Tháng Sáu 19, 2018, 11:08:06 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 2 [3] 4   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: Bình Định Võ  (Đọc 12461 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
Vanilla
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 0
-Nhận: 4



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #30 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2008, 04:27:29 pm »

ối zìời ơi,Mình mới đi xa về.Cám ơn cô phù thủy HC nhé!mách bảo thêm cái lợi vồ được người iu có võ là được TEO, mình thì mập khoãng chừng 100kílo hà,diet hoài mà kông xuống cân gì hết.Mình mong muốn TEO bớt khoảng 20ki là mừng lắm. >:)Cô phù thủy HC có biết Cô nào có võ hay huyền thuật,nếu biết cã hai càng tốt,mai mốt giùm cho Byphuong.Đẹp,xấu không quan trọng miễn có cặp mắt giống hình Cô phù thủy HC là được rồi big grin.Giàu, nghèo không nhất thiết,nhà bán vàng là đũ rồi.Sau nầy sẽ hậu tạ Cô phù thủy HC nhiuều love struck
Có đấy anh byphuong ạ, là cô Thai_Duong (v) đó chứ, cô ý biết võ lẫn cả huyền thuật đấy (có lần cô ấy đã tự nói thía cơ mà!)  bug. À, mà hình như huyencam muội muội quên mang cặp kính cận vào đấy thôi, huynh byphuong ah!  laughing

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, tumap2008, byphuong, Ngoisaobiec
Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #31 vào lúc: Tháng Bảy 06, 2008, 01:40:34 pm »

Bình Định được định danh là miền đất Võ. Tên gọi ấy không phải ngẫu nhiên mà thành, mà được khởi nguồn từ truyền thống thẳm sâu của miền đất này. Ở Bình Định, ẩn sau lũy tre làng bình dị như bao làng quê khác, là những làng võ với những võ sư một thời danh chấn. Một trong những huyền thoại còn lại ở đất Võ là võ sư Phan Thọ.


Võ sư Phan Thọ múa kiếm.

* Bán bò... học võ

Cả cuộc đời, võ sư Phan Thọ luôn đau đáu với tâm niệm tầm sư đặng trau dồi vốn võ học. Nhẩm tính lại, ông đã dành tới 18 năm để học tới 7 ông thầy.

* Thưa ông, bây giờ nhiều võ sĩ trẻ, chỉ cần hai, ba năm đã thi đấu và giành huy chương. Vậy mà ông cần những 18 năm?

- Có lẽ, cái mệnh của tôi là phải cần mẫn mà đi lên. Con đường học võ cũng vậy. Tôi bắt đầu học từ năm 17 tuổi. Đầu tiên là học ông Ký tại Phú Phong. Học được một năm, phải nghỉ vì ông thầy mắc tập quấn đài. Vậy là tôi sang An Vinh học với võ sư Cai Bảy, học đúng 5 năm, đã bắt đầu theo thầy đi đánh đài. Sau đó, chuyển sang học với cụ Tàu Sáu ở làng võ An Thái. Được một năm, thầy qua đời… Cứ vậy, lần lần, tôi học hết với những ông thầy giỏi trong vùng và thu lượm đủ “thập bát ban binh khí”. Cậu cứ tính thử xem, 18 binh khí gồm: quyền, roi, siêu, kiếm, đao, thương, kích, giản, phủ, chùy, xà mâu, côn, xích, thước, ba chỉa, chấn thiên cung và độc tiên (khăn xéo). Mỗi môn quấn cho chuẩn, phải học ít nhất ba thảo; 18 môn là 54 thảo. Bên cạnh đó, phải học thêm 10 bài đấu luyện. Nếu sử dụng 18 môn binh khí một cách nhuần nhuyễn, lại thật rành các chiêu thức của đấu luyện, thì hiệu quả sẽ cao biết bao nhiêu, trăm người có thể địch vạn người. Đó là điều giải thích vì sao những đội quân của Quang Trung hoàng đế luôn bách chiến bách thắng. Mà 18 môn ấy, có phải học một thầy là thành đâu. Phải biết rút tỉa từ từ. Chẳng như, học ông Lê Thái và Lê Thành Phiên, hai học trò của võ sư Hồ Ngạnh rất giỏi về roi, thước, xích; học võ sư Tàu Sáu kiếm, đao; học làng võ An Vinh quyền, bồ cào, lăng khiên… Tôi nghiệm ra rằng, trong võ có thế và có thần, thế là những mánh khóe nhà nghề, thần là từ sự tập luyện. Mọi bí quyết là từ đó mà ra. Cho nên, phải tập cho giỏi, cho tinh. Còn như lớp trẻ bây giờ, mới học được mấy môn, học được ba bài thảo đãõ đi thi, thi đậu có huy chương rồi thì lo đi dạy ngõ hầu kiếm miếng cơm nuôi gia đình, ai mà đủ nghị lực và tâm huyết để toàn tâm toàn ý theo thầy học cho đến đầu đến đũa như hồi trước. Mình biết và thông cảm với tụi trẻ, nhưng cũng không khỏi những âu lo về sự mai một vốn võ học.

Khúc sông Kôn nối hai làng võ An Vinh và An Thái, nơi từng in bóng võ sư Trương Văn Hiến - người thầy của anh em Tây Sơn - trong những ngày đầu tiên từ đàng Ngoài vào đàng Trong lập nghiệp, cũng lại là nơi gắn với chặng đường tầm sư học võ của võ sư Phan Thọ. Ngày nhỏ, ông đã bao lần vượt sông để sang làng võ An Vinh, rồi sau này, lại trở ngược lại bên An Thái học võ.

* Nghe đâu, ông từng phải bán bò để đi học võ. Vậy ngày ấy, khi có ý định bán bò, ông có phải hỏi ý kiến của… vợ?

- Tất nhiên chứ chú. Hồi đó, tôi đã 32 tuổi, nhà có hai con bò cày, mà mình muốn đi học võ nhưng lại không tiền. Vậy là tôi hỏi vợ: Nhà có hai con bò, con nào xấu xấu thì bà cho tôi một con để bán lấy tiền học võ? Vợ tôi đồng ý ngay và nói: Ông học võ, có bán hết cả hai con cũng được. Mà tôi nghiệm ra rồi, những người học võ muốn giỏi đều phải nhờ một tay vợ cả đấy.

* Việc tập luyện ngày đó hẳn không chỉ mất nhiều thời gian mà còn rất công phu?

- Công phu thì khỏi nói. Chẳng như, đầu tiên là luyện với tàu chuối. Tàu chuối rọc lá, ôm cả ôm, hai người hai bên cứ phóng tới. Mình bên này phải dùng tay để hớt. Thành thục rồi thì chuyển sang dùng tre. Những cây tre già, chẻ ra làm 6 miếng, vớt hai đầu, cũng lại phóng và hớt. Xong lại đi tìm đá vừa tay về luyện cho cứng tay… Công phu chứ. Tính ra, mỗi môn muốn học cho thông, cần tới cả ba đến bốn năm lận


Lão võ sư Phan Thọ với chiếc răng nanh của con heo rừng do ông quật chết.

* Quật chết lợn rừng

Trong câu chuyện truyền tụng của người dân dất Võ về võ sư Phan Thọ, không thể thiếu câu chuyện đấu lợn rừng của ông. Nay, lão võ sư vẫn cất giữ hai chiếc răng nanh lợn rừng để làm kỷ niệm cho một lần quyết đấu. Lão võ sư nhớ lại:

- Đó là năm 1964, hồi đó, thôn Thủ Thiện Hạ có con lợn rừng ra ăn mía. Con thú răng nanh dài hơn gang tay, lừng lững như con cọp, mình nó quật ba thanh niên bị thương, phải chở đi nhà thương. Người dân trong làng nghe tôi có võ, mới chạy vào kêu ra. Tôi ra tới nơi, kêu thanh niên hai thôn tập hợp cây gậy lại, đứng xung quanh la hét ầm ầm làm nó rối trí, rồi mình tôi nhảy vào quần thảo. Con lợn rừng hai mắt đỏ ngầu, da đen trũi, cứng như thép. May mà tôi có sức, lại nhanh, nên con lợn rừng hộc vô cắn đến đâu là tôi nhảy tránh, rồi dùng cây đánh đến đó. Cây này gãy thì người đứng ngoài lại quăng cây khác vô. Sau ba tiếng đồng hồ quần thảo, cuối cùng, khi con thú đã mệt hung, tôi dùng luôn cây vồ đánh giữa tam tinh, hạ gục.

* Quật chết lợn rừng, nhưng đã có lần võ sư thượng đài bị thua?

- Đó là trận thua duy nhất trong đời võ học của tôi và cũng là trong lần thượng đài đầu tiên. Lúc đó, tôi 34 tuổi, thượng đài nhưng thiếu kinh nghiệm nên đã thua võ sư Bùi Xuân Cảnh. Tức khí, tui lại tiếp tục đi học thêm… Nay ngẫm lại, chính nhờ trận thua đầu tiên đó, tui bớt đi tính hiếu thắng tuổi trẻ, nên sau này, vừa học vừa thượng đài mà không thua trận nào.

Năm 1998, có hai nam võ sĩ 4 đẳng Taekwondo từ Hàn Quốc tìm đến gặp ông so tài. Cả hai đều lần lượt bị ông hạ đo ván, bái ông làm thầy và xin theo học võ.

* Ngày đó, võ sư đã 73 tuổi, vậy võ sư dùng thế nào để thắng được hai võ sĩ trẻ?

- Họ ỷ sức, đá rất nhanh và mạnh. Họ đá một cú làm nứt cả cột nhà trên của tôi, dấu vẫn còn đấy. Cho nên mình mà cứ ào vô, trúng là gãy tay liền. Cho nên, tui phải lấy cái nhanh nhẹn, dùng chước chun vô, rồi đánh ngay hậu môn, làm họ té rướm cả máu đầu. Thua rồi họ chất vấn tôi: “Ở Quy Nhơn, toàn võ sĩ trẻ không mà không đánh lại tụi tôi. Còn ông già mà đánh lại được là sao? Tôi trả lời: Tui già, ông quấn tui thì tui quấn lại ông là chuyện thường. Còn dưới Quy Nhơn, mấy em còn trẻ, họ sợ đánh các ông chết không về nước được, nên không đánh chứ đâu phải họ dở”.


Hình ảnh võ sư Phan Thọ trên trang bìa tạp chí “Timeout”.

* Đọng bóng chiều

Lão võ sư Phan Thọ là người có đệ tử ngoại tỉnh tìm đến theo học rất nhiều. Tính đến nay, ông đã truyền dạy cho hàng trăm đệ tử, đến từ nhiều địa phương trong nước như Lạng Sơn, Phú Thọ, Hải Hưng, Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, TP. Hồ Chí Minh, Kiên Giang… Người học ít cũng vài ba tháng, còn có người học đến vài ba năm. Nhiều học trò của võ sư Phan Thọ giờ đã trở thành huấn luyện viên, tiếp nối thầy truyền bá võ Bình Định đi khắp mọi miền đất nước.

