Tháng Sáu 25, 2018, 09:52:12 am -
 
   Trang chủ   Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
Trang: [1] 2 3 ... 20   Xuống
  In  
 
Tác giả Chủ đề: thiền trong đời sống hàng ngày  (Đọc 29186 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:20:29 pm »

Chúng ta đã dùng phần lớn cuộc đời mình để gầy dựng một nhân sinh quan giới hạn về cuộc đời.  Trong quan điểm nhìn đó, có một cái “Tôi” độc lập và những thứ khác xoay quanh — hoặc là làm hài lòng “Tôi” hay ngược lại làm tổn hại “Tôi”.  Chúng ta luôn luôn có chiều hướng sống theo nếp sống nhìn vào mỗi sự, mỗi việc chung quanh ta với một cái nhìn đầy phán đoán: cái này “tôi” thích; cái kia không thuận mắt “tôi” tí nào cả; cái nọ làm cho “tôi” bực mình; v.v..

 Và cứ thế, chúng ta cứ bỏ cả đời đi tìm cái “Tôi thích” càng nhiều càng tốt và đẩy ra xa hoặc cho người khác những cái “Tôi không thích”.  Từ sáng đến tối, chúng ta không hề mệt mõi phân tích, đắn đo, suy tư, kế hoạch cũng chỉ xoay quanh cái: “Tôi”, “thích”, “không thích”.  Nếu chúng ta tinh tế một chút, chúng ta có thể nhận thấy rằng, dưới khuôn mặt thân thiện giả tạo bên ngoài kia, đều có đầy vẫy những nét lo âu, đau khổ, bất ổn..  Chúng ta có hàng ngàn phương thức che đậy những nổi ưu tư này: chúng ta ăn quá độ, uống (chất say) quá mức, làm quá giờ, xem quá nhiều TV.  Chúng ta luôn tìm làm một cái gì đó để khõa lấp cái tâm trạng bất ổn của mình.  Phần lớn con người có lối sống như thế mãi cho tới cuối cuộc đời


Giác ngộ không phải là một điều gì mà ta có thể đạt được, mà nó là một trạng thái thiếu vắng một thứ gì khác.  Cả giai đoạn cuộc đời đã qua, bạn luôn luôn tìm cầu, đeo đuổi những mục đích.  Giác ngộ thì buông xả những thứ đó, nhưng chỉ nói cũng không mang lại kết quả gì cả.  Tu tập là việc làm của cá nhân không thể nào làm dùm được.  Chúng ta có thể đọc cho đến ngàn năm, nó cũng không đưa chúng ta đến đâu cả. Chúng ta phải tu tập, và phải nổ lực cho đến cuối cuộc đời mình.



Cần phải có nhiều nghị lực mới có thể tọa thiền tốt được


Nhưng tọa thiền không phải là việc làm mà ta chỉ cần dụng công trong một hoặc hai năm, để rồi cho chúng ta thuần thục rồi thôi, mà nó là lối tu tập chúng ta sẽ thực hành mãi cho suốt cuộc đời còn lại của mình.  Sự nhận thức chân lý cuộc đời là vô cùng tận, không đoạn cuối, nó là khám phá vượt không gian và thời gian.  Và sự công phu này sẽ đưa ta hòa nhập vào nó và sống với nó, nhận diện cái thực chất của nó.  Từ đó nó chuyển hóa nhân sinh quan của chúng ta, lề lối sống của chúng ta.  Chúng ta sẽ sống, làm việc, xử thế khác đi.  Thiền là một phương thức sống, là đời sống, chứ không phải là ngồi vào tọa cụ ba-mươi hay bốn-mươi phút trong một ngày.  Cả cuộc sống của chúng ta là công phu, là tu tập, là thực hành, hai-mươi-bốn giờ trong một ngày và mỗi ngày.



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, giacnamkha, Tamlinh, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen, tamquocchi, HuuDuc, tranhong48, Phambanglinh
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:23:07 pm »

Tôi không nghĩ là, chúng ta cần phải buông xả bất cứ gì cả.  Theo tôi, điều chúng ta làm là nhàm chán các Pháp.  Nếu chúng ta ép buộc tâm mình làm một điều gì đó, thì khi ấy chúng ta lại trở về với cái tâm phân biệt — thích hay không thích, tốt và xấu, đúng và sai — đó là tình trạng mà chính chúng ta đang cố gắng siêu thoát.  Phương cách hữu hiệu nhất để buông xả là, quán sát các tư tưởng khi phát sinh và ghi nhận chúng.  “À! Tôi lại thất niệm nữa rồi.” — và không cần phê phán, chỉ đơn giản trở về với hiện trạng của mình trong phút giây này


 Đừng bao mong mõi một trạng thái mà trong đó tư tưởng không phát sinh.  Tư tưởng vốn không thật, ở vào một thời điểm nào đó thì chúng ta sẽ nhận thấy cái chu kỳ mà tư tưởng phát sinh rồi tan biến không còn cấp bách như lúc ban đầu, và sau đó khoảng thời gian nó gần như tan biến.  Khi ấy chúng ta thấy được rằng chúng không thật.  Chúng phát sinh rồi hoại diệt mà chính chúng ta cũng không biết tại sao.  Chính vì sự thiếu hiểu biết ấy, cho nên chúng ta chấp nó là ta và luôn luôn muốn bảo vệ nó.  Nếu chúng ta cứ bình thản ngồi ngắm nhìn (như là xem chớp bóng), không phê phán, tư tưởng nổi lên rồi rơi rụng; chúng ta xem mãi rồi cũng phải chán, phải không? 


