sách cho cục trưởng rồi dặn ông ta lập tức chuyển đi ngay nếu để đến mai sẽ không còn kịp nữa.

--------------------------------

(xem  tiếp Chương  5)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, tadamina, dailuc, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Tư 23, 2010, 08:46:13 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 5


Đang ở Thượng Hải, Đảo Bổn Nhất Lang, người phụ trách của Nhật Bổn Liễu Sanh Thù Thức Xã, giờ phút này đang lo lắng đợi tin tức, bởi vì bốn nhẫn giả cao cấp được phái tới từ Nhật Bổn đã đi ra ngoài truy kích người trộm đi danh sách vẫn chưa có chút tin tức truyền về, bây giờ đã sắp qua ba giờ, nếu thêm mười phút nữa còn chưa có tin tức thì hắn chỉ còn cách báo cáo về Nhật Bổn, hơn nữa tổn thất bốn gã nhẫn giả cao cấp, trách nhiệm này hắn không thể gánh vác nổi.

 Mười phút trôi qua rất nhanh, Đảo Bổn Nhất Lang biết tính mạng của hắn cũng đã đến lúc cuối cùng. Bất quá vì an toàn của người nhà hắn cũng phải báo cáo về Nhật Bổn.

Đảo Bổn Nhất Lang nhấn số điện thoại cho Liễu Sanh gia tộc tộc trưởng báo cáo:

“ Tộc trưởng, bốn cao cấp nhẫn giả từ trong nước phái tới đi truy kích kẻ đã trộm lấy danh sách gián điệp tại Trung Quốc của chúng ta đã mất tích đến bây giờ còn chưa có tin tức. Căn cứ theo quy định của gia tộc phàm là những ai lãnh nhiệm vụ ra ngoài làm việc nếu vượt qua ba giờ không có tin tức truyền về thì phải lập tức báo cáo…”

Liễu Sanh gia tộc tộc trưởng Liễu Sanh Nghiễm Bổn nghe được Đảo Bổn Nhất Lang báo cáo thì cả giận:

Ngu ngốc ! Ngươi làm việc như thế nào vậy, làm sao lại để cho người lẻn vào được địa phương trọng yếu như phòng tư liệu, bảo vệ của các ngươi đã làm thế nào chứ…”

Đảo Bổn Nhất Lang chỉ đành tiếp tục báo cáo:

Tộc trưởng ! Tôi cho rằng hành động lần này chính là do người của Long Tổ Trung Quốc đã làm, tôi đề nghị tộc trưởng hãy ra lệnh cho gián điệp của chúng ta tại Trung Quốc lập tức rút lui, chờ thêm một thời gian nữa chúng ta lại phái người mới lại đây, tôi nghĩ Quốc An Cục của Trung Quốc sẽ rất nhanh triển khai hành động thanh tẩy" ( bài trừ)”

Liễu Sanh Nghiễm Bổn nói:

“ Đảo Bổn, ngươi lập tức rút lui, chậm nhất là tới trước chiều ngày mai phải để cho mọi người trong gia tộc lập tức lui ngay, về phần thất trách của ngươi thì đợi trở lại quốc nội sẽ tính sau, bây giờ đã trễ thế này, hy vọng hành động thanh tẩy của Trung Quốc còn chưa kịp triển khai ! Như vậy chúng ta sẽ bị ít tổn thất hơn. Được rồi, Đảo Bổn ngươi lập tức đi làm chuyện này..”

Đảo Bổn Nhất Lang liền vâng dạ một tiếng.

Nhật Bổn Liễu Sanh gia tộc, Cung Bổn gia tộc, Vũ Điền gia tộc là ba gia tộc thế lực nhất từ xa xưa, nghe nói ba gia tộc này người ngoài không thể nào biết rõ lực lượng thần bí của họ, ba gia tộc đều có phân ra nội, ngoại đường, ngoại đường chỉ phụ trách bồi dưỡng huấn luyện nhẫn giả, gián điệp và những nhân tài quản lý bình thường.

Còn lại nội đường là nơi thần bí nhất của gia tộc chỉ có thông qua sự huấn luyện từ ngoại đường tới Thượng Nhẫn trong gia tộc mới có thể tiến vào nội đường kế thừa lực lượng thần bí và sự huấn luyện nghiêm khắc, người trong nội đường chỉ khi nào bên ngoại đường gặp phải chuyện không thể đảm nhiệm và nguy cơ của gia tộc thì mới thấy họ xuất hiện.

 Bây giờ ba gia tộc này chẳng những nắm quyền trong chính phủ cũng là người đứng sau lưng các thế lực hắc đạo, có thể nói chỉ cần một trong ba gia tộc dậm chân một cái thì chính quyền cũng đều chấn động.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, tadamina, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Tư 23, 2010, 08:53:05 am »

(tiếp theo)

Tại Liễu Sanh Thù Thức Xã ở Trung Quốc, chuyện kinh doanh mua bán và huấn luyện đều là do ba gia tộc này đầu tư, bọn họ lấy cớ hoạt động kinh doanh, ở ngay Trung Quốc tiến hành huấn luyện gián điệp, bởi vì ba gia tộc đều đang âm thầm tranh đấu cho nên hệ thống gián điệp của ba gia tộc đều độc lập không liên hệ với nhau.

Bọn họ không hợp nhau nhưng đều cùng thu thập tình báo cho chính phủ Nhật Bổn, có thể nói họ đang ở Trung Quốc bày ra một mạng lưới gián điệp cường đại vô cùng.

Liễu Sanh Nghiễm Bản có khả năng gánh vác vị trí của tộc trưởng gia tộc chẳng những là do công phu của hắn cũng đã đạt tới Thượng Nhẫn, càng làm cho trưởng lão trong gia tộc coi trọng chính là khả năng thiên phú trong kinh doanh buôn bán, chỉ trong mười năm ngắn ngủi hắn đảm nhiệm vị trí tộc trưởng đã làm cho thực lực kinh tế của gia tộc đã tăng cao, bởi vậy hắn tuyệt đối không thể cho mạng lưới tình báo tại Trung Quốc có sự tổn thất gì. Nếu vạn nhất mạng lưới tình báo bị phá hủy để cho Trung Quốc toàn bộ thanh tẩy, như vậy chẳng những không cách nào giao phó cùng với chính phủ Nhật Bổn, mà còn để cho hai gia tộc kia chê cười. Hắn cũng không thể chịu được trong nội bộ của mình có vết đen tồn tại.

Bắc Kinh Quốc An tổng cục cục trưởng Trương Vân Phong khi nhận được danh sách gián điệp Nhật Bổn do Thượng Hải phân cục gởi tới, lập tức mở hội nghị qua điện thoại tới tất cả các phân cục trong cả nước, trong hội nghị Trương Vân Phong đã giao nhiệm vụ thanh tẩy cho các phân cục lập tức triển khai hành động, đồng thời yêu cầu tất cả phân cục phải chấm dứt hành động thanh tẩy vào trước khi trời sáng.

Sau khi đã giao xong nhiệm vụ cho các phân cục, Trương Vân Phong cũng giao ra danh sách gián điệp, cùng thời gian Đảo Bổn Nhất Lang báo cáo về Nhật Bổn, Quốc An Cục cũng đã triển khai hành động sét đánh.

