Tháng Tám 17, 2018, 05:00:00 pm -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: 1 [2] 3 4   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: Bình Định Võ  (Đọc 12781 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #15 vào lúc: Tháng Giêng 26, 2008, 10:24:11 pm »

Trong những năm đầu của thập niên 1970, sinh viên Việt Nam qua du học tại Hoa Kỳ thường hay cho con cái vào đại học Ohio University at Athens vì trường này có thiết lập một văn phòng thường trực tại Saigon mà người cầm đầu là giáo sư Stephenson. Đại học Ohio ở Athens có một giáo sư dạy về môn kinh tế học, tên là Aung Gyi, người Hoa Kỳ gốc Miến Điện. Ông này là con của một chính khách Miến Điện thuộc giới thân cận thủ tướng Miến Điện U NU trong thập niên 40 và 50. Ngoài công việc dạy học về môn kinh tế học, giáo sư Aung Gyi còn mở thêm một võ đường dạy võ Miến Điện cho sinh viên, do ông làm chưởng môn. Ngoài môn quyền cước, giáo sư Aung Gyi còn dạy thêm cho môn sinh xử dụng một số binh khí như kiếm, côn, song đao Miến Điện, và đoản đao, v.v... Sinh viên Việt Nam ghi tên vào học võ đường này khá đông vì thấy ông Aung Gyi đoạt được nhiều giải vô địch quốc tế. Môn sinh Hoa Kỳ thì sinh viên da màu nhiều hơn sinh viên da trắng và rất chịu khó tập dượt. Cứ mỗi một tháng thì chưởng môn chia từng cặp môn sinh tùy theo trình độ rồi cho họ đấu với nhau để cho chưởng môn tiện bề theo dõi trình độ tiến bộ của từng người một. Trong hàng ngũ môn sinh Việt Nam thì có anh Đ.V.H. người dong dõng cao, đô con, cao khoảng 1m70, thích học về cách xử dụng các binh khí, nhất là song đao Miến Điện; còn về môn quyền cước thì thỉnh thoảng anh lại hay vắng mặt, nhất là vào những buổi giao đấu để theo dõi sự tiến bộ của từng môn sinh.

Có một năm, gần nghỉ hè, giáo sư Aung Gyi cho triệu tập toàn thể môn sinh về tụ họp tại võ đường để làm lễ bế mạc khóa huấn luyện. Vì vậy bắt buộc môn sinh nào cũng phải có mặt, nên hôm ấy anh em thấy có mặt anh Đ.V.H. thì ai cũng nhìn anh ta vừa vẫy tay chào vừa cười. Tất cả môn sinh có mặt hôm đó đều tưởng rằng sẽ có tiệc trà bế mạc năm học, không ngờ giáo sư Aung Gyi cho anh em biết hôm nay, trước khi bế mạc, ông ta muốn biết trình độ môn sinh tiến bộ như thế nào nên ông ra lệnh sẽ có cuộc đấu thử sức giữa từng cặp một, do ông chỉ định, và vì thời gian có hạn nên chỉ đấu quyền thôi chứ không đấu binh khí và yêu cầu các môn sinh vào thay võ phục trước khi bắt đầu. Thế rồi từng cặp một bắt đầu giao đấu với nhau để cho chưởng môn cho điểm. Khi khoảng mười cặp đấu với nhau xong thì chưởng môn cho nghỉ giải lao trước khi tiếp tục lại việc khảo nghiệm. Lúc các môn sinh tề tựu đông đủ xong thì giáo sư Aung Gyi đưa tay vẫy một anh sinh viên da đen - một đệ tử "gạo cội" của ông ta ra đứng giữa võ đường - đoạn ông ta đảo mắt nhìn quanh một vòng như có ý tìm tòi và khi ông ta tìm thấy anh Đ.V.H. thì ông vẫy tay gọi anh ấy ra song đấu với anh sinh viên da đen. Trong hàng ngũ môn sinh Việt Nam có tiếng xầm xì với nhau chuyến này anh bạn H. chắc sẽ mềm xương với ông bạn Mỹ kia, có anh bảo là giáo sư Aung Gyi - thấy anh H. hay vắng mặt - trong các buổi luyện quyền - nên ông muốn mượn tay anh sinh viên da đen này để cảnh cáo anh H. đấy thôi.

Thế rồi cuộc song đấu giữa anh sinh viên da đen và anh H. bắt đầu và nhìn lại giáo sư Aung Gyi thì thấy ông có vẻ hể hả lắm, chắc trong thâm tâm ông ta nghĩ rằng thế nào anh H. cũng sẽ bị một trận đòn mềm xương. Toàn võ đường im phăng phắc vì ai cũng để hết tâm trí để theo dõi cuộc đấu. Anh sinh viên da đen thì tấn công tới tấp, còn anh H. thì không chịu trả đòn mà chỉ đỡ đòn hoặc tránh né rất tài tình mà thôi. Cuộc đấu kéo dài đã hơn mười lăm phút rồi mà anh sinh viên da đen cũng vẫn không chiếm được thế thượng phong. Giáo sư Aung Gyi nổi cáu, gọi to tên anh sinh viên da đen, rồi bảo với anh ấy là cứ đánh thực sự chứ đừng nể nang gì cả. Nghe ông Aung Gyi nhắc cho "gà nòi" của ông ta như vậy, anh H. đâm ra nổi cáu, bèn nói với anh sinh viên da đen: "Anh hãy cẩn thận, tôi sắp tấn công đây". Thế rồi anh ta múa quyền loang loáng, xáp lại gần anh sinh viên da đen và đánh cận chiến chứ không giữ khoảng cách như trước nữa. Cuộc đấu trở nên sôi nổi, và nghe anh sinh viên da đen la oai oái liên hồi. Thì ra anh H. đã đánh vào người của anh ta như đánh vào một cái bị cát mà anh ta thì vô phương chống đỡ. Toàn thể võ đường ai cũng ngạc nhiên vô cùng vì anh H. không dùng các thế võ Miến Điện do ông Aung Gyi đã dạy, mà lại biểu diễn một loại võ công riêng biệt của anh ta. Trong lúc ai nấy đều hoang mang, nhất là giáo sư Aung Gyi, thì anh sinh viên da đen vừa cố gắng tháo lui và miệng anh ta vẫn la không ngớt, nhưng anh ta bị anh H. bám riết như hình với bóng, không tách rời ra được. Thấy tình trạng anh sinh viên da đen bí quá, giáo sư Aung Gyi bèn quát to lệnh ngưng đấu. Anh H. nhẹ nhàng nhảy ra giữa đấu trường, cung tay bái tổ, rồi trở về chỗ cũ, nét mặt rất thản nhiên, chả thấy có dấu hiệu gì là mệt nhọc cả. Trong khi đó thì thấy giáo sư Aung Gyi cởi áo choàng ngoài ra, thủng thỉnh bước ra giữa đấu trường, đưa tay vẫy anh H. và bảo anh ta hãy ra dượt với ông vài hiệp. Tuy chưởng môn bảo vậy, nhưng anh H. vẫn cứ thủ lễ, chỉ tránh né và chạy quanh đấu trường làm cho giáo sư Aung Gyi vừa đấu vừa quát to là cho phép anh H. đừng nể nang gì cả. Khi nghe chưởng môn nhắc đi nhắc lại mấy lần như vậy, anh H. mới bắt đầu đấu thực sự. Lần này anh không nhập nội, xáp lại gần và đánh cận chiến như khi anh đấu với anh sinh viên da đen ban nãy mà dùng đôi chân đá vào người giáo sư Aung Gyi nhiều hơn là dùng hai tay; tuy nhiên ai cũng thấy rõ là anh chỉ đá phớt thôi chứ nếu anh đá không nhân nhượng thì ông chưởng môn chắc cũng lâm vào thế "kẹt" không khác gì anh sinh viên da đen. Đấu được một chốc thì anh H. đổi thế đánh, xáp lại gần ông Aung Gyi và dùng cẩm nã đánh vào người ông ta nhanh hết sức nhanh, khiến ông này muốn tránh đòn đành phải lui dần. Khi ông thầy bị dồn gần tới chân tường thì anh H. bổng nhảy ra khỏi cuộc đấu, đoạn cung tay bái tổ, xong cúi đầu chào sư phụ, và rút lui về đứng trong đám môn sinh Việt Nam. Toàn thể môn sinh có mặt tại võ đường hôm ấy, đều nhận thấy - nếu anh H. đấu thật sự, không nể nang sư phụ - thì ông này cũng chung số phận của anh chàng sinh viên da đen rồi.

Sau khi khoát chiếc áo choàng, chưởng môn Aung Gyi tiến về phía đám môn sinh Việt Nam, đoạn đến trước mặt anh H. và tươi cười hỏi anh ta là anh đã xử dụng môn võ gì để đấu với ông, rồi ông thú thật là ông chả nhận ra được nguồn gốc của môn võ đó, vì thế ông ta bứt rứt trong lòng vô cùng, nhất là môn võ đó lại tinh diệu quá cỡ. Đoạn ông yêu cầu anh H. cho ông ta biết xuất xứ của môn võ ấy. Anh H. cung kính trả lời giáo sư Aung Gyi rằng đó là môn võ Tây Sơn của Việt Nam, do vua Quang Trung Nguyễn Huệ dùng để huấn luyện quân đội Việt Nam chống lại quân xâm lược Trung Hoa dưới triều đại Mãn Thanh. Giáo sư Aung Gyi liền hỏi anh H. tại sao anh đã biết võ rồi mà còn ghi tên vào võ đường của tôi làm gì cho mất thời giờ? Anh H. cho biết là vì anh chưa hề bao giờ thấy được con dao Miến Điện nên anh mới ghi tên để học vì con dao Miến Điện không có sống dao mà có hai lưỡi, nên theo anh thì chắc sẽ vô cùng nguy hiểm cho đối thủ khi lâm trận. Giáo sư Aung Gyi làm thinh không nói gì, nhưng nét mặt của ông ta có vẻ rất đăm chiêu, đoạn ông ra lệnh giải tán.

o0o

Mùa hè năm ấy giáo sư Aung Gyi không mở lớp hè dạy môn kinh tế học như thường lệ. Một vài sinh viên hay lui tới nhà ông cho hay là cửa nhà ông đóng kín và hình như ông đã đi nghỉ hè xa. Rồi ba tháng trôi qua, ngày tựu trường ở đại học Ohio ở Athens trở nên rộn rịp và môn sinh võ đường của giáo sư Aung Gyi vô cùng phấn khởi khi thấy ông ta xuất hiện trở lại. Rồi giáo sư Aung Gyi ra lệnh triệu tập các môn sinh đến họp tại nhà ông ngay tối hôm đầu ngày tựu trường. Ông cho anh em biết là ông vừa du hành qua Việt Nam trong ba tháng hè qua, và chuyến đi này vô cùng lý thú đối với ông, nhất là ông đã có dịp tìm hiểu và học hỏi ngay tại chỗ một môn võ học mà ông cho là một trong những môn võ thuật hay nhất hoàn cầu, nhưng rất đáng tiếc là đã bị thất truyền từ lâu. Rồi ông bắt đầu kể cho đám môn sinh Mỹ Việt nghe chuyến đi về thăm Việt Nam của ông ta.

