Tháng Mười 19, 2018, 08:04:49 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 ... 4 5 [6]   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: ĐÔ THỊ THẦN NHÂN--TẬP 2-- 都 巿 神 人  (Đọc 10291 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #75 vào lúc: Tháng Năm 29, 2010, 01:02:35 pm »

(tiếp  theo)

Sau nghi thức chiêu hoán, hắn sẽ giết sạch các Âm Dương Sư. Hắn sở dĩ phải đợi đến lúc nghi thức chiêu hoán hoàn thành mới ra tay, là vì muốn để cho đám Âm Dương Sư này tận mất chứng kiến những đại thần hư huyễn  gì đó mà bọn họ tốn hao bao nhiêu nhân lực vật lực để đưa tới chết ở trên tay hắn. Loại tâm tình tuyệt vọng này là hắn thích chứng kiến nhất.

Một tuần rất nhanh trôi qua, Lưu Vũ Phi còn muốn xem ba gia tộc sẽ dùng phương thức gì để giải quyết mâu thuẫn giữa bọn họ. Hắn để cho Lưu Lôi tiếp tục giám thị đám hòa thượng này, còn tự mình trở lại Đông Kinh.

Chính phủ Nhật Bổn trong một tuần này phá án vô số, nhưng đối với ba gia tộc cũng không có câu trả lời tốt giao phó. Bọn họ tuyên bố trước giới truyền thông, mọi sự việc đều đổ lên đầu Xích Quân. Đối với sự cố gắng của chính phủ suốt một tuần qua, dân chúng rất hài lòng, ít nhất chính phủ cho họ cảm giác được bây giờ còn an toàn hơn trước kia rất nhiều.

Về phần ba gia tộc, Tiểu Tuyền bất đắc dĩ phải bỏ qua chuyện điều giải với mâu thuẫn của bọn họ. Ba nhà tranh đấu cũng nhất định xảy ra, hắn cũng chỉ có thể khuyên bảo ba tộc trưởng, hòa hợp vi quý, hòa khí sinh tài, toàn là những lời nói nhảm. Còn yêu cầu ba nhà trong lúc tranh đấu, không thể nhiễu loạn cuộc sống của bình dân. Với câu nói cuối cùng này, mới là hắn muốn biểu đạt suy nghĩ của mình.

Giữa đêm, Lưu Vũ Phi phiêu phù trên hư không, cả thành phố Đông Kinh đều nằm trong thần thức của hắn. Vì để thuận lợi quan sát, sự tranh đấu của ba gia tộc hắn cũng làm ra một hy sinh trọng đại, đó là phải thừa nhận vô số âm thanh của chuyện nam nữ hoang dâm oanh tạc không ngừng.

Trong một sòng bạc cuối cùng còn lại tại Đông Kinh của Cung Bổn gia tộc, ẩn dấu gần hai trăm hảo thủ. Sòng bạc này vì nằm nơi hẻo lánh nhất, bởi vậy mới tránh được đại kiếp lần trước. Hôm nay nhân viên bảo vệ của nơi này so với bình thường thì nhiều hơn gấp mấy lần. Mặc dù bên trong không có cao thủ gì hơn người, nhưng hai trăm người này thân thủ so với người bình thường còn tốt hơn nhiều.

Đột nhiên bốn phía sòng bạc, hiện ra vô số bóng đen. Đã sớm có tin tức trước, bởi vậy cảnh sát đã sớm phong bế khu vực này, chung quanh không có một người nào đi lại, mà những tòa lầu bốn phía cũng đều đã đóng cửa tắt đèn, làm cho khu vực này hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Nhìn những bóng đen rơi vào vòng giám thị, Cung Bổn Hạo Nhị cười lạnh, rất nhanh hạ xuống vài mệnh lệnh, trận tiến công dò xét đầu tiên của hôm nay cuối cùng đã bắt đầu.

Kẻ tiến công ước chừng có hơn một trăm người, bọn họ đều mặc trang phục nhẫn giả. Kỳ thật những người này chỉ là vừa tiếp nhận tập huấn nhẫn giả không được vài ngày, không có năng lực thực sự. Hơn một trăm người xâm lấn, vọt tới trước cửa sòng bạc. Mấy người dẫn đầu vung tay lên, mỗi người mang theo một đội, hướng theo bốn cửa sòng bạc xông vào, không cần ẩn dấu bản thân, nếu bọn họ đã cường công thì không còn sợ bị Cung Bổn gia tộc phát hiện.

Ở bên kia có một chỗ ở của Cung Bổn Hạo Nhị, nơi đó có một người tình của hắn, còn có một đứa con của hắn. Đây là một chỗ ở rất bí mật, chỉ có khoảng mười người biết mà thôi.

Nhưng hôm nay nơi này tiếp đón mười hai vị khách, họ đi trên đường, không có một tiếng động. Ngay cả những máy camera đang giám thị biệt thự cũng không có phát hiện tình huống gì dị thường. Mấy người đang canh cửa cũng còn đang liên thiên nói chuyện đùa giỡn. Chỉ có bầy chó giữ cửa mới phát hiện trong không khí có gì đó không tầm thường, bèn hướng lên không trung không ngừng sủa vang, mấy người giữ cửa ngược lại lại vỗ vào đầu bọn chúng mắng:

“ Sủa cái gì, đám súc sinh này uống lầm thuốc rồi sao? Tự nhiên sủa loạn vào không khí để làm chi?”

Một người bị tiếng chó sủa vang làm bực mình mắng to.

“ Huynh đệ, không phải bên ngoài có chuyện đó chứ, hay là chúng ta tuần tra một chút đi ta cảm thấy hôm nay có gì đó không đúng.”

Có một người trong nhóm trả lời.

Bọn họ gật đầu, vừa muốn xoay người đi tuần tra, đột nhiên một màn hàn quang thoáng hiện, một cỗ máu tươi từ ngay cổ họng của bọn họ phun ra đầy đất. Mấy người này đã bị cắt yết hầu, lộ ra ánh mắt hoảng sợ lẫn không thể tin nổi. Tay của bọn họ còn đang bịt chặt lấy vết thương ở cổ họng, yết hầu còn vang lên tiếng máu chảy ồng ộc không ngừng, hình như muốn kêu lại kêu không ra tiếng. Cả người ngã xuống đất, ngay cả đám chó giữ nhà cũng bị cắt ngay yết hầu giống như họ.