Ngay lúc gián điệp Nhật Bổn còn chưa kịp rút lui…các thành viên gián điệp của Liễu Sanh gia tộc chỉ có những người không còn ở trong quốc nội Trung Quốc là có thể chạy trốn, ngay cả Tiểu Đảo Nhất Lang đang ở ngay tổng bộ tại Thượng Hải cũng bị bắt, hành động thanh tẩy sét đánh lần này đã làm cho toàn bộ mạng lưới gián điệp của Liễu Sanh gia tộc tại Trung Quốc hoàn toàn bị hủy diệt.

Sau đó khi Liễu Sanh Nghiễm Bổn nghe được tin tức thì tức hận đến cắn răng thề nhất định phải trả thù Long Tổ Trung Quốc bằng mọi giá.

Hành động lần này là hành động bí mật không công khai nên sau khi hoàn thành cũng không hề công bố kết quả, chính phủ Nhật Bổn cũng không biết, vì vậy chuyện này chỉ có những người trong cuộc của song phương là hiểu rõ, còn những người khác hoàn toàn không biết vừa có một cuộc chiến gián điệp.

Trầm Linh đang đi qua đi lại công viên ở Thượng Hải chờ đợi.

 Hai đồng đội của nàng cuối cùng cũng đã tỉnh lại.

 Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân sau khi tỉnh thì lập tức cảm giác được công lực của bản thân gia tăng hơn mười lần thì không khỏi sửng sốt, bọn họ vẫn nhớ khi bị bốn nhẫn giả vây đánh té xuống đất thì sau đó cái gì cũng không còn biết nữa, chỉ nhớ trong cơn mê mê hồ hồ đột nhiên có một luồng công lực cường đại đã chữa nội thương cho mình, vậy mà cỗ nội lực đó cũng vẫn còn lại trong cơ thể, sau đó bọn họ dựa theo phương thức vận công của mình dung hợp cỗ nội lực kỳ dị này để lưu lại sử dụng.

Không nghĩ tới là họ chỉ mới hấp thu được hai phần trong cỗ nội lực đó mà công lực đã gia tăng hơn mười lần. Thật không biết người đã đem công lực truyền cho họ có bao nhiêu lợi hại.

Trầm Linh thấy bọn họ đã tỉnh lại thì nói:

“ Các người đúng là gặp họa được phúc, chẳng những bây giờ giữ được mạng mà công lực còn đề cao nhiều như vậy. Còn tôi thì không được gì, không biết công lực của hai người bây giờ cao bao nhiêu, hai người thử xem sao..”

Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân còn đang buồn bực rốt cuộc là ai truyền công lực cho bọn họ làm cho họ tăng cao như vậy, bây giờ nghe Trầm Linh nói vậy liền nghĩ thầm: để hỏi Trầm Linh sau cũng được, nhìn nàng thản nhiên như vậy chắc là cũng biết nhiều việc xảy ra.

Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân cũng muốn thử xem bây giờ công lực của mình đã tăng lên trình độ gì, vì vậy hai người quay về một tảng đá lớn toàn lực đánh ra “ Bình” một tiếng, tảng đá lớn kia đã vỡ vụn, điều này chẳng những làm Trầm Linh thất kinh ngay cả bọn họ cũng ngây người.

 Không ngờ tảng đá lớn vậy mà cũng bị họ đánh thành nát bấy, nếu là trước kia chuyện này dù tưởng tượng họ cũng không dám nghĩ tới, nhưng hôm nay bọn họ lại làm được, hơn nữa cỗ nội lực trên người họ còn chưa được hấp thu hoàn toàn, nếu hấp thu được hết thì không biết sẽ đạt tới cảnh giới nào, cho dù công lực bây giờ của họ so với các trưởng bối của họ cũng đã cao hơn không biết bao nhiêu mà nói.

(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, tadamina, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Tư 23, 2010, 09:00:51 am »

(tiếp theo)

Trầm Linh cũng chỉ ngây người một chút, dù sao nàng cũng đã từng nhìn thấy người lợi hại hơn thế nảy rất nhiều, công lực này của Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân so với người kia cũng như trẻ con so với người lớn, bất quá nàng nhìn thấy công lực của hai người được đề cao đến trình độ như vậy mà cảm thấy giật mình mà thôi.

Nàng không nghĩ tới Lưu Vũ Phi chẳng những có thể cứu người đã chết sống lại còn có khả năng gia tăng công lực cho họ nhiều tới như vậy, bây giờ nàng đã cảm thấy hối hận, tối hôm qua mình đã có cơ hội tốt như vậy mà cũng không biết nắm bắt, nếu mình thông minh một chút không phải bây giờ mình cũng đã trở thành một cao thủ rồi sao?

Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân rất muốn biết sau khi họ hôn mê đã xảy ra chuyện gì, mấy người nhẫn giả như thế nào, còn danh sách thì có an toàn đưa đến Quốc An Cục hay không.

Trầm Linh nhìn vẻ mặt của họ thì biết ngay họ đang suy nghĩ gì, bèn nói cho họ nghe chuyện đã phát sinh. Cả hai nghe xong đều chắt chắt lưỡi, nếu không phải công lực của họ bây giờ đã mạnh thêm thì họ đã chắc chắn Trầm Linh chỉ bịa chuyện lừa họ mà thôi.

Trên đường trở về cả ba vẫn còn thảo luận chuyện người đã cứu bọn họ là ai.

Chuyện Lưu Vũ Phi đã cứu bọn họ đã trôi qua ba ngày.

 Không thấy chính phủ công bố lần hành động thanh tẩy này hắn liền hiểu ra đây chỉ là hành động âm thầm mà thôi.

Quốc gia cũng không có công bố, vốn hắn cũng muốn biết lần này có thể bắt được bao nhiêu gián điệp Nhật Bổn, hôm nay hắn lại biến thành người ba mươi tuổi hôm trước, bởi vì hắn muốn đến bệnh viện xem thử những người bị bệnh nan y đã uống thuốc xong thì kết quả thế nào, thuận tiện xem bản báo cáo để coi thuốc có hữu hiệu hay không.

Sau khi hắn đến bệnh viện quyết định trước tiên đi tìm Lý Hưởng, khi tới phòng bệnh của hắn thì đã không thấy ai.

Hắn không thể làm gì khác hơn là hỏi một vị hộ sĩ biết được Lý Hưởng đã chuyển tới phòng bệnh bình thường để nằm, hắn liền hiểu ngay vậy là nước thuốc đã hữu hiệu, nếu không Lý Hưởng sẽ không có khả năng được chuyển xuống phòng bệnh bình thường.

Cũng không bíêt những bệnh nhân khác bây giờ thế nào, khi đi tới phòng bệnh bình thường hắn nhìn thấy Lý Hưởng đang vui đùa với một tiểu hài, nhìn thấy vẻ mặt vàng vọt hôm trước của hắn đã biến thành người bình thường khỏe mạnh, đúng là hoàn toàn khác biệt.

Lưu Vũ Phi đi vào phòng nhìn Lý Hưởng, cao giọng nói:

“ Lý huynh, xem bộ dáng anh bây giờ đã tốt lắm rồi a, chúc mừng anh, đây là con anh đó sao?”