Ba hôm sau ngày tập họp tại võ đường ở Ohio (Athens) thì ông ta mua vé máy bay đi thẳng về Saigon. Tại đây, ông đến tòa đại sứ Hoa Kỳ và ngỏ ý muốn đi tham quan tỉnh Bình Định với mục đích tìm hiểu nguồn gốc môn võ Tây Sơn. Tòa đại sứ Hoa Kỳ gọi điện thọai cho văn phòng Cố vấn tỉnh tại thị xã Qui Nhơn, và yêu cầu tòa cố vấn ráng giúp ông ta trong công việc sưu tầm này. Thế rồi ông mua một chiếc xe môtô kiểu lớn dùng làm phương tiện di chuyển, rồi lên đường ra Qui Nhơn theo quốc lộ số 1. Tại nơi đây, văn phòng cố vấn Hoa Kỳ - nhờ có liên lạc trước với tòa tỉnh trưởng Bình Định - nên giáo sư Aung Gyi được giới thiệu với một thông ngôn người địa phương khá rành tiếng Mỹ, tháp tùng ông ta theo quốc lộ số 19, ngược về hướng Tây, lên quận lỵ Bình Khê. Đến quận đường Bình Khê, giáo sư Aung Gyi và viên thông ngôn được ông thiếu tá quận trưởng tiếp đãi rất nồng hậu và sắp đặt phòng ốc cho hai người ở ngay trong khuôn viên quận đường, vì vấn đề an ninh địa phương. Qua ngày hôm sau, thiếu tá quận trưởng đi xe jeep chạy trước dẫn đường, còn giáo sư Aung Gyi và viên thông ngôn ngồi xe môtô chạy theo sau, để cùng đến nhà của một cụ già khoảng 80 tuổi mà ông quận trưởng giới thiệu là một trong những vị võ sư giỏi võ Tây Sơn nhất trong vùng. Ông cụ tuy niên kỷ đã tám mươi nhưng trông còn khang kiện và quắc thước lắm, và ông tiếp đãi tôi rất là niềm nở, nhất là ông thấy tôi tự giới thiệu con của một nhà cách mạng Miến Điện từng chống thực dân Anh trong những thập niên đầu thế kỷ 20 và cũng đã từng nhiều lần vào tù ra khám khi Miến Điện còn là thuộc địa của Anh quốc - nên ông rất có cảm tình với tôi - và hứa sẽ giúp tôi sưu tầm và học hỏi về võ Tây Sơn trong phạm vi hiểu biết của ông. Ông cụ hứa với tôi vào tối ngày rằm sắp tới, ông ta sẽ tổ chức tại sân nhà của ông một buổi biểu diễn võ Tây Sơn của những võ sinh trong vùng để đánh dấu sự có mặt của một người khách quý từ phương xa đến viếng thăm linh địa Bình Khê, nơi sinh trưởng của vua Quang Trung Nguyễn Huệ.

Thời gian trôi qua rất nhanh; thấm thoát mà đã đến ngày rằm, ngày hẹn đến tư gia của vị lão trượng để xem biểu diễn võ Tây Sơn. Trời vừa sẩm tối, vừng trăng vừa ló dạng ở chân trời, tôi đã hối ông thông ngôn lên xe đến điểm hẹn. Tới nơi thì đã có một số môn sinh của một số võ sư trong vùng tề tựu tại đó rồi, vì theo vị lão trượng - những môn sinh này, già có, trẻ có cũng đều nao nức muốn nhìn mặt tôi, một công dân Hoa Kỳ gốc Miến Điện từ Mỹ sang Việt Nam, để rồi băng đồng chỉ sá lên tận Bình Khê - quê hương của vua Quang Trung - để tìm tòi học hỏi một môn võ thuật do vua Quang Trung truyền cho binh sĩ của ngài để đánh tan 20 vạn quân Thanh trong trận Đống Đa và đuổi chúng chạy về Trung Quốc, không còn manh giáp. Khi trăng lên tới đầu ngọn cây thì vị lão trượng ra lệnh tập họp và các võ sinh đứng bao quanh cái sân dùng để phơi lúa của nhà cụ. Võ sinh nào cũng có mang theo binh khí sở trường của họ, phần lớn là loại võ khí dùng trong trận mạc như gươm, dáo, đao, côn, kiếm, thương. Rồi lão trượng gọi từng người một ra giữa sân biểu diễn hoặc quyền cước hoặc binh khí mà họ mang theo; thỉnh thoảng lại chỉ định từng cặp một ra song đấu để thay đổi không khí. Có hai thứ binh khí mà tôi lưu ý nhất và cũng được vị lão trượng giảng giải tường tận trong khi biểu diễn là "Tề mi côn" và "Song đao" là hai loại khí giới được quân Tây Sơn dùng để phá tan kỵ binh của quân Nhà Thanh, Trung Quốc. "Tề mi côn" là một cái gậy tròn, dài ngắn tùy theo tầm vóc người xử dụng, và khi chống xuống đất, đầu côn phải ngang chân mày của người xử dụng côn. Khi lâm trận mà gặp kỵ binh địch xung phong thì người bộ binh dùng côn của mình để đánh và gạt quân địch ngồi trên mình ngựa rớt xuống đất, đồng thời bảo vệ luôn cho đội quân cầm song đao - đang nằm lăn dưới đất để chặt đứt chân ngựa - khỏi bị kỵ binh địch ngồi trên mình ngựa dùng dáo tấn công. Phải thấy được các võ sinh Bình Khê biểu diễn song đao trong khi họ nằm lăn dưới đất để chặt chân ngựa của địch, mới hiểu được tại sao quân Tây Sơn đại thắng quân Nhà Thanh trong trận Đống Đa, vì họ đã triệt hạ được tiềm lực xung kích mạnh như thế chẻ tre của đoàn kỵ binh Trung Quốc. Và sau khi đánh tan lực lượng kỵ binh địch rồi, thì đội binh cầm song đao đứng lên và dùng võ khí của mình đánh cận chiến xáp la cà như vũ bão để tiêu diệt địch quân. Khi trời đã về khuya và vừng trăng đã lên quá đỉnh đầu, thì vị lão trượng bước thủng thẳng ra giữa sân một mình và dõng dạc bảo các võ sinh cầm võ khí, hãy cùng đồng loạt xông vào tấn công cụ; và trong khi cụ ra lệnh như vậy thì cụ gở chiếc khăn đầu rìu mà cụ thường hay vấn trên đầu xuống làm binh khí. Các võ sinh vâng lệnh cụ, nhất tề xông vào tấn công. Riêng cụ thì như con bươm bướm thoăn thoắt lượn qua lượn lại trong rừng binh khí, dùng chiếc khăn đầu rìu - chỉ trong chốc lát - đã thâu ráo trọi tất cả các võ khí của các võ sinh, đồng thời cụ được anh em hoan hô vang dậy, trong đó có cả ông thông ngôn và tôi nữa.

Tôi lưu lại trong quận lỵ Bình Khê đã gần một tháng và đã dùng chiếc môtô đi thăm rất nhiều danh lam thắng cảnh trong vùng, nhưng chưa có dịp nào thuận tiện để được đấu thử quyền thuật với một vài võ sư thuộc môn phái Tây Sơn. Tôi có ngỏ ý này với vị lão trượng nhưng ông ta chỉ mỉm cười rồi bảo: "Xin ông chớ vội nôn nóng, để rồi tôi sẽ thu xếp sau". Nhưng hình như ông cụ không muốn cho tôi đấu quyền với bất cứ võ sư nào trong quận Bình Khê vì sợ lỡ tôi bị thương trong khi giao đấu, thì sẽ gây phiền phức cho ông thiếu tá quận trưởng. Thấy tôi băn khoăn suốt ngày, ông thông ngôn bèn nghĩ ra một kế là đánh máy một số "Lời Cam Kết" dưới có mang chữ ký của tôi và xác nhận là nếu trong khi đấu võ mà tôi có bị thương thì tôi ráng chịu chớ không đi thưa kiện người đứng ra tỷ võ với tôi. Tôi cất giấy cam kết vào trong bao hành lý mang sau lưng, rồi chở ông thông ngôn lên đường du ngoạn. Chạy trên quốc lộ 19 hướng về thị xã Kontum độ chừng 20 cây số, chúng tôi dừng xe gần bên cái lô cốt của anh em dân vệ trong làng, phụ trách gìn giữ an ninh cho đoạn đường này. Tình cờ lại gặp được một anh dân vệ có tham dự buổi họp mặt tại nhà vị lão trượng đêm rằm vừa qua, nên anh này mừng quá bèn mời hai chúng tôi vào trong lô cốt, và giới thiệu chúng tôi với hai người cùng gác lô cốt với anh ta: một người trẻ khoảng 30 tuổi và một người trung niên khoảng ngoài năm mươi. Họ hỏi tôi từ Hoa Kỳ qua Việt Nam có mục đích gì? Tôi trả lời họ là qua đây có hai mục đích: một là ngắm xem phong cảnh Việt Nam thường được du khách ngoại quốc đề cao và hai là tìm hiểu về nguồn gốc nền võ thuật Tây Sơn - tuy đã bị thất truyền từ khi thực dân Pháp đô hộ xứ này - nhưng vẫn còn âm thầm hoạt động trong quần chúng cho đến ngày nay. Tôi cũng cho họ biết là điều mong ước của riêng tôi trước khi rời Việt Nam để trở lại Hoa Kỳ là muốn được giao đấu về quyền thuật với một vài võ sư thuộc môn phái Tây Sơn để có dịp so sánh trình độ võ thuật Miến Điện đối với võ thuật Tây Sơn mà tôi vừa được thấy biểu diễn trong đêm rằm vừa qua tại sân nhà của vị lão trượng, gần quận đường Bình Khê. Nghe tôi nói như vậy, anh bạn trẻ - người mời chúng tôi vào chơi trong lô cốt - bèn hướng mặt về phía người trung niên và nói là nếu ông muốn tìm một người biết võ Tây Sơn để ấn chứng võ thuật Miến Điện thì tôi xin giới thiệu với ông người bạn đang ngồi trước mặt chúng ta đây. Tiếp lời anh bạn trẻ, ông thông ngôn cho biết là vị giáo sư Hoa Kỳ - mà tôi tháp tùng trong cuộc du hành này - đã có làm sẵn giấy cam kết bảo đảm cho người tỷ đấu với ông ta khỏi gặp khó khăn khi ông ta không may mà bị thương. Anh vừa nói vừa đút tay vào túi hành trang của tôi lấy ra xấp giấy cam kết và rút một tờ trao cho anh bạn trẻ. Ba người trong lô cốt xúm nhau lại đọc tờ cam kết; khi đọc xong thì họ có vẻ yên chí, đoạn xếp tờ cam kết làm tư rồi bỏ vào túi áo. Anh bạn trẻ cũng cho biết là về đêm thì trong lô cốt có 7 người, nhưng ban ngày thì có 4 người xin về làm ruộng, nên hôm nay chỉ có ba người trong lô cốt là vậy đó; đồng thời anh ta để lại một người để giữ lô cốt, còn anh ta và người trung niên thì đi theo hai chúng tôi xuống thung lũng dưới chân lô cốt để tỷ võ. Thung lũng này có một con rạch chảy lượn theo sườn núi và có một cây cầu gỗ bắc ngang qua, dài độ hơn mười thước. Tôi bèn chọn cây cầu này làm nơi tỷ võ và người trung niên cũng đồng ý. Thế là cuộc tỷ thí bắt đầu. Giáo sư Aung Gyi cũng cho chúng tôi biết là ông không thể đi vào chi tiết của trận đấu vì sợ mất thời giờ, và ông chỉ nhấn mạnh ở điểm là anh dân vệ trung niên - trong cuộc đấu gần nửa tiếng đồng hồ - thực ra chỉ muốn ấn chứng trình độ võ thuật của ông ta mà thôi, nhưng khi anh ta bắt đầu tấn công thật sự ông ta, thì chỉ trong vài phút là đã đá bay ông Aung Gyi xuống dưới rạch rồi. May mà gặp mùa hè, rạch này nước cạn còn độ nửa thước nên ông ta chỉ bị ướt sủng quần áo mà thôi. Rồi giáo sư Aung Gyi nói tiếp: "Trong cuộc đời võ nghiệp của tôi, đây là lần đầu tiên tôi bị hạ một cách nặng nề như vậy, nhưng tôi không lấy đó làm buồn vì võ Miến Điện của tôi làm sao có thể so sánh được với võ thuật Tây Sơn! Cũng may là đi đâu tôi cũng mang theo cái túi đựng quần áo, nhờ vậy mới có áo quần khô để thay trước khi trở về quận đường, nên ông quận trưởng không hay biết gì về việc tôi tỷ võ với anh dân vệ trung niên trong lô cốt và đã bị anh ta đá văng xuống dưới rạch. Sau vụ tỷ võ này, ngày ngày tôi thường hay đến nhà vị lão trượng để nhờ ông cụ chỉ vẽ thêm về võ công và nghe cụ kể chuyện về võ thuật Tây Sơn. Trước khi rời Việt Nam để trở lại Hoa Kỳ, và theo lời yêu cầu của tôi nhờ cụ giới thiệu cho tôi được tỷ đấu với một môn sinh của cụ hầu giúp tôi biết được trình độ võ thuật của tôi tới mức nào, cụ lão trượng vì nể tôi quá nên mới giới thiệu tôi với một vị võ sư có tiếng tăm trong quận Bình Khê, và cuộc tỷ võ được thu xếp vào một đêm trăng tròn như lần trước tại sau vườn nhà của ông cụ để tránh những con mắt tò mò của hàng xóm nếu cuộc tỷ võ được tổ chức ngay ở sân dùng để phơi lúa trước nhà. Trong đêm tỷ võ, trước khi vị võ sư được vị lão trượng chỉ định đến, thì ông cụ có kêu riêng tôi ra dặn là ông bạn sắp tỷ võ với tôi rất lợi hại về cú đá liên hoàn và cụ ân cần căn dặn tôi là phải cẩn thận lưu tâm. Khi vừng trăng vừa lên khỏi đỉnh đầu thì vị võ sư được chỉ định đến và cuộc giao đấu bắt đầu ngay sau đó. Hai chúng tôi đều đi chân đất và cao bằng nhau, nhưng tôi có vẻ đô con hơn vị võ sư kia, nhưng về nhanh nhẹn thì tôi kém hơn ông ta. Sau khi quần thảo độ nửa cây nhang như để xem trình độ võ thuật Miến Điện của tôi như thế nào, rồi bổng nhiên ông ta thay đổi lối đánh, loan quyền thật nhanh làm cho tôi hoa mắt, rồi phóng cước đá qua đầu tôi, tôi tránh được cước đầu thì cước thứ hai đến ngay giữa trán, ngọn cước tuy nhẹ nhưng cũng làm cho tôi bị thương và ngay trong lúc đó vị lão trượng nhảy ngay vào giữa hai chúng tôi và cụ quát to như thế là đủ rồi. Ông bạn võ sư chạy đến ôm tôi, xin lỗi rối rít; còn tôi thì khoát tay và khen ông ta có cú đá tuyệt vời, ít người sánh kịp. Rồi chúng tôi kéo nhau vào nhà ông cụ để trò chuyện, còn ông cụ thì lật đật đi lấy thuốc gia truyền để rịt vết thương trên trán tôi - rồi giáo sư Aung Gyi lấy tay chỉ cho các môn sinh thấy vết thương nơi trán của ông - mà hiện nay vẫn còn vết đỏ. Ba tháng hè qua Việt Nam cho tôi có dịp được thăm viếng nơi chôn nhau cắt rốn của Vua Quang Trung, học hỏi được nhiều cái hay cái lạ của võ thuật Tây Sơn do đức Vua truyền lại, được dịp tỷ võ hai lần với môn sinh võ này và đều bị thua cả hai lần nhưng tuy thua mà tôi vẫn hãnh diện vì võ Tây Sơn là một môn võ thuật huyền diệu nhất đời nay, ít có môn võ nào sánh kịp ". Và sau đó, giáo sư Aung Gyi ra hiệu cho các môn sinh giải tán.