Tôi không ám chỉ rằng, chúng ta không được để tâm mình rối loạn hay giận dữ.  Cái mà tôi nói là: khi tâm chúng ta rối loạn, chúng ta đừng vướng mắc vào nó.  Nếu chúng ta đang giận dữ, thì chúng ta cứ giận đi trong giây phút và biết thế; đó là sự khác biệt giữa người có và không có tu tập.  Chỉ biết mà không vướng mắc vào cơn giận thì làm sao tâm ta mất thăng bằng


Tôi muốn nói về sự khó khăn căn bản của tọa thiền.  Dù cho bạn mới bắt đầu hay là đã ngồi suốt nhiều năm, những trở ngại đều cũng như nhau.


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen, tamsuhocphap
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:26:13 pm »

  Bạn phải đối diện với sự mơ hồ, nghi ngờ, khó khăn; và nếu bạn không thực tập đủ lâu thì bạn sẽ không nhận chân được lợi ích chân thật của nó.


Khó khăn thì tất nhiên phải có, nhưng nó cũng có cái tốt của nó.  Trong khi ngồi, tâm của bạn trực diện với những khó khăn này, có khi như mơ hồ, có lúc xem như vô lý, nhưng bạn đang học thật nhiều về con người mình; và điều bạn học chỉ có giá trị cho riêng bạn mà thôi



Chúng ta phải chú tâm toàn bộ vào những gì đang xảy ra lúc này, bây giờ.  Lý do mà chúng ta không muốn chú tâm là vì bởi nó không luôn luôn dễ chịu chút nào cả.  Nó không thích hợp cho chúng ta. 

Là con người, chúng ta có cái tâm để suy nghĩ.  Chúng ta luôn nhớ những đớn đau.  Chúng ta luôn luôn ước vọng về tương lai, những điều tốt đẹp ta sẽ có hay sẽ xảy đến cho chúng ta.  Chúng ta gạt bỏ những gì không làm ta hài lòng trong hiện tại: “Tôi không thích cái đó. Tôi không phải nghe điều đó. Tôi có thể quên nó ngay và mơ về những gì sẽ xảy ra.”  Chúng ta sẳn sàng bỏ rơi hiện tại, để thả hồn mơ mộng về những viễn ảnh sẽ xảy ra trong tương lai.  Chuyện này luôn quyện lấy chúng ta, tạo nên một lối sống mà chúng ta cho là bảo đảm, an toàn, vì vậy mà chúng ta cảm thấy tốt đẹp.



Nhưng khi chúng ta sống như thế, chúng ta vô tình đánh mất cuộc đời hiện tại của mình.


Vấn đề nan giải của tọa thiền là: tất cả chúng ta phải liên tục và duy trì đem tâm lang thang về với “phút giây hiện tại.”  Thế thôi.  Đó là phương pháp tu tập của chúng ta


 Cái quí giá mà chúng ta học được trong lúc ngồi im lặng với bao nhiêu bức xúc, thậm chí đau đớn là: khi đau đớn tâm ta thường hay bấn loạn (trôi dạt) và phản kháng (bao nhiêu đủ rồi, thay đổi một chút đâu có sao!)  Chúng ta sẽ thấy đường lối vận hành của tâm ta ra sao.  Chỉ có khi đau đớn tâm mới phản kháng và ta mới có cơ hội đọc nó dễ hơn so với tâm mê đắm



Hãy nhìn vào quá trình tọa thiền. Những gì chúng ta cần phải làm là: hòa nhập vào những gì đang xảy ra.  Bạn không cần phải tin tưởng tôi mà hãy tự thử nghiệm lấy.  Khi tâm tôi bị trôi dạt khỏi hiện tại, tôi sẽ nghe tiếng xe chạy; tôi cố gắng không bỏ qua tiếng động nào, và không phê bình, tôi chỉ thật sự lắng nghe; làm thế cũng không khác gì tôi đang tham công án, bởi vì đây là những gì đang xảy ra.  Vậy điều tối quan trọng mà thiền sinh phải làm là: rời bỏ cơn mộng để trở về với cái thực tại bao la này.  Có thế thôi!


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:29:24 pm »

Phật tánh không là gì cả mà là chính chúng ta, lúc này, ở đây: nghe tiếng ồn, đau đớn hai chân, nghe tiếng nói chuyện; đó chính là Tánh giác.  Bạn không thể bắt lấy nó, vì khi bạn cố bắt lấy nó, nó biến đổi.


Khi bạn ngồi thiền, đừng bao giờ mong mình sẽ trở thành thánh.  Nếu chúng ta bỏ được cái tâm quay cuồng trong giây phút, chỉ ngồi với thực tại, lúc đó chúng ta như một tấm pha lê trong suốt; chúng ta thấy tất cả: những tham vọng thầm kín hay thô thiễn, tự cao tự đại, nông nỗi, bất an.. cái mà được gọi là tâm linh. 