Lý Hưởng nghe Lưu Vũ Phi nói chuyện cao hứng nói:

Lưu huynh đệ, chào anh, lần này tôi có thể được thế này toàn là do anh ban cho ! Nếu không có anh tôi sống chẳng bằng chết a ! Anh chính là đại ân nhân của gia đình chúng tôi, bây giờ chúng tôi thật không biết phải làm sao để cảm ơn anh đây !

Bởi vì tôi không có nói với bác sĩ đã uống thuốc của anh, đợi đến ngày thứ hai thì bác sĩ đã phát hiện tế bào ung thư của tôi đã không khác gì người bình thường, ban đầu bác sĩ còn nghĩ rằng đã kiểm tra sai, sau đó kiểm tra thêm vài lần mới khẳng định tôi không có việc gì nữa..”

Thật ra bệnh viện đối với việc này cũng cảm thấy kỳ quái, không chỉ xảy ra trên một mình Lý Hưởng, mà trên cả hai mươi người vốn đã được chẩn đoán là bệnh nan y không thể cứu được. Trong bệnh viện các bệnh nhân đều biết việc đó, họ yêu cầu bệnh viện đã cho những người lành bệnh uống thuốc gì họ cũng muốn uống thuốc đó, nhưng khổ nỗi nếu bệnh viện có loại thuốc đó thì đã sớm công bố từ lâu, bệnh viện cũng vì việc này mà tìm kiếm nguyên nhân không thôi.

Trong lúc tra xét thì phát hiện chỉ là những người bị bệnh nan y, bởi vì Lưu Vũ Phi đã có hiệp định bí mật với họ cho nên những người này đều nói là không biết nguyên nhân.

Ở bệnh viện tra xét vô số lần cũng không có kết quả nên đã xếp chuyện này thành chuyện tuyệt mật cất vào trong kho.

Lưu Vũ Phi xem xét bệnh án của Lý Hưởng, sau đó trò chuyện cùng hắn mới biết được một chút tình huống, nguyên lai Lý Hưởng là một tổng kinh lý của một xí nghiệp, bởi vì năm ngoái kiểm tra thân thể thì phát hiện bị mắc bệnh ung thư, sau đó bởi vì ngã bệnh cũng không thể tiếp tục đảm nhiệm vị trí, cuối cùng bị đuổi việc, mà vì chữa bệnh hắn cũng đã dùng hết số tiền dành dụm, ngay cả nhà cũng bán luôn, vợ con hiện tại cũng đang ở nhà mẹ vợ.

Lưu Vũ Phi nói với Lý Hưởng mình muốn mở một xí nghiệp chế luyện dược phẩm, sau này chuyên môn sản xuất ra loại thuốc này, nhưng hắn lại không hiểu cách quản lý công ty, muốn mời Lý Hưởng nhận chức tổng kinh lý giúp hắn quản lý tất cả sự vụ của công ty.

Tuy nói bây giờ công ty còn chưa có, nhưng những điều kiện mở công ty như tiền bạc thì hắn còn có cả hàng triệu Mỹ kim, mà nước thuốc luyện chế còn có bao nhiêu là dược tài của Côn Lôn đã có sẵn. Đến lúc đó chỉ cần hắn bỏ thời gian hai tháng là có thể luyện chế ra ngay.

Lý Hưởng chỉ cần lo thủ tục mở công ty là có thể lập tức sản xuất.

Lý Hưởng vừa cảm kích ân cứu mạng của hắn vừa tin tưởng vào sự thần kỳ của loại thuốc này vì tự thân trải qua nên càng tin tưởng trăm lần, liền hứa hẹn nhất định sẽ làm công ty thật phát triển, sẽ làm cho công ty kiếm được lợi nhuận lớn nhất.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, tadamina, dailuc, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Tư 23, 2010, 09:10:10 am »

(tiếp và hết Chương 5)

Nhưng khi Lưu Vũ Phi nói với hắn càng làm hắn thêm khâm phục:

“ Lý huynh, tôi mở công ty này không phải vì kiếm tiền, chúng ta sản xuất dược thủy không phải để bán cho các bệnh viện mà chỉ muốn phát ra ở những khu bệnh viện dành cho dân nghèo, hơn nữa tiền viện phí chúng ta miễn hết, chỉ lấy tiền mua thuốc nhưng chỉ lấy đúng giá của nó mà thôi, còn đối với những bình dân quá nghèo thì hoàn toàn miễn phí hết.

Lý đại ca, anh cũng từng là người bệnh, đã biết rõ bệnh viện bây giờ đen tối thế nào, ngày nay những bình dân nghèo khổ vốn không cách nào trị được hết bệnh nữa a !

Những người nghèo thì bệnh nhẹ cũng dần thành bệnh nặng, đợi đến khi nào không chịu được nữa mới chịu đến bệnh viện. Mà đến lúc đó thường thường đã đến thời kỳ cuối, tình huống này thường thì những người nông dân ở vùng núi và những khu nghèo khổ không phát triển là phổ biến.”

Lý Hưởng nghe xong cũng cảm thấy hiểu được sâu sắc, như là hắn, hắn vốn cũng là người có tiền, vậy mà chỉ một năm ngã bệnh ngắn ngủi là đã dùng hết số tiền dành dụm và ngay cả vợ con cũng phải bán nhà về nhà mẹ ở.

Như hắn vậy mà cũng phải rơi vào hoàn cảnh như thế, huống chi là những người nông dân vùng nông thôn xa xôi và vùng núi.

Lưu Vũ Phi nói:

 “ Bệnh viện sẽ nhận những nông dân nông thôn xa xôi ,vùng núi và những công nhân nghèo khổ cùng với những nhân viên nghèo tại thành thị, chờ khi chúng ta mở công ty, lợi nhuận khi sản xuất dược thủy sẽ bù đắp phí tổn, còn nữa, anh có thể tìm thêm những chuyên gia y sinh trong cả nước, trước hết nói cho họ biết ý nghĩa của bệnh viện chúng ta, nếu bọn họ còn chưa động tâm thì nói với họ tiền lương của họ chúng ta sẽ trả gấp hai lần, lập tức làm hợp đồng với họ ngay, nếu họ không tin thì mình sẽ trả lương cho họ trước.”

Lý Hưởng nghe xong kinh hãi:

“ Việc này phải cần bao nhiêu tiền a !”

Lưu Vũ Phi nói:

 “ Tiền thì anh không cần lo lắng, anh cứ cho tôi số tài khoản tôi sẽ lập tức chuyển cho anh, công ty chúng ta sẽ nhận những nhân viên nghèo khổ và những công chức lương thấp, dược thủy của công ty chúng ta sẽ được sản xuất thành dạng nước, cho nên anh nhớ mua loại máy móc sản xuất dạng này, còn phải làm thêm bốn nơi chứa nước, sau này trong bốn nơi chúng ta tiêu độc thành nước trong, còn dược tài tôi sẽ phối chế rồi bỏ vào.”

Cuối cùng Lưu Vũ Phi dặn Lý Hưởng là khi sản phẩm còn chưa ra đời thì không được làm rùm beng chuyện này, miễn cho việc có người bất lợi với hắn, dù sao khi công ty dược phẩm này ra đời nhất định sẽ gây oanh động toàn thế giới, Lưu Vũ Phi không thể không đề phòng.