o0o

Dưới thời Pháp thuộc, võ thuật Tây Sơn bị chính quyền thực dân tuyệt đối cấm chỉ rất ngặt nghèo và bất cứ ai, nếu còn lén lút truyền dạy môn võ này sẽ bị bỏ tù, không có ngày về. Tuy nhiên vẫn có một số võ sư có đầu óc cách mạng chống thực dân, vẫn lén lút thâu nhận môn sinh và mở võ đường lưu động trong các khu vườn vô chủ rộng lớn hoặc ở tại những khu đất hoang có cây cối um tùm, ngay dưới rìa các chân núi. Cũng nhờ vậy mà trong dân gian môn võ này mới còn được lưu truyền cho đến ngày nay, dưới tên "võ Bình Định" thay vì giữ tên cũ là "võ Tây Sơn".

Trong những bộ môn bị thất truyền của võ Tây Sơn, có môn đánh trống do chính vua Quang Trung truyền dạy đầu tiên cho đám thị vệ đi theo hầu cận Ngài. Đánh trống đây không phải như ta đánh trống thường như ở các đình chùa lúc tế lễ hay cúng quảy; mà là đánh trống để luyện nội công cho cơ thể dẻo dai và không phải chỉ đánh một cái trống mà phải tập đánh cho được mười hai cái trống để vòng tròn xung quanh mình và đường kính của vòng tròn dài hay ngắn tùy theo trình độ võ thuật của người đánh trống. Điều đặc biệt là khi đánh trống không cần cầm dùi như mọi người thường mà chỉ dùng đầu, bàn tay, cùi chỏ, bàn chân, gót chân, đầu gối cả bên mặt lẫn bên trái trong khi đó người đánh trống chạy quanh trong vòng tròn này như con vụ và tiếng trống gióng lên liên hồi, nhịp nhàng như một khúc nhạc hòa tấu; - và theo các bô lão ngày xưa kể lại - tiếng trống nghe xa hàng dặm đường như thúc giục những người trai của đất nước hãy cùng nhau lên đường, hiệp lực chống xâm lăng. Môn võ thuật đánh trống để luyện công sau này thất truyền vì phần bị thực dân Pháp cấm ngặt, phần thì đòi hỏi phải có trình độ võ thuật thật cao mới luyện được, nên không còn ai nối được nghiệp của cha ông. Theo các cụ già kể lại, thì nghe trong dân gian đồn rằng chỉ có hoà thượng chùa Từ Vân trong tỉnh Bình Định là còn đánh được trống luyện công của vua Quang Trung, nhưng chỉ đánh được mười chiếc trống thôi chứ không đánh được mười hai cái trống như khi Ngài truyền dạy cho đội thị vệ của Ngài cách đây hơn hai trăm năm. Nhưng ngài Hòa Thượng chùa Từ Vân cũng đã qua đời từ lâu rồi và rất có thể ngài là người cuối cùng xử dụng được môn võ luyện công huyền diệu này!

Cửu Long
Nguồn trích:http://mevietnam.org/VoHoc/cl-votayson.html

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
SGQUAY, TieuTuThoi, nhuocthuy, braveheart
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #16 vào lúc: Tháng Tư 18, 2008, 05:36:15 pm »

Ông hệt như Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông, một nhân vật võ công cái thế, tóc bạc như cước nhưng lúc nào cũng hồn nhiên như trẻ nhỏ trong tiểu thuyết nổi tiếng "Thần điêu đại hiệp" của Kim Dung. Từng nổi danh với vai Ốc trong vở tuồng kinh điển Nghêu - Sò - Ốc - Hến, lại thêm cái vẻ hóm hỉnh ngoài đời nên ít ai có thể ngờ rằng ông lão có vóc người nhỏ bé tuổi ngoại bát tuần ấy lại là chưởng môn của môn phái lừng danh Bình Định Gia.

Vị sáng tổ và tình bạn với võ tướng triều Quang Trung


Cố võ sư Trần Hưng Hiệp

Ông là võ sư Trần Hưng Quang, giang hồ thường gọi là Quang "Ốc", hay còn gọi thân mật là "ông Ốc". Trong giới võ lâm bây giờ, ông được suy tôn vào hàng trưởng lão. Những năm 90 của thế kỷ trước, đặc biệt khi người con trai Trần Hưng Hiệp tài năng thiên bẩm của ông còn sống, võ phái Bình Định Gia là mái nhà chung của cả vạn môn sinh đam mê quyền cước...

Ở Võ đường Việt - An (sân trường Việt Nam - Angiêri, đường Nguyễn Quý Đức, Thanh Xuân, Hà Nội) lúc nào cũng thấy một ông già ngồi đăm chiêu. Tuy ngồi bất động như thiền nhưng ánh mắt quắc thước của ông vẫn dõi theo từng động tác của đám học trò. Hễ ai tập sai, như điện giật, ông bật dậy, hấp tấp chạy tới, lúc la hét, khi ngọt ngào uốn nắn. Xong việc, ông lại thong thả bước lên thềm.

Ông quê gốc ở Bình Định. Theo đồng đạo võ lâm thì ông là người duy nhất đưa võ cổ truyền Bình Định Bắc tiến thành công. Nói về võ phái của mình, ông bảo, cách đây trên 200 năm, cụ Trần Đại Chí, sáng tổ của môn phái, vốn là một võ tướng, võ công đệ nhất, thao lược tài danh, bởi mâu thuẫn với nhà Thanh mà chạy dạt sang đất Việt.

Theo gia phả của dòng họ thì thủa nhỏ, cụ Chí được gia đình gửi vào chùa Thiếu Lâm học võ. Hơn chục năm trời theo thầy miệt mài với thập bát ban thành thạo, cụ lai kinh những mong đem chút tài mọn phụng giúp quốc gia, vinh danh dòng họ.

Thế nhưng, Mãn Thanh vào buổi suy tàn, bất mãn cụ đã đưa cả gia quyến xuôi về phương Nam, đến Bình Định. Tại đây, duyên kỳ ngộ, cụ đã kết bạn với võ tướng Võ Văn Dũng, một trong những tướng tài của vua Quang Trung.

Tri kỷ, hai người suốt ngày trà dư tửu hậu, bàn luận chuyện võ học tinh hoa. Và, những ngày tháng ấy, hai người đã trao đổi cho nhau tất cả những bí kíp võ công mà cả đời mình tầm sư học được. Qua cụ Dũng, cụ Chí đã lĩnh hội được toàn bộ võ công chân truyền của Bình Định, đồng thời, nhờ cụ mà cụ Dũng đã thông tuệ võ học Trung Hoa.

Sau khi cụ Võ Văn Dũng qua đời, cụ Trần Đại Chí đã nghiên cứu, chắt lọc, tổng hợp những tinh hoa của hai nền võ thuật Trung Hoa và Việt Nam, sáng lập dòng Bình Định gia truyền theo nguyên tắc kết hợp giữa cương, nhu, trường, đoản, hư, thực. Đường lối của các võ phái thời ấy thường nêu cao tính chất chiến đấu, không nặng về biểu diễn khoa trương.

Võ sư Quang luyện tập với mộc nhân

"Nuốt chửng" nhiều bí kíp võ công

Ở tuổi lên 10, võ sư Quang Bảo được cha mình truyền thụ võ nghệ. Đến năm 13 tuổi, với tư chất lanh lẹ, tinh túy của phái võ gia truyền đã được ông cơ bản lĩnh hội. Tuy không muốn để lộ khả năng võ thuật của mình, nhưng tiếng tăm về cậu bé anh hùng ở Phú Cát là ông vẫn ngày một vang xa.

Tiếng lành ấy kinh động đến cả phủ quan, bởi thế, rất nhiều lần, họ triệu tập ông đến chỉ với mục đích được thực mục sở thị ông thi triển quyền cước. Năm ông 14 tuổi, biết đã hết "vốn" để dạy cho đứa con khiếu võ, cha ông bắt đầu hành trình tìm thầy để mở rộng khả năng cho con mình. Gần chục năm ròng, hễ thầy nào có tiếng ở Bình Định thì cha ông đều dắt ông tới học.

Chỉ một vài năm, thậm chí vài tháng thì ông lại lên đường đi tìm thầy mới. Bây giờ, một trong những giai thoại tầm sư học đạo của ông vẫn được người Bình Định truyền tai nhau. Ngày ấy, thầy Hà Trọng Sơn ở Phước Sơn (Tuy Phước) có môn song kiếm thuộc loại tuyệt kỹ, mỗi khi đường kiếm vung lên thì chẳng khác nào phượng múa rồng bay. Nhu cương hài hòa, mềm mại nhưng sự lợi hại thì kinh hồn bạt vía. Độc chiêu ấy, dù đệ tử rất đông, nhưng không ai lĩnh hội vẹn toàn.

Theo cha, ông đến và thật ngạc nhiên, chỉ sau ít bữa "ăn nhờ ở đậu", ông đã "nuốt chửng" bí kíp này. Thậm chí, trong đường kiếm ông đi, có nét nhàn nhã, thảnh thơi chẳng khác gì diều bay giữa trời quang đãng.

Tuy tạng người nhỏ bé, nhưng cũng như bao người luyện võ khác ở Bình Định, ông mải mê đi đánh võ đài. Ông kể, thủa ấy, ở Bình Định, bất cứ làng võ nào cũng có võ đài. Người luyện võ thường đăng đài thi thố tài năng, đấu võ để kết bạn, để trau dồi kiến thức. Lần thượng đài nào ông cũng giành cho mình phần thắng. Đến giờ, người mê võ ở Bình Định hẳn chưa thể nào quên trận thư hùng kinh điển giữa ông và võ sĩ Đào Duy Hạ tại Quy Nhơn.