Muốn tu tập pháp môn này, chúng ta phải từ bỏ tất cả hy vọng.”  Rất ít người tán đồng về điểm này.  Nhưng tôi muốn gởi gắm điều gì ở đây?  Tôi muốn nhấn mạnh rằng, chúng ta phải từ bỏ đi cái ý tưởng ở trong đầu; mà cái ý tưởng đó vạch ra cho ta một con đường để đi đến một kiếp sống mà mình mong muốn (sự giải thoát, đắc quả vị..).  Cuộc sống có đường lối vận hành của nó, chúng ta không thể thay đổi được, chỉ khi nào chúng ta không còn có ý muốn thay đổi nó thì cuộc sống cũa chúng ta bắt đầu tươi màu và đươm hoa


Khi tôi nói, bỏ đi hy vọng chứ không phải bỏ đi sự phấn đấu.  Là một thiền sinh, chúng ta phải miệt mài tinh tấn.  Nhưng khi tôi nói miệt mài không có nghĩa là cố gắng vượt ra ngoài khả năng của mình.  Miệt mài ở đây ý là nói liên tục không gián đoạn trong sự thực tập đã dự định của mình (tọa thiền mỗi ngày, dự khóa tu học, trình và vấn với thầy), có được như thế thì một ngày nào đó bất chợt, có một tia chân lý chợt lóe lên.  Nhưng nó có thể xảy ra nay mai, một năm, hai năm, hoặc mười năm, hay là lâu hơn



 Đời sống giác ngộ là phải luôn luôn nhận diện chân lý (tánh giác) trong mọi lúc.  Chúng ta cần rất nhiều năm để biến chuyển bản thân ta tới giai đoạn đó.

Tôi không muốn làm cho bạn nãn lòng.  Bạn có thể nghĩ là bạn không còn đủ thời gian trong quãng đời còn lại để đạt đến kết quả rốt ráo.  Nhưng đó vốn không phải là vấn đề chính yếu.  Trên con đường tu tập, mỗi một bước đi đã có sự trọn vẹn của chân lý trong đó rồi



Dĩ nhiên, trong khi chúng ta tu tập, thì mọi sự và lý sẽ hòa nhập và vận hành cùng phát triển với nhau.  Mặc dù chúng ta không thích, nhưng chúng ta vẫn phải ngồi.  Thật tình mà nói, tôi cũng không thích giống như bạn.  Nhưng khi chúng ta ngồi một cách kiên trì và nhẫn nại qua những cơn đau như thế, có một cái gì đó phát triển trong mỗi chúng ta

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:37:07 pm »

 Lời cuối của đức Thế tôn trước khi đại Niết bàn là, “mỗi người hãy tự là ngọn đèn cho chính mình.” Ngài đã không có nói, “Hãy tìm đạo sư này hay thiền sư kia, hoặc đến trung tâm Thiền kia hay thiền đường nọ.”  Không phải là như vậy, mà một lần nữa là, “Tự là ngọn đèn cho chính mình.”  Hay là, “Hãy tự thắp đuốc (ngọn đuốc kia chính là Chánh pháp) lên mà đi.”


Trước hơn hết, chúng ta luôn luôn muốn tự bảo vệ mình đối với những bất trắc thường hay xảy ra.  Với niềm lo sợ, chúng ta bắt đầu thu nhỏ mình lại




Đầu tiên, tu tập thì không phải để tạo ra sự thay đổi về tâm lý
Thay đổi tâm lý là sản phẩm phụ sẽ xảy ra trên con đường đi đến mục đích đó.  Nó không là cứu cánh.


Tu tập thì không phải để hiểu biết về bản chất vật lý của thiên nhiên một cách tri thức, nguồn gốc cấu tạo và vận hành của vũ trụ.  Nếu tu tập nghiêm chỉnh, chúng ta có chiều hướng sở đạt phần nào đó trong lãnh vực này.  Nhưng nó không phải là mục đích của tu tập. 


Tu tập thì không phải để đạt được trạng thái tĩnh lặng, hạnh phúc, thấy viễn ảnh, màu sắc (xanh, đỏ, trắng, hồng..).  Tất cả những trạng thái này có thể và sẽ xảy ra nếu chúng ta tọa thiền đúng và đủ tiến bộ.  Nhưng đây cũng không phải là mục đích cơ bản.


Tu tập thì không phải để vun bồi cho có được công năng đặt biệt.  Có nhiều loại công năng và mỗi người dù ít hay nhiều đều có nó một cách tự nhiên


Tu tập thì không phải để rèn luyện Định lực cá nhân — sức mạnh do rèn luyện trong tọa thiền nhiều năm.  Định lực cũng chỉ là sản phẩm phụ trong Tọa thiền chứ không phải là cứu cánh.


Tu tập thì không phải để có được những cảm giác sung sướng, vui vẽ. Hoặc là để cho mình có cảm giác thánh thiện, đạo đức.  Lý do hay sản phẩm hay mục đích của tu tập không phải là để luôn luôn được trầm tĩnh hay tập trung.  Một lần nữa, nếu chúng ta công phu nổ lực, thì những điểm này sẽ xuất hiện nhưng nó không phải là điều trọng yếu.




Tu tập thì không phải để luyện cho cơ thể tránh được bệnh hoạn, hay ít đau đớn trong lúc có bệnh tật.  Tư thế ngồi có lợi cho một số người có được sức khỏe tốt hơn, nhưng đôi khi có kết quả trái ngược.  Nếu muốn tìm cách để có được sức khỏe tốt hơn, thì tu tập Thiền không phải là cách; mặc dù sau nhiều năm tu tập có nhiều ảnh hưởng tốt cho sức khỏe của một số người, nhưng không có gì làm bảo đãm cả. 



Tu tập thì không phải để đạt đến lãnh vực thông thái của một người biết mọi chuyện, hay một người có khả năng chinh phục con người và các vấn đề của thế gian.  Thiền sinh có thể hiểu rõ ràng hơn trong một số vấn đề, nhưng người thông minh thông thường lại là người nói và làm những chuyện ngớ ngẩn, đần độn.  Quán triệt thông thái vẫn không phải là đối tượng cả tu tập.