Lưu Vũ Phi để cho Lý Hưởng nhìn thấy gương mặt thật của hắn, nói ra tên thật cho hắn nghe, chuyện này quả thật đã làm cho hắn hoảng sợ, cuối cùng Lưu Vũ Phi giải thích cho hắn nghe đây là tuyệt học gia truyền. Lý Hưởng vô cùng thán phục không ngờ trên đời này lại còn có võ công thần kỳ như thế.

Lưu Vũ Phi cáo từ Lý Hưởng rồi đi vòng qua những bệnh nhân từng uống dược thủy, sau khi kiểm tra xong các bản báo cáo thì cũng đã trải qua một đêm. Lưu Vũ Phi dặn dò bọn họ giữ bí mật rồi rời khỏi bệnh viện.

Hắn đi chuyển tiền sang tài khoản cho Lý Hưởng xong thì gọi điện thoại cho hắn nói hắn nếu rảnh thì đi kiểm tra một chút. Làm xong chuyện này thì hắn trở về nhà.

Hắn lo lắng trên người bây giờ chỉ có một ngàn viên Tẩy Tủy Đan, xem ra vẫn còn không đủ, hắn định còn hai tháng nữa mới nhập học, hắn muốn đến Côn Lôn một chuyến luyện chế thêm Tẩy Tủy Đan, hắn biết rõ khi loại dược thủy này xuất hiện sẽ làm cho những người có ý đồ quan tâm đến, mà những người này chắc chắn không thuộc những tổ chức bình thường, đến lúc đó sự an toàn của gia đình hắn cũng phải cẩn thận, xem ra hắn còn phải huấn luyện thành lập một công ty vệ sĩ, nhưng phải đi đâu mà tìm những người này đây !

Lưu Vũ Phi nghĩ đến đau đầu, hắn tính toán thời gian cho đến khi công ty thành lập còn phải thông qua Bộ Vệ Sinh kiểm tra khẳng định còn cần ba, bốn tháng, nếu mình bỏ ra hai tháng thời gian để luyện thuốc, thì mình còn có hơn một tháng thời gian để huấn luyện công ty vệ sĩ.

Mà hai tháng ở trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ cũng đã biết bao nhiêu năm, vậy thì cũng đã quá đủ.

------------


(xem tiếp Chương 6)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, anhlam, mavuong, tadamina, dailuc, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Tư 24, 2010, 01:57:42 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 6


Lưu Vũ Phi nhìn thấy cha mẹ còn đang nhập định trong nhà, cũng liền thuấn di trở về Côn Lôn, thông qua Khốn Tiên Trận vào Côn Lôn Tiên Cảnh.

Thần thú bên trong tiên cảnh nhìn thấy Lưu Vũ Phi đã trở lại, đều tụ tập lại chào hỏi hắn và hỏi sự việc ở thế giới bên ngoài.

Lưu Vũ Phi cũng không có gì để kể cho họ nghe, chỉ nói với họ mọi việc đều tốt cả. Hắn nói lần này hắn quay lại là muốn luyện đan, bọn họ cùng với hắn cũng giống như bằng hữu nên chẳng có gì phải giấu diếm.

Sau đó hắn đi vào phòng luyện đan, dược tài ở nơi này chất cao chẳng khác gì ngọn núi. Lưu Vũ Phi phải lựa dược tài đặt bên cạnh lò luyện đan rồi dựa theo phương pháp luyện chế đan dược bắt đầu tiến hành luyện chế.

Nói về Trầm Linh, Nam Cung Nhân và Mã Tiểu Minh, tuy lần này bọn họ đi trộm danh sách gián điệp bị tổn thất vài thành viên Long Tổ, nhưng cuối cùng nhờ Lưu Vũ Phi hỗ trợ nên đã lấy được danh sách, mà Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân hai người đều gặp họa được phúc, công lực đề cao có thể nói đã trở thành đệ nhất cao thủ của Long Tổ. Khi trở về Bắc Kinh, Trầm Linh mang theo Nam Cung Nhân và Mã Tiểu Minh, gặp Long Tổ tổ trưởng Long Ba cùng với Quốc An Tổng Cục cục trưởng Trương Vân Phong báo cáo lần hành động vừa qua cùng với những tổn thất.

Long Tổ Trung Quốc do các đệ tử của các đại thế gia tham gia tạo thành, có tiểu đội, mỗi đội là phân thành hai tiểu tổ, bọn họ cũng là bộ đội bí mật của Trung Quốc, bọn họ chỉ nhận nhiệm vụ mà đặc công cũng không cách nào hoàn thành thì mới nhận lãnh, tuy nói bọn họ không phải là cao thủ chính thức của những thế gia võ thuật, bởi vì những người tham gia vào Long Tổ đều phải là người còn trẻ, hơn nữa mỗi thành viên Long Tổ đều xuất thân từ các thế gia xa xưa, trong đó nổi danh chính là bát đại thế gia.

Long Ba và Trương Vân Phong nghe xong báo cáo của Trầm Linh, cũng vì lần này Long Tổ mất đi bốn thành viên mà tỏ vẻ đau lòng. Dù sao bây giờ muốn bồi dưỡng một cao thủ võ thuật cũng không dễ dàng.

Cuối cùng Trầm Linh nói với Long Ba và Trương Vân Phong:

“ Nếu không phải lần này xuất hiện một người tuổi trẻ thì hành động rất có thể đã hoàn toàn thất bại, hơn nữa tiểu tổ của tôi cũng hoàn toàn bị tiêu diệt. Còn nói công lực của Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân có thể nói đã là cao nhất trong Long Tổ chúng ta, dù cho là trưởng bối trong gia tộc của họ cũng không thể so sánh…”

Long Ba cắt lời:

“ Tiểu Trầm con nói có quá không ! Công lực của bọn họ làm sao mà trở thành người cao nhất của Long Tổ chúng ta được? Ta vẫn nhớ công lực của họ vốn chỉ bình thường thôi a, nếu thật như con nói bọn họ cao như vậy thế sao ở Thượng Hải lại phải tổn thất nhiều người như vậy.”

Trầm Linh nói:

“ Tổ trưởng đừng gấp a ! Con còn chưa nói xong mà ! Công lực của bọn họ sở dĩ biến thành cao cường như vậy chính là có liên quan tới người tuổi trẻ mà con nói..”

Tiếp theo Trầm Linh kể lại biểu hiện của Lưu Vũ Phi về công lực kinh người và phương thức công kích còn có chuyện ứng cứu cho Mã Tiểu Minh và Nam Cung Nhân, vì vậy công lực của bọn họ mới có thể tăng lên hơn mười lần, cuối cùng rồi lại thần bí rời đi.

Trầm Linh cười nói với Long Ba:

 “ Tổ trưởng không tin lời con nói có thể đi thử họ một chút để biết con không có nói dối với mọi người, theo lời bọn họ nói bây giờ trong cơ thể họ còn có một bộ phận lực lượng còn chưa hấp thu được hết nếu không bây giờ công lực đã trở thành người cao nhất trong tất cả các thế gia rồi..”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, dailuc, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, tadamina, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #25 vào lúc: Tháng Tư 24, 2010, 02:01:45 am »

(tiếp theo)

Hiển nhiên Trương Vân Phong vẫn không tin lời Trầm Linh đã nói, dù sao biểu hiện của Lưu Vũ Phi lúc ấy không phải là biểu hiện của người làm ra được, vì vậy nói:

 “ Tiểu Trầm, không phải chú không tin con, nhưng những gì con nói cũng quá hoang đường, nếu thật sự có người như con nói thì hắn ta đã không còn là người nữa mà là thần tiên trong truyền thuyết, con nói bây giờ trên thế gian nay mà vẫn còn thần tiên được sao?”