Trận đấu diễn ra dưới sự cổ vũ cuồng nhiệt của cả mấy trăm người. Hai ông giao kèo đánh 3 hiệp, mỗi hiệp là 1 phút rưỡi. Trong 3 hiệp ấy, ai rớt đài trước thì là người thua cuộc. Vào trận, tuy đã mặc khác màu áo nhưng bởi chiêu thức được tung ra quá nhanh nên khán giả vẫn không thể phân biệt được đâu là ông Hạ, đâu là ông Quang. Ba hiệp đấu trôi qua, cả hai võ sĩ đều thở dốc mà vẫn chưa phân thắng phụ. Đó là trận đấu duy nhất ông gặp đối thủ ngang tài ngang sức.
Dùng thiết đầu công "đột nhập" tàu hỏa đang chạy

Ông theo nghiệp tuồng, cũng là một "tài sản" gia truyền. Và, trong cuộc đời nghệ sĩ của mình, ông đã ghi dấu ấn bởi đã đưa võ vào tuồng. Năm 1980, nghỉ hưu, ông về Hà Nội sinh sống. Suốt mấy chục năm sống xa nhà, vào Nam ra Bắc, ngay chuyện đi tàu của ông cũng có giai thoại.

Một lần, ra đến nhà ga thì tàu đã chuyển bánh. Bế hai con nhỏ trên tay, túi khoác trên lưng, ông cắm đầu cắm cổ đuổi theo. Khi vừa theo kịp thì cửa toa tàu đã đóng im ỉm. Quá cấp bách, ông đành sử dụng luôn món "Thiết đầu công" mà mình đã khổ công rèn luyện. Cú húc đầu như trời giáng ấy đã làm cánh cửa sắt bật tung. Vẫn ôm con trên tay, ông vọt lên tàu một cách nhẹ nhàng.

Năm 1982, Bình Định Gia chính thức khai trương ở Hà Nội. Một lần kéo đệ tử lên CLB võ thuật quận Đống Đa biểu diễn, võ phái của ông đã làm những quan chức của Sở Thể dục - Thể thao Hà Nội mê mệt. Và, ngay lập tức họ đã mời ông tham gia Liên đoàn Võ thuật cổ truyền Hà Nội.
Chàng trai trẻ và những lần bất đắc dĩ xuất lộ tuyệt kỹ

Lão võ sư Trần Hưng Quang đang dạy võ

Ông có 3 người con, 2 trai một gái. Cố võ sư Trần Hưng Hiệp là thứ hai. Với ông thì dường như Hiệp sinh ra là để học võ. Ông kể, ngay từ tấm bé, ông đã phát hiện ra năng khiếu võ thuật thiên bẩm của cậu con trai. Bởi thế, những bài quyền, thế cước ông rèn cặp, Hiệp đã lĩnh hội rất nhanh. Nối nghiệp cha, Hiệp cũng theo học môn Tuồng cổ ở trường Sân khấu - Điện ảnh và dốc toàn bộ thời gian còn lại vào việc luyện rèn võ thuật.

Thời gian ấy, hễ nghe tiếng ở đâu có thầy giỏi là ngay lập tức anh tìm đến bái sư theo học. Bởi thế, khi tuổi mới đôi mươi, vốn liếng võ công của anh đã được võ lâm đồng đạo bái phục, kính nể và trở thành vị võ sư trẻ tuổi nhất trong làng võ cổ truyền.

Lão võ sư Trần Hưng Quang bảo, nhờ có Hiệp mà Bình Định Gia trở nên nổi tiếng, được đông đảo môn sinh theo học, quần hùng mến mộ.

Tuổi trẻ, võ công cái thế, nhưng tính Hiệp điềm đạm, trầm tĩnh, sống nội tâm. Lão võ sư kể, có lần, trong khu nội trú trường Sân khấu - Điện ảnh, một nhóm đầu gấu bên ngoài vào trường quậy phá, bắt nạt sinh viên. Không muốn va chạm nhưng cũng chẳng thể ngồi yên, Hiệp đành ra mặt. Chọn tên có vẻ gấu nhất, anh mời vào phòng mình nói chuyện. Thấy cậu sinh viên người nhỏ bé, mặt mũi thư sinh, vị khách mời không những không tiếp thu những lời phải quấy mà còn tỏ thái độ thách thức, chửi bới om sòm.

Biết không thể nói suông với kẻ không biết điều ấy, đứng phắt dậy, Hiệp bảo: "Nếu anh thích đánh nhau thì đánh nhau với tôi! Nhưng cho tôi hỏi, chân tay anh liệu có cứng bằng chiếc chân giường này không?". Hỏi chưa dứt câu, bất thình lình anh tung chân đá quét. "Dính chưởng", chiếc chân giường vuông thành sắc cạnh gẫy gập làm đôi, văng ra phía cửa. Nhìn thấy cảnh ấy, kẻ "đầu gấu" mặt cắt không ra máu, ú ớ lùi ra rồi hô lũ đàn em chuồn thẳng. Sau này, bởi ấn tượng với võ công thâm hậu và tinh thần thượng võ ấy, gã đầu gấu đã tìm đến anh, bái làm sư phụ, tu chí luyện rèn võ nghệ.

Cũng trong thời gian ấy, một chiều đi học về, gặp người quen, anh được mời vào quán uống bia. Bàn bên cạnh, mấy gã đã ngà ngà, nói năng toàn lời tục tĩu. Hết chuyện, thấy bàn bên cạnh có cậu trai cứ ngồi im, chẳng nói chẳng rằng (anh không uống được bia) thì bọn chúng lấy làm... ngứa mắt. Chúng buông lời bóng gió cợt nhả, rồi cười hô hố với nhau. Thấy vậy, anh quay đi, chẳng thèm để ý. Sự phớt lờ của anh khiến chúng càng thêm tức tối, ỷ đông, chúng quay sang gây sự. Mấy "chiến hữu" cùng bàn với anh ai cũng nóng mắt, nhưng thấy "quân ta" yếu thế hơn nên chẳng ai dám động thủ.

Trấn an các bạn, anh đứng dậy quay sang bàn bên. Giơ cốc bia đang uống dở lên, hướng về phía đối phương, anh bóp mạnh. Chiếc cốc vỡ vụn, phát ra những âm thanh sởn da gà. Chưa dừng lại, tay phải anh tung luôn một cú thôi sơn vào bức tường kiên cố ngay bên cạnh.

Cú đấm uy lực đến nỗi cả bức tường và mái nhà rung lên như vừa xảy ra địa chấn. Thấy đã gặp phải cao thủ, biết có đông cũng đánh không lại, nhóm anh chị bàn bên bỗng im phăng phắc. Phía bên này, sau những cú thị uy ấy, Hiệp lại chậm rãi ngồi xuống như chẳng có chuyện gì.
Linh giác công – công phu đệ nhất

Cho đến bây giờ, võ lâm đồng đạo vẫn suy tôn Linh giác công của Trần Hưng Hiệp là thiên hạ đệ nhất, không ai bì kịp. Biểu diễn tuyệt chiêu này đòi hỏi người võ sư phải có công lực thượng thừa và cái tâm luôn tĩnh.

Với tuyệt chiêu này, đã nhiều lần Hiệp làm người xem thót tim vì sợ. Lão võ sư Trần Hưng Quang kể, khi biểu diễn Linh giác, Hiệp thường đặt quả cam, táo, hoặc một mẩu thân chuối dài chừng gần chục cm lên đỉnh đầu người đối diện. Sau ấy, bằng mảnh vải đen, anh bịt kín mắt mình, tay cầm kiếm sắc, từ từ tiến tới.

Mắt bịt kín, nhưng bằng giác quan, anh vẫn xác định được vị trí của mục tiêu và vung kiếm chém tới. Dù chém ngang, hay dọc thì đường kiếm ngọt ngào ấy cũng chỉ phạt đôi vật thể trên đầu, chứ chẳng mảy may làm tổn thương một cọng tóc của người trợ diễn. Ngay cả lão võ sư, đã nhiều lần xem con mình biểu diễn, nhưng lần nào ông cũng... hoảng.

Ông cấm con mình tuyệt đối không được dạy chiêu thức nguy hiểm ấy cho ai. Dặn con vậy không phải vì ông muốn giữ độc chiêu cho gia đình mình mà vì... sợ. Đám học trò hiếu động, học chưa đến nơi đến chốn, chém phạt đầu nhau thì vô cùng nguy khốn.

Tuy quá nổi danh với Linh giác công nhưng sau này, mọi người đã không được thấy anh biểu diễn tuyệt chiêu này nữa. Anh là người cẩn trọng, không bao giờ thích chuyện phiêu lưu hay những trò chơi nguy hiểm. Bởi thế, một lần, diễn Linh giác bị hỏng, anh đã quyết tâm từ bỏ sở trường này.

Lần ấy, Bình Định Gia tổ chức biểu diễn ở Nhà văn hóa huyện Từ Liêm. Tiết mục Linh giác trứ danh của Hiệp được toàn thể khán giả đón đợi. Lần thứ nhất, quả táo Tàu nhỏ xíu trên đầu người trợ diễn đã bị anh chém toác đôi. Nhiều người kinh hãi không dám nhìn nhưng cũng nhiều người ưa cảm giác mạnh, muốn anh diễn lại.

Không thể chối từ thịnh tình của người mến mộ, anh lại bịt băng đen che mắt, lại tiếp tục diễn trò. Thế nhưng, khi thanh kiếm sáng loáng trong tay vừa vung lên thì anh bỗng khựng người lại, buông kiếm xuống. Tiếp tục một lần nữa cũng vẫn vậy, thanh kiếm trên tay anh chẳng thể lượn một đường ngọt xớt như nó vẫn thường thi triển, vẫn làm người xem kinh hãi.

Có lẽ, linh giác đã mách bảo anh rằng, trong một tâm trạng không được thoải mái, anh không nên dụng trò nguy hiểm ấy. Đắn đo, sau cùng, anh đã xin lỗi khán giả và thay bằng việc đặt quả táo lên đầu người trợ diễn thì anh đặt quả táo lên thành ghế. Nhát kiếm chí tử được tung ra. Quả táo bị chém phạt phần dưới, tung lên rồi lăn lông lốc trên sàn nhà. Mọi người vẫn vỗ tay rầm rập. Thế nhưng, trên mặt anh vẫn không thấy nụ cười.

Chào khán giả, anh vội vàng lùi vào phía trong. Lão võ sư Trần Hưng Quang kể, về nhà, con trai ông đã kể cho ông "sự kiện lạ lùng" ấy. Và, anh còn tiết lộ, hàng đinh đóng trên thành chiếc ghế đã bị anh chém bay hết mũ. Nếu hôm ấy, nếu là người thật thì không biết hậu quả thế nào. Vậy là, nghe theo lời khuyên của ông, cùng với tính cẩn trọng của mình, anh đã từ bỏ môn võ mà mình đã khổ công rèn luyện.

Khi tài năng đang độ chín muồi, khi Bình Định Gia đang khởi sắc, phát triển võ đường đến hầu hết các tỉnh phía Bắc với hàng vạn môn sinh theo học thì vì một tai nạn giao thông thương tâm, Trần Hưng Hiệp đã không còn nữa.

Lão võ sư Trần Hưng Quang bảo, từ hôm nghe tin con trai mất, ông cứ thấy mình như đi trên mây khói, người như không còn chút trọng lượng, sức lực nào.

. Theo Đào Thanh Tuy

(còn nữa)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #17 vào lúc: Tháng Tư 18, 2008, 11:27:02 pm »

Trong khi chờ đợi phần 2 của bài viết, tôi đưa lên bài về Bình Định Gia trên đất bắc, vì sao thế, vì ông tổ phái là người cùng xã của tui. Hí hí

Mấy năm ở Hà Nội, tôi đã được nghe khá nhiều về sự nổi tiếng của môn phái Bình Định gia - ở ngoài đời lẫn trên các diễn đàn về võ thuật và các diễn đàn của người Bình Định. Nghe và cũng thầm tự hào lắm (chẳng gì thì nghe đâu sư trưởng môn phái này cũng là người Phù Cát với tôi mà). Nhưng vừa rồi, khi có dịp đến thăm môn phái, tôi thật sự ngạc nhiên trước quy mô phát triển và tầm ảnh hưởng của võ Bình Định - môn phái Bình Định Gia - trên đất Thăng Long và 18 tỉnh thành thuộc khu vực miền Bắc. Và may mắn hơn tôi đã được trò chuyện với võ sư trưởng môn Trần Hưng Quang.