Thường thường trong thiền định chúng ta không nhắm mắt lại.



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:42:21 pm »

Có thể là trước đây, chúng ta cứ triền miên lang bạt vào quá khứ hay tương lai.  Một số người thì hay nghĩ về những sự kiện đã xảy ra; cũng có người thích nghĩ về người khác; hoặc là có người thích luôn luôn nghĩ về bản thân mình. Một số người chỉ muốn không ngừng phê phán người khác.  Chỉ khi nào chúng ta lập Niệm tư tưởng của mình ít nhất bốn hay năm năm, thì may ra ta mới có thể hiểu được phần nào về chính mình.  Khi chúng ta niệm tư tưởng một cách chặc chẽ và chính xác, thì cái gì sẽ xảy ra đối với chúng (tư tưởng)?  Chúng sẽ thưa dần.  Chúng ta đâu cần phải đàn áp để loại bỏ nó.



Mặc dù tôi đã nhấn mạnh rất nhiều lần, nhưng tôi dẫn cảm thấy không bao giờ đủ; chúng ta không những lập lại cái chu kỳ này ba lần, thậm chí mười-ngàn lần; và khi ta làm như vậy, cuộc đời của ta sẽ biến chuyển.  Đó là trên lý thuyết đã mô tả về tọa thiền.  Nó đơn giản; không có gì là phức tạp cả. 



 Tư tưởng sẽ tạo ra cảm giác và cảm giác sẽ làm cho chúng ta càng bị dao động hơn.  Tất cả những cơn dao động cảm quan đều do tâm tạo.  Và nếu chúng ta cứ để tiến trình này xảy ra trong khoảng thời gian dài, chúng ta sẽ bị bệnh tật về thân thể và suy nhược về thần kinh. 


Nếu bạn là người mới bắt đầu tu tập thiền, điều rất quan trọng cần nên hiểu rằng, chỉ đơn giản ngồi vào tọa cụ trong mười-lăm phút là một sự chiến thắng to lớn cho chính mình rồi.  Chỉ ngồi với tư thế hoa sen, và có mặt trong hiện tại ở đây là sự bắt đầu tốt lắm rồi


 Tu tập ở bất cứ trình độ nào cũng là hiện hữu với mình trong phút giây này, mà không có nét phán xét tốt xấu, giỏi hay kém


Chúng ta không thể nào dựa vào bất cứ một điều gì cả trong tương lai ở trong phút giây hiện tại.  Đời sống thì luôn luôn thay đổi theo chiều hướng riêng của nó.  Vậy tại sao chúng ta không thể nương tựa vào sự thực?  Có gì khó khăn đâu về điểm này?


Tin tưởng vào dòng sống cuộc đời (nó xảy ra theo chiều hướng của nó) là một bí quyết sinh tồn, cũng là để đạt được sự bình thản nội tâm.  Nhưng chúng ta không muốn nghe như thế.  Tôi tuyệt đối tin tưởng rằng cuộc đời tôi ở năm tới sẽ thay đổi, sẽ khác hơn, nhưng theo chiều hướng của nó (có thể tốt hơn hay xấu hơn).  Nếu ngày mai tôi bị vỡ mạch tim, tôi có thể chấp nhận nó, bởi vì nếu tôi bị thì tôi bị vậy thôi!  Tôi có thể bình thản trôi theo dòng đời như-nó-là.


Khi chúng ta làm một việc gì (ví như làm việc thiện), trong tư tưởng của chúng ta có một cái “Tôi” hiện hữu (giống như Krishnamurti nói trong nhiều cuốn sách Thiền của ông), thì rồi mọi việc không còn suông sẽ nữa.  Đó là lý do tại sao chúng ta phải luôn Chánh Niệm, để giữ cái việc làm độc lập mà không bị dính theo bởi nhân ngã. 


Thiền là do đời sống mà có, nó nên thể nhập vào đời sống.  Khi chúng ta biết được tâm ta và cảm giác mà do sự suy nghĩ tạo ra, chúng ta có chiều hướng nhìn và ứng xử về sự việc trước mặt, trong cuộc đời tốt hơn.  Thiền là một đời sống tích cực, chớ không thụ động ngồi ì ra đó không làm gì cả.  Nhưng tất cả mọi hành động của chúng ta đặt bản chất của thực tế. 


Những gì chúng ta đang làm, không phải sửa lại bản năng của chúng ta, mà là giải phóng chúng ta ra khỏi vòng kềm tỏa của bản năng tự ngã, bằng cách thấy được rằng, tự ngã là không thật có. Nếu sửa lại nó, thì chỉ là tiến trình thay đổi bằng cách nhảy từ căn tù này sang qua căn tù khác, rồi lế lối phản ứng và cách hành xử vẫn như cũ


Tu tập Thiền thì không bao giờ đơn giản như là nói về nó



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:46:58 pm »

 Tu tập là để cắt đứt sự vướng mắc vào cái tự ngã.  Cái quá trình này đôi khi được gọi là thanh lọc tâm.  “Thanh lọc tâm” không có nghĩa là chúng ta trở thành thánh thiện hoặc trở thành một người khác hơn là chính mình; nó chỉ có nghĩa là từ bỏ đi những gì ngăn trở chúng ta sống cách tốt nhất



Chúng ta không thể tháo gỡ Nghiệp trong quá khứ ngoại trừ sống trong giây phút hiện tại


Chúng ta muốn suy nghĩ, suy đoán, mơ mộng, giải quyết vấn đề, biết được bí mật vũ trụ.  Khi chúng ta ở trong trạng thái đó, cũng giống như ngọn lửa đang bị tấn một lớp than bùn thiếu không khí.  Rồi chúng ta ngạc nhiên tại sao chúng ta bị bệnh, tinh thần lẫn thể xác


Chúng ta phải tọa thiền mỗi ngày — mười phút vẫn tốt hơn không ngồi gì cả. 