Trầm Linh lắc đầu cười khổ, nàng cũng biết lời nàng nói bây giờ thật rất khó làm cho người ta tin tưởng. Nhưng vì nàng biết tất cả đều là sự thật cho nên nàng cũng cố gắng giải thích với Trương Vân Phong.

Long Ba không nói gì chỉ cúi đầu trầm tư, một lát sau hắn mới ngẩng đầu nói:

“ Trương cục trưởng, Tiểu Trầm, bây giờ không cần nói thêm gì nữa, hãy để ta đi xem Nam Cung Nhân và Mã Tiểu Minh trước đã, rồi ta sẽ nói cho các ngươi biết một chuyện mà các người chưa biết..”

Nói xong hắn đi ra ngoài xem Nam Cung Nhân và Mã Tiểu Minh, chỉ để cho Trương Vân Phong và Trầm Linh ngồi lại với sự khó hiểu trong lòng, bọn họ đều đang suy nghĩ Long Ba sẽ nói cho bọn họ nghe chuyện gì.

Hai mươi phút sau Long Ba quay trở lại, dẫn theo những đội trưởng của Long Tổ, những đội trưởng này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chỉ nhận được điện thoại của Long Ba gọi bọn họ lập tức trở về tổng bộ có chuyện cần tuyên bố.

Trong phòng hội nghị Long Ba nhìn thấy mọi người đều đã đến đông đủ, bắt đầu kể lại chuyện Trầm Linh đã nói về người thần bí kia, vừa nghe thì cả phòng hội nghị liền trở nên náo nhiệt, tất cả các đội trưởng đều không tin chuyện Trầm Linh nói về Lưu Vũ Phi có vẻ thần bí như vậy, bọn họ cho rằng Lưu Vũ Phi có thể cao cường hơn bọn họ một chút nhưng không có thần kỳ như Trầm Linh đã nói.

Trương Vân Phong nhìn thấy họ thảo luận ồn ào một lát thì mở miệng nói:

“ Các vị, ta cũng có nghe Tiểu Trầm nói qua chuyện này và ta cũng không tin, ta nghĩ nếu Long tổ trưởng gọi mọi người đến tất nhiên sẽ có đạo lý của ông ta, trước hết chúng ta hãy nghe xem ông ấy nói gì đã.”

Nghe Trương Vân Phong nói vậy mọi người liền im lặng nhìn Long Ba.

Long Ba nói:

“ Vừa rồi ta đi thử công lực của Nam Cung Nhân và Mã Tiểu Minh, có thể nói công lực của bọn họ bây giờ nói thật ra dù cho cả phòng hội nghị chúng ta cùng liên thủ cũng không phải là đối thủ của bọn họ, còn có những tấm ảnh là ta vừa nhờ phân cục ở Thượng Hải cung cấp cho, bây giờ các vị hãy xem trước rồi hãy nói !”

Làm đội trưởng của Long Tổ sau khi nhìn nhìn thấy những tấm ảnh thì tất cả đều trầm mặc không lên tiếng, chỉ có một đội trưởng của Lý gia nhỏ giọng hỏi:

 “ Trầm đội trưởng, lúc ấy cô thật sự không có nhìn thấy hắn làm sao mà ra tay hay sao? Cô nói có phải trước đó hắn đã đặt thuốc nổ ở một nơi nào đó hoặc là hắn dùng loại hỏa khí có uy lực cường đại mà đúng lúc cô không thể phát hiện ra?”

Trầm Linh dùng ánh mắt ý bảo hắn là kẻ ngu ngốc liếc hắn một cái mới nói:

“ Điều này không có khả năng, trước tiên nói về thuốc nổ, chẳng lẽ hắn có thể tính toán trước được chúng ta sẽ ở đâu đánh nhau với người Nhật Bổn hay sao? Còn có việc theo như anh nói tôi không nhìn thấy hắn sử dụng hỏa khí, vậy anh nói đi, nếu có người sử dụng hỏa khí trước mặt anh mà anh còn không nhìn thấy ư?

Còn nói mấy người nhẫn giả đó lúc ấy tất cả đều ẩn thân, căn cứ công lực khi họ giết những thành viên của chúng ta, rất có thể chính là những Thượng Nhẫn trong lúc ẩn thân có thể tiến hành công kích, khi bọn họ ẩn thân thì ta sẽ không thể nào tìm được vị trí của họ, có khả năng tìm được chỗ ẩn thân của họ thì tôi nghĩ ngoại trừ tổ trưởng thì những người khác đều không có khả năng đó, tôi nói thêm một lần nữa, người thần bí kia chỉ dùng tay xuất ra vài thủ ấn giữa không khí thì bốn nhẫn giả ngay cả đi lại cũng không thể mà phải lập tức hiện thân ngay tức khắc…



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, dailuc, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, tadamina, SCC, byphuong
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #26 vào lúc: Tháng Tư 24, 2010, 02:08:00 am »

(tiếp theo)

Đội trưởng Long Tổ nọ nghe Trầm Linh nói như vậy thì cũng không còn gì để nói, chỉ là ngơ ngác nhìn Long Ba.

Lúc này Long Ba mới nói:

“ Đầu tiên ta có thể xác nhận bốn nhẫn giả ẩn thân đó chính là Thượng Nhẫn, căn cứ theo tình báo ở cả Nhật Bổn chỉ có một số ít Thượng Nhẫn, chỉ có ba gia tộc xa xưa của họ mới có được những đặc nhẫn Thượng Nhẫn tồn tại.

Còn việc này ta cần phải nói cho mọi người nghe một chút, ta từng nghe ông nội của ta có nói qua một chuyện, khi ông của ta còn nhỏ từng lên núi hái thuốc thì bất hạnh rơi vào một sơn cốc, lúc đó ông bị gãy chân, đang lúc sợ hãi gấp gáp thì trên bầu trời bay tới một vị đạo sĩ mặc đạo y, cũng không phải nói hắn có thể bay được mà là dưới chân hắn có một thanh tiểu kiếm đang nâng hắn bay, nhưng khi đạo sĩ nọ đáp xuống đất thì không còn nhìn thấy thanh tiểu kiếm đó nữa.

Ông nội của ta nói vị đạo sĩ đó phi hành với tốc độ còn nhanh hơn cả máy bay của chúng ta bây giờ gấp mười lần, đạo sĩ kia chữa xong chân gãy cho ông nội của ta xong thì nói, hắn là một người tu chân vốn không muốn xuất hiện trước mặt người thế tục, lần này vô ý chứng kiến ông nội của ta gặp nạn, hơn nữa lúc đó trong sơn cốc cũng không có người khác, nếu hắn không cứu ông nội của ta thì ông ấy nhất định sẽ chết, nếu sau này thượng thiên biết được hắn thấy chết mà không cứu thì sẽ bị trừng phạt, đến lúc đó nhất định sẽ có thiên kiếp.