Hết thảy mọi việc làm đều sạch sẽ gọn gàng, hiển nhiên với thủ pháp giết người như vậy, đã được huấn luyện thuần thục vô cùng. Làm xong những việc này, hơn mười bóng đen, lại ẩn vào trong màn đêm. Ngoại trừ mấy cỗ thi thể trên mặt đất  đã chứng minh bọn họ đã tới.

Hơn mười bóng đen, lại tiến vào trước sân, dọc theo đường đi cũng không gặp bất cứ kẻ nào, thẳng đến vào nội viện. Tay của người đầu lĩnh vừa nhấc lên, ý bảo người phía sau dừng lại, thầm nghĩ:

“ Kỳ quái, nơi này dù sao cũng là chỗ ở của Cung Bổn Hạo Nhi, sao lại dễ dàng cho chúng ta xông vào, cho dù có rất ít người biết nơi này, cũng không dễ dàng như vậy.”


“ Cúc Điền, ngươi đi trước xem, cẩn thận một chút.”

Nhẫn giả tên gọi Cúc Điền đáp lời một tiếng, rời khỏi đám người đi nhanh lên trước, khi hắn đi chưa được mấy bước thì trước mặt trống rỗng xuất hiện thanh võ sĩ đao, thanh đao âm trầm, mang theo kình phong hướng hắn xoắn tới.

Cảm nhận được đao khí xâm nhập, theo bản năng Cúc Điền lui về phía sau vài bước, ngã xuống đất lăn tròn.

“ Đinh.” Một thanh âm vang lên, thanh đao xẹt qua mặt đất, vung lên một đoàn bụi mù.

----------------------


(xem tiếp  Chương  88)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, vanti67, Ngoisaobiec, chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #76 vào lúc: Tháng Năm 29, 2010, 01:06:30 pm »

(tiếp theo)

CHƯƠNG   88

Cúc Điền lăn tròn mấy vòng, nhẫn giả phía sau rút đao chém tới, hơn mười đạo kình khí bất đồng, chụp lấy bốn người trong nội viện.

Đao ảnh đầy trời, hàn quang lóe lên, hướng tới toàn thân bốn người nọ, vũ đao trong tay bốn nhẫn giả, xẹt qua một đạo ánh sáng, tự bảo hộ cho mình thật kín kẽ không chút tia gió lọt vào. Một trận âm thanh vang lên, bốn người phòng thủ, lảo đảo lui về phía sau, cổ tay tê dại.

 Dùng lực bốn người ngăn trở đối phương mười mấy người, còn chưa bị thương cũng đã nói rõ, thực lực của mấy người này cao hơn Vũ Điền gia vài phần.

Đầu lĩnh Sơn Mộc nổi giận mắng:

“ Ngu ngốc, một đám phế vật.”

Thân là đầu lĩnh, Sơn Mộc cũng đủ tư cách mắng chửi thuộc hạ. Điều này cũng khó trách, Cung Bổn gia của đối phương cũng chỉ có thực lực của Thượng Nhẫn, bọn họ có thể ngăn cản sự hợp kích của mười mấy người có cấp bậc như nhau, điều này làm cho mặt mũi của Sơn Mộc có chút chịu không được, đồng thời trong tâm lý cũng âm thầm khiếp sợ cho Cung Bổn gia tộc, Thượng Nhẫn do bọn họ bồi dưỡng ra, vài người so với họ đều cũng kém một bậc.

Trong lòng hắn rùng mình:

 “ Xem ra lực lượng phòng hộ nơi này, không thể coi thường, nếu không sợ rằng sẽ mất cả mạng."

Lại quát lên một tiếng, mười một người của Sơn Mộc, lại ra tay. Không biết có phải vừa rồi Sơn Mộc nổi giận mắng lên hay không, hay là đám người của hắn muốn giữ thể diện, lần này thanh thế ra tay, kình khí so với lần trước mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Trong hàn quang, đao khí bắn ra bốn phía, làm cho những cây cối nhỏ trong viện ngã rạp xuống. Trường đao khởi lên mang theo hàn mang, hòa lẫn âm thanh xé gió nhè nhẹ, điên cuồng xuất ra.

Trong lòng bốn người đối phương rùng mình, nhưng bọn hắn cũng tự tin, bóng đen chợt lóe xuất ra hoa vũ đầy trời, nhanh đến làm cho người ta nhìn không ra hướng chuyển động.

Vang lên một trận thanh âm của đao kiếm giao nhau, bốn người của Cung Bổn gia lại một lần nữa tiếp được sự hợp công của mười một người. Thực lực hoàn toàn vượt qua Thượng Nhẫn, đạt tới cảnh giới Đặc Nhẫn, họ dùng phương thức du kích, trong nháy mắt di động trong vòng vây của mười một người kia.

“ Chết đi.”

Đột nhiên có một người quát.

Hồng quang lóe lên, một tiếng thảm hào. Một nhẫn giả của Vũ Điền gia tộc rú lên rồi ngã xuống.

Sơn Mộc nổi giận gầm lên một tiếng, huy võ sĩ đao trên tay hướng vào một trong bốn người bổ ra một đao khí tuyệt luân, kình khí bén nhọn hòa lẫn âm thanh xé gió, cùng lúc đó, trong viện thoát ra một bóng đen, cũng là một đạo kình khí hướng thẳng tới Sơn Mộc, nhanh như tia chớp, còn hơn đạo đao khí Sơn Mộc bổ ra.

Sơn Mộc đang lơ lửng giữa không trung, vì vậy mà bị uy hiếp rất lớn. Sơn Mộc nếu không thu chiêu, thì có lẽ sẽ giết chết được mục tiêu của mình, nhưng hắn tuyệt đối cũng không thoát được công kích của người kia. Dưới tình thế cấp bách Sơn Mộc đành huy đao tự cứu, một tiếng va chạm chói tai vang lên, hai người đang lơ lửng giữa không trung cũng liền bị văng ra, rơi trên mặt đất phải lui lại mấy bước. Mặt ngoài xem ra công lực bọn họ tương đương, sự va chạm này không ai chiếm được tiện nghi.

Sự thật thì Sơn Mộc cao hơn đối phương một chút, hắn thuộc về phòng thủ, lại vội vàng phản kháng nên không kịp dùng toàn lực.

“ Hắc hắc, Vũ Điền gia Sơn Mộc Quân, quả nhiên không giống bình thường, thật sự làm cho người ta bội phục, lại tiếp ta một chiêu.”