 Khi tất cả sự vướng mắc và lòng tham dục bị phân hóa, Trí tuệ và lòng bi mẫn phát sinh. Đây là trạng thái giác ngộ.  Theo tôi, không có người nào hoàn toàn sống trong trạng thái này; hoặc có vài người đạt được lãnh vực này trong lịch sử nhân loại.  Nhưng chúng ta lầm lẫn giữa người có công năng đặt dị và người chứng quả giác ngộ


Thứ mà tôi đòi hỏi nơi bạn là sự kiên nhẫn.  Tôi đã gặp nhiều người từng tọa thiền trong thời gian dài và có được mức độ thành tựu đáng kể, nhưng tất cả đều bị hõng bởi vì sự phát triển của họ không thăng bằng.  Trạng thái thăng bằng thì không phải là vấn đề đơn giản gì.  Khi tọa thiền, chúng ta biết được cái tâm của chúng ta phức tạp như thế nào; và có muôn ngàn cơn xoáy cuốn trong cái Ngã huyền bí ấy, cho nên chúng ta cần nhiều người hiểu biết trên nhiều lãnh vực khác nhau giúp đỡ ta.  Thiền không thể nào chăm sóc và cải thiện mọi thứ.  Khi cường độ của sự tu tập lên đến mức mãnh liệt vào thời kỳ quá sớm, sẽ có nguy hiểm của sự mất thăng bằng, chúng ta cần phải chậm lại.  Chúng ta không nên thấy quá nhiều, quá sớm. 


Mỗi khi chúng ta kéo tâm về phút giây hiện tại, khả năng kiểm soát tăng dần thêm một lần.  Mỗi lần chúng ta tỉnh giác được tâm ta lang thang khỏi hiện cảnh, khả năng kiểm nhận tăng lên một lần


Khi chúng ta gặp những khó khăn, bất toại nguyện trong đời sống, chúng ta cố gắng trốn chạy những vấn đề đó bằng nhiều phương pháp, cơ chế thật vi tế khác nhau.  Trong lúc cố gắng thử như thế, chúng ta đối diện với cuộc sống của mình mà trong đó bao gồm một cái “Ta” và một nhóm khác “đời sống ngoài Ta”.  Bao giờ chúng ta còn nhận diện cuộc đời qua cái nhân sinh quan như thế, chúng ta sẽ vặn méo tất cả mọi phấn đấu của chúng ta, bằng cách thức là đi tìm một thứ gì đó hay là một người nào đó để xử lý cuộc đời của ta thay cho ta


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười 10, 2008, 06:51:09 pm »

Trong khi sự tu tập của chúng ta tiến dần, thì cũng chính là lúc những ảo tưởng đang bị tấn công.  Từ từ chúng ta bắt đầu cảm nhận (khủng khiếp!) được rằng, chúng ta phải trả một cái giá cho sự giải thoát; mà bản thân ta phải trả cái giá đó, không ai có thể thay thế.  Khi tôi nhận biết được sự thật đó, quả đã làm cơn sửng sốt lớn trong đời tôi.  Cuối cùng tôi hiểu rằng, sớm hay muộn rồi tôi cũng phải trả cái giá cho sự hiểu biết này; không ai có thể thay thế cho tôi.  Chừng nào chúng ta còn chưa hiểu rõ sự thật này, thì chúng ta vẫn còn trì trệ trong việc tu tập.


Chúng ta nghĩ rằng, chúng ta có quyền không hứng chịu nỗi đau đớn của đời mình.  Chúng ta hy vọng một cách tha thiết và sắp xếp cho người khác

Sự ỷ lại như thế làm suy yếu sự tu tập của ta


Sự thật không ai có thể kinh nghiệm đời sống của ta thay ta; hay cảm giác được những niềm đau không thể tránh trong đời sống của ta thay cho ta.  Cái giá mà chúng ta phải trả để trưởng thành thì luôn ngay trước mắt; chừng nào chúng ta nhận biết được rằng, chúng ta bắt buộc phải trả cái giá (chịu đựng khổ đau dù không muốn), thì chúng ta mới có sự tu tập đúng đắn (để thoát khổ đau).



Ta phải đạt được trạng thái an ổn của từng sát na trong đời sống, chứ không chỉ trong lãnh vực tâm linh thôi.  Làm thế nào ta tròn bổn phận với mọi người, làm thế nào ta giúp đỡ người, bất cứ ra sao ta luôn có sự chú tâm (Tỉnh giác) trong từng giây phút trong đời sống — khi ta sống như thế nghĩa là ta đang trả cho cái giá cho sự giải thoát. 



Trong quá trình, ta khám phá ra rằng, nổi đau của ta và của người khác vốn không khác biệt (nếu không nói là một).  Sự tu tập của ta và của họ cũng không riêng biệt, bởi vì khi ta thật sự rộng mở đời mình, là ta mở rộng cửa đối với mọi đời người (tất cả).  Sự cách biệt do ảo tưởng (mê mờ) đã thu nhỏ đời sống ta;


Ta không thể giới hạn sự tu tập của mình võn vẹn trong thời gian tọa thiền, đúng là thời gian trong khi tọa thiền thì rất ư quan trọng.  Nhưng tu tập phải là tiến trình của mọi thời, hai-mươi-bốn giờ trong một ngày (cái giá đầy đủ không thể bớt).