Cuối cùng hắn nói với ông nội của ta đã gặp tức là có duyện, nếu sư môn không cho phép bọn họ thật không dám tùy tiện thu đệ tử, cuối cùng hắn dạy cho ông nội của ta một ít tâm pháp bên ngoài của môn phái họ, nói rằng để cho ông nội của ta mạnh khỏe tráng kiện, tâm pháp bây giờ ta luyện chính là Hư Vô tâm pháp, ông nội ta nói lúc đó đường lên núi đã bị một tảng đá lớn ngăn cản, đạo nhân kia cũng lấy tay làm ra mấy thủ ấn mà người ta không hiểu, sau đó vung tay lên thì tảng đá đã bị đánh nát bấy, căn cứ ông nội ta đã hình dung đạo sĩ kia dùng thủ ấn cũng giống như Tiểu Trầm đã nói về người thần bí kia thì rất giống, ta hoài nghi người tuổi trẻ mà tiểu Trầm đã nói cũng chính là người tu chân..”

Trương Vân Phong nói:

“ Nếu thật có chuyện như Long tổ trưởng đã nói thì chúng ta không thể nào có được tin tức của bọn họ ! Nếu bọn họ đều có những thực lực lợi hại như thế sao họ lại không giúp chính phủ chúng ta làm việc chứ? Còn nói chúng ta làm thế nào mới có thể tìm được bọn họ?”

Long Ba nói:

“ Về phần có những người như vậy hay không thì ta khẳng định là có, nhưng chỉ vì chỗ ở của họ chúng ta không biết được thôi, những người như họ sẽ không vì một ai hoặc một tổ chức nào mà làm việc, cục trưởng, cho dù chúng ta tìm được họ thì chúng ta lại có thể làm gì họ nào? Nếu làm gì đó không tốt chọc giận họ, chúng ta thật sự không cách nào gánh chịu hậu quả đâu, ta nghĩ nếu muốn tìm họ chỉ đành âm thầm mà tìm thôi.”

Trương Vân Phong suy nghĩ rồi nói:

 “ Bất kể thế nào chúng ta nhất định phải tìm kiếm những người này, nhất là người tuổi trẻ đã xuất hiện tại Thượng Hải, mà tiểu Trầm là người duy nhất từng nhìn thấy hắn, cho nên cô hãy tả lại tướng mạo của hắn rồi phát động đặc công cả nước truy tìm, nhưng nhất định phải căn dặn không thể dùng vũ lực với hắn, nhất định phải dùng lễ mời hắn đừng chọc giận hắn sẽ không cách nào gánh chịu hậu quả đâu.”

Thành viên gián điệp của Liễu Sanh gia tộc Nhật Bổn đã bị thanh tẩy, họ đang muốn tiếp tục phái gián điệp mới đến Trung Quốc, nhưng điều làm cho bọn họ không nghĩ tới chính là trung ương đã phát động nhân viên tình báo cả nước đi tìm Lưu Vũ Phi, trong lúc nhất thời thế giới gián điệp các nước đều bị hành động của Quốc An Cục lần này làm cho hồ đồ, bọn họ không biết hành động lần này của Quốc An Cục là nhắm vào quốc gia hoặc tổ chức nào, trong lúc nhất thời các quốc gia đều triệt hồi những thành viên gián điệp chủ yếu của mình, miễn cho việc rơi vào trong tay của Quốc An Cục.

Mà Liễu Sanh gia tộc của Nhật Bổn vì lần hành động này của Quốc An Cục nên phải lui sự trả thù, đồng thời gọi cả mạng lưới gián điệp của Cung Bổn gia tộc và Vũ Điền gia tộc trở về nước, chờ đợi lần hành động này của Trung Quốc kết thúc mới bố trí trở lại.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, dailuc, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, tadamina, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #27 vào lúc: Tháng Tư 24, 2010, 02:13:20 am »

(tiếp theo)

Lưu Vũ Phi không biết Quốc An Cục vì tìm kiếm hắn đã làm cho những gián điệp của các nước hoảng sợ quay trở về nước, nếu biết chắc chắn hắn sẽ cười ha ha không dứt. Sau hai tháng Quốc An Cục tìm kiếm Lưu Vũ Phi cũng không hề có chút tin tức nên cuối cùng chỉ giao cho các phân cục chú ý đến người này là được.

Lưu Vũ Phi luyện đan dược suốt hai tháng ở Côn Lôn, quên mất thời gian cũng đã sắp đến ngày khai giảng, Lưu Vũ Phi từ trong phòng luyện đan đi ra, trong hai tháng này hắn đã luyện ra hai mươi vạn viên Tẩy Tủy Đan, Lưu Vũ Phi nghĩ thầm bây giờ có nhiều đan dược như vậy cũng đủ để cho công ty sản xuất ra dược thủy trong suốt hai mươi năm.


Lưu Vũ Phi từ biệt đám thần thú ở Côn Lôn trở về nhà, lúc này cha mẹ của hắn từ nhập định cũng đã tỉnh lại, bọn họ nhìn thấy Lưu Vũ Phi cũng liền biết đã xảy ra chuyện gì, tỉnh lại cũng không hề sợ hãi, chỉ cảm thán con mình dạy cho công pháp thật sự là quá thần kỳ.

Lưu Vũ Phi trở về nhà nhìn thấy cha mẹ chẳng những biến trẻ lại hơn nữa họ cũng đã tu tới Linh Quang kỳ, không còn nhìn thấy vẻ già nua như trước, Lưu Vũ Phi cũng không nói nhiều lời, hắn lấy quần áo nói sẽ đi Bắc Kinh nhập học. Ông Lưu muốn tự mình đưa con đi Bắc Kinh nhưng hắn không cho, hắn nói mình đã lớn không còn là một đứa trẻ như xưa nữa.

Kỳ thật hắn không dám để cha mẹ đưa tiễn, cha mẹ hắn nếu biết hắn đến Bắc Kinh bằng cách nào còn không hoảng sợ đến phát bệnh hay sao, có một số việc bây giờ hắn còn chưa dám nói với cha mẹ.

Rời khỏi nhà, Lưu Vũ Phi tìm đến một nơi vắng vẻ thuấn di đến Bắc Kinh, bởi vì từ bây giờ cho đến ngày nhập học còn mười ngày, trước tiên hắn định tìm phòng trọ, vốn là học sinh từ xứ khác đến như hắn là có ký túc xá của trường nhưng ở như vậy hắn thấy rất bất tiện, nếu lỡ như có người thấy không phải xem hắn là quái vật sao?

Lưu Vũ Phi thuê một phòng cách trường học không xa, phòng không sang trọng nhưng nằm ở lầu tám, nhưng đối với hắn thì lầu một hay tám cũng chẳng có gì khác biệt.

Ở mấy ngày kế tiếp, hắn đi khắp nơi tìm những đứa trẻ cô nhi được dưỡng nuôi trong những gia đình từ mười hai đến mười bốn tuổi, đương nhiên hắn không dùng gương mặt thật của mình, hắn cho mỗi gia đình năm mươi vạn, đã thành công thu dưỡng những cô nhi này.

 Bởi vì những cô nhi này đều không có họ, cuối cùng hắn đành để cho họ mang họ Lưu của mình, Lưu Vũ Phi cho họ ăn mỗi người một viên Tẩy Tủy Đan, rồi lại truyền vào trong đầu họ một bộ khẩu quyết tu chân, lại cho họ ăn một viên Tứ Phẩm Đan rồi đưa họ vào trong Giang Sơn Xã Tắc Đồ.