Tôi thấy cần phải nói ngay một điều - có lẽ phải gọi ông là lão võ sư mới phải, bởi chỉ còn ít ngày nữa thôi, đệ tử của ông sẽ tổ chức lễ mừng bát tuần khánh thọ (80 tuổi) cho thầy. Ở tuổi 80 nhưng ông vẫn rắn rỏi, nhanh nhẹn, hoạt bát và dí dỏm lắm.

Một buổi tập của các võ sinh Bình Định Gia ở võ đường Cầu Giấy.
1
.

Bình Định Gia là môn phái có tiếng, nên mỗi lần có võ đường nào đó của môn phái này  tổ chức thi lên đai, là nơi đó lại như đang diễn ra một hội võ nho nhỏ do có sự góp mặt của nhiều võ sư ở nơi khác về chấm thi. Nhiều người đến để chứng kiến, thưởng lãm những đòn thế đẹp. Tối 25 - 11 vừa rồi, tôi đã có dịp chứng kiến một hội võ như thế ở võ đường Việt - An.

Anh Nguyễn Văn Tuấn (SN 1979), hiện đang điều khiển một võ đường Bình Định Gia ở Hà Đông (Hà Tây) với 300 môn sinh theo học cho biết: "Tôi đã theo Bình Định Gia 14 năm. Trước đó tôi cũng đã tập một số môn võ khác, sau cùng tôi ở lại với Bình Định Gia vì môn phái có cái hồn dân tộc mà tôi hâm mộ". Một phụ huynh gởi con ở võ đường của võ sư Tuấn kể: "Võ sư này trẻ tuổi nhưng rất nghiêm. Võ sinh chưa thành niên muốn nhập học phải được sự chấp thuận của phụ huynh và do cha mẹ dẫn đến; nghỉ 2 buổi tập mà không xin phép là sẽ gạch tên khỏi môn phái. Mặc dù kỷ luật nghiêm khắc như thế nhưng số lượng học trò vẫn không giảm đi".

Cùng dự thi hôm ấy còn có cả hai phụ giáo (môn sinh đạt đến trình độ cao, dạy võ cho những bạn học sau với sự hướng dẫn của huấn luyện viên chính), cả hai đều là sinh viên. Phụ giáo Trần Đức Dũng - trình diễn một bài túy quyền. Không như các bộ phim võ thuật mà tôi xem. Quyền pháp của Dũng đầy vẻ kỳ ảo, những bước đi thoạt nhìn có vẻ xiêu vẹo nhưng kỳ thực lại là một kiểu bộ pháp tấn công kết hợp hoàn hảo với quyền pháp. Tự tôi, có lẽ sẽ chẳng nhìn ra được những yếu tố này nếu trước đó chưa được lão võ sư điểm chỉ trước. Phụ giáo Trịnh Minh Cảnh trình diễn “ngon lành” bài thương quyền. Cảnh quê ở Thanh Hóa, hiện là sinh viên năm 4 trường ĐH Khoa học tự nhiên. Thích võ Bình Định từ khi nghe dân gian ngâm nga “Ai về Bình Định mà coi…” và đến nay chàng sinh viên này đã hấp thụ một phần tinh hoa của môn võ dân tộc và càng học càng thấy thích.

Xem hai bài thi tôi chợt thấm thía sức hấp dẫn của Bình Định Gia.

2.

Tháng 11, nhiều hôm Hà Nội trở lạnh, người người đã ngại ra đường nhưng vòng quanh các võ đường của Bình Định Gia tôi vẫn thấy sáng đèn luyện võ. Tại võ đường Cầu Giấy (Nhà văn hóa Cầu Giấy-Hà Nội) có rất nhiều môn sinh nhí theo tập, thỉnh thoảng có em ngây ra... ngó, thầy chỉ cần e hèm... mọi việc lại vào quy củ.

Anh Nguyễn Đại Lợi, một trong những huấn luyện viên xuất sắc được khen thưởng ở Đại hội võ phái Bình Định Gia năm 2005 tỏ ra ngạc nhiên và lấy làm tiếc khi thấy đồng hương của sư phụ mình lại không biết võ! Tranh thủ lúc giải lao, anh Lợi kể: "Cao tuổi lắm, ít nữa là 80 rồi, nhưng khi cần giảng thầy vẫn còn đủ sức thị phạm hầu hết các động tác cho chúng tôi đấy. Học trò múa quyền ông ngồi trên đọc thơ bài quyền đó, giọng rất hứng khởi. Đôi khi bị đám học trò nghịch ngợm “dụ dỗ”, ông lại cười lên một kiểu cười trong bộ 36 kiểu cười của hát tuồng. Đứa nào nghe rồi cũng khoái cười theo...".

Tại võ đường Việt - An (Trường Tiểu học Việt Nam-Angieri, quận Thanh Xuân Bắc), tối tối người ta vẫn thấy võ sư Trần Hưng Quang trực tiếp chỉ huy võ đường. Ông ngồi trên một chiếc ghế rời và bàn con của học trò cấp một, chăm chăm cây bút vào cuốn sổ dày cộm đã quăn queo bốn góc, điểm danh cho từng buổi học. Vì điều kiện sân bãi trường Việt - An chỉ có hạn nên số lượng chỉ có 70, chia thành hai “cua” chẵn lẻ và vì thế ông nhớ tên gần hết học trò của mình. Nói với học trò, bất kể tuổi tác ông đều xưng “ba” rất thân mật và đám học trò cũng gọi lại “Ba ơi!” rất ngọt! Võ đường của ông vì thế trông như sân tập võ của một gia đình đông con. Ông cười rất hóm: "Ngày xưa, võ Bình Định phần lớn được dạy theo lối gia truyền, thâu nhận học trò không nhiều...". Gọi là ba-con như thế, nhưng việc giáo thụ nghiêm khắc thì vẫn cứ nghiêm khắc.

Phụ giáo Trần Minh Cảnh biểu diễn bài thương quyền.
3.

Học trò võ sư Trần Hưng Quang khá nhiều người đã sống được bằng nghề võ. Nhưng theo võ sư Trần Hưng Quang, ông quan niệm: nghề dạy võ không giàu tiền bạc, chỉ giàu tình, giàu nghĩa. Ông vui vì đi đến đâu cũng có học trò. Vì thế là trưởng môn phái nhưng ông vẫn sống một cuộc sống giản dị, đạm bạc trong căn hộ chung cư của một khu tập thể Khu Thanh Xuân Bắc (Quận Thanh Xuân- Hà Nội).

Cả cuộc đời ông bôn ba nhiều nơi, sống nhiều ở Hà Nội nhưng giọng Bình Định của ông vẫn đặc sệt. Đám học trò nói theo ông, vẫn gọi “quýnh võ” thay cho ngôn ngữ phổ thông “đánh võ” riết cũng thành quen. Đến ngày Họp đồng hương Bình Định tại Hà Nội (mùng 5 tháng Giêng hàng năm) ông đều mang quân đến biểu diễn để ôn lại truyền thống quê nhà.

Tôi hỏi lại võ sư Trần Hưng Quang một câu hỏi đã cũ: “Tại sao ông quyết định mang môn võ gia truyền của mình ra phổ biến rộng rãi?” Ông trả lời rất ngắn gọn: “Nếu không truyền thì lỡ mình chết là mất hết!”. Sau ông nói thêm: “Đây là tinh hoa văn hóa dân tộc, chỉ có mở rộng ra thì mới bảo tồn được!”. Chính vì tinh thần cởi mở như thế nên tinh hoa môn phái đã có thêm cơ hội truyền lưu, phát triển thêm. Không phải vô tình mà năm 2001, khi tổng thống Nga Putin sang thăm Việt Nam, Bình Định Gia đã được vinh dự biểu diễn cho ngài xem...

Ông có ba người con trai. Người con trưởng theo nghiệp cha. Đang lúc tinh hoa phát tiết thì bị qua đời năm vừa tròn 30 tuổi (1996). Võ sư Trần Hưng Quang xem đây là một tổn thất không chỉ cho riêng gia đình mà còn cho cả môn phái Bình Định Gia. Hai người con còn lại thì, một người chỉ “luyện võ bằng trí”, người còn lại thì lại không theo nghiệp của cha. Tuy nhiên với việc truyền bá rộng rãi môn võ gia truyền, võ sư Trần Hưng Quang đã tạm yên tâm không còn lo sợ tinh hoa môn phái bị thất truyền.

Hơn 21 năm mở cửa thu nhận học trò, môn phái Bình Định gia đã có 5 thế hệ học trò, với hàng vạn lượt môn sinh. Ban đầu Bình Định Gia chỉ có ở Hà Nội, nhưng nay đã mở rộng tầm ảnh hưởng ra đến 18 tỉnh thành, 40 võ đường với khoảng 130 huấn luyện viên giảng dạy trên toàn miền Bắc. Bình Định Gia thực sự là một môn phái mạnh, đặc biệt là ở của Hội võ thuật Hà Nội. Tháng 12 tới có lễ thượng thọ của ông, đám học trò đang dự tính một buổi lễ hoành tráng cho xứng đáng với vị thế của một vị trưởng môn phái có số lượng môn sinh lên đến hàng vạn như Bình Định Gia.

    *
      Võ Thị Ngọc Ánh
Vài nét về võ sư Trần Hưng Quang

Lão võ sư Trần Hưng Quang và tác giả.
Võ sư trưởng môn Bình Định Gia Trần Hưng Quang cũng chính là NSƯT môn hát tuồng Trần Hưng Quang.

Ông sinh năm 1927, quê ở xã Cát Trinh, huyện Phù Cát tỉnh Bình Định trong một gia đình có truyền thống võ và tuồng.

Năm 1954, ông tập kết ra Bắc học trường Công an nhân dân ở Hà Đông rồi làm Trưởng Công an thị xã Ninh Bình, sau về làm ở Ty Công an Hà Nội. Nhưng vì đam mê tuồng, ông đã chuyển hẳn sang làm nghệ thuật.

Năm 1969, với vai trò là Trưởng Đoàn Tuồng khu V ông trở về phục vụ ở chiến trường khu V.

Sau giải phóng ông công tác tại Nhà hát tuồng Đào Tấn (Quy Nhơn - Nghĩa Bình).

Năm 1982 nghỉ hưu, ông ra lại Hà Nội đoàn tụ cùng gia đình.

Năm 1985, với sự giúp đỡ của Sở Thể dục thể thao và Liên đoàn võ thuật Hà Nội ông quyết định đưa môn võ gia truyền phổ biến rộng rãi.

Ông là người đầu tiên và duy nhất cho đến nay phổ biến võ Bình Định ra khắp các tỉnh miền Bắc.

Và nét về môn phái võ Bình Định Gia

Võ sư Trần Hưng Quang cùng các môn sinh vừa thi lên đai tại Võ đường Việt - An (ảnh chụp đêm 25-11-2006).
Theo lịch sử môn phái thì Bình Định Gia hình thành từ thời Tây Sơn tại vùng đất võ Bình Định.

Cụ tổ của môn phái này là Trần Đại Chí, một võ tướng dưới triều Thanh (Trung Quốc), do bất đồng chính kiến với triều đình nên cụ phiêu dạt sang Việt Nam, định cư ở Bình Định.

Tại đây, cụ đã nghiên cứu, học hỏi các môn võ Tây Sơn, phối hợp với sở học võ thuật Trung Hoa, tích hợp sở trường, sở đoản của hai dòng võ, sáng tạo và hoàn thiện các bí quyết luyện tập và chiến đấu, đúc kết tinh hoa thành tâm pháp võ công rồi truyền lại trong gia đình. Bình Định Gia trước kia chỉ truyền dạy cho con trai trong nhà, không thu nhận đệ tử. Võ sư Trần Hưng Quang là trưởng môn đời thứ tư của môn phái này.