Chúng ta lúc nào cũng cố gắng thay đổi đời mình từ buồn khổ để tới vui tươi hạnh phúc. Hoặc nói khác đi, chúng ta ước mong có một kiếp sống sung sướng, thay vì đời sống đầy vất vã bôn ba đang có.  Nhưng hai lãnh vực này lại không giống nhau


 Vô ngã không có nghĩa là hoàn toàn biến mất khỏi hành tinh này hay là không hiện hữu.  Nó cũng không phải là vị kỷ, mà cũng không không-vị-kỷ, mà chỉ là một thể.  Đời sống vô ngã không trụ vào bất cứ một cái gì, mà là “trụ mà không trụ” vào tất cả — nghĩa là hiện hữu mà không vướng mắc — cho nên không có chỗ cho một cái Ngã tồn tại


 Vì thế, vô ngã thì tự tại. Không những thế, vô ngã không có điều tương phản cho nên có lợi cho tất cả.

Thế nhưng, cho những ai kiên nhẫn và tinh tấn trong tu tập, niềm hoan hỉ tăng trưởng, an lạc nhiều hơn; đời sống sẽ hài hòa và lòng bi mẫn lan rộng; những ham muốn thế gian đã từng có trong đời trong quá khứ cũng từ từ thay đổi ở tầng lớp sâu kín



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:39:46 am »

Ở vào tuổi chín-mươi-năm, thiền sư Genpo, một đại thiền sư thời hiện đại, đã nói về cái cửa “Vô môn”, và ngài chỉ ra rằng, không có cái cửa nào thật sự mà chúng ta cần phải đi qua để nhận thấy được cuộc đời của mình ra sao.  Tuy nhiên, ngài nói, từ quan điểm của tu tập, ta phải đi qua một cái cửa, cái cửa của lòng tự trọng (tự mãn, tự cao) của chính ta.  Mỗi người chúng ta, từ sáng cho đến tối đều luôn đối diện với lòng tự trọng của mình.  Ta phải tự vượt ngang qua cái cửa “Tự trọng” này, thì mới có cơ hội đi xa hơn.



Lòng tự trọng thì hay bực tức.  Bực tức đây tôi muốn chỉ là đủ loại chán nản, bao gồm khó chịu, phẫn uất, ganh tị.  Tôi nói nhiều về bực tức để tìm hiểu nó và học cách làm sao đối trị nó trong tu tập để có thể đến gần cửa “Vô môn”. 


Tu thiền là giúp ta phát triển khả năng dừng lại để nhìn


Nếu chúng ta thật sự lùi bước và quán sát — như đã nói, rất khó làm trong khi giận — chúng ta sẽ (có lúc nào đó) có khả năng thấy được tư tưởng chỉ là tư tưởng (không thật) và nó không phải là sự thật.  Đôi khi, ta phải trãi qua tiến trình (lùi bước và quán sát) này mười, hai-mươi, ba-mươi lần mới có thể thấy được tư tưởng bắt đầu dịu xuống.  Khi chúng hạ xuống, thì ta còn lại những gì?



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, nhuocthuy, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:42:29 am »

Nhưng làm cách nào chúng ta thật sự tách rời bản thân khỏi những thứ khác? Thế nào?  Lòng tự trọng làm phát sinh cơn giận là cái phân chia ta.  Giải pháp duy nhất là tu tập.  Khi tu tập, chúng ta sẽ kinh nghiệm được là, cảm giác cách ngăn chỉ là một trạng thái rõ ràng của thân. Lúc đó, lòng bao dung rộng mở. 



Trong khi tu tập, chúng ta cần nên khoan dung đối với chính mình.  Chúng ta cần phải nhận ra lúc nào tâm của ta không muốn tu tập.  Thật ra không có ai muốn tu tập luôn luôn và đó cũng không phải là điều xấu gì khi chúng ta không tu tập.  Chúng ta thường hay làm những gì khi chúng ta đã sẳn sàng để làm việc đó. 




Nếu tôi có thể quán sát thân và tâm của tôi trong cơn giận dữ, vậy ai là người đang quán sát (và ai đang lên cơn giận)?  Từ đó cho thấy, tôi khác với cơn giận của tôi và tôi lớn hơn nó (vì tôi thấy nó mà nó không chuyển tôi.)  Sự hiểu biết này sẽ giúp tôi phát triển cái khả năng tự chế (sức chịu đựng) cao hơn lên.  Vậy cái mà cần phải tăng là khả năng quán sát.



có được khả năng quán sát cái cơn giận trong lúc nó phát sinh rồi diệt đi mới là quan trọng.



 Chúng ta không cần phải từ bỏ những thói quen đã bị ám ảnh bấy lâu nay; cái chúng ta làm là, thấy được chúng rõ ràng, và nhận ra chúng ta thật là ngộ nghĩnh (tại sao mình lại lầm nghĩ và có khuynh hướng như thế trong quá khứ), và đó cũng là một phần của đời sống thế gian



Chất lượng của sự tu tập thì luôn được phản ảnh trong chất lượng đời sống của chúng ta.  Nếu chúng ta thật sự tu tập đúng đắn thì chắc chắn sẽ có sự thay đổi theo thời gian.  Giờ đây, chúng ta có thể có một ảo tưởng về sự tu thiền của mình là, tu tập sẽ làm cho mọi sự việc trong đời sống của mình thoãi mái hơn, trong sáng hơn, thuận lợi hơn, hạnh phúc hơn, v.v…  Không có gì hơn qua sự thật.