 Ngữ khí biến đổi, thân ảnh tiệp du quỷ mị liên tiếp chớp lên ba lần, khi đến trước mặt Sơn Mộc, thân thủ liền lao sát vào. Võ sĩ đao vừa bổ xoay tròn, khởi lên vô số hoa bạc, lại hung hăng đâm ra.

Sơn Mộc trầm hừ một tiếng, không lùi mà tiến tới, võ sĩ đao trong tay phải lăng không bổ ra, tay trái xuất ra một trảo, một trảo xuất ra, hồng quang bao bọc, một trảo liền cắm thật sâu vào xương cốt đối phương.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, vanti67, Ngoisaobiec, chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #77 vào lúc: Tháng Năm 29, 2010, 01:15:55 pm »

(tiếp  theo)

Người của Cung Bổn gia kêu thảm một tiếng, đồng thời với tiếng kêu thảm thiết này, đao mang cuộn tới, Sơn Mộc đem theo một tiếng hừ khẽ, thanh đao hắn cắm vào một tay của đối phương, chưa kịp rút về, thì cổ tay hắn đã bị cắt đứt đoạn.

Sơn Mộc chuyển đao sang tay phải, lại bổ ra một đao, đối phương không chỗ tránh né, cả cái đầu bị bổ ra hơn phân nửa. Óc não màu trắng từ chỗ vết chém tuôn ra ồng ộc, thân hình cũng chậm rãi ngã xuống. Sơn Mộc rất nhanh cắt lấy quần áo trên người, băng bó thật nhanh cổ tay của mình.

Nhanh chóng giết chết đối phương như vậy, chỉ có Sơn Mộc tự mình rõ ràng, nếu không phải đối phương sai lầm khi chém cổ tay trái của mình, sợ rằng muốn giết chết được hắn cũng phải tốn rất nhiều thời gian.

Chứng kiến bốn người của đối phương, đang trong vòng vây công của mười mấy người bên mình mà vẫn ung dung có thừa, Sơn Mộc biết hành động đánh lén hôm nay không cách nào thành công nữa.

Bên trong còn có bao nhiêu lực lượng phòng hộ, hắn cũng không rõ ràng. Nhìn bốn người trước mắt, thực lực cũng không thể coi thường, Sơn Mộc đối với sự phòng ngự mạnh mẽ của nơi này, thật sự có chút ngoài ý muốn. Hơn nữa mình vừa bị cắt đứt một tay, thực lực đã bị phế bỏ, vì vậy hạ lệnh rút lui.

Bọn họ còn chưa kịp thối lui, chỉ thấy bốn cánh cửa trong nhà đang đóng chặt đột nhiên bị bật ra. Bên trong tăm tối đột nhiên bắn ra một đạo ánh sáng chói lọi, giống như một mảnh sáng trắng. Mười hai người của Sơn Mộc, liền bị chiếu sáng hết sức rõ ràng. Bên trong lao ra mười mấy người, vây quanh bọn họ.

“ Thật không hổ là người của Vũ Điền gia tộc, cao thủ nổi danh, chỉ vài lượt đã giết chết một người đồng cấp bậc, xem ra trước kia chúng ta cũng đã quá xem thường Vũ Điền gia rồi.”

Một người hơn ba mươi tuổi âm trầm nói.

Nhìn thấy người này, sắc mặt Sơn Mộc biến đổi:

 “ Cung Bổn Thiểu Tá, tất cả cũng như nhau thôi, nghĩ không ra người như ngươi mà cũng làm chó giữ cửa cho người ta, Cung Bổn gia tộc thật sự có một bàn tay to quá.”

“ Hừ! Tộc trưởng chúng ta đã sớm biết rõ các ngươi sẽ có chủ ý với nơi này, cho nên ta đã sớm chờ các ngươi đến, chỉ là nghĩ không ra là Sơn Mộc ngươi đến mà thôi, ngươi hãy hiểu thời cuộc mà đầu hàng đi.”


“ Muốn chúng ta đầu hàng, vậy xem Cung Bổn Thiểu Tá ngươi có khả năng đó hay không.”

 Nói xong hắn không nhìn Cung Bổn Thiểu Tá, mà là hướng về mấy nhẫn giả còn lại vung tay lên.


Đối diện với Cung Bổn Thiểu Tá, hắn cũng chỉ có thể dùng phương pháp vừa đánh vừa  chạy ra ngoài, nếu tay trái hắn chưa bị đứt, thì còn có hy vọng, nhưng bây giờ hắn chỉ đành liều mạng mở đường máu, hoàn hảo là đám nhẫn giả này đều là người không sợ chết.

Từ nhỏ bọn họ đã bị huấn luyện như một loài động vật máu lạnh, không có cảm tình, cả đời chỉ biết tuân lệnh chủ nhân. Biết rõ Sơn Mộc muốn họ đi chịu chết, nhưng bọn họ vẫn cứ xông lên.

Trong sát na hai bên xông vào nhau, hai bên không hề tránh né, chỉ dùng cách đánh lưỡng bại câu thương. Không có một người sợ hãi mà rút lui, nhất thời một trận âm thanh vũ khí va chạm vang lên.

Nhìn thấy thuộc hạ đã khai chiến, Cung Bổn Thiểu Tá đùa cợt nói:

“ Sơn Mộc, bây giờ ngươi chỉ còn một tay mà còn có thể tái chiến hay sao, nếu các ngươi quỳ xuống cầu xin tha thứ, ta sẽ bỏ qua cho các ngươi, thế nào?”


“ Chó má, bằng vào bộ dáng này của ngươi mà muốn chúng ta đầu hàng, phải thử qua mới biết được.”

 Lời vừa nói ra, Sơn Mộc thuận thế bổ ra một kích về hướng Cung Bổn Thiểu Tá. Mặc dù sắc mặt hắn có chút khó coi vì mất máu quá nhiều, nhưng một đao này cũng không thể coi thường, ánh đao kèm theo tiếng sấm gió, cuồn cuộn nổi lên, hướng Cung Bổn Thiểu Tá trùm tới. Cung Bổn Thiểu Tá cười lạnh một tiếng, đón ánh đao tập kích, thân hình chợt lóe, từ một bên Sơn Mộc xuất ra một đao khí tuyệt luân, quyện ra như một luồng sáng “ Đinh đinh đương đương.”, vang lên mấy tiếng.