Võ phục chính thức của Bình Định Gia là màu đen. Hệ thống các đai tiến dần theo trình độ từ dưới lên trên phân biết theo các màu: đen - trắng - xanh - vàng - đỏ.

Tôn chỉ của Bình Định Gia là Võ đạo vị nhân sinh- Võ công khai trí tuệ. (Rèn luyện võ công để nâng cao sức lực, khai tâm, mở trí, tự tin vào bản thân và tự tôn dân tộc). Bình Định Gia truyền dạy tư tưởng “Dụng thủ vi công, thương tâm giả ác”- lấy tự vệ làm đòn công, lấy thiện tâm giải ác


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #18 vào lúc: Tháng Tư 19, 2008, 12:13:35 am »

Kg bit mọi người nghĩ sao, ví như xem phin Võ Tòng giết cọp thấy hoang đường lắm kg. Còn tại Bình Định óanh chết cọp là điều bình thường, trong làng tôi ở cũng có, cả bản thân nhà tôi, Ông Ngoại tôi cũng óanh chết 1 con heo rừng mà loại heo độc to bự chảng- Ông mới mất vài năm, không phải tui nghe người khác kể lại mà tôi còn thấy cả vết thẹo trong trận giao chiến ấy. Về vũ khí thường nhật của những người dân võ bình định ấy là đoạn trường côn ( hiểu nôm na như thế). Tùy vào tầm vóc sự thích nghi mà mỗi người luôn trang bị cho 1 mình 1 binh khí bất ly thân khi ra đồng ruộng hay đi rừng núi. Ví dụ có người có thể là đòn gánh, cán cuốc, cán rựa quéo, cái phãn phát dọn bờ ruộng  v.v chỉ cần nhìn vật sử dụng là biết sở trường của họ. Ví dụ như người chọn đòn gánh, thì đòn gánh ấy kg phải làm bằng tre thông thường mà bằng gỗ đặc biệt và trau chuốt vừa như roi vừa như bản đao v.v. Nổi tiếng nhất có 1 ông chọn cái bắp cày làm vũ khí, sự thật đấy...

Trong suốt gần 600 năm hình thành và phát triển (từ giữa cuối thế kỷ XV), vùng đất Bình Định đã được các thế hệ nối tiếp nhau bồi đắp, tạo dựng nên diện mạo văn hóa và truyền thống thượng võ oai hùng với bao huyền thoại kỳ bí, độc đáo gần như có một không hai ở nước ta. Các “phép” võ đánh cộng lực, “thuật” điểm huyệt hẹn giờ, ngọn roi “đánh ngược”, bí quyết diệt “chúa tể sơn lâm”, tuyệt tác “võ nhạc”… mãi đến ngày nay vẫn chưa được khám phá một cách tường tận về vùng đất võ lừng danh trong thiên hạ. Đây cũng là quê hương của người anh hùng áo vải, cờ đào Quang Trung – Nguyễn Huệ, nơi đã hội tụ những giá trị đích thực và tinh hoa đặc sắc của nền võ học chân truyền Việt Nam. Nhân dịp tết cổ truyền của dân tộc sắp đến, chúng tôi xin giới thiệu tấm gương trung dũng của liệt nữ Trần Thị Quyền, đã sử dụng những ngón võ bí truyền của Bình Định để hạ sát cả đàn “chúa tể sơn lâm”, cứu dân làng thoát khỏi nanh vuốt của tử thần trong đêm 30 tết.

Theo sách: “Đại Nam nhất thống chí” (Phần quốc sử quán thời nhà Nguyễn), ở vùng rừng núi Hoài Ân (Bình Định), có người phụ nữ tên Trần Thị Quyền, võ nghệ uyên thâm, sức lực hơn người, có biệt tài đánh Hổ (Cọp), cứu giúp dân làng, được mọi người kính phục. Mùa xuân năm 1849, trong lúc cả làng đang chuẩn bị đón năm mới, bỗng xuất hiện một đàn cọp trên chục con, trong đó có một con cọp Bạch (cọp trắng) cao to, rất hung dữ đang dẫn đầu thẳng tiến vào giữa làng. Đi đến đâu chúng đều phá sạch hoa màu, nhà cửa, giết chết gia cầm, gia súc, uy hiếp mạng sống của hàng trăm dân làng, gây hoang mang khiếp sợ, tang tóc cho mọi người. Trước biến cố này, gần như không một ai dám đương đầu chống cự với các “chúa tể sơn lâm”, mà chỉ biết đốt lửa, gõ mõ, khua chiêng trong nỗi kinh hoàng tuyệt vọng, duy nhất chỉ có một người con gái đầu quấn khăn đỏ, một tay cầm đuốc, một tay cầm đoản đao hiên ngang lao thẳng vào con đi sau cùng và bất ngờ vung đao chém chết ngay tại chỗ. Do hành động quá mau lẹ, bất ngờ và chính xác đã làm cho cả đàn cọp hoảng hốt quay lại chống trả quyết liệt. Nhưng với những đòn thế tuyệt kỷ võ công, nhất là tài nghệ sử dụng đoản đao “xuất quỉ, nhập thần” biến hóa kỳ ảo, uy lực như vũ bão, cô gái đã tuần tự kết liễu các con cọp còn lại. Duy nhất chỉ có “đại cao thủ” cọp Bạch với thân hình cao to, cực kỳ dũng mãnh, hung bạo, nên cô gái buộc phải vận dụng toàn bộ các thành công lực, kết hợp với thần pháp, khí pháp, nhãn pháp và các đòn thế tuyệt chiêu của võ Bình Định, để tập trung công phá trực diện vào các tử huyệt đối phương, nhưng vẫn bất phân thắng bại. Trận đánh kéo dài đến mờ sáng, hai bên đều thương tích đầy mình, bỗng có tiếng hô to từ trên đồi vọng xuống: “con hãy mau chóng nằm xuống, để ổng ăn tươi, nuốt sống cho rồi”. Lúc đó Trần Thị Quyền mới sực nhớ lại bí kiếp võ lâm của mẹ đã truyền dạy, nên giả vờ vấp ngã... cọp trắng thấy vậy, liền phóng thẳng cả bốn chân từ phía sau đến để xé xác "con mồi". Và nhanh như chớp, Trần Thị Quyền vận công toàn lực, dồn thần khí vào tất cả mười đầu ngón tay đâm thốc vào yết hầu theo thế “song long xuất hải” và 2 gót chân búng sâu vào “hạ bộ” (2 tử huyệt), kết thúc trận đấu đúng vào rạng sáng ngày mồng Một tết Nguyên Đán, trước sự thán phục và reo hò như sấm dậy của dân làng.

Năm 24 tuổi, có người đến dạm hỏi, Trần Thị Quyền không nhận lời, lấy cớ là không có người hầu nuôi mẹ, đến khi mẹ chết mới lấy chồng. Chồng chết, Trần Thị Quyền ở góa nuôi con đến lúc trưởng thành và truyền lại các bí kiếp võ công cho trai, gái trong làng, bảo vệ sự yên bình cho mọi nhà. Sau này, bà đã được Vua Tự Đức sắc phong cho biển vàng có chữ: “Anh hùng liệt nữ, hiếu nghĩa khả phong” và khen thưởng nhiều lụa là gấm vóc. Bà mất năm 78 tuổi tại quê nhà trong niềm thương tiếc và kính phục của mọi người.

Quả thật người phụ nữ miền đất võ Bình Định xưa rất xứng đáng với câu ca dao mãi mãi được người đời truyền tụng:

Ai về Bình Định mà coi

Con gái Bình Định múa roi, đi quyền.

    *
      Phạm Đình Phong

(Phó Chủ tịch Liên đoàn VTCTVN)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #19 vào lúc: Tháng Tư 21, 2008, 04:51:33 pm »

Trận ác đấu diễn ra vô cùng gay cấn. Chàng trai đại diện cho chính nghĩa bị đối phương tấn công bằng những chiêu thức công phu hủy diệt, sinh mạng như đèn dầu leo lét. Thế nhưng, trong cơn nguy khốn ấy, đại hiệp may mắn được viện trợ khẩn cấp bằng một..."món quà" đặc biệt, ấy là rượu

Lão võ sư Trần Hưng Quang- Chưởng môn phái Bình Định Gia trên đất Bắc

Nốc ừng ực cả vò rượu lớn, chàng trai rơi vào trạng thái say mèm, chân lảo đảo, mắt lờ đờ. Đối thủ thấy vậy bèn nhào tới tung đòn quyết định.

Thế nhưng, lạ  thay, quyền cước của hắn chỉ tung vào không khí. Tránh né tài tình, đại hiệp vừa kịp tung ra những chiêu thức hạ gục đối thủ... Đòn thế mà đại hiệp kia sử dụng là gì mà quỷ khốc thần sầu, chuyển nguy thành an như vậy?

Đi tìm "cha đẻ" võ say

Đó là Tuý quyền, cũng là bài võ thường thấy trên phim ảnh của Trung Quốc (khán giả Việt Nam từng biết đến bài quyền này qua bộ phim Hoàng Phi Hồng do diễn viên Lý Liên Kiệt thủ vai). Và, cũng chính bởi sự hấp dẫn bài võ này... trên phim mà bấy lâu Túy quyền đã trở thành "đặc sản" của võ học Đại lục, với các lời đồn đoán nửa hư, nửa thực.

Trong quá trình đi tìm chân tuớng bài quyền trứ danh này, điều vô cùng kinh ngạc là ngay tại Việt Nam cũng có Tuý quyền, hiện nó nằm trong tay một vài cao thủ của làng võ Việt Nam.

Tìm hiểu về bài võ độc đáo này, người đầu tiên tôi nghĩ đến là võ sư Vũ Quang Tín, Trưởng tràng môn phái Hoa quyền, bởi có lần tôi thấy ông biểu diễn quyền thuật rất dẻo, có những nét giống những chiêu thức trác tuyệt của Tuý quyền. Thế nhưng, cao thủ Hoa quyền này bảo, môn phái của ông tuy nổi danh với rất nhiều những bài võ có chọn lọc, chỉnh biên từ võ Tàu, nhưng túy quyền thì không.

Rất may là võ sư Tín cũng khẳng định, ở Việt Nam có Túy quyền, nhưng rất ít môn phái sở hữu nó, những cao thủ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Võ sư giới thiệu cho tôi hai môn phái mà bấy lâu, Túy quyền của họ đã được làng võ Việt Nam thừa nhận.

Theo sự giới thiệu ấy, tôi tìm đến võ sư Băng Sơn, hiệu là Bắc Phong chân nhân, Chưởng môn phái Võ lâm Phật gia. Như nhiều người đã biết, võ sư Băng Sơn ngay từ nhỏ đã theo sư phụ Lý Chấn Hòa, người Trung Quốc, sống tại Việt Nam, Chưởng môn đời thứ 44 của môn phái Thiếu lâm Phật gia luyện võ.

Sau khi Lý sư phụ về nước, ông lại vào Nam bái Thiện Tâm thiền sư Đoàn Tâm Ảnh, môn phái Côn Luân làm thầy. Kế đến, ra Bắc, ông tiếp tục tôi rèn võ công cùng lão võ sư Trần Công, hiệu là Huyền Công Đạo, môn phái Không Động.

Mấy chục năm lăn lộn trên giang hồ, được tiếp cận với nhiều bí kíp, tinh hoa võ học nhưng võ sư Băng Sơn bảo, thứ mà ông thích thú nhất, đó là được học Túy quyền với Lý sư phụ từ khi còn nhỏ. Sau này, cùng với sự tìm tòi nghiên cứu, võ sư Băng Sơn đã nâng tầm Túy quyền của mình lên một cảnh giới cao hơn.

,,,
Một vài hình ảnh của Võ sư Băng Sơn thi triển túy quyền
Võ sư Băng Sơn cho biết, hiện tại ngay cả Trung Quốc vẫn chưa biết ai là người sáng tạo ra Túy quyền. Theo truyền thuyết thì bài võ này bắt nguồn từ trận hỗn chiến của 8 vị tiên trong thần thoại Trung Hoa, bởi thế nó còn có tên là Túy Bát tiên.