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:44:43 am »

Câu chuyện thần thoại đầu tiên mà tôi nghĩ đến là chuyện về nàng công chúa và hạt đậu: xa xưa có sự thử thách cho nàng công chúa là, nếu nàng ngũ trên một cái giường lót bằng ba-mươi tấm nệm chất lên nhau, cô ta có thể nào cảm giác được nếu có một hạt đậu nằm dưới tấm nệm dưới cùng.  Bây giờ nếu bạn nghĩ là, tu thiền sẽ chuyển hóa ta thành những công nương, hoàng tử.  Không, ta sẽ trở nên dễ thông cảm và nhạy bén hơn; chúng ta sẽ biết nhiều điều về ta và người khác mà ta không biết trước kia.  Chúng ta trở nên truyền cảm hơn nhưng đồng thời đôi khi dễ cáu kỉnh, hay bực bội nữa.




 Ta không lý gì ngồi bất động ra đó trong nửa giờ mà không học được điều gì.  Ngày lại ngày qua, ba-mươi phút mỗi ngày, ta học và học không cần biết ta có thích hay không.



chúng ta cần phải tu tập vào những thời điểm mà ta đang phản ứng lại môi trường, đó mới là chính yếu.



Tu tập thì không dễ tí nào cả.  Nó sẽ chuyển biến đời sống của ta.  Nhưng nếu ta có một ý tưởng khờ dại là sự chuyển đổi có thể hoàn thành mà không phải trả một cái giá (không tốn công sức), thì rõ là ta đang tự lừa dối chính mình



 Tôi không bao giờ thích giảng pháp, bởi vì ngôn từ không thể nào diễn đạt hết sự thật: tôi luôn có chiều hướng đi xa trọng tâm của vấn đề, hoặc dùng không đúng từ, làm người khác lẫn lộn… Nhưng một lần nữa, đây cũng là một phần của tu học.  Pháp thoại không nhất thiết phải được hiểu; nếu nó làm cho bạn phản ứng và lờ mờ, đôi khi đó lại là điều tốt.



Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:47:38 am »

 Người ta thường hỏi rằng, “Bạn học (có) được gì từ sự tu tập?” Cái thay đổi là gì?  Cái chuyển hóa là gì?  Tu thiền là việc làm gian khổ, giới hạn và khó khăn.  Ta đã được dạy là phải ngồi mỗi ngày.  Ta sẽ được gì từ những thứ này?  Người ta thường nghĩ, “Tôi sẽ tiến bộ.  Tôi sẽ tốt hơn.  Nếu tôi dễ mất bình tỉnh, có lẽ sau thời gian tọa thiền tôi sẽ không dễ dàng mất bình tỉnh.”  Hoặc là, “Thành thật, tôi không là thiện nhân, có lẽ sau thời gian tu tập, tôi sẽ thành người tử tế.”  Tất cả những ý tưởng này không hoàn toàn đúng




Tu tập là sẳn sàng cho cái hiện trạng của đời sống



Tôi muốn thêm một điểm nữa: Tôi nghĩ sự tu tập vững vàng là khả năng thể nhập với đời sống và sống trong nó với “như-nó-là”.  Đó không có nghĩa là, bạn không có quyền duyệt xét, mọi thứ lăng xăng về đời.  Bạn vẫn có! Nhưng đó không phải là điểm quan trọng.  Nó giữ vai trò theo một cách khác.  Tất cả phương pháp tu tập là để vời cái “điểm nóng” ra xa hơn, có thế ta có thể chịu đựng (hay tự chế) lâu và nhiều hơn.  Ban đầu ta chỉ có thể giữ (bình thản đối với) vài sự kiện trong một chừng mực nào đó.  Nhưng sau sáu tháng tu tập thì cái “điểm nóng” đó kéo dài xa hơn, rồi một năm, mười năm, lâu hơn



Trong lúc sự thực hành của chúng ta trở sang giai đoạn phức tạp, chúng ta sẽ cảm giác được cái lòng tham to lớn, sự tàn nhẫn kinh khiếp của chính mình.  Chúng ta thấy ra nhiều thứ trong đời sống mà ta ngoãnh mặt làm ngơ, rồi những thứ mà ta không chịu bỏ qua; thêm những thứ mà ta ghét bỏ; cũng như những điều mà ta không thể chấp nhận.  Và nếu chúng ta tu tập một thời gian dài, chúng ta sẽ có nỗi buồn về những điều đó.



Tu tập thật là không phải dễ dàng gì


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, chanhnguyen
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:50:59 am »

 Thỉnh thoãng khi tôi đọc về thiền, dường như là ta chỉ là một khán giả.

 Không! Chắc chắn không phải là một khán giả.  Bản thân của Thiền là hành động.


Tôi đã không có nói là có.  Nhưng kinh nghiệm giác ngộ — thình lình thấy Chân lý như-nó-là — chỉ có nghĩa là, trong giây phút đó cái tư tưởng tương đối về cuộc đời đang vắng mặt.  Và trong phút giây đó người ấy nhận diện được Chân lý.  Cái nguy hiểm đối với kinh nghiệm giác ngộ là người ta bám víu vào nó, trân quí nó, để rồi nó trở thành một chướng ngại.  Điểm quan trọng không phải là sự kinh nghiệm — mà là hòa nhập nó với dòng sống của ta.  Nếu có giá trị, thì kinh nghiệm đó chỉ có giá trị bên trong ta, ta không cần phải lo lắng gì về nó.


Còn nhớ không hai bài kệ từ thời Ngũ tổ — một nói về không ngừng lau chùi cái gương, bài kia nói về cái gương vốn không có thật thì cần gì phải lau chùi.  Nhiều người lý luận rằng, nếu bài kệ sau đúng thì bài kia sẽ không có ích lợi gì.  Nhưng thật ra không phải thế, sự tu tập của chúng ta trước tiên là nghịch lý.  Lau chùi tấm gương.  Cái điểm giới hạn là nơi lau chùi tấm gương.  Cho nên đó là điều cần thiết.  Bởi vì khi làm việc này (tọa thiền) ta sẽ thấy được nét hoàn mỹ của sự vật như-nó-là.  Ta không thể nào thấy được ngoại trừ khi ta trãi qua sự tu luyện khắc khe, khó chịu.



Bởi vì chúng ta là con người, chúng ta có chiều hướng tạo ra nhiều vấn đề không thật.  Sở dĩ, có vấn đề là vì chúng ta không có sự chọn lựa, mà chỉ biết sống theo sự cá biệt và tư tưởng kỳ hoặc của tâm.



Nỗi sợ giả tạo tồn tại bởi vì ta dùng sai cái tâm của mình.  Bởi vì ta thấy có cái “Ta” hoặc cái “Tôi” như là một thực thể biệt lập, cho nên chúng ta tạo nên đủ vấn đề với cái “Tôi” như là một chủ thể.  Tất cả mọi vấn đề đều vây quanh hay xảy ra ảnh hưởng đến cái “Tôi”, hoặc là những sự kiện này có tác dụng gì — và tất cả những suy diễn, liên đới, tưởng tượng không ngừng, rồi dẫn đến phân định cho bản thân và cho người khác.


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, chanhnguyen, HuuDuc
Logged

Mây
 
 
 
67890000
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 516

Cảm Ơn
-Gửi: 152
-Nhận: 2316



Xem hồ sơ cá nhân
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 10:53:54 am »

Chúng ta có một cơ hội rất ư là quí giá để sống một kiếp con người.  Đây là một cơ hội giống như nhặt được một hột gạo từ một bờ biển cát.  Nó là một cơ hội rất hiếm hoi


Cho nên hôm nay những gì tôi muốn nói là về trạng thái “không hy vọng”.  Nghe qua có vẽ khủng khiếp quá phải không?  Thật ra, nó không có chút nào là kinh khủng cả.  Một đời sống với “không hy vọng” thì rất là êm đềm, sung sướng, cảm thông với người khác.  Khi nào ta còn phân biệt thân tâm của mình với người khác — và tất cả chúng ta là vậy — thì ta vẫn còn có hy vọng về những thứ mà có thể mang lại lợi ích cho thân và tâm này.  Ta hy vọng thành công, hy vọng sức khỏe tốt, hy vọng đạt đến giác ngộ.  Ta có mọi thứ để hy vọng.  Dĩ nhiên, những hy vọng này gầy dựng từ quá khứ phác họa cho tới tương lai. 





Bất cứ ai ngồi qua một thời gian đều có thể thấy rằng, quá khứ và tương lai không hiện hữu ngoại trừ cái tâm của ta. Không có gì cả, chỉ có cái Ngã luôn hiện diện trong lúc này.  Nó không trốn tránh đâu cả



 Ta hao phí gần cả đời mình để cố gắng xây dựng cuộc sống theo lề lối sẽ thành sự thật như mình mong ước



Nếu có một cảm tưởng đi vào đời mình mà ta không nhận được, thì ta đã chết đi một phút giây đó rồi


Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
LANFRANCE, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, chanhnguyen, HuuDuc
Logged

Mây
 
 
 
LANFRANCE
Hero Member
*
Offline Offline

Bài viết: 713

Cảm Ơn
-Gửi: 3025
-Nhận: 5155



Xem hồ sơ cá nhân Email
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Mười 18, 2008, 01:40:21 pm »

Câu chuyện thần thoại ...... về nàng công chúa và hạt đậu: xa xưa có sự thử thách cho nàng công chúa là, nếu nàng ngũ trên một cái giường lót bằng ba-mươi tấm nệm chất lên nhau, cô ta có thể nào cảm giác được nếu có một hạt đậu nằm dưới tấm nệm dưới cùng.  .......


 Ta không lý gì ngồi bất động ra đó trong nửa giờ mà không học được điều gì.  Ngày lại ngày qua, ba-mươi phút mỗi ngày, ta học và học không cần biết ta có thích hay không.


.............
Tu tập thì không dễ tí nào cả.  ..............


 ...........  Pháp thoại không nhất thiết phải được hiểu; nếu nó làm cho bạn phản ứng và lờ mờ, đôi khi đó lại là điều tốt.




Cảm ơn rất rất nhiều 67890000.
LANF.

Bên dưới là danh sách các thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bài viết này của bạn:
67890000, Ngoisaobiec, kita, nguyenthuy, nhuocthuy, chanhnguyen, HuuDuc
Logged

Nguyện cầu Cha Mẹ khoẻ mạnh sống đời bên con.
 
 
Trang: [1] 2 3 ... 20   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 1.326 seconds với 24 câu truy vấn.