Hai người vừa hợp lại phân ra, trong nháy mắt song phương đã gặp nhau mười chiêu. Sơn Mộc thảm hừ một tiếng, lui bật ra sau vài chục bước. Hắn chỉ có một tay, hiển nhiên không phải là đối thủ của Cung Bổn Thiểu Tá. Tay phải hắn có mười mấy lổ hổng, trước ngực bị một vết đao sâu đến nỗi có thể thấy được vết thương sâu tận xương cốt.

Máu tươi tuôn xuống, làm quần áo toàn thân hắn ướt đẫm. Một chiêu đắc thủ làm Cung Bổn Thiểu Tá cười đắc ý, không để cho Sơn Mộc có đường lui, chợt quát:

 “ Sơn Mộc ngươi nếu còn tiếp được chiêu này, hôm nay ta sẽ để cho các ngươi an toàn rời đi.”

Trong miệng nói, thế công cũng không dừng lại, chỉ thấy trong tay hắn xuất ra một chiêu gia truyền kiệt xuất nhất trong gia tộc, Sơn Mộc cảm thấy một cỗ kình khí cực kỳ bá đạo đang cuồng phát mà đến, mãnh liệt đến không còn lời nào tả nổi. Đang muốn lui ra sau, nhưng thân thể bị thương không còn chịu nổi, miễn cưỡng chỉ lui lại được mấy bước. Chỉ cảm thấy một trận đau nhức công tâm, hai mắt biến thành màu đen, trong tích tắc trên người đã bị trúng thêm hơn bảy đao.

Máu tươi cuồng phún như suối, nhất thời liền tuyệt khí bỏ mình.


Mấy nhẫn giả khác nghe được tiếng kêu thảm thiết của Sơn Mộc, trong lòng rùng mình, nhanh như tia chớp hướng tới những người vây quanh mình bổ ra vài đạo đao ảnh.

Tạm thời bức lui họ, bọn họ mặc dù không chết, nhưng dưới sự vây công của Cung Bổn gia, cũng đã sức cùng lực kiệt. Thực lực và nhân số quá chênh lệch, để cho bọn họ bị thương đầy mình. Đây chính là cách đánh bảo thủ nhất của Cung Bổn gia tộc, bọn họ không muốn cùng đám người liều chết kia đổi mạng nên tận lực tránh né để không bị thương tổn.

“ Sát.” Cung Bổn Thiểu Tá hạ mệnh lệnh giết sạch, hắn cũng tự mình hành động trước tiên, nhanh như chớp hướng tới đám nhẫn giả công tới.

Ngân mang chớp lên, tiếng thảm hào lập tức truyền vang, máu tươi bắn ra, chiêu thức này hắn đã giết chết hai người, chỉ còn thừa lại mấy người vẫn không hề thối lui, có hai người trong đó không thèm để ý đến ánh đao xâm nhập phía sau, hai đạo hàn mang hướng Cung Bổn Thiểu Tá quyện tới.

Cung Bổn Thiểu Tá cuống quýt thay đổi mấy vị trí mới có thể chật vật né tránh.

 Nhưng tình thế đã thay đổi, hai gã nhẫn giả cùng một thời gian, chỉ một tiếng trầm muộn thì cả thân thể  đã bị luồng đao khí phía sau chém thành hai nửa, máu tươi và nội tạng chảy ra đầy đất.

----------------------



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, vanti67, Ngoisaobiec, chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #78 vào lúc: Tháng Năm 30, 2010, 06:18:23 pm »

(tiếp theo)

CHƯƠNG   89


-“ Ngu ngốc”

Cung Bổn Thiểu Tá thấy mình bị hai người bức ép chật vật như vậy, nổi giận mắng hai tiếng,  trút lửa giận lên những người còn sống. Trong phút chốc một trận huyết vũ bay tán loạn, cuối cùng mấy nhẫn giả trong lửa giận đổ trút của Cung Bổn Thiểu Tá, liền mất mạng.

Mười hai người của Vũ Điền gia tộc đến xâm nhập nơi này, tất cả đều bị mất mạng.

 Cung Bổn gia cũng không phải là không có tổn thất, một nhẫn giả sắp tiến vào hàng ngũ của Đặc Nhẫn bị giết, mặt khác còn có sáu người trong lúc đối phương liều mạng đã bị trọng thương, xem ra cần phải có một đoạn thời gian phải tu dưỡng.

Lưu Vũ Phi nhìn thấy hết cảnh tượng này, tự nhủ:

“ Mấy người bên này còn có chút lợi hại, chỉ là tại sao bọn họ lại không phái ra, nhẫn giả mang theo yêu thú, loại cấp bậc này so với công lực cũng cao hơn rất nhiều.”

Theo so sánh, quyết chiến bên nhà Cung Bổn Hạo Nhị so với sòng bạc còn phải đặc sắc hơn. Bên sòng bạc mặc dù có tới mấy trăm người, khắp nơi đều là đầu người, nhưng khi song phương chạm mặt thì cũng chỉ là một trận hỗn chiến, nhưng lại là những kẻ lưu manh không có thực lực, quả thật chẳng khác gì như hắc bang đang tranh địa bàn, không hề có chút võ công nào.

Song phương đấu với nhau một hồi, người của Liễu Sanh gia tộc nhìn thấy số lượng người của đối phương quá nhiều, ngay cả thi thể của người phe mình bọn họ cũng không kịp mang đi, đã xoay chân bỏ chạy. Bọn họ cũng không phải loại người được huấn luyện từ nhỏ, muốn chạy thì chạy ngay không dám liều chết, dĩ nhiên là không có dũng khí để liều mạng.

Bên này Cung Bổn gia tộc, nhìn thấy mình đã đánh lui bọn họ, cũng không đuổi theo, ở chỗ nhảy lên hô vang, như hoan hô mừng rỡ. Sau đó thoáng quét dọn chiến trường, thu nhặt xác của những người chết trận, sau đó lui trở về vị trí của mình, bắt đầu chuẩn bị nghênh đón trận tiến công tiếp theo.

Thật ra nếu còn có sự tấn công một lần nữa, cũng không cần bọn họ ra tay. Dù sao đã thử dò xét một lần cũng là quá đủ, dù thêm nữa cũng không có ý nghĩa.