Tương truyền, sau khi tu luyện đạt đến trình độ thượng thừa, bát tiên (gồm Chung Ly Quyền, Lam Thái Hòa, Tào Quốc Cữu, Lữ Động Tân, Hàn Tương Tử, Hà Tiên Cô, Trương Quả Lão, Lý Thiết Quải) được Ngọc Hoàng Thượng đế giao cho nhiệm vụ diệt quái trừ yêu, bảo vệ lương dân. Một lần, vượt biển trừ yêu, bởi sóng to nên thuyền của bát tiên bị đánh đắm khiến cả tám vị chìm nghỉm ở giữa biển khơi.

Kính trọng bát tiên, long cung mở tiệc ăn mừng nhân chuyến hội ngộ kỳ duyên đó. Rượu say bí tỉ, với bản tính thích giỡn đùa, quậy phá, bát tiên đã đánh lộn với binh tôm tướng cá, gây náo loạn long cung. Kịch chiến trong lúc say, nhưng với võ công siêu đẳng, bát tiên vẫn thi triển những chiêu thực võ thuật vô cùng đẹp mắt. Sau cùng không muốn màn "siêu quậy" của bát tiên thêm nữa, Long Vương đành phải để bát tiên đi.

Thế nhưng, bởi đó là trận chiến long trời nở đất, nên hình ảnh tám vị tiên say đánh lộn đã in bóng lên trời. Thấy hình ảnh 8 vị tiên đi quyền đẹp mắt, người hạ giới cứ ngó mà học theo. Túy quyền xuất hiện từ dạo đó.

Theo võ sư Băng Sơn, đến bây giờ, tranh, tượng mô phỏng hình ảnh "Bát tiên quá hải" vẫn còn được treo, thờ trong nhiều gia đình Trung Quốc. Trong những bức tranh hay tượng ấy, mỗi vị tiên thể hiện một thế đứng đặc biệt của mình, tượng trưng cho một thế võ của Túy quyền.

Ngoài Bát tiên, trong đời sống văn học, nghệ thuật của Trung Hoa cũng xuất hiên nhiều nhân vật mà cuộc đời đã thành một biểu tượng cho tinh thần trượng nghĩa, lấy chính trực, quân tử để chiến thắng bạo tàn, dối trá. Theo võ sư chưởng môn Võ lâm Phật gia thì họ đều có bí kíp... võ say và cách thức thi triển công phu độc đáo của họ đã thành tên của một số bài Tuý quyền sau này.

Người đam mê văn học, võ thuật không thể không biết tới những trận say nghiêng ngả của hành giả Võ Tòng, một nhân vật giàu cá tính trong tiểu thuyết Thủy Hử của Thi Nại Am. Những trận say quên trời đất của vị hành giả ấy đã là nguồn cảm hứng để võ lâm sáng tạo một loạt những chiêu thức tuý quyền có tên là Võ Tòng tuý tửu. Trong số ấy tiêu biểu có trận đả hổ tại đồi Cảnh Dương, say đả Tưởng Môn Thần, đại náo Phi Vân phố...

Cũng trong tiểu thuyết lừng danh ấy, một "ông tổ" của tuý quyền đã được Thi Nại Am, sau này là phim ảnh Trung Quốc mô tả vô cùng rõ nét, đó là nhà sư tính tính lỗ mãng nhưng rất đáng yêu Lỗ Trí Thâm. Thật hiếm khi thấy nhân vật này xuất hiện mà không có nậm rượu bên mình. Bởi luôn sống trong tình trạng... say xỉn nên hoà thượng này đã để lại nhiều trận đánh kinh hồn bạt vía. Trong số những trận đánh bởi ma men điều khiển ấy hẳn nhiều người không thể nào quên trận "tuý đả sơn môn", say giao đấu với cả trăm vị hoà thượng tại chùa trên Ngũ Đài Sơn.

Khi nhắc đến môn võ độc đáo này, theo võ sư Băng Sơn thì không thể không nhắc tới một "ông tổ" nữa đó là... Tôn Ngộ Không trong tiểu thuyết Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Với trận say nghiêng ngả này, lão Tôn đã một mình đại náo thiên đình bằng những động tác võ thuật vô cùng uy lực. Bởi trận chiến làm thiên binh thiên tướng thất điên bát đảo này, chúa tể của Hoa Quả sơn đã là nguồn cảm hứng để làng võ sáng tác ra những chiêu thức ảo diệu trong Tuý hầu quyền.

Tuyệt kỹ của đệ tử... Lưu Linh?

Trên phim ảnh, thường thì những người thi triển tuý quyền đều ở trạng thái say bí tỉ, không phân biệt thế nào là thật giả, đúng sai. Mắt thì lờ đờ, điệu bộ thì liêu xiêu, ngật ngưỡng. Rượu càng nhiều thì võ càng thăng hoa, uy lực.

Phải chăng, muốn sử dụng được Tuý quyền thì người luyện võ phải luyện thêm cho mình khả năng... uống rượu?

Trao đổi điều này với võ sư Băng Sơn, ông khẳng định: Không có chuyện rượu vào... võ ra như trên phim. Cốt lõi của tuý quyền là hình say chứ ý không say, bước say chứ tâm hoàn toàn tỉnh táo. Cụ thể hơn, Tuý quyền là bài võ có quyền pháp bắt chước hình ảnh của người say chứ không phải thực say. Hình ảnh người say trên phim ảnh đó chỉ có tính chất nghệ thuật, hư cấu, những nhà làm phim muốn khắc họa một cách ẩn ý triết lý cốt lõi của bài võ độc đáo này.

Triết lý đó là dù thân thể có say đến mấy thì tâm người luyện võ vẫn phải tỉnh táo. Còn thực tế, rượu đã say mèm, đứng còn không vững thì đừng nói chuyện... đánh đấm.

Tuý quyền tiềm ẩn sức mạnh trong các thế đứng và vồ. Khi chiến đấu, người võ sĩ phải vận dụng, phối hợp nhuần nhuyễn nhãn pháp (mắt), thủ pháp (đòn tay), cước pháp (đòn chân) và thân pháp (di chuyển, thân người võ sĩ luôn ở trạng thái khật khưỡng, hoặc uốn từ đông sang tây, vươn ngẩng về phía trước, hay ngửa gập ra phía sau).

Túy quyền kết hợp nhiều động tác tay nhưng ấn tượng và đặc trưng nhất vẫn là động tác nâng chén rượu mời. Còn thân pháp thì chú trọng đến thế ngã, lăn lộn, tung người. Trong tất các các thế này đều chứa đựng cả thế công và thủ. Cước pháp thì đặc trưng là những "cú đá người què" như đá móc, nằm đá...

Tuý quyền "madein Việt Nam"

Cũng nhờ sự giới thiệu của võ sư Vũ Quang Tín, Trưởng tràng Hoa quyền mà tôi đã được tận mắt chiêm ngưỡng nét hoa mĩ, hài hước ở những chiêu thức Túy quyền do chính tác giả của bài võ ấy, lão võ sư Trần Hưng Quang, Chưởng môn phái Bình Định Gia, biểu diễn.

,
Võ sư Quang Hưng thi tiển túy quyền
Lão võ sư Trần Hưng Quang (từng đóng vai Ốc trong vở tuồng Nghêu, Sò, Ốc, Hến) tuổi đã ngoại bát tuần nhưng còn minh mẫn lắm. Quê gốc ở đất võ Bình Định, sớm được các danh sư nổi tiếng truyền thụ võ công nên khi ra Hà Nội, ông đã làm rạng danh võ phái Bình Định Gia của mình.

Hoà cùng các bài võ đã đi vào truyền thống của Bình Định, mới đây, lão võ sư còn "trình làng" những chiêu thức võ công mới, do ông tự sáng tác có tên chung là Tuý quyền, được làng võ vô cùng hâm mộ.

Lão võ sư cho biết, các chiêu thức trong Tuý quyền của môn phái ông không phỏng theo bất cứ môn phái nào, đó là kết quả của cả đời lăn lộn, nghiên cứu, nghiền ngẫm, đúc kết của riêng cá nhân ông. Bởi tuổi đã cao, chân tay đã yếu nên các động tác quăng quật, tung người, lăn lộn của lão võ sư không còn lanh lẹ nữa, nhưng khuôn mặt, điệu bộ say thì lão võ sư "diễn" đạt vô cùng.

Lão võ sư cho biết, tập Tuý quyền đã vô cùng khó, đạt tới đỉnh giới cao nhất của Tuý quyền lại càng khó hơn. Dù Tuý quyền đã chính thức là "tài sản" của môn phái nhưng cho đến giờ chỉ có 2 môn đồ của võ sư có thể biểu diễn được ở trình độ cao.

Trong hai môn đệ ấy, người từng biểu diễn Tuý quyền và dành huy chương vàng ở Hội diễn võ thuật cổ truyền Hà Nội, do sức khoẻ yếu đã từ giã con đường võ thuật. Thế nên, theo lão võ sư, Tuý quyền của Bình Định Gia vẫn chưa tìm thấy một truyền nhân thực thụ.

Tuý quyền của Bình Định Gia có 50 thế đánh, nhưng để bắt đầu luyện tập thì người luyện võ phải có cơ bản là 3 năm tôi rèn võ thuật trước đó. Bài đầu tiên của Tuý quyền là tập mắt, bởi ánh mắt là "mồi nhử", khiến đối phương tưởng địch thủ của mình... say thật. Cứ đứng trước gương mà luyện, luyện đến khi nào ánh mắt lờ đờ, nhìn như không nhìn, liếc như không liếc, xéo như không xéo mới đạt.

Tiếp đến là tập nét mặt. Sắc mặt người say có nhiều điểm khác so với người tỉnh táo. Lão võ sư bảo, chỉ nhìn sắc mặt là có thể đoán ngay kẻ đối diện mình say hay tỉnh, quắc cần câu hay chỉ mới lây phây. Kế đến là... âm thanh. (Chi tiết này có lẽ chỉ có Tuý quyền của Bình Định Gia mới có). Đó là những tiếng ợ, nấc, thậm chí cả tiếng... "cho chó ăn chè".

Bởi là bài võ dựa vào địa hình, địa vật để chiến đấu nên sau những bài tập về thần thái là những bài tập nhào lộn, quăng quật. Để thuần thục bài tập này, người luyện võ phải chấp nhận những vết bầm dập bởi những cú va chạm do... ngã. Bài tập này chỉ hoàn thành khi người luyện ngã chơi mà như ngã thật, nhào lộn, bật, bốc thân nhẹ nhàng tựa lá vàng bay.

Sau những bài tập nền tảng trên thì chiêu thức Tuý quyền mới được lão võ sư truyền dạy. Lão võ sư bảo, nếu có cơ bản võ thuật, học Tuý quyền thì chỉ mất vài tháng, thế nhưng, để thành cao thủ có lẽ phải là người có cơ duyên. Bằng chứng là nhiều môn đệ của lão võ sư dù hấp thụ rất nhanh những bài võ khác nhưng Tuý quyền tập mãi và vẫn chẳng thành.

Phái Võ lâm Phật gia của võ sư Băng Sơn cũng chung "cảnh ngộ" như võ phái của lão võ sư Trần Hưng Quang. Dù võ say (Tuý quyền vân du) đã là bảo vật của môn phái, đã được nhiều người luyện võ ngưỡng mộ, nhưng đến giờ, những người học được tuý quyền vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tuý quyền lợi hại như... phim?

Theo võ sư Băng Sơn, làng võ Việt Nam, ngoài môn phái của ông và Bình Định Gia thì võ say còn xuất hiện ở các môn phái như Thiếu lâm Châu gia ở TP.HCM với những bài như Tuý hầu quyền, Tuý hầu côn. Võ phái Hồng Gia quyền ở Đà Nẵng với bài Bát tiên tuý tửu và dòng Phan gia võ học ở Quảng Nam với bài Tuý quyền, Tuý nhân kiếm...

Tuy thế, theo võ sư Băng Sơn, từ khi xuất hiện, võ say chưa thực sự được "thử lửa" bởi làng võ chưa từng chứng kiến cuộc thư hùng nào của những cao thủ. Sở dĩ như vậy là bởi võ say chỉ được sử dụng khi những cao thủ uyên thông bài võ này gặp những đối thủ dưới tầm, vừa đánh vừa... trêu. Còn khi đối đầu với những đối phương ngang tầm chẳng ai sử dụng võ say cả, bởi có nhiều lối đánh khác giải quyết trận chiến nhanh hơn, hiệu quả hơn.