“Đối với các võ sinh, dù tôi yêu thương như con cháu trong nhà, nhưng việc truyền dạy võ thuật cũng phải tuân theo quy tắc. Đối với những người chỉ học một thời gian ngắn, mình không có nhiều điều kiện để nhận xét, hoặc những học trò đã phát hiện có vấn đề về đạo đức, tôi thường dạy những bài võ mang tính biểu diễn là chính, để đề phòng họ sử dụng vào mục đích xấu” - lão võ sư tâm sự.

Nhưng hai năm nay, võ đường Phan Thọ gần như khép cửa. Ngay khoảnh sân trước nhà vẫn dùng làm nơi tập võ cho võ sinh, nay cỏ đã mọc đầy. Lão võ sư nay thôi không mở lò dạy võ, thay vào đó, trong lần ghé thăm ông, tôi gặp những người đến xin thuốc võ. “Ngày đó, tôi chuyên làm chân chạy đi mua thuốc võ cho thầy, lại được chỉ dạy thêm, nên cũng biết ít nhiều về thuốc võ. Giờ chân tay yếu hung rồi, múa chút đã vã mồ hôi, nên tôi chuyển sang làm thuốc. Cũng là võ cả đấy” - Nói vậy, nhưng đôi mắt lão võ sư thoáng nét ưu tư. Tôi hiểu, đó là nỗi ưu tư trước thực trạng ngày càng ít những người đủ niềm say mê và kiên trì đi theo nghiệp võ. Ngay các con ông, cũng chỉ kịp học vài môn binh khí, ít chiêu thức, rồi kẻ nghề này, người nghiệp kia, lao vào đời kiếm sống…
Lê Viết Thọ



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
rongrose, nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #32 vào lúc: Tháng Chín 26, 2008, 08:16:17 am »

TT- Được đặt móng từ những lớp cư dân Đại Việt từ Đàng Ngoài đến khai mở vùng đất được xem là phiên trấn địa đầu vào cuối thế kỷ 15, võ Bình Định từ đó không ngừng phát triển. Đến vương triều Tây Sơn (1778-1802), nền võ thuật Bình Định được coi đã đạt đến đỉnh cao của phát triển.

Được duy trì gần như xuyên suốt thời gian, võ Bình Định bây giờ được xem là di sản văn hóa độc đáo không chỉ của người Bình Định. Phải gìn giữ ra sao cho phải đạo? Câu hỏi thật nhiều trăn trở.



Lão võ sư Phan Thọ luyện quyền cho võ sinh lớp buổi tối tại sân võ nhà ông- Ảnh: H.V.Mỹ

Cơn mưa chiều vẫn không làm các bạn trẻ quanh xã Bình Nghi, Bình Thuận (huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định) bỏ qua buổi học võ mà với họ “quý và cần không khác những con chữ”. Với họ, giờ đây còn được chính những vị võ sư trưởng lão trong vùng truyền dạy võ nghệ là một may mắn lớn.

Những lão võ sư còn lại

7 giờ tối, sân nhà lão võ sư Phan Thọ ở làng Thủ Thiện Thượng (xã Bình Nghi) đã gần kín chỗ khi hơn 30 võ sinh trong vùng đến tập luyện. Lão võ sư Thọ, 84 tuổi, cầm côn múa mẫu cho một số võ sinh múa theo. “Mỗi bài tập thầy chỉ bày vài ba buổi đầu. Tiếp theo chúng em sẽ tự luyện tập, chỗ nào sai sót sẽ có lớp anh chị chỉnh sửa cho. Cũng như học văn, học võ quan trọng là học ở bạn bè, ở lớp anh chị” - võ sinh Từ Thị Oanh, đang là học sinh lớp 11, nói.

Theo võ sư trẻ Phan Thanh Sơn, cách làng Kiên Mỹ - quê hương của Tây Sơn tam kiệt (Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ) - chỉ chừng 7km về hướng đông, xã Bình Nghi có đến năm sân võ, những võ sư chủ sân như anh đều là môn đệ của lão sư Phan Thọ - một chưởng môn phái nổi danh của đất Tây Sơn mà tiêu biểu là về quyền thuật được gọi quyền An Vinh (quê hương của nữ đại đô đốc Tây Sơn Bùi Thị Xuân).

Nhưng không chỉ với đường quyền nổi tiếng, lão sư Thọ còn được xem là vị võ sư duy nhất còn lại của đất võ Bình Định thông thuộc 18 môn (loại) binh khí (roi, siêu, kiếm, đao, thương, kích...). “Võ Tây Sơn - Bình Định hùng mạnh là nhờ người xưa biết đưa võ cổ truyền của các dân tộc thiểu số vùng cao thêm vào” - võ sư Thọ nói.

Sân võ của lão võ sư 70 tuổi Hồ Sừng ở làng Hòa Mỹ (xã Bình Thuận) liên thông với sân võ của võ sư Hồ Văn Bé - con trai thứ của ông - bởi hai nhà nằm kề nhau. Võ sư Sừng nắm ngọn ngành về môn phái võ Thuận Truyền mà ông cha mình có công vun đắp. Lão sư Sừng kể chính ông bà cố của ông - ông Hồ Triêm và bà Lê Thị Quỳnh Hà - đã chấn hưng nền võ Thuận Truyền.

Theo nhiều người trong vùng, có lẽ nỗ lực chấn hưng miền võ Thuận Truyền của bà Quỳnh Hà với lời truyền tụng lưu lại đã luôn lôi cuốn phái nữ trong vùng theo học võ thuật. “Từ nhỏ, nghe câu ca dao Ai về Bình Định mà coi/Con gái Bình Định đi roi đi quyền, em đã muốn học võ rồi. Đến khi biết nguồn gốc ngọn roi nổi tiếng của Thuận Truyền, em lại càng chăm luyện tập” - Phạm Thị Nhượng, học sinh lớp 10 ở làng Hòa Mỹ, từng đoạt nhiều giải cao trong các cuộc thi võ thuật cấp tỉnh, quốc gia, nói. Cũng như võ sư Sừng bày tỏ: “Bởi vậy, mỗi khi thắp hương trước tổ đường, nghĩ về bà Quỳnh Hà, cha con tui thấy nặng ơn bà lắm”.

Theo ông Nguyễn Minh Hùng - phó tổng thư ký Liên đoàn Võ thuật tỉnh Bình Định, toàn tỉnh hiện có hơn 100 võ đường (sân võ) dạy võ cổ truyền Bình Định do các võ sư, huấn luyện viên đảm trách. Tất cả huyện, thị trong tỉnh đều có chi hội võ thuật cổ truyền, ở những huyện miền núi thì có câu lạc bộ võ thuật cổ truyền.

Đường quyền danh tiếng

 
Võ sư Lâm Ngọc Phú, trưởng môn phái An Thái - Bình Định,  luyện quyền cho các võ sinh - Ảnh: H.V.Mỹ
 
Những võ sinh ở lớp học với lão võ sư Lâm Ngọc Phú ở làng An Thái (xã Nhơn Phúc, huyện An Nhơn) có nhiều trình độ khác nhau, tất cả đều cần mẫn luyện tập, răm rắp theo từng thao tác mẫu của thầy. “Chỉ còn chưa đầy tuần nữa em phải vào học ở Đại học Kinh tế TP.HCM. Được thầy Phú dạy, em thấy võ thuật rất có ý nghĩa, nhất là môn quyền An Thái” - Lê Văn Thắng, nhà ở xã Bình Nghi kề bên, nói. Quyền An Thái từ lâu nổi tiếng là “đặc sản” trong nền võ cổ truyền Bình Định.

Theo lão sư Phú (74 tuổi), “ông tổ” quyền An Thái chính là Hoa kiều Diệp Trường Phát - thường được quen gọi là Tàu Sáu. “Tuy học thầy Tàu Sáu nhưng ông cha mình biết kết hợp với nhiều phái võ cổ truyền khác nên bài bản của mình có phần phong phú, đa dạng hơn. Nhờ vậy trong mấy cuộc thi võ cổ truyền Bình Định mới đây, người làng võ An Thái đoạt được giải cao ở các môn lăn khiên, múa song kích, bởi đây là những môn của võ Thiếu Lâm mà An Thái học được”, võ sư Phú nói.

Đỉnh cao nền võ thuật cổ truyền Bình Định chính là sự xuất hiện của Tây Sơn tam kiệt với cuộc khởi nghĩa Tây Sơn vang dội lịch sử. Tây Sơn hạ đạo (nay là huyện Tây Sơn) là nơi sinh ra Tây Sơn tam kiệt, còn vùng đất An Nhơn liền kề bên dưới lại là nơi truyền thụ cho họ thao lược để làm nên nghiệp lớn. Được đặt móng từ những lớp di dân mở đất phương Nam từ cuối thế kỷ 15, đến thời Tây Sơn khởi nghĩa võ Bình Định đã phát triển rất cao, đến mức nhiều phụ nữ cũng rất giỏi võ nghệ.

Theo võ sư Phú, người dân trong vùng truyền nhau rằng hai anh em Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ và Võ Văn Dũng - đại đô đốc nhà Tây Sơn, từng là môn sinh của vợ chồng võ sư Đinh Văn Nhưng (có thân phụ từ tỉnh Ninh Bình vào) ở làng Thanh Liêm, xã Nhơn An, cạnh xã Nhơn Phúc. Và trước ngày phất cờ khởi nghiệp, ba anh em Nhạc - Lữ - Huệ cùng một số bằng hữu - sau đều trở thành danh tướng Tây Sơn - còn được vị thầy đồ kiêm võ sư Trương Văn Hiến, từ Đàng Ngoài vào ở làng An Thái, truyền dạy cho văn chương, thao lược.

Cũng như một ít sân võ khác ở Bình Định, bên cạnh lớp đêm, sân võ của lão võ sư Trương Văn Vịnh ở làng Kỳ Sơn (xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước) còn có lớp vào lúc tinh mơ. “Tụi em thức dậy ôn bài từ 4 giờ rồi đến đây luyện tập chừng hơn một giờ là về đi học” - Nguyễn Tấn Sang, học sinh lớp 11, ở làng Vinh Quang kề bên, nói. Ở tuổi 74, tuy gầy nhưng võ sư Vịnh trông rất năng động, khỏe khoắn bởi sự nhanh nhạy và vẻ sắc sảo của ánh mắt. Võ Bình Định đã được người nhiều nơi học và tiếng tăm cũng được truyền đi, cả đến nước ngoài.

Thật đáng phấn khích, võ sư Vịnh nói thêm phần thưởng cao quý mà ông cũng như người đất võ Bình Định có được là việc ông cùng ba võ sư trẻ Bình Định được mời dự Đại lễ Quán khí đạo châu Âu lần 4 tại Ý và Romania cuối tháng 10-2007. Với hai bài biểu diễn quyền và côn điêu luyện của mình, ông đã được ban tổ chức đại lễ tặng bằng tri ân với danh vị “đại danh sư”. “Hai màn biểu diễn quyền, roi của tui được khen ngợi chính là nhờ những cái riêng từ quyền thuật của phái võ miền hạ nguồn này trong cái chung của nền võ Bình Định. Cũng chính nhờ vậy mà tui tuy có tuổi tác vẫn còn diễn xuất tốt những tinh hoa của quyền thuật được truyền lại nơi vùng đất này”, võ sư Vịnh nói.