Trong thời gian này hắn cũng có đi Thượng Hải, hỏi Lý Hưởng công việc đã tiến triển tới đâu, Lý Hưởng đã nói với hắn, Lưu Vũ Phi đã đưa tiền bạc rất rộng rãi cho hắn, hắn đã đổi thành nhân dân tệ tổng cộng có hai mươi triệu, có thể nói là một đại công ty, về thủ tục thành lập công ty chính phủ cũng đã cho phép, trừ mấy nhân viên của các ngành trọng yếu, còn lại đều tuyển nhân viên hạ tầng, điều này càng làm cho chính phủ cao hứng, hơn nữa đang tìm kiếm ở khắp các bệnh viện trong cả nước, bây giờ trừ việc chưa có sản phẩm để Bộ Vệ Sinh kiểm tra, còn những việc khác gần như đã hoàn thành..

Lưu Vũ Phi đưa cho Lý Hưởng một ít mẫu nước thuốc để Lý Hưởng đem đến Bộ Vệ Sinh kiểm tra. Đồng thời phân phó cho Lý Hưởng khi tuyển nhân viên thì nhất định phải thận trọng, ngàn vạn lần không thể tuyển lầm người vô dụng, xong xuôi hắn quay trở về Bắc Kinh bước lên con đường của một sinh viên.

Đầu tiên hắn đến báo danh, đóng tiền học phí, vì bên ngoài hắn đã thuê phòng nên nói với vị học giáo không cần cấp phòng ký túc xá cho hắn. Văn bằng đối với hắn cũng không có tác dụng gì nên hắn cũng không chú ý tìm kiếm ngành học chuyên môn, hắn chỉ chọn lựa ngành học xã hội công cộng. Sau khi trải qua mười ngày chuẩn bị, hắn bắt đầu cuộc sống của sinh viên.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, dailuc, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, tadamina, SCC, byphuong, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #28 vào lúc: Tháng Tư 24, 2010, 02:18:29 am »

(tiếp và hết Chương  6)

Lưu Vũ Phi đến ngay lớp học của ngành quan hệ xã hội công cộng, toàn lớp chỉ có một trăm sinh viên, lớp học nằm ở cuối dãy chia làm hai phòng.

Ngày đầu tiên hắn đi học bởi vì hắn có một vẻ ngoài rất bình thường cho nên cũng không làm cho người khác chú ý tới.

Bất quá người ngồi cùng bàn với hắn lại đối xử với hắn rất nhiệt tình, người đó tên Ngũ Minh là người Giang Tô. Tuy Ngũ Minh là sinh viên mới nhưng hắn có mấy người bạn đồng hương cũng đã học tại Thanh Hoa trước. Hiện giờ hắn đang ở chung với mấy người đồng hương.

Sau đó Lưu Vũ Phi nghe kể về những chuyện phiếm khắp nơi cùng những nhân vật phong vân trong trường học, còn có cả cô nữ sinh viên năm nhất nào xinh đẹp tên gọi là gì. Từ khi Lưu Vũ Phi ngồi xuống hắn vẫn không ngừng nói, nào là từ mỹ nữ này đến giáo viên kia, ai là hoa khôi…

Ngũ Minh nhìn thấy Lưu Vũ Phi không có vẻ hứng thú nghe chuyện này bèn hỏi:

“ Uy ! Tôi nói cậu nghe nha dù sao cậu cũng là một người trẻ tuổi mà, sao tôi nói về chuyện này mà trông cậu chẳng có một chút hứng thú nào, đừng nói cậu không phải là nam nhân a…”

Lưu Vũ Phi cười mắng:

 “ Cậu mới không phải là nam nhân đó, tôi chỉ là không có hứng thú với những mỹ nữ mà cậu nói thôi..”

Ngũ Minh vừa nghe hắn nói xong liền nhảy ra xa, nói:

“ Tiểu tử ngươi không phải là một tên đồng tính đó chứ, tôi đối với cậu không có hứng thú a…”

Âm thanh của hắn khá cao nên đã đánh động đám bạn cùng lớp quay nhìn Lưu Vũ Phi, dù cho hắn đã đạt đến thần nhân cảnh giới cũng không thể tránh được ánh mắt này, mặt hắn đỏ bừng như cái mông khỉ, hắn không thể làm gì khác hơn là cao giọng mắng:

“ Tiểu tử ngươi nói lung tung cái gì, tôi chỉ là nói không có hứng thú với đám mỹ nữ mà cậu nói thôi, không biết cậu đã nói tôi thành cái dạng gì nữa.”

Câu nói này chẳng những làm cho Ngũ Minh chạy ra càng xa hơn nữa những nam sinh phía trước cũng chạy ra xa, chỉ khoảng một phút sau không biết là ai cười trước, nhất thời cả một lớp học phát ra một trận cười to, tất cả đều cảm thấy người có can đảm thừa nhận mình bệnh đồng tính thế này khâm phục không thôi, Lưu Vũ Phi tự biết mình còn nói bậy thêm, hắn biết coi như xong rồi, từ ngày mai chắc chắn sẽ có tin đồn ra khắp trường.

Tuy nói chuyện tình cảm đối với hắn bây giờ coi như vô ích, nhưng hắn cũng không thích người ta hiểu lầm mình là kẻ đồng tính luyến ái.

Vì vậy hắn vội giải thích:

 “ Các bạn, không nên hiểu lầm, tôi chỉ nói không thích mỹ nữ chứ không có nói không thích những người con gái bình thường khác, xin đừng hiểu lầm a.”


Các sinh viên cùng lớp đều “ a” lên một tiếng như đã hiểu nhưng ánh mắt mọi người nhìn hắn cũng không hề thay đổi. Lúc này đã đến giờ học, Ngũ Minh vừa chạy ra xa cũng đã quay trở lại chỗ ngồi, bất quá hắn cẩn thận nói với Lưu Vũ Phi:

“ Tôi biết sở thích của cậu, nhưng vạn lần câu không nên có chủ ý với tôi a !”

Lưu Vũ Phi nhìn tên bạn học mà chỉ ngày đầu tiên đã làm mình trở thành ngốc nghếch, có giải thích hắn cũng không tin, một thân thần lực cũng không có biện pháp, chỉ cắn răng nói với hắn:

“ Yên tâm đi ta đối với nam nhân cũng không có hứng thú, cậu làm cho tôi thảm như vậy tôi còn chưa tìm cậu tính sổ đã may rồi, cậu còn nói thêm gì nữa..”

Ngũ Minh nhìn chằm chằm hắn, nói:

 “ Cậu nói thật hả? Nếu thật sự thì vừa rồi chỉ là sự hiểu lầm, nhưng ai biểu vừa rồi cậu nói chuyện không rõ ràng, cậu yên tâm đi chỉ cần cậu là người bình thường thì tôi sẽ giải thích dùm cậu thôi.”

Lưu Vũ Phi nghe xong cười khổ nói:

“ Bây giờ còn có thể giải thích sao? Bỏ đi, càng giải thích càng làm cho người ta hiểu lầm, hy vọng sau này trước khi cậu nghe rõ người khác nói cái gì rồi mới  phát biểu ý của cậu sau đi.”

Ngũ Minh nghe xong cũng cảm thấy ngại ngùng bởi vì vừa rồi quả thật hắn chỉ mới nghe được có nửa câu, vì vậy gãi đầu nói:

“ Hôm nay tôi đãi cậu ăn trưa xem như xin lỗi vậy !”