Và, theo võ sư Băng Sơn, nếu có phải vận dụng đến bài võ ảo diệu này thì người ta cũng chỉ vận dụng chiêu thức, đòn thế để tấn công đối thủ trong chớp nhoáng. Các động tác dật dờ, liêu xiêu, bước thấp bước cao của người say cũng sẽ bị lược bỏ cho... đỡ mất thời giờ.

Tuy thế, đã vài lần thử dùng võ say trong các cuộc đánh giao lưu với đồng đạo võ lâm, võ sư Băng Sơn thấy uy lực của võ say là vô cùng lợi hại, rất phù hợp cho những trận đánh ở tư thế gần.

Vui xuân, nhiều người quá chén. Thế nhưng, khi ấy đừng ai có dại mà biểu diễn "võ say" bởi "võ" ấy chỉ nhận cho mình phần họa mà thôi !

Đào Thanh Tuy

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #20 vào lúc: Tháng Năm 27, 2008, 11:32:44 pm »

Con gái học võ Bình Định đây pà kon

Gần 40 vụ trộm, cướp đã được cô giáo Nguyễn Thị Loan (trường THCS Yên Thắng, Yên Mô, tỉnh Ninh Bình) bắt giữ. Bọn cướp sợ hãi tưởng chị là "công an mật", còn học sinh âu yếm gọi với tên "nữ anh hùng giữa đời thường".

Chị Nguyễn Thị Loan tại buổi giao lưu.


Lần đầu tiên, chị tham gia bắt tội phạm vào trưa 12/10/2006. Trên đường đi công tác ở Hà Tây, chị thiu thiu ngủ bỗng giật mình vì xe khách bị dừng khựng lại. Chị thấy có 3 thanh niên chắn ngay xe máy trước đầu xe. Lái xe và phụ xe bị chúng lôi xuống đánh.

Gần 30 người trên xe, trong đó phần đông là đàn ông nhưng không ai nhúc nhích, không ai dám lên tiếng ngăn cản bọn tội phạm. Chị nhảy xuống xe, túm áo một thanh niên, quát: "Tại sao xe đang đi mà các anh lại bắt dừng lại, đánh người vô cớ?".

Đám thanh niên chẳng đáp lời, chúng vẫn tiếp tục đánh tài xế và phụ xe. Chị gạt một tên ngã rồi nhảy lên xe kêu mọi người cùng trợ giúp. Nhưng một lần nữa trên xe vẫn không có ai nhúc nhích, có người còn bảo: "Bà muốn chết thì chết, chúng tôi còn vợ con, gia đình". Bọn cướp vẫn đánh đập dã man hai nạn nhân.

Chị cho biết, lúc này một mình đương đầu với 3 tên cướp có hung khí là vô cùng nguy hiểm, rất có thể bị ảnh hưởng đến tính mạng. Nhưng lúc đó chị nghĩ: "Thà chết vinh còn hơn để cái xấu hoành hành".

Cô giáo nhảy vào đứng chắn giữa bọn cướp và người lái xe, phụ xe đã bị đánh nằm bết dưới đất. Đường dao của bọn cướp vẫn vung tới, chị Loan liền bắt lấy khuỷu tay của tên cầm dao, tay kia chặt cho dao rơi xuống và xoay một vòng đá vào chỗ hiểm khiến tên này gục xuống.

Tên thứ hai vẫn cố tình xông lên, hắn lại bị chị đánh gục. Tên cuối cùng hô: "Chúng mày ơi, công an mật đấy". Hắn bỏ chạy nhưng vẫn không thể thoát khỏi bàn tay thép của người phụ nữ quả cảm.

Chị kể rằng, từ nhỏ chị đã thích võ thuật, nhưng không được học chính thống vì là con gái. Chị học lỏm, say mê môn phái võ Bình Định nổi tiếng. Từ hôm đó, việc bắt tội phạm như cái duyên nợ với cuộc đời chị. Cô giáo Loan làm việc nghĩa ở mọi thời điểm. Thậm chí, khi mang thai 5 tháng, chị vẫn tung chân đá hạ gục một tên trộm.

Ngày 22/4 vừa qua, khi con mới vừa hai tháng tuổi, nhìn thấy hai gã thanh niên đang nhòm ngó, tháo trộm cánh cửa sắt bên nhà hàng xóm, chị Loan lập tức xắn tay áo chuẩn bị "ra tay". Lo vợ sẽ gặp nguy hiểm vì sức khỏe yếu sau khi sinh, chồng chị đã chạy ra khóa cổng lại, không cho vợ ra ngoài bắt trộm.

Ngoài kia, chị thấy hai tên trộm đã bắt đầu tháo xong một cánh cửa. Không thể nhắm mắt làm ngơ, chị nói nhanh với chồng "Xin lỗi anh", rồi phi qua hàng rào ra ngoài.

Tên cướp đầu tiên bị chị Loan tung cú đá hạ gục ngay, nằm còng queo, rên rỉ dưới đất. Chỉ vào gã, chị Loan trừng mắt nhìn tên còn lại: "Mày muốn hàng phục hay thích bị hạ gục như tên này?". Hắn sợ hãi đứng im, cô giáo trói hai đạo tặc, rồi giao cơ quan công an.

Các em học sinh ở trường THCS Yên Thắng yêu cô giáo của mình, bởi ngoài dạy chuyên môn, chị đã truyền dạy cho các em về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm với việc bài trừ cái xấu trong xã hội. "Lương tâm, đạo đức không cho phép tôi vô cảm. Mà các cụ đã nói giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh đấy thôi", chị Loan cười rộn rã.

(Theo Công An Nhân Dân)

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 28, 2008, 07:36:20 am gửi bởi SCC » Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #21 vào lúc: Tháng Năm 28, 2008, 06:40:18 am »

  Chồng Cô Giáo nầy may mắn ghê,khỏi sợ người dữ ăn hiếp.Mình thì nhát nếu kiếm được Vợ Bình Định có võ như Cô Giáo nầy thì hay biết mấy. crying
Logged

Kính.
 
 
 
CÔNG LÝ BÁO THÙ
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 0
-Nhận: 0


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #22 vào lúc: Tháng Năm 28, 2008, 07:00:59 am »

ANH SCC ƠI ! ANH Ở BÌNH ĐỊNH HẢ ? KIẾM DÙM CHO ANH BY PHƯƠNG MỘT CÔ VỢ BÌNH ĐỊNH ĐI, HI HI NẾU ĐƯỢC KIẾM DÙM EM NỮA NHE .  big grin
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 28, 2008, 07:10:26 am gửi bởi CÔNG LÝ BÁO THÙ » Logged
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #23 vào lúc: Tháng Năm 28, 2008, 07:40:46 am »

Không biết có sướng hơn không đó By Phuong vì tui thấy các pác quê tui lấy vợ có zõ hơn mình cũng không được sướng mấy. Tôi đã kể có những trường hợp chồng ức quá trong cơn nóng giận chụp dao phóng vợ mình, cô vợ xuống tấn sàn 1 cái bắt gọn con dao trong tay và múa, thế là anh chồng bỏ chạy hổng dám về nhà
Ở bên mỹ cũng có lò võ Bình Định đó by phuong hay là BP bảo người iu mình đi học võ đi mai mốt sẽ mĩ nhân cứu đại anh hùnh tongue
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
CÔNG LÝ BÁO THÙ
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 0
-Nhận: 0


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #24 vào lúc: Tháng Năm 28, 2008, 08:25:34 am »

VẬY CHO EM RÚT LẠI LỜI NHỜ VẢ, ANH SCC GIÚP CHO ANH BY PHƯƠNG THÔI NHA  whew
« Sửa lần cuối: Tháng Năm 28, 2008, 08:45:28 am gửi bởi CÔNG LÝ BÁO THÙ » Logged
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #25 vào lúc: Tháng Năm 30, 2008, 05:47:46 am »

   Bớ Anh CÔNG LÝ BÁO THÙ,sao Anh không giống tên Anh chút nào hết vậy.Anh SCC kễ như vậy,có nghĩa là lúc Mình buồn vui hay tức giận thì Mình được phóng dao rồi người iu chụp lấy và múa mấy Điệu Vũ Tối Cỗ cho Mình coi cho hạ CƠN xuống.Như vậy thì tuyệt vời rồi còn gì big grin
Logged

Kính.
 
 
 
huyencam
Sr. Member
*
Offline Offline

Bài viết: 394

Cảm Ơn
-Gửi: 611
-Nhận: 972



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #26 vào lúc: Tháng Năm 30, 2008, 01:11:49 pm »

 Mấy huynh nói cái miện thui chứ gặp con gái nhà zõ là teo ..hết à ..nhứt là anh byphuong ..nhát chít lun ...

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

thích xì trum..ghét lão gà mên..yêu anh nào tên William..hí hí
 
 
 
byphuong
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1084

Cảm Ơn
-Gửi: 20713
-Nhận: 8585



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #27 vào lúc: Tháng Sáu 02, 2008, 10:23:09 pm »

ối zìời ơi,Mình mới đi xa về.Cám ơn cô phù thủy HC nhé!mách bảo thêm cái lợi vồ được người iu có võ là được TEO, mình thì mập khoãng chừng 100kílo hà,diet hoài mà kông xuống cân gì hết.Mình mong muốn TEO bớt khoảng 20ki là mừng lắm. >:)Cô phù thủy HC có biết Cô nào có võ hay huyền thuật,nếu biết cã hai càng tốt,mai mốt giùm cho Byphuong.Đẹp,xấu không quan trọng miễn có cặp mắt giống hình Cô phù thủy HC là được rồi big grin.Giàu, nghèo không nhất thiết,nhà bán vàng là đũ rồi.Sau nầy sẽ hậu tạ Cô phù thủy HC nhiuều love struck

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged

Kính.
 
 
 
SCC
...
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 1254

Cảm Ơn
-Gửi: 12498
-Nhận: 7344


Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #28 vào lúc: Tháng Sáu 08, 2008, 08:31:17 pm »

Có 1 số bạn xin địa chỉ học võ Bình Định ở Hà nội. Tôi xin cung cấp 1 số địa chỉ, hổng biết có còn không xin test lại dùm nhé:
1. BÌNH ĐỊNH GIA
Võ đường huyện Thanh Trì Phùng Trung HảI
Võ đường huyện Sóc Sơn Trần Ngọc Quyền
Võ đường Yên Viên, Gia Lâm Nguyễn Đức Bền
Võ đường Việt An, Thanh Xuân Trần Hưng Quang
Võ đường KTX ĐH Giao thông Nguyễn Văn Trình
Võ đường KTX ĐH Bách Khoa Nguyễn Văn Huy
Võ đ ường Ngọc Khánh Nguyễn Đức Bền

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
byphuong, nhuocthuy
Logged

Tích tập kiến thức chỉ làm cho định kiến cao dày và cái ngã mỗi ngày một vĩ đại...
Thật sự là ta đã sai...
 
 
 
braveheart
Newbie
*
Offline Offline

Bài viết: 2

Cảm Ơn
-Gửi: 8
-Nhận: 1



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #29 vào lúc: Tháng Bảy 02, 2008, 04:06:48 pm »

ối zìời ơi,Mình mới đi xa về.Cám ơn cô phù thủy HC nhé!mách bảo thêm cái lợi vồ được người iu có võ là được TEO, mình thì mập khoãng chừng 100kílo hà,diet hoài mà kông xuống cân gì hết.Mình mong muốn TEO bớt khoảng 20ki là mừng lắm. >:)Cô phù thủy HC có biết Cô nào có võ hay huyền thuật,nếu biết cã hai càng tốt,mai mốt giùm cho Byphuong.Đẹp,xấu không quan trọng miễn có cặp mắt giống hình Cô phù thủy HC là được rồi big grin.Giàu, nghèo không nhất thiết,nhà bán vàng là đũ rồi.Sau nầy sẽ hậu tạ Cô phù thủy HC nhiuều love struck

Trời đất , cái yêu cầu của anh mới khiêm tốn và nhỏ nhoi làm sao  devil

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
nhuocthuy
Logged
 
 
Trang: 1 [2] 3 4   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.287 seconds với 24 câu truy vấn.