HUỲNH VĂN MỸ (tuoitre.com.vn)

_________________

Nền võ thuật Bình Định vang tiếng xưa nay có công của những ngôi chùa với những vị tăng sư giỏi võ thuật. Ở đó, sân chùa thành sân võ.

Kỳ tới: Những ngôi chùa “Thiếu Lâm tự”




Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #33 vào lúc: Tháng Chín 26, 2008, 08:30:43 am »

TT - Tiếng chuông vang lên, vọng ra những xóm làng. Vị sư tăng đứng bên cổng chùa vẻ ngóng đợi. Chùa Long Phước (xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định) có một võ đường và người truyền dạy võ thuật cho lớp trẻ là những vị sư tăng ở chùa.

Nền võ thuật Bình Định vang tiếng xưa nay có công của những ngôi chùa được xem là những Thiếu Lâm tự với những vị sư tăng giỏi võ thuật.

Sân chùa - sân võ 

Câu lạc bộ võ thuật chùa Long Phước, nơi đã đào tạo hàng ngàn võ sinh cho Bình Định - Ảnh: H.V.Mỹ

Sân võ chùa Long Phước là vuông đất rộng rợp mát trước khu tăng phòng của chùa. Chiều xuống, vài học sinh đạp xe ghé sân võ rồi quay về. “Năm nay khai trường sớm nên thầy phải cho võ sinh ở đây nghỉ sớm sau khi đã học võ trong hè. Đợi khi nào các em ổn định việc học trong năm học mới tính đến chuyện học võ” - thượng tọa Thích Hạnh Hòa - vị sư trụ trì chùa Long Phước, cho biết.

Tọa lạc trên khu đất rộng liền kề làng mạc, qua nhiều lần trùng tu, Long Phước nay là một trong những ngôi chùa lớn trong vùng. Nhưng để chùa có một võ đường với tên gọi Câu lạc bộ võ thuật chùa Long Phước (thuộc Trung tâm Võ cổ truyền Bình Định huyện Tuy Phước), theo thầy Hạnh Hòa, là “bởi cái duyên của chùa với võ thuật, với đời”. Và phần chính của chữ duyên ấy là nhờ thầy Hạnh Hòa cùng sư tăng đệ tử trong chùa đều là võ sư. “Thời trước phần nhiều sư tăng các chùa ở Bình Định đều giỏi võ thuật, thường truyền dạy cho các tăng sinh, đệ tử của mình là chính. Có vị sau đó ra đời, đem võ thuật chỉ bày cho người khác, dần dà võ nhà chùa được lan ra ngoài cũng nhiều” - thầy Hạnh Hòa giải thích.

Với sân võ được mở tại chùa từ năm 1982, cùng sự cộng lực của người sư tăng đệ tử của mình, thầy Hạnh Hòa cho biết sân võ chùa Long Phước đến nay đã dạy cho hàng ngàn võ sinh, đào tạo được một số võ sư, huấn luyện viên trụ cột về võ cổ truyền Bình Định cho địa phương.

Chùa Long Phước đã hơn 150 năm tuổi, việc nhà chùa truyền dạy võ thuật cho bên ngoài thời trước tuy không được kể lại chi tiết, nhưng chắc một điều là các vị tăng sư tiền bối của chùa đều góp phần trong việc phát triển nền võ thuật địa phương. Từ thành quả nổi bật trong truyền dạy võ cổ truyền Bình Định của sân võ chùa Long Phước, một số đông võ sư, võ đoàn, các nhà nghiên cứu võ thuật trong và ngoài nước nhiều lần đến đây tham quan, giao lưu cũng như nghiên cứu, học tập

Ngôi “Thiếu Lâm tự” hơn 300 tuổi
Hội Chân Tâm đã có dịp về cúng dường tại Chùa Thập Tháp vào mùa mưa lũ 2007. SCC có 1tuổi thơ gắn bó với chùa. Thời bao cấp nghèo khổ, ban ngày phụ sư mần ruộng, tối lại thì là võ sinh, phật tử học kinh ( nhưng thích võ hơn kinh)


Tổ đình Thập Tháp ở An Nhơn - Bình Định - Ảnh: H.V.Mỹ

Rêu phong, cổ kính, ẩn mình dưới um tùm bóng cây và dựa vào lưng đồi cũng rậm chồi cây, chùa Thập Tháp ở làng Vạn Thuận (xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn) được nhiều người biết là một ngôi chùa cổ lớn. Xưa nay đây là nơi truyền dạy võ thuật cho các tăng sinh và có khi cho cả người ngoài, và đây cũng là ngôi tổ đình đầu tiên của phái thiền Lâm Tế - một nhánh của Thiếu Lâm tự, bởi vậy nhiều người xem đây như là “Thiếu Lâm tự” đầu tiên ở nước ta.

“Thiếu Lâm tự là thiền tông có võ thuật do đức Bồ-Đề Đạt-Ma khai sáng. Đến đời tổ thứ 6 - đức Lục tổ Huệ Năng chia làm năm phái, trong đó có phái thiền Lâm Tế. Trên đường hành đạo từ Trung Quốc sang nước ta, thiền sư Nguyên Thiều của phái Lâm Tế đã dừng lại ở Bình Định, khai lập nên chùa Thập Tháp vào năm 1677” - thượng tọa Thích Viên Kiên - một trong những thiền sư trụ trì chùa Thập Tháp - giải thích. Sau đó, thiền sư Nguyên Thiều cũng như các vị thiền sư kế nghiệp đã đến khai lập thêm nhiều ngôi chùa khác trong vùng, trong đó có chùa Long Phước.

“Các vị thiền sư ở các chùa trong vùng thời trước đều giỏi võ thuật, đến đời thầy tôi mới đây là hòa thượng Thích Kế Châu cũng thông giỏi võ thuật. Nặng lòng với việc hóa đạo, các vị thiền sư luôn lo khai mở thêm chùa chiền, đào luyện tăng sư. Coi võ thuật như là trợ duyên trên đường tu tập, các vị thiền sư cũng đã truyền dạy võ thuật cho hàng đệ tử của mình” - vẫn lời của thượng tọa Viên Kiên.

Thượng tọa Viên Kiên kể thời tổ sư Nguyên Thiều đến khai nghiệp, đây vẫn còn là vùng đất sơ khai, hoang dã, tổ sư cùng những vị sư tăng kế tiếp đã giúp các chúa Nguyễn không ít trong việc khai hóa. Để chống chọi với các loài mãnh thú cũng như kẻ bất lương, võ thuật là một trong những phương tiện thích dụng. Bởi vậy võ thuật được các vị tăng sư truyền dạy trong chùa đã lan ra ngoài bằng nhiều cách để giúp đời. Chuyện kể của thượng tọa Viên Kiên: “Thời trước thú dữ ở vùng này rất nhiều.

Đến đời tổ Liễu Triệt - vị tổ thứ ba của chùa Thập Tháp, cách nay khoảng 300 năm - ngay ở vùng đồi bên chùa Thập Tháp vẫn còn nhiều thú dữ, hùm cọp, trong đó có con cọp trắng thường luẩn quẩn quanh chùa. Nghe tiếng kinh kệ, tiếng chuông mõ mãi con cọp trắng đó cũng đổi tính, hết hung dữ, trở nên hiền lành, cứ lảng vảng gần chùa hơn mỗi lần nghe kinh cầu. Sau nó chết bên chùa, được thiền sư Liễu Triệt cho chôn và xây mộ kề sau chùa. Mộ nó vẫn còn, mới đây chúng tôi mới cho trùng tu”.

Khởi từ ngôi tổ đình Thập Tháp trên 300 tuổi, những ngôi chùa “Thiếu Lâm tự” của dòng thiền Lâm Tế đã góp vào đáng kể cho sự phát triển và tồn tại của nền võ thuật Bình Định. Những thành quả đã thấy được nhưng điều sâu xa là sự lan tỏa chiều sâu.

“Võ nhà chùa đã góp phần làm sâu thêm tinh thần đạo đức của võ Bình Định” - lão võ sư Trương Văn Vịnh, người từng tham gia truyền dạy võ thuật ở sân võ chùa Long Phước - nhận xét. Tinh thần thượng võ trong nền võ thuật Bình Định có phần góp vào qua thẩm thấu lâu bền từ căn cốt võ thuật của những ngôi chùa “Thiếu Lâm tự” nơi vùng đất này.

Theo một số võ sư, “võ nhà chùa” trong một thời gian dài đã được truyền rộng ra ngoài, có khi được giữ nguyên, có khi được biến cách. “Võ nhà chùa” ở Bình Định là một võ phái lớn, có nhiều nét riêng và cũng có những nét chung của vùng võ Bình Định. Do đó cùng với các phái võ khác, “võ nhà chùa” đã tạo thêm sự phong phú, đặc sắc cho vùng võ Bình Định.

HUỲNH VĂN MỸ

-----------------------------------------------------

Ở huyện An Nhơn có một võ sư đang giữ bộ võ thư cổ gần như độc nhất vô nhị. Ông đã truyền được phần nào những tinh hoa võ thuật từ bộ cổ thư này cho các võ sinh, góp phần tạo thêm cái “mới” cho võ Bình Định.

Kỳ tới: Giải mã tàng thư


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #34 vào lúc: Tháng Sáu 25, 2009, 10:03:32 pm »

Đường vào làng Vĩnh Phú, xã Nhơn Thành (huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định) mấy năm nay luôn có người tìm đến ngôi nhà nhỏ của vị lương y tuổi trung niên mới đến nhập làng.

Ai cũng biết lương y ấy nguyên là một sư tăng, một võ sư, nhưng thật hiếm người biết ông hiện giữ bộ võ thư cổ gần như độc nhất vô nhị. Những năm làm sư tăng, ông đã truyền được phần nào những tinh hoa võ thuật từ bộ cổ thư này cho các võ sinh, góp phần tạo thêm cái mới cho võ Bình Định.

“Của thừa tự”

Hoàn tục, không còn dạy võ, nhưng giờ đây ai cũng gọi ông Nguyễn Đông Hải là thầy - thầy đông y, thầy phong thủy, bởi ông đã học thêm những môn này ngay từ thời đang học khoa Đông Nam Á học ĐH KHXH&NV TP.HCM khi thôi làm sư tăng và võ sư ở chùa Long Phước (huyện Tuy Phước). “Theo cách nói nhà Phật, mình được bộ sách quý này là nhờ cái duyên. Nhưng đúng là khổ công lắm mới được thầy trao cho. Và cũng phải khổ nhiều lắm khi có nó: phải nghiền ngẫm để hiểu, để dịch ra đặng đem áp dụng”, lương y Đông Hải nói khi lục lấy ra những tập sách quý.