Lưu Vũ Phi còn có thể nói gì bây giờ chỉ đành lắc đầu đáp ứng. Hắn vốn không cần ăn cơm, nhưng dù sao hắn vẫn đang ở trong thế tục nhân gian nên không thể sống cuộc sống quá khác biệt với người khác, cho nên một ngày ba bữa hắn vẫn phải ăn cơm.

Quả nhiên chỉ sau buổi cơm trưa thì đã có tin đồn Lưu Vũ Phi học tại lớp quan hệ xã hội công cộng bị đồng tính đã truyền khắp trường Thanh Hoa. Tuy nói không ai biết hình dáng của hắn nhưng nhắc đến tên hắn thì ai cũng biết cả. Bây giờ hắn đã hiểu, nhưng nếu chuyện phiền phức này không thể giải quyết thì hắn cũng không thèm suy nghĩ.

Nhưng chính Ngũ Minh lại cảm thấy ngần ngại vì sự hiểu lầm của mình mà làm cho mọi người nghĩ Lưu Vũ Phi là người đồng tính, khi hai người đi tới phòng ăn, đã đầy nghẹt người.

 Ngũ Minh vì tỏ ý xin lỗi, nhất định phải mời Lưu Vũ Phi ăn cơm bằng được.


(xem tiếp  Chương  7)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, dailuc, chonhoadong, nguyenthuy, mavuong, tadamina, SCC, byphuong
« Sửa lần cuối: Tháng Tư 24, 2010, 02:21:49 am gửi bởi nhuocthuy » Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #29 vào lúc: Tháng Tư 25, 2010, 03:02:33 am »

(tiếp theo)

CHƯƠNG 7


Lưu Vũ Phi nhìn vào phòng ăn đầy nghẹt người thật lâu vẫn không tìm thấy một bàn trống nào.

Mỗi bàn đều có ít nhất là bốn người. Lưu Vũ Phi dùng thần niệm tìm kiếm mới nhìn thấy có một bàn bên phải chỉ có một người ngồi.

 Lưu Vũ Phi nhìn vào nơi đó thì thấy đó là một cô gái, khi hắn nhìn vào cô gái chỉ cảm thấy có một loại cảm giác thân thiết, cũng không phải vì cô gái kia quá xinh đẹp. Mà chính vì ở cô gái này toát ra một loại khí chất của người miền núi, hơn nữa hiện tại Lưu Vũ Phi rất mẫn cảm với khí chất và khí tức của người khác.

 Lưu Vũ Phi cảm thấy có một chuyện rất lạ là không phải không có ai nhìn thấy bàn của nàng còn trống mà là dường như họ không muốn ngồi chung với nàng, thậm chí có người đi ngang qua bàn của nàng ngồi còn bịt lấy mũi vội vàng đi nhanh qua. Điều này làm cho hắn cảm thấy kỳ quái, tuy nói nàng cũng bình thường, những cũng không thể nói nàng có điều gì làm cho người ta hoảng sợ mà tránh né.

Lúc này Ngũ Minh đã đem cơm tới, Lưu Vũ Phi nói với hắn:

“ Ngũ Minh, cậu nhìn chung quanh đã đầy người, chỉ có bên kia chỗ cô gái đó là còn chỗ trống, mình cùng qua bên đó ngồi chung đi !”


Ngũ Minh nhìn theo hướng tay chỉ của Lưu Vũ Phi, cuối cùng hắn nói: “ Không phải đâu, cậu muốn chúng ta ngồi ở bàn đó vậy chắc cậu không biết vì sao không ai dám ngồi với cô ấy phải không?”

Lưu Vũ Phi hỏi:

“ Vì sao vậy, chẳng lẽ cô gái đó có gì rất lợi hại hay là có cái gì kỳ lạ sao mà làm cho mọi người không dám ngồi chung với cô ấy?”

Ngũ Minh giải thích:

“ Vậy thì không phải, nàng gọi là Tô Thiến cũng là một sinh viên mới, là một người đơn thuần còn rất thiện lương, nghe nói nàng thích giúp đỡ người khác, cho nên không dám ngồi chung với nàng không phải vì chuyện này, vì do nàng đem theo thức ăn làm từ trong nhà tới đây, nghe nói vào ngày đầu tiên nàng mở cơm ra đã làm những người bạn ngồi chung không chịu nổi mùi vị đó đều ói ra hết, nghe nói loại thức ăn này nhìn giống như là bùn đất nhão nhoẹt kỳ lạ nhìn vào làm người ta sợ hãi, cho nên mỗi khi nàng ăn cơm không ai dám ngồi chung, nghe tôi đi, chúng ta chờ một chút sẽ có bàn thôi…”

Lưu Vũ Phi đối với chuyện Tô Thiến ăn thứ gì cảm thấy rất là hứng thú, bởi vì hắn cũng là người miền núi nên thức ăn của người miền núi hắn đều biết, vì vậy hắn cũng không tin có loại thức ăn nào làm người ta cảm thấy sợ hãi như Ngũ Minh đã nói.

Nghĩ vậy hắn kéo Ngũ Minh lại, nói:

“ Tôi quyết định cậu phải theo tôi qua đó ngồi xem như là xin lỗi, bằng không lát nữa cậu phải coi chừng tôi…”

Ngũ Minh vừa nghe đã cảm thấy hoảng sợ, nếu ngồi cùng Tô Thiến thì làm sao mà hắn ăn nổi, vì vậy vội vàng nói:

“ Cậu đừng có đùa vậy, nếu ngồi chung với cô ấy tôi còn có thể ăn được gì sao? Tôi van cậu chúng ta đợi thêm chút nữa có được không?”

Lưu Vũ Phi không thèm quan tâm lời hắn nói, cứ nhất định kéo hắn đến trước bàn của Tô Thiến, Lưu Vũ Phi mở miệng hỏi:

“ Vị bạn học này, tất cả các bàn đều đã đầy người, mà bạn ngồi chỉ có một mình, xin hỏi chúng tôi có thể cùng ngồi chung được không?”

Tô Thiến vốn cũng đã cảm thấy buồn bực, từ mấy ngày hôm trước đã làm cho mấy người bạn cùng ngồi chung phải ói hết thức ăn ra, cho đến hôm nay cũng không ai dám ngồi cùng bàn với nàng nữa, mà nàng cũng không chịu nổi khi nàng ăn cơm lại bị người khác nhìn với ánh mắt kỳ lạ.

 Hôm nay không biết vì sao có một người đến xin ngồi chung với nàng, nàng tò mò ngẩng đầu nhìn một chút, phát hiện là một người bạn học nam có vẻ ngoài rất bình thường, nhưng đôi mắt của hắn rất sáng, vẻ mặt đang tươi cười nhìn nàng, nhìn hắn có một loại cảm giác rất thân thiết, Tô Thiến trả lời: “ Nếu anh không sợ nhìn thấy thức ăn của tôi mà ăn cơm không nổi, vậy thì mời anh ngồi !”


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
anhlam, chonhoadong, tadamina, mavuong, dailuc, nguyenthuy, SCC, byphuong, vanti67, ngodao
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
Trang: 1 [2] 3 4 ... 10   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 1.171 seconds với 24 câu truy vấn.