Tháng Tám 05, 2020, 01:05:38 PM -
 
  Trang chủ Trợ giúp Feedback Tìm kiếm Đăng ký Trợ giúp  
 
Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. Đã đăng ký nhưng quên email kích hoạt tài khoản?

 
Các ngày Lễ - Vía Âm lịch Tra ngày
闡 舊 邦 以 輔 新 命,極 高 明 而 道 中 庸
Xiển cựu bang dĩ phụ tân mệnh, cực cao minh nhi đạo Trung Dung
Làm rõ [học thuật] của nước xưa để giúp vận mệnh mới; đạt đến chỗ tối cao minh mà giảng về Trung Dung.
  Xem các bài viết
Trang: [1] 2 3 ... 72
1  Phật Giáo Tư Tưởng Học / THIỀN TÔNG / Re: NHỮNG BÀI PHÁP MỚI CỦA THẦY QUANG TÔNG--Chánh Nguyên dịch vào lúc: Tháng Chín 09, 2014, 05:46:19 PM
   Những bài Pháp thoại rất là hay.Cám ơn Thầy Chánh Nguyên chia sẽ  big hug
2  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Chồng Thu Phương chia sẻ chuyện 'vợ' và 'đĩ' vào lúc: Tháng Tám 11, 2014, 11:47:16 PM
Một trong những câu nói nằm lòng về hạnh phúc và hôn nhân gia đình là 'Thà lấy đĩ về làm vợ còn hơn lấy vợ về làm đĩ'.

Dũng Taylor (chồng ca sĩ Thu Phương) mới đăng trên Facebook một câu chuyện về tình yêu, hôn nhân và gia đình với tiêu đề "Lấy vợ về làm đĩ hay lấy đĩ về làm vợ". Câu chuyện đã thu hút được sự quan tâm của cộng đồng nhờ những triết lý nhẹ nhàng về hôn nhân, không mới nhưng đã nhắc nhở tất cả mọi người về điều quan trọng nhất để có một cuộc sống gia đình hạnh phúc.
 
Mở đầu, Dũng Taylor viết: "Tuy đến Mỹ từ lúc 13 tuổi nhưng tiếng Việt của tôi vẫn tạm ổn. Tôi sống với mẹ từ bé và trời cho tôi một trí nhớ tương đối khá nên cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in những câu mẹ thường nói trong lúc bà trò chuyện cùng bạn bè hoặc nói với tôi. Một trong những câu nói nằm lòng về hạnh phúc hôn nhân gia đình là 'Thà lấy đĩ về làm vợ còn hơn lấy vợ về làm đĩ'. Sau này tôi mới thấm thía câu nói này khi làm nhân chứng cho những hôn nhân đổ vỡ. Tôi cũng biết một số ca sĩ có quá khứ không tốt đẹp nhưng cũng đã an cư lạc nghiệp sau khi lập gia đình tại hải ngoại. Câu nói của mẹ tôi có lẽ khiến tôi càng thấm thía hơn sau khi đọc một câu chuyện cảm động".


Vợ chồng ca sĩ Thu Phương - Dũng Taylor.

"Anh tôi đi lao đông hợp tác ở Đức về cũng có chút tiền để lận lưng. Anh tôi thích sống kiểu châu Âu, được cái vẻ điển trai nên anh nhanh chóng cua được chị. Nói đúng hơn anh cũng chẳng phải cưa cẩm gì, chỉ mới vác cưa tới thôi chị ấy đã đổ rồi.
 
Anh yêu chị lắm và muốn đi đến hôn nhân nhưng chị lại nói rằng "Em thích làm người tình hơn". Anh hỏi chị vì sao, câu giải thích của chị làm cho anh vừa shock vừa thích thú: "Em thích làm người tình vì người tình cao sang và sạch sẽ hơn đĩ và chỉ thấp hơn vợ một tí". Đặc biệt là chị không thích trở thành "con vợ".
 
Thế là anh tôi đi lấy vợ sau hai năm hẹn hò với chị vì anh tôi đã 31 tuổi và muốn lập gia đình. Anh quyết định lấy cô bạn đồng nghiệp làm chung cơ quan tên là Yến. Khỏi phải nói, anh rất tự hào khi lấy được chị Yến.
Vào cái ngày anh nói với chị người yêu cũ lời chia tay, chị đã nói với anh: "Từ trước tới giờ anh ngủ với em bao nhiêu lần rồi anh cứ thế tính tiền mà trả chứ không cần phải ái ngại cho em đâu". Anh tôi sững sờ nghĩ bụng "Thì ra mình đã gặp phải con đĩ... "
 
Anh không nói thêm một lời nào và ra về. Để gột rửa sự ghê tởm anh lấy tất cả tiền dành dụm từ hồi ở Đức về được khoảng 5.000 USD và 20 triệu đồng đưa cho chị với lời nhắn: "Nếu với người nào em cũng tính toán như vậy thì nhớ báo trước với họ để họ khỏi shock".
 
Chị nhận tiền và đọc thư xong cười thật lớn - nụ cười như ngạo nghễ nhưng chua xót. Rồi anh cưới chị Yến. Cả nhà ai cũng vui mừng vì chị rất ngoan và tài giỏi. Thật bất hạnh cho anh tôi chỉ mới lấy vợ được 4 tháng thì chị Yến đã ngoại tình. Anh chán nản nên nhậu nhẹt tối ngày. Cuối cùng họ ra tòa ly dị chấm dứt cuộc tình vẻn vẹn 7 tháng.
 
Anh chuyển sang kinh doanh. Công việc rất trôi chảy thuận lợi, tiền bạc vô như nước nhưng trong lòng anh vẫn khắc khoải về chị... Tự nhiên anh nói: "Không biết giờ này con đĩ đó sống ra sao?". Tôi trả lời lấp lửng: "Muốn biết sao anh không đến tận nơi mà hỏi, hỏi em làm gì?". Thế là anh tới nhà chị, tần ngần đứng ngoài cửa anh nghe thấy có tiếng trẻ con khóc anh vững dạ hơn gõ cửa. Mở cửa đón anh là người phụ nữ giống hệt chị nhưng trông có vẻ nhiều tuổi hơn. Anh chưa kịp nói gì thì người phụ nữ đó bảo: "Tuấn vào nhà đi em".
Chị giới thiệu là chị gái của chị - chị đã chết vì sinh khó và đau tim. Hóa ra chị sinh ra đã bị bệnh tim bẩm sinh, không thể sinh con nhưng vì quá yêu anh chị đã cố có con với anh. Không muốn làm khổ anh nên chị đã cư xử như một con đĩ để anh đừng bao giờ nghĩ đến chị nữa. Chị để số tiền 5.000 USD và 20 triệu đồng dành cho con và viết di chúc lại là "Tiền của bố cho". Khắp nhà chị là hình của anh để sau này con biết anh chính là bố nó.
 
Trái đất như sụp dưới chân anh. Anh ôm con lên và khóc. Thì ra bấy lâu nay anh coi vợ như một con đĩ và đã rước một con đĩ về làm vợ. Giờ đây anh đang đau khổ đến tột cùng, muốn nói gì đó với chị tất cả đều đã quá muộn".
 
(Trích: Ngôi Sao)
[/size]
3  TIN TỨC / TIN TỨC NÓNG HỔI / Hai nhà sư "tam bộ nhất bái" tới Bạc Liêu vào lúc: Tháng Tám 07, 2014, 04:44:34 AM
GNO - Hai sư thầy đã khởi hành cuộc đi bộ có tính kỷ lục từ Cà Mau ra Hà Nội, hôm 5-8-2014, hai vị đã đến địa phận thị trấn Giá Rai - Bạc Liêu (ảnh).


Ảnh: Thành Công

Được biết mục đích cuộc đi bộ này nguyện cầu cho hòa bình, quốc thới dân an với thời gian dự tính cho hành trình đi ba bước lạy một lần (tam bộ nhất bái) là nhiều năm.

Nhiều Phật tử và người dân đã tháp tùng hai vị.

Trước đó, thầy Thích Tâm Mẫn đã có cuộc đi tương tự nhưng là "nhất bộ nhất bái" (mỗi bước một lạy) và đã hoàn thành chặng đường từ chùa Hoằng Pháp (TP.HCM) đến Yên Tử.

Cuộc đi bộ lịch sử này thu hút rất nhiều quan tâm của bà con trong vùng.

Nguyễn Thành Công[/size]
4  TIN TỨC / TIN TỨC NÓNG HỔI / Re: Trung Quốc xâm lược Việt Nam. vào lúc: Tháng Sáu 25, 2014, 09:35:38 PM
    Dạo nầy mấy Bác gan quá,dám nói xấu những đệ tử của Trung Cộng.Bây giờ chỉ chờ "Thánh Gióng" mà thôi .......
5  Nho Gia Tư Tưởng Học / NHO - KHỔNG LUẬN TÔNG / Re: Bộ sách đồ sộ :-Nho giáo Trung Quốc vào lúc: Tháng Sáu 02, 2014, 02:47:34 AM
scc cần tìm người hợp tác, cụ thể là type tiếng Trung, scc type tiếng Việt để thực hiện ebook này. Sách dày 1600 trang

    Cụ thể là Bác đi học viết tiếng Trung cấp tốc,khoảng 10 năm sau là Bác viết được hai thứ tiếng rồi  big grin
6  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn (Chuyện tình của hai người điên) vào lúc: Tháng Tư 29, 2014, 01:22:16 AM
Chuyện tình của hai người điên

Có 1 câu chuyện về tình yêu...mà nhân vật chính là 2 người điên. Người con trai chỉ biết nói những lời điên rồ, còn người con gái thì chỉ biết dùng đôi mắt vô hồn nhìn người con trai... và cười... một nụ cười... của một người điên.

 Hai người trước đây không quen biết: một người ở phương Nam, một người ở phương Bắc. Gia đình của 2 người đều nguyền rủa 2 người là điên và đuổi 2 người 2 khỏi nhà làm 2 người phải lưu lạc bốn phương. Người con trai từ phương Nam đi về phương Bắc, còn người con gái đi từ phương Bắc về phương Nam. Người con trai trước đây không điên, nhưng trong lúc đang ở công trường thi công bị gạch rơi trúng đầu, nên sinh ra điên. Người con gái trước đây cũng không hề điên, trước đây thi đại học đỗ thủ khoa nhưng rồi tên của cô trên bảng vàng bị một người có tiền tráo đổi. Từ đó người con gái không nói lời nào nữa về sau sinh ra bị điên.

 
Không biết đã lưu lạc bao lâu mà quần áo của người con trai bẩn thỉu đến mức không thể chấp nhận được, giày thì rách đến nỗi không thể rách hơn nữa, để lộ ra cả những ngón chân bầm tím. Còn chiếc áo màu hồng mà người con gái mặc cũng không thể gọi là màu hồng được nữa, phải gọi là màu xám thì đúng hơn. Trên mái tóc rối tung còn có những sợi cỏ khô. Nhưng mặt người con gái vẫn trắng, và trắng một cách thần kỳ, trên tay cầm 1 chai nước khoáng, vừa nhìn người qua đường vừa đờ đẫn cười. Hai người gặp nhau trong một buổi hoàng hôn... khi mà cả 2 đều phát hiện trong thùng rác có 1 cái bánh bao đã mốc...

Cả 2 cùng nhảy vào lấy miếng bánh và va đầu vào nhau. Người con trai trợn mắt nhìn người con gái một cách thù hằn... Người con gái thì nhìn người con trai đờ đẫn cười. Cuối cùng.. kẻ thắng là người con trai... Anh mở to đôi môi đen sì gặm 1 miếng... Người con gái vẫn đứng yên... chỉ đờ đẫn nhìn người con trai và cười... Người con trai nhìn người con gái... trong mắt không có chút gì động lòng... Người con gái vẫn đờ đẫn nhìn người con trai... trong miệng không ngớt phát ra những tiếng thèm thuồng miếng bánh... Người con trai dừng việc ăn lại... bắt đầu nhìn người con gái... đờ đẫn... 2 người cứ nhìn nhau như vậy... Người con trai không biểu lộ chút tình cảm nào... Người con gái điên điên cười... Người con trai bất ngờ đưa miếng bánh đang ăn dở cho người con gái... Người con gái vội vàng cầm lấy... và ăn ngấu nghiến.

Người con trai bỏ đi, không quay đầu lại nhìn. Lúc người con trai về đến  căn nhà bỏ hoàng, nơi người con trai đang tá túc, quay đầu lại thì nhìn  thấy người con gái. Thì ra người con gái đi theo sau người con trai đến  tận nơi này, người con gái cứ đờ đẫn nhìn người con trai cười, cả 2  không nói câu nào, người con gái từ đó ở bên cạnh người con trai. Tối,  lúc ngủ, người con trai cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác mà trước đây  chưa hề có, người con gái nằm bên cạnh người con trai, ngủ một giấc thật  ngon lành, nhìn người con gái lúc ngủ không hề giống 1 người điên.

Hai người cứ như vậy sống cùng nhau. Ban ngày cả 2 người đi kiếm đồ ăn ở  ngoài đường, ban đêm thì về chỗ ngủ. Cuộc sống cứ ngày ngày trôi qua  như thế. Một ngày không hiểu người con trai kiếm đâu ra một chiếc nhẫn  đã biến thành màu xanh, đưa cho người con gái đeo. Người con gái nhìn  người con trai đờ đẫn cười, đêm đó người con gái cười nhiều đến nỗi phá  tan bầu không khí yên tĩnh. Rồi cười ra nước mắt, người con gái bắt đầu  khóc, ôm người con trai và khóc. Người con trai đứng yên, trên mặt vẫn  ko biểu lộ một chút tình cảm nào.

Về sau người con gái bị bệnh, từ trước đến nay người con gái chưa bao  giờ bị, nhưng bây giờ đã bị bệnh, và bị bệnh nặng. Ban ngày người con  gái ko thể cùng người con trai đi kiếm đồ ăn, không thể nhìn người con  trai và cười. Người con trai một mình đi kiếm đồ. Buổi trưa bất chợt  người con trai cầm về 1 chai nước khoáng và 1 cái bánh bao còn mới  nguyên. Trên mặt người con trai có mấy vết xước, còn ngón tay thì thâm  tím, và trên môi có mấy vệt máu. Thì ra trong lúc cướp nước khoáng và  bánh bao về cho người con gái, người con trai bị chủ hàng đánh.

Người con gái nhắm mắt, không nhìn người con trai cười như trước đây.  Người con trai đưa bánh cho người con gái, nhưng người con gái không ăn.  Người con gái sắp chết rồi, toàn thân nóng rực, bắt đầu hôn mê. Nét mặt  người con trai lần đầu tiên biểu lộ tình cảm, một vẻ mặt hoang mang.  Người con trai chạy ra đường, nhìn thấy một người mặc áo xanh cảnh sát  liền khóc, cũng là lần đầu tiên khóc, không ngớt miệng nói “cứu người”.  Người mặc quân phục xanh liền gạt người con trai ra, và chửi “Cút đi!  Mình cũng thật là đen đủi, ra đường không để ý”. Người con trai nằm cúi  xuống đất, ngửa mặt lên cầu xin. Người mặc quân phục xanh đá người con  trai mấy cái, và nhỏ nước bọt vào người con trai rồi bỏ đi. Người con  trai mãi hồi lâu mới lồm cồm bò dậy, trên mặt nước mắt đã chảy thành  hàng.

Người con trai quay về bế người con gái ra ngoài đường. Người trên đường  qua lại rất đông, nhưng không một ai chú ý đến 2 người. Người nào nhìn  thì cũng nhìn qua rồi nhanh chóng bước qua. Người con trai đặt người con  gái lên đường, không còn mong chờ gì người qua đường nữa. Người con gái  bây giờ đã thở yếu lắm rồi. Người con trai liền nhặt một miếng kính vỡ ở  trên đường.

Miếng kính có 1 đầu rất nhọn và sắc. Người con trai dùng miếng kính cắt  vào tay người con gái, máu từ tay người con gái bắn cả vào mặt người con  trai. Người con trai cười “ha ha, tôi giết người rồi, các người nhìn ta  giết người đây ...” Xe cứu hộ đến, người con gái được đem lên xe. Còn  những người qua đường thì nguyền rủa người con trai rồi lại bước đi.  Người con gái cuối cùng không qua khỏi vì máu mất nhiều quá, người con  gái lúc chết vẫn cười, tay vẫn giữ lấy chiếc nhẫn người con trai tặng  trước đây. Còn người con trai vẫn đứng đợi, đợi mãi người con gái vẫn  không quay trở lại. Người con trai khóc, khóc cả đêm, khóc đến nỗi chẳng  còn ai chú ý đến người con trai khóc nữa.

Và tại thùng rác nơi 2 người lần đầu tiên gặp nhau trước đây, người ta  tìm thấy xác người con trai. Nụ cười trên mặt người con trai đã tắt , và  vẫn ôm vào ngực 1 cái bánh bao mốc meo và 1 chai nước khoáng chưa mở

 Sưu Tầm . big hug
7  Đạo Gia Tư Tưởng Học / ĐỒ HÌNH HỌC / Re: TÌM HIỂU BÙA NGẢI THÁILAN vào lúc: Tháng Tư 23, 2014, 04:08:21 AM
Xin thầy cho con hỏi ..con chưa học gì mà có thể học những gì thầy dạy được không ạ. Con có ông cậu cũng gần 20 năm bên mật tông phù chú cũng có nuôi ngãi nhưng  ko còn trồng nữa ... Con xin theo học nhưng cậu con chỉ nói con có duyên sẽ gặp thầy khác . Con tuổi kỉ tỵ có hợp để học bên huyền thuật này không thầy ... Con cảm ơn thầy trước ...

   Các Thầy đã quy ẩn ở diễn đàn nầy lâu rồi Bạn.Chúc Bạn có duyên gặp được Thầy  big hug
8  Nho Gia Tư Tưởng Học / PHONG THỦY / Re: NHỮNG ĐIỀU KIÊNG KỴ KHI CẤT NHÀ vào lúc: Tháng Tư 23, 2014, 03:55:26 AM
    Hên quá,út ở trọ nên không bị kiêng kỵ gì  oh go on.Chuyện nầy để chủ nhà lo  big grin
9  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn vào lúc: Tháng Tư 20, 2014, 09:53:45 PM
Hạnh phúc muộn màng

Và chị đã nhận ra rằng Đời người như giấc mộng biến đổi khôn lường, đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng đằng sau vòng xoáy của thời gian, đâu đó vẫn tồn tại một thứ tình cảm đẹp nhất, vượt lên trên tình cảm nam nữ, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà trong đó còn có ân, có tình, có nghĩa, nơi đó là nơi chứa đựng hạnh phúc của mỗi chúng ta cho dù hạnh phúc đó có đến muộn màng.

Năm đó, chị chỉ mới hai mươi tuổi. Chị không yêu anh, bởi vì xuất thân bần hàn ở một vùng quê nghèo khó, bởi vì cần tiền trả nợ cho cha mẹ, mà chị chấp nhận lấy anh, một người đàn ông Việt kiều đã ngoài 40 tuổi. Chị đã dùng số tiền "nát" cho lễ cưới của mình để chữa bệnh cho cha, nuôi em trai ăn học, và trả những món nợ của gia đình bao năm qua. Rồi theo anh sang Mỹ định cư.
 
Anh khi ấy là chủ nhân của hai nhà hàng lớn ở Mỹ, vợ đã chết vì căn bệnh ung thư. Anh có dư tiền của từ nghề kinh doanh nhà hàng, quán ăn thuần tuý Việt Nam từ những ngày mới bước chân đến xứ người.
 
Cuộc sống bận rộn với công việc kinh doanh ở xứ người làm anh đôi khi cảm thấy cô đơn và muốn đi bước nữa, muốn được tái hôn với một người vợ kế hiền dịu, xinh đẹp. Trở về quê hương sau nhiều ngày tháng bận rộn ở xứ người, nhờ người hàng xóm cũ mai mối, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn nhau, anh đã cảm nhận được chị là người con gái mà bao lâu nay anh tìm kiếm. Lúc đó, chị nghĩ cuộc đời mình đang bắt đầu từ một dấu chấm hỏi và số phận đặt ra nhiệm vụ cho chị phải giải mã dấu chấm hỏi bằng duy nhất một sự lựa chọn nên chị cũng đành nhắm mắt buông xuôi theo dòng đời.
 
Đêm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, chị không ngủ mà nằm khóc ròng suốt đêm. Anh cũng biết chị thấy lạ lẫm với mọi thứ xung quanh và ngại ngần với mình, nên anh đã chuẩn bị mọi việc đều rất cẩn trọng, và dỗ chị như dỗ dành một đứa trẻ con. Rồi anh tận tình giúp chị hoà nhập với cuộc sống ở Mỹ, từ những việc nhỏ nhặt trong lối sống sinh hoạt hàng ngày trong gia đình đến cách làm việc, giao tiếp với người ngoài.
 
Những ngày sau đó, chị giúp anh trông coi và quản lý nhà hàng. Người làm công, người giúp việc trong nhà hàng ai ai cũng yêu mến chị, ai ai cũng thích cái tính dịu dàng, nhỏ nhẹ và biết ứng nhân xử thế của chị. Hàng ngày chị báo cáo sổ sách với anh, khoản nào thu chi cũng tính toán, ghi chép rõ ràng. Dù lớn lên ở vùng quê nghèo, tuy không được học lên cao như nhiều người khác nhưng về cái khoản chữ nghĩa, tính toán thì chị cũng chẳng thua kém ai. Thỉnh thoáng, anh nói: "Giữa vợ chồng, thật ra không cần rõ ràng, rạch ròi như thế". Câu nói ấy khiến cho chị cảm thấy ấm áp trong lòng vô cùng bởi vì từ khi sang Mỹ, có nhiều người bà con họ hàng trong gia đình anh nói với anh cần chú ý đến vợ của mình, vừa trẻ trung, dịu dàng vừa xinh đẹp, không nên để cho chị quản lý tiền nong và của cải trong kinh doanh, nếu không sau khi đã thả chim câu ra, thì hối hận không kịp. Rồi có người còn độc mồm độc miệng nói anh cẩn thận coi chừng nuôi vợ giùm người khác. Khi nghe những câu nói như vậy, chị nghĩ mình sinh ra không phải để làm hài lòng một số người nên dẫu họ có nói gì thì cũng đừng bận tâm tới họ. Chị sống với đúng trách nhiệm và bổn phận của mình, đúng với lương tâm của mình, không làm gì nên tội nên tình với anh, vậy là đủ.
 
Lúc mới đầu sang Mỹ, chị thật sự không biết anh có bao nhiêu tiền, bao nhiêu của cải và cũng chẳng thèm quan tâm để ý đến việc kinh doanh lời lãi của anh mấy. Chị chỉ thấy mỗi khi đi gửi tiền vào ngân hàng trở về, anh đều để receipt vào trong ngăn kéo tủ bên trên đầu giường sau đó khóa lại. Động tác ấy làm đau lòng chị vô cùng vì chị cảm thấy như chồng mình không hề có chút tin tưởng gì ở mình, chị chỉ sống lẳng lặng âm thầm làm đúng bổn phận và trách nhiệm của người vợ trông coi việc kinh doanh, buôn bán ở nhà hàng và việc nội trợ ở nhà. Có đôi khi trong lòng chị nhớ đến người yêu thuở áo tím mộng mơ ở quê nhà đến nao lòng và cũng không ít lần chị mong ước sẽ có ngày trở về quê nhà sống cuộc sống hạnh phúc bình yên giản dị với người ấy vì chị nghĩ mình chẳng có một chút gì gọi là tình yêu với người đàn ông mà mình gọi là chồng, chẳng qua chị chấp nhận lấy anh chỉ để đền ơn đáp nghĩa cho đúng thủ tục, lễ giáo và cuộc hôn nhân của chị chỉ đơn giản là một thứ trao đổi không hơn không kém mà thôi.
 
Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, chị vẫn sống cuộc sống im ắng và bình dị với trách nhiệm của người vợ hiền dâu thảo, ngày ngày dọn dẹp, chăm lo mọi việc trong nhà và cả việc mua bán, kinh doanh ở nhà hàng. Một hôm sau ngày làm việc bận rộn ở nhà hàng, anh đột nhiên trao chìa khóa cho chị, rồi nói: "Trong này là tiền tiết kiệm của chúng ta, hơn hai mươi ngàn đô, mật mã là ngày sinh của em". Chị ngây người ra, cảm thấy nóng ran trong lòng. Chị tuy sinh ra và lớn lên trong gia cảnh nghèo túng nhưng chị không phải là một người coi trọng đồng tiền. Chị thấy ngạc nhiên vì người chồng mà bao lâu nay chị cứ nghĩ giữa hai người không hề có chút gì gọi là tình cảm hay tình yêu lại coi trọng chị đến như vậy, thậm chí tất cả mọi chuyện đều không giấu giếm chị cái gì. Lúc này, chị cảm thấy mình thật sự là vợ của anh. Từ hôm ấy trở đi, chị bắt đầu hăng hái trong việc kinh doanh ở nhà hàng, tất cả những việc mà mình có thể làm thì tuyệt đối không thuê mướn thêm người phụ việc nữa. Hơn nữa, chị không cần báo cáo thu chi rõ ràng hàng ngày nữa bởi vì, trong lòng mình, chị biết rõ mình đã trở thành người chủ cái gia đình này, quản lý tất cả tài chính trong cả gia đình.
 
Ngày hôm ấy, nhà hàng đông khách, anh phải đi vào bếp phụ xào nấu, do vội vàng và bất cẩn, anh lỡ tay để dầu đổ vào ngọn lửa lớn trên bếp, phần vai và cánh tay phải của anh bị bỏng nặng. Không một chút suy nghĩ, chị chồm đến ôm chầm lấy anh, nước mắt tuông trào như cảm nhận được nỗi đau trong cơ thể mà anh đang phải chịu đựng. Trong giây phút ấy, chị coi anh là người thân của mình, chị có cảm giác như nỗi đau đớn do vết thương cũng đang hành hạ trên cơ thể mình. Chị khóc nức nở, đây là lần đầu tiên chị rơi nước mắt vì anh. Trước đây, chị vẫn luôn luôn cho rằng giữa mình và anh không hề có chút gì gọi là tình yêu, từ khi kết hôn và sống với nhau đến giờ, chị chỉ luôn luôn sống ứng phó cho tròn bổn phận và trách nhiệm với anh chứ không hề có tình cảm sâu nặng gì. Nhưng rồi từ ngày xảy ra tai nạn đó, chị bắt đầu toàn tâm toàn ý chăm lo săn sóc anh với cả tấm lòng son sắc của một người vợ. Nếu như trước kia, chị vẫn có suy nghĩ khác, vẫn muốn cùng với người yêu thời thơ ấu chạy trốn đến một nơi khác. Thế mà bây giờ, trong lòng chị chỉ có một người đàn ông này, người đàn ông mà bao năm qua chị đã sống chung và gọi là chồng.
 
Và chị đã nhận ra rằng Đời người như giấc mộng biến đổi khôn lường, đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng đằng sau vòng xoáy của thời gian, đâu đó vẫn tồn tại một thứ tình cảm đẹp nhất, vượt lên trên tình cảm nam nữ, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà trong đó còn có ân, có tình, có nghĩa, nơi đó là nơi chứa đựng hạnh phúc của mỗi chúng ta cho dù hạnh phúc đó có đến muộn màng.
 
Vương Vi
 
 
10  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn vào lúc: Tháng Tư 07, 2014, 08:27:50 PM
Lời nói dối của cha

Nó xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc đang chờ chực nơi cổ họng vào trong, và nói “Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à, cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con”. Cái cảm giác nghẹn ngào ấy, lời nói dối ấy, giống hệt như ngày xưa, ngày thơ bé sống nghèo khó và hạnh phúc bên cha.

- Cha mẹ nó cưới nhau trong cảnh nghèo túng, ngày đó vì yêu mẹ nó mà cha đã quyết định ở lại quê hương, bỏ lỡ chuyến tàu vượt biển cùng cả gia đình nội. Lúc đó, gia đình nghèo khó, cha mẹ nó chỉ có trong tay căn nhà chòi ven sông và mảnh vườn nho nhỏ, sống qua ngày với bó rau con cá. Rồi mẹ nó dường như không an phận chịu sống cảnh nghèo túng nên đã bỏ cha con nó đi theo người đàn ông khác ra tận ngoài miền trung sinh sống để nuôi mộng được đổi đời giàu sang. Cha nó tần tảo sống cảnh gà trống nuôi con, dạy dỗ bốn anh em nó nên người. Nhà ven sông, ngày ngày cha vẫn cứ lặng lẽ ra đó chèo xuồng đánh cá, bắt ốc mò tôm, có hôm đánh bắt được nhiều, cha lại mang ra chợ đổi lấy dăm ba bó rau, vài lạng thịt nạc, hay vài ba trái xoài, trái ổi cho mấy anh em nó. Nhưng rồi đến ngày trái gió trở trời, cha đau yếu liên miên, nên có ngày đi câu chẳng được gì, vì vậy lúc đó, có được bữa cơm với cá đã là thịnh soạn lắm với anh em nó rồi. Nó còn nhớ, mỗi lúc ăn cá, cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương”.
 

Cha thường bảo: “Để tao ăn đầu và xương”!

Nó nhanh nhảu thắc mắc: “Tại sao hả cha?”
 
Cha nó nói vẻ mặt nghiêm nghị, kiểu răn dạy: “Vì cha lớn tuổi rồi, hay bị đau đầu, nên ăn đầu thì nó sẽ bớt đau, cái này ông bà mình gọi là ăn óc bổ óc, ăn đầu bổ đầu, hiểu không? Xương yếu, ăn xương thì sẽ cứng cáp hơn. Có vậy mà cũng không hiểu hả?”
 
Với tâm hồn trẻ con vô tư hồn nhiên, anh em nó cứ đinh ninh là cha nói thật. Vậy là mỗi ngày đến bữa ăn, nó còn nhanh nhau sẻ ra từng phần. Bỏ đầu và xương qua cho cha nó. Bốn anh em tranh nhau phần thịt. Có những lúc nó cũng phân vân, hỏi đi hỏi lại cha có muốn ăn thịt cá không, những khi như thế, cha nó lại bảo: “Hồi nhỏ, ông bà nội cho cha ăn thịt suốt, giờ nhìn thịt là cha thấy ớn quá, sau này lớn các con cũng như cha thôi.”
 
Thời gian thấm thoát trôi qua, anh em nó lớn lên, ông bà nội ở Mỹ bảo lãnh cha và bốn anh em nó sang Mỹ định cư. Vài năm sau ngày đến Mỹ sống cùng gia đình bên nội, cha nó đã già, anh em nó cũng đủ trưởng thành để hiểu biết những lời cha nó nói trước đây là nói dối và đó cũng là lúc đời sống của gia đình nó khấm khá hơn rất nhiều. Anh em nó lúc này người là bác sĩ, dược sĩ, người là kỹ sư, còn nó là một doanh nhân thành đạt. Vì thế mà anh em nó cũng thường xuyên mua nhiều thịt cá, bào ngư, tổ yến về nấu cháo, nấu súp tẩm bổ cho cha. Nhưng mặc nhiên lúc này nó chẳng còn để tâm gì đến chuyện ngày xưa ở quê nhà, có lẽ vì ngày trước là trẻ con hồn nhiên, bồng bột không dám, không thể ngẫm nghĩ nhiều về yêu thương, hay vì cha nó cố tìm cách cho “lời nói dối” được anh em nó chấp nhận hơn mà nó cũng chẳng còn nhớ rõ. Rồi cha nó mất. Anh em nó vẫn cố gắng sống tốt đẹp và trở thành những người thành đạt trong xã hội ở xứ người.
 
Giờ đây, khi đã là một doanh nhân thành đạt ở xứ người có vợ đẹp, con ngoan, nhà cao cửa rộng. Cuộc sống sung túc của nó đầy đủ với dòng đời hối hả, vô thường vô tận. Nó cũng chẳng bao giờ đóai hoài đến cái đầu, hay miếng xương con cá. Vì những thứ đó đã được vợ nó bỏ đi, chỉ mang phần thịt lên mâm cơm với nhiều thứ cao lương mỹ vị khác.
 
Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 10 của cha nó. Nó đứng trước bàn thờ, nhìn di ảnh cha gầy còm, nhưng nở một nụ cười tươi sáng, chợt nó thấy nhớ, nhớ lắm nụ cười và ánh mắt trìu mến của cha nó và nhớ cả những ngày xưa cũ ở quê nhà khi anh em nó được sống hạnh phúc bên cha trong căn nhà chòi nhỏ ven sông. Cái nỗi nhớ cồn cào day dứt ấy bỗng dưng lại cào xé lòng nó sau bao nhiêu năm ngủ yên và tưởng chừng như đã quên lãng. Nhưng không… Nhìn con cá chiên to đùng, lấp lánh mỡ mà vợ đặt lên bàn thờ, nó chợt bất giác rơi lệ. Một cơn đau từ đâu hiện về nhói lòng vô tận, như có một thứ gì đó đang cấu xé lòng nó. Nó phải quay mặt đi để lau hàng lệ, để giấu vợ con. Nhưng nó không thể xóa đi được hình dáng cha già còm cõi, xiêu vẹo bước đi bên sông với cái rổ đựng con cá, con cua mỗi khi xế chiều bên bờ sông sau nhà với nỗi nhớ da diết trong tim, nhớ đến đau xót, cồn cào. Rồi sau đó là những những cơn đau triền miên hành hạ cha nó mỗi đêm trái gió trở trời. Lúc này, nó không thể xóa đi được cái ý nghĩ “nếu ngày ấy cha ăn nhiều thịt cá hơn, thì đã không già yếu như thế”. Vừa khấn vái trước bàn thờ cha, nó lại bất giác kêu lên những tiếng “cha” nghẹn ngào từ trong cổ họng.
 
Đến lúc ra bàn ăn. Nhìn vợ đang xẻ thịt con cá, để bỏ đi phần đầu và xương. Nó giữ tay vợ lại: “Em, để anh ăn đầu, đừng bỏ đi”.
 
Có lẽ vợ nó hiểu vì trước khi cưới nhau, có đôi lần nó kể về những ký ức tuổi thơ của nó ở quê nhà cho vợ nghe. Rồi vợ nó bỏ đầu cá qua cho chồng. Chỉ có cô con gái nhỏ là thắc mắc “Sao hôm nay ba lại ăn đầu, nó nhiều xương, dễ bị mắc nghẹn ở cổ họng, sẽ làm đau ba đấy”. Nó xoa đầu con gái, nuốt tiếng nấc đang chờ chực nơi cổ họng vào trong, và nói “Dạo này ba hay đau đầu, nên ăn đầu sẽ hết đau con gái à, cái này gọi là ăn đầu bổ đầu đấy con”. Cái cảm giác nghẹn ngào ấy, lời nói dối ấy, giống hệt như ngày xưa, ngày thơ bé sống nghèo khó và hạnh phúc bên cha.
 
Nó vừa ăn vừa cố giấu những giọt nước mắt không tràn xuống bát cơm. Vì giờ đây, nó mới nhận ra rằng lời nói dối ngày xưa của cha chứa đựng biết bao tình thương dành cho anh em nó nhưng đã quá muộn để anh em nó báo hiếu lời nói dối ấy của cha.
 
Vương Vi
[/size]
11  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn (Chữ tình chữ hiếu) vào lúc: Tháng Ba 18, 2014, 04:38:07 AM
Người ta vẫn thường nói những ai có duyên có nợ thì dù có đi đến bất cứ nơi đâu, rồi cũng sẽ lại gặp nhau, điều này có lẽ đúng với cả anh và chị vì sau một thời gian dài xa cách, chỉ với những dòng thư tay liên lạc, cả hai lại được cùng học chung một trường đại học

Anh và chị quen nhau từ thuở thiếu thời trong trại tị nạn ở bên Mã Lai. Anh hơn chị hai tuổi. Cha mẹ anh làm ăn buôn bán, thuộc tầng lớp trung lưu ở Sài Gòn ngày ấy, gom góp tiền của dành dụm sau bao nhiêu năm vất vả để dẫn ba đứa con thơ trôi dạt theo những chuyến tàu vượt biển tìm kiếm tự do. Nhưng chẳng may trên đường vượt biên, người anh hai của anh đã mất mạng sau một cơn bệnh nặng, lúc đó chị ba và anh còn quá nhỏ để cảm nhận được nỗi đau mất mát người thân và cả hai cũng không thể nhìn thấy được niềm tin yêu khát khao hi vọng của cha mẹ mình về một cuộc sống tốt đẹp ở miền đất tự do. Còn chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo có đến sáu anh em, chị là con út. Cha mẹ chị là những người theo đạo Công Giáo và từng làm trong sở Mỹ ở Sài Gòn ngày ấy. Những năm tháng ở chung trại tị nạn với cuộc sống nhiều thiếu thốn, khó khăn nhưng có lẽ đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời của hai người khi cả anh và chị đang ở lứa tuổi học trò với nhiều mộng mơ và cả những lời hẹn ước. Rồi như số trời đã định, vào đầu thập niên 80, hàng trăm người Việt ở trại tị nạn may mắn được sang Mỹ định cư, trong đó có cả gia đình anh và gia đình chị.
 
Khi đặt chân đến miền đất tự do, gia đình anh định cư ngay tại Cali rồi mưu sinh với nhiều nghề khác nhau, với ý chí chịu khó, kinh nghiệm buôn bán ở quê nhà bao nhiêu năm và ơn trời Phật đã phù hộ như ý nguyện của cha mẹ anh mà chẳng mấy lâu sau đó gia đình anh có nhà có của, cuộc sống sung túc và tạm ổn so với nhiều người Việt ở Mỹ lúc bấy giờ. Còn gia đình chị khi sang Mỹ thì được một gia đình người bản xứ ở tận bên tiểu bang Missouri cưu mang và giúp đỡ, cuộc sống những ngày đầu trên xứ người với nhiều buồn tủi và vất vả nhưng cha mẹ chị đã bất chấp mọi khó khăn để sáu người con đều được đến trường đi học. Đến năm thứ ba thì do khí hậu quá lạnh, bệnh phong thấp của mẹ chị ngày càng nặng nên cả gia đình quyết định dọn về sống ở Cali với khí hậu ấm áp hơn.
 
Người ta vẫn thường nói những ai có duyên có nợ thì dù có đi đến bất cứ nơi đâu, rồi cũng sẽ lại gặp nhau, điều này có lẽ đúng với cả anh và chị vì sau một thời gian dài xa cách, chỉ với những dòng thư tay liên lạc, cả hai lại được cùng học chung một trường đại học. Anh theo đuổi niềm đam mê của mình từ nhỏ để trở thành một kĩ sư điện tử, còn chị lại nuôi mơ ước và cả niềm hi vọng của gia đình mình để trở thành một bác sĩ giỏi. Những ngày tháng ở xứ người miệt mài học tập với tình yêu lứa đôi cháy bỏng, anh và chị đã vẽ ra thật nhiều mơ ước về cuộc sống hạnh phúc trong tương lai. Nhưng trớ trêu thay, ngày anh tốt nghiệp với tấm bằng kĩ sư loại giỏi và anh ngỏ lời dẫn chị về ra mắt gia đình cũng là ngày mẹ anh kiên quyết ngăn cấm chuyện tình cảm của hai người chỉ vì chị theo đạo Công giáo, còn gia đình anh bao đời nay theo đạo Phật mà anh lại là con trai một trong gia đình, nếu hai người có lấy nhau thì mẹ anh không đồng ý việc anh theo đạo Công giáo như chị muốn, mà giả sử lấy nhau rồi đạo ai nấy giữ thì sau này sinh con đẻ cái, tụi nhỏ phải theo cha hay theo mẹ? Dẫu biết tôn giáo nào cũng giáo dục con người sống tốt, cũng hướng đến cái thiện, cái tốt nhưng sau những thăng trầm của cuộc đời mình từ ngày rời quê hương, một người phụ nữ thuần việt như mẹ anh vẫn luôn coi trọng đức tin tôn giáo. Chỉ chuyện đó thôi mà mẹ anh một mực nhất quyết không chấp nhận chị về làm dâu. Chị buồn, chưa bao giờ chị cảm thấy chơi vơi như thế, chị tự hỏi lòng mình làm cách nào để có thể lãng quên mọi chuyện vì sự lãng quên nhiều khi còn phức tạp hơn cả việc từ bỏ. Rồi chị quyết định đi qua một tiểu bang tận bên miền đông nước Mỹ theo học ngành y ở một trường đại học danh tiếng để thực hiện ước mơ của mình và cũng để quên đi mối tình đầu nhiều kỷ niệm với anh. Còn anh vì chữ hiếu, vì trách nhiệm với gia đình mà chỉ biết im lặng trong đau đớn nhìn chị rời xa mình. Anh tự nhủ lòng mình rằng có thể, cả cuộc đời này hai người không cùng nắm tay nhau đi hết con đường, không cùng tồn tại tình yêu bạc đầu giai lão, nhưng nếu có được một người để anh được yêu như thế, thì anh cũng cảm thấy yêu quý và trân trọng cuộc sống này. Nhưng đâu ai ngờ, nỗi đau vẫn cứ âm ỉ đau, biến anh hóa thành một con người khác, biệt lập với thế giới, tính khí trầm cảm, lầm lì. Anh sống chỉ biết đến công việc, trên nét mặt anh đã từ bao giờ luôn hiện một nỗi niềm khắc khoải khó tả. Cha mẹ anh đã nhiều lần làm mai mối cho nhiều người, thúc giục anh lấy vợ không biết bao lần nhưng lòng anh cứ trơ lạnh sau mối tình đầu tan vỡ, và hơn bao giờ hết, anh biết rõ mình chưa bao giờ quên và hết yêu chị. Mẹ anh thấy con trai mình như thế, bà đau lòng lắm nhưng nỗi đau ấy vẫn không thể thắng cái lối suy nghĩ phong kiến thuần việt tôn giáo của bà. Còn chị sau nhiều năm chăm chỉ học tập để theo đuổi ước mơ của mình, chị cũng đã trở thành bác sĩ. Những ngày tháng sống một mình ở xa gia đình, có vài người ngỏ lời với chị nhưng chị đều từ chối, chị cảm thấy cuộc đời thật trớ trêu khi đặt chị vào mớ hỗn đoạn của cảm xúc. Chị đứng giữa cái danh giới của yêu và chia ly. Trái tim chị không còn đập những nhịp nồng cháy yêu thương nhưng cũng không can đảm buông tay vì chị biết tình cảm của mình dành cho anh không thể dễ dàng chết đi theo khoảng cách và thời gian xa nhau. Biết là cố níu giữ sẽ thêm đau, sẽ thêm ngột ngạt nhưng bao năm qua, chị vẫn cố níu giữ cai tình cảm sâu lắng đó trong lòng dù có khi cảm thấy thổn thức khi thỉnh thoảng chị vẫn liên lạc với anh chỉ để biết anh vẫn sống tốt, và có khi lại cảm thấy chạnh lòng khi biết anh vẫn thế, vẫn chẳng muốn quên chị để đến với một ai khác. Rồi chị quyết định trở về Cali sống gần bên gia đình sau khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa. Ngày gặp lại nhau với tư cách là những người bạn như chị đề nghị, nhìn vào trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nước mắt chị lưng tròng và lặng lẽ rơi vì dù không mở miệng nói ra những lời trong lòng mình sau bao nhiêu năm xa nhau, nhưng những dư vị của quá khứ ngày xưa vẫn tồn tại chứ không hề chết đi, và bất chợt những dư vị đắng chat ấy của quá khứ vô tình chạm đến từng ngóc ngách trong tim để chị có thể cảm nhận rõ nỗi lòng của anh.
 
Một ngày đông lạnh buốt, mẹ anh bị trụy tim phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, người bác sĩ trực ca hôm đó là chị. Chị và ê-kíp đã cố gắng hết sức nhưng mẹ anh vẫn không thể qua khỏi. Chị cầm tay bà rồi òa khóc, lần đầu tiên từ ngày mặc áo blouse làm bác sĩ, chị òa khóc trước mặt bệnh nhân như thế. Những giây phút cuối cùng của đời mình, mẹ anh đã nhìn thấy ánh mắt đầy nỗi niềm và cảm xúc của anh khi bất ngờ gặp chị trong hoàn cảnh ấy, bà đã không cầm được nước mắt. Bà chỉ kịp đưa hai bàn tay mình nắm lấy tay anh và tay chị rồi trăn trối: mẹ xin lỗi, vì mẹ mà bao nhiêu năm qua con phải sống cho chữ hiếu mà đánh mất chữ tình. Giờ đây con dường như đã đáp trả gần trọn chữ hiếu cho mẹ, thì con hãy mang chữ tình mà sống cho trọn vẹn cuộc đời còn lại với người con yêu thương. Anh chợt khóc, những giọt nước mắt của sự đau khổ và cả hạnh phúc, những giọt nước mắt đong đầy cả chữ hiếu và chữ tình của cuộc đời anh.
Vương Vi
 
 
12  TÍN NGƯỠNG - VĂN HÓA - VĂN HỌC - LICH SỬ - ĐỊA LÝ / VĂN HÓA - PHONG TỤC - TÍN NGƯỠNG DÂN TỘC / Re: [Ebook] VIỆT NAM PHONG TỤC - Phan kế Bính (1915) vào lúc: Tháng Ba 15, 2014, 07:14:56 PM
Bác muốn dow sách thì đủ 10 bài rồi đấy, dow nhanh đi. Chậm chân thì khỏi dow vì bị xử cái tội Spam đấy nhé
(Một lần bị xử là bị trừ mất 50 bài post, coi chừng pác bị âm luôn!)

 laughing laughing laughing
13  Thư Viện / ÂM THANH - HÌNH ẢNH / Re: Rạp Hát Hoàng Thần Tài vào lúc: Tháng Ba 11, 2014, 12:24:26 AM
Một video đáng suy ngẫm

<a href="http://www.youtube.com/v/5deOQGRIw7I&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0" target="_blank">http://www.youtube.com/v/5deOQGRIw7I&amp;ap=%2526fmt%3D18&amp;rel=0</a>
14  Thư Viện / PHẦN MỀM / Re: Truy cập kho ảnh đồ sộ miễn phí vào lúc: Tháng Ba 11, 2014, 12:13:16 AM
   Có ai thấy hình gì không vậy  laughing
15  QUAN HỆ CỘNG ĐỒNG / GÓC NHÌN CUỘC SỐNG / Re: Truyện Ngắn vào lúc: Tháng Ba 06, 2014, 12:27:22 AM
11. Ba Và Mẹ - Lê Mai

Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ, văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhà nông “chánh hiệu”.
Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa.
Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện.
Tối ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói “Đúng! Ông nói đúng…” Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc.

12. Tình Đầu - Hứa Vĩnh Lộc

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.
Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

13. Bão - Nga Miên

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

14. Khóc - Bùi Phương Mai

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

15. Đánh Đổi - Song Vũ

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.

Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.

Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.

16. Mẹ tôi - Nguyễn Thánh Ngã

Mẹ sinh tôi giữa ruộng bùn vì lúc có mang tôi cũng là lúc gia đình lâm vào túng quẫn, mẹ đi cấy thuê lặn lội đồng sâu nước độc nên sinh tôi thiếu tháng. Tôi ốm đau èo uột. Mẹ thường cõng tôi qua sông đến nhà thầy thuốc. Tôi khỏe. Nhưng mẹ phải còng lưng ba năm trời để trả nợ.
Lớn lên tôi định bỏ học đi làm sớm. Mẹ quyết nhịn ăn bắt tôi đến trường. Mẹ là tấm gương soi suốt đời tôi.

17. Túi khoai thối

Thử hình dung những cơn giận dữ của ta như những củ khoai, mỗi lần giận là bỏ vào túi một củ, ngày càng nhiều và chúng dần thối đi. Nếu không biết bỏ qua lỗi lầm của người khác, cứ giận họ mãi thì với ta chẳng lợi ích gì, họ cũng chẳng vì ta giận họ mà mập hay ốm đi, còn ta khác nào phải mang theo túi khoai vừa thối vừa nặng. Nếu biết bỏ qua, ta sẽ có nhiều bạn, không còn phiền lòng vì túi khoai thối ấy.

18. CHUYỆN CÁI VÉ

Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:
"Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"
Đọc xong, ông nói với người bán vé:
- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
- Vâng.
- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

19. Ba…

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
- "Có dư đồng nào không con?".
Tôi đáp:
- "Còn dư bốn ngàn ba ạ".
Ba nói tiếp:
- "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.

20. Mẹ và con

Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

Sưu Tầm ..... big hug
Trang: [1] 2 3 ... 72
Powered by MySQL Powered by PHP Copyright © 2009 | hocthuatphuongdong.vn | admin@hocthuatphuongdong.vn Valid XHTML 1.0! Valid CSS!
Trang được tạo trong 0.138 seconds với 20 câu truy vấn.