Xuất gia tu tập từ năm lên 12 tuổi, ngoài Phật pháp, sư tiểu Vạn Thanh - pháp danh của Nguyễn Đông Hải - còn được thiền sư Tịnh Quang ở chùa Lộc Sơn (xã Nhơn Thọ, huyện An Nhơn) truyền cho võ thuật. Thấy đệ tử Vạn Thanh sáng giỏi cả trong việc học kinh sách và võ thuật, thầy đã cho sư đệ chép lại toàn văn bộ võ thư thầy đã có duyên có được trên đường tu học mà thầy biết không mấy ai có được. Có sách quý, lại được thầy chỉ bày tận tụy, sư Vạn Thanh dốc lòng học tập, nghiền ngẫm.

Rồi cái duyên thực hành kịp đến khi ông được sư thầy cho đến chùa Long Phước của thầy Hạnh Hòa để tu tập vừa lúc sân võ chùa Long Phước được phép mở. “Cùng với thầy Hạnh Hòa, mình đem điều học được ở thầy, ở bộ sách cổ của thầy ra truyền dạy cho võ sinh. Mình dịch sách ra để dạy mà cũng là để học, nghiên cứu. Điều làm mình thỏa lòng nhất là đem được điều học được từ bộ sách cổ ra truyền lại cho các bạn trẻ” - ông Đông Hải kể.

Thịnh thời của giai đoạn “phục hưng” võ Bình Định - những năm 1982-1990 - sân võ chùa Long Phước thu hút được khá đông võ sinh, từ sơ cấp đến lớp nâng cao. Theo những võ sư từng thụ học tại chùa này, cái chính là nhờ cách dạy, nhờ những chiêu pháp hay, mới của các vị tăng sư.

“Nhưng ít ai biết một phần những điều họ học được là từ trong những trang sách mà không mấy người được biết đến. Cái hay của võ thuật là ở những điều kín đáo, bí ẩn. Điều đáng mừng nhất với mình là những bí kíp trong quyển sách cổ đã đi vào đời sống võ thuật dù chỉ là một ít” - vẫn lời ông Đông Hải.

Mong được giải mã hết

Lục tướng tằng vương phổ minh binh thư chiêu pháp - tên của bộ cổ thư, theo ông Đông Hải cũng như thượng tọa Hạnh Hòa, là bộ sách ghi chép lại phép dùng binh (binh pháp) cũng như các chiêu pháp, đòn thế (võ thuật) của các vị vua, vị tướng nước ta kể từ thời Đinh Tiên Hoàng đến thời Lê Lợi, trong đó có các vị danh tướng như Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Phạm Ngũ Lão...

“Thật đáng tiếc là quý thầy Tịnh Quang, Hạnh Hòa cũng như mình đều không rõ sư Hư Minh - tác giả của bộ võ thư này - thuộc môn phái nào. Chỉ biết ngài sinh năm 1534 tại miền Bắc, vào Nam tu luyện rồi khởi viết sách này vào năm 1561, đến năm 1590 thì mất” - ông Đông Hải giải thích. Càng đáng tiếc hơn, vẫn theo lời ông Đông Hải, đến nay ông vẫn chưa có điều kiện dịch hết được bộ võ thư mà mình may mắn có được. Theo ông, dịch bộ sách võ cổ này phần nào giống như là việc “giải mã” một thư tịch hiểm hóc vì cách viết về binh thư, võ thuật của người xưa rất cô đọng, phải tốn nhiều thời gian nghiền ngẫm.

Phần binh thư rất đáng quý, nhưng theo ông Đông Hải và thượng tọa Hạnh Hòa, phần võ thuật của bộ cổ thư này có ý nghĩa rất thiết thực. Đây là những bài bản chứa đựng những chiêu thức võ thuật của các vị võ tướng vốn được rút ra từ tinh hoa võ thuật của dân tộc. “Ngoài các mục binh thư mưu lược, binh thư đồ trận, mục thiết thực với việc học võ thuật của mình là mục binh thư thao lược trong bộ sách này. Nó dạy cho mình các thao mẫu. Tất cả đều có thứ bậc từ thấp lên cao, thao trên triệt tiêu (đoạn) thao dưới.

Như “nguyên sinh thao” - thao thấp nhất - bị phá bởi thao kề trên là “cương sinh thao”, nhưng thao này lại bị phá bởi thao kề trên là “ngạnh sinh thao”, cứ thế thao trên lần lượt phá thao kề dưới, đến thao cao nhất là “tam sinh thao”. Hay như trong bài đại đao của Lý Thường Kiệt cũng vậy, cứ tuần tự cái trên sẽ triệt phá (đoạn) cái dưới kề: Thời đao đoạn kiếm/kiếm đoạn thương thần/trùng binh đoạn pháp/pháp đoạn hùng binh...” - ông Đông Hải sơ lược.

“Cái hay của phần võ thuật trong bộ sách cổ này thì đã thấy. Chỉ một số thao mẫu, những chiêu pháp mới được đưa vào dạy cho võ sinh ở sân võ của chùa nhưng đã thu được những kết quả đáng nói. Nhưng cái hay vẫn còn ở mục binh thư đồ trận. Thầy đã có lần đề nghị với một vị lãnh đạo ở Sở Thể dục thể thao tỉnh thử dàn một trận đồ theo sách để xem cái hay của binh thư này. Nhưng đây là việc làm rất công phu, khổ nhọc nên nói vậy vẫn chưa làm được” - thượng tọa Hạnh Hòa nói.

Với khoảng 300 bài gốc cho những thao mẫu, chiêu pháp về võ thuật trong bộ sách này, theo ông Đông Hải, nếu có điều kiện biên dịch - nghiên cứu để ứng dụng, bộ võ thư cổ này sẽ góp vào như là một giáo trình võ thuật lớn làm phong phú và nổi bật hơn cho nền võ cổ truyền VN nói chung và võ Bình Định nói riêng.

Ngoài Lục tướng tằng vương phổ minh binh thư chiêu pháp, thiền sư Tịnh Quang còn truyền lại cho sư tăng Vạn Thanh - tức ông Đông Hải - bộ Tây Sơn danh tướng bí kíp mộ hồn thao. Đây là tác phẩm của ông Nguyễn Trung Như - một tướng Tây Sơn người làng An Thái, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định.

Bộ sách ghi lại những chiêu pháp, thao lược đặc biệt của Tây Sơn tam kiệt cũng như của các danh tướng Tây Sơn như Vũ Văn Dũng, Trần Quang Diệu, đô đốc Lộc, Bùi Thị Xuân... và của cả tác giả Nguyễn Trung Như. Cũng như với bộ Lục tướng tằng vương phổ minh binh thư chiêu pháp, thời còn là sư tăng ở chùa Long Phước, ông Đông Hải đã dịch và đưa vào dạy cho nhiều lớp võ sinh một số chiêu pháp, thao mẫu trong Tây Sơn danh tướng bí kíp mộ hồn thao.


HUỲNH VĂN MỸ

Võ Bình Định từ lâu đã vang tiếng với những bài quyền độc đáo của các võ phái. Nhưng vang động nhất có lẽ là những đường quyền làm nên huyền thoại cho võ Bình Định.

Kỳ tới: Những đường quyền vang tiếng


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #35 vào lúc: Tháng Sáu 25, 2009, 10:07:25 pm »

Võ Bình Định từ lâu đã vang tiếng với những bài quyền độc đáo của các võ phái. Nhưng vang động nhất có lẽ là những đường quyền làm nên “huyền thoại” thời nay của võ sư Phan Thọ ở làng Thủ Thiện Thượng (xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn): hai lần đánh thắng hai võ sư taekwondo của quân đội Nam Hàn thời chiến tranh.

Huyền thoại sống

Nghe tiếng người Bình Định giỏi võ cổ truyền, giữa năm 1969, trung úy võ sư Lee ở lữ đoàn Bạch Hổ trấn đóng trong vùng đã đề nghị được giao đấu với các võ sĩ địa phương. “Nói thật, tui dám ký vào sinh tử trạng - bản cam đoan thi đấu, sống nhờ chết chịu - cũng là bởi tui tin ở đường quyền tuyệt chiêu của võ phái An Vinh đất Tây Sơn mình. Nhiều người đã cản, khuyên tui đừng liều mà chết dại” - lão sư Thọ kể, lục hòm lấy ra cuốn tự truyện có ghi lại chuyện này.

Cả một đám đông chứng kiến trận đấu tại Trung tâm huấn luyện quân sự Phú Tài ai cũng toát mồ hôi vì những căng thẳng trên võ đài. Và rồi trước sự kinh ngạc của đối thủ và đám đông, người võ sư nặng chỉ 55kg đã thắng võ sư Lee to con lớn xác gấp rưỡi bằng những đường quyền điêu luyện. “Lee tấn công tui bằng những cú đá mạnh, liên hoàn, hiểm hóc nhằm hạ gục tui sớm. Tui chỉ thủ thế tránh né, theo dõi cước pháp của anh ta để tìm điểm yếu đặng ra đòn phản công. Huề ở hiệp 1, đến hiệp 2 nhân lúc Lee sơ hở khi tung cước đá liên hoàn, tui tấn sát tới theo bí quyết “tấn đả tam chiêu” (đánh tới ba cú liên tục) rồi theo thế “yến tử khuynh thân” (yến nhỏ nghiêng mình). Trúng đòn bất ngờ Lee ngã lăn ra sàn bất tỉnh một hồi lâu” - lão sư Thọ kể lại.

Không chịu được “mối hận” của phe mình, tháng 3-1970, võ sư thiếu tá Kim với ngũ đẳng huyền đai taekwondo lại đề nghị tổ chức thi đấu với các võ sư Bình Định tại TP Pleiku. Dù đã 45 tuổi, xác vóc nhỏ hơn nhiều so với đối thủ, võ sư Thọ vẫn tự tin lên đài trước hàng ngàn đôi mắt theo dõi với sự hồi hộp cực độ của cả hai phía. “Cũng như hồi đấu với Lee, ở hiệp đầu tui luôn tìm cách né đòn. Vậy mà có mấy lần tui bị trúng đòn, hổ khẩu bị tê cứng. Qua hiệp 2, Kim ra đòn quyết liệt để thắng tui cho rồi, nhưng đường quyền nhanh như chớp của võ Bình Định lúc nào cũng nhắm kẽ hở của đối thủ để ra đòn. Bởi vậy khi thấy chỗ hở của Kim, tui ra ngay đòn “độc xà thám nguyệt” (rắn độc dò ngắm trăng) làm Kim bổ nhào” - lão sư Thọ kể lại.

Tiếng tăm võ Bình Định có lẽ phần nào được các võ sư Lee và Kim truyền kể với các môn đệ của họ. Đầu năm 1999, với sự cho phép của Sở Thể dục thể thao tỉnh Bình Định, hai võ sĩ Hàn Quốc đã đến nhà võ sư Thọ xin học một số chiêu pháp. Có vẻ coi thường vị võ sư trông già yếu, lại tự mãn với xác vóc và công phu của mình, một trong hai võ sĩ đã xin được đấu thử với chính người dạy mình. Nhưng lần này lão sư Thọ đã đánh gục đối thủ từ những chiêu đầu. “Nó cúi đầu xin lỗi, rồi lấy tặng tui chiếc vòng mạ kim loại vàng. Tui đã dạy nó gần hai tuần” - lão sư Thọ nhắc lại “võ công” mới nhất của mình.