Trận tiến công đầu tiên, cả Liễu Sanh và Vũ Điền hai nhà thất bại mà chấm dứt. Nhất là Vũ Điền gia tộc, bọn họ đã mất đi mười hai danh thượng nhẫn. Còn Liễu Sanh gia tộc, không hề có tổn thất thực sự. Bọn họ mặc dù đã chết hơn ba mươi người, nhưng đều là người không quan trọng. Điều này làm cho hận ý của Vũ Điền Tín Hùng đối với Cung Bổn gia tộc càng cao hơn một tầng.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn ở một bên cười trộm, hắn hận không thể làm cho Vũ Điền, Cung Bổn hai nhà cùng chết sạch, làm cho Nhật Bổn chỉ còn lại một nhà Liễu Sanh.

Thông qua dò xét hôm nay, bọn họ cũng đã đề cao thật lớn thực lực của Cung Bổn gia tộc. Vì kế hoạch kế tiếp, có sự nắm chắc rất tốt. Giờ phút này Liễu Sanh Nghiễm Bổn và Vũ Điền Tín Hùng đang thương lượng những bước kế tiếp nên đi như thế nào.

“ Nghiễm Bổn quân, bây giờ chúng ta đối với thực lực của Cung Bổn gia, có một sự phỏng chừng đại khái, nhìn theo thực lực của Cung Bổn gia, quả thật vượt qua một nhà trong chúng ta, ta xem lần sau nên phái ra người có thực lực đã ngoài trung nhẫn đi làm việc, những đám vô dụng sẽ không dùng tới nữa, miễn cho việc Cung Bổn gia chê cười chúng ta.”

“ Không sai, Tín Hùng quân nói rất có đạo lý, chỉ là không nghĩ tới Cung Bổn gia ẩn dấu thực lực cường đại như vậy, vì chúng ta đã quá khinh thường đối phương, mới làm cho người nhà của ngươi có tổn thất, thật sự làm cho người ta xấu hổ a!”

Trong miệng thì nói như vậy, nhưng trong ánh mắt hắn cũng không hề có ý tứ hối lỗi chút nào.

Khi hắn nói câu này thì sắc mặt Vũ Điền Tín Hùng liền có thay đổi, hắn cắn răng nói:

“ Ngày mai, ta muốn Cung Bổn gia chết hết không có chỗ chôn.”

Tiếp theo bọn họ lại thương lượng kế hoạch kế tiếp, hai tiếng sau Vũ Điền Tín Hùng mới âm hiểm cười rời đi.

Ngày mai, sẽ lại xảy ra chuyện gì ? Không ai biết, cũng không ai có khả năng nói cho bọn họ, hết thảy phải đợi thời gian chứng minh.

Sau khi xem xong kịch, Lưu Vũ Phi thuấn chuyển đến đỉnh một ngọn núi, tìm một địa phương hẻo lánh để đả tọa.

Hắn chờ mong chuyện kế tiếp sẽ có thể có thêm kịch hay để xem tiếp. Hy vọng ba nhà bọn họ không nên làm nguội lạnh đi nhiệt tình xem kịch vui của hắn.



(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
vanti67, chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #79 vào lúc: Tháng Năm 31, 2010, 12:21:12 pm »

(tiếp theo)

Cung Bổn Hạo Nhị đang hồi báo với trưởng lão tình huống của đêm nay, mấy trưởng lão đã biết rõ tình hình, chết đi một người, bị thương sáu người, đổi lại được tính mạng mười hai người nên rất là hài lòng. Nhưng bọn hắn cũng không có kiêu ngạo, lần này hoàn hảo chỉ có một nhà Vũ Điền bị tổn thất đến mười hai danh thượng nhẫn. Thượng nhẫn rất khó bồi dưỡng, cũng không thể nói là không thể bồi dưỡng.

Thượng nhẫn công khai của mỗi nhà số lượng thì không nhiều, nhưng thầm lén bồi dưỡng ra bao nhiêu người thì không ai biết được.

Cung Bổn Hạo Nhị nói:

 “ Trưởng lão, ta phỏng chừng hai nhà bọn họ kế tiếp sẽ điên cuồng trả thù, nhất là Vũ Điền gia, chỉ sợ bọn họ không tuân thủ hiệp nghị, phái ra Đặc Nhẫn và Thức Thần.”


“ Hạo Nhị, ngươi nghĩ được như vậy, thì chứng minh ngươi không tệ, kỳ thật mấy người chúng ta đã nói chuyện với nội đường, trong nội đường đã phái tất cả đặc nhẫn đến đây, chỉ cần bọn họ không xuất ra đặc nhẫn, chúng ta cũng không quản bọn họ, ở điểm này chúng ta có thể có hại, hai nhà bọn họ xuất đặc nhẫn, số lượng có thể vượt qua chúng ta.”


“ Trưởng lão, ý ngươi phỏng chừng, hai nhà bọn họ sẽ vi phản hiệp nghị hay sao?”

“ Trừ phi bọn họ có thể thắng được chúng ta, nếu không nhất định sẽ làm vậy, ai! Chỉ tiếc ở bên Trung Quốc chúng ta đã tổn thất vài đặc nhẫn mang thức thần, bằng không thực lực của chúng ta cao hơn nhiều so với bây giờ.”

“ Chuyện này trưởng lão không cần lo lắng, chúng ta có tổn thất người, phỏng chừng bọn họ cũng bị, chỉ là không biết họ mất bao nhiêu người mà thôi.”


“ Ai ! Đừng nói nữa, bên kia Trung Quốc không biết tiềm ẩn bao nhiêu thực lực, tốt lắm Hạo Nhị, ngươi đi xuống trước đi, ngày mai sẽ là một ngày mấu chốt, hy vọng người của nội đường phái tới sẽ đến sớm một chút.”


Đợi Cung Bổn Hạo Nhị đi xuống, một trưởng lão tự nhủ: “ Hai nhà bọn họ khẳng định sẽ không tuân thủ hiệp nghị, hiệp nghị này đã lập ba trăm năm rồi, ai mà vẫn tuân thủ theo mãi!”

Ngày hôm sau, Liễu Sanh, Vũ Điền hai nhà trực tiếp đưa chiến thư cho Cung Bổn gia. Địa điểm là một tòa kiến trúc cách Đông Kinh chừng mười dặm, đó là một công trình mới bắt đầu của Vũ Điền gia. Địa thế của nơi này bằng phẳng, vị trị cũng hẻo lánh. Vũ Điền gia dưới danh nghĩa khởi công xây dựng, mua lại mảnh đất này, bây giờ còn chưa chính thức khởi công.