Vật kỷ niệm đầu tiên trong cuộc đời võ thuật của võ sư Thọ là chiếc răng nanh dài hơn một tấc của con heo một - heo rừng đực, luôn đi một mình - hung dữ mà ông đã hạ gục năm 1960 khi nó xuống phá ruộng mía của dân làng. “Con heo đó to khỏe quá chừng, tui quần với nó gần ba giờ liền. Không nhờ đường quyền bảo bối thì tui đã bị nó lấy mạng mất rồi. Nhưng hạ được nó tui phải nghỉ mấy ngày mới lại sức” - lão sư Thọ kể.

Những âm vang

Lão võ sư Trương Văn Cẩn, 95 tuổi - cha của lão võ sư Trương Văn Vịnh (70 tuổi) ở làng Kỳ Sơn (xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước) - vẫn còn nhớ thời vang động của đường quyền võ phái miệt hạ nguồn của mình. Thời Pháp thuộc, dòng họ Trương nhà ông có hai võ sư nổi tiếng là Trương Hoàn và Trương Xuân Ba. Còn ở làng kề bên có võ sư Hà Trọng Sơn. Võ sư Sơn có biệt danh “hùm xám miền Trung” bởi quyền pháp vô địch qua các lần thi đấu.

“Vậy mà “hùm xám” Sơn lại đấu thua ông Trương Xuân Ba. Nhưng thua là thua tại cuộc thi thử sức ở làng, bởi hai ông không muốn người cùng võ phái lại lên đấu đài. Đường quyền nổi danh của ông Ba đã giành được “Cúp đồng đen” danh giá bậc nhất của cuộc thi võ toàn cõi Đông Dương thời ấy” - lão sư Cẩn kể. Niềm vinh dự về đường quyền tuyệt chiêu của võ phái này vẫn được duy trì đến nay: lão sư Trương Văn Vịnh được phong tặng danh vị đại danh sư tại Đại lễ quán khí đạo châu Âu lần 4 ở Ý và Romania tháng 10-2007 qua hai bài biểu diễn quyền và côn.

Sự vọng vang của những đường quyền “bửu bối” võ Bình Định nhiều khi có sự chu chuyển khá hấp dẫn. Lão sư Lâm Ngọc Phú ở làng An Thái (xã Nhơn Phúc, huyện An Nhơn) kể ông nội ông là môn đệ chính truyền của võ sư Hoa kiều Diệp Trường Phát - quen gọi là thầy Tàu Sáu, võ sư lừng danh một thời của Bình Định. Đường quyền có trong câu ca “Roi Thuận Truyền, quyền An Thái” của võ sư Tàu Sáu đã được võ sư Phú kế thừa. “Những giải thưởng cao mà tui cùng học trò nhận được ở các cuộc tranh tài chính là nhờ quyền thuật. Điều làm người Bình Định sướng lòng là những đường quyền nổi tiếng của võ Bình Định được người các nơi, cả ở nước ngoài, thán phục” - lão sư Phú nói. Và điều làm lão sư Phú cảm động là mới đây, hậu duệ của cố võ sư Tàu Sáu là nữ võ sư Diệp Lệ Bích - chưởng môn phái Bình Thái Đạo ở nước ngoài - trong dịp Festival Tây Sơn - Bình Định 2008 đã về thăm võ đường của ông cũng như nhờ ông luyện côn, quyền An Thái cho một võ sư môn đệ của mình. “Mình vừa trả đạo cho thầy Tàu Sáu, lại thấy được tiếng vang quyền pháp của mình đặng giữ gìn tốt hơn” - lão sư Phú nói.

Theo các lão võ sư Bình Định, một trong những quyền thuật độc đáo của Tây Sơn tam kiệt được truyền đến nay là “hùng kê quyền” của Nguyễn Lữ. Được rút ra từ các đòn thế của đôi gà chọi nhau, hùng kê quyền nặng về quan sát đối thủ để né tránh rồi tung đòn kịp lúc vào đối phương. Với các đòn thế “yến tử khuynh thân” - yến nhỏ nghiêng mình,“hải để tầm châu” - tìm ngọc đáy biển, người dùng hùng kê quyền biết nghiêng hay hạ thấp thân người để kịp né đòn rồi lựa lúc tấn đánh từ dưới lên, thường vào chỗ hiểm yếu của đối thủ để chiến thắng.

Còn đại danh tướng Tây Sơn Trần Quang Diệu (chồng của đại đô đốc Bùi Thị Xuân) có “tứ hải quyền” có thể “đánh cọp giữa rừng xanh” nhờ xông xáo được cả bốn phía tiền-hậu, tả-hữu. Với đòn thế “độc xà thám nguyệt” - rắn độc dò ngắm trăng, được tung chớp nhoáng ngay trong lúc vừa ngước dò xét đối thủ, quyền thuật này làm đối thủ không kịp trở tay khi bị điểm vào chỗ hiểm - thường ở vùng hạ bộ.


HUỲNH VĂN MỸ

Vậy mà những đường quyền, những bài bản, chiêu pháp đậm dấu ấn lẫy lừng của người xưa nơi mấy vị võ sư già đếm không đủ đầu một bàn tay này vẫn chưa được ai tiếp nhận hết. “Cái vốn” võ Bình Định đã không được truyền lại hết.

Kỳ tới: Băn khoăn vốn cũ hụt dần

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #36 vào lúc: Tháng Sáu 25, 2009, 10:10:08 pm »

 Võ Bình Định vẫn còn được lớp trẻ theo học, những tấm huy chương vẫn được người Bình Định mang về qua những cuộc tranh giải võ cổ truyền..., nhưng sau mặt nổi ấy là nhiều trăn trở trước sự hụt dần của những công lực sâu dày cũng như những tinh hoa, tuyệt kỹ của những chiêu pháp, đòn thế của võ Bình Định ngày nào, những lớp võ sư vẫn tự thân bươn chải với bao khó khăn thiếu thốn để duy trì sân võ của họ...

Mai một nguồn vốn

“Lớp tui hồi trước trui rèn dữ lắm. Đã mở lò dạy võ cho người ta rồi mà mình vẫn còn chí thú học tập thêm nữa. Hễ nghe thầy nào giỏi là tìm đến xin học thêm. Mà phải cung kính nài nỉ lắm mới được thầy nhận dạy thêm cho” - lão võ sư Phan Thọ, một kiện tướng về quyền thuật ở làng Thủ Thiện Thượng (xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn), nói.

Còn bây giờ, theo lão sư Thọ, thật khó giữ được cái vốn xưa, nghĩa là cái cao sâu, tinh túy của võ Bình Định xưa. Võ thuật ngoài việc khổ luyện lâu dài còn phải được thụ giáo với những bậc thầy danh tiếng mới có được những bài bản, những chiêu pháp cao thâm, tinh diệu. Vậy mà... “Cứ nhìn các con trai tui thì thấy. Tuy chúng nó đã là võ sư nhưng thực ra tui đâu đã truyền dạy hết những cái mình có. Nhiều võ sư thời nay ít chịu khó học tập nâng cao vì bận bịu làm ăn, vì cho rằng mình học đã đủ, đã là võ sư thì không cần phải học thêm nữa”, lão võ sư Thọ nhận xét.

Lão võ sư Lâm Ngọc Phú ở làng An Thái (xã Nhơn Phúc, huyện An Nhơn) cho rằng vẫn còn một khoảng cách đáng lo về năng lực giữa hai thế hệ võ sư già - trẻ. Võ Bình Định xưa nay được truyền thừa rộng rãi, trẻ già trai gái ai cũng có thể học được. Với các gia đình có truyền thống thượng võ đã có sự truyền thừa liên tục hơn nên có nhiều thế hệ trong nhà cùng là võ sư.

“Tui đã già rồi, muốn đem hết cái mình có truyền lại cho võ sinh, không kể con cháu của mình hay người ngoài. Nhưng thật buồn, mình muốn truyền hết vẫn chưa có người nhận, bao năm nay tui chưa thấy một ai đến xin học nâng cao”, lão võ sư Phú kể. Cũng như nhiều lão võ sư khác, ông cho rằng lớp võ sư trẻ chỉ mới đạt 60-70% năng lực so với lớp võ sư già - những người hiện giữ vốn võ cổ truyền Bình Định.

Những đường quyền, những bài bản, chiêu pháp đậm dấu ấn võ Bình Định xưa của mấy vị võ sư già vẫn chưa được ai tiếp nhận trọn vẹn. Rõ ràng cái vốn võ Bình Định đã không được truyền lại hết. “Những võ sư danh tiếng đều đã cao tuổi. Võ Bình Định mai một nguồn vốn. Lo lắm nhưng chưa biết phải làm sao đây” - ông Nguyễn Minh Hùng, phó tổng thư ký Liên đoàn Võ thuật tỉnh Bình Định, bày tỏ.

Vì truyền thống xứ sở

“Chẳng qua cũng vì mình yêu võ thuật, vì truyền thống xứ sở, gia đình nên mới giữ được cái sân võ đến nay. Dạy được cho lớp trẻ là mình đã cố lắm rồi”, võ sư Hồ Văn Bé ở làng Hòa Mỹ (xã Bình Thuận, huyện Tây Sơn), bày tỏ. Theo võ sư Bé, hầu hết võ sinh đều là người trong làng, học phí rất khiêm tốn, vậy mà nhiều khi ông phải giảm cho các em quá khó khăn. “Cả tỉnh chỉ còn lại bốn võ sư già như tui, tất cả đều còn đứng dạy tại sân nhà, vài ba năm lại đây mới được hỗ trợ mỗi tháng trăm rưỡi ngàn đồng”, lão võ sư Phan Thọ cho biết.

Cũng là ao ước của nhiều người một đời theo nghề võ: bộ sách võ Bình Định. Sẽ rất khó cho việc hình thành bộ sách này nếu thiếu sự góp sức của bốn vị lão võ sư của Bình Định mà ai cũng biết. Và cũng sẽ là một hối tiếc khi họ không thể góp sức vào được nữa ở một ngày không xa. “Tui nghĩ không đến nỗi tốn kém quá nhiều để làm việc này, chỉ cần có quyết tâm là làm được thôi. Cứ lần lữa mãi thì nguy quá, các lão võ sư đều đã cao tuổi rồi. Như võ sư Phan Thọ đã 85 tuổi”, võ sư Phan Thanh Sơn ở Bình Nghi (huyện Tây Sơn) nói.

Thêm một nỗi băn khoăn: ngôi tổ đường hoặc tự đường võ Bình Định vẫn còn là mơ ước. Hai lần liên hoan quốc tế võ cổ truyền VN 2006 và 2008 đều được tổ chức tại Bình Định. Khách trong nước và đặc biệt là khách nước ngoài tập trung về Bình Định rất đông. Nhiều võ sư ở Bình Định cho rằng đó là vinh dự cho người Bình Định và võ Bình Định, nhưng giá mà có một tổ đường hay là nơi thờ tự chung các vị võ sư Bình Định để khách trong nước và khách nước ngoài có chỗ đến tham quan, chiêm ngưỡng những gì làm nên bề dày võ thuật của vùng đất được gọi là đất võ này.

Cùng khắc khoải với những lão võ sư hiện là những chưởng môn phái võ Bình Định: nơi thờ tự những bậc tiền bối đã khai sáng môn phái. Không có nhà thờ riêng, những vị chưởng môn này đều dành một phần nhà ở của mình làm nơi thờ tự, bởi vậy không gian dành cho sự thờ vọng đều rất chật hẹp.

“Khách trong nước cũng như khách nước ngoài thường hay đến thăm chỗ tổ đường môn phái chúng tôi. Nhà cửa chật chội thì không ngại, nhưng chúng tôi chỉ ngại khi thấy chỗ thờ tự môn phái của mình quá chật chội, nghèo nàn. Giá mà chúng tôi có điều kiện để nơi thờ tự được trang trọng hơn một chút”, lời lão võ sư Trương Văn Vịnh ở xã Phước Thuận (huyện Tuy Phước) cũng là của các lão võ chưởng môn ở Bình Định.

Đó là chưa nói chỗ tập luyện của các sân võ đều là những sân ngoài trời, đâu có nổi một mái che.

Tui đã già rồi, muốn đem hết cái mình có truyền lại cho võ sinh, không kể con cháu của mình hay người ngoài. Nhưng thật buồn, mình muốn truyền hết vẫn chưa có người nhận ".

HUỲNH VĂN MỸ

Mồ hôi nhễ nhại, vị võ sư vẫn tươi nét mặt nhìn đám học trò cũng đẫm mồ hôi: “Thấy sắp nhỏ chăm học mình mừng lắm. Mình thường nói với các em rằng trò nào đổ mồ hôi nhiều là trò đó thương thầy, có hiếu nghĩa với thầy đó”.

Kỳ cuối:  Mong ước quốc võ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #37 vào lúc: Tháng Sáu 25, 2009, 10:12:52 pm »

Những vị võ sư thời gian qua chịu thương chịu khó để sân võ của quê nhà, của dòng tộc mình có được võ sinh đã giúp nền võ Bình Định giữ liền nhịp sống. Trong ngôi nhà chật vẫn còn thiếu nhiều tiện nghi ở làng Hòa Mỹ (xã Bình Thuận, huyện Tây Sơn), võ sư trẻ Hồ Văn Bé gần như luôn bận bịu với công việc võ thuật.

“Hết dạy cho các em tại sân võ tui lại lo việc hội thi, dạy bồi dưỡng, chọn lựa võ sinh giới thiệu cho trường võ thuật tỉnh. Ngó vậy chứ việc dạy võ bận bịu, vất vả lắm”, võ sư Bé nói.

Những nỗ lực không dừng

Nhận đảm đương lớp năng khiếu võ thuật vệ tinh cho Trường Năng khiếu thể dục thể thao của tỉnh Bình Định (với mức lương 450.000đ/tháng), võ sư Bé càng tất bật hơn khi còn có lớp võ sinh phổ thông. “Không vì truyền thống võ thuật của quê nhà, của dòng tộc thì tui cũng như các võ sư ở Bình Định đã không mở lớp, nói gì đến đứng dạy các em suốt mấy chục năm nay”, võ sư Bé tâm sự.

Hết lòng cho truyền thống võ thuật quê nhà, song hầu hết võ sư ở đất võ Bình Định ai cũng còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. “Lớp võ sư già như tui có người đã dạy ở sân võ suốt 50 năm, vậy mà không thấy ai thong dong, sung túc. Thầy võ ở đất này, lớp già cũng như trẻ, cũng giống thầy đồ nho hồi trước, đồng tiền hạt gạo của trò chỉ đủ cho mình sống đạm bạc.

Vậy mà vì truyền thống võ thuật của quê hương, của dòng tộc cũng như vì võ đạo, dù thiếu khó nhưng không ông thầy võ nào ở đây than vãn mà chỉ cố dạy đến cùng thôi” - lão sư Phan Thọ ở làng Thủ Thiện Thượng (xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn), người đã 85 tuổi vẫn còn dạy ngày dạy đêm cho lớp trẻ, tâm sự. Ông kể cũng như vài ba lão võ sư còn lại trong tỉnh, nếu ngành chức năng không giúp khoản tiền để “trang trí” lại nhà cửa đón các võ đoàn nước ngoài đến thăm nhân dịp Festival Tây Sơn - Bình Định vừa rồi, nhà cửa của họ sẽ còn rất nhếch nhác.

Những võ sư ở Bình Định phụng sự võ thuật như là giữ gìn một di sản quý của quê hương, dòng tộc, dù cuộc sống của họ có đạm bạc, khó khăn. Chính sự tỏa sáng của truyền thống võ thuật quê nhà, của tinh thần võ đạo từ đức độ của các võ sư đã lôi cuốn một số lớp trẻ đến với các sân võ trước sự thu hút mạnh mẽ của những trò vui hiện đại.

“Tụi em tự thấy mình có lễ phép hơn khi vào học võ. Còn đạo đức thì khỏi phải nói, sư phụ dạy khoản này kỹ lắm, nghiêm lắm”, sinh viên Lê Văn Thắng ở lớp học với lão võ sư Lâm Ngọc Phú làng An Thái (xã Nhơn Phúc, huyện An Nhơn), nói. Võ thuật từ xa xưa đã chú trọng đến chữ tâm, phần cốt lõi của võ đức, điều quan trọng không kém so với những đòn thế, những chiêu pháp. Đây lại là điều quan trọng với các võ sư ở đất võ Bình Định thời nay để họ càng dốc lòng thêm cho võ thuật.

Võ thuật học đường

Nghĩa khí, uy linh của Tây Sơn tam kiệt - đỉnh cao của võ thuật Bình Định - như một nguồn lực cho người Bình Định giữ lấy tinh thần thượng võ. Và như một phản ứng tự nhiên của các vị võ sư ở Bình Định - những người thu nhận và truyền lại cái tinh thần ấy cho lớp trẻ, họ như bức xúc nhiều hơn trước những sai phạm của những người lợi dụng vũ lực, nhất là của lớp trẻ, trong đó có học sinh.

Lão sư Phan Thọ nói: “Tui đọc báo, nghe đài nói về sự sa sút đạo đức ở một số trẻ hiện nay, trong đó có các em học sinh, thấy buồn lắm. Rồi thấy các vụ án hình sự phần nhiều là có dùng vũ lực, có vụ là tội ác nghiêm trọng, xảy ra ngày một nhiều. Bởi vậy các võ sư quyết chú trọng nhiều hơn đến khâu đạo đức trong võ thuật. Cũng may ở Bình Định mình có nhiều sân võ, nên cái điều mình kỳ vọng cũng dễ có kết quả cho xã hội”. Lời của ông Thọ cũng là tấm lòng của hầu hết võ sư ở Bình Định hiện nay.

Xã hội ngày càng phát triển, các võ sư cho rằng có thể hạn chế, ngăn trừ việc sử dụng vũ lực sai trái bằng tăng cường giáo dục về đạo đức. “Từ việc rất hiếm người đã học qua võ thuật phạm pháp, tui nghĩ võ thuật là cách giáo dưỡng tinh thần đạo đức có hiệu quả hơn. Bởi vậy những võ sư như tui mong sao nhà trường có chương trình dạy võ cho các em”, võ sư Phan Thanh Sơn nói.

Từ việc kiểm chứng các thế hệ võ sinh của mình luôn giữ đạo đức, không ai phạm pháp, võ sư Trương Văn Vịnh ở Kỳ Sơn (xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước) mong lớp trẻ được học qua võ thuật, không ở các sân võ thì ở nhà trường. Chuyện về việc trọng đức trong võ thuật được các lão võ sư Bình Định kể: Ngày trước ai vào học võ cũng phải làm lễ nhập môn bằng một con gà trống lớn.

Được nuôi từ nhỏ với sự chăm sóc đặc biệt của chính người muốn bái sư học võ, con gà cúng tổ này chính là “bộ hình” phản ảnh toàn hình tướng của võ sinh (qua những chỉ dấu thể hiện trên con gà luộc khi đặt trên mâm lễ). Xem gà rồi xem tướng mạo, nhất là tư thế nằm ngủ của võ sinh, vị võ sư sẽ biết nên truyền dạy võ thuật cho võ sinh này đến mức độ nào. Ngoài ra, người dạy võ còn theo dõi tính cách của võ sinh ở sân võ để biết nên truyền dạy đến đâu. Cách cuối cùng này đến nay vẫn được các võ sư duy trì, bởi vậy một số võ sinh đã “được” thầy từ chối dạy thêm bằng nhiều cách để tránh điều “thêm cánh cho hổ” nhằm tránh gây hại cho xã hội.

Điều kỳ vọng của những vị võ sư Bình Định nặng lòng “phù thế giáo” bao lâu nay cũng là ước mong của những người trong ngành chức năng ở địa phương này. Phó tổng thư ký Liên đoàn Võ thuật tỉnh Bình Định Nguyễn Minh Hùng cho biết một trong những mong mỏi tha thiết của ngành thể dục thể thao Bình Định là làm sao đưa việc giảng dạy, luyện tập võ Bình Định vào chương trình chính khóa ở các cấp học phổ thông tại địa phương.

Thêm một ước mong nữa, cũng theo ông Hùng, võ cổ truyền Việt Nam - trong đó có võ Bình Định - là một phần quan trọng, trở thành quốc võ. “Từ việc tỉnh Bình Định tổ chức hai lần Liên hoan quốc tế võ cổ truyền Việt Nam 2006, 2008 rất thành công, chúng tôi ước mong việc xác lập một nền quốc võ Việt Nam sẽ sớm thành hiện thực.

Và việc đưa võ thuật cổ truyền vào chương trình chính khóa ở các trường học tại Bình Định như một thực nghiệm bước đầu cũng là cách góp vào việc xây nền quốc võ, bởi di sản văn hóa này còn khá sống động ở Bình Định”, ông Hùng bày tỏ.

HUỲNH VĂN MỸ

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #38 vào lúc: Tháng Sáu 25, 2009, 10:16:52 pm »

Hưng Khánh - ngôi chùa cổ ở hạ lưu sông Côn, Bình Định - nhiều năm nay đã trở thành địa chỉ đi về của hàng trăm cô cậu học trò trong những mùa hè. Ở đó, các em được học võ cổ truyền, võ Tây Sơn. Nhưng quan trọng hơn là được học đạo võ, đạo dạy làm người có ích cho xã hội, được dạy làm tương chao, ăn cơm chay...