Họ chọn nơi này, cũng là đề nghị của Vũ Điền. Chiến thư gởi đi ngày thứ hai thì cũng đã đến thời gian ước chiến. Ở nơi này bóng người lấp loáng, khoảng chừng tới ba trăm người. Gần ngàn năm nay ba nhà tranh đấu không ngừng, nhưng chưa từng xuất động ra nhiều thành viên đến như thế. Đây là người của hai nhà Liễu Sanh, Vũ Điền, người của nhà Cung Bổn vẫn chưa tới. Có thể nhận ra hai nhà Liễu Sanh và Vũ Điền nóng lòng tiêu diệt nhà Cung Bổn gấp gáp thế nào. Hôm nay cũng có thể chấm dứt, thế lực chia ba của ba nhà, cũng là thời cơ tốt nhất.

Cả ba trăm người ánh mắt đăm đăm, không ai cười. Bọn họ đang đợi, đợi thời khắc cuối cùng đang đến. Lúc này, mặt trời đã hạ xuống phía tây, mặt trời tản ra màu đỏ, nhưng lại không hề chói mắt. Chiếu sáng dưới mặt đất, bóng người dày đặc, có vẻ tràn ngập sát khí. Ở thời khắc này, một tiếng huýt gió lạnh lẽo truyền đến, mọi người nhất thời khẩn trương. Hào khí lúc tiếng huýt gió vang lên một khắc, chợt ngưng kết lại.

Liễu Sanh Nghiễm Bổn, Vũ Điền Tín Hùng và mấy trưởng lão của hai nhà không tự chủ được nương vào cùng một chỗ. Trong ánh mắt lộ ra vẻ khẩn trương và quang mang hưng phấn. Ân oán suốt một ngàn năm nay, cuối cùng ở nơi này sẽ có kết cục tốt nhất. Về phần kết quả sẽ như thế nào, tin tưởng ở thời gian kế tiếp sẽ hiểu rõ. Một đoàn đoàn bóng đen, ở không trung tạo nên vô số luồng sáng, rơi vào đối diện hai nhà Liễu Sanh và Vũ Điền. Người hạ xuống càng ngày càng nhiều, Liễu Sanh và Vũ Điền sắc mặt ngày càng nghiêm trọng. Cuối cùng, tính qua thì Cung Bổn gia đi tới ước chừng vượt qua hai trăm người.

Trong lòng Liễu Sanh và Vũ Điền chợt rùng mình, bọn họ nghĩ không ra thực lực của Cung Bổn gia lại mạnh mẽ như vậy. Hơn hai trăm người này đều đã ngoài trung nhẫn. Trong đó đại bộ phận có cấp bậc thượng nhẫn, hoàn hảo bọn họ cũng đã tính đến bước cuối cùng vẹn toàn, nếu không hôm nay thắng bại như thế nào, cũng thật sự rất khó kết luận.

Cung Bổn Hạo Nhị tới cuối cùng, lúc này bầu trời đã có chút biến thành âm u mờ tối.

“ Cung Bổn Hạo Nhị! Hôm nay ba nhà chúng ta làm một kết thúc, từ ngày mai bắt đầu Nhật Bổn sẽ không còn xuất hiện hai chữ Cung Bổn, ngay cả thần của gia tộc các ngươi cũng sẽ bị diệt.”

“ Hắc hắc hắc, muốn diệt gia tộc chúng ta, dùng miệng không thì không được đâu, chỉ bằng vào Vũ Điền, Liễu Sanh hai nhà, mà muốn nuốt gia tộc chúng ta, ta xem coi các ngươi có được năng lực này hay không.”

Song phương bắt đầu một trận mắng chửi vang lên.

Lúc này bầu trời đã hoàn toàn tối đen, nhưng đối với nhẫn giả chuyên sinh hoạt về đêm mà nói, đêm tối không thể nghi ngờ là đồng bọn tốt nhất của bọn họ, trong bóng đêm có thể cho họ phát huy tốt nhất.

Cũng không biết là do mệt mỏi, hai là song phương cảm giác được mắng chửi nhau suông như thế cũng thật sự là nhàm chán, tóm lại tộc trưởng của hai bên, đồng thời làm ra một thủ thế sắp lao vào công kích.


----------------------

(xem tiếp  Chương  90)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina, vanti67
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #80 vào lúc: Tháng Năm 31, 2010, 12:27:03 pm »

(tiếp theo)

CHƯƠNG   90


Vô số bóng đen từ trong đám người đi ra. Nhất thời hiện trường lâm vào một trận hỗn chiến, hai phe xông vào nhau chém giết. Một mảnh máu tươi đỏ hồng bay tung, những bóng người bị hất bay tung lên không, ánh đao cùng quang mang lạnh như băng, lại hòa lẫn tiếng rống giận, thỉnhthoảng lại vang lên. Những tiếng kêu thê thảm, xuất ra từ trong miệngnhững người đã đi đến thời khắc cuối cùng của cuộc đời.

Đôi mắt mọi người đỏ rực tia máu, điên cuồng chém giết, âm thầm đánh lén. Sử dụng đủ loại phương thức tiêu diệt địch nhân trước mắt, từ bivà khoan dung sớm đã mai một trong máu tươi tràn ngập, trong những tửthi hài cốt khắp nơi. Trong ý niệm của mọi người chỉ còn có một từ:

“Giết!”

Máu bay lên, thịt cắt nát, hiện trường như chốn tu la địa ngục vô cùng thê thảm.

Lưu Vũ Phi ở hư không tận mắt nhìn thấy hết thảy những việc này, hắn không có gì là không đành lòng, càng không vì lý do chính mình gây ra thảm cảnh này, mới xảy ra tràng giết hại như thế mà cảm thấy xấu hổ. Ngược lại trong tâm lý càng phát ra sự hưng phấn, hận không được tự mình tham gia vào trong đó.

Hắn rất kinh ngạc khi nhận ra suy nghĩ của mình, tự chế giễu:

“ Nguyên lai ta cũng làm một người máu lạnh, chứng kiến nhiều người liều mạng chém giết nhau như vậy, mà không ngờ lại có ý niệm như thế trong đầu.”

Nhìn bọn họ đang điên cuồng lao vào nhau, mạng sống trong mắt bọn họ càng coi rẻ không đáng giá. Lưu Vũ Phi càng thêm hâm mộ, càng thêm cảm giác mình không hợp tham gia vào, là một quyết định sáng suốt. Nếu không thì làm sao có thể xem được tràng diện này, đồng thời cũng vì chuyện mình không tham gia vào mà đáng tiếc.

Cung Bổn Hạo Nhị tìm tới Vũ Điền Tín Hùng, bọn họ có khả năng làm tộc trưởng thì thực lực của bản thân cũng đã đạt tới cấp bậc thượng nhẫn.Cung Bổn Hạo Nhị kêu lên một tiếng, trường đao cuồn cuộn nổi lên một đạo ngân mang, chém ra một đao. Vũ Điền Tín Hùng cùng lúc ra tay, tayphải một đao, tay trái một chưởng, đồng thời xuất thủ. Thế công như điện, hàn quang đao ảnh quyện tới Cung Bổn Hạo Nhị, xem ra người của Vũ Điền gia tộc ai cũng thuận sử dụng tay trái, trong không khí truyền đến tiếng vang nhè nhẹ, một trận sắt thép giao nhau, cả hai bên cùng vanglên tiếng hừ trầm muộn.

Trong nháy mắt, hai người đã trao đổi hơn mười đao, cùng rơi xuống đất,hai bên đều lui lại mấy bước, xem ra không ai chiếm được tiện nghi.Cung Bổn Hạo Nhị vừa lui ra sau thì nhanh như tia chớp thân ảnh đã lướtđến bên phải của Vũ Điền, ngân quang chói mắt, một đạo đao khí tuyệt luân từ trên đao của Cung Bổn bắn ra, đao khí mãnh liệt làm cho ngườita sợ hãi, Vũ Điền nhìn thấy Cung Bổn lui về phía sau, lại đột nhiên có thể làm khó dễ, thế công mãnh liệt làm cho hắn cũng không cách nào đónđỡ. Hắn bèn thả người lui ba bước, vừa đúng lúc né được một kích.

Cung Bổn công kích một đao bị thất bại, lại một đao nữa bay tới, đao mang phá không cuồn cuộn nổi lên một mảnh cuồng phong, trong nháy mắtvõ sĩ đao đã từ trên đỉnh đầu Vũ Điền hạ xuống.

Vũ Điền nghĩ không ra tốc độ của Cung Bổn lại cực nhanh như thế, không chút nghĩ ngợi liền dùng hết công lực dùng thanh đao trong tay ngạnh đón “ Đinh” một tiếng, mấy người bên cạnh cũng không chịu nổi kình khí bắn ra bốn phía, liền dứt bỏ các đối thủ, vội lui ra sau.

Cả người Vũ Điền cũng đã lún xuống đất, hai chân đã chìm ngập trongđất, khóe miệng chảy ra một dòng máu đỏ, hiển nhiên đã bị sự liều mạng lần này mà bị thương không nhẹ.

Cung Bổn cười lên một tiếng cuồng ngạo, đang định huy đao công kích Vũ Điền lần nữa.

Thật nhanh! Nhanh đến không thể thấy rõ, một đạo bóng đen từ phía sau thoát ra “ Phanh” một tiếng, Cung Bổn bị đạo bóng đen này đánh rơi xuống đất.

Bóng đen cười ha ha nói: “ Tộc trưởng Cung Bổn gia tộc quả nhiên cũng lợi hại, có thể tiếp được một đao của ta.”

Cung Bổn Hạo Nhị giãy dụa một chút, vài tên thuộc hạ rất nhanh đã đỡ hắn đứng lên.

“ Đặc nhẫn! Hai nhà các ngươi dám không để ý đến hiệp nghị năm đó, đã như vậy thì ta cũng không cần tiếp tục tuân thủ nữa.”

Lời nói vừa ra,hắn móc ra một quả đạn tín hiệu, một đạo ngân quang bắn về phía không trung.

Xuất hiện biến hóa như thế, sự hỗn chiến trong sân tạm thời đình chỉ lại. Hai bên đều tự lui sang một bên, lúc này hơn năm trăm người, chỉ còn gần ba trăm người mà thôi. Từ nhân số mà xem, Cung Bổn gia tộc đã giữ lấy ưu thế, xem ra một hồi hỗn chiến vừa rồi, thực lực của Cung Bổn gia tộc đã cao hơn. Tín hiệu phát ra không được nửa giây, bên phía Cung Bổn đã xuất hiện hơn ba mươi bóng đen như quỷ mị, từ trống rỗng xuất hiện, có thể nhìn ra những người so với thượng nhẫn cao minh hơn bao nhiêu lần.

Liễu Sanh và Vũ Điền nhìn nhau gật đầu, đều phát ra một tiếng huýt gió, lại hơn mười bóng đen từ trên không hạ xuống.

“ Ha ha, Liễu Sanh, Vũ Điền, khó trách vừa rồi các ngươi lại dám nói sẽ tiêu diệt Cung Bổn gia chúng ta, không sai, có năm mươi đặc nhẫn, không biết bên trong còn có bao nhiêu người kế thừa được thức thần.”


“ Cung Bổn Hạo Nhị, hôm nay hai bên quyết đấu sinh tử, không phải Cung Bổn gia các ngươi diệt vong, thì chính là hai nhà chúng ta biến mất.”

Liễu Sanh Nghiễm Bổn lạnh lùng nói. Giờ phút này toàn thân hắn cũngtràn mùi máu tươi, quần áo trên người cũng bị máu tươi làm ướt đẫm.

Ba tộc trưởng đồng thời hạ lệnh, vang lên một trận thanh âm niệm chú,những nhẫn giả còn thừa phía trước đều lui về phía sau, đặc nhẫn tham gia tranh đấu không phải những người như bọn họ có thể xen vào. Lại nói để cho thức thần xuất hiện, bọn họ sẽ dùng hấp thực là việc chính, bọn họ không sợ chết, nhưng không ai hy vọng mình bị biến thành một cái xác khô.

Trong số những người đang có mặt chỉ có Lưu Vũ Phi hưng phấn nói:

“Không sai, loại nhẫn giả này rốt cuộc cũng đã xuất hiện, ta còn ngạc nhiên vì sao không thấy họ ra mặt, kịch hay phải ở thời khắc cuối cùng diễn ra, điều này so với phim đẹp mắt hơn nhiều, ai, đáng tiếc không mang theo máy ảnh, nếu không sẽ có được cảnh phim kinh điển nhất a.”


Lưu Vũ Phi ở bên trên lầm bầm lầu bầu, thì người bên dưới cũng đã niệm chú xong.


(còn tiếp)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina, vanti67
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
 
nhuocthuy
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 7361

Cảm Ơn
-Gửi: 22534
-Nhận: 57227



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #81 vào lúc: Tháng Năm 31, 2010, 12:31:53 pm »

(tiếp  và hết  Tập  2)


Nhất thời không khí trầm thấp xuống, yêu khí đầy trời, phải đến năm mươi thức thần đồng thời xuất hiện.

Xem ra thức thần số lượng cũng không nhiều lắm, Liễu Sanh, Vũ Điền hai nhà liên hợp thì được nhiều hơn, bất quá thức thần bên Cung Bổn gia, có thêm một thức thần cả người bốc lửa. Theo sự xuất hiện của bọn họ, giữa sân ngoại trừ đặc nhẫn, tất cả mọi người phải lui về phía sau một cây số.

“ Giết.”

Hai bên không biết là ai hô lên trước.

Trong phút chốc thức thần hình như có cảm ứng, mang theo ánh mắt sâm lãnh, liền di động, không có si ngốc như ngày xưa, không cần chỉ lệnh của túc chủ. Bọn họ tự động tìm kiếm đối thủ của mình, hùng phong trở lại trong người bọn họ, một lần nữa mở hai mắt thảm lệ, đánh về phía đối phương.

Một thức thần có thực thể, không thèm nhìn tới đối thủ đang đánh tới, mà lại vỗ móng vuốt thật lớn của mình, liền trảo ngay thân thể hư ảo của đối phương thành mảnh nhỏ, không đợi cho nó ngưng tụ một lần nữa, liền một hơi hấp thu hư thể của nó, trở thành một bộ phận của mình. Thức thần thật thể kia chỉ dây dưa một chút với hư thể, liền hấp thu hư thể của đối phương.

Còn thức thần cả người bốc lửa kia, không ngừng phun ra ngọn lửa màu xanh tới đối phương. Phàm là những thức thần bị nhiễm lửa đều phát ra một tiếng thảm hào, khiến cho nó uy phong vô cùng.

Một thức thần không có đối thủ, đột nhiên phóng về hướng Cung Bổn Hạo Nhị, Cung Bổn biết thức thần muốn làm gì, công kích vật lý đối với thức thần vốn không có hiệu quả, hắn chỉ có đem người lui lại, dọc theo đường đi nhắm hướng đông chạy như điên.

Cuộc chiến giữa sân giữa các đặc nhẫn còn kinh hiểm hơn thượng nhẫn mấy lần, mỗi một đao đều mang theo tiếng hưu hưu bén nhọn, trong ánh đao lạnh như băng kia, bọn họ cũng không có sợ hãi, bình tĩnh đối mặt tử thần. Từng đạo hàn mang mắt thường nhìn thấy được, lúc ẩn lúc hiện thu hoạch đi tính mạng của đối phương.

Cung Bổn gia vô luận là đặc nhẫn, số lượng của thức thần cũng không bằng hai nhà Vũ Điền và Liễu Sanh, nhân số của bọn họ cũng không ngừng giảm bớt, nhưng bọn họ cũng không lùi bước, vì lùi bước chính là tự sát.

Cung Bổn Hạo Nhị đã bị thức thần nọ đuổi theo suốt mấy cây số, hơn một trăm người bọn họ chạy như điên phía trước, phía sau phiêu đãng một thức thần. Dọc theo đường đi đã có hơn mười người bị thức thần tiếp xúc. Cung Bổn Hạo Nhị nhìn thấy như vậy cũng không phải biện pháp, nếu cứ để thức thần truy theo mãi, thì mọi người không ai đào thoát độc thủ của nó. Hơn nữa bên chỗ quyết chiến cũng không được thuận lợi, cứ như vậy, sớm muộn cũng tiêu vong.

Chuyện liên quan đến tồn vong của gia tộc, làm cho hắn băn khoăn rất nhiều, từ trong mình hắn móc ra một quả tín hiệu đạn, lần này tín hiệu có một điểm khác hẳn, bắn tới không trung, liền bộc phát ra hoa khói bảy màu, thật lâu không có tán đi. Đây là biện pháp cuối cùng của hắn,còn không biết có công hiệu hay không.

Tín hiệu đạn này là khi hắn nhận vị trí tộc trưởng thì nội đường trưởng lão đã giao cho hắn. Bây giờ hắn vẫn còn nhớ kỹ, lúc ấy trưởng lão đã nói:

“ Hạo Nhị, tín hiệu đạn này chỉ khi gia tộc gặp phải lực lượng không thể chống cự, hay liên quan đến nguy cơ tồn vong của gia tộc mới có thể phát ra, nếu không ngươi sẽ có hậu quả rất tàn nhẫn.”

Tín hiệu đạn đã phát, sắp tới sẽ phát sinh việc gì, Cung Bổn Hạo Nhị cũng không biết. Thời gian chỉ qua chừng mười phút, thì thành viên gia tộc của hắn cũng đã có mười người chui vào miệng của thức thần. Thức thần thật thể kia, hấp thu nhiều tinh khí như vậy, đầu đã to lớn lên.

Đông Kinh ở gần ngay trước mắt, nhưng cứu viện chờ mong vẫn chưa có xuất hiện, Cung Bổn Hạo Nhị cũng đã bắt đầu tuyệt vọng, lúc này phía chân trời khởi lên một điểm lửa, vài giây sau đã nhìn ra được hình dáng thật của nó. Vật bay tới là một thanh đao toàn thân ngập lửa, càng tới gần hắn càng có thể cảm nhận được độ nóng khủng khiếp của nó.


----------------------

(Xin xem tiếp  Tập  3)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
chonhoadong, nguyenthuy, dailuc, mavuong, anhlam, tadamina, vanti67
Logged

君 子 之 交 淡   若水
Quân tử chi giao đạm NHƯỢC THỦY

--------------
孔孟彊常須刻骨
西歐科學要明心

Khổng Mạnh cương thường tu khắc cốt,
Tây Âu khoa học yếu minh tâm
 
 
Trang: 1 ... 4 5 [6]   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.229 seconds với 25 câu truy vấn.