Võ sinh đang tập các bài quyền tại chùa Hưng Khánh

Trời vừa tắt nắng, trên sân chùa Hưng Khánh các võ sinh đã tề tựu đông đủ. Chiều hôm ấy thầy Đông Hải bớt thời gian bốc thuốc chữa bệnh tranh thủ đến chùa luyện tập cho các võ sinh. “Nhiều phụ huynh từ các tỉnh thành trong nước đưa con cái về đây học võ cổ truyền, đã có các võ sư truyền dạy rồi nhưng mình cũng ráng góp chút công sức” - thầy Đông Hải khiêm tốn nói.
Tầm sư học võ
Gần 20 năm xuất gia, rồi hoàn tục lui về làng Vĩnh Phú (xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, Bình Định), bây giờ thầy Đông Hải ngày ngày thăm mạch, bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo và theo tâm nguyện của thầy là dành thời gian còn lại tiếp tục dịch bộ Lục tướng tằng vương phổ minh binh thư chiêu pháp - một pho thư tịch cổ về võ thuật, binh pháp hiếm hoi còn sót lại ở Bình Định. “Một phần thao mẫu, chiêu pháp trong bộ cổ thư này đã được đưa vào dạy các võ sinh hơn chục năm qua, tuy nhiên vẫn còn rất hạn chế” - thầy Hải nói.
Trong tiếng chuông ngân nga ở một góc sân chùa, Trương Thị Trúc My (13 tuổi) đang luyện bài Hùng kê quyền, Ngô Thị Linh Sương (14 tuổi) tập Lão hổ thượng sơn. Góc sân bên kia, dưới tán bồ đề, Đặng Thị Mỹ Giàu (16 tuổi) tập bài Lão mai, Lê Thị Lành (15 tuổi) tập bài Thiền sư, Trương Đình Thuận, Nguyễn Ngọc Hoàng cùng một nhóm võ sinh nhí khác say mê luyện roi, kiếm.
Trần Ngọc Nam và Lê Văn Phúc đang học lớp 10 ở TP.HCM, suốt ba mùa hè vừa qua đều về đây học võ. “Năm đầu còn nhỏ ba dẫn về xin thầy cho theo học, hai năm rồi chúng em tự lên xe đò ra đây. Ở chùa ăn cơm chay, thức khuya dậy sớm, lúc rảnh tranh thủ tưới cây, chẻ củi, quét dọn sân chùa, phụ lo cơm nước cùng các thầy, bây giờ em đã có thể tự lập hoàn toàn khi xa nhà chứ không phải lúc nào cũng dựa vào sự chăm sóc của cha mẹ” - Nam hào hứng kể.

Hai anh em Phạm Văn Chiến, Phạm Văn Đài đang học cấp III ở Vũng Tàu có bề dày ba khóa học tại đây. “Ba mẹ em đều là người gốc Bình Định, trôi dạt làm ăn xa. Hết mùa hè này em lên lớp 12 nên đây là khóa học cuối cùng. Về chùa học em mới được biết, được nhìn các thầy biểu diễn và dạy những bài võ cổ truyền như Lôi long đao có từ thời Trần, Chấn lôi âm tiên từ thời Hậu Lê, Tru hồn kiếm, U linh thương có từ thời Lý, thế mới biết tổ tiên mình giỏi võ thật. Các thầy ở đây như thầy Nguyễn Văn Cảnh, Võ Văn Tính, Nguyễn Đức Thắng giỏi lắm, nhưng nghe chúng em nói nhiều như vầy dễ bị các thầy quở trách vì người học võ luôn giữ khiêm cung, tuyệt đối không được khoa trương” - Chiến vừa lau mồ hôi ướt đẫm lưng áo vừa kể.

Mỗi tuần một lá thư

Lê Văn Tấn nhà ở Nha Trang đang là võ sinh mùa hè thứ hai tại đây, em được các thầy khen tiến bộ nhanh, rèn luyện tốt. Nhìn thân thể lực lưỡng, rắn rỏi, tráng kiện, khó ai tin trước kia Tấn khá èo uột và quanh năm ốm vặt. “Khó khăn nhất là tập luyện tháng đầu tiên, đêm nằm mỏi rã rời từng đốt xương nhưng nghe tiếng kinh buổi sớm đã choàng dậy. Hồi đó có lúc em tính bỏ cuộc nhưng thấy sự khổ hạnh, kiên nhẫn và tình yêu thương của các thầy, em đã trụ được”.
Nhìn Tấn biểu diễn những bài đao, thương vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ, dứt khoát, mồ hôi chảy ròng trên má, trên cổ mới hiểu em đã khổ luyện rất nhiều. “Chiến thắng chính mình, vượt qua chính mình và luôn giữ sự tự tin, tự tại - thầy luôn căn dặn thế - Tấn tâm sự - Năm trước em còn giấu theo điện thoại, năm nay thì không để tránh phân tâm bởi những cuộc gọi của bạn bè rủ rê. Ba mẹ muốn biết sức khỏe của em thì điện hỏi thăm qua thầy.

Em không gọi điện về, các thầy khuyên nên thường xuyên viết thư cho gia đình. Mỗi tuần em gửi về nhà một lá thư. Các anh chị, các bạn ở đây cũng vậy. Hôm nọ ba đi công tác ngoài này tạt lại thăm, em gửi về cho mẹ một hũ tương do chính tay em làm, ba xúc động lắm. Ba kể từ khi con viết thư, đêm nào mẹ cũng lặng lẽ đọc đi đọc lại thư con, nhớ con mẹ khóc, nhưng hãy yên tâm khổ luyện để nên người, ba mẹ rất tự hào về sự tiến bộ của con”. Anh mắt Tấn lấp lánh niềm vui...
Theo thầy Đông Hải, sau nhiều năm dạy võ cho bao lứa học trò, bài học đầu tiên là rèn cho các em chữ nhẫn rồi sau đó mới đến chữ dũng, chữ trí, chữ tâm và tiết tháo làm người. Không nhẫn thì không học được võ đạo nên điều đầu tiên là phải rèn chữ nhẫn. Thầy tâm sự: “Con đường võ học là con đường dài vô tận, sự gặp gỡ của thầy trò ngay trên sân chùa này cũng bởi cơ duyên hội ngộ mà có. Mình dạy dỗ các em thật ra là cố thắp cho các em một đốm lửa, đốm lửa ấy sẽ do chính các em thổi bùng lên thành nhiệt huyết, thành hành trang để đi trọn kiếp người, chỉ mong vậy thôi”...

Nhiều năm qua, cứ đến mùa hè là hàng trăm học trò - đa số tuổi thiếu niên - khăn gói tìm về chùa Hưng Khánh (Tuy Phước, Bình Định) học võ, luyện võ. Không chỉ học trò địa phương, nhiều gia đình phật tử đang làm ăn ở TP.HCM, Vũng Tàu, Nha Trang cũng gửi con về đây một, hai tháng hè. “Không phải chỉ là chuyện võ nghệ, chúng tôi muốn các con mình được rèn chữ dũng của tiền nhân” - anh Trần Thành Lân (Gò Vấp, TP.HCM) suốt mấy mùa hè vừa qua luôn đưa hai con là Trần Ngọc Nam và Trần Yến Linh về học võ ở chùa Hưng Khánh, thổ lộ.

Thích Vạn Thanh (Hư Linh Tử) là truyền nhân thứ 13 của môn phái Long hổ không hồng có từ thời Hậu Lê. Tu đến năm 1997 tròn 30 tuổi, Vạn Thanh hết duyên với cửa Phật. Ông hạ sơn và trở thành võ sư Nguyễn Đông Hải. Ông từng làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển võ cổ truyền của Sở Thể dục thể thao Bình Định.
theo tuoitre

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Daihongcat, langtutamphong, nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
80A - 8668
Full Member
*
Offline Offline

Bài viết: 221

Cảm Ơn
-Gửi: 298
-Nhận: 1283


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #39 vào lúc: Tháng Sáu 26, 2009, 04:30:40 pm »

Nhiều năm qua, cứ đến mùa hè là hàng trăm học trò - đa số tuổi thiếu niên - khăn gói tìm về chùa Hưng Khánh (Tuy Phước, Bình Định) học võ, luyện võ. Không chỉ học trò địa phương, nhiều gia đình phật tử đang làm ăn ở TP.HCM, Vũng Tàu, Nha Trang cũng gửi con về đây một, hai tháng hè. “Không phải chỉ là chuyện võ nghệ, chúng tôi muốn các con mình được rèn chữ dũng của tiền nhân” - anh Trần Thành Lân (Gò Vấp, TP.HCM) suốt mấy mùa hè vừa qua luôn đưa hai con là Trần Ngọc Nam và Trần Yến Linh về học võ ở chùa Hưng Khánh, thổ lộ.

Ui cha ! sao trúng ý mình dữ ha.
Mai mốt phải kiếm đường gửi mấy thằng con về BĐ học mới được. Hôm rồi, có ghé một thầy ở SG thấy ghi biển là Võ Bình Định chân truyền, tính hỏi cho thằng nhỏ theo học.... nhưng thấy thầy nói chuyện so sao ấy:  Quảng cáo dữ quá.
Bác SCC có " mối " nào hay ở quê mách giùm nghen .

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SCC, nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #40 vào lúc: Tháng Sáu 26, 2009, 05:59:15 pm »

Trích dẫn từ: 80A - 8668

Bác SCC có " mối " nào hay ở quê mách giùm nghen .

Chuyện này dễ thôi mà
Hồi nhỏ SCC học 1 tuần 6 buổi, 3 buổi luyện võ, 3 buổi đọc kinh. Lúc đó kg hiểu sao kỳ thế, tôi đi học võ mà bắt tôi đọc kinh. Để làm gì thế nhỉ. Và thường hay cúp cua giờ đọc kinh

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy, byphuong, Ngoisaobiec
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #41 vào lúc: Tháng Tư 30, 2010, 04:10:23 pm »

Võ sư Hà Trọng Ngự đã được sư phụ "Hùm xám miền Trung" truyền lại bài "Quyền 3 chân hổ". Đây là tuyệt kỹ công phu có từ gần 200 năm trước, xuất phát từ đất võ Bình Định. Tổ sư lại là một tiều phu đốn củi...
Hà Trọng Kha Vy, người nối nghiệp võ và truyền nhân của "Quyền 3 chân hổ"

Tiều phu đả hổ
Gần 200 năm trước ở khu vực Núi Bà, huyện Phù Cát, Bình Định, có xuất hiện một con cọp 3 chân "thành tinh" hung dữ, đã ăn thịt nhiều người dân.
Bữa nọ, có một ông tiều phu đốn củi rất giỏi võ, đang gánh củi về lúc trời xẩm tối thì bị con cọp này nhảy tới vồ. Ông lão rút cây đòn xóc (nhọn 2 đầu) làm vũ khí chiến đấu với hổ nhiều giờ trong hang núi. Sau đó, con cọp hung dữ kia bị thương chạy mất không thấy trở lại nữa. Ông tiều cũng thương tích đầy mình.
Ông tiều phu giỏi võ ngày ấy đã tự ghi chép lại những thế mãnh hổ đã dùng, hệ thống lại thành bài và sáng tác ra bài "Quyền 3 chân hổ".
Không ai nhớ ông tiều ấy tên gì, nhưng dân làng quanh khu vực Núi Bà (nơi có rất nhiều cọp, tới ngày giải phóng vẫn còn) rất biết ơn ông vì nhờ bài quyền mà họ thoát hiểm khi đụng cọp dữ.
Võ sư Hà Trọng Sơn đã may mắn học được bài quyền ấy và truyền đạt lại cho võ sư Hà Trọng Ngự.
Bài quyền ấy có lời thiệu: "Tả hữu, diện tiền bái tổ sư/ Chúa sơn lâm vung đôi hổ trảo/ Vờn bóng nguyệt, đảo sơn di hải/ Phá âm dương, xoay chuyển càn khôn/ Đảo sơn cước, tiền môn phá trận/ Chuyển bàn long, trá tẩu ẩn hình/ Vươn oai hổ ba chân đả diện/ Vuốt sơn lâm, tả hữu vờn mồi/ Tung thiết trảo đảo sơn tọa thạch/ Tấn song phi, trấn bộ lưỡng biên/ Vồ tam thế, hồi quy hạc tập/ Đảo lưỡng quyền lập bộ như tiền".
Khổ luyện
Trong quá trình huấn luyện võ công cho võ sư Hà Trọng Ngự, "Hùm xám miền Trung" Hà Trọng Sơn đã chỉ sơ qua cho Ngự những nét cơ bản về "Quyền 3 chân hổ".
Mãi tới năm võ sư Ngự được 39 tuổi và dạy võ ở Quy Nhơn thì "hùm xám" xuống thăm và kiểm tra thấy Ngự đã nhuần nhuyễn những nét cơ bản ấy, ông  mới dốc lòng truyền dạy. Một tháng ròng rã võ sư Ngự mới học xong.
Ông Sơn bắt Ngự dùng sạn đổ vào một cái chảo to, có hòa lẫn thuốc võ vào rồi bắc trên lửa xào nóng. Kế đó Ngự phải luyện hổ trảo bằng cách dùng hai tay bấu, hốt cho tay chai lại, có độ cứng... Ấy cũng bởi vũ khí của hổ là vuốt. Chụp được mồi, xé mồi, cắn mồi được cũng chính là vuốt.
Bên cạnh đó phải luyện tấn pháp thật vững vàng. Tất cả đều phải tuân thủ theo quy ước: "Song thủ ngũ hành vi căn bản/ Lưỡng túc bát quái vi căn" (Tập tay phải lấy ngũ hành (kim mộc, thủy, hỏa, thổ) làm căn bản, còn tập tấn dùng 2 chân, phải lấy bát quái làm căn bản).
Thời "Hùm xám" tập luyện thường ngâm mình trong thuốc mã tiền đựng trong một cái lu lớn. Thuốc hiếm nên võ sư Ngự dùng thùng đạn ngâm thuốc rồi đút 2 chân, 2 tay vào thùng, sau đó thoa thường xuyên. Khi tay đã chai cứng phải chụp vô thân cây chuối, vào bao cát, lốp bánh xe để tay thêm sắc bén.
Muốn thân pháp nhún nhảy như hổ thì phải đào một cái hố có chu vi 1m2, sâu tùy mức độ (bằng ngực, nách). Nhảy cao bao nhiêu thì hố càng sâu hơn. Khi nhảy cao được rồi, phải cột 2 vật nặng vào 2 chân, khi xưa là cát, bây giờ là chì. Đầu tiên trọng lượng vật nhẹ, khi nhảy lên cao thì tăng lên, nặng nhất là mỗi chân phải mang 10kg. Sau khi luyện thành công thì võ sĩ đó có thể nhảy cao đến 2m.
Trong số những võ sĩ đẳng cấp học bài quyền này, ngoại trừ em ruột - cũng là đệ tử của võ sư Hà Trọng Ngự là võ sư Hà Trọng Khánh thì chỉ có con trai của võ sư Ngự là Hà Trọng Kha Vy (28 tuổi) tập thành công bài quyền này. Anh cũng là người kế nghiệp võ của võ sư Hà Trọng Ngự.
.Theo Bee.net.vn

Đòn xóc: dạng như đòn gánh nhưng đòn gánh là 1 nửa cây tre còn đòn xóc là 1 cây tròn, tre hay loại gỗ khác, 2 đầu vát nhọn dùng để gánh củi. Là 1 thứ binh khí của nông dân khi hữu sự phải chiến đấu. Nó chính là binh khí của môn võ roi
Có những người dùng chính cái bắp cày hàng ngày cày ruộng làm binh khí riêng chio mình khi hữu sự. Chẹp.SCC




 

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, nhuocthuy, byphuong
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #42 vào lúc: Tháng Năm 18, 2010, 03:19:59 pm »

Đó chính là “bí kíp điểm huyệt” năm đời được giới võ thuật đồn đại bấy lâu mà lão võ sư Lâm Ngọc Phú (thôn Thắng Công, Nhơn Phúc, An Nhơn), vị “đại chưởng môn” võ quán Bình Sơn, đang nắm giữ.
Nói đến võ Tây Sơn không ai không biết câu truyền miệng “Roi Thuận Truyền, quyền An Thái”. Roi Thuận Truyền ý nói bài roi kì ảo của võ sư Hồ Ngạnh (nay đã thất truyền) còn bài quyền Lâm Gia của dòng họ võ sư Lâm Ngọc Phú được mệnh danh “Quyền An Thái ngã vô song” (không có bài nào hay hơn).
Lão võ sư hé lộ bản dịch “pho bí kíp”
.

Pho bí kíp gìn giữ năm đời

Lão võ sư Bảy Phú cho biết pho bí kíp võ thuật của gia đình đã trải qua năm đời với trên ba trăm năm tuổi. Trong bí kíp có nhiều thế võ khá “độc” trong nhà chỉ có con trai trưởng hoặc người con trai nào đủ tài đức mới được quyền xem qua còn con gái tuyệt nhiên là không vì sợ lan truyền ra ngoài. Trải qua thời gian, ngày nay bản chữ Hán mục nát rất nhiều nên lão võ sư quyết định lên chùa Núi Lớn (Bình Định) mời cho bằng được nhà sư Huyền Ân nổi tiếng đức cao vọng trọng dịch ra tiếng Việt. Trước khi trao lại cho võ sư Phú, nhà sư còn nắn nót ghi lên bìa sách dặn dò chủ nhân “Giá ngàn vàng không đổi...”.
Lão võ sư tiết lộ: Thật ra đây là một quyển bí kíp y võ (dùng võ thuật để chữa bệnh) cực kì hiệu quả nhưng nếu không khéo để lọt vào tay kẻ xấu nó sẽ biến thành vũ khí giết người. Bởi người “xuất chiêu” hiểu rõ kinh mạch đối phương như lòng bàn tay thậm chí ra đòn xong biết rõ đối thủ sẽ chết trong một giờ, một tuần hay một tháng...
Giống cha là võ sư Hương Kiểm Lài lừng danh đất Tây Sơn, lão võ sư Bảy Phú nổi danh là một thầy thuốc võ mát tay. Biết bao võ sinh mang ơn những phương thuốc bí truyền từ pho bí kíp giúp họ thoát khỏi thương tật tưởng chừng không chữa khỏi.

Độc cô cầu bại” đất Tây Sơn

Theo các bậc tiền bối võ học, ngày xưa các võ sĩ muốn khẳng định tên tuổi chỉ có cách thi đấu võ đài tự do (không kể cân, không phân biệt tuổi tác, môn phái...). Lão võ sư kể có lần ông bước lên đài giao đấu cùng một võ sĩ người Miên cao to có tiếng “sát thủ” với nhiều thế võ “độc” từ miền Nam. Sân Qui Nhơn chật kín khán giả đến nỗi sập cả cửa ra vào, bên dưới để sẵn... một cái quan tài để nếu có võ sĩ nào chết cũng không được khiếu kiện (!).
Vào trận, tay võ sĩ người Miên sử dụng toàn võ lạ. Suốt một hiệp đầu, chàng võ sĩ đất Tây Sơn toàn chống đỡ những cú đá liên hoàn cùng các đòn tay mạnh như búa bổ cố tìm ra điểm yếu của địch thủ. Sang hiệp hai, ông phát hiện khi đối phương tung cước thì bộ thủ rất chắc nhưng hở ngực nên lừa thế tung người sử dụng bài “Mạnh Lương đoạt ngựa” kẹp người đối phương quăng vào góc đài rồi bồi thêm một chỏ vào khuỷu tay khiến hắn đau đớn chịu thua...
Vào cái thời cả làng võ thuật lấy võ đài làm thước đo “đẳng cấp” ấy, chàng trai Bảy Phú thượng đài chưa từng nếm mùi thất bại nên được làng võ kính nể gọi bằng biệt danh “Độc cô cầu bại đất Tây Sơn”.

Chữ Tâm kia bằng ba chữ Tài

Lão võ sư Bảy Phú nhẩm tính gần 50 năm từ ngày võ đường Bình Sơn mở cửa không thể nhớ hết có bao nhiêu lứa học trò từ Nam chí Bắc. Trải qua thời gian, làng võ An Thái vang bóng một thời với hàng chục lò võ nhưng hiện nay chỉ còn sót lại võ quán Bình Sơn vẫn còn duy trì. Không kể lứa võ sinh lớn lên ở làng An Thái vẫn hàng ngày tập luyện tại võ quán, thỉnh thoảng ông lại đón số học trò tận miền Nam, có khi ở Tây Nguyên nằng nặc xin theo học. Sau khi có bản dịch phần y võ xong, ông quyết định sẽ đốt quyển “bí kíp điểm huyệt” đi vì “nếu gặp người có Tâm có Đức nó sẽ giúp người rất nhiều còn ngược lại vào tay kẻ ác cái hại khôn lường”.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, Ngoisaobiec, nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
langtutamphong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 654

Cảm Ơn
-Gửi: 969
-Nhận: 2238


Mộ Hoa Tử


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #43 vào lúc: Tháng Năm 22, 2010, 07:53:15 pm »

vạn vật trên đời tương sinh tương khắc , không có cái gì là vô địch cả , các bí kíp võ công giống như các sinh vật qúy hiếm của địa cầu , mất đi cuốn nào là tuyệt chủng loài đó  crying

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
Ngoisaobiec, ongdia, nhuocthuy
Logged

Tả Toàn Càn Khôn Động
Hữu Chuyển Nhật Nguyệt Minh
Thị Thâu Phản Thính Thiệt Thượng Đính
Nhất Điểm Hoàn Vô Quỷ Đảm Kinh !
 
 
 
ynguoiloitoi
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 276

Cảm Ơn
-Gửi: 163
-Nhận: 969



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #44 vào lúc: Tháng Năm 22, 2010, 08:35:39 pm »

vạn vật trên đời tương sinh tương khắc , không có cái gì là vô địch cả , các bí kíp võ công giống như các sinh vật qúy hiếm của địa cầu , mất đi cuốn nào là tuyệt chủng loài đó  crying

chổ nào có bùa bi võ tiêu diêu dieu tịnh tà kiếm là có huynh con đệ thì chỏ nào có thị phi tai tiến là chỏ đó có đệ và còn một điểm chung là iêu thiệt nhiều mà nhận chả có bao nhiêu toàn hát bài sầu le lẽ bóng thui hà chán crying crying crying

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
langtutamphong, nhuocthuy
Logged
 
 
Trang: 1 2 [3] 4   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.826 seconds với 24 câu truy